Danh mục
Số lượt truy cập
5,671,641

Kiều Oanh Trịnh - MÓN QUÀ NGÀY TỪ PHỤ

30 Tháng Năm 201112:00 SA(Xem: 94150)
Kiều Oanh Trịnh - MÓN QUÀ NGÀY TỪ PHỤ



MÓN QUÀ NGÀY TỪ PHỤ

thieu_nu_2-content


Ngày mẹ mất Thục Vũ vừa đúng 10 tuổi. Vũ nhớ hôm đó trời mưa tầm tã, bên cạnh giường, Bố nắm chặt tay Mẹ. Mẹ thều thào:

Anh ráng bảo trọng và lo cho Thục Vũ. Em xin lỗi đã không thể sống để cùng anh lo cho con được. Anh nhớ tìm người phụ anh trông nom Thục Vũ phụ anh.

Nói xong, Mẹ nấc lên một tiếng và xuôi tay.

Bố nghẹn ngào ôm chầm lấy Mẹ, nước mắt dầm dề:

Thục Đoan, sao em lai nỡ bỏ Bố con anh mà ra đi như thế này? Vũ ơi! Mẹ mất rồi!

Nghe Bố gọi, Vũ vội chạy lại ôm chầm lấy thân thể lạnh ngắt của Mẹ oà khóc. Cô mồ côi Mẹ từ ngày ấy.

Ma chay Mẹ xong, Bố tất tả bôn ba lo kế sinh nhai nuôi Bà Nội và Vũ. Bố vừa chạy xe ba bánh, vừa đưa rước Thục Vũ đi học.

Mỗi sáng, Bố dậy sớm chở hàng cho khách ra chợ xong Bố về nhà đúng 8 giờ chở Vũ đến trường. Buổi trưa Bố ghé ngang đưa cho Vũ gói xôi hay ổ bánh mì thịt, chiều Bố đón Vũ về. Từ ngày Mẹ mất Bố càng vất vả thêm. Vũ nhớ lại lời Mẹ kể cho Vũ nghe khi Bố bị tù.

Bố mẹ cưới nhau không được bao lâu thì mất nước. Là sĩ quan của Chế Độ cũ, một tháng sau, Bố bị bắt vào trại cải tạo tập trung. Khi Bố đi trình diện thì Mẹ đang mang thai Thục Vũ. Thế là Mẹ phải tần tảo thay Bố lo cho Bà Nội và Thục Vũ đang tượng hình trong bụng. Mẹ bươn chải, buôn bán, vá víu đầu này, đắp đổi đầu kia để đủ tiền lo miếng cơm manh áo cho gia đình và có tiền đi thăm nuôi Bố.

Những năm Bố bị đưa ra Bắc, mẹ phải lặn lội, trèo non, lội suối tuy với Thục Vũ ở trong bụng, mà Mẹ vẫn nặng nhọc chịu khó đi thăm Bố rất thường xuyên. Một lần gần đến ngày sanh, Mẹ lên thăm, và hỏi Bố muốn đặt tên con là gì?

Bố bảo:

Nếu con trai thì Phong Vũ, con gái là Thục Vũ.

Thế là Vũ ra đời với cái tên Bố chọn, “Thục Vũ”.

Khi Vũ lên 8 thì Bố được thả. Bố về thật bất ngờ! Vũ nhớ ngày hôm đó, Vũ đang đứng trước cửa chờ Mẹ về, bất chợt, Vũ thấy một người đàn ông mặc bộ quần áo màu xanh của lính ngày xưa, tuy cũ nhưng tươm tất, sạch sẽ đang lầm lũi đi vào cổng nhà, Vũ dụi mắt nhìn lại, thì nhận ra Bố ngay, vì Vũ vẫn thường theo Mẹ đi thăm Bố. Mừng rỡ, Vũ kêu to:

Bà ơi ra mau, Bố cháu về Bà ơi!

Bà nội đang nằm trên cái võng sau nhà, nghe Vũ gọi, Bà chạy ra, nhìn thấy Bố, bà ôm chầm lấy.

Ôi! Con tôi đây, Phong đây phải không con? Con trông gầy và đen quá! Thục Vũ, Cháu chạy ra chợ báo cho Mẹ biết là Bố về rồi, Mẹ lo thu xếp dọn hàng sớm, mua thêm thức ăn về nấu cho Bố ăn nhé!

Vũ lật đật chạy bay ra sạp bán hàng của Mẹ:

Mẹ ơi, Bố về rồi, Bà bảo ra gọi Mẹ dọn hàng về sớm, mua thức ăn về nấu cơm cho Bố ăn.

Mẹ mừng run, vội vàng thu dọn hàng họ và đóng sạp, mẹ dắt Vũ ra chợ mua ít thịt, cá, rau cải về nấu cơm chiều, hai mẹ con tất tả ra về... .

Buổi chiều, cả nhà quây quần bên mâm cơm thịnh soạn, có thịt quay, bánh hỏi, canh thịt bò nấu cải chua sắt nhỏ, cá rô rán vàng, vv… , là những món mà Bố thích nhất.

Từ khi Bố về, gia đình Vũ vui hẳn lên, Mẹ đỡ vất vả, vì có Bố phụ Mẹ buôn bán, Mẹ mua cho Bố cái xe ba gác để sáng sáng Bố chở hàng cho Mẹ và khách, rồi Bố về nhà lấy xe đạp chở Vũ đi học.

Cứ thế cuộc đời tưởng êm trôi vui vẻ với gia đình Vũ, nào ngờ, Mẹ mang bạo bịnh. Có lẽ vì những ngày cơ cực khi Bố đi tù, Mẹ vất vả kiếm sống nuôi gia đình và lặn lội thăm Bố nên Mẹ bị suy nhược cơ thể, Bố về được 2 năm thì Mẹ mất.

Từ ngày Mẹ mất, Bố thiếu hẳn vẻ tinh anh vui vẻ. Mắt Bố lúc nào cũng xa xăm, hoang vắng, nhưng Bố chăm lo cho Vũ thật đầy đủ. Bố chở Vũ đi học, cuối tuần, Bố dắt Vũ và đưa Bà Nội đi chơi, chỗ này, chỗ kia, mua sắm cho hai bà cháu những món quà nho nhỏ. Có khi Bố lại dắt cả nhà vào Chợ Cũ ăn mì vịt tiềm, Bố còn mua vịt quay, bồ câu chiên đem về để lên bàn thờ Mẹ, Bố thắp nhang khấn Mẹ mà mắt Bố rướm lệ... .

Thấy Bố buồn, Vũ cũng chẳng vui. Vũ nhớ Mẹ bao nhiêu thì thương Bố bấy nhiêu. Vũ biết Bố thương Mẹ lắm, Bố thương Mẹ hơn tất cả. Bố vì thương nhớ Mẹ nên mới ủ rũ như thế. Vũ cũng nhớ Mẹ có thua gì Bố đâu? Mẹ là tất cả của Bố con Vũ. Bây giờ Mẹ mất rồi, Bố và Vũ là hai cái bóng bên nhau. Tuy có Bà Nội lúc nào cũng thương yêu, chăm sóc Bố con Vũ, nhưng làm sao bằng Mẹ được. Tình thương của Bà Nội khác hơn tình thương yêu của Mẹ với Bố... Vũ thường nghe Bố nhắc đến Mẹ luôn. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, Bố đều thắp nhang rồi đứng lặng hàng giờ trước Bàn Thờ Mẹ, lúc nào Bố cũng rớm nước mắt, Bố khấn nguyện, gọi tên Mẹ hoài... Vũ thương Bố quá! Đã bao năm rồi mà Bố vẫn chưa quên được Mẹ.

Thấy Bố vất vả vừa kiếm tiền lo cho gia đình, vừa phải làm “Gà Trống Nuôi Con”. Bà Nội mới khuyên:

 - Hay là con tìm xem có cô nào kha khá, hiền lành thì cưới về để nó phụ con trông coi việc nhà và chăm sóc Thục Vũ đi con.

 - Thôi Mẹ ạ. Thục Vũ còn nhỏ quá, con không muốn cảnh "Mẹ ghẻ còn chồng", vả lại lòng con bây giờ chẳng còn ai hơn Thục Đoan cả Mẹ ạ.

Nhưng mà vợ con đã mất mấy năm nay rồi, chả nhẽ con cứ ở vậy sao? Con cần có người bạn nữa chứ?

Mẹ, con có Mẹ, có Thục Vũ là đủ rồ!

Nghe Bố nói thế, Bà Nội cũng không ép Bố nữa. Bố con Vũ đang sống như thế thì có tin cho các tù cải tạo trên 3 năm được theo diện HO sang Mỹ. Bố biết mà vẫn dửng dưng chẳng chịu lo giấy tờ đề xuất ngoại. Bà Nội nhắc thì Bố bảo:

Con không muốn xa nơi đây, vì mộ nhà con còn nằm kia Mẹ ạ!

Thì có sao đâu, vợ con mất rồi, con cứ bốc mộ Thục Đoan thiêu lấy tro đem theo sang bên đó, để vợ con vào Chùa nghe kinh kệ, khi rảnh con đến thăm cũng được mà? Con phải lo cho tương lai của Thục Vũ chứ! Mẹ và con thì cần gì, nhưng con bé còn nhỏ, để nó ở đây uống cả một đời con trẻ con ạ!

Bố nghe Bà nói có lý, thế là Bố đi lục lọi giấy tờ đem nộp vào diện HO đi Mỹ. Mặt khác, Bố mướn người tảo mộ Mẹ, thiêu lấy tro bỏ vào một cái hũ bằng men thật đẹp, đậy kín, Bố để lên bàn thờ Mẹ, chờ ngày đi sẽ bỏ vào vali.

Một năm sau, Bà Nội và Bố con Vũ được phỏng vấn và sang Mỹ. Bố để căn nhà lại cho vợ chồng Cô Út ở. Trước ngày đi Bố bùi ngùi nhìn lại căn nhà thân yêu mà Bố mẹ đã ra công gây dựng từ bao lâu nay, mà Bố luôn tưởng như vẫn còn vương vấn hình bóng Mẹ. Bố không quên đem theo hũ tro và bức ảnh của Mẹ …. Gia đình Vũ được bảo trợ đến định cư tại Charleston, Tiểu Bang South Carolina…

Bố bắt đầu cuộc đời mới ở một đất nước xa xôi, những năm đầu, còn lạ nước lạ cái, cuộc sống thật vất vả. Bố tìm việc làm, Bà Nội đã già, Vũ mới 15. Với tuổi này ở đây, họ bắt buộc Vũ phải đi học ở trường, chưa được cấp giấy phép cho đi làm, vả lại vốn liếng tiếng Anh của Vũ vẫn còn mù mịt.

Bố xin được việc làm ở một khu chợ bán thức ăn. Ngày làm 8 tiếng. Vì chưa có kinh nghiệm, nên Bố chỉ đứng gói thịt, dần dần Bố học hỏi thêm, nên được đứng cắt thịt từng phần rồi giao cho người khác gói. Chiều về, Bố ăn qua loa, khi bát cơm nguội, hoặc miếng bánh mì, xong Bố lại chạy đến trường để học ESL. Lúc đầu chưa có tiền mua xe, Bố phải đi nhờ xe của bạn làm chung sở, rồi Bố cũng dành dụm mua được chiếc xe cũ, hàng ngày Bố đi làm và chở Vũ đến trường. Rồi Bố vào trường Đaị Học Cộng Đồng Trident Tech. học lấy mảnh bằng 2 năm về Computer, sau đó Bố tìm được việc làm cho một Công Ty Điện Tử, đời sống tạm ổn.

Cuối tuần Bố chở Bà Nội và Vũ đi chợ mua thức ăn, có khi ra công viên ngồi chơi. Tiểu Bang này rất ít người Việt, nên thật buồn. Bố vất vả lắm, đi làm về Bố còn phải phụ việc nhà, vì Bà nội đã già yếu, Thục Vũ thì bận học hành, lại sắp sửa thi vào Đại Học. Vũ lo luyện thi SAT và các bài thi khác. Khi Thục Vũ được 16 tuổi thì xin được Work Permit, Vũ tìm việc làm bán thời gian cũng đỡ cho Bố chút ít về tiền sách vở và tiền quà. Thấy Bố túi bụi, Thục Vũ thỏ thẻ:

Bố ơi! Bà nội già yếu rồi! Nay mai con cũng vào nội trú, Bố ở nhà một mình sẽ cô đơn lắm, Mẹ mất đã lâu, Bố nên tìm một người bạn để hú hí sớm hôm đi Bố. Con nghĩ Mẹ cũng không buồn Bố đâu.

Bố lắc đầu:

 - Con không hiểu Bố đâu! Trong lòng Bố lúc nào cũng chỉ có hình bóng Mẹ thôi con ạ! 

 - Mà Mẹ đã mất lâu rồi, sao Bố không nghĩ đến sự cô đơn của Bố chứ?

 - Mẹ con là người Bố yêu thương suốt cuộc đời của Bố, có con và Bà Nội ở cạnh rồi, Bố không cô đơn đâu con.

 - Thì Bố cũng sẽ tìm được người thay thế cho Mẹ chứ, biết đâu Bố sẽ gặp người khác còn hơn cả Mẹ thì sao?

 - Không đâu con ạ. Con không hiểu Bố đâu! Hôm nay Bố sẽ tâm sự cho con nghe về tình yêu của Bố Mẹ đây:

Ngày Bố còn trẻ, Bố cũng có nhiều cuộc tình, hẹn hò nhiều người đàn bà, trẻ, đẹp hơn Mẹ con nữa. Bố cũng đã từng yêu thương, hứa hẹn, v.v... Nhưng đến khi Bố gặp Mẹ trong một buổi sinh nhật tại nhà người bạn, cặp mắt của Me đã làm Bố say mê và quyến luyến. Sắc đẹp của Mẹ không nổi bật như các người đàn bà mà Bố đã quen mà ở Mẹ toát ra một sự hiền dịu, duyên dáng thật khó nói, nhìn Mẹ tim Bố xao xuyến, băn khoăn, Bố bị ám ảnh bởi cặp mắt long lanh và mái tóc dài của Mẹ mãi suốt đêm hôm đó.

Bố vốn rất dạn dĩ, phong ba đời quân ngũ nhưng bố lại thật nhút nhát không dám làm quen Mẹ, mặc dù gương mặt Mẹ rất nhân hậu, nhưng trong cái nhân hậu đó có một sự kính trọng e dè. Vì thế mà ngày hôm sau Bố nhất quyết hỏi thăm bạn của Bố về Mẹ. Thì được biết Mẹ là con gái Út một nhà giáo, được cưng chiều. Mẹ có ăn học và rất thùy mỵ. Mẹ cũng đang có nhiều người theo đuổi. Bố nhờ người bạn giới thiệu nên Bố làm quen được với Mẹ. Từ đó, Bố Mẹ quen nhau rồi thương yêu nhau. Bố bỏ hết những mối tình xa xưa, quên hết những chuyện tình vụn vặt. Bố luôn luôn bên Mẹ.

Ngày Bố ra trường, đổi về Miền Trung, Mẹ khóc hết nước mắt, Bố xa Mẹ cũng không đành, thế là Bố về xin Ông Bà Nội cưới Mẹ cho Bố. Ông Bà Ngoại tuy thương Bố, nhưng Ông Bà lại lo khi lập gia đình với Bố thì Mẹ lại theo Bố đi xa. Bố phải năn nỉ và hứa là sẽ gửi Mẹ thường xuyên về thăm Ông Bà. Cũng may chỉ ở Huế có 2 năm thì Bố được chuyển về làm việc tại Sài Gòn. Thế là Mẹ lại được gần Ông Bà Ngọai.

Bố Mẹ rất hạnh phúc bên nhau, Mẹ con là một người đàn bà đảm đang, một người vợ tế nhị. Bố rất hãnh điện và nghĩ không thể có một người đàn bà nào có thể thay thế Mẹ con trong trái tim của Bố cả. Bố nói như thế, chắc con cũng hiểu được tình cảm của Bố rồi phải không? Đó là như thế đấy! Vì vậy mà khi Bà Nội hối thúc Bố tìm Mẹ kế cho con, Bố đã không chịu. Bây giờ chính con lại khuyên Bố nữa, chỉ khi nào có một người đàn bà thứ hai như Mẹ con thì Bố mới xiêu lòng thôi, con gái của Bố ạ! Vã lại, Bố không muốn con chịu cảnh "mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng", mặc dù con cũng đã lớn rồi. Bố sợ gặp phải người kế mẫu ác nghiệt với con thì chắc chắn Mẹ con ở nơi xa xăm kia sẽ buồn đau không ít, Bố không muốn làm đau lòng Mẹ. Con hiểu Bố nói gì rồi chứ?

Thế đấy. Bố đã tâm sự nỗi lòng của Bố với Thục Vũ như thế! Nước mắt Thục Vũ ràn rụa, thương Bố quá Bố ơi! Tai sao Bố lại chung thủy với Mẹ đến như thế được nhỉ? Trong cuộc sống hàng ngày, Thục Vũ cũng thường nghe và thấy biết bao nhiêu gia đình đổ vỡ, bao nhiêu người đàn ông đã có vợ mà còn lăng nhăng, có vợ nhỏ, có bồ. Thậm chí, có người còn bất chấp dư luận bay về Việt Nam cưới những cô vợ chỉ đáng tuổi con đem sang làm vợ nữa. Thế mà Bố của Thục Vũ vẫn một lòng với Mẹ. Bố chịu hy sinh hết cuộc đời cho Thục Vũ chỉ vì Bố yêu Mẹ, không muốn người khác vào chiếm vị trí của Mẹ trong lòng Bố.

Thục Vũ đưa mắt nhìn Bố. Bố thật đẹp trai, nước da bánh ít ngâm ngâm, gương mặt chữ điền, sống mũi Bố thẳng tắp và nhất là cặp mắt của Bố thì khỏi nói, cặp mắt cương nghị xa xăm, lúc nào cũng buồn vời vợi, mà không kém phần nghiêm khắc, nhưng khi Bố cười thì ôi thôi, cả một trời thương, đuôi mắt có những đường nhăn nhưng rất rạng rỡ. Gương mặt Bố có những nét duyên dáng tráng kiện của một người đàn ông chung thủy và chịu đựng. Nhìn Bố hoài, và Thục Vũ chợt hiểu tại sao Mẹ lại yêu thương Bố như thế, vì lòng Bố rất vị tha và đáng kính. Bất chợt Thục Vũ ước ao khi Cô lập gia đình cũng được diễm phúc như Mẹ, Thục Vũ chỉ ao ước kiếm được một người chồng chung thủy, lo gia đình hết mực và đáng yêu như Bố. Đó là nền tảng của một gia đình Hạnh Phúc, nhưng thực tế dễ có mấy ai được như thế!

Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày Từ Phụ. Thục Vũ nghĩ mãi, cố gắng tìm một món quà nào thật quý giá để tặng Bố. Bố rất giản dị, Bố không thích quà cáp se sua tốn tiền. Mấy năm trước lúc Thục Vũ con bé, vào ngày Father’s Day, Thục Vũ chỉ vẽ hay tự làm tặng Bố những bức hình có Bà Nội ngồi chính giữa hai bố con. Bây giờ Thục Vũ đã đi làm bán thời gian, cũng có tí tiền để dành. Thục Vũ muốn tặng Bố một món quà do chính đồng tiền của Vũ mua để tặng Bố. Vũ chợt nảy ra ý định đem bức hình của Mẹ đến một tiệm họa hình thật nổi tiếng nhờ họa sĩ hoạ lại bức chân dung của Mẹ để tặng Bố, nhất định Bố sẽ thích lắm!

Thục Vũ rất mừng khi cô đã nghĩ ra được món quà tặng bố cho Father’s Day. Thế là yên tâm. Cô mượn Bà Nội tấm ảnh bán thân của Mẹ hồi còn trẻ, bức hình mà Bà Nội và Bố đang cất kỹ trong cuốn Album. Theo ngày tháng, tấm ảnh tuy đã hoen màu giấy, nhưng vẫn còn rõ nét xinh đẹp của Mẹ ngày xưa. Vũ đem tấm ảnh ra tiệm nhờ họa sĩ hoạ lại giùm. Vài tuần sau Vũ đến lấy.

Ôi! Tấm ảnh hoạ giống Mẹ như khuôn đúc. Vũ sung sướng ghé tiệm mua một khung hình tuyệt đẹp. Cô lồng bức ảnh của Mẹ vào, rồi bỏ vào hộp. 

Chủ Nhật, June 19.

Buổi chiều Thục Vũ mời Bà Nội và Bố đi ăn cơm tối tại nhà hàng nho nhỏ. Sau phần tráng miệng. Thục Vũ lấy gói quà đã gói và cột nơ thật đẹp, trân trọng đưa Bố, không quên kèm theo tấm thiệp

 

"HAPPY FATHER’S DAY

CHÚC BỐ MỘT NGÀY TỪ PHỤ VUI VẺ

BÊN CẠNH NGƯỜI THƯƠNG MUÔN ĐỜI CỦA BỐ

THỤC VŨ"

Bố từ từ mở gói quà, rồi Ồ lên một tiếng thật to. Khi Bố nhìn thấy tấm ảnh bán thân của Mẹ với mái tóc huyền xõa dài trên vai, cặp mắt bồ câu đen láy đang mở to, và quyến rũ nhất là nụ cười tươi thắm đang nở trên đôi môi xinh đẹp của Mẹ. Bố bàng hoàng, sững sờ, không thốt nên lời, rồi bất chợt, đôi dòng lệ tuôn trào trên mắt Bố. Bà Nội và Thục Vũ không cầm được nước mắt cũng rơi lệ. Bố bảo:

Đây là món quà quý giá nhất đời của Bố. Bố yêu tấm ảnh này của Mẹ nhất. Bức hình này là lúc bố quen và có ý định xin cưới Mẹ, Bố đã xin tấm ảnh của Mẹ đem về cho Ông Bà Nội xem trước khi đi hỏi Mẹ cho Bố đấy con ạ! 

Bức ảnh kỷ niệm bố rất quý và giữ mãi đến bây giờ. Cám ơn con đã cho Bố một ngày Từ Phụ thật ấm cúng và đầy đủ ý nghĩa. Bố là người Hạnh Phục nhất đời, bên Bố có Bà Nội, có con gái yêu quý và có cả Mẹ nữa. Bố thấy đầy đủ lắm rồi Thục Vũ ạ!

Và bố nhìn vào ảnh của Mẹ thì thầm:

Thục Đoan ơi! Con gái của chúng ta thật tuyệt vời em ạ. Anh hy vọng nơi xa xăm kia, em có thể nhìn và thấu hiểu được lòng anh yêu thương em và con như thế nào! Hôm nay là ngày Hạnh Phúc nhất đời của anh từ khi vắng em !

 

Viết xong ngày Từ Phụ June 2011.

KIỀU OANH TRỊNH, Virginia

19 Tháng Mười Một 2011(Xem: 74818)
Những gì tôi có hôm nay. Sáu mươi năm viết nên bài ca dao. Ru tình, một chút xanh xao. Ru đời đi nhé, mai vào thiên thu.
18 Tháng Mười Một 2011(Xem: 96726)
Mỗi lần Thu đến buâng khuâng, Nhìn Thu quyến rũ vui dâng đỉnh trời. Nắng Thu sưởi ấm lòng người, Gió Thu reo rắc những lời yêu thương
18 Tháng Mười Một 2011(Xem: 22762)
* Tiêu đề: Anh cần em * Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu
15 Tháng Mười Một 2011(Xem: 120346)
“Một Thời Để Nhớ” là tác phẩm thứ ba của Thầy được phát hành tại CA sau quyển đầu tiên là “Lịch Sử Vẫn Còn Đó” và quyển “Hai Mươi Năm Miền Nam VN" (1955-1975).
12 Tháng Mười Một 2011(Xem: 113117)
Cô giáo đưa tay lên sửa lại gọng kiếng. Tay cô bỗng chạm vào giọt nước mắt lành lạnh trên má. Chưa có một bài luận văn nào làm cô chạnh lòng đến vậy.
11 Tháng Mười Một 2011(Xem: 85371)
Chiến chinh khói lửa đã tan Gió thu lá rụng trăng tàn tả tơi Duyên xưa đã lỡ một đời Kiếp nầy không trọn hẹn người kiếp sau...
11 Tháng Mười Một 2011(Xem: 84626)
"Tình xưa nghĩa cũ" sông tương, Chan hòa hạnh phúc, nhớ thương muôn đời. Niềm vui chan chứa ngập trời, "Ngô Quyền" nhớ mãi lúc thời ngây thơ.
10 Tháng Mười Một 2011(Xem: 22082)
* Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu
10 Tháng Mười Một 2011(Xem: 111153)
... người viết thì mãi tận phương nào, không biết giờ này ra sao, còn lá thư đã được viết từ mấy mươi năm rồi! ... .
09 Tháng Mười Một 2011(Xem: 107298)
buổi ra mắt tác phẩm “Ngộ Nhận” của Thầy Kiều Vĩnh Phúc vẫn được đa số học giả, độc giả cũng như người hâm mộ đến tham dự
05 Tháng Mười Một 2011(Xem: 84855)
Đèn đường vừa sáng phía Tây Đưa tay vuốt mặt, Thầy quay lại nhìn Trời không còn chút màu xanh Những vầng mây xám vây quanh mắt buồn
04 Tháng Mười Một 2011(Xem: 110196)
Hôm nay con ngồi đây viết những lời nầy thì cha con ta đã thực sự xa nhau hơn nửa tháng. 60 năm con sống với ba, cũng như 95 năm cuộc đời ba là chuỗi ngày bất tận.
03 Tháng Mười Một 2011(Xem: 85675)
Từ miền đất “Paris có gì lạ không em”, Ngô Càn Chiếu cựu học sinh khóa 13 Ngô Quyền đã sống định cư nhiều năm ở Pháp đã quyết định sang thăm Hoa kỳ,
02 Tháng Mười Một 2011(Xem: 94058)
Chỉ là rây rắc lá me bay. Chỉ là ngan ngát hương tình say. Chỉ là hoa mộng ngày xanh cũ. Chỉ là bóng mát quyện hình ai?
28 Tháng Mười 2011(Xem: 83794)
Đã hẹn hò từ nhiều năm trước Xuân thì trôi tóc úa bạc màu Vẫn nặng lòng với lời nguyện ước Sẽ tương phùng ngày ấy bên nhau.
24 Tháng Mười 2011(Xem: 77703)
Ngày vui “Hội ngộ” qua mau, Hẹn cùng gặp lại, cùng nhau đợi chờ. Đại dương cách trở đôi bờ, Ngồi ôm kỷ niêm những giờ bên nhau.
21 Tháng Mười 2011(Xem: 86348)
Nhớ khi xưa ra trường Thủ Đức Tôi mặc đồ lính trận tinh nguyên Em nữ sinh Ngô Quyền áo trắng Thường mộng mơ hay chép thư tình .
20 Tháng Mười 2011(Xem: 80735)
Chỉ toàn trắng màu tang nhìn không rõ May còn lệ đầy trôi qua mắt đỏ Khóc hoài một thời để nhớ để thương!
15 Tháng Mười 2011(Xem: 86480)
32 năm gắn bó Đậm đà duyên cau trầu Trong vòng tay Thiên Chúa Đời tuyệt vời biết bao!
14 Tháng Mười 2011(Xem: 116510)
Hoạt cảnh "Ngày xưa Hoàng thị" là một công trình của các chs NQ khóa 14 đóng góp
12 Tháng Mười 2011(Xem: 79240)
Hôm nay trời bỗng sang thu, Gió nhè nhẹ thổi sương mù giăng ngang.
10 Tháng Mười 2011(Xem: 28993)
THU SAY - Nhạc Ngô Càn Chiếu – Tác giả trình bày.
10 Tháng Mười 2011(Xem: 82431)
người về từ phương xa Thu rơi bên thềm nhà đường chiều vàng lá đổ vườn trăng soi muôn hoa
10 Tháng Mười 2011(Xem: 82260)
Mùa thu đầy thương mến Biết bao nhiêu nỗi niềm Làm sao tôi bầy tỏ Những tâm tình không tên.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 118567)
Rồi tôi sẽ phải sống cho quen dần với những ngày, những tháng đầy nỗi ngậm ngùi, trống vắng như thế này cho đến bao giờ?
07 Tháng Mười 2011(Xem: 110245)
Ôi nhớ sao là nhớ. Nhớ những mùa Thu ở Biên Hòa, tuy không nai vàng ngơ ngác nhưng rất vui và khó quên.
07 Tháng Mười 2011(Xem: 119645)
Khi những chiếc lá xanh bắt đầu đổi màu và những cơn gió lạ buổi chiều xô đi cái nóng hâm hấp của mùa Hè là chúng ta cảm nhận mùa Thu đã về.
30 Tháng Chín 2011(Xem: 81505)
Kim, Kiều một thủa còn vương vấn Một khúc Đoạn Trường môi mắt cay Ngàn thu vĩnh biệt...lời thương tiếc ... Xin gửi về cô giọt lệ đầy...
23 Tháng Chín 2011(Xem: 92032)
Ở phương nầy em vẫn mong vẫn đợi Thư tình xưa nét mực tím phôi pha Dòng sông nhớ phương trời xa vời vợi Con đò anh giờ đậu bến ngưòi ta...
23 Tháng Chín 2011(Xem: 89800)
Em sẽ lớn khôn hơn Sau cơn u mê dài Rồi em sẽ nguôi ngoai... Rồi em sẽ nguôi ngoai...
21 Tháng Chín 2011(Xem: 36393)
Tình thân Ngô Quyền dưới góc cạnh nào và bất cứ lúc nào cũng êm đềm như dòng Đồng Nai hiền hòa một thùa nào ở Biên Hòa yêu dấu ngày xưa.
17 Tháng Chín 2011(Xem: 106758)
Màu tím man mác buồn của một loài hoa mộc mạc ngày nào không biết có còn vương vấn trong lòng ai một hoài niệm đã xa rồi hay không!?
09 Tháng Chín 2011(Xem: 84267)
Hôm nay trống điểm khai trường. Tung tăng áo mới ngát hương học trò. Vai mang cặp nặng buồn lo. Ông đưa cháu ngoại vượt đò nhân sinh.
08 Tháng Chín 2011(Xem: 82707)
Mùa thu sang em áo dài nón lá Đi trong mưa náo nức buổi tựu trường Thôi tạm biệt những ngày hè thư thả Để trở về cùng sách vở thân thương.
02 Tháng Chín 2011(Xem: 20949)
Mời thưởng thức ba bức tranh sơn dầu, tác phẩm mới nhất của HẠNH PHẠM
01 Tháng Chín 2011(Xem: 85905)
Dòng đời trôi miên man Dốc xưa trong miền nhớ Vì tình yêu muôn thuở Vượt không gian, thời gian.
31 Tháng Tám 2011(Xem: 92669)
Tôi viết mấy dòng này như là lời cảm ơn gửi đến Ban Chấp Hành hội Ái-Hữu cựu học sinh Ngô Quyền, ban Tổ-chức, và những khuôn mặt đầy nhiệt tình, thiện chí ...
31 Tháng Tám 2011(Xem: 16921)
Mỗi năm hãy tìm đến nhau. Thầy cô cũng sẽ lần lượt ra đi. Chúng ta cũng sẽ tiếp nối. Trang Web Ái hữu Ngô Quyền là cầu nối cho kẻ phương xa và người ở lại. Xin nỗi buồn qua đi và NIỀM VUI Ở LẠI.
27 Tháng Tám 2011(Xem: 86350)
vời vợi chiều nay trời xanh biếc gió lộng phi trường, nắng mới phai xa nhau chưa nói lời giã biệt đã nghe lòng lên tiếng chia tay
26 Tháng Tám 2011(Xem: 91502)
Bài hát “Về lại trường xưa thân ái” của Trần Kiêu Bạc đã làm tôi mất ngủ. Đêm tiễn đưa đứng lên cầm bài hát, hát với các em, tôi được đọc từng câu ca thấm thía làm sao.
24 Tháng Tám 2011(Xem: 100940)
khi viết lại những dòng này, dư âm ngày hội ngộ vẫn ẩn hiện đâu đây , hình ảnh của bản nhạc "một thời áo trắng" vẫn còn đây...
24 Tháng Tám 2011(Xem: 80281)
Trăng thu bây giờ thôi vằng vặc sáng Mà ủ ê giữa lớp lớp mây ngàn Các vì sao trên đỉnh trời thinh lặng Chắc nhớ nhiều mùa thu cũ bình an
24 Tháng Tám 2011(Xem: 87933)
Mùa Xuân cũ đã xa Dấu Xuân còn ở lại Ngắm một chồi lộc biếc Và... nổi buồn đi qua…
21 Tháng Tám 2011(Xem: 87784)
giọng cười của anh Nguyễn Hữu Hạnh, dáng nghệ sĩ điêu luyện cũa anh Võ Đình đang bắt giọng cho thầy cô và các bạn cùng hát bản nhạc "Về lại trường xưa thân ái“
20 Tháng Tám 2011(Xem: 73110)
Bơi trong ký ức tìm dư ảnh. Nắng ấm Ngô Quyền bao ước mơ. Rủ bóng thời gian vàng trang sách. Nét chữ rêu xanh phủ bụi mờ.
19 Tháng Tám 2011(Xem: 81622)
Bỗng gặp lại mình trước gương con Tóc vẫn ung dung nhuộm sắc buồn Nếp nhăn chạy trốn vào đuôi mắt Thấy mình như chấm nhỏ cô đơn
17 Tháng Tám 2011(Xem: 87408)
Vu Lan Hội, áo em cài hoa trắng Áng mây buồn khép lại một vầng trăng
15 Tháng Tám 2011(Xem: 17068)
Kỷ niệm vẫn chỉ là kỷ niệm, khi những nhánh sông đã rẽ ra trăm ngàn hướng đời khác biệt, để mỗi lúc nhớ đến nhau, lòng chỉ vẫn rưng rưng với những hình bóng cũ.
13 Tháng Tám 2011(Xem: 86970)
Ngày xưa 13 tuổi Bây giờ em mấy mươi? Tình yêu anh vẫn giữ... Hiểu gì không em ơi?
12 Tháng Tám 2011(Xem: 99961)
Mỗi thành viên của Đại gia đình Ngô Quyền là một cánh én mang lại mùa xuân hạnh ngộ khi đến với nhau...
12 Tháng Tám 2011(Xem: 75778)
Tôi không biết! ngàn lần tôi không biết Giữa trùng khơi đời cũng sẽ phôi pha Nhưng trong lòng, ôi! những bản hùng ca Vẫn bi tráng vang lên lời cao cả.
12 Tháng Tám 2011(Xem: 107731)
Những ngày sinh hoạt với HAIHCHSNQBH cho tôi cảm giác đầm ấm trong tình đồng nghiệp và tình thầy trò. Cám ơn Hội đã cho tôi cơ hội hưởng được thời gian tuyệt vời đó.
06 Tháng Tám 2011(Xem: 102841)
Ý Thơ: Hà Thu Thủy Nhạc: Phạm Chinh Đông Hòa Âm: Đỗ Hải Ca Sĩ: Thanh Duyên
06 Tháng Tám 2011(Xem: 94711)
Từ quê nhà, cách nửa vòng trái đất xa xăm, tôi xin kính lời chúc đại hội thành công viên mãn... Rồi kỷ niệm 60 năm, ai còn ai mất? Xin hãy trọn cuộc vui. Thời gian ơi! xin chậm lại.
06 Tháng Tám 2011(Xem: 70948)
Em chở về đây hồn sân trường cũ Tiếng guốc xưa cũng vội vã đôi lần Gõ những nhịp tim hồng ngày mới lớn Nên bây giờ nhìn lại mắt rưng rưng.
06 Tháng Tám 2011(Xem: 109145)
Ngô Quyền nay không chỉ còn là một danh từ riêng rất trân trọng, mà đã trở thành một danh từ chung, một danh dự chung và là niềm thương nhớ đời đời của tất cả chúng ta.
02 Tháng Tám 2011(Xem: 83101)
Xin chào em, những đường cong con gái Góp bâng khuâng từ gặp đến sau cùng Phút chia ly cầm tay chưa kịp hỏi Trong dòng đời, mai mốt gặp nhau không?
30 Tháng Bảy 2011(Xem: 105530)
các Chs NQ khóa đàn em đã tạo luồng sinh khí mới và góp phần không nhỏ trong sự thành công, trọn vẹn của ngày Đại Gia Đình Ngô Quyền Hội Ngộ Toàn Thế Giới kỳ II này.
29 Tháng Bảy 2011(Xem: 104261)
ngày 31 tháng 12 tôi sẽ về BH cùng các bạn lớp đệ Tứ của tôi tham dự Họp Mặt Cựu Học sinh Ngô Quyền tổ chức tại trường.
29 Tháng Bảy 2011(Xem: 19955)
Gặp lại thầy cô, để cảm thấy mình muốn quỳ xuống để nói lên "Thưa thầy, thưa cô, em muốn nói những lời cám ơn thầy, cám ơn cô, đã dạy dỗ chúng em để chúng em được như ngày hôm nay"
27 Tháng Bảy 2011(Xem: 76122)
Giờ thì xa quá xa Hơn nữa vòng trái đất Những hình ảnh quê nhà Mong là không xóa mất.
23 Tháng Bảy 2011(Xem: 20689)
Lần họp mặt trùng phùng lần thứ hai và kỷ niệm 55 năm thành lập trường trung học Ngô Quyền đã đem đến tôi nhiều kỷ niệm nhớ đời.
23 Tháng Bảy 2011(Xem: 88565)
Nửa phần đời còn lại có chăng tìm lại được bao niềm vui hạnh phúc nghẹn ngào với mái trường trung học Ngô Quyền của một thời để thương để nhớ…
23 Tháng Bảy 2011(Xem: 109282)
... chúng ta hãy cùng nhau chiêm nghiệm trong yên lặng về ý nghĩa sâu thẳm của sự Hội Ngộ và Chia Ly.
20 Tháng Bảy 2011(Xem: 102088)
Chắc là những ai đã tham dự chuyến đi này và cả những ai được nghe kể lại sẽ thấy "vui nhất từ trước tới giờ chưa từng có"
16 Tháng Bảy 2011(Xem: 76654)
Cám ơn "Em" với chân tình, Ta xin nhớ mãi bóng hình thân thương. Giờ chia tay thực vấn vương, Người đi kẻ ở nhớ thương chan hòa.
14 Tháng Bảy 2011(Xem: 98686)
Thấm thoát đã một tuần sau ngày họp mặt Ngô Quyền Hội Ngộ Toàn Thế Giới lần thứ 2 tại Nam California mà dư âm của ngày họp mặt vẫn còn vấn vương thoang thoảng trong đầu của tôi.
14 Tháng Bảy 2011(Xem: 94470)
Chúng tôi không bao giờ quên những nỗi nhọc nhằn của các Em để gíúp chúng tôi có được những ngày sum hợp vui đẹp vừa qua.
11 Tháng Bảy 2011(Xem: 12659)
Thấy các em tổ chức ngày ĐH rất qui mô và vĩ đại nên các thầy cô đã nói “Học sinh Ngô Quyền giỏi quá!” phải nói các em rất nhiệt tình và có khả năng về moị lãnh vực.
06 Tháng Bảy 2011(Xem: 17093)
Mỗi năm khi tháng bảy về, có ngày lễ độc lập Hoa Kỳ, là có buổi họp mặt của các cựu HS Ngô Quyền Biên Hòa.
02 Tháng Bảy 2011(Xem: 74191)
Giữ dùm nhau nụ cười Mai đường về xa lắc Khắc trọn vẹn tên người Vào ngăn tim yêu dấu .
30 Tháng Sáu 2011(Xem: 101227)
Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông Hòa Âm : Đỗ Hải Ca Sĩ : Thúy An
29 Tháng Sáu 2011(Xem: 77838)
Tháng 7 ngày 3 nhắc nhở về Dù cho ngăn cách mấy sơn khê Thầy Cô gặp gỡ lòng rộn rã Bè bạn hàn huyên chuyện tỉ tê
25 Tháng Sáu 2011(Xem: 117586)
Tháng 7 em về lòng mở hội Ngỡ như bàn tay anh vẩy mời
24 Tháng Sáu 2011(Xem: 80670)
Ngồi đây càng nghĩ lại càng thương Ngày mai đại hội ta chung đường Hỡi cô bé nhỏ ngày xưa ấy Ta chờ em ở cuối hội trường.
20 Tháng Sáu 2011(Xem: 18942)
Ngày vui kề cận sắp tới nơi Thiếp chàng sánh bước về chung vui Này thầy, này bạn, này trường cũ Kể lể nhau nghe chuyện Đất Trời...
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 80163)
Em đã sắm thêm quần áo mới Cùng anh về lại với Ngô Quyền Thầy Cô, bè bạn đang ngóng đợi Em nói rồi, anh phải tin em!
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 18909)
Anh ạ mưa Ngâu buồn day dứt... Như tiếng lòng em khoắc khoải chờ Không là Chức Nữ sao mòn mỏi Mong bóng ai về trong giấc mơ.
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 82986)
Sang sông lâu rồi sao vẫn nhớ Con đường xưa, trường cũ, người thương Dáng cô đi bồi hồi nắng lụa Mây nghiêng nghiêng ngó xuống sân trường.
10 Tháng Sáu 2011(Xem: 86109)
Đường về khuya hạt nhớ cứ vuông tròn Bay không ngớt qua lòng người cô phụ Thôi để buồn em làm viên sỏi nhỏ Đau dưới chân ai nhìn mưa cuộn quanh đời
10 Tháng Sáu 2011(Xem: 106851)
Em ạ, hết thảy mọi hoạt độngcủa con người là nhằm đến cái hạnh phúc, ngay cả những chuyện làm đau khổ hy sinh thiệt thòi rốt cuộc lại cũng chỉ vì hạnh phúc.
10 Tháng Sáu 2011(Xem: 89344)
Nửa vòng trái đất quá xa xôi Áo trắng trường xưa của một thời
08 Tháng Sáu 2011(Xem: 120662)
"Bài này được viết và phổ biến từ năm 2009 nhưng được giới thiệu lại như một lời mời gọi chs NQ về Orange County California dự họp mặt chs NQ toàn thế giới lần II ngày 3 tháng 7 năm 2011."
31 Tháng Năm 2011(Xem: 92040)
Bóng trăng gầy còn đó Dõi mắt nhìn mây bay... Tưởng chừng chòm râu trắng Ghé về thăm đêm nay!
30 Tháng Năm 2011(Xem: 87690)
Vầng trán Ba làm con xao động nhất Nhạc đã im mà nghe chừng không tắt Đường nhăn dài còn vọng những âm thanh.
30 Tháng Năm 2011(Xem: 98920)
Ba đã cho con một tuổi thơ đầy ắp hoa bướm, dù rằng con thiếu Mẹ. Ba đã cho con muôn ngàn tia nắng ấm từ trái tim yêu thương của Ba dù rằng trái tim Ba đang đau buốt.
28 Tháng Năm 2011(Xem: 34687)
nhạc và lời: Phạm Chinh Đông – Hòa âm: Đỗ Hải – Ca sĩ Thúy An
27 Tháng Năm 2011(Xem: 27621)
Thương nhớ nao lòng Mùi rau quê mẹ.
25 Tháng Năm 2011(Xem: 101127)
Bao nhiêu năm nay tôi không còn khóc nữa, tôi đã là “người khô nước mắt” rồi!
25 Tháng Năm 2011(Xem: 80592)
Tóc đã bạc theo thời gian xa cách Còn mong gì mộng ước đã không thành...
13 Tháng Năm 2011(Xem: 106741)
Em cũng muốn chào anh Mà trùng khơi dịu vợi Nên đành thôi khép mắt Chờ giọt nước mắt rơi.
07 Tháng Năm 2011(Xem: 59153)
Nhân dịp ngày lễ Mẹ (Mother's Day), xin được chia sẻ những cảm xúc chân thành, thiết tha của những người con diễm phúc vẫn còn có Mẹ bên cạnh hoặc đã vĩnh viễn chia lìa, với lòng nhớ thương và tri ân sâu đậm.
06 Tháng Năm 2011(Xem: 128778)
Đứa con nào cũng vậy, luôn thờ ơ với Mẹ. Mẹ như một hiện hữu mà trời đã cho mình. Cứ nhận lãnh, hưởng thụ vô tội vạ. Cứ thấy mẹ chưa làm hết cho mình, chưa thương yêu mình đúng như mình muốn.
05 Tháng Năm 2011(Xem: 49546)
Bỏ quên em, bỏ quên tôi À ơi tiếng mẹ ru hời bên nôi Bỏ quên giọng hát tuyệt vời Dọc đường gió bụi, nhớ lời em ca
05 Tháng Năm 2011(Xem: 118579)
Trái tim của người Mẹ, từ một người mẹ non trẻ dại khờ, chưa đủ trí khôn, đến một người mẹ da mồi tóc bạc, đi gần hết cuộc đời lúc nào cũng chứa cả một đại dương tình thương cho các con của mình.
05 Tháng Năm 2011(Xem: 114031)
Cảm ơn người đã ghé thăm Mẹ tôi Tiếc đã trễ rồi, Mẹ tôi vừa mất Trễ một chút thôi mà vườn cau thôi xanh ngắt Lá trầu trải vàng một sắc nhớ Mẹ xưa!
29 Tháng Tư 2011(Xem: 120450)
Chưa một lần gặp lại Đã vĩnh biệt muôn đời Lời tạ từ chưa nói Đã vội vàng chia phôi.
28 Tháng Tư 2011(Xem: 88683)
Bao nhiêu năm dù trùng khơi đằng đẵng Giờ xa xôi nghe vạn nỗi bồi hồi Bâng khuâng buồn nhớ một thời áo trắng Gửi Ngô Quyền trăm hoài niệm tinh khôi.