Danh mục
Số lượt truy cập
5,659,785

Ba Thế hệ ChsNQ - TẠ ƠN THẦY CÔ NHÂN NGÀY LỄ THANKSGIVING 2009.

23 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 32562)
Ba Thế hệ ChsNQ - TẠ ƠN THẦY CÔ NHÂN NGÀY LỄ THANKSGIVING 2009.

633946146863315000_300x238

Nhân mùa Thanksgiving, Lễ Tạ Ơn ở Mỹ, xin được kết hợp hai truyền thống tốt đẹp nhất của Đông và Tây để viết lên những lời tạ ơn chân thành từ tâm hồn của những chsNQ năm xưa ở cả hai thế hệ "nghi bất hoặc" và "tri thiên mệnh" với các Thầy Cô sắp hoặc đã bước vào tuổi "cổ lai hy".

 

Dù năm tháng chất chồng đã làm phai mờ nhiều thứ nhưng tình nghĩa thầy trò vẫn còn nguyên, như thời xưa, thập niên 50s, 60s và 70s, nên xin kính mời càc Thầy Cô đọc những lời cảm ơn thành kính của chúng em, và để thấy dù người lái đò già đã không còn đưa những thế hệ học trò qua khúc sông Trung học, mái chèo đã gác từ lâu, bến đò xưa chỉ còn trong tâm tưởng nhưng khách qua đò vẫn nhớ mãi câu ngạn ngữ "công Cha, nghĩa Mẹ, ơn Thầy” trong bài học Công dân giáo dục năm xưa

 

Xin mời tất cã các chsNQ đang lưu lạc khắp nơi trên địa cầu cùng đọc một vài lời tạ ơn tiêu biễu của ba thế hệ NQ, hy vọng đáp đền được phần nào "ơn Thầy", món nợ ân tình như một đàn anh NQ đã viết:

 

 Nợ không vay, mỉm cười xin cố trả

  Lỡ bước đường , xa quá khóa chân lui



 (Phù Ca - Nguyễn Thy Ân) - USA

 

“Ông lái đò ngày nay già yếu lắm…" Câu hát ngày xưa vẫn còn làm nao lòng đứa học trò, bây giờ cũng đã không còn trẻ nữa. Thời gian có thể làm phai nhạt hay xóa nhòa đi nhiều thứ, nhưng cám ơn Thượng đế đã cho tất cả những tình yêu cao quí, tuyệt vời...trên thế gian này vẫn mãi tồn tại trong mỗi chúng ta, phải không thưa Thầy?


Võ Thị Tuyết Mai – Utah -USA

 

Vì cô, tâm hồn tôi trở nên phong phú và tràn đầy những hình ảnh hay, những ý tưởng đẹp.Tôi thích viết văn và làm thơ từ đó 

Chưa đền đáp được gì thì gia đình cô đã đi đoàn tụ ở nước ngoài. Thỉnh thoảng tôi nhận được thư cô, những tờ thư dài, đầy những lời thương yêu. Cô nói: Có xa quê hương rồi mới biết yêu quí và nhung nhớ. Có những đêm cô thức hoài không ngủ được vì thèm được đứng trên bục giảng để giảng thơ Kiều. 

Tôi nhớ cô và muốn hát bài “Hạ trắng” mà cô rất thích. “Áo xưa dù nhu cũng xin bc đu gi mãi tên nhau”. Cô ơi, cô giáo của tôi ơi!

 

Hà Thu Thủy - Việt Nam

 

Thầy ơi, nhớ lại những ngày thơ dại ấy chúng em lại càng nhớ đến Thầy nhiều. Giờ đây vào những lúc vượt khó khăn khi tự kiểm soát cảm xúc của mình, chúng em mới biết những thương yêu vô bờ cúa Thầy Cô đã dành cho lũ học trò (dù biết chúng phá như quỷ)

Thầy Cô đã thương yêu chúng em nhiều biết đến bao nhiêu

Thầy ơi, em viết những dòng này với tấm lòng biết ơn người Thầy tận tụy, nhẫn nai.


Nguyễn Thanh Tùng chsNQ 62-69 - VietNam

 

Có lần thấy cả lớp có vẽ lơ là chuyện học, Thầy bất ngờ "triết lý" rằng nghề nào cũng quý, nhưng không muốn sau này phải thất vọng gặp lại học trò cũ...đạp xích lô. Thế là cả lớp cười tỉnh ngũ và chịu chăm học lại vì trong lòng không ai dám nỡ để sau này Thầy phải thất vọng.

Thầy tận tụy và tốt bụng đến nổi nhiều lần "xách đầu", bắt đám học trò vào lớp để dạy thêm trong dịp cuối tuần. Do vậy, năm 1970, cả 3 học sinh cùng lớp Đệ Nhất B1 của Ngô Quyền cùng thi đậu vào khóa 13 Kỹ sư Công Chánh của Trường Đại học Phú Thọ mà chưa cò một lớp Đệ Nhất nào kể cả các trường Petrus Ký, Chu Văn An đạt được thành tích vẻ vang như vây. Đến khóa 14KSCC, nữ sinh duy nhất đậu vào Phú Thọ lúc đó là chs NQ khóa 9 Nguyển Kim Loan. Đầu niên học 71-72 đả có 15 chs NQ dập dìu đụng mặt nhau trong khuôn viên Đại học Phú Thọ.

 

Trần Hữu Phúc – Germany – chsNQ khóa 8

 

Cô dạy Pháp văn năm lớp bảy và là Mẹ của một đứa bạn cùng lớp chúng tôi, nhưng chưa bao giờ chúng tôi thấy Cô thiên vị. Có những bài thi Pháp văn, bạn của chúng tôi học bài không kỹ, vẫn bị "đội đầu" ít nhất là hai đứa trong bảng xếp hạng. Do vậy chúng tôi không chỉ học được một ngoại ngữ, mà còn học được lẽ công bằng từ Cô.

Lớn lên, dù cuộc đời nhiều lúc không công bằng, nhưng tôi luôn đối xử với mọi người rất bình đẳng vì tôi đã học được điều đó từ Cô giáo Pháp văn của ngày xưa ở Ngô Quyền

Thầy chuyên dạy Triết ở đệ nhị cấp nhưng hình như năm đó vì thiếu giáo sư, Thầy dạy chúng tôi môn Cổ văn, Thầy đã đưa vào đầu chúng tôi những triết lý cao siêu của Phật giáo, những chính kiến, chính ngữ, chinh nghiệp, chính tư duy…" mỗi cuối giờ Cỗ văn. Dĩ nhiên, ở lớp bảy, chúng tôi... không hiểu gì hết, lời Thầy nói, vô lỗ tai bên này, ra lỗ tai bên kia, rồi bay vào hư không. Ấy vậy mà những danh từ triết lý đó vẫn nằm ở một ngõ ngách nào đó trong tiềm thức chúng tôi Rất nhiều năm sau này tôi bắt đầu hiểu được những hạt giống tốt Thầy đã ra công gieo vào tâm hồn mới lớn của chúng tôi. Hạt giống năm đó, chưa đủ điều kiện, chưa thể nẩy mầm. Đến khi chúng tôi lớn lên, khôn ra, đúng thời điểm, hạt giống năm xưa nẩy mầm đơm hoa, kết trái, chúng tôi mới hiểu ra những tư tưởng tốt đẹp các Thầy Cô muốn gieo vào tâm hồn chúng tôi lúc đó

 

Nguyễn Trần Diệu Hương – Santa Clara, California


 Trường Trung-học Ngô-Quyền năm đó có “ chàng tuổi trẻ ( không phải “vốn dòng hào kiệt” ) xếp bút nghiên khoác áo nhà binh “. Tôi rời trường ( học ) trước bạn bè cùng lớp nửa năm . Những ngày tháng “ quân-trường đỗ mồ-hôi “, tôi vẫn thường làm bài luận-văn với đầu đề “ viết thư thăm Thầy cũ “ kể về nếp sống kỷ luật khắc khe của người lính. Thầy khuyến-khích tôi cố gắng rèn-luyện thể-chất và giử vững tinh-thần để làm tròn bổn-phận người trai với đất nước. Rời khỏi quân-trường, tôi theo đơn vị đi hành-quân khắp nơi, tuy không có thời- gian để “ làm bài luận viết thư thăm Thầy cũ “ nhưng mỗi khi có dịp về được thành-phố, tôi đến thăm Thầy. Trong hơn 40 năm, từ khi không còn ngồi trong lớp học nghe bài của Thầy, cho dù có vài khoảng thời-gian gián-đoạn, tôi không hề mất lien lạc với Thầy.Tôi lặn lội các chiến trường quân khu I, quân khu II, Thầy du học ở Kent University, tiểu-bang Ohio, Hoa-Kỳ, vẫn có những cánh thư bay xa nửa vòng quả đất. Thầy về Bà-Rịa, tôi về Vũng-Tàu, lên thăm Thầy. Khi tôi bị thương, Thầy an ủi, vỗ về. Thầy dạy trường Kiểu mẫu Thủ Đức, tôi từ Cà Mau về ghé Sàigòn thăm Thầy. Trong cuộc sống bấp bênh của đời lính chiến, Thầy là chổ dựa tinh thần không thể thiếu của tôi bởi phong cách thanh thản và lạc quan trong cuộc sống. Tôi có nghe đâu đó “ xin cho được nói một lần, những điều chưa nói hết….bởi chúng ta đang trong mùa Lễ Tạ Ơn ….”

Những học trò của Thầy, ngày nay hầu hết đều đã vào tuổi “tri thiên mệnh“, không còn nhiều thời gian, hảy nói lời tạ lổi và tri ơn Thầy, chắc chắn sẽ được Thầy ưu ái bao dung. Riêng với người học trò nầy, cho đến bây giờ vẫn thường đêm , ngước nhìn lên bầu trời tìm vị trí các vì sao và bao giờ cũng ngắm về sao Bắc đẩu, và rồi như âm vang giọng nói cùng hình ảnh của Thầy .

 Ơn Cha, Nghĩa Mẹ, Công Thầy cũng là tôn sư trọng đạo vậy.


 Đào văn Công & Trần kim Lan – KentuckyUSA – chsNQ khóa 1

 

Gặp Thầy, lại nhớ đến giờ Văn học sử, khi giảng về dòng văn học lãng mạn, Thầy chuyển sang đề tài “Nghi án TTKH” khởi đầu với bài thơ “Hai sắc hoa Tigôn” khiến cả lớp xôn xao. Với lối kể chuyện sinh động và lôi cuốn, Thầy biến giờ Văn học sử vốn khô khan trở thành một buổi tranh luận về “huyền thoại” tên của tác giả ba bài thơ “Hai sắc hoa Tigôn, Bài thơ đan áo và Bài thơ cuối cùng” mà cho đến bây giờ vẫn chưa biết rõ là ai? thật hào hứng, sôi nổi khiến cả lớp say mê theo dõi. Đến lúc chuông reo, câu chuyện vẫn chưa dứt, chúng tôi đành tiu nghỉu đứng lên khi nghe Thầy hẹn đến…tuần sau sẽ tiếp. Sau buổi đó, không biết có bao nhiêu đứa bạn đã mê thơ TTKH như tôi? Nhưng tôi nhớ mình đã chạy ngay ra nhà sách Huỳnh Hiệp “bê” ngay một bộ “Việt nam Thi Nhân Tiền Chiến” gồm 3 quyển “Thượng, Trung và Hạ” về nhà để “nghiền ngẫm” và “tập tểnh”…làm thơ. Kết quả là cũng có được một vài…con cóc nhảy ra sau này. Cám ơn Thầy đã là động lực, khởi nguồn giúp cho con biết yêu thơ từ đó.

 

Võ Thị Ngọc Dung – Los Angeles, California

 

Cơn gió lạnh nào thổi ngọt qua đầu

Tiếng sét lạ nào xô con sắp ngã

Chợt nhìn lên, sao tóc Thầy trắng xóa

Hình như là bụi phấn mới bay lên

 

Sẽ không còn Thầy đứng trước bảng đen

Không lời giảng bài giọng cao sang sảng

Lớp phấn trắng từng bay theo lãng mạn

Sẽ rơi nhanh, không đậu trên tóc Thầy

 

Trần Ngọc Danh – Sacramento, California

 

Sau cùng, trong ánh nến lung linh cũa ngày Lễ Tạ Ơn cũng xin được thắp nén hương lòng cho những Thầy Cô đâ khuất bóng.


633946197731752500_300x279

 

Thời đó, cả lớp gọi Thầy là Papa, mà cũng không hiểu tại sao ? Cứ thấy các đàn anh, đàn chị gọi thì mình cứ đi theo "đường xưa lối cũ".

Papa dạy chúng tôi cách dánh bóng hình vẽ bằng viết chì số 2. vật làm mẫu là những cây bút máy hiệu Pilọt.

 

Nhờ Papa, chúng tôi biết "ngắm" những bức tranh lập thể rất trừu tượng của họa sĩ lừng danh Picasso. Có lần đi thăm môt bảo tàng viện ở St. Louis Missouri, ngắm những bức tranh của Picasso, tôi nhớ Thầy vô cùng vì Thầy đã yên nghĩ ở cõi vĩnh hằng, nhưng những điều Thầy dạy sẽ theo chúng tôi suốt cuộc đời.

 

Ban Biên tập viết theo lời kể của một chsNQ khóa 17

17 Tháng Giêng 2010(Xem: 59312)
Bài thơ ơi, Hãy dừng lại ở vần điệu cuối Đừng viết tiếp lời tình yêu. Những lời nghẹn ngào, thổn thức,
17 Tháng Giêng 2010(Xem: 60000)
Hương bưởi ơi, tôi muốn dỗ dành Đồng Nai nước đục lại trong xanh Hương có bay đi xin trở lại Để mãi là hương của chúng mình.
07 Tháng Giêng 2010(Xem: 58999)
Vạn dặm đường xa, vạn dặm xa Khói chiều vương vấn bóng quê nhà Lòng nặng lòng nghe hoàng hôn xuống Một khối tình em, một mẹ già
07 Tháng Giêng 2010(Xem: 58230)
Cho tôi nhìn thấy nụ cười, Ở trên môi những cuộc đời tối tăm. Cho mây về phố trưa nằm, Làm mưa trôi hết lỗi lầm ra sông.
27 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 60799)
Cúi xuống bờ dậu nghe nao nao Mẹ ngày hè cũng như tháng giá Ngẩng lên thấy mồ hôi ướt áo Vai mẹ gầy như cánh hạc xa
26 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 58801)
Nhắc lại năm xưa tuổi còn thơ dại Áo trắng tan trường kẻ đón người đưa Một thoáng thầm yêu giấu trong sách vở Ấp ủ lâu ngày hoa mộng thành thơ
26 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 61262)
Mùa xuân nghiêng bờ vai Ngắ m đào mai rực rỡ Trắng tinh chùm hoa đại Tỏa ngan ngát mùi thơm
19 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 23144)
Có những cá tính, những sở thích hôm nay bắt nguồn từ thời còn ngồi ở ghế Trung học được các Thầy Cô truyền dạy nhiều kiến thức. Như lớp Tứ 1 (9/1) nk 69-70 của chị Võ Thị Ngọc Dung chẳng hạn cả lớp mê thơ và đã tập tành làm thơ từ một giờ Quốc Văn sôi nổi, lý thú của Thầy Nguyễn Văn Phú.
18 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 61645)
Anh về cõi trời mây Niết bàn muôn tia sáng Nghiệp chướng hết buộc ràng Nơi phương trời giải thoát
18 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 56736)
Mỗi người một hướng đi Tôi ra ngoài sương gió Trung Nam phân nhị Kỳ Xuân Thu đồng nhất Ngộ
10 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 60101)
Trên đường về lặng lẽ Ôm nỗi buồn trong tay Đông ngâm bài thơ cũ Mắt lệ nhòa không hay!
09 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 61297)
Rồi cơn đau buốt niềm riêng Anh sa trường bước vào miền chiến chinh Chờ anh mòn mỏi chờ anh    Bóng khuya vàng khuyết nửa vành trăng nghiêng
04 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 67936)
Áo trắng bây giờ xa thật xa, Gối mộng em vào giấc mơ hoa, Anh vẫn cô đơn đời sương gió, Vàng Thu áo trắng đã nhạt nhòa....
03 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 68445)
Sông buồn vẫn bóng hàng dừa Sóng tình lạc lõng đong đưa nỗi sầu   Mình em ngồi đếm vì sao Sương khuya bạc áo hồn đau khóc thầm
01 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 67404)
Mười bảy năm sau tôi trở lại Nhà cũ, vườn xưa ̣đổi khác rồi Giòng sông thơ ấu không còn nửa Trăng buồn lơ lững...bóng ̣đơn côi...
29 Tháng Mười Một 2009(Xem: 70851)
Em nghĩ cô như dòng sông rộng Ôm nước về chở nặng phù sa Đắp vào em chỗ bờ nông cạn Kiệt sức mình sông vẫn thiết tha
28 Tháng Mười Một 2009(Xem: 74004)
Có một người gõ cánh cửa thời gian* Thấy tháng ngày qua bỗng nhiên dừng lại Thấy nắng hè không còn trên đường cũ Một chút mùa vàng đã bước vào thu.
28 Tháng Mười Một 2009(Xem: 71222)
Tôi trở về đây vào cuối Thu Phi Trường còn đó, gió vi vu Rừng cao su nắng xuyên cành lá Đất đỏ hôm nào thấm giọt mưa
27 Tháng Mười Một 2009(Xem: 68473)
Mùa thu nắng hao gầy trên tán lá Hong chưa khô tóc cỏ ướt sương mù Mây bay về chập chùng không vội vã Gió heo may qua đường vắng vi vu
27 Tháng Mười Một 2009(Xem: 66968)
buổi sáng mùa thu bất ngờ về phố chở buồn ren rén quá giang chở ký ức xa chở mất mát chìm
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 64636)
Mùa thu về hai phương trời cách biệt Lá bên nào cũng vàng úa như nhau!
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 68533)
Nghiêng câu lục bát cho đầy Cho Thu thêm ấm cho dài nhớ thương Đêm nầy nghiêng sợi mưa tuôn Nghiêng qua cho đổ lá buồn Thu ơi!
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 69289)
Mùa thu ơi! khoan đi chờ ta với Xin ít mây, xin ít nắng hanh vàng Xin một tí hương thầm nơi hoa cúc Xin nửa vầng trăng rất đổi dịu dàng
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 68643)
nợ tình mỏng, mà nặng đeo mỗi thu như mỗi dày theo tuổi đời hơi may gợn, nhắc bồi hồi một bờ mây, đã, cuối trời quan san...
18 Tháng Mười Một 2009(Xem: 85611)
Chỉ còn vài ngày nữa là thành phố Adelaide, nơi tôi đang cư  ngụ sẽ vẫy tay chào mùa đông để chính thức bước vào mùa xuân. Ngày đã trở nên dài ra và trời đã bắt đầu ấm áp trở lại.
18 Tháng Mười Một 2009(Xem: 79303)
Cầm tờ thư của cô tôi ấp nhẹ vào ngực. Ơi! cô giáo nhân ái còn hơn bà tiên trong thần thoại đã dang tay cứu tôi trong nhiều lần khốn khó. Thời gian đi qua thật lâu rồi nhưng tất cả những gì về cô tôi đều nhớ. Bảy năm trời lớn lên từ một mái trường nên mãi mãi ngôi trường Ngô Quyền thân yêu ấy là một ngăn nhớ êm đềm trong quả tim tôi.
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 64046)
Về bên dòng Đồng Nai Thăm người em xứ bưởi
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 76815)
Mưa ngày xưa, môi ướt - mắt cười Mưa bây giờ, mắt ướt - môi đẫm lệ cay!
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 82871)
Vậy là con bé út của tôi đã đi học được hai hôm. Mọi học khu đều đã khai giảng niên khóa mới từ đầu tháng 9 mà mãi tới giờ, đầu tháng mười một, con gái tôi mới “cắp sách” đến trường cũng bởi nó bị “lọt sổ”.
06 Tháng Mười Một 2009(Xem: 66835)
Lâu lắm mới về  thăm Xứ Bưởi Thăm NGÔ  QUYỀN trường cũ dấu yêu
05 Tháng Mười Một 2009(Xem: 77044)
Thu xưa áo trắng tan trường Mưa rơi ướt tóc người thương đợi chờ
04 Tháng Mười Một 2009(Xem: 80854)
Tôi không là họa sĩ Chì biết lặng lẽ nhìn Sợ...mùa thu thức giấc Sợ...lá vàng rơi nhanh.
02 Tháng Mười Một 2009(Xem: 190748)
Mùa Thu, mùa của tình yêu, của nhớ nhung, lãng mạn và là… của em.
01 Tháng Mười Một 2009(Xem: 84496)
Lại thêm một lần đi giữa đường Thu Mưa đau lòng những ngã tư lá chết
30 Tháng Mười 2009(Xem: 85517)
Đã vài năm qua, kể từ ngày lễ Halloween năm 2005, lúc nào bà Jenna cũng nhớ hình ảnh người giao pizza rất trẻ, chắc chưa đến tuổi hai mươi lúc đó, nhưng có thái độ chững chạc của một người đã đi hơn nửa cuộc đời, và có tấm lòng của một ông tiên trong những truyện cổ tích.
17 Tháng Mười 2009(Xem: 81774)
“Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một, như đường mía lau"
17 Tháng Mười 2009(Xem: 72318)
Theo thời gian Biên Hòa ba trăm tuổi Ba trăm năm một vùng đất hào hùng Không thể nghĩ đó chỉ là đất ở Mà là hồn thiêng nguồn cội non sông.
12 Tháng Bảy 2009(Xem: 146757)
Năm nay, tiệc mừng họp mặt Truyền Thống kỳ thứ 8 được tổ chức tại nhà hàng Seafood Kingdom: 9802 Katella Ave, Anaheim, CA trưa ngày chủ nhật 05 tháng 7, 2009.
10 Tháng Năm 2009(Xem: 61694)
THIỆP MỜI: Họp mặt truyền thống kỳ 8: July 5, 2009 Tại:      Seafood Kingdom Restaurant 9802 Katella Ave. Anaheim , CA - Tel: (714) 636-0398 Ngày:   Chủ nhật  05 tháng 7 năm 2009 từ 11:00 am  đến 2:30 pm
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 59217)
  Thiệp Chúc Tết Kỷ Sửu 2009 & Thư Mời họp mặt Tân Niên