Danh mục
Số lượt truy cập
6,014,758

Nguyễn Anh Tuấn - TIẾNG VE MÙA CŨ

03 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 15292)
Nguyễn Anh Tuấn - TIẾNG VE MÙA CŨ

Tiếng ve mùa cũ

 

Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh

(Trần Dạ Từ)

tieng_ve_mua_cu_1-large


Lái xe đi làm buổi sớm thứ Sáu có cái thú, vừa ít kẹt xe và mong đợi giây phút cuối ngày và cho một weekend. Sau những cơn mưa mùa đông, cảnh vật xanh mướt trên những rặng đồi bao quanh thành phố Livermore. Những chú bò sữa, trắng đen đang gặm cỏ trên cánh đồng chạy dài đến bờ hồ Del Valle. Tôi định weekend nầy sẽ viết một bài để gởi cho Diệu Hương cho tập san Ngô Quyền Đại Hội vào tháng 7 năm nay. Tôi làm việc trễ tối thứ sáu. Về đến nhà vặn TV NHK của Nhật lên coi, Oh my God!! a big earthquake in Japan 40 phút trước. Lúc đó là M7.9, tương đương với 6 triệu tấn TNT. Vài ngày sau người ta biết chính xác hơn, độ địa chấn lên tới 8.9 Richter scale. Nhìn thấy những đứa bé nằm mẹp người trên đường vì động đất, những người già nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo khi đi trở về nhà cũ tan hoang tìm xác con. Nhìn thấy Tsunami cuốn trôi xe cộ, nhà cửa, tôi thấy sao kinh hoàng và tội nghiệp quá. Một tội nghiệp hiển hiện và có thật trong lòng. Nơi mà tôi đã một thời đi học ở đó. Nơi mà tôi đã trải tuổi thanh xuân vừa mới lớn. Sendai là thành phố đầu tiên tôi được đi đến thăm trong những ngày đầu đến Nhật. Tôi còn nhớ đứng trên đồi cao nhìn xuống thành phố Sendai và trường đại học Tohoku mà mơ ước đất nước mình thanh bình và thịnh vượng như ở đây. Lúc đó là khoảng tháng 2, tháng 3 năm 1969. Ngày nay Sendai không còn là Sendai của 42 năm trước. Sendai bây giờ của tan hoang và đầy nước mắt.

 

Tôi có một người bạn rất thân khi còn đi học ở Nhật. Sau ngày động đất, tôi có phone nói chuyện với anh. Tôi có khuyên anh nên trở về Mỹ (anh đi học và ở Nhật làm việc từ khi tốt nghiệp). Tôi nghe như một chuỗi pause kéo dài trên phone. Anh không trả lời mà nói sang chuyện khác. Vài ngày sau, tôi nhận được email của anh. Anh vẫn không trả lời điều tôi nói với anh. Nhưng anh copy email mà anh viết cho ông bác.Tôi đọc xong, một niềm xúc cảm tràn ngập trong tôi. Tôi kính trọng những những điều anh viết, những điều anh làm. Tôi nghĩ mình không có được những cao thượng và hy sinh như anh. Một sự thương yêu vượt trên những tầm thường của một người nam đối với một người nữ, mà là một tình nhân loại và trách nhiệm thiêng liêng như những hình ảnh Bushido (Võ Sĩ Đạo) tưởng như đã đi vào lịch sử. Anh viết ngắn nhưng nó đẹp và lãng mạn hơn cả hình ảnh của Tom Cruise và Koyuki Kato trong "The Last Samurai" trong cái buổi giao thời dưới thời Minh Trị Duy Tân.

"Tuấn mến,
Cám ơn mày đã điện thoại hỏi thăm. Tao copy mail tao gởi cho ông bác kể chuyện động đất để mày đọc.
Thân mến,

 

Some of my friends asked me to leave Japan for the US or Vietnam as Japan has become a dangerous place, but I have made up my mind to stay and share the difficulty and rebuild the country and the economy with the Japanese people, my second homeland.
As a human being, one cannot come when the country is rich and happy and leave when it faces danger or difficulty.
Even if I have to die here, I will, with the Japanese people who have been sharing their happiness and comfort with me since the day I landed in Japan.
I hope my friends can understand why I will not leave until the country has overcome this danger and difficulty.”


Mấy ngày qua tôi không viết được một chữ gì để gởi cho Diệu Hương. Một nỗi buồn như đang xảy ra cho chính mình. Một bất hạnh chung cho nhân loại. Bây giờ những cánh đồng xanh không tạo nổi một mùa xuân trong tôi. Mặt khác tôi cảm thấy hối hận vì không làm đúng như điều đã hứa với DH. Thôi thì tôi sẽ viết những điều gì mình nhớ được, vui và buồn của những ngày quần xanh áo trắng ở Ngô Quyền.

 

Viết cũng như một khuây khỏa trút bớt những buồn phiền đang gặm nhấm trong lòng. Viết cũng có dịp đưa mình về quá khứ, nhớ về Cù Lao Phố, lúc đó dân thưa, người ít, hồn nhiên thả mình trong dòng nước ấm của dòng Đồng Nai, tôi để nước bồng bềnh lặng lờ đưa tôi trên dòng sông vắng. Để chạy xe đạp từ bên nầy Cù Lao qua những cánh đồng đến tận gần xa lộ. Để nhớ về ngày xưa, có lẽ xưa lắm rồi khi mà xa lộ Sài Gòn Biên Hòa chưa có. Xe đò Liên Hiệp phải chạy qua cầu Bình Lợi, qua Thủ Đức, Dĩ An, phải đậu bên đây cầu Gành ở Chợ Đồn chờ anh lính Bảo An ra dấu cho chạy vì cầu nhỏ chỉ cho phép một bên chạy, bên kia phải chờ. Những lần như vậy là có dịp nghe những lời mời mọc "Bưởi Biên Hòa đây. Ngọt và ngon. Xin mời cô bác mua dùm". Hoặc có những người xuống xe, ăn vội một tô "bánh canh giò heo". Mỗi lần tôi ăn bánh canh giò heo ở miền Bắc Mỹ nầy, tôi nhớ da diết đến tô bánh canh giò heo năm xưa ở Chợ Đồn.

 

Cũng không hiểu vì sao quãng đường từ nhà tôi đến trường (nhà tôi ở cư xá Đoàn Văn Cự trước quán cơm Xã Hội, muốn đến trường phải đi qua Trịnh Hoài Đức, Biên Hùng, rồi Quốc Lộ số 1, con đường chính, con lộ số 1, con đường huyết mạch của xứ sở mà mỗi lần đặt chân lên một đoạn quốc lộ 1 ở Biên Hòa tôi vẫn mơ ước được đi thăm viếng những thành phố khác của đất nước nằm theo con đường cái quan nầy) sao cứ mãi nằm trong tôi như bài tập đọc năm xưa "Tôi Đi Học" của Thanh Tịnh mà tôi nhớ hoài. Có phải vì những bước chân đi theo một tà áo trắng nào trong những ngày hanh nắng khi heo may nhè nhẹ trở về, hay trong những ngày mưa khi trời vào hạ của miền nam thân yêu. Rồi tà áo năm xưa và những dấu giày cũng đã đi theo gió bụi thời gian:

 

tieng_ve_mua_cu-largeTrời sẽ tối, tiếc thương rồi sẽ hết
Và dấu giầy mai sẽ lá sương che
(thơ Nguyễn Đình Toàn, Khi Em Về)

 

Cám ơn trời, tôi đã có dịp liên lạc được với những người bạn cũ sau 43 năm từ ngày rời mái trường xưa như Toản (Utah), Thông (Pháp), Vương (Ohio), Hóa (Cali), Liên (Úc), và chúa nhật vừa qua, tôi gặp lại người bạn cũ, Lâm Thị Mỹ Yến. Hiện Yến đang ở Australia. Gặp lại những bạn cũ như nhớ lại một vùng trời đầy kỷ niệm với dòng Đồng Nai mà thầy Mai Kiến Phúc cùng đám học trò đi tắm sông, đi ngang qua một rừng mía ở cù lao Phố để tìm quán bán cơm rượu (cho đến bây giờ tôi vẫn không tìm thấy được một nơi nào bán cơm rượu ngon hơn cơm rượu ngày xưa ở cù lao Phố), học trò nấu cháu vịt mời thầy đến ăn. Gặp lại bạn, cũng để nhớ thầy Quyến dạy Pháp Văn, thầy Kỷ dạy Toán Lượng Giác năm đệ nhất, thầy Lan dạy Anh Văn. Thầy Lan người dong dõng cao, lúc nào cũng trầm lặng, thoảng như có một nỗi buồn man mác. Còn thầy Hiệp rất nghiêm nghị. Tôi chưa bao giờ có dịp nói chuyện cùng thầy trong những ngày mài đũng quần ở Ngô Quyền. Mãi đến mấy chục năm sau gặp lại thầy ở San Jose, tôi mới có dịp nói chuyện và thấy thầy thật cởi mở sau cái dáng dấp nghiêm nghị năm xưa. Tôi cũng nhớ đến thầy Lưu Ngọc Bích dạy Luân Lý Học và Tâm Lý Học. Tôi không biết thầy qua đời đến khi đọc được qua "Một Góc Thầy Trò". Lối dạy dễ hiểu và giọng Bắc kỳ nhỏ nhẹ của thầy đã làm tôi đam mê môn học đầy tưởng tượng nầy. Ôi tình thầy trò ngày xưa sao nó êm đềm như mây trắng bay qua thành phố. Biết bao nhiêu lần rồi tôi thơ thẩn đi bên cạnh những vườn nho, nhìn mây qua bay những ngọn đồi ở Livermore, mà nhớ đến những đám mây trắng năm xưa ở Cù Lao Phố, ở núi Châu Thới, ở Bửu Long mà nhớ đến câu thơ của Đinh Hùng:

Hôm nay có phải là thu?
Mây năm xưa đã phiêu du trở về
(Bài Hát Mùa Thu)

Tôi rời Ngô Quyền năm 1968. Ghi danh đi học ở Khoa Học (MPC, có thầy Đặng Đình Áng), tôi ớ đậu nhà dì tôi ở Đa Kao. Tôi không có xe, nên dì tôi cho tôi mượn chiếc xe Velo Solex. Mỗi ngày tôi lọc cọc trên chiếc Velo Solex cũ kỹ đi qua Đinh Tiên Hoàng, rồi quẹo qua Phan Thanh Giản thay vì quẹo ở Hồng Thập Tự. Vì tôi muốn có một chút gì "Gia Long" khi chạy ngang qua trường nầy. Nhìn thấy những tà áo trắng trong sân trường, tôi chợt thấy một nỗi cô đơn nhẹ nhàng nhưng xa vắng, hình như có một chút gì luyến tiếc trong lòng như mình đánh mất cái tuổi thần tiên mà vài tháng trước đó mình có nó. Lá me bay trên áo trắng học trò trong những chiều lộng gió. Tôi cảm thấy đời thật đáng yêu. Tôi nhớ đến những chiều mưa, tan học về, rời đường Cộng Hòa (trường Khoa Học), qua Hồng Thập Tự, Phan Thanh Giản (lại Phan Thanh Giản), rồi Đinh Tiên Hoàng, người ướt đẫm mà trong lòng không một chút buồn phiền.

 

Bây giờ tôi sắp sửa được làm senior citizen, sắp sửa được ăn lương chánh phủ liên bang (social security, khi tôi 62 tuổi vào mùa hè nầy, nhưng có lẽ tôi sẽ tiếp tục đi cày về semiconductor cho đến khi hãng cho tôi đi về vườn đuổi gà cho vợ), nhìn lại quãng đường đời đi qua mà có những hối hận trong lòng; có những việc mình có thể làm, mà không làm. Những việc không đáng làm, lại làm. Cũng trong những cảnh đời đa đoan và bon chen đó, có những lúc nhìn lại, mình thấy mình cô đơn và tội nghiệp như một cây nhỏ trong chiều mưa. Nhưng không trách đời, vì coi đó như là một phần đời trong quãng đời của một con người. Cái phần thưởng mà thượng đế cho chúng ta, là ta còn có được những người thân thương, những người thầy, những người bạn đã có cùng một vùng trời kỷ niệm, đã cùng đi dưới cây phương đỏ với tiếng ve sầu khi mùa hạ tới, có những ngày vui, ngày buồn bên nhau và có dịp tìm về nhau trong cuộc sống tha hương như mỗi lần gặp tôi là Vương nhắc lại hai câu thơ:

Dẫu áo thư sinh có bạc màu,
Cuối trời luân lạc vẫn tìm nhau.

 

Thung Lũng Hoa Vàng
Mùa mưa tháng ba 2011

30__natuan-large-content

Nguyễn Anh Tuấn

24 Tháng Chín 2020(Xem: 24)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!
24 Tháng Chín 2020(Xem: 34)
Trăng Thu đủng đỉnh qua vườn Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi? Gió thu lùa vạt mây trôi Để trăng in đậm dáng người phương xa
19 Tháng Chín 2020(Xem: 217)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 139)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.
12 Tháng Chín 2020(Xem: 303)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 440)
..Mỗi người sống chết an bài? Tin buồn loan tới Anh Hoài đã đi Một tuần Vĩnh biệt chia ly Thanh Hoài, Tường Cát viết chi, nói gì? Sinh hữu hạn, tử vô kỳ? Bạn hiền thân ái sầu vì mất Anh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 345)
Gió Thu nhè nhẹ vẫy tay chào Nàng Thu xinh đẹp đã bước vào Lá đỏ nghiêng mình soi dòng nước Trăng vàng lộng lẫy giữa ngàn sao
05 Tháng Chín 2020(Xem: 268)
Xuân đi, Xuân tới bao lần, Nhớ mùa Xuân cũ tần ngần ngóng trông Đất Trời, Biển rộng mênh mông? Niềm vui, hy vọng sẽ không phai mờ.?
04 Tháng Chín 2020(Xem: 337)
Bây giờ Tháng Chín Mùa Thu Trăng treo đỉnh núi vọng mù tóc bay Biển đời gió đọng mưa lay Cầu mong được phút giây này bình yên...
29 Tháng Tám 2020(Xem: 406)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 384)
Cám ơn cháu cho ta giác ngộ Một lạy thôi rực rỡ hào quang Cử chỉ khiêm cung bát ngát sen vàng Ta học Phật, học từ đứa bé.
26 Tháng Tám 2020(Xem: 437)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn thấy giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường vì gió mãi lang thang.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 606)
Buổi tưởng niệm kết thúc qua phần tri ơn của gia đình “Chúng con vô cùng tri ơn quý Thầy Cô và quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho ba chúng con một cuộc đời, một cuộc sống đầy ý nghĩa”.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 467)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 495)
Khủng khiếp ngoài trời lửa bốc nhanh Cali hỏa hoạn đã tung hoành Mây đen chế ngự vùng trời rộng Lửa cháy tràn lan khắp núi xanh
14 Tháng Tám 2020(Xem: 630)
Ta đã mệt nhoài bao năm tháng Buông tay rủ sạch, ta rút lui. Ta nghe văng vẳng những hồi chuông. Tiếng mõ ngân nga vọng vô thường Khoan thai ta bước vào vô tận Một kiếp phù du chẳng vấn vương.
12 Tháng Tám 2020(Xem: 523)
Tai nghe chim hót ngất ngây. Hồ Thu in bóng rừng cây muôn mầu. Vui lên xin chớ u sầu! Hẹn ngày tái ngộ bắt đầu thu sang ? Viễn du thế giới thênh thang . Ngày Xưa Thân Ái kiên gan đợi chờ...
09 Tháng Tám 2020(Xem: 701)
Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng. Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.
04 Tháng Tám 2020(Xem: 725)
Nhà báo Hà Tường Cát, cựu tổng thư ký nhật báo Người Việt, qua đời lúc 7 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 3 Tháng Tám, tại bệnh viện Fountain Valley, California, thọ 80 tuổi, vì bệnh già.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 780)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 554)
Anh ghé lại chiều thu vàng vọt Nho cuối mùa, anh lỡ cuộc tình Chẳng thể nào hò hẹn ba sinh Thôi cứ thế, em mãi là 18.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 650)
Mục đích là hướng dẫn về tai biến mạch máu não, cung cấp những tin tức về nghiên cứu và điều trị,và những chương trình sẽ làm trong cộng đồng.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 875)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 723)
Sáng nay nhìn bạn mừng sum họp Tôi bỗng thấy đời như giấc mơ Những gương mặt ấy thời con gái. Rưng rưng xúc động thuở dại khờ.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 735)
Tình Ta chân chất đậm đà Dù cho xa cách lòng già nhớ thương. Mặc dù Đại dịch nhiễu nhương. Ngày xưa thân ái như đương trở về.
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 860)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
17 Tháng Sáu 2020(Xem: 1052)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI TÂM SỰ CÙNG CHA – Thơ Ngọc Quý- Phổ nhạc: Đăng Phương Hòa âm: Quang Đạt - Kim Ngân trình bày
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 1121)
Con sẽ bay theo gió Và rơi xuống gốc cây Ủ mục theo ngày tháng Thêm đất màu nơi này Một mầm non lại nhú Những chiếc lá tái sinh Cây cội nguồn Đất Mẹ Bao thế hệ giữ gìn.