Danh mục
TIN TỨC MỚI
13 Tháng Bảy 2018
Đây là tổng hợp các danh sách Mạnh Thường Quân từ năm 2016 đến 2018 được cập nhật đến ngày 14 tháng 07, 2018
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
16 Tháng Bảy 2018
Sau 63 trận đấu, World Cup 2018 chính thức bước vào trận chung kết đầy sôi nổi và đội tuyển Pháp "thắng lớn" đè bẹp đội tuyển Croatia tỷ số kỷ lục 4:2.
15 Tháng Bảy 2018
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi
15 Tháng Bảy 2018
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
15 Tháng Bảy 2018
Tựa: Mùa Xuân Tôi Và Em Nhạc: Phạm Chinh Đông Ca sĩ: Khánh Minh
14 Tháng Bảy 2018
Thầy trò Ngô Quyền đã đến với nhau trong ngày hậu Ngô Quyền không hẹn trước, biết bao niềm vui ngập tràn trong ký ức không thể nào quên.
14 Tháng Bảy 2018
Xin cám ơn mọi người còn thương tưởng đến bạn Đinh Thiên Thọ, CHS khóa 8 trung học NQ BH. Cựu SVSQ. TB. TĐ. Phật tử Tuệ Tịnh...
14 Tháng Bảy 2018
Chánh Niệm được xem như là cội nguồn, là gốc rễ để Tâm được an tịnh. Khi tâm an thì thân khoẻ và trí tuệ sáng suốt hơn.
13 Tháng Bảy 2018
Giữ lòng trọn nghĩa không phai Em mòn mỏi sống trần ai lạnh lùng Chữ Sinh, Tử kiếp hư không Ôm bao nhung nhớ, mặc dòng lệ rơi.
13 Tháng Bảy 2018
Mùa Hè tháng bảy lạ thường, Mưa rơi như trút ngập đường ta đi. Nhìn trời u ám buồn chi, Không gian vắng lặng, lòng thì bơ vơ.
13 Tháng Bảy 2018
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
Số lượt truy cập
4,707,901

Hạnh Phạm - DÒNG SÔNG CUỘC ĐỜI

28 Tháng Mười Một 20142:15 SA(Xem: 10649)
Hạnh Phạm - DÒNG SÔNG CUỘC ĐỜI


DÒNG SÔNG CUỘC ĐỜI.


Hanh Pham

Phải đến hơn hai tháng sau ngày Sam, thằng con thứ hai dọn ra ở riêng, tôi mới lò dò vào phòng cũ của nó để thu dọn. Không phải vì không có thời gian cũng không phải vì làm biếng mà phải chờ mãi đến ngày hôm nay. Lý do thật giản dị nhưng cũng khá phức tạp. Tôi tránh, không muốn đối diện với những hình ảnh mà nay đã trở thành kỷ niệm. Trì hoãn được ngày nào hay ngày đó.

Căn phòng vẫn ngổn ngang với đồ đạc, quần áo mà Sam chưa buồn đem đi hoặc không cần dùng, bỏ lại. Đứng ở giữa, đưa mắt nhìn quanh căn phòng bừa bộn, nơi từng là thế giới của Sam bao nhiêu năm qua, tôi bỗng dưng thấy nhớ Sam một cách lạ lùng. Thế là những con chim nhỏ ngày nào của tôi nay đã mọc đủ lông đủ cánh và bắt đầu cất cánh bay đi. Từng đứa, từng đứa. Tôi, con chim mẹ, giờ đây trong cái tổ thênh thang, trống vắng. Như một người bị cho về hưu thình lình, tôi hụt hẫng không còn biết làm gì để trám lấp khoảng không gian, thời gian thừa thãi .

Ba đứa con trai cả thảy. Liam, Sam và Ryan. Thằng con lớn, Liam, đi học xa cả năm nay, lâu lâu mới về lại một lần. Thằng giữa, Sam là thằng mới dọn ra và  thằng con út Ryan mười tám tuổi. Ryan hiện học năm thứ nhất đại học, vẫn còn sống ở nhà nhưng ngoài giờ học, dành nhiều thời gian cho cô bạn gái. Mẹ con gặp nhau trong ngày chỉ còn vào những buổi sáng thức dậy vội vàng trước khi đi tôi làm hay nó rời nhà đi học. Tuy đã biết và chuẩn bị tinh thần từ lâu nhưng khi thực sự đối diện với hoàn cảnh này thì không có sự chuẩn bị nào có thể làm dịu bớt đi sự trống vắng đang hiện diện. Người đi bao giờ cũng chóng quên, chỉ có người ở lại, vấn vương với những hình ảnh quen thuộc đầy kỷ niệm. Nhiều lúc tôi tự hỏi lòng, có phải chỉ vì mình đa cảm, hay để những chi tiết nhỏ trong cuộc sống ảnh hưởng, chi phối cảm xúc của mình ? Ngay cả đến ngôi trường tiểu học của các con ngày xưa cũng có khả năng làm lòng tôi chùng lại cứ mỗi lần có dịp đi ngang qua. Nhìn ngôi trường là nhớ những ngày còn đưa đón con đi học.  Nhớ những cuộc tán gẫu với các bà mẹ cùng lứa trong sân trường hoặc những buổi chiều ngồi chờ đợi con trong xe ở cổng. Cả ngày, cả tuần, cả tháng, quanh năm… bận bịu, đầu tắt mặt tối với những sinh hoạt của con nhưng cuộc đời lúc ấy sao thật là đầy ý nghĩa.

Khi lên đến trung học thì trường các con cách nhà rất xa. Phải đi xe lửa và rồi đi bộ từ trạm xe lửa đến trường. Mất gần cả tiếng đồng hồ . Ngoài cái túi đeo lưng đựng đầy sách vở nặng nề, các con lại còn phải ì ạch sách theo nhạc cụ vào những hôm có giờ âm nhạc. Xót con phải lê lết nặng nhọc nên vợ chồng tôi hay cố gắng đưa đón tụi nó khi có thể. Những chuyến xe đưa đón vào thời điểm này là những cơ hội được tìm hiểu và gần với chúng thêm một ít. Ngồi chung trên xe trong một quãng đường dài, mẹ con thường nói chuyện trên trời dưới biển hay nhỏ to tâm sự. Vì ngồi chung một xe, sự gần gũi về không gian lẫn tình cảm đã cho tôi có cơ hội len lỏi vào cái thế giới riêng tư thuộc tuổi mới lớn của các con, một thế giới mà những bậc cha mẹ như tôi thường được chúng coi là người ngoại cuộc - Này con, sao dạo này không thấy thằng Daniel ghé nhà mình chơi với con nữa - Oh, bố mẹ nó ly dị nên nó theo bố nó đi thành phố khác rồi mẹ à - Còn con và con nhỏ Emma, mẹ thấy hai đứa coi bộ thân nhau à. Tụi bay là bồ tèo chưa hay chỉ vẫn là bạn ? – Ha ha, mẹ nghĩ thế nào về nó ? ..... Ôi nhớ làm sao những lần mẹ con rủ rỉ, rù rì như thế.  Nhớ cả những buổi tối đi đến xem các con trình diễn nhạc ở trường. Có những lần ngồi xem với các phụ huynh khác trong cái sảnh đường rộng.  Gió mùa đông từ ngoài thổi vào lạnh lẽo, co ro trong khi bụng cồn cào đói vì chưa kịp ăn uống. Thế đấy nhưng vẫn thấy hạnh phúc làm sao!

Thời điểm các con học lớp 12 cũng là thời điểm chúng bắt đầu có bạn gái và cũng là lúc nhà có những khách đột xuất - bạn gái của chúng nó. Cái bếp nhỏ thỉnh thoảng trở nên bận rộn và ríu rít với tiếng cười nói của những đứa “con gái” tạm của tôi đến chơi, nấu nướng. Nhà toàn là con trai nên khi có mấy bóng hồng thấp thoáng thì khung cảnh và không khí tự nhiên sinh động hẳn lên. Mùa Giáng Sinh cũng ấm cúng hẳn lên với mấy đứa “con gái”. Tôi có dịp mua quà cho bạn gái của con, những món quà dễ thương, tiêu biểu cho đàn bà con gái mà đã từ lâu không rờ đến... Cuộc sống tình cảm của tôi từ đó cũng ảnh hưởng ít nhiều theo cuộc sống tình cảm của các con. Vui khi tụi nó và bạn gái hòa thuận. Man mác buồn khi có sự bất hòa hay tan vỡ trong quan hệ tình cảm của các con. Tình cảm tôi đến tuổi này mà vẫn lên xuống, bập bềnh như con nước thủy triều của những mùa nước lũ.

Có lẽ vì vừa là đàn bà lẫn vừa là mẹ nên tôi tương đối khá nhậy cảm. Con Alice trong một tuần chỉ thấy không đến chơi là tôi đã linh cảm có gì khác thường. Hỏi Sam thì đúng y chang – Sam và Alice đã quyết định chia tay. Tự dưng thấy con Emma đăng trên Face Book cám ơn gia đình, bạn bè đã động viên nó trong thời gian khó khăn vừa qua. Sao lại “thời gian khó khăn” nhỉ? Thôi rồi, nghi quá. Gọi hỏi thằng lớn Liam thì mới biết là nó và con Emma đã không còn liên hệ. Mỗi lần khám phá như thế, không ai khiến mà cơn buồn cứ đeo đẳng mãi. Hết tôi nghiệp con rồi lại nhớ mấy đứa “con gái tạm”. Nuối tiếc những ngày vui bên nhau mà nay đã không còn…

Bây giờ, tôi lại ngồi đây, giữa những đống quần áo cũ, sách vở, CD bỏ lại của Sam, nuối tiếc, nhặt nhạnh những mảnh ghép, những miếng puzzles  của đời mình, để ghép lại trong ký ức một bức tranh ngày nào mà nay đã xa rồi tầm tay với. Thình lình, trong lúc xếp gọn lại mấy cuốn sách cũ của Sam, một tấm hình bất ngờ rớt ra trên sàn nhà. Mặc dầu hình đã bị trầy trụa và ố vàng nhiều nơi nhưng khi nhặt lên nhìn thì tôi nhận diện ra ngay là hình của Sam hồi còn bé, chụp khi được mười tháng. Sam đang chập chững trong chiếc quần ống thấp ống cao những bước đi đầu tiên của mình. Hai tay Sam giơ lên trời để lấy thăng bằng. Đôi mắt to tròn hãnh diện nhìn vào camera trong khi cái miệng cười toe toét, cho thấy hai cái răng sữa nho nhỏ thật dễ thương. Trời ơi, thằng con bé bỏng của tôi đây. Đẹp và hồn nhiên như một thiên thần. Ngay lúc này, tôi chỉ muốn bỏ tất cả để chạy ù về quá khứ, giang đôi tay thật rộng để được ôm choàng lấy nó. Tôi áp cái hình vào ngực mà nước mắt cứ thế mà dàn dụa trên má. Như một động tác tự nhiên, phản xạ, tôi lôi cái iphone ở trong túi ra.  Qua màn nước mắt nhoè nhoẹt, tôi loạng quang đánh vội một tin nhắn cho Sam – “I miss you Sam ! XXXX . Mum.” Vừa lúc ấy thì chuông điện thoại reo vang. Thằng út Ryan gọi về:

- Mẹ ơi, con mới thi xong môn học cuối của năm nay. Con làm cũng khá lắm. Lát nữa về con sẽ lôi cây Noel ra dựng và trang trí. Mẹ nhớ đi shop mua hệ thống đèn chớp chớp nha. Bộ cũ hư năm ngoái rồi.

Phì cười, tôi cất cái phone vào túi rồi lơ đãng nhìn qua khung cửa sổ. Ngoài kia bầu trời xanh biếc, không một áng mây. Gió xuân hiu hiu thổi qua những tàng cây kẽ lá. Trong khoảnh khắc, nỗi muộn phiền trong tôi như cũng theo gió mà cuốn mất đi. Dưới chân đồi, con sông Onkaparinga lấp lánh dưới ánh mặt trời như một tấm vải bạc, uốn éo làm điệu trước khi nhập vào với biển. Nhìn dòng sông tôi chợt nhớ đến một câu châm ngôn đã nghe qua trước đây. “ Time is like a river. You cannot touch the same water twice, because that the flow has passed will never pass again”. Phải rồi, thời gian trôi như một dòng sông, ta không bao giờ gặp cùng một giòng nước hai lần. Cuộc đời cũng thế, như một giòng sông, là một biến chuyển không ngừng. Có những chỗ, giòng sông trôi êm đềm nhưng cũng có những nơi, giòng sông trôi ào ạt làm ta chới với. Rồi cũng có những đoạn giòng sông rẽ nhánh thình lình, quanh co uốn khúc. Như những nốt nhạc đen trắng, nốt cao nốt thấp, nốt buồn nốt vui nhưng cả hai đều là những nốt tất nhiên phải có. Không thể nào trong đời người ta tránh khỏi.

Đóng cửa phòng Sam lại sau lưng, tôi lôi những bao đồ bỏ đi của nó ra garage để chất vào cốp xe rồi sau đó chở ra cho mấy cơ quan từ thiện ngoài phố. Trên đường lái xe, phố xá bỗng dưng nhộn nhịp, tưng bừng hẳn lên với không khí Giáng Sinh. Radio trong xe cũng bắt đầu hát nhạc Giáng Sinh, bài Jingle Bells mà các con tôi hồi nhỏ thường yêu thích. Tôi mỉm cười vặn âm thanh to lên một chút rồi nhỏ nhỏ hát theo -

“Jingle bells, jingle bells,

Jingle all the way…….”.

 

Hanh Phạm

Adelaide, 24/11/14

 

 

 

 

15 Tháng Bảy 2018(Xem: 183)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 264)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 468)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 593)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 227)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 152)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 230)
Giờ... Ta đi, cách biệt Sông rồi, Thôi nhé! Cam đành kiếp nổi trôi. An bài, số kiếp đành chịu vậy, Yêu Sông, Ta thương nhớ đầy vơi.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 427)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 319)
Kinh hoàng thâm độc âm mưu. Thương dân, thương đến thiên thu nước nhà Nỗi lòng dân Việt phương xa. Ơn trên xin giúp sơn hà Việt Nam.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 389)
“Kỳ Viên”, khu đất rộng mênh mông, Thanh tịnh, an vui, như cõi Non Bồng. PHẬT đến nơi đây, 24 mùa lá rụng, 24 mùa thay lá, Độ chúng sanh.
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 478)
Cho tôi giữ những nụ hồng tươi sáng Của mùa Xuân nẩy lộc để ươm chồi Trong ước mơ và hy vọng lên ngôi Chào tháng sáu, niềm vui trong mong đợi.
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 514)
Ráng chiều nhượm đỏ LÂM TỲ NI, Từ giã mà lòng luôn khắc ghi. Đất PHẬT, một lần mình đã đến, Để về, lòng mãi luôn bận suy.
30 Tháng Năm 2018(Xem: 522)
Cảnh nghèo đâu đâu... cũng giống nhau! Cũng xơ xác, cũng những niềm đau! Cũng cùng quần quật, qua năm tháng Chén cơm, manh áo... đủ không nào?!
25 Tháng Năm 2018(Xem: 612)
70 năm, kiếp má hồng Người xưa khuất núi, hết mong tương phùng Nắng chiều mờ nhạt mông lung Tóc pha màu muối, tình chung một đời.
25 Tháng Năm 2018(Xem: 546)
Bóng chiều đã ngả, cuối trời xa, Đêm ru thật êm, ánh trăng ngà. Tắm mát lòng người, về đất Phật, Quên nỗi nhọc nhằn, những ngày qua.
24 Tháng Năm 2018(Xem: 432)
Tôi vẫn nghe, lòng muốn say Lời yêu chưa nói đã chia tay Chiều nay nhớ quá người em nhỏ Chỉ thấy sân trường cánh phượng bay
19 Tháng Năm 2018(Xem: 646)
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 500)
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.
18 Tháng Năm 2018(Xem: 589)
Rời cung điện, trăng cũng vừa lên, Chuyện xưa còn đó, nhớ hay quên? Một ngày đông vui, rồi tan biến?! Để dòng sông kia, mãi buồn tênh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 610)
"Lễ Mẹ" tháng năm đã về rồi Con buồn nhớ Má lệ thầm rơi Ví dầu con có bao nhiêu tuổi. "Mồ côi" con má vẫn ngậm ngùi.
11 Tháng Năm 2018(Xem: 625)
Nào ai biết ai... đang nguyện gì? Đăm chiêu, trầm lặng... Đấng Vô Vi. Mong được an lành, Phước lộc cả, Thế giới hoà bình, mọi nhà an vui.
04 Tháng Năm 2018(Xem: 757)
Hương linh mẹ có về chứng giám Mỗi tháng Tư tang trắng Việt Nam Con quỳ, bàng bạc khói nhang Cúng cơm cho mẹ, cúng ngàn sanh linh.
03 Tháng Năm 2018(Xem: 661)
Hồn đi... Hoa trôi... sẽ về đâu?! Chìm trong bóng đêm, chắc u sầu! TRO, cũng không còn lơ lửng nữa, Nửa mảnh trăng gầy, chìm đáy sâu!
28 Tháng Tư 2018(Xem: 749)
Gửi đến em một chút tình riêng lẻ Những người con nước Việt dã xa quê Cô Gái Việt Nam vẫn ước muốn quay về Tô điểm lại bức tranh quê giờ tan nát.
28 Tháng Tư 2018(Xem: 700)
Tàu rít xa... đêm buồn trăn trở, Nghe côn trùng... rời rã tâm can! Đêm K3, đẫm ướt lệ từng hàng! Ngàn giấc mộng, đang mơ về một hướng . Tháng tư buồn, nhớ về K3 càng buồn hơn!
21 Tháng Tư 2018(Xem: 696)
Rưng rưng, nước mắt lưng tròng. Hương trầm em đốt, thinh không anh về Chứng cho phu phụ trọn thề, Hương linh siêu thoát. đường về Tây Phương.
21 Tháng Tư 2018(Xem: 700)
THẦY GHÉ BẾN, thả thuyền theo dòng chảy, Mặc nhân gian: cay đắng, ưu phiền, Đã hết rồi, tục lụy nhân duyên, Cõi Vĩnh Hằng kính chúc Thầy vui miền Cực Lạc.
15 Tháng Tư 2018(Xem: 927)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube