Danh mục
Số lượt truy cập
6,093,877

Hoàng TNP - GÓC TRỜI ẤY... CỦA RIÊNG TÔI...

21 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 28498)
Hoàng TNP - GÓC TRỜI ẤY... CỦA RIÊNG TÔI...


Góc Trời Ấy… Của Riêng Tôi…


goc_troi-large-content

 

Tôi dán mắt vào màn ảnh tivi... tin tức VN đang nhắc đến liên tiếp mấy ngày liền... chỉ vì bão tố lại dồn dập ập đến quê hương... chợt tôi nghe lòng quặn đau... một chút mặc cảm vì mình quá sung sướng nơi này. Dù nơi đây chẳng phải là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, nhưng đất nước này đã cưu mang tôi hơn 30 năm nay trong sung túc ấm no, Tôi nhìn hình ảnh những hoang tàn đổ nát trên mảnh đất quê hương, những đôi mắt trẻ con vẫn còn lẩn quẩn ngơ ngác trong cảnh màn trời chiếu đất... và đột nhiên... thân thể đau nhức bịnh hoạn này của tôi không là gì nữa. Tôi thầm hổ thẹn cho sự ích kỷ của mình. Dù sao đi nữa, nỗi đau nhức của tôi, những trăn trở đêm dài chịu đựng của tôi đều trong nệm ấm chăn êm, chớ không như em nhỏ kia ngồi co ro giữa đám gạch đổ nát hoang tàn.

 

Buổi chiều vàng vọt bám từng vệt nắng cuối ngày trên bãi cỏ vườn sau. Mấy ngày nay thời tiết cũng không bình thường nơi đây. Đáng lẽ ra sẽ nóng lắm vào khoảng thời gian này trong năm, nhưng gió vẫn mơn man vào buổi sáng sớm, dù mặt trời lên rất vội, chiếu những ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ phòng tôi, nhưng vẫn thoang thoảng dịu dàng hơi mát lạnh của ngày cuối Xuân. Ngày của tôi bỗng dài hơn với những toan tính... tôi bật cười khi nghĩ đến đây... toan tính gì nữa cơ chứ?... bây giờ như cô công chúa bị lưu đầy trong căn nhà rộng vắng vẻ... bỏ quên những xôn xao hoa bướm đời sống bên ngoài cửa sổ kia. Tôi lặng lẽ dọn dẹp nhà cửa từng ngõ ngách... tôi sắp xếp lại đời tôi từng góc cạnh... và bắt gặp mình vẫn miên man mong nhớ, mân mê từng mảnh kỷ niệm… thật chẳng muốn buông tay... thật không nỡ rời xa. Nỗi sầu muộn của mối tình đã mất, mọc rễ sâu lún trong hồn tôi… héo úa ra… vàng vọt tơi bời… như buổi chiều sắp tắt ngoài hiên. Và rồi nghe bao nhiêu kỷ niệm căng tròn dồn dập... chen chúc nhau thành những giọt nước mắt lăn tăn chảy xuống… Tôi cũng chẳng buồn lau...

 

Tôi vội vã bước chân ra khỏi những phù du của tình yêu không đoạn kết này. Những giọt nước mắt rơi ra cuốn theo hết những muộn phiền của ngày tháng cũ, luôn cả những hạnh phúc mong manh mà tôi đã nâng niu. Và lòng tôi lại thanh thản nhẹ nhàng hơn. Có một buổi chiều trầm ngâm bên tách trà bốc khói, tôi suy nghĩ sâu lắng và nhớ về một kỷ niệm tuyệt vời thời tôi mới 15 tuổi... lứa tuổi mà bạn bè tôi xôn xao những thú vui trai gái hẹn hò, thì tôi lại đam mê mười mấy khuôn mặt ngây thơ dễ thương của lớp học tôi tình nguyện dạy dỗ mỗi sáng Chúa Nhật. Chạy xe đạp đến với các em mỗi tuần, cô giáo nhỏ điệu hạnh nên luôn dậy muộn, để từ xa đã thấy các em đứng lố nhố chờ đợi rồi reo hò ''cô đến rồi''. Các cô chú học trò nghèo nhỏ xíu của tôi đã đem lại nguồn vui bất tận cho tôi cả tuần lễ sau đó, bao nhiêu tiền Mẹ cho tôi đều dùng vào việc mua quà cáp thưởng cho các em, ngắm những đứa học trò nghèo của mình với ánh nhìn rạng rỡ ôm gói quà trên tay, tim tôi bấn loạn!

 

Kỷ niệm đó đã lôi kéo tôi đến với lớp học Việt Ngữ ngày hôm nay. Dạy không lương nhưng sao tôi vô cùng thỏa lòng và niềm vui thì bất tận chan hòa. Tôi bật cười nhìn chiếc miệng xinh xinh của cô học trò nhỏ đang cố gắng đánh vần ra chữ ''khúc khuỷu''...Tôi vuốt má em thơ ngây, tôi vuốt ve tim tôi chan hòa ấm áp. Tôi dạy các em nói tiếng quê hương để mỗi vần thơ cổ nhân tuyệt tác sẽ nằm mãi trong trái tim những đứa trẻ VN xa xứ này. Tôi yêu những lãng mạn tình tứ trong ca dao tục ngữ tiếng Việt mình, tôi yêu khúc hát dân ca đậm đà cội nguồn dân tộc. Và rồi thầm ao ước sẽ đem khả năng nhỏ bé của mình vun xới tình yêu này vào lòng các em học trò nhỏ bé của tôi đây. Nhìn các em cặm cụi nắn nót làm bài tập, tôi tỳ tay vào thành cửa sổ. Sân trường hôm nay thật đẹp, mây trắng buông những luồng nắng trong veo nhảy múa trên các bụi hoa thơm ngát sặc sỡ ngoài kia... tôi cũng buông hồn mình yếu đuối bâng khuâng...

 

Anh biết không, mùa Hạ năm nay không chịu bám lấy vùng đất xa xôi em đang ở, chỉ vài tiếng một ngày em được thảnh thơi vui hưởng khí hậu em yêu thôi... buổi sáng em vẫn co ro trong chiếc áo khoác len mỏng và đêm về lại cuộn mình trong tấm chăn tìm hơi ấm. Anh à, anh làm gì nơi ấy? Em cũng mong anh quên em và những kỷ niệm xa xưa. Những điều mình đã cố sức nắm giữ nhưng chúng đã lần lượt lọt qua kẽ tay mình... dù ta đã níu chặt,những hạt cát của mùa Hạ năm xưa trên bãi biển ký ức phôi phai. Em đã không còn là con bé của ngày xưa anh yêu, em già nua nhưng không cằn cỗi... vì tim em vẫn muốn mình ấm áp cho tha nhân. Em biết anh vẫn luôn luôn theo đuổi, tìm kiếm một đời sống lý tưởng của riêng anh. Em chúc anh thật nhiều hạnh phúc và may mắn. Em thật sự mong muốn anh làm tròn tất cả những ý nguyện của đời mình. 

 

Hoàng TNP

 

 

11 Tháng Giêng 2021(Xem: 178)
Mỗi con người Việt Nam khi ra đi đều mang theo mình hình ảnh quê hương và vô cùng trân trọng. Dẫu tôi có chết trên xứ người, thân xác có thành tro bụi, nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 163)
Những chiều buồn lưa thưa Lời ngọt ngào chưa ngỏ Thành cổ tích ngày xưa… Ngày xưa…ngày xưa……
04 Tháng Giêng 2021(Xem: 187)
... chợt ngưng vẽ môi điểm nụ cười mắt long lanh. sáng dường như V đang có điều bí mật thì ra “điều bí mật” luôn ẩn nấp trong tim đợi tiếng. thầm thì...
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 292)
Lời tôi chỉ gió thoảng hư không Nghĩ đến tương lai cũng chạnh lòng Đàn con cháu Việt trên đất Mỹ Có còn hạnh phúc như ước mong?
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 269)
Hân hoan chào đón năm mới sang Pháo mừng Xuân đến nổ rền vang 2021 nhiều hy vọng. An Bình, Hạnh Phúc tiếng cười vang.
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 277)
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là năm 2021 đến với chúng ta. Xin hãy mang đến niềm vui, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng đến với thế giới này. CHÚC MỪNG NĂM MỚI
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 308)
Năm nay với những ngày ‘cấm cung’ vì dịch Covid-19, tôi mới nghĩ đến việc ngồi xuống viết về “Tỉa Thủy Tiên” để chia sẻ với bạn bè thân hữu ở xa những kinh nghiệm và hiểu biết (có thể chỉ là căn bản) về thủy tiên.
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 395)
. Mùa Giáng Sinh đã về thực sự trong căn nhà bấy lâu đã mất nụ cười. Ngày mai họ sẽ trang trí cây thông. Ánh đèn rực rỡ, thiên thần và những quả bóng nhỏ sẽ lấp lánh niềm vui hạnh phúc gia đình .
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 374)
Những bông tuyết trắng nhẹ buông Là lòng của mẹ yêu thương gửi về Chúc con người lính xa quê Sống vui khỏe mạnh ngày về bình an.
17 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 376)
Em như loài hoa dại Mọc trên đá khô cằn Vẫn vươn mình lớn dậy Thơm ngát cùng gian nan.
17 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 303)
Thương người, nhớ nước nhớ non. Nay nơi đất mới, tuyết còn đang rơi... Đông,Tây xa cách đôi nơi Đôi dòng gửi Bạn người ơi thấu tình?
13 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 409)
Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn.
12 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 342)
Và cuối cùng tôi yêu Trái tim nhỏ mỹ miều Xin em đừng ngừng đập. Để tôi hoài được yêu.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 506)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 483)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 710)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 531)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 495)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 640)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 946)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 605)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 614)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 626)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 644)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 895)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 671)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 619)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 580)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!