Danh mục
Số lượt truy cập
6,322,739

Diệp Hoàng Mai - TẤM HÌNH CŨ

Tuesday, April 15, 201412:00 AM(View: 14118)
Diệp Hoàng Mai - TẤM HÌNH CŨ

TẤM HÌNH CŨ

 

Tấm hình chỉ đơn giản hai màu đen trắng – nhưng tôi đoan chắc – có đến bảy sắc cầu vồng kỷ niệm bàng bạc trong ký ức của thầy cô tôi. Hồi xưa trường còn ít lớp, hội đồng giáo sư chưa đông, nên thầy cô dạy cùng trường đều quen biết nhau, thân thiết lắm! Mỗi dịp nhà trường tổ chức “sự kiện”, là tiệm chụp hình Phạm Lung nổi tiếng ở Biên Hòa lại được mời đến, để ghi lại những hoạt động của trường. 

 ngo_quyen__thay_co_giao_cu_1-large

Chú thích hình Thầy Cô: ( từ trái qua phải)

- Cô Khương Thị Bàn, cô Đặng Thị Trí, cô Đào Thị Nga, cô Nguyễn Thị Xuân Hồng, thầy hiệu trưởng Huỳnh Quốc Tuấn, cô Huỳnh Thị Tâm, cô Võ Thu Thủy, cô Huỳnh Thị Hội, cô Nguyễn Thị Luông, cô Đinh Thị Hòa ( hàng ngồi)

- Thầy Đào Mạnh Đạt, thầy Thân Trọng Hưng, thầy Dương Hòa Huân, thầy Hoàng Phùng Võ, thầy Nguyễn Sơn, thầy Phan Thanh Hoài, thầy Bùi Quang Huệ, thầy Phan Thông Hảo, thầy Nguyễn Thất Hiệp, thầy Hoàng Quí Nam, thầy Phạm Văn Tiếng, thầy Đinh Văn Sái ( hàng đứng)


Bức hình đã quá tuổi năm mươi, chụp trước lớp học “mượn” của trường Nữ Công Gia Chánh tỉnh Biên Hòa. Ngày xưa đi dạy, nữ giáo sư đều mặc áo dài, nam giáo sư mặc chemise “ đóng thùng” và thắt cravate. Những dịp lễ có tính chất trang trọng, giáo sư nam đều phải mặc vest chỉnh tề. Đó là trang phục bắt buộc, theo qui định của Bộ Giáo Dục lúc bấy giờ.

Trong trí nhớ của cô Đào Thị Nga – nguyên giáo sư môn Anh Văn lớp đệ Thất của tôi – đong đầy ăm ắp những kỷ niệm xưa:

- Cô là học trò tiểu học của thầy Bùi Quang Huệ và thầy Đinh Văn Sái. Hồi đó mỗi ngày cô đạp xe từ Cù Lao đến gửi ở trường bán Mỹ Nghệ, sau đó cô đi bộ đến nhà thầy Sái thầy Huệ ở gần Lò Bò và Nhà bảo sanh Thanh Song, ôm cặp táp của thầy tới lớp. Hết giờ học cô ôm cặp của thầy về nhà của thầy, sau đó mới đi bộ đến trường bán Mỹ Nghệ lấy xe đạp về nhà. Học trò nào được thầy giáo cho phép ôm cặp của thầy đem đến trường, là cảm thấy sung sướng và vinh dự lắm!...

 

Sau này trở thành đồng nghiệp của thầy giáo cũ của mình, cô Đào thị Nga và các cô: Khương Thị Bàn, Đặng Thị Trí, Nguyễn Thị Xuân Hồng, Huỳnh Thị Tâm, Võ Thu Thủy, Huỳnh Thị Hội, Nguyễn Thị Luông, Đinh Thị Hòa … trở thành những nữ giáo sư trẻ tuổi nhất trường. Do hoàn cảnh gia đình nghèo, nhà ở khá xa, mà không có phường tiện đi lại – và do thiếu trường lớp bậc trung học nữa – nên khi xưa có không ít học trò Ngô Quyền vào trường bị trễ tuổi. Do vậy mà, tuổi thầy cô giáo trẻ mới ra trường và học trò không cách biệt bao nhiêu. Tuy vậy thời đó, tôn ti trật tự thầy và trò luôn được tôn trọng. Ngay khi đã trở thành đồng nghiệp và cùng dạy học chung trường, nhưng thầy cô của tôi vẫn một mực kính trọng và lễ phép với thầy cô giáo cũ của mình.

 

Tình đồng nghiệp của thầy cô, vẫn bền bĩ dù trãi qua biết bao thăng trầm dâu bể. Câu chuyện của “đôi bạn thân xưa” Đào Thị Nga – Võ Thu Thủy về những kỷ niệm trường rất vui vẻ, dễ thương. Về thầy hiệu trưởng Huỳnh Quốc Tuấn, cô Thủy kể tôi nghe:

- Thầy Tuấn tuy là hiệu trưởng thứ hai – sau thầy Phan Văn Nga – nhưng lại là vị hiệu trưởng đầu tiên được bổ nhiệm chính thức. Thầy rất vui tính, hay nói chuyện tếu lâm với đồng nghiệp. Mỗi đầu tháng họp Hội Đồng, các giáo sư thường “ bị ”thầy hiệu trưởng Huỳnh Quốc Tuấn… “buộc” đi ăn liên hoan.

 ngo_quyen__thay_co_giao_cu-large

 Từ trái qua phải:Thầy Nguyễn Tấn Hoan, thầy Nguyễn Hữu Lợi, thầy Ngô Văn Sơn, thầy Phùng Thái Toàn, thầy Đinh Văn Thanh, cô Đào Thị Nga;

Cô Thủy cũng kể tôi nghe nhiều mẫu chuyện vui buồn thời tuổi trẻ, mà bây giờ bây giờ khi đã từng trãi, cô có những cảm nhận và suy nghĩ khác xưa. Có câu chuyện cũ khiến cô ân hận mãi – bởi một lời nói vô tình – cô đã gieo nỗi đau vào tâm hồn một học trò lớp đệ lục. Hồi đó cô có giờ Anh Văn dạy thế cho đồng nghiệp, cô bèn hỏi tên học sinh ba thứ hạng đầu. Một trong ba học sinh đó không trả lời được câu hỏi kiểm tra tiếng Anh của cô, cô bèn chê em:

- Học như vậy mà cũng xếp hạng nhì!...

 

Đứa học trò nhỏ đó, sau này trở thành Thạc sĩ – Bác sĩ chuyên khoa chấn thương chỉnh hình bệnh viện tỉnh Đồng Nai. Một lần cô đến phòng khám của anh điều trị, anh nhận ra cô Thủy và nhắc cô câu chuyện năm xưa. Chia sẻ với tôi kỷ niệm đời dạy học, cô Thủy cứ băn khoăn mãi về câu chuyện cũ này:

- Nếu có dịp gặp, em nhắn dùm cô lời xin lỗi đến em ấy. Cũng may nó thành đạt, nếu không thì cô ân hận suốt đời …

Giữ lời hứa với cô, tôi tìm đến phòng khám của vị bác sĩ. Anh là chs.NQ khóa 12, trên tôi một lớp. Anh cười lớn, khi tôi nhắn gửi lời xin lỗi muộn của cô. Anh bảo rằng, câu chuyện xưa anh nhớ hoài, nhưng không hề trách phiền gì cô Thủy cả. Tôi tạm biệt anh sớm, vì ngại khách của anh sốt ruột đợi chờ. Qua những dòng này, tôi mong anh một lần ghé thăm cô Thủy, để tuổi già của cô được thanh thản nếu như anh trực tiếp bày tỏ “ không hề giận cô ” một tẻo tẹo nào…

 

- Hồi đó ở trường mình, thầy Hoàng Phùng Võ và cô Đào Thị Nga hay được giao làm “speaker” trong các dịp lễ hội lớn của trường …

 

- Đó em coi, chuyện chỉ như vậy mà hồi đó cô giận thầy Hoàng Phùng Võ … Bây bây giờ nghĩ lại, cô thấy mình có những giận hờn vô duyên hết sức!...

 

Cô Đào Thị Nga nhớ lại:

Hồi đó, chị Luông rất hiền lành, tính tình khiêm tốn. Chị không làm phiền ai, kể cả đồng nghiệp lẫn học trò…

Rất nhiều câu chuyện “ hồi đó ” rất thú vị của thầy cô trường Ngô Quyền, tôi được nghe kể mỗi khi có dịp thăm thầy cô. Những lúc đó tôi hạnh phúc chi đâu, khi cảm nhận thời tuổi trẻ sôi nổi ngày nào, vẫn tươi mới trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn của thầy cô tôi.

 

Trong hình, tôi nhận biết được hình ảnh thời trẻ của các thầy: Thân Trọng Hưng, Dương Hòa Huân, Nguyễn Sơn, Bùi Quang Huệ, Đinh Văn Sái. Còn các thầy cô: Nguyễn Thị Xuân Hồng, Huỳnh Thị Hội, Đào Mạnh Đạt, Hoàng Phùng Võ, Phan Thanh Hoài, Phan Thông Hảo, Nguyễn Thất Hiệp, Hoàng Quí Nam, Phạm Văn Tiếng … tôi chỉ được biết qua hình ảnh, những trang viết, và lời kể chuyện của thầy cô giáo cũ.

 

Trong suốt cuộc đời dạy học mấy mươi năm, cô không thể nhớ hết có bao nhiêu ngàn đứa học trò cô đã dạy. Nhưng những đứa học trò còn nặng tình với thầy cô giáo cũ như các em, cô thường ví như những viên ngọc quí của thầy cô. Mà hơn cả ngọc quí nữa, các em là những viên kim cương…” Cô Đào Thị Nga từng chia sẻ tình cảm của cô, đối với những đứa học trò cũ trường trung học Ngô Quyền như vậy. Riêng tôi thì nghĩ khác, chính thầy cô giáo cũ mới là những “viên kim cương” quí báu, thật quí báu trong trái tim những chs.NQBH năm mươi tám năm xưa …

 

Tháng 04/2014

Diệp Hoàng Mai

 

 

 

Sunday, October 24, 2021(View: 517)
Sau hai năm gián đoạn vì đại dịch COVID-19, một nhóm CHS Ngô Quyền niên khóa 1986 - 1987 đã tổ chức Họp mặt vào ba ngày October 08/09/10 năm 2021 tại Arizona.
Saturday, September 4, 2021(View: 1489)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 1268)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Friday, August 27, 2021(View: 1401)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Monday, August 16, 2021(View: 1422)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Saturday, August 14, 2021(View: 1257)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 2021(View: 1227)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 2021(View: 1253)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Sunday, August 8, 2021(View: 1260)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 2021(View: 1201)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Sunday, August 1, 2021(View: 1320)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.
Wednesday, July 28, 2021(View: 1381)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Monday, July 26, 2021(View: 1428)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
Monday, July 26, 2021(View: 1402)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
Monday, July 26, 2021(View: 1581)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
Monday, July 26, 2021(View: 1392)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
Friday, July 23, 2021(View: 1487)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
Thursday, July 15, 2021(View: 1315)
Chương Trình Nhạc Tình Chọn Lọc với chủ đề "Mùa Phượng Vỹ" do Như Hương và bạn hữu tổ chức tại Herndon, Virginia ngày Chủ Nhật July 4th - 2021
Wednesday, July 14, 2021(View: 1576)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
Saturday, July 10, 2021(View: 1473)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
Saturday, July 10, 2021(View: 1318)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
Friday, July 9, 2021(View: 1420)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
Monday, July 5, 2021(View: 1345)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
Saturday, July 3, 2021(View: 1731)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
Monday, June 28, 2021(View: 2143)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
Sunday, June 27, 2021(View: 1793)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
Sunday, June 27, 2021(View: 1722)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
Friday, June 25, 2021(View: 1620)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.