Danh mục
Số lượt truy cập
5,954,041

Quãng Thị Hoa - MẸ CHỒNG

09 Tháng Tám 201910:15 CH(Xem: 2235)
Quãng Thị Hoa - MẸ CHỒNG
me chong
Vâng! Tôi xác nhận là tôi đang viết và nói về mẹ chồng cho mùa Vu Lan.

Viết hay nói về mẹ ruột thì tôi nghĩ ai cũng có thể thực hiện được bằng nhiều hình thức và sẽ không thấy khó khăn. Còn mẹ chồng!  Tôi có cần phải uống thuốc không?

Viết về mẹ thì tôi đã viết rồi. Rất thật và rất dễ dàng. Dù tôi đã xa rời mẹ tôi hơn 44 năm. Năm nay mùa Vu Lan đến. Mẹ ruột hay mẹ chồng cũng không còn trên cõi đời này với chúng tôi nữa.

Mẹ tôi mất sớm khi chưa tới 65 tuổi. Mất ở tuổi tôi bây giờ. Mẹ chồng còn nhỏ hơn mẹ tôi đến 15 tuổi và bà cũng mất cách đây 5 năm.

Lần đầu tiên gia đình tôi về Việt Nam thăm bà, lúc đó chúng tôi đã có hai cháu 10 và 8 tuổi. Riêng tôi đã có hơn 10 năm làm vợ, làm mẹ của hai đứa cháu nội của bà. Tôi cũng chưa đến có một ngày phải đi thưa về trình, chưa một lần phải dâng cơm, mời nước. Tôi yên tâm và tự suy nghĩ nếu có phải thưa gửi hay đãi bôi miệng lưỡi thì cũng chỉ là hai tuần phù du ở VN. Xong việc, tôi sẽ về lại giang sơn của tôi.

Nhưng tôi phải tự thẹn với lòng về những định kiến không biết từ đâu và từ lúc nào cái cảm giác mẹ chồng nàng dâu không thể hòa hợp, hiểu nhau. Bởi vì  cả hai phải chia sẻ với nhau một người đàn ông mà họ thương yêu. Tôi tự tin nghĩ rằng người đàn ông đó chỉ ở bên mẹ chồng tôi hai tuần và tất cả sẽ trở về với tôi. Tính ra tôi cũng không thiệt thòi gì.

 

Nhưng tôi đã lầm. Mẹ chồng tôi hiền đức và tâm lý quá. Dù rất thương nhớ người con trai đầu lòng xa cách 18 năm trời, nhưng mẹ chỉ biểu lộ tình cảm bằng đôi mắt. Đôi mắt hiền từ ướt át nhưng không để lệ rơi. Cũng không nghe lấy một lời than thở vì vất vả nhọc nhằn những lúc không có con.

Ba chồng tôi mất sớm lúc mẹ mới 37 tuổi. Mẹ ở vậy nuôi 5 đứa con. Những năm đầu xa nhà, chúng tôi cũng có giúp đỡ. Nhưng khi thấy được hoàn cảnh trước mắt, tôi mới hiểu ra sự giúp đở của chúng tôi như nắng hạn gặp cơn mưa rào chẳng thấm vào đâu.

Chúng tôi cố thuyết phục mẹ sang đoàn tụ từ sau đó vì giấy tờ đã hoàn tất. Nhưng mẹ luôn tìm cách hoãn binh vì các em đời sống còn khó khăn và bà ngoại già yếu cần phải săn sóc.

Do đó mẹ chỉ có thể sang đây thăm chúng tôi một tháng rồi trở về lại VN. Mẹ đã đi du lịch Mỹ Quốc được 3 lần. Đó là những dịp tôi được gần gũi và nói chuyện với mẹ nhiều hơn. Tôi và mẹ chồng rất hợp với nhau , có lúc nói chuyện thoải mái như bạn bè.

 

Mẹ tâm sự, hồi con gái mẹ chẳng muốn lấy chồng. Mẹ chỉ thích ở nhà với bà ngoại . Nếu bà ngoại 100 tuổi thì mẹ sẽ đi tu. Ba chồng tôi theo đuổi mẹ, nhờ người đến dạm hai lần, mẹ đều trốn không ra gặp mặt. Lần thứ ba ông ngoại gần như giận mẹ vì gia đình hai bên là chỗ quen biết thân tình. Vâng lời ông ngoại, mẹ ưng thuận. Khi đã có 5 mặt con, mẹ chưa tròn 38 tuổi thì ba chồng tôi qua đời sau một cơn bạo bệnh. Gánh nặng đè lên vai nhỏ bé của mẹ chồng tôi. May nhờ bên ngoại khá giả, các cậu dì giúp đở qua cơn khốn khó.

Rồi người con trai lớn là cha của các con tôi rời xa mẹ. Các dì cậu sau đó cũng ra đi đoàn tụ với con cháu. Mẹ chồng tôi ở lại với ngoại và gia đình cua 4 đứa em còn lại. Cuộc sống vô cùng khó khăn thiếu thốn. Nhưng tôi chưa bao giờ đọc được thư nào mẹ tôi than vãn cả. Mẹ chồng tôi rất tự trọng. Nát giỏ cũng còn bẹ tre.

Mẹ chồng tôi trước đây xuất thân từ một gia đình khá giả, học giỏi, văn thơ thuộc rất nhiều. Nhưng khi lấy chồng bà chỉ biết nội trợ. Bà nấu ăn cũng rất ngon, bởi thời đi học của mẹ có môn Gia Chánh. Mẹ đan áo, thêu khăn rất đẹp. Mẹ nói chuyện chậm rãi, dịu dàng. Mẹ chinh phục được tình cảm và sự kính trọng của tôi một cách nhanh chóng. Bức tường thành ngan cach Mẹ Chồng Nàng Dâu thật lòng mà nói không có tôi trong đó.

Những dịp mẹ qua thăm chúng tôi, mẹ nấu ăn, đan áo. Mẹ kể cho chúng tôi nghe thời thiếu nữ của mẹ. Về đứa con trai đầu lòng tròn vo vì sỗ sữa. Khi đi đâu phải bế mỏi cả hai tay. Trong 5 đứa con  , mẹ nhắc nhiều nhất về thời thơ ấu, chi tiết nhất là đứa con trai đầu lòng của mẹ. Nhớ cả những lần bị phạt quỳ tím cả hai đầu gối, mà vẫn không chịu nói một lời xin lỗi, dù mẹ đến nơi năn nỉ (con xin lỗi ba đi) để được tha.

Không thương mẹ sao được, khi mẹ luôn nhắc nhớ thương yêu về người đàn ông của tôi. Mẹ nấu cho hai đứa cháu nội toàn những món ăn ngon . Mẹ trải lòng tâm sự với tôi như hai người bạn về một người đàn ông. Người đó cả hai đều yêu thương  dù thời điểm có khác nhau.

Lần cuối cùng mẹ sang thăm chúng tôi, mẹ dự tính ở chơi lâu hơn vì bà ngoại đã mất. Nhưng không ngờ người con trai bị tai nạn tưởng không qua nỗi nên mẹ phải về. Không lâu sau đó, thêm một người con trai kế tiếp đau nặng qua đời. Chuyện không vui dồn dập đến. Mẹ phải săn sóc đứa bị tàn phế, đứa qua đời bỏ lại vợ con nheo nhóc. Không lâu sau đó mẹ phát bệnh và bỏ cuộc sau hai tháng ngắn ngủi chống chọi với con bệnh.

Mẹ mất nhanh chóng làm tất cả chúng tôi không ai nghĩ được là sự việc xảy ra như vậy. Những người thân quen đều nói mẹ hiền và có tu nên ra đi thanh thản nhẹ nhàng. Nhưng chúng tôi khó lòng mà chấp nhan duoc. Nhất là chồng tôi, người con trai đầu lòng của mẹ. Anh vốn ít nói. Những lần có mẹ qua thăm anh vui lắm. Nhưng ít biểu lộ tình cảm như tôi, hay chuyện trò, hỏi han rồi đùa vui cho mẹ cười.

Chúng tôi về chịu tang mẹ. Tôi khóc vì có nhiều kỷ niệm với mẹ, vì nhớ đến mẹ ruột của mình cũng đã quá vãng. Tôi tủi thân vì ngày mẹ tôi mất hoan canh Nhung Nam  dau xa nha không cho phep chung toi về để thấy mặt me lần cuối.

Đêm cuối của mẹ ở nhà quàn, chúng tôi phải về khách sạn để ngủ. Nửa đêm tôi nghe như có tiếng ai nghẹn ngào, thổn thức trong nước mắt. Tôi chợt mở mắt nhìn sang bên cạnh, thấy chồng tôi nằm xấp, úp mặt trên gối khóc nấc dù anh cố tình đè nén. Tôi hoảng hốt vì thấy người anh run run. Tôi vật anh dậy và thấy trên mặt anh ràn rụa nước mắt.

Không thể che đậy hay dấu diếm  cảm xúc được, anh choàng sang ôm tôi và khóc như trẻ thơ. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông của tôi khóc và tôi cũng khóc theo. Anh nghẹn ngào nói trong nước mắt:

-Ngày mai hỏa táng Mẹ, chúng ta sẽ không bao giờ còn cơ hội gặp lại mẹ nữa. Anh hối hận lắm. Vì anh chưa nói với mẹ là anh thương mẹ vô cùng.

Kể từ ngày đó, tôi tin rằng đàn ông cũng khóc. Họ sẽ khóc trong hoàn cảnh nào, lúc nào và tại sao họ khóc. Họ đè nén, cố tình dấu diếm, không muốn cho người thân biết vì chắc họ nghĩ như vậy là mềm yếu. Đối với tôi, khi người đàn ông của tôi khóc, tôi thấy anh là người tình cảm dạt dào nhưng cố tạo nên bức màn chắn cứng rắn.

Bây giờ cả hai chúng tôi đều có chung một nỗi niềm ân hận, là chưa nói lời yêu thương với đấng sanh thành. Nếu mà kéo lại được thời gian chắc chắn chúng tôi sẽ không chần chờ nữa. Chúng tôi sẽ nói những lời yêu thương ngọt ngào đến ba mẹ của mình.

Kính chúc các bà mẹ sức khỏe để được cận kề con cháu, để nghe những lời yêu thương và được sự săn sóc tận tình. 

Xin chia vui niềm hạnh phúc với tất cả người con còn nhận đóa hoa hồng cho mùa Vu Lan. Còn nếu chỉ nhận được cành hồng trắng, xin một lời cầu nguyện cho đấng sinh thành được siêu thăng Tịnh Độ.

 

Quãng Thị Hoa 

 

07 Tháng Sáu 2019(Xem: 3506)
Sanh lão bệnh tử là qui luật thường tình của một kiếp người, miễn sao có một đời sống tốt đẹp từ đôi bàn tay của mình, để không hổ thẹn khi phải xuôi tay
03 Tháng Sáu 2019(Xem: 2279)
Tháng tới June-2019 thì dần dà người dân Mỹ sẽ phải tốn thêm tiền khi đi mua sắm hay ăn uống do thuế nhập cảng của hàng hoá từ Tàu tăng lên 25% nếu chiến cuộc cứ tiếp diễn.
02 Tháng Sáu 2019(Xem: 2117)
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.
31 Tháng Năm 2019(Xem: 1890)
Ba ơi! Tháng Sáu bên này là lễ của cha. Con ngồi viết những dòng này mà nước mắt rơi ướt cả bàn tính. Ba hiển hiện trước mắt con với nụ cười bao dung và hiền hòa.
29 Tháng Năm 2019(Xem: 2174)
Vợ tôi cho hay ba người bạn của tôi được thả về đã được cho dạy học lại vì các trường học đang thiếu thầy giáo. Nàng nói hy vọng tôi sẽ được thả ra một ngày không xa với lý do tương tự.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 2245)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 1961)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 1913)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 2146)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 2279)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3106)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 2216)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 3326)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 2350)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 2251)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 4037)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 3831)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 2519)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 2208)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 2019(Xem: 3675)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.