Danh mục
Số lượt truy cập
6,013,849

Bùi Văn Nhỏ - TỪ TRƯỜNG QUÊ LÊN TRƯỜNG TỈNH

24 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 18403)
Bùi Văn Nhỏ - TỪ TRƯỜNG QUÊ LÊN TRƯỜNG TỈNH


Từ trường quê lên trường tỉnh

hinhcong_truong_nq1-large

 

 

Chiếc xe đò “Renault Đầu Heo” cũ kỷ dừng lại, ba tôi vội dẫn tôi băng qua quốc lộ 15 , ông xách chiếc rương nho nhỏ bằng gỗ bọc tôn mõng có in hình đủ thứ; trong đó, nó chứa hành trang của tôi để lên đường… ứng thí Trung Học Đệ Nhất Cấp (thi tuyễn) tại Tỉnh lỵ Biên Hòa, năm 1965. Tôi nhớ như in những chi tiết nầy vì nó đánh dấu một bước ngoặc trọng đại của đời mình! Thật không khác mấy về những cảm nghĩ của chú học trò được mẹ dẫn đi nhân buổi tựu trường cùa nhà văn Thanh Tịnh!

Ngày hôm sau, tôi được đi với ông anh bạn cùng quê Phước Tân (Anh học ở đâu không biết và khi đó thì anh đã vào đại học Nông Lâm Súc rồi). Làng tôi, từ trước tới giờ mới có hai người đi học xa nhà và vào đại học. Đến nay, tôi và một đứa em họ là tốp thứ hai “khoa bảng” ở Làng! Anh là người đi trước, nên rất rành rẽ ngỏ ngách trường thi. Tay anh cầm phiếu báo danh và bắt đầu dẫn tôi tìm vị trí ngồi thi (trung tâm thi là một trường tiểu học nào đó giờ không nhớ ra), từ các bàn ở tận cùng phía sau lớp đi dần lên, chưa thi mà tôi thấy hồi hộp lạ thường!!! Cứ sợ như đi dò danh sách trúng tuyễn vậy! Rồi cái gì đến, sẽ đến, số báo danh XXX được viết bằng phấn trắng rõ ràng và đẹp, ngay vị trí phía bìa của cái bàn đầu lớp, dãy giữa. Vị trí nầy cứ mỗi lần nhìn lên là bắt gặp ngay cái mặt lạnh như tiền của ông Thầy giám thị phòng thi! Tôi thấy ông anh bạn khẽ lắc đầu. Thật ra, tôi cũng chưa kịp hiểu tại sao? “Xong, tụi nầy ra về”, ông anh dặn dò vài kinh nghiệm lúc làm bài thi và nhắc bao giờ cũng bình tĩnh nghe. Tới đây thì các bạn cũng hiểu tôi phải vượt qua bao ngỡ ngàng, hồi hộp khi chính thức vào phòng thi và làm bài thi.

 Khi có tên trúng tuyển và chính thức vào thọ giáo tại Trung Hoc Ngô Quyền, tôi vào lớp đệ tam B2. Hình như lớp nầy không có bạn nào ở Trung Học Long Thành hay tại tôi không nhớ? Mối dây liên hệ với bạn bè thời Trung Học Long Thành bị ngắt từ đây kể cả một chút tình non trẻ nhưng không nói nên lời! Mãi cho tới khi thi Tú Tài 1 xong, tôi chuyễn sang ban A(đệ nhứt A2) thì găp Toản Phú Hội (Đặng văn Toản), tụi tôi lại là bạn chí thân với nhau. Nhà tôi trọ học cách nhà Toản trọ chừng 500m, cùng trên con dốc hẽm nằm bên hông trái của trường. Năm đệ nhứt, tôi còn nhớ các bạn như Đỗ Cao Thông, Phan Kim Phẫm, Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Văn Nho, băng Hố Nai ( Kính, Việt, Minh, Thái Hãi, Lễ…), Nguyễn Minh Kháng, Phan Thành Công, Trần Bình Hầu, Nguyễn văn Huệ, Nguyễn Minh Mẫn, Nguyễn thị Lan Phương, Nguyễn Thị Phụng (Dĩ An)…

Tôi nhớ Thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức Bảo, đúng như hình bóng đáng kính và khỏe mạnh của Thầy, trong bài tự truyện của bạn Nguyễn Thị Thêm đã viết. Hình như năm đệ tam thì phải, có một hôm, khi tôi vào trường thì thấy Thầy đứng phía sau cánh cổng, tôi khoanh tay chào Thầy. Tự nhiên tôi thấy mặt Thầy lạnh như tiền! linh tính báo cho tôi biết có gì sai rồi? Thầy chỉ tôi đứng vào chỗ hàng hiên văn phòng, y như bị cảnh sát phạt vậy. Thầy tiếp tục “lượm” các em khác lia lịa!!! Té ra hôm nay Thầy kiểm tra mang phù hiệu trường (ở miệng túi áo). Đám nam sinh tụi tôi hồi đó phải tìm cho được cái gì kỳ cục để chọc ông Giám Học mệt mới vui! Phù hiệu thì không chịu may vào túi, chỉ khi bắt đầu đi học mới lấy hồ dán thủ công trét dán cho dính tạm để khi tan học sẽ lột cất ngay, hình như làm như vậy mới ra vẻ nam nhi trưởng thành và để lấy le mấy nàng áo trắng học khác buổi, ai dè riêng cái phù hiệu của tui nó rớt hồi nào không hay, còn các bạn khác thì có một số cố tình không đeo !!! Thầy đang cầm khúc roi hình như bằng tre, hôm đó chắc là ngày tốt, Thầy chỉ răn đe thôi mà đứa nào hình như cũng thấy ướt ướt phía dưới!!! Nếu bây giờ tôi còn cơ may gặp lại Thầy, tôi xin cúi đầu nhận tội và cám ơn công dạy dỗ của các Thầy Cô. Hôm trước, khi Bạn Lữ CôngTâm báo cho biết Trường có mở Website, tôi vào internet và nhìn thấy hình và nhớ được : Thầy Hiệu Trưởng, Thầy Mai Kiến Phúc dạy Vật Lý, Thầy Minh Mẫn dạy Pháp văn, Thầy Để dạy Toán. Thầy Phúc hồi xưa (1967, 1968) rất nóng tính nhất là đối với mấy cậu choai choai lo nói chuyện trong lớp! Tuy nhiên, Thầy rất thích gần gủi và sinh hoạt chung với học trò mình. Những buổi hop mặt hay dã ngoại đều có Thầy tham gia. Đặc biệt, Thấy có một nhóm chừng mười tên thảo khấu đường sông; chừng vài tuần, Thầy trò rủ nhau đến khúc sông (gần cầu Gành) để bơi qua cù lao Phố (chỗ đó, lòng sông Đồng Nai hẹp nhứt, nhưng cũng trên 300m). Chương trình là bơi qua sông và bên kia sông có quán bà Hai chuyên bán cơm rượu với xôi vò!!! Chà, giờ nhắc lại còn hơi bị thèm đó Thầy ơi! Tới bây giờ, mỗi lần vợ cho ăn cơm rượu xôi vò là nhớ Thầy và bạn bè vô kể! (hình như Thầy bao quá, chớ hồi đó đâu có tiền xài lung tung? Lại món nợ nữa rồi.)

Trong ký ức lại nhớ một chuyện rất mắc cở và tức cười nữa: Năm thi Tú tài 2, tôi thi tại trường Nữ Trung Học Gia Long, Sài Gòn. Ngày thi môn Pháp văn ( sinh ngữ chính, hệ số 2), Khi vào phòng thi, tôi nhìn thấy Thầy Mẫn!!! Thầy là giám thị chính hôm đó. Thầy trò không chào nhau, nhưng không ngờ Thầy nhớ mình. Khi làm bài, hình như bài thi hơi quá hớp với thí sinh. Tiếng tặc lưỡi râm rang đâu đó nghe rất não nề. Chắc ăn ớt cả đám rồi!!! Hơn một tiếng rưỡi (thi hai giờ) mà bài chưa tới đâu! Khi đó, tôi ngồi dầu bàn phía hành lang giữa, tự nhiên tôi thấy ngón tay ai đen đen (Nước da Thầy ngâm đen, dáng cao cao, ốm, tôi còn nhớ rõ) tì vào dòng bài thi tôi đã viết, rồi Thầy đi lên bàn. Tôi liếc nhìn, thấy đúng là Thầy đã cố cứu mình rồi. Vừa xúc động, vừa run. Cái sai Thầy lưu ý cho vẫn không tìm ra được!!! Khi nộp bài, Thầy còn liếc nhìn vào tờ giấy thi, chắc Thầy thất vọng khi có đứa hoc trò kém cõi như vầy. Dù điểm kết quả bài thi sau nầy không khá, nhưng tôi vẫn nợ ơn Thầy, nếu có bạn nào găp được Thầy, xin cho tôi gữi lời tri ân sâu kín. Tôi còn nhớ, lúc ở trường, ít khi thấy được nụ cười của Thầy.

Năm tháng qua, với biết bao vật đổi sao dời! Nay thấy ấm lòng khi bạn bè cũ còn tìm được và liên lạc với nhau, cho dù xa cách ngàn khơi! Không biết bao giờ mới có dịp trở lại Trường Xưa với đám bạn bè thân yêu cũ rích, cằn cỗi vì nắng mưa của cuộc đời… Lịch sử đã sang trang! thỉnh thoảng tôi có chạy ngang qua Trường cũ nhưng tôi không dừng lại vì dường như sau ngày thay ngôi đổi chủ, nó không còn hình hài của một Hiền Mẫu đã từng ôm ấp, nuôi dạy mình từ thuở ấu thơ nữa!!! Nhưng dù sao, tôi vẫn tìm được chút hạnh phúc, hãnh diện khi thấy tên Trường Trung Học Ngô Quyền vẫn kiêu hãnh giữa trời… gió bụi, nhất là mình cũng là một Trung Học Sĩ ở ngôi trường thân yêu nầy.

xe_lam_truoc_cong_nq-large


 Bùi Văn Nhỏ (Khóa 6)

 Tháng 4 năm 2011

 

24 Tháng Chín 2020(Xem: 5)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!
24 Tháng Chín 2020(Xem: 4)
Trăng Thu đủng đỉnh qua vườn Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi? Gió thu lùa vạt mây trôi Để trăng in đậm dáng người phương xa
19 Tháng Chín 2020(Xem: 200)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 122)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.
12 Tháng Chín 2020(Xem: 293)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 438)
..Mỗi người sống chết an bài? Tin buồn loan tới Anh Hoài đã đi Một tuần Vĩnh biệt chia ly Thanh Hoài, Tường Cát viết chi, nói gì? Sinh hữu hạn, tử vô kỳ? Bạn hiền thân ái sầu vì mất Anh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 337)
Gió Thu nhè nhẹ vẫy tay chào Nàng Thu xinh đẹp đã bước vào Lá đỏ nghiêng mình soi dòng nước Trăng vàng lộng lẫy giữa ngàn sao
05 Tháng Chín 2020(Xem: 265)
Xuân đi, Xuân tới bao lần, Nhớ mùa Xuân cũ tần ngần ngóng trông Đất Trời, Biển rộng mênh mông? Niềm vui, hy vọng sẽ không phai mờ.?
04 Tháng Chín 2020(Xem: 333)
Bây giờ Tháng Chín Mùa Thu Trăng treo đỉnh núi vọng mù tóc bay Biển đời gió đọng mưa lay Cầu mong được phút giây này bình yên...
29 Tháng Tám 2020(Xem: 402)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 379)
Cám ơn cháu cho ta giác ngộ Một lạy thôi rực rỡ hào quang Cử chỉ khiêm cung bát ngát sen vàng Ta học Phật, học từ đứa bé.
26 Tháng Tám 2020(Xem: 435)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn thấy giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường vì gió mãi lang thang.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 596)
Buổi tưởng niệm kết thúc qua phần tri ơn của gia đình “Chúng con vô cùng tri ơn quý Thầy Cô và quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho ba chúng con một cuộc đời, một cuộc sống đầy ý nghĩa”.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 465)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 491)
Khủng khiếp ngoài trời lửa bốc nhanh Cali hỏa hoạn đã tung hoành Mây đen chế ngự vùng trời rộng Lửa cháy tràn lan khắp núi xanh
14 Tháng Tám 2020(Xem: 619)
Ta đã mệt nhoài bao năm tháng Buông tay rủ sạch, ta rút lui. Ta nghe văng vẳng những hồi chuông. Tiếng mõ ngân nga vọng vô thường Khoan thai ta bước vào vô tận Một kiếp phù du chẳng vấn vương.
12 Tháng Tám 2020(Xem: 512)
Tai nghe chim hót ngất ngây. Hồ Thu in bóng rừng cây muôn mầu. Vui lên xin chớ u sầu! Hẹn ngày tái ngộ bắt đầu thu sang ? Viễn du thế giới thênh thang . Ngày Xưa Thân Ái kiên gan đợi chờ...
09 Tháng Tám 2020(Xem: 694)
Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng. Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.
04 Tháng Tám 2020(Xem: 721)
Nhà báo Hà Tường Cát, cựu tổng thư ký nhật báo Người Việt, qua đời lúc 7 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 3 Tháng Tám, tại bệnh viện Fountain Valley, California, thọ 80 tuổi, vì bệnh già.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 773)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 548)
Anh ghé lại chiều thu vàng vọt Nho cuối mùa, anh lỡ cuộc tình Chẳng thể nào hò hẹn ba sinh Thôi cứ thế, em mãi là 18.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 643)
Mục đích là hướng dẫn về tai biến mạch máu não, cung cấp những tin tức về nghiên cứu và điều trị,và những chương trình sẽ làm trong cộng đồng.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 851)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 707)
Sáng nay nhìn bạn mừng sum họp Tôi bỗng thấy đời như giấc mơ Những gương mặt ấy thời con gái. Rưng rưng xúc động thuở dại khờ.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 722)
Tình Ta chân chất đậm đà Dù cho xa cách lòng già nhớ thương. Mặc dù Đại dịch nhiễu nhương. Ngày xưa thân ái như đương trở về.
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 838)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
17 Tháng Sáu 2020(Xem: 1037)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI TÂM SỰ CÙNG CHA – Thơ Ngọc Quý- Phổ nhạc: Đăng Phương Hòa âm: Quang Đạt - Kim Ngân trình bày
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 1115)
Con sẽ bay theo gió Và rơi xuống gốc cây Ủ mục theo ngày tháng Thêm đất màu nơi này Một mầm non lại nhú Những chiếc lá tái sinh Cây cội nguồn Đất Mẹ Bao thế hệ giữ gìn.