Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Trần Diệu Hương - THƯA CÔ LẦN CUỐI

08 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 43562)
Nguyễn Trần Diệu Hương - THƯA CÔ LẦN CUỐI


THƯA CÔ LẦN CUỐI

co_hanh-large-content

 

Tết Giáp Ngọ 2014 với em không phải là một cái Tết vui, chẳng phải vì như Huỳnh Phước Minh (8/8) đã viết trong E mail gởi bạn đầu năm :

“…Hình như khi bắt đầu (hoặc đã) già, ngày Tết không còn vui như thời còn trẻ...”

Mà vì ngày mùng hai Tết, sáng thứ bảy ở Mỹ, em dậy sớm sau khi gọi điện thoại về thăm Mẹ ở Việt Nam, ngồi vào bàn đọc E mail, em nhận được tin Cô vĩnh viễn ra đi sáng sớm ngày mùng một Tết.

Đầu óc em chợt trắng xóa, chỉ còn hình ảnh của cô trên bục giảng Ngô Quyền xưa với tà áo dài màu xanh rêu hay tím nhạt. Có lần vui miệng, Cô nói với tụi em:

- Mặc áo dài một màu, tôi thấy mình gần với thời đi học hơn. Thời bằng tuổi các em, tôi chỉ mong làm người lớn để được mặc áo dài màu. Đến lúc lớn rồi, mới thấy thời còn được mặc áo dài trắng là thời đẹp nhất của đời người.

Học trò con gái ngây thơ, không những chỉ học được từ Cô những bài học Anh văn vở lòng trong "English for Today" quyển I mà còn học được từ Cô nhiều điều quý giá mà em nhớ nhất là :

"Làm việc gì nếu đặt cả đầu óc và tâm hồn vào thì kết quả sẽ tốt đẹp như mong ước" .

Khi khuyên điều đó, Cô nhìn vào mắt một vài bạn trong lớp bị điểm kém môn Anh Văn, nhưng cả lớp đều nghe thấy. Riêng em, từ đó em đặt cả tâm hồn và đầu óc mình vào bất cứ việc gì từ nhỏ đến lớn. Và Cô ơi, mỗi kết quả của công việc trong đời, khi nhận được lời khen của ai, em cũng thầm cảm ơn Cô về những lời khuyên năm xưa.

Niên học 74-75 chấm dứt tức tưởi cùng vận nước, tụi em chưa kịp thi đệ nhị lục cá nguyệt, và Cô chưa kịp thấy kết quả thi Anh văn tốt đẹp hơn, vì học trò đã theo lời khuyên của Cô, đặt hết đầu óc và tâm hồn vào việc học. Lúc đó, tụi em không hề biết Cô là chs NQ , và là con gái đầu lòng của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo. Mình mất liên lạc với nhau từ đó, lúc Cô vừa bước vào tuổi 26, và tụi em chưa kịp bước vào tuổi 16 đẹp nhất đời người, chưa kịp nếm mùi mơ mộng của học trò con gái.

Lần cuối mình gặp nhau, trong khung cửa lớp Ngô Quyền, cả cô và trò đều còn quá trẻ, chưa bao giờ em nghĩ là thầy trò mình sẽ chẳng còn có dịp gặp lại nhau.

Hơn một phần tư thế kỷ sau, sống đời lưu lạc ở quê người, sinh hoạt với Hội chs NQ hàng năm, thân quen với các anh chị lớp lớn, nhất là các anh chị khóa 6 ở San Jose, em mới biết Cô cũng là học trò khóa 6 Ngô Quyền, như các chs NQ khóa 5 và khóa 7 đã dạy em (Thầy Phận, Cô Nhung, Cô Tài, và Thầy Thu)

 

Đầu thế kỷ 21, Cô qua du lịch ở Mỹ, có ghé San Jose, gần nơi em ở. Cô được bạn học NQ xưa (chị Lynh, anh Phẩm, anh Minh...) đưa đi chơi nhiều nơi. Khi em liên lạc được với Cô qua phone thì Cô đã về nhà chị Phú Xuân ở Sacramento . Thầy trò mình không có duyên hạnh ngộ phải không thưa Cô?

Hè năm 2013, em về VN, được bạn bè đưa đến thăm Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo cùng với Thầy Diệp Cẩm Thu. Em có hỏi thăm địa chỉ Cô để đến thăm Cô, vì không muốn lỡ dịp như đã hẹn lần sau và rồi không bao giờ còn có thể gặp Cô Khang. Thầy Bảo có cho biết Cô đã không còn nhận ra ai vì hậu quả từ một lần té xe ở Saigon từ vài năm trước.

Nếu em cương quyết hơn một chút thì đã thuyết phục được TL chở đến thăm Cô. Tụi em xin lỗi Cô đã bỏ lỡ dịp nhìn Cô lần cuối khi Cô vẫn còn hiện diện trên đời. Và vì không có duyên hạnh ngộ với Cô nên trong đầu em còn mãi hình ảnh một cô giáo trẻ duyên dáng, nhiệt tình với những tà áo dài màu nhạt còn phảng phất hình ảnh nữ sinh NQ.

Ở đời sống này, em xin được thay mặt cả lớp kính chào vĩnh biệt Cô. Cô ơi, ở cõi vĩnh hằng ít nhất cũng có BC, YN, KN, và Châu thay mặt cả lớp đón Cô. Ở hai phía sinh tử của đời sống, chỗ nào Cô cũng có học trò bên cạnh Cô.

 Xin kính chào Cô lần cuối. Em sẽ cầu nguyện cho Cô mỗi ngày đến giỗ đầu của Cô. Xin gởi đến Cô một cành lan màu tím như màu áo tím Cô hay mặc thủa xưa khi Cô đứng trên bục giảng NQ. Trong ký ức của em, luôn có một chỗ trân trọng cho Cô vì em không bao giờ quên Cô là người đã dạy cho em những mẫu tự đầu tiên của môn Anh văn.


Nguyễn Trần Diệu Hương

(Như một nén huơng lòng thành kính tưởng nhớ Cô Phạm Thị Hạnh 1949-2014)

 

 

23 Tháng Tư 2024(Xem: 443)
Thế là gia đình tôi đã tham gia vượt biên đủ cả đường biển và đường bộ, ngoài ra còn đi chính thức bằng đường bay.
22 Tháng Tư 2024(Xem: 325)
Vào tháng ba và đầu tháng tư năm nay, tôi đã đi du lịch 28 ngày bằng đường thủy và đường bộ. Chuyến đi kỳ này gồm hai giai đoạn:
22 Tháng Tư 2024(Xem: 400)
Về đến nhà với nỗi lo âu tột cùng, suốt ngày hôm đó, 30 tháng tư hình như tôi không có một hạt cơm trong bụng, tôi như người thất thần,
22 Tháng Tư 2024(Xem: 676)
Mong sao tiếng dạ lời thưa sẽ tiếp tục được duy trì và sẽ không trở thành một thứ “Cổ Ngữ” hoặc là hàng hiếm trong tương lai.
22 Tháng Tư 2024(Xem: 400)
Tôi không khóc trong những ngày 30/4 sao được khi biết mình và mọi người sẽ không bao giờ tìm lại được những ngày tháng hạnh phúc như trước ngày 30/4/75
12 Tháng Tư 2024(Xem: 736)
lúc ấy tôi còn trẻ lắm so với phần lớn các đồng nghiệp của tôi ở trường Ngô Quyền. Do đó tôi kết bạn với hai người bạn đồng lứa với tôi là anh Trần Văn Phúc dạy sử địa và Nguyễn Phi Long dạy toán.
11 Tháng Tư 2024(Xem: 548)
Tôi thích hai chữ “Xóm Đạo” từ thuở biết yêu “thơ” vào những năm đầu bậc trung học. Bài thơ có hai chữ “Xóm Đạo” tôi đọc dầu tiên là bài “Tha La Xóm Đạo” của tác giả Vũ Anh Khanh
10 Tháng Tư 2024(Xem: 643)
Tháng Tư lại về, nỗi buồn len lén con tim. Thương lắm người vì ngày này mà chịu nhiều khổ nạn tai ương, tủi nhục ngút ngàn, biết bao gia đình ly tán chia lìa, ngậm ngùi chua xót.
10 Tháng Tư 2024(Xem: 858)
Từ tháng 4/1975 đến nay, đã gần nửa thế kỷ rồi, nhưng mỗi lần đến tháng tư, tôi cứ hay trăn trở và hồi tưởng lại những sự kiện xảy ra sau thời khắc lịch sử ấy.
31 Tháng Ba 2024(Xem: 1366)
Mỗi khi nghĩ về quê hương xứ sở, tôi lại luôn có nhiều cảm xúc và hoài niệm đẹp về những bữa cơm gia đình thơm ngon và đậm vị yêu thương như vậy.
31 Tháng Ba 2024(Xem: 1014)
Hoàn cảnh của Ukraine hiện nay gần giống như VNCH ngày xưa khi mối bận tâm của Mỹ đặt vào cuộc chiến ở Trung Đông. Nhưng may mắn thay tên đao phủ thủ
31 Tháng Ba 2024(Xem: 937)
Bây giờ, tuổi đã nhiều, cuộc sống đã ổn định, tôi có thể tìm cho mình những bộ áo quần vừa ý, hợp thời, may cắt khéo léo. Tôi có điều kiện tìm hiểu trang phục thích hợp.
31 Tháng Ba 2024(Xem: 902)
Năm nào cũng vậy, người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều nhớ đến ngày tết âm lịch thường được gọi là tết Ta để phân biệt với tết Tây.
20 Tháng Ba 2024(Xem: 1730)
Cuộc vui kéo dài mãi cho đến bốn giờ chiều mọi người mới lưu luyến chia tay ra về mang theo hình ảnh của buổi họp mặt ấm cúng trong tình đồng hương Biên Hòa, đồng môn Ngô Quyền
19 Tháng Ba 2024(Xem: 1227)
Cuộc vui nào cũng tàn, điều thú vị là đã ghi lại kỷ niệm để tạo mong ước cho người tham dự sẽ có cuộc hội ngộ vui vẻ như vừa qua.
18 Tháng Ba 2024(Xem: 1424)
Với nền giáo dục nhân bản và khai phóng, trong gần 20 năm tồn tại cùng Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, Trường NQ sản sinh biết bao nhân tài cho đất nước.
18 Tháng Ba 2024(Xem: 1305)
Như vậy, ngay tại khuôn viên của trường, Đạo làm Thầy, Đạo làm trò và Tinh thần Tôn Sự Trong Đạo đã được đề cao và xem trọng, như là một tiêu chí căn bản mang đậm ý nghĩa giáo dục của trường THCT.
18 Tháng Ba 2024(Xem: 1204)
Từng đám mây xanh lợn lờ trôi dưới cánh của chiếc westjet, cuộc sống vốn dĩ phải ganh đua; rồi… tiền bạc, danh tiếng, hạnh phúc có mãi mãi theo ta xuống mồ chăng?
16 Tháng Ba 2024(Xem: 1230)
Trong những đêm cuối tháng 4 năm 1975, tôi thường trực đêm trong trung tâm giáo dục Hồng Bàng với các ban đồng nghiệp. Chúng tôi uống bia và đánh xập xám chướng để quên đi những lo âu
09 Tháng Ba 2024(Xem: 1471)
Năm nay xuân Giáp Thìn cây anh đào tật nguyền lại nở rộ từ những ngày chớm tết cho đến giờ này. Ông dự định sẽ mời vài người bạn thân ghé nhà để uống trà thưởng hoa như dạo nào…