Danh mục
Số lượt truy cập
5,330,401

Bùi Tuyết Mai - BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

07 Tháng Tám 201510:48 CH(Xem: 10581)
Bùi Tuyết Mai - BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

Bạn Cũ Trường Xưa 



KhiếtTâm

Đó là hôm thứ 6, một ngày cuối của tháng 7 mùa hè, tụi tôi đã cười ngã nghiêng bên nhau, nắm lấy tay nhau, dựa đầu vào nhau. ôm choàng lấy nhau... Thôi thì đủ kiểu, thì đó, mấy tấm hình mở ra cùng chụm đầu với nhau ngắm nghía, rồi dằn qua dỗi lại: "sao mày chụp tao hình này xấu quá" , "sao chỉ có tao ôm mày, mà không có hình nào thấy mày ôm tao?", "sao hình này mày ngồi xa tao quá ?"  Và... "Còn hình này nghĩ gì, sao bỗng dưng tụi mình buồn vậy?".

Tất cả đã trỗi dậy ấm áp yêu thương trong ngôi nhà chị của bạn tôi, tụi tôi đứng ngồi đi lại, vòi chị cái này, ới chị cái kia... thấy chưa, chị đâu còn là chị riêng của bạn tôi nữa, mà là chị của tụi tôi, chị ngó từng đứa tụi tôi cười vui hí hửng trong nhà, ngó tụi tôi chun mũi hít mùi bơ ngát thơm tan chảy trên bếp, ngó tụi tôi suýt xoa những trái nho mướt tròn mọc níu nhau thành chùm quấn quýt, giống như tụi tôi bây giờ...                                                
*******

Như một dây leo vụt lớn trong lời ước thì thầm của đứa trẻ, từng nhánh leo kỷ niệm đang nằm yên đâu đó vụt trở mình mọc nhanh trườn dài trong mỗi ký ức, lôi tuột tụi tôi trở về cái tuổi 14, 15... Tụi tôi cười hỉ hả dành kể nhau nghe cả đám đội nắng mùa hè chở nhau qua quán chè của ông sáu Mỹ, mồ hôi ướt đầm, bỗng nghe thoảng mát bờ lưng khi có cơn gió êm đi lạc giữa mùa hè... Có nghe không nữa kìa, giai điệu rộn rã của bài Jingle Bells, bọn mình cùng nắm tay nhau quay múa theo từng lời ca điệu nhạc thánh thót ngân vang... vui quá, hồi đó tụi mình vui quá!

Đang vui là vậy, thoắt cái bọn tôi dựa vai nhau hỏi, vậy chứ tụi bây còn nhớ không cái bục gỗ của lớp học mình, những lúc quên học bài bị thầy cô gọi lên, cứ đứng im tẽn tò mà bàn chân thì cứ dí dí mãi vào bục gỗ, làm như bục gỗ giống cây đèn thần Aladin, cứ cà vào nó thì chữ sẽ ra vậy. Tôi khều thêm ra một nhành kỷ niệm, tụi bây ơi, còn nhớ những khung cửa sổ mở nghiêng của lớp học mình không, ngó ngược mắt xuống là thấy ngọn cây bàng tỏa bóng, giờ ra chơi tụi mình cúi lượm mấy trái bàng khô màu nâu đất rơi đầy...

Lòng chợt nhiên thảng nhớ, rồi thầm vui với từng đứa bạn cũ được gọi lại tên, dù tụi nó không ở cạnh bên lúc này, dù thật lòng có những tên bạn tôi đã chìm sâu xuống vùng ký ức, nhưng tôi vẫn còn kia, những gương mặt thơ ngây trong tấm hình chụp chung cả lớp, mà tôi vẫn gìn giữ theo mình hơn 40 năm.

 *******

Sao bỗng dưng tôi như nghe rõ ràng tiếng kêu lạo xạo của lớp sỏi xanh sân trường dưới bàn chân tôi dẫm nhẹ. Có phải tôi đang được bước đi trong ngày xưa, giữa ngôi trường cũ của tôi, phải thật vậy không? 
Chỉ là nhớ quá! 

Nhớ con dốc chạy dài mỗi ngày đến trường, bọn tôi đi ngang qua trường Trần Thượng Xuyên, Ngô Quyền, Kỹ Thuật, Trịnh Hoài Đức... Lại nhỏ bạn tôi, dưng không giắc ngang xương một nhánh nhớ bất ngờ, sao bây giờ tao thèm ly chè đậu đỏ bánh lọt quá, tụi bây còn nhớ xe bán đậu đỏ bánh lọt đó không, ở giữa trường Kỷ Thuật và Trịnh Hoài Đức đó, những hôm không có giờ học, đám mình ngồi ngậm ngon mùi đậu xanh đậu đỏ ngọt bùi, nhai đá bào rào rạo trong miệng mà nghe mát lạnh trong từng góc chân răng. 
                                            
*******

Những nhành dây leo nhớ cứ vậy mọc dài, trườn mãi...                                  
Tôi nhớ dãi nắng sớm mai đậu trên vai mỗi ngày theo tôi đến lớp, đi ngang qua mấy anh chàng ngồi vắt vẽo trên bờ tường của trường Kỹ Thuật, đợi đám học trò con gái đi qua huýt sáo đuổi theo làm bước đi vướng víu. Tôi nhớ cái cảm giác ngại ngùng và tưởng như tiếng huýt sáo đó thả ra đậu mãi trên lưng, không thèm rơi xuống... 

Nhớ cái hàng quán nhỏ nằm ở cuối góc sân trường, giờ ra chơi nhao nhao tiếng mấy cô cậu học trò tranh nhau mua hàng í ới . Nhớ tiếng rung chuông chiều tan học giữa tiếng ì ầm mang theo những ánh chớp lóe sáng một góc trời, nhớ sân trường ướt át mưa rơi, nên cứ phải men theo dãy hành lang tới chỗ để xe nằm ở góc trái bên cỗng trường đi vào, tôi nhớ cái loay hoay của mình  tìm cách lau khô yên ngồi của chiếc xe đạp bị ướt mèm ngã nghiêng trong bãi...

Có mấy chiếc xe lam đậu ở bên đường, chờ đám học trò ngồi đủ một chuyến xe, người tài xế đặt một bàn chân lên pedal nhún người lên xuống và rồ rồ tay ga vài cái, là tiếng máy xe lam nổ nghe tành tạch, có vậy thôi đó, mà nhiều khi làm tôi nhớ đến hụt lòng.
Và tôi nhớ ngậm ngùi con gió thổi ngược dốc đường về trong những chiều tan học, gió làm phất phơ vạt áo, gió làm tóc xỏa ngang vai bay ngang triền má, vài sợi vô tình nằm giữa môi thơm... 

                                                                                   ******

Trong không gian hồn nhiên đầy ấp ủ này, mỗi đứa đều chạy đuổi theo miền ký ức của riêng mình, nhưng nói vậy thôi chứ riêng sao được mà riêng, kỷ niệm của tụi mình chắt chiu níu nhau dây nhằng rễ nhợ, riêng sao cho được mà riêng?
                                          
*******

Miên man. Thời gian vẫn miên man. Khoảnh khắc trôi qua ngay tức thì đã là quá khứ, và tôi lại chăm chút cho khu vườn của riêng mình nhành kỷ niệm vừa được ươm trồng. Đừng cười tôi. Sao tôi vẫn tin rằng, nếu ân cần thì nhành kỷ niệm sẽ lớn cây kết đầy nụ nhớ, đơm sai trái yêu thương. Vì thế, tôi xin được sống tròn đầy trong từng khoảnh khắc rồi sẽ trở thành quá khứ này, tôi và cả các bạn tôi sẽ chỉ đi qua, mà không có một vé khứ hồi nào để có thể quay trở lại trên con đường đã bỏ ngược ở phía sau...

Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ, nhưng thật ra, không có gì là tình cờ cả. Giữa bao nhiêu triệu triệu con người, có những người đi cả đời cũng chỉ lướt qua nhau. Lại có những người được gặp nhau, được trò chuyện cùng nhau, được là bạn của nhau, và hơn tất cả là có được kỷ niệm cùng nhau, là một ký ức của nhau... 
Sao lại có thể là tình cờ?
Tất cả là sắp đặt của duyên phận.  
“Và tôi, lại là người rất tin vào duyên phận!”
                     
August 07, 2015
Bùi Tuyết Mai    
tìnhban     
    
20 Tháng Tư 2019(Xem: 156)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 94)
Núi cao trùng điệp muôn phương Có hình bóng mẹ nhớ thương đứng nhìn. Mẹ già giữ chữ kiên trinh Một nàng Tô Thị điển hình ngày nay.
13 Tháng Tư 2019(Xem: 160)
Tháng Tư đen anh âm thầm nằm xuống Lá cờ vàng sẽ phủ kín quan tài Bạn bè anh sẽ đồng loạt nghiêm chào "Vĩnh biệt Ó Đen. Bay lên đi Lý Tống."
06 Tháng Tư 2019(Xem: 261)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
06 Tháng Tư 2019(Xem: 218)
Chiều nay ra đứng vườn sau. Nhìn xa ngọn núi một màu nhớ thương Mây xanh bàng bạc vấn vương Hương linh của mẹ ngàn phương chứng dùm
27 Tháng Ba 2019(Xem: 226)
Nước mắt chảy xuôi, đá cũng ăn năn Mẹ mừng lắm. Niềm vui vô cùng tận Vòng tay ôm con Hai trái tim nồng ấm. Quấn quít bên nhau Ý nghĩa một Gia Đình.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 299)
Năm mươi năm, tôi làm người lưu lạc Tôi ra đi, lòng nuối tiếc ngậm ngùi Cám ơn Rạch Nò! nuôi tuổi thơ tôi lớn Tiếng bìm bịp kêu ... còn trong ký ức xa xôi
22 Tháng Ba 2019(Xem: 292)
Người góa phụ bước ra khỏi cỗng. Đến nghĩa trang thăm viếng mộ chồng. Trời tháng ba Cali, hoa vàng nở rộ " Em vẫn sống vui. Anh có mừng không?"
21 Tháng Ba 2019(Xem: 621)
Ta về, tạm biệt BLUE LAGOON, Hải đảo bình yên, trải mênh mông. Những chú SEA LION, DOLPHIN hiền lành quá, Một ngày nhảy múa, đựơc thỏa lòng.
15 Tháng Ba 2019(Xem: 233)
Tháng ba trên Face Book Có hoa hồng, lời chúc. Ngày Phụ Nữ chúng ta. Ngày vinh danh đàn bà. Đàn ông họ hỏi nhau -Thế giới không có đàn bà -Thế giới sẽ ra sao?
15 Tháng Ba 2019(Xem: 1104)
Duy trì và bảo vệ truyền thống dân tộc, tìm về cội nguồn là ước muốn và tâm huyết của tất cả những người VN yêu nước. Cám ơn các em, cám ơn những gì các em đã góp tay chung sức làm hôm nay.
24 Tháng Hai 2019(Xem: 408)
Nụ cười em vẫn còn xinh Cho người an dạ hành trình viễn du. Sáng nay nắng quét mây mù. Có đàn chim nhỏ vân du trở về Bên đôi má phính cận kề “Cháu yêu bà lắm” đê mê chưa nè.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 377)
Nguyện cầu. Xin chấp tay lại nguyện cầu Từ Bi Đức Phật trên cao độ dùm Phóng hào quang rước hương linh Được vể cõi tịnh an bình, thảnh thơi.
16 Tháng Hai 2019(Xem: 393)
Này cô em gái nhỏ Mơ ước gì ngày Lễ Tình Nhân. Tưởng tượng có một bó hoa hồng. Kèm tấm thiệp hình trái tim xinh xắn.
20 Tháng Mười Một 2018(Xem: 891)
Cám ơn mái trường thân yêu Ngô Quyền đã cho chúng tôi đến học và kết chặt mối dây liên kết bạn bè. Kính chúc các Thầy Cô và các bạn một ngày lễ Tạ Ơn Vui Vẻ, An Lành và thật Hạnh Phúc
13 Tháng Mười 2018(Xem: 1474)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 2220)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
06 Tháng Mười 2018(Xem: 1228)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 1053)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 1359)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 2018(Xem: 2403)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1203)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1138)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1982)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
22 Tháng Chín 2018(Xem: 1229)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 1690)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 2176)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 1278)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.