Danh mục
Số lượt truy cập
6,034,832

Bùi Tuyết Mai - BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

07 Tháng Tám 201510:48 CH(Xem: 13420)
Bùi Tuyết Mai - BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

Bạn Cũ Trường Xưa 



KhiếtTâm

Đó là hôm thứ 6, một ngày cuối của tháng 7 mùa hè, tụi tôi đã cười ngã nghiêng bên nhau, nắm lấy tay nhau, dựa đầu vào nhau. ôm choàng lấy nhau... Thôi thì đủ kiểu, thì đó, mấy tấm hình mở ra cùng chụm đầu với nhau ngắm nghía, rồi dằn qua dỗi lại: "sao mày chụp tao hình này xấu quá" , "sao chỉ có tao ôm mày, mà không có hình nào thấy mày ôm tao?", "sao hình này mày ngồi xa tao quá ?"  Và... "Còn hình này nghĩ gì, sao bỗng dưng tụi mình buồn vậy?".

Tất cả đã trỗi dậy ấm áp yêu thương trong ngôi nhà chị của bạn tôi, tụi tôi đứng ngồi đi lại, vòi chị cái này, ới chị cái kia... thấy chưa, chị đâu còn là chị riêng của bạn tôi nữa, mà là chị của tụi tôi, chị ngó từng đứa tụi tôi cười vui hí hửng trong nhà, ngó tụi tôi chun mũi hít mùi bơ ngát thơm tan chảy trên bếp, ngó tụi tôi suýt xoa những trái nho mướt tròn mọc níu nhau thành chùm quấn quýt, giống như tụi tôi bây giờ...                                                
*******

Như một dây leo vụt lớn trong lời ước thì thầm của đứa trẻ, từng nhánh leo kỷ niệm đang nằm yên đâu đó vụt trở mình mọc nhanh trườn dài trong mỗi ký ức, lôi tuột tụi tôi trở về cái tuổi 14, 15... Tụi tôi cười hỉ hả dành kể nhau nghe cả đám đội nắng mùa hè chở nhau qua quán chè của ông sáu Mỹ, mồ hôi ướt đầm, bỗng nghe thoảng mát bờ lưng khi có cơn gió êm đi lạc giữa mùa hè... Có nghe không nữa kìa, giai điệu rộn rã của bài Jingle Bells, bọn mình cùng nắm tay nhau quay múa theo từng lời ca điệu nhạc thánh thót ngân vang... vui quá, hồi đó tụi mình vui quá!

Đang vui là vậy, thoắt cái bọn tôi dựa vai nhau hỏi, vậy chứ tụi bây còn nhớ không cái bục gỗ của lớp học mình, những lúc quên học bài bị thầy cô gọi lên, cứ đứng im tẽn tò mà bàn chân thì cứ dí dí mãi vào bục gỗ, làm như bục gỗ giống cây đèn thần Aladin, cứ cà vào nó thì chữ sẽ ra vậy. Tôi khều thêm ra một nhành kỷ niệm, tụi bây ơi, còn nhớ những khung cửa sổ mở nghiêng của lớp học mình không, ngó ngược mắt xuống là thấy ngọn cây bàng tỏa bóng, giờ ra chơi tụi mình cúi lượm mấy trái bàng khô màu nâu đất rơi đầy...

Lòng chợt nhiên thảng nhớ, rồi thầm vui với từng đứa bạn cũ được gọi lại tên, dù tụi nó không ở cạnh bên lúc này, dù thật lòng có những tên bạn tôi đã chìm sâu xuống vùng ký ức, nhưng tôi vẫn còn kia, những gương mặt thơ ngây trong tấm hình chụp chung cả lớp, mà tôi vẫn gìn giữ theo mình hơn 40 năm.

 *******

Sao bỗng dưng tôi như nghe rõ ràng tiếng kêu lạo xạo của lớp sỏi xanh sân trường dưới bàn chân tôi dẫm nhẹ. Có phải tôi đang được bước đi trong ngày xưa, giữa ngôi trường cũ của tôi, phải thật vậy không? 
Chỉ là nhớ quá! 

Nhớ con dốc chạy dài mỗi ngày đến trường, bọn tôi đi ngang qua trường Trần Thượng Xuyên, Ngô Quyền, Kỹ Thuật, Trịnh Hoài Đức... Lại nhỏ bạn tôi, dưng không giắc ngang xương một nhánh nhớ bất ngờ, sao bây giờ tao thèm ly chè đậu đỏ bánh lọt quá, tụi bây còn nhớ xe bán đậu đỏ bánh lọt đó không, ở giữa trường Kỷ Thuật và Trịnh Hoài Đức đó, những hôm không có giờ học, đám mình ngồi ngậm ngon mùi đậu xanh đậu đỏ ngọt bùi, nhai đá bào rào rạo trong miệng mà nghe mát lạnh trong từng góc chân răng. 
                                            
*******

Những nhành dây leo nhớ cứ vậy mọc dài, trườn mãi...                                  
Tôi nhớ dãi nắng sớm mai đậu trên vai mỗi ngày theo tôi đến lớp, đi ngang qua mấy anh chàng ngồi vắt vẽo trên bờ tường của trường Kỹ Thuật, đợi đám học trò con gái đi qua huýt sáo đuổi theo làm bước đi vướng víu. Tôi nhớ cái cảm giác ngại ngùng và tưởng như tiếng huýt sáo đó thả ra đậu mãi trên lưng, không thèm rơi xuống... 

Nhớ cái hàng quán nhỏ nằm ở cuối góc sân trường, giờ ra chơi nhao nhao tiếng mấy cô cậu học trò tranh nhau mua hàng í ới . Nhớ tiếng rung chuông chiều tan học giữa tiếng ì ầm mang theo những ánh chớp lóe sáng một góc trời, nhớ sân trường ướt át mưa rơi, nên cứ phải men theo dãy hành lang tới chỗ để xe nằm ở góc trái bên cỗng trường đi vào, tôi nhớ cái loay hoay của mình  tìm cách lau khô yên ngồi của chiếc xe đạp bị ướt mèm ngã nghiêng trong bãi...

Có mấy chiếc xe lam đậu ở bên đường, chờ đám học trò ngồi đủ một chuyến xe, người tài xế đặt một bàn chân lên pedal nhún người lên xuống và rồ rồ tay ga vài cái, là tiếng máy xe lam nổ nghe tành tạch, có vậy thôi đó, mà nhiều khi làm tôi nhớ đến hụt lòng.
Và tôi nhớ ngậm ngùi con gió thổi ngược dốc đường về trong những chiều tan học, gió làm phất phơ vạt áo, gió làm tóc xỏa ngang vai bay ngang triền má, vài sợi vô tình nằm giữa môi thơm... 

                                                                                   ******

Trong không gian hồn nhiên đầy ấp ủ này, mỗi đứa đều chạy đuổi theo miền ký ức của riêng mình, nhưng nói vậy thôi chứ riêng sao được mà riêng, kỷ niệm của tụi mình chắt chiu níu nhau dây nhằng rễ nhợ, riêng sao cho được mà riêng?
                                          
*******

Miên man. Thời gian vẫn miên man. Khoảnh khắc trôi qua ngay tức thì đã là quá khứ, và tôi lại chăm chút cho khu vườn của riêng mình nhành kỷ niệm vừa được ươm trồng. Đừng cười tôi. Sao tôi vẫn tin rằng, nếu ân cần thì nhành kỷ niệm sẽ lớn cây kết đầy nụ nhớ, đơm sai trái yêu thương. Vì thế, tôi xin được sống tròn đầy trong từng khoảnh khắc rồi sẽ trở thành quá khứ này, tôi và cả các bạn tôi sẽ chỉ đi qua, mà không có một vé khứ hồi nào để có thể quay trở lại trên con đường đã bỏ ngược ở phía sau...

Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ, nhưng thật ra, không có gì là tình cờ cả. Giữa bao nhiêu triệu triệu con người, có những người đi cả đời cũng chỉ lướt qua nhau. Lại có những người được gặp nhau, được trò chuyện cùng nhau, được là bạn của nhau, và hơn tất cả là có được kỷ niệm cùng nhau, là một ký ức của nhau... 
Sao lại có thể là tình cờ?
Tất cả là sắp đặt của duyên phận.  
“Và tôi, lại là người rất tin vào duyên phận!”
                     
August 07, 2015
Bùi Tuyết Mai    
tìnhban     
    
24 Tháng Mười 2020(Xem: 18)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 18)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 225)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 212)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 152)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 302)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 254)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 233)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 405)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 383)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 395)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 459)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!
24 Tháng Chín 2020(Xem: 517)
Trăng Thu đủng đỉnh qua vườn Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi? Gió thu lùa vạt mây trôi Để trăng in đậm dáng người phương xa
19 Tháng Chín 2020(Xem: 570)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 444)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.
12 Tháng Chín 2020(Xem: 574)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 714)
..Mỗi người sống chết an bài? Tin buồn loan tới Anh Hoài đã đi Một tuần Vĩnh biệt chia ly Thanh Hoài, Tường Cát viết chi, nói gì? Sinh hữu hạn, tử vô kỳ? Bạn hiền thân ái sầu vì mất Anh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 587)
Gió Thu nhè nhẹ vẫy tay chào Nàng Thu xinh đẹp đã bước vào Lá đỏ nghiêng mình soi dòng nước Trăng vàng lộng lẫy giữa ngàn sao
05 Tháng Chín 2020(Xem: 569)
Xuân đi, Xuân tới bao lần, Nhớ mùa Xuân cũ tần ngần ngóng trông Đất Trời, Biển rộng mênh mông? Niềm vui, hy vọng sẽ không phai mờ.?
04 Tháng Chín 2020(Xem: 531)
Bây giờ Tháng Chín Mùa Thu Trăng treo đỉnh núi vọng mù tóc bay Biển đời gió đọng mưa lay Cầu mong được phút giây này bình yên...
29 Tháng Tám 2020(Xem: 630)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 649)
Cám ơn cháu cho ta giác ngộ Một lạy thôi rực rỡ hào quang Cử chỉ khiêm cung bát ngát sen vàng Ta học Phật, học từ đứa bé.
26 Tháng Tám 2020(Xem: 768)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn thấy giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường vì gió mãi lang thang.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 811)
Buổi tưởng niệm kết thúc qua phần tri ơn của gia đình “Chúng con vô cùng tri ơn quý Thầy Cô và quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho ba chúng con một cuộc đời, một cuộc sống đầy ý nghĩa”.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 657)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 697)
Khủng khiếp ngoài trời lửa bốc nhanh Cali hỏa hoạn đã tung hoành Mây đen chế ngự vùng trời rộng Lửa cháy tràn lan khắp núi xanh
14 Tháng Tám 2020(Xem: 866)
Ta đã mệt nhoài bao năm tháng Buông tay rủ sạch, ta rút lui. Ta nghe văng vẳng những hồi chuông. Tiếng mõ ngân nga vọng vô thường Khoan thai ta bước vào vô tận Một kiếp phù du chẳng vấn vương.
12 Tháng Tám 2020(Xem: 812)
Tai nghe chim hót ngất ngây. Hồ Thu in bóng rừng cây muôn mầu. Vui lên xin chớ u sầu! Hẹn ngày tái ngộ bắt đầu thu sang ? Viễn du thế giới thênh thang . Ngày Xưa Thân Ái kiên gan đợi chờ...