Danh mục
Số lượt truy cập
5,623,887

Quỳnh Giao - Nguyễn Xuân Hoàng, Người Rong Ca Buồn

22 Tháng Giêng 20151:00 CH(Xem: 3908)
Quỳnh Giao - Nguyễn Xuân Hoàng, Người Rong Ca Buồn

Nguyễn Xuân Hoàng, Người Rong Ca Buồn


Lời Giới Thiệu: Tưởng nhớ Nguyễn Xuân Hoàng, tác giả Nguyễn-Xuân Nghĩa xin nhường cột báo thường xuyên của mình cho Quỳnh Giao, với một bài viết về tác phẩm và cách viết của Nguyễn Xuân Hoàng.... Nhớ nhau vô cùng.

 

Từ 1973, Nguyễn Xuân Hoàng đã ra mắt "Kẻ Tà Đạo". Sau 1975, tác phẩm được viết lại dưới tên mới là "Người Đi Trên Mây" (1) và trở thành tập đầu của một bộ trường thiên gồm ba tập. Tập hai, mang tên "Bụi và Rác" (2) vừa được xuất bản trong năm vừa qua.

 

Quỳnh Giao phải đọc lại cả hai cuốn trong tinh thần tìm lại sự liền lạc giữa Sàigòn 70 với những biến cố sau này, những biến cố mình cho rằng đã là nguyên nhân khiến Nguyễn Xuân Hoàng viết lại một tác phẩm và nối dài thành một bộ trường thiên.

 

"Người Đi Trên Mây" chỉ là một dư vang của Sàigòn 70. Trong tác phẩm, Nguyễn Xuân Hoàng viết về thành phố khi chưa mất tên, với khung cảnh và mầu sắc lẫn nhân vật rất gần gũi với người đọc. Nhưng, khi đọc lại, người viết này thấy tất cả đều trở thành xa vắng, như trong khúc phim quay chậm sau một tấm kính mờ.

 

*

 

Những năm về sau này, ít thấy điện ảnh Hoa Kỳ thực hiện những phim ca vũ nhạc như ngày xưa.

 

Quỳnh Giao nghĩ tới những phim với Gene Kelly hay Fred Astaire nhảy múa cùng Cyd Charisse, Judy Garland hay Ginger Rogers. Thuở ấu thơ, xem phim ca vũ nhạc Mỹ là như lạc vào một giấc mơ: cảnh đẹp, nhạc hay và tài tử nhảy giỏi trong một cốt truyện luôn luôn có hậu. Làm sao mà khán giả không say mê?

 

Sau này, nước Mỹ không còn như nước Mỹ thời thanh bình xa xưa, những loại phim có hậu và nhạc hay cảnh đẹp có lẽ đã hết ăn khách. Thời nay, phim ảnh phải nổ và tình cảm phải nóng bỏng, xe hơi phải lật và sân khấu phải khét lẹt khói súng thì mới ăn khách.

 

Không biết sao, Quỳnh Giao vẫn thấy luyến tiếc những phim ca vũ thời xưa.

 

Cho tới một lần, xem lại một phim đã từng yêu thích thuở trướ và có một cái "remote control" trong tay, mình tắt phần âm thanh để chỉ xem cảnh nhảy múa. Lúc đó mới thấy cảnh ca vũ trong phim như lạc lõng giả tạo. Có một cái gì đó rất không thật, như khi ta nhìn vào một thế giới đã quen thuộc, vì cũng là những diễn viên cố hữu mình đã biết trong một cốt truyện đã thuộc, nhưng nội dung và ý nghĩa thì xa lạ, vu vơ.

 

Đó cũng là cảm giác của Quỳnh Giao  khi đọc lại "Người Đi Trên Mây" trước khi đọc tiếp vào tác phẩm kế của ông là "Bụi và Rác".

 

*

 

Người đi trên mây không phải là tác giả, mà là chính chúng ta, giờ đây, khi đọc về chuyện Sàigòn hai mươi năm trước.

 

Rõ ràng là khung cảnh cũ, với những nhân vật mình đã biết, nhiều khi đã gặp ngoài đời, vì hầu hết là những người như tác giả, đã làm nên một phần sinh hoạt văn học hay văn nghệ của miền Nam trong những năm chiến tranh. Nhưng dưới ngòi bút Nguyễn Xuân Hoàng, họ cử động rất nhiều, nói nhiều, uống nhiều, mà không gây lên tiếng động.

 

Những độc giả tò mò có đôi chút ký ức về Sàigòn 70 thì sẽ cố tìm xem trong đó hình ảnh, hay cách hành xử, cách uống rượu và thở than, của những Bùi Giáng, Nguyễn Đình Toàn, Phan Nhật Nam, Trịnh Công Sơn, Thanh Tâm Tuyền... để nhớ lại một khoảng không gian đã mất.

 

Quỳnh Giao thì chỉ thấy trong tập đầu của bộ truyện ba quyển hình ảnh của một thanh niên tóc xõa trên chiếc xe Lambretta màu bạc chạy cuồng trong thành phố, giữa những bạn bè mỗi người một tâm sự một cách sống, như đi trong vùng vô vọng. Nhân vật xưng ngôi thứ nhất trong truyện, Trần Lâm Thăng, là người cưỡi chiếc xe Lambretta đó, vu vơ giữa những mối tình thật giả, những tính toán gần xa của thời cuộc, mà không biết chính mình muốn gì.

 

Tác giả viết nhiều về khung cảnh chung quanh, người và đường phố Sàigòn, nhưng người đọc không thấy cảnh chiến tranh và chết chóc là đáng sợ, đáng thương tâm.

 

Nguyễn Xuân Hoàng đã đẩy chiến sự vào một bối cảnh xa mờ, ít gây tiếng động hay xúc động. Kể cả những chuyện nhức đầu như tình hình chính sự của Sàigòn, do ông Phan là nhân vật tiêu biểu, cũng chỉ làm nhân vật trong truyện là anh chàng Thăng này nhức đầu, chứ cũng chưa đi tới những phát giác hay tiết lộ làm người đọc phải thấy gớm ghiếùc chính trị.

 

Những băn khoăn về thời thế của lớp người ba bốn chục tuổi, nửa cầm bút nửa khoác áo trận, những lập trường đối chọi về chính trị hay nghệ thuật cũng có trong tác phẩm (làm sao tránh được khi viết về Sàigòn 70) cũng không đi tới chỗ gay go đau lòng như trong một số tác phẩm khác viết về cùng thời đại.

 

Quỳnh Giao còn thấy rằng hoàn cảnh Sàigòn lúc đó dễ làm người ta chua chát, nhất là khi được chiếu lại từ ký ức hậu 75. Vậy mà người đọc cũng không thấy nỗi niềm chua chát đó nơi tác giả, trong "Người Đi Trên Mây".

 

*

 

Tất cả đều chỉ vừa đủ vẽ lên một khung cảnh không thanh bình, từ ngoài đường phố vào tới tâm tư các nhân vật. Cảm giác của người đọc là sự ngột ngạt giống như một tiếng than không thể vỡ khỏi lồng ngực.

 

Quỳnh Giao nghĩ tới một phim ca vũ nhạc không âm thanh là vì vậy.

 

Nếu nghệ thuật viết là truyền đạt cho người đọc cái cảm giác khắc khoải mà không cần to tiếng than van, Nguyễn Xuân Hoàng đã đạt kết quả. Ông viết như một Georges Simenon viết về sự buồn thảm tỉnh lẻ, khiến người ta phải bỏ xứ mà đi, rồi cũng vẫn phải quay trở về.

 

Quỳnh Giao cũng hiểu vì sao tác giả đã đổi "Kẻ Tà Đạo" thành "Người Đi Trên Mây". Ông ra khỏi vòng triết lý vẩn vơ để viết về cái rất vu vơ của đời sống không có định hướng, và  về cả cái xã hội quay cuồng trong những bực dọc không tiếng vang, không âm thanh, không có một cái gì dứt khoát.

 

Sau "Người Đi Trên Mâ" đến mấy năm (từ 1987) Nguyễn Xuân Hoàng mới cho ra mắt tác phẩm kế tiếp, mang tên "Bụi và Rác".

 

Kết cục ở tác phẩm trước là Trần Lâm Thăng vui sống với mối tình của Quỳnh. Nàng xé tấm vé máy bay cho nàng cơ hội xuất ngoại để ở lại với Thăng. Sau đó là biến cố 1975 ập xuống trên đôi vợ chồng. Người đi trên mây lần này được thời cuộc đưa xuống tới đất đen, quay cuồng giữa bụi và rác, giữa người và ngợm.

 

Chúng ta đã được đọc nhiều về cuộc đời Việt Nam sau cảnh đổi đời năm 1975. Trần Lâm Thăng cũng không thoát khỏi nạn nước và lại cho ta một dịp đi qua con đường cách mạng sầu thảm của quê hương. Lần này, người đọc không thấy nhân vật Thăng băn khoăn về triết học hay tình yêu nữa.

 

blank

Từ trái, Trần Dạ Từ, Nguyễn Xuân Hoàng, Nguyễn Xuân Nghĩa và Quỳnh Giao trong buổi ra mắt sách của Võ Phiến tại Quận Cam. Hình do NXN cung cấp

 

Sàigòn 70 dật dờ như một khúc phim quay chậm, nhiều mầu sắc mà câm nín vậy chứ vẫn đáng yêu đáng tiếc hơn nhiều lắm. Lần này, giáo sư trung học Trần Lâm Thăng đã giã từ các triết gia Tây phương vì được lưu dung làm giáo viên Việt văn, ngờ nghệch với những "giáo án" xa lạ, và trở thành kẻ xa lạ, kẻ tà đạo thực thụ. Anh chỉ còn con đường lao động để mon men xuống biển và chấm dứt cuộc tìm kiếm đó trong nhà tù.

 

*

 

Khác với tập đầu, trong đó tác giả dùng nhiều đối thoại ngắn cụt để vẽ ra một vùng hỗn loạn đầy màu sắc mà không có âm thanh của Sàigòn 70, "Bụi và Racù" đã ra khỏi không khí hụt hẫng vô định của "Người Đi Trên Mây" và kéo độc giả vào những khúc độc thoại, những lời tâm sự, những đoạn tả cảnh buồn thảm.

 

Ông không nhìn thấy chút ánh sáng nào trong cuộc sống trước mặt và truyền được cho người đọc cái cảm giác của người bị sa lầy, thấy mỗi ngày một chìm sâu, thật chậm mà chắc chắn. Quỳnh Giao tin rằng những hoang mang trong vô định của người trung niên Trần Lâm Thăng đã được "cách mạng" tìm cho một chỗ đặt chân, thật sâu dưới tận đất đen.

 

Tác giả chẳng cần viết ra nhiều lời, mà cũng chẳng cần viện dẫn những triết gia thời danh của nước khác, cũng làm chúng ta hiểu là trong xã hội mới đó, những người không có một ý hướng nào về cuộc đời hay cho chính mình, tất cũng chẳng có đất dung thân.

 

Tác giả không viết nhiều về Quỳnh, người đàn bà sắc xảo đã đằm thắm xé tấm vé lên thiên đường để chia xẻ cái địa ngục với anh chàng đi trên mây, nhưng ông gây nhiều ấn tượng nơi người đọc về chỗ đứng rất nhỏ bé chênh vênh của tình yêu và của phụ nữ trong cảnh đổi đời của cả nước. Ông viết khá sắc và rõ về một vài nhân vật tiêu biểu của chế độ mới, mà vẫn làm cho người đọc hoài nghi về hậu vận của những nhân vật này.

 

Nguyễn Xuân Hoàng có lối mô tả chầm chậm buồn buồn như một lời kể truyện, về cả những nét độc ác hay điên rồ nhất của con người.

 

*

 

Đọc truyện, Quỳnh Giao thường hay tìm vào cốt truyện, nhất là phần hư cấu của câu chuyện. Như một khán giả đi xem phim loại kinh dị nghẹt thở, mình dễ tính chờ đợi tác giả hay đạo diễn dẫn dụ vào những gút mắc éo le hồi hộp, để chờ đợi họ khéo léo gỡ ra, vào những phút sau cùng. Nguyễn Xuân Hoàng không viết truyện theo lối đó.

 

Đặt câu chuyện trong bối cảnh thời sự của đất nước, ông dàn trải cốt truyện ngay từ đầu.

 

Nói cho đúng hơn, truyện ông viết gần như không có cốt chuyện, trong ý nghĩa là nó có thể  chấm dứt vào bất cứ đoạn nào. Vậy mà người đọc vẫn không buông tác phẩm khi chưa tới trang chót. Mà tới rồi, chúng ta vẫn còn chờ đợi quyển thứ ba, đó là tâm trạng của người viết này. Vì nội dung câu chuyện nằm ngay trong cách viết và cách kể của Nguyễn Xuan Hoàng.

 

Nó cứ bình thản như một bài kinh buồn, như một chuỗi tràng hạt toàn một màu đen. Đóng tập sách lại, cảm giác vu vơ trống rỗng vẫn còn theo đuổi mình mãi.

 

Biết tác giả từng là giáo sư dạy triết ở quê nhà, và cũng là một trong những cây bút có khuynh hướng đẩy văn chương tới những chân trời mới, người ta có thể chờ đợi ông mời các triết gia tên tuổi của Tây của Đức vào tác phẩm của mình, như những phông cảnh của một câu chuyện thời thượng.

 

Đàng này, Nguyễn Xuân Hoàng viết như kẻ rong ca thời Trung Cổ, mỗi nơi ngừng chân giãi bày một chuyện và lại dẫn ta ra một cảnh khác, chuyện khác, gặp người khác.  Như không có định hướng, như một người đi trên mây, trong nghĩa đen của câu nói.

 

Đóng tập sách lại, cái triết lý lớn của câu chuyện, nếu Quỳnh Giao bạo gan dùng chữ đó, chỉ là sự buồn thảm của kiếp người. Đó là sự buồn thảm của Trần Lâm Thăng giữa những người bạn cũng bất đắc chí trong một thành phố chưa mất tên.

 

Sau đó cũng vẫn là sự buồn thảm của Trần Lâm Thăng giữa những người chiến thắng từ bên kia chiến tuyến bước qua, để rồi cùng chia xẻ một nhà tù trong một kiếp người. Những nhân vật nổi danh hay khét tiếng của văn học hay chính trị, có ẩn hiện đây đó, thì cũng chỉ là những bóng mờ làm nổi bật thêm cảnh đen tối chung.

 

Quỳnh Giao tin rằng sang đến tập ba, Trầm Lâm Thăng của chúng ta cũng sẽ lang thang

trên xứ lạ, nhớ Uyên, xa Quỳnh, hay lại say mê một người tình thứ ba thứ tư nào đó mà vẫn không có hạnh phúc. Những sầm uất của Bolsa hay rực rỡ của Paris kinh đô Ánh Sáng cũng vẫn chỉ là những phông cảnh xám đục của một kiếp người buồn thảm.

 

Cái nét riêng trong tiểu thuyết Nguyễn Xuân Hoàng là gây được sinh khí trong lời kể, lôi cuốn người đọc lần qua ngần ấy nẻo đam mê và khốn khổ, để trở về với một tiếng thở dài.

 

Biết vậy mà ta vẫn nín thở tìm đọc, chính là do nghệ thuật của tác giả.

 

Quỳnh Giao

Tháng Sáu, 1993

 

____________________

 

(1) Người Đi Trên Mây, truyện dài Nguyễn Xuân Hoàng, Người Việt xuất bản lần thứ nhất, 1987

 

(2) Bụi và Rác, truyện dài Nguyễn Xuân Hoàng, Thanh Văn xuất văn, 1992

 

 Nguồn: Việt Tribune

01 Tháng Mười 20151:58 CH(Xem: 2903)
Sau đây là bài của cô Tanaka Aki cô gái Nhật Bản, người chưa từng gặp Nguyễn Xuân Hoàng nhưng đã quyết định dịch cuốn Người Đi Trên Mây sang tiếng Nhật.
01 Tháng Mười 201512:30 CH(Xem: 3175)
Kể cũng thật lạ, khi anh Nguyễn Xuân Hoàng chỉ về lại được Nha Trang, thành phố “nơi tôi đã chào đời, lớn lên…” không bằng thứ “visa” nhập cảnh đời thường, mà chỉ có thể bằng đôi cánh của thần chết...
25 Tháng Chín 20152:01 CH(Xem: 3171)
Sông về thiêm thiếp mộ bia đăm đăm hồ mị ô kìa ! giấc ai ?
24 Tháng Chín 20151:39 CH(Xem: 3379)
Thấm thoát, Hoàng đi đã một năm. Nhớ con người văn nghệ bèn tìm đọc những bài anh em viết cho tình bằng hữu. Chợt thấy bài của chính mình. Đọc lại thấy chuyện cũ mà như mới.
24 Tháng Chín 201512:41 CH(Xem: 2947)
Lại nửa khuya thức dậy nằm đọc Việt Tribune số Giỗ đầu nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng
18 Tháng Chín 201511:29 SA(Xem: 3170)
13 tháng 9 năm nay là ngày giỗ đầu của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng. Khi nhận lời chăm sóc blog “Rừng & Cây” trên mạng VOA tiếng Việt, tôi đã quyết định sẽ tiếp tục tinh thần “Nguyễn Xuân Hoàng và Bạn Hữu”
17 Tháng Chín 20152:40 CH(Xem: 3118)
Một năm tưởng chậm mà mau, Nguyễn Xuân Hoàng mất hôm nào, đã năm! Bạn xa, tôi chửa lần thăm, đây xa bạn có đôi lần đến đây…
17 Tháng Chín 20152:19 CH(Xem: 2646)
Ngày giỗ. ngày giỗ. nghe sao buồn quá vậy toàn hoa tươi và trái cây tươi mà. sao lại nhang khói. những đốm lửa nhỏ tàn dần. sao ảnh bạn nằm ngay chính giữa. nụ cười hiền. ánh mắt ấy.
18 Tháng Sáu 20153:47 CH(Xem: 6158)
Tất cả bàn ghế, giường tủ cũng chẳng còn thứ nào bỏ lại. Mặc dù nơi cư trú của anh ngày trước thật sự chẳng rộng lớn gì, nhưng sao bỗng dưng trở thành một khoảng trống mênh mông đến thế.
10 Tháng Tư 201511:50 SA(Xem: 3285)
Mấy tháng trước khi Nguyễn Xuân Hoàng từ giã cõi đời, chúng tôi – Đinh Cường, Nguyễn Xuân Thiệp, Hoàng Xuân Sơn. . . có gởi cho anh những bài thơ mới viết về tình bạn như một chút thân tình sưởi ấm trên giường bệnh.
03 Tháng Tư 201511:57 SA(Xem: 2409)
Sự đóng góp của nhà văn, nhà báo Nguyễn Xuân Hoàng cho cộng đồng người Việt trong vùng Vịnh cũng như cho thành phố San Jose không nhỏ trên phương diện truyền thông. Bà Trương GiaVy quả phụ Nguyễn Xuân Hoàng được Hội đồng thành phố tuyên dương trong buổi lễ.
27 Tháng Ba 201511:30 SA(Xem: 3038)
Anh không về thật rồi không tìm café bụi đời khác chỗ ngồi đó quê hương đó đã hoang vu
20 Tháng Ba 201511:31 SA(Xem: 6238)
Thung lũng hoa vàng mùa hoa chưa dậy Vàng còn đợi Xuân trên đỉnh Xuân Hoàng Starbucks một mình đăm đăm khung cửa kính Quạnh quẽ chỗ ngồi, hôm qua bay ngang
20 Tháng Hai 201510:17 SA(Xem: 3990)
Một Số Hình Ảnh Gia Đình & Bạn Hữu của Nguyễn Xuân Hoàng
12 Tháng Hai 20151:40 CH(Xem: 3719)
My father passed away three months ago I still remember it like it happened yesterday The pain still feels so raw
05 Tháng Hai 20151:11 CH(Xem: 3261)
Bỏ tháng chín mùa xuân khô cạn kiệt Đời lêu bêu lưu lạc một nhánh buồn Chữ từng chữ lấp vào chừng không đủ Bụi rác về che khuất những âm u.
29 Tháng Giêng 20151:32 CH(Xem: 3032)
chúng ta hay cùng ngồi cà phê từ xưa nhớ chiều Givral nhớ sáng nào La Pagode hội thảo vừa qua có ai nhắc không chính ở các quán cà phê cũng nhiều kỷ niệm
15 Tháng Giêng 20151:34 CH(Xem: 2400)
Ngập ngừng Thu mới ghé qua đây Lá ngập ngừng rơi tiếc nhớ Thầy Nửa gánh văn chương chưa thoả chí Một đời giáo chức đã tròn vai.
09 Tháng Giêng 201511:56 SA(Xem: 2888)
Lời của bài ca tuyệt vọng này dường như dành riêng cho cô Trương Gia Vy, người vợ bao nhiêu năm mà cũng là người tình cuối của nhà văn Nguyễn- Xuân Hoàng.
26 Tháng Mười Hai 20142:13 CH(Xem: 3725)
Con người và sự nghiệp văn chương của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (7/7/1940-13/9/2014) qua cái nhìn của hai nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc Tuấ
18 Tháng Mười Hai 20141:12 CH(Xem: 3587)
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán thế Âm Bồ Tát Cứu khổ cứu nạn ngồi niệm thầm trong đêm cho Hoàng ngủ yên bình an Hoàng đã Về Hoàng đã Tới .
11 Tháng Mười Hai 201412:25 CH(Xem: 3356)
ông đi thật sự đi rồi tôi còn tiếp tục nằm ngồi chờ phiên thong dong nghe nhé bạn hiền chắc đám bè bạn thành tiên đang chờ
05 Tháng Mười Hai 201412:11 CH(Xem: 3404)
Anh Nguyễn Xuân Hoàng, cũng như anh Mai Thảo, và anh Nguyễn Mộng Giác, đều cùng mang một nỗi thương nhớ Sài Gòn - đó là hình ảnh tôi nhận ra, khi nhớ lại đôi mắt của các nhà văn này. Những gì đẹp nhất trong lòng nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng đã nằm trên trang giấy, và cả trong cuộc đời của anh.
28 Tháng Mười Một 20143:49 SA(Xem: 4090)
Nhớ anh, tôi tìm lại tấm hình anh em Hưng Ca (tình cờ) chụp chung với anh trong buổi ra mắt sách Đại Học Máu của nhà văn Hà Thúc Sinh nằm 1985 tại Washington, D.C, Hoa Kỳ. Lần này, tất nhiên, tôi không còn có dịp nghe anh than buồn và đòi chết nữa.
26 Tháng Mười Một 20141:46 CH(Xem: 4328)
Bây giờ Anh đã ra đi Đã thực là “Người đi trên mây” rồi Như thấy Anh đang mỉm cười Bên người thân trước khi rời thế gian
22 Tháng Mười Một 20143:15 SA(Xem: 4671)
"Thương Tiếc Nguyễn Xuân Hoàng'' là một thư phòng nhỏ nơi mà những người bạn thơ văn, thân hữu, đồng nghiệp, học trò của Thầy có thể cùng nhau chia sẻ những tâm tình, niềm đau, nỗi nhớ sau khi nhà Văn, nhà Báo, nhà Giáo Nguyễn Xuân Hoàng đã vĩnh viễn rời xa chúng ta.
12 Tháng Mười Một 201411:24 CH(Xem: 3767)
Có thể Nguyễn Xuân Hoàng vẫn thao thức với bài thơ duy nhất của mình. Tựa bài thơ là Mang Mang… Rất triết và rất hiền mặc dù xa gần đụng tới cái chết…
12 Tháng Mười Một 201411:10 CH(Xem: 3312)
Nhà Văn/Nhà Báo/Nhà Giáo Nguyễn Xuân Hoàng Sống/Đau là Một. Người đi quá bên kia cái chết. Cao hơn cái chết với Cơn Đau thăm thẳm của riêng mình. Mẹ Thérèsa Calcutta không phải do “thần thông/tu luyện” mà nên danh hiệu cao quý.
07 Tháng Mười Một 20141:24 CH(Xem: 8340)
tôi đứng giữa rừng lạnh bầy ngỗng trời kêu vang trở về ngồi cô quạnh bấm cell phone. còn đâu còn đâu cậu Hoàng ơi…
04 Tháng Mười Một 20141:37 CH(Xem: 9304)
tôi còn nhìn mây bay chiều nay mây đang bay trên đồi Evergreen mùa thu mây đang trôi trong ký ức nhạt nhòa người bạn không còn nhìn mây 49 ngày qua
29 Tháng Mười 20141:54 CH(Xem: 4269)
Từ nơi trần gian anh ở trọ, trong một khoảng thời gian không quá ngắn hay quá dài, anh đã xong vai trò của mình, đã có một cuộc sống trọn vẹn ý nghĩa trong sự thương kính của tất cả mọi người. Xin anh hãy ra đi nhẹ nhàng, bây giờ tới phiên anh làm “người đi trên mây” rồi đó…
29 Tháng Mười 20141:25 CH(Xem: 3705)
Anh Hoàng đang tiếp nối một cuộc sống mới chị Vy ạ. Anh không chết. Anh vẫn ở quanh chị, các cháu và những người thương mến Nguyễn Xuân Hoàng. Đi với tôi Đến với chân trời xa Hoa bướm bay Một trời đầy thơ
25 Tháng Mười 201410:42 SA(Xem: 3443)
Tôi đến đấy cũng chỉ muốn tìm lại chút kỷ niệm để cảm thấy như chú vẫn còn quanh đây. Độ một tuần nữa là đến 49 ngày của chú. Ngày mà chú sẽ được nương nhờ cửa Phật Từ Bi. Ở nơi xa xôi ấy, xin chú được yên giấc nghìn thu!
24 Tháng Mười 201411:09 CH(Xem: 7852)
Giờ thì Thầy em đang “... Đi Trên Mây”, đi vào cõi mộng của Thầy, em chúc Thầy lên đường bình an và Thầy sẽ tìm được “thiên đường lý tưởng của Thầy” trên đó. Vất hết tất cả mọi khổ hạnh lại cho trần gian và cõi vô thường....
24 Tháng Mười 201410:46 SA(Xem: 4369)
Tôi không ngờ cha tôi lớn lao, vĩ đại đến thế. Tôi không hề biết được tầm ảnh hưởng của cha tôi đối với nhiều người khác. Biết bao nhiêu người đã nhờ cậy đến ông để hỏi ý kiến về cuộc sống, về triết lý, và những tư tưởng của ông.
24 Tháng Mười 201410:45 SA(Xem: 3562)
Trong số đó có những tên tuổi đã thành danh từ trước năm 1975 từ trong nước dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa. Một trong những người đó là nhà giáo, nhà văn, nhà báo Nguyễn Xuân Hoàng
17 Tháng Mười 20143:11 SA(Xem: 8832)
Lấy câu “Nhân sinh tư cổ thùy vô tử'' –NCT- để khuây thôi và cũng nghĩ Hoàng ra đi, để khỏi phải chịu những cơn đau. Hoàng ra đi... và cũng đã để lại...
16 Tháng Mười 201412:49 CH(Xem: 2853)
*Bài này tôi đã đọc cho Nguyễn Xuân Hoàng nghe trong lần đi cùng với Đinh Cường qua thăm Hoàng. Nay Hoàng đã ra đi xin gởi theo như một lời tang ca tưởng niệm bạn.
16 Tháng Mười 201412:14 CH(Xem: 2587)
Bây giờ anh đã ở trên mây. Nơi đó, gặp lại Mai Thảo, Phạm Duy, Đỗ Ngọc Yến, Lê Đình Điểu, Nguyễn Đức Quang, Nguyễn Chí Thiện, Vũ Ánh, Trương Trọng Trác, Nguyễn Mộng Giác anh em lại tiếp tục bàn chuyện văn học, sinh hoạt báo chí.
11 Tháng Mười 20145:32 SA(Xem: 3722)
Ba ngày tang lễ của Thầy, gần 50 chs NQ đã đến viếng Thầy ở nhiều thời điểm khác nhau. Ở một nơi nào đó trong hư không, chắc Thầy Nguyễn Xuân Hoàng cũng vui vì thấy tấm lòng Ngô Quyền từ đồng nghiệp, từ học trò dành cho Thầy.
09 Tháng Mười 201411:39 SA(Xem: 3176)
Nguyễn Tường Giang vừa từ Nam và Bắc California về hẹn ra Starbucks trao cho quà thật quý: quyển Kỷ yếu triển lãm và hội thảo về báo Phong Hóa Ngày Nay và Tự Lực Văn Đoàn số báo Việt tribune tưởng mộ Nguyễn Xuân Hoàng
09 Tháng Mười 20149:20 SA(Xem: 3116)
Và cho tôi gõ thêm đôi hàng mừng khi hay tin quận hạt Santa Clara tưởng niệm Nguyễn Xuân Hoàng sáng nay bạn ra đi đã hai mươi lăm ngày còn hăm lăm ngày nữa năm mươi ngày bạn thôi
07 Tháng Mười 20141:30 CH(Xem: 8217)
Nhìn bức họa trên bàn thờ nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng Quang Dũng chụp, Lòng bỗng rưng rưng…
07 Tháng Mười 20141:02 CH(Xem: 2828)
Anh yên trí ra đi sẽ có nhiều người đứng bên cạnh em để bảo bọc và che chở cho em, các con đều hiếu thảo chúng sẽ không để mẹ chúng đau buồn. Anh ra đi thanh thản. Em và các con sẽ giữ mãi anh trong tim.
03 Tháng Mười 201411:31 CH(Xem: 2407)
Mai kia tro gởi trên chùa Hóa ra bạn đã tới rồi Cõi Không Hồn nhà văn ôi mênh mông…
03 Tháng Mười 201411:17 CH(Xem: 4480)
Sáng nay được tin anh mất qua nhiều nguồn tin trên facebook và của anh bạn Sarenate Trịnh từ bên Mỹ, tôi thành thật tiếc thương và thành kính chia buồn cùng chị Trương Gia Vy.
03 Tháng Mười 201411:00 CH(Xem: 2579)
Anh ngắm lại những đứa con. Theo thời gian, chúng lớn lên trong quy luật thường hằng. Riêng trong ý nghĩ anh thì chúng bao giờ cũng như mới được sinh ra.
03 Tháng Mười 20141:11 CH(Xem: 2684)
Chàng nhắm hai mắt lại bóng chiều dần dần loang khẽ nắm bàn tay mỏng tay bạn trong tay chàng.
03 Tháng Mười 201412:56 CH(Xem: 2418)
Nguyễn Xuân Hoàng còn trong ảnh kia… Màu con mắt xám buổi Thu về. Con đường quen thuộc nay trơ trọi một đóa hoa vàng không nhắn nhe!
03 Tháng Mười 201412:47 CH(Xem: 2518)
Đối với tui nhà báo, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng là bậc thầy, người để tui noi theo trên lảnh vực viết lách, tuy ông không chuyên về mảng ca nhạc, văn nghệ nhưng những bài phê bình ca nhạc của ông rất chuẩn, nếu không muốn nói là xuất sắc thì đúng hơn.
03 Tháng Mười 201411:24 SA(Xem: 2585)
Vẫn còn Nguyễn Xuân Hoàng khi đọc Hà Nội, năm tôi mười sáu tuổi ôi Hà Nội trong Vân nhân vật của Hoàng làm tôi nhớ Hà Nội qua Hoàng Anh Tuấn
03 Tháng Mười 201410:50 SA(Xem: 2369)
Chưa từng thấy ai quảng giao như Nguyễn Xuân Hoàng. Sự quảng giao không chỉ nằm ở điểm có nhiều người quen biết Hoàng, và Hoàng biết họ tường tận từ công ăn chuyện làm đến tánh tình cũng như những hành xử với người chung quanh ...
03 Tháng Mười 201410:38 SA(Xem: 2506)
anh ra đi thực rồi sao hình hài gió lửa thuở nào giờ đây đau thương cát bụi đong đầy trăm lời hộ niệm cùng mây đưa người
03 Tháng Mười 20149:13 SA(Xem: 7818)
ước vọng của thầy gởi lại thế nhân, thầy nói thầy ra đi với tư cách một nhà văn, vì suốt cuộc đời thầy luôn luôn theo đuổi, gìn giữ như pháp danh TÂM NGUYÊN của thầy.
30 Tháng Chín 201410:41 SA(Xem: 6968)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh
30 Tháng Chín 20149:54 SA(Xem: 2636)
Nhiều lần tôi đã định viết về anh nhưng đã có quá nhiều bạn anh viết về anh rồi, nhất là cuộc đời và tác phẩm của anh. Cho nên tôi vẫn ngần ngại. Nhưng cuối cùng, đến hôm nay tôi cảm thấy cần phải viết đôi dòng về anh với những cảm xúc không thể cưỡng lại và nỗi tiếc thương sâu sắc.
30 Tháng Chín 20149:28 SA(Xem: 2190)
Tôi ghi lại những dòng này như một nén tâm hương tiễn đưa linh hồn nhà văn, nhà báo Nguyễn Xuân Hoàng về nơi miên viễn, đồng thời chia sẻ sự mất mát này cùng chị Trương Gia Vy và các cháu.
28 Tháng Chín 20141:14 CH(Xem: 2692)
Chúng tôi gặp và quen nhau vào những năm đầu của thập niên 1960, khi cùng cộng tác với tờ Văn Học của Phan Kim Thịnh, do Dương Kiền làm chủ bút, toà báo đặt tại nhà in của Nguyễn Ngọc Nhạ, em của ông Nguyễn Ngọc Linh, trên đường Lê văn Duyệt.
28 Tháng Chín 201412:51 CH(Xem: 3042)
Sống và chết là một định luật bất biến, nhưng không dễ gì có những người như anh Nguyễn Xuân Hoàng. Anh là một tấm gương sáng của một nhà văn – nhà báo – nhà giáo. Và văn học miền nam hai mươi năm rất cần có những người như anh.
28 Tháng Chín 20143:02 SA(Xem: 7668)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh
28 Tháng Chín 20142:45 SA(Xem: 7160)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh
28 Tháng Chín 20142:14 SA(Xem: 8021)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh
28 Tháng Chín 20141:46 SA(Xem: 7219)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh
27 Tháng Chín 20142:47 SA(Xem: 12394)
tưởng nhớ NXH riêng tặng DC ngừng cọ vẽ, khi nghe tin NXH không còn nữa… bạn đã đi rồi, ngày qua, mất hút.. bụi về với mây căn nhà ngói đỏ [2] quạnh hiu trống vắng, buồn…
27 Tháng Chín 20142:20 SA(Xem: 13087)
Nén nhang đưa tiễn Thầy ơi! Bỏ buông sự nghiệp khắp nơi văn đàn Gió thu lay động rèm tang Ngô Quyền vĩnh biệt Thầy Nguyễn Xuân Hoàng thiên thu
27 Tháng Chín 20142:11 SA(Xem: 9518)
Viết thay lời anh Nguyễn Xuân Hoàng và thân kính tặng chị Trương Gia Vy
27 Tháng Chín 20142:08 SA(Xem: 7586)
Thầy Hoàng đã vượt dòng sông, Khổ đau trần lụy, mênh mông... vô thường, Bạn ơi! Thắp hộ nén hương, Phận tôi "vô học", nhưng thương kính Thầy.
25 Tháng Chín 20149:58 SA(Xem: 2851)
gia đình và bạn hữu sẽ rất đông bên bạn xa xôi quá. nhìn chim bay. giấu nỗi buồn trong cánh bạn không còn. đâu còn phone. đâu còn e-mail đâu còn Hoàng ơi. gắng lên nghe Hoàng…
25 Tháng Chín 201412:27 SA(Xem: 7772)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow
24 Tháng Chín 201410:56 CH(Xem: 2159)
"Sống thì khó chứ chết thì ai mà chẳng có phần." Vẫn câu nói này đeo đuổi tôi mãi. Sống cho ra cách. Khó thật! Theo tôi, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng đã đãi đủ vàng để đúc cho người, cho đời chiếc Bông Hồng Vàng vĩnh cửu.
24 Tháng Chín 201410:42 CH(Xem: 9245)
Duyên văn nghệ giữa tôi và ông chỉ một lần gặp gỡ tại café PALOMA , và bài viết Tô Canh Thơm Của Mạ trên Việt Tribune, nhưng lần gặp đầu tiên đó đã để lại trong tôi một mối hào cảm rất đẹp với một nhà văn, nhà giáo tên tuổi, nhưng rất bình dị này.
24 Tháng Chín 201410:18 CH(Xem: 2078)
Dù tháo vát, đủ can đảm đương đầu với nhu cầu bên ngoài và kẻ nội thù bệnh tật của chính mình nằm phục bên trong, nhưng khi anh Hoàng ra đi, cô Vy cũng cảm thấy chết nửa người.
23 Tháng Chín 201411:50 CH(Xem: 9314)
Vĩnh biệt "NGƯỜI ĐI TRÊN MÂY " để tìm về một "CĂN NHÀ MÁI ĐỎ" thật trong lành không có ''BỤI VÀ RÁC'' Vĩnh biệt thầy giáo của chúng em.
23 Tháng Chín 201412:53 SA(Xem: 7726)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem Slideshow.
22 Tháng Chín 20143:24 SA(Xem: 8001)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh NGÀN THU VĨNH BIỆT NGUYỄN XUÂN HOÀNG - Đỗ Dung thực hiện .
20 Tháng Chín 20142:14 SA(Xem: 7030)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow 1. NXH - GIA ĐÌNH VÀ BẠN HỮU Nguyễn Thị Thêm thực hiện
20 Tháng Chín 20142:08 SA(Xem: 6540)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow 2.CHÂN DUNG NGUYỄN XUÂN HOÀNG - Nguyễn Thị Thêm thực hiện
19 Tháng Chín 20145:11 CH(Xem: 6305)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để xem slideshow Tưởng Niệm Thầy Nguyễn Xuân Hoàng - Kiều Oanh Trịnh thực hiện
19 Tháng Chín 201412:36 CH(Xem: 7473)
NGÔI NHÀ NGÓI ĐỎ* vẫn còn đây Bạn cũ, trò xưa luyến tiếc thầy Nhớ thuở Ngô Quyền hoa phượng nở Thương thời Xứ Bưởi áo dài bay
19 Tháng Chín 201410:49 SA(Xem: 2383)
Ôi những tờ Văn, Tân Văn Mỗi tháng hai lần chờ đợi Một cái địa chỉ thân quen Ba tám đường Phạm Ngũ Lão
19 Tháng Chín 201410:38 SA(Xem: 2864)
đôi khi nhớ lại những ngày xưa cũ bạn bè còn bên nhau. nay mất gần hết tiếng còi tàu trong một phim nào nghe buồn giọng ca Billie Holiday vẫn đầy nước mắt
19 Tháng Chín 201410:25 SA(Xem: 2927)
Và anh có thể cũng không đọc hết và không nghe hết những lời tiễn biệt của mọi người nhưng nội dung chắc cũng không khác gì câu văn anh viết nhân dịp giỗ đầu của nhà văn Nguyễn Mộng Giác “Thôi kệ! Ngủ yên nghe Giác. Trước sau gì thì bọn mình cũng sẽ gặp nhau thôi.” Vâng, các anh vừa “gặp nhau”.
19 Tháng Chín 20143:04 SA(Xem: 14471)
''Sinh ký tử quy'' là định luật của đất trời. Nơi ''cõi tạm'' Thầy đã sống xứng đáng với vai trò là một Nhà Văn, Nhà Giáo bằng nhân cách và những cống hiến của mình cho văn học Việt Nam thì hôm nay, trên đường đến ''cõi về'' ....
19 Tháng Chín 20142:43 SA(Xem: 8010)
Viết đến đây, giờ này... giải lụa vàng đã cùng Thầy bên nhau (hôm qua, chiều thứ bảy 13 tháng 9, nghe tin từ chị Hạnh cho biết:Thầy đã ra đi).
19 Tháng Chín 20142:36 SA(Xem: 7333)
dẫu đức mỏng cũng xin bày hương một nén với tất cả lòng vọng tưởng từ một góc nhỏ quê nhà trân trọng tiễn Thầy trước lúc đi xa
19 Tháng Chín 20142:27 SA(Xem: 9575)
Hồng trần dứt áo từ đây Xác thân thanh thản hồn bay nhẹ nhàng Tiễn Thầy đến chốn Vãn An Trăm năm tên tuổi Thầy Nguyễn Xuân Hoàng không phai.
19 Tháng Chín 201412:28 SA(Xem: 10303)
Cầu nguyện ơn trên trong giấc ngủ an lành, dẫn đưa hương linh của Thầy sớm về cõi Phật.
18 Tháng Chín 201412:55 CH(Xem: 2859)
Dù biết rằng anh sẽ bước lên chuyến xe luân hồi. Nhưng sớm hay muộn thì quỹ thời gian Thượng Đế dành cho anh còn bao lâu nữa nào ai biết được.
18 Tháng Chín 201412:38 CH(Xem: 10791)
Hóa ra, anh và Nguyễn Xuân Hoàng dù rất khác nhau về nhiều điểm nhưng quả đã chung một điều - Cả hai chưa hề nói với nhau về văn chương, chữ nghĩa,
17 Tháng Chín 20149:47 SA(Xem: 3259)
Ai cũng một lần sẽ đến ngày cuối của mình. Người thầy học cũ của tôi không là ngọai lệ. Tôi đã từng an ủi ông rằng “thầy đã sống một đời đáng sống. Như thế đã quá đủ để thanh thản ra đi!“
17 Tháng Chín 20149:24 SA(Xem: 2455)
"Nha Trang là miền quê hương cát trắng, có những đêm đêm vọng về, ầm ầm tiếng sóng xa đưa". Nha Trang Khánh Hòa có nhân tài nghệ thuật là nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng. Anh từ giã nhân thế nhưng tên tuổi còn vang vọng trong lòng người ở lại.
16 Tháng Chín 20141:36 CH(Xem: 9791)
Sáng nay một lần nữa tôi lại cảm nghiệm được lẽ vô thường của đời sống khi vào thăm Thầy Nguyễn Xuân Hoàng, Thầy dạy Triết của các đàn anh đàn chị Ngô Quyền , Thầy dạy văn chương của tôi.
16 Tháng Chín 20149:20 SA(Xem: 2641)
Rồi tóc bạc sẽ hòa âm mây trắng Biển trời kia nghĩa nặng với tình sâu Bay thật nhẹ bay thật cao im lắng Trăng Sài Gòn – Phan Thiết sẽ tìm nhau
16 Tháng Chín 20149:08 SA(Xem: 2774)
cũng đành thôi, nắng tắt rồi mặt trời đã lặn ngày vui đã tàn một vì sao – Nguyễn Xuân Hoàng vừa rơi vào cõi vĩnh hằng sáng nay
16 Tháng Chín 20148:55 SA(Xem: 2466)
Cũng là người quen cả, nhưng với nhà văn/nhà thơ, qua tác phẩm của họ, bao giờ chúng ta cũng cảm thấy gần gũi hơn, thân mật hơn, do đó, việc ra đi của họ, dù muốn hay không, cũng làm chúng ta buồn rầu nhiều hơn.
15 Tháng Chín 201410:10 SA(Xem: 2245)
Bạn về nhà trước đấy ư Cuộc chiêm bao ấy đã nư chưa nào Trận vui đến lúc cao trào Cớ sao bỏ cuộc hư hao giữa đường? Tôi nằm choáng một làn hương!
15 Tháng Chín 20149:44 SA(Xem: 8914)
Nghe tin Thầy mới ra đi, Bàng hoàng em biết nói gì, Thầy ơi! Cõi trần giờ đã thảnh thơi, Về miền miên viễn đời đời thỏa vui.
15 Tháng Chín 20149:25 SA(Xem: 12135)
Buồn thương trời đổ cơn mưa, Sáng nay thứ bảy Mây đưa Hoàng về.* Hết rồi giây phút hôn mê, Bạn giờ thanh thản sơn khê mây trời. Đạo Hữu pháp danh: Thanh Tâm Phạm Gia Hưng xin chia buồn cùng tang quyến.