Danh mục
Số lượt truy cập
5,132,861

Hạnh Phạm - CƠN MƯA CUỐI ĐÔNG.

18 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 84182)
Hạnh Phạm - CƠN MƯA CUỐI ĐÔNG.

633939358190897500_300x206


CƠN MƯA CUỐI ĐÔNG

(Riêng tặng Hà và Hồng)

 

Chỉ còn vài ngày nữa là thành phố Adelaide, nơi tôi đang cư ngụ sẽ vẫy tay chào mùa đông để chính thức bước vào mùa xuân. Ngày đã trở nên dài ra và trời đã bắt đầu ấm áp trở lại. Những buổi sáng gần đây, qua khung cửa kính ở sau nhà, tôi có thể thấy những con chim pelican (còn gọi là chim bồ nông) đã trở lại tắm nắng trên sông. Loại chim này là loại chim rất lớn, với mỏ rất rộng và dài dùng để mót cá.Tuy to xác nhưng xương của chim rất rỗng nên chim có thể nổi trên mặt nước mà không phải bơi. Xa xa, phía bên kia sông, trong đám đất hoang mấy chú kangaroos chạy nhảy tung tăng, hai chân trước chụm lại trước ngực, thỉnh thoảng ngừng lại vểnh tai nghe ngóng. Sau hơn một tuần nắng ráo, vùng đất này như được hồi sinh một cách thình lình, đám cỏ hoang đã chuyền từ màu nâu ủ rũ sang một màu xanh mướt, màu mạ non của quê nhà. Lẫn lộn vào đám cỏ xanh là những đám hoa sour sob vàng óng ả trông rất đẹp.Loại hoa này là loại hoa dại, rất dễ mọc vì có rễ rất dài. Cây có thể mọc chồng lên, lấn lướt những loại thảo mộc khác. Hồi còn nhỏ, các con tôi hay ra vườn nhổ loại cỏ này, vứt hết lá đi rồi nhâm nhi cái cuống hoa. Vị của cuống hoa chua chua nhè nhẹ, từa tựa như vị chua của trái khế bên mình.

Nhân tiện trời đẹp, hôm qua tôi lò mò ra vườn nhổ cỏ dại và nhổ đi một mớ cây hoa sour sob lì lợm. Vừa làm vườn, vừa nghe radio đài Tiếng Nước Tôi tiếp vận từ Hoa Kỳ. Khu nhà tôi rất xa khu người Việt Nam, tôi ít khi có cơ hội dùng tiếng Việt nên mỗi khi nghe được người nói tiếng Việt là cảm thấy rất gần gũi.

Cả tuần trời đang đẹp như thế thì bỗng dưng chiều hôm nay trời trở chứng, mây đen u ám kéo về, rồi mưa trút xuống như là thác đổ. Gió ào ạt thổi khiến những trái chanh mọng nước chưa kịp hái rơi lả tả xuống đất. Như chưa hết cơn thịnh nộ, những giọt nước mưa vội vã biến thành những viên đá, giận dữ đập vào mái nhà và trên những khung cửa kiếng kêu lộp độp. Đứa con trai út của tôi mười ba tuổi, thích chí chạy ra sân hốt một ly đầy đá đem vào, người nó ướt sũng nước nhưng nó quên cả lạnh. Anh chàng cứ hí ha hí hửng làm tôi phải bật cười, lấy vội máy chụp hình ra chụp cho chàng ta một tấm làm kỷ niệm. Hồi xưa tôi cũng đã từng chạy ra sân tắm mưa hoặc ra lượm những cục mưa đá vô uống. Những hình ảnh đó vẫn còn rõ như mới ngày hôm qua nhưng có điều là đứa con gái vô tư năm nào nay đã bước qua phía “bên kia đồi” như Nguyễn Trần Diệu Hương mô tả. Ở bên kia đồì, hành trang của tôi chỉ còn là một trái tim đầy ắp với kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đẹp cả, kỷ niệm nào bây giờ cũng được tôi nâng niu, trân trọng nhưng phải nói là kỷ niệm của những năm mới lớn thời trung học là những kỷ niệm vẫn làm hồn tôi rung động và xao xuyến mỗi khi thả hồn về lối cũ.

Gia đình tôi dọn về Biên Hòa khi tôi được mười hai tuổi, năm tôi bắt đầu học đệ thất ở trường Ngô Quyền. Trước đó gia đình tôi ở Sài Gòn sau khi dọn vào từ Đà Nẵng. Trước đó nữa là Hội An, nơi tôi được sinh ra. Bố tôi hồi đó ở trong quân đội nên thường di chuyển nhiệm sở luôn. Sự di chuyển thường xuyên này làm cho cuộc sống của tôi kém phần ổn định. Dọn về chỗ khác, chưa có dịp quen thân với bạn bè mới thì lại phải dọn đi rồi. Thời gian học ở Ngô Quyền là thời lâu nhất (bảy năm, từ đệ thất đến đệ nhất ) mà tôi được học tại một trường mà không phải đổi trường học.

Nhà tôi ở Hố Nai, cách xa trường khoảng tám cây số. Có lẽ tôi là một trong số vài học sinh sống xa trường nhất. Hằng ngày tôi đón xe lam đi học. Đầu ngõ nhà tôi có một đám con trai hơn tôi vài tuổi, người thì học ở Khiết Tâm, người thì học ở đại học Phú Thọ. Bọn con trai này ỷ đông nên hay chọc ghẹo tôi. Mỗi lần ra đầu đường đón xe, tôi run lắm mặc dầu mặt cứ giả vờ tỉnh bơ.

Thường thường thì bố tôi hay lên trường đón tôi về bằng xe Honda. Có những lần gặp người chị bà con ở gần nhà, học ở trường Trần Thượng Xuyên ra, bố tôi chở chị ấy về trước rồi trở lại đón tôi sau. Tôi miễn cưỡng đứng ở cổng trường chờ bố. Chiều xuống dần, sân trường vắng hoe, thầy cô cũng lục đục ra về mà bố tôi vẫn biền biệt. Chợt đúng khi tôi bắt đầu lên cơn hoảng hốt thì bố tôi xuất hiện. Trời ơi, bốn mươi phút mà tôi thấy dài như cả thế kỷ!

Năm đệ thất, tôi ngồi chung bàn Hà và Hồng. Nhà Hà ở Phúc Hải, còn Hồng ở Dưỡng Trí Viện (ba Hồng là nhân viên ở đây) xa hơn nhà Hà một chút. Những hôm học buổi sáng nhưng cần ở lại trường để sinh hoạt thêm vào buổi chiều, tôi hay được ghé nhà bạn tôi ăn trưa vì nhà tôi quá xa. Hà tính thẳng thắn, chậm rãi và tự tin. Hồng lô bô, ào ào, vui tính còn tôi thì nhút nhát, kém phần ngoại giao nên quân bình ra bộ ba tụi tôi chơi rất hợp. 

Trong những năm học trung học, tôi học rất dở. Ngồi trong lớp, tuy mắt ngoan ngoãn hướng về bục giảng, nơi thầy cô đang thao thao giảng dậy nhưng hồn của tôi cứ lãng đãng nơi nao. Hôm nay báo Tuổi Ngọc ra, giờ ra chơi chắc mình phải nhịn uống nhãn nhục ở quán nước để dành tiền mua báo. Hmm! Sao ban văn nghệ trường vẫn chưa gọi mình xuống thư viện tập văn nghệ ? Năm nay mình có được chọn đi bán báo Xuân cho trường không? Vì không để tâm vào việc học nên hàng tháng tôi thường được (?) xếp hạng trung bình vào khoảng bốn mươi lăm trên tổng số sáu mươi học sinh của lớp. Ấy là chưa kề đến những tháng bị đến hai cặp zero tròn xoe do cúp cua học để đi coi phim ở rạp Biên Hùng. Những tháng như thế thì tôi hoàn toàn đội sổ. Tuy nhiên có những giờ học mà tôi mê man theo dõi từ đầu đến cuối. Đó là những giờ học lạc đề của cô N.T. Những giờ học đó thay vì dạy toán, cô tâm tình với đám học sinh về cuốn sách yêu thích của cô (sau này là của tôi luôn), cuốn “Cuốn theo chiều gió” của nhà văn nữ Margaret Mitchell. Ánh mắt của cô long lanh như những giọt sương khi cô tả vể anh chàng Rhett Butler hào hoa phong nhã và đầy đàn ông tính. Môi của cô thắm hồng lên khi cô nói về vẻ đẹp thu hút nhưng sắc sảo của Scarlett O Hara rồi mắt cô lại ươn ướt ở đoạn cuối khi Rhett quyết định phải chia tay với người mình yêu. Lúc đó, Scarlett mới nhận ra chỉ có chàng mới là người yêu muôn thuở của mình thì đã muộn mất rồi. Tôi bị lôi cuốn bởi câu chuyện lãng mạn này đến nỗi mấy bữa sau tôi đi mua ngay cuốn sách dịch sang tiếng Việt dầy cộm này về say sưa đọc. Sau này qua bên đây, tôi lại ra thư viện mượn ấn bản bằng tiếng Anh đọc thêm để khỏi bị thiếu sót chi tiết nào.

Những năm trung học của tôi cũng là thời kỳ ra mắt của những film thật lãng mạn như “Romeo and Juliet”, “Love Story”, “Cleo Patra”, etc… Ngồi trong bóng tối mờ ảo của rạp Biên Hùng với Hà, thế giới của tôi là thế giới của những mối tình bất hủ và trong cái không gian thơ mộng này, trái tim nhỏ ngây ngô của tôi đã tập tành những rung động, những thổn thức đầu tiên. 

Ngày tháng cứ êm đềm trôi, chiến tranh lúc ẩn lúc hiện, lúc gần lúc xa chưa gây được một ấn tượng rõ rệt dưới con mắt của tôi, cho đến Tết năm Mậu Thân 1968. Sự giao tranh khốc liệt của hai bên ngay trong những khu dân sự đã làm bố tôi trúng đạn và tử nạn. Lúc này bố tôi mới được giải ngũ vài tháng. Những chiếc áo dài tơ trắng đồng phục của tôi nay được chị tôi lấy ra, gắn thêm một miếng tang đen nhỏ ở ngay dưới cái phù hiệu của trường. Từ đó, miếng tang đen nhỏ quấn quít bên tôi đến trường như những lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự mong manh dễ vỡ của những tháng ngày bình yên. 

Sau khi bố tôi qua đời, tôi phải đón xe lam từ trường về nhà. Bến xe đi Hố Nai đậu ở Vườn Mít, cách trường khoảng năm trăm thước và gần rạp cine Thanh Bình sau này. Tan học, Hà và Hồng thường đi bộ với tôi đến Vườn Mít rồi mới đón xe về nhà. Những buổi chiều tan học đó thật tuyệt vời, ba đứa vừa đi bộ vừa nói chuyện luyên thuyên. Con đường quốc lộ số 1 sau giờ tan học trở nên rộn rã hẳn lên. Học trò từ ba trường Ngô Quyền, Trần Thượng Xuyên và Khiết Tâm ùa ra như một bầy ong vỡ tổ. Lẫn lộn với đám học trò là những chàng lính không quân hào hoa tan sở về từ cổng phi trường Biên Hòa. Tha hồ mà nhìn mà liếc, tha hồ mà được nhìn được liếc.

Tuy tính của ba đứa tôi không giống nhau nhưng cả ba đều có cùng dòng máu yêu văn nghệ và thể thao. Nhờ có giọng hát không đến nỗi nào (tôi đã từng được thầy Tỵ cho 18/20 trong môn thi hát) nên Hà và tôi thường có cơ hội trình diễn văn nghệ cho trường hoặc được theo phái đoàn trường đi ủy lạo các chiến sĩ vào dịp xuân. Những bài hát hùng tráng của trường ca “ Con đường cái Quan”, hoặc giai điệu nhịp nhàng quyến rũ “ Thu Vàng” của Cung Tiến hay những tình khúc nồng nàn của Ngô Thụy Miên và Từ Công Phụng như những viên thuốc an thần, che chở khung trời nhỏ bé của tôi khỏi những hình ảnh hãi hùng của một cuộc chiến ngày càng trở nên khốc liệt. 

Học chung lớp 12A4 với tôi có Đinh Công Hoàng, một cầu thủ đá banh rất giỏi. Mỗi lần có trận đấu với trường bạn là cả lớp đi theo cổ võ. Sau năm 75, tình cờ gặp lại Hoàng thì Hoàng cho biết là đang chơi cho đội tuyển quốc gia. Rồi từ đó mất tin của Hoàng luôn. Cũng trong thời gian này, đội bóng chuyền của trường nổi hẳn lên. Toàn là những anh chàng cao ráo đẹp trai chơi trận nào thắng trận đó. Bọn con gái lớp tôi mê say theo dõi không thiếu trận nào. Những hôm biết là sẽ có trận đấu, tôi và các bạn rối rít ra balcony dành chỗ tốt.Từ trên lầu nhìn xuống, tụi tôi hồi hộp,la hét, vỗ tay, reo hò. Khi người trọng tài thổi ré lên tiếng còi kết thúc thì bọn cổ động viên tụi tôi đứa nào mặt cũng đỏ như gấc (nhất là Hồng) và mệt nhoài như chính mình cũng vừa chơi bóng xong vậy.

Vào những ngày tháng cuối cùng của năm lớp 12, tự nhiên (đúng là tự nhiên) có những thay đổi lớn trong nhóm ba đứa tôi, Hồng đột ngột đính hôn với một người quen biết của gia đình.

Đám cưới sẽ được tổ chức sau khi Hồng học xong lớp 12. Thật là tin như sét đánh ngang tai. Với con mắt của tôi, Hồng vẫn là một nữ sinh ngây thơ và hồn nhiên. Hồng chưa một lần tâm sự là đã để ý hoặc yêu ai mà giờ đây sắp lên xe hoa về nhà chồng. Chưa hết bàng hoàng thì Hà cũng rục rịch có bạn trai. Hôm Hà đưa tôi sang quán café đối diện trường để gặp anh S, lòng tôi buồn vui lẫn lội. Vui vì thấy anh S dáng người từ tốn và lại khá đẹp trai, anh nói chuyện rất có duyên, mỗi khi anh cười cặp mắt anh cũng cười theo. Buồn vì biết rằng từ đây Hà sẽ không còn là của riêng tôi nữa. Từ đó, tôi thường một mình đi bộ ra Vườn Mít để đón xe về. Cũng một đoạn đường quốc lộ 1 như xưa, nhưng không còn sự rộn rã, nôn nao của những ngày tháng cũ. Thay vào đó tâm tư tôi nặng với những lo âu cho một tương lai còn rất là mơ hồ.

Mùa thi Tú Tài hai năm ấy, tôi cắm đầu cắm cổ học. Có nhiều đêm thức đến hai, ba giờ sáng học rồi ngủ gục trên bàn luôn. Mẹ tôi sốt ruột sợ tôi bị muỗi cắn mất xác nên bà mắc một cái mùng chung quanh cái bàn học cho tôi. Mấy hôm trước ngày thi, tôi mê mải học đến nỗi quên cả ăn cơm. Cũng lại là mẹ tôi, lệ khệ bưng mâm cơm lên lầu, nơi tôi học. Bà đứng đợi ngoài mùng cho đến khi tôi ăn xong rồi mới chịu xuống.

Cuối cùng rồi ngày thi cũng đến.So với kỳ thi Tú Tài 1 thì kỳ này bài tôi làm có phần vững hơn. Tuy nhiên tôi vẫn không chắc là mình có đậu hay không. Cái câu “ Học tài thi phận” lúc nào cũng ám ảnh và dễ dàng đánh thắng niềm tự tin khiêm nhường của tôi.

Sự lo lắng trước khi thi qua đi thì nay lại đến sự hồi hộp trong khi chờ kết quả. Tôi còn nhớ rõ một buồi trưa đang lẩn quẩn ờ nhà thì đầu ngõ có tiếng xe gắn máy đi vào. Nhìn ra tôi thấy có một thanh niên đang cỡi chiếc xe Suzuki đen đang hướng vào cổng nhà tôi. Sau khi dựng xe, anh bước vào nhà tôi tủm tỉm cười. Anh Sinh! Nụ cười của anh Sinh đúng là nhãn hiệu cầu chứng cùa anh, nụ cười thật tươi và trẻ thơ.Tôi còn đang ngơ ngác về sự thăm viếng bất thình lình của anh thì anh nhẹ nhàng nói với một nụ cười trên môi:

- “Hạnh đậu rồi!”.

Tôi sửng sờ nhìn anh Sinh bán tín bán nghi. Anh Sinh vẫn nhìn tôi cười tủm tỉm. Sau khi định thần lại, tôi lắp bắp hỏi:

- “Thật không?”

- “Thật! Đậu Bình Thứ cơ”

Đến đây thì tôi tin anh Sinh hết nổi. Có lẽ nãy giờ anh chỉ đùa dai với tôi. Có lẽ tôi rớt mất rồi. Anh Sinh ác quá. Tôi như trái bong bóng bị xì hơi, lặng người nhìn anh Sinh oán trách. Anh Sinh vẫn từ tốn:

- “Anh nói thật đấy”

Tôi thách thức:

- Anh thề đi!”

Anh Sinh cười cười:

- “ Thề! Mai Hạnh đi lên trường mà xem.”

Tôi lườm anh:

- “ Anh vừa nói vừa cười khó tin quá. Còn Hà thì sao?”

- “Hà đậu luôn”

Sáng hôm sau tôi nao nức lên trường. Chen chúc mãi mới đến gần được cái bảng kết quả dán ở đằng sau phòng thí nghiệm. Giữa những tờ giấy chi chit với tên tuổi và số báo danh, tôi tìm thấy được tên tôi. Anh S đã nói thật, tôi đã đậu hạng BT, một điều tôi mà không bao giờ mơ đến. Sau khi định thần lại và biết đây là sự thật hoàn toàn, tôi len lỏi ra khỏi đám đông. Thay vì đi thẳng về nhà, tôi lững thững đi ra phía dãy lầu trước, ngang qua văn phòng của trường. Cô giám thị Giàu với mái tóc búi tó muôn thuở và cái lưng cong cong đang đứng nói chuyện với vài học sinh ở cửa văn phòng. Tôi nhoẻn miệng cười, cúi đầu chào cô. Tạm biệt cô, một người giám thị thật hiền hoà, không bao giờ nặng tiếng với một học sinh nào ngay cả đối với những đứa thật phá phách. Đi hết dãy lầu trước, tôi quẹo phải ra hướng thư viện. Thư viện hôm nay đóng cửa im lìm khác với những ngày huyên náo với tiếng đàn tiếng hát của những buổi tập dượt văn nghệ. Sát thư viện là quán nước giải khát, nơi tề tựu của đám học sinh với những ly chanh muối, chè đậu hay nhãn nhục trên tay, líu lo cười nói. Kế đến là cái cầu thang đưa đến lớp học của tôi ở trên dẫy lầu sau.Từ dưới nhìn lên, hành lang không một bóng người, không một âm thanh. Bỗng dưng tôi cảm thấy lạc lõng và cô đơn ngay giữa cái khung cảnh đã từng quá quen thuộc này.Trên đường ra cổng trường, ngang qua mấy cây phượng vĩ đang trổ bông, tôi nhặt vội mấy cánh hoa rơi vương trên đất rồi thì thầm với chính mình “ Vĩnh biệt Ngô Quyền, vĩnh biệt một khung trời đầy kỷ niệm ”.

Cơn mưa nay đã dịu dần. Những viên mưa đá ở ngoài vườn bắt đầu tan nhỏ lại như những hột bột báng đã nấu chín. Trong vòng khoảnh khắc nữa đây, tất cả sẽ biến thành những giòng nước nhỏ, chảy theo con dốc đề đổ ra con sông nhỏ dưới kia và rồi vội vã chạy ra biển. Ở đó, những giọt nước biển này sẽ chờ ngày biến thành mây rồi thành mưa để rồi một ngày nào đó được tái ngộ với khu vườn của tôi. Mưa ơi, khi mưa đến nữa thì mưa nhớ đừng quên đem cùng những kỷ niệm của tôi, của một thời nên thơ ấy nhé. Nghe mưa!

Hạnh Phạm

Cuối đông 2009


633939371748553750_111x180

17 Tháng Giêng 2010(Xem: 57950)
Bài thơ ơi, Hãy dừng lại ở vần điệu cuối Đừng viết tiếp lời tình yêu. Những lời nghẹn ngào, thổn thức,
17 Tháng Giêng 2010(Xem: 58599)
Hương bưởi ơi, tôi muốn dỗ dành Đồng Nai nước đục lại trong xanh Hương có bay đi xin trở lại Để mãi là hương của chúng mình.
07 Tháng Giêng 2010(Xem: 57493)
Vạn dặm đường xa, vạn dặm xa Khói chiều vương vấn bóng quê nhà Lòng nặng lòng nghe hoàng hôn xuống Một khối tình em, một mẹ già
07 Tháng Giêng 2010(Xem: 56753)
Cho tôi nhìn thấy nụ cười, Ở trên môi những cuộc đời tối tăm. Cho mây về phố trưa nằm, Làm mưa trôi hết lỗi lầm ra sông.
27 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 59321)
Cúi xuống bờ dậu nghe nao nao Mẹ ngày hè cũng như tháng giá Ngẩng lên thấy mồ hôi ướt áo Vai mẹ gầy như cánh hạc xa
26 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 57356)
Nhắc lại năm xưa tuổi còn thơ dại Áo trắng tan trường kẻ đón người đưa Một thoáng thầm yêu giấu trong sách vở Ấp ủ lâu ngày hoa mộng thành thơ
26 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 59564)
Mùa xuân nghiêng bờ vai Ngắ m đào mai rực rỡ Trắng tinh chùm hoa đại Tỏa ngan ngát mùi thơm
19 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 22303)
Có những cá tính, những sở thích hôm nay bắt nguồn từ thời còn ngồi ở ghế Trung học được các Thầy Cô truyền dạy nhiều kiến thức. Như lớp Tứ 1 (9/1) nk 69-70 của chị Võ Thị Ngọc Dung chẳng hạn cả lớp mê thơ và đã tập tành làm thơ từ một giờ Quốc Văn sôi nổi, lý thú của Thầy Nguyễn Văn Phú.
18 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 59888)
Anh về cõi trời mây Niết bàn muôn tia sáng Nghiệp chướng hết buộc ràng Nơi phương trời giải thoát
18 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 55085)
Mỗi người một hướng đi Tôi ra ngoài sương gió Trung Nam phân nhị Kỳ Xuân Thu đồng nhất Ngộ
10 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 58533)
Trên đường về lặng lẽ Ôm nỗi buồn trong tay Đông ngâm bài thơ cũ Mắt lệ nhòa không hay!
09 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 59848)
Rồi cơn đau buốt niềm riêng Anh sa trường bước vào miền chiến chinh Chờ anh mòn mỏi chờ anh    Bóng khuya vàng khuyết nửa vành trăng nghiêng
04 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 66298)
Áo trắng bây giờ xa thật xa, Gối mộng em vào giấc mơ hoa, Anh vẫn cô đơn đời sương gió, Vàng Thu áo trắng đã nhạt nhòa....
03 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 66484)
Sông buồn vẫn bóng hàng dừa Sóng tình lạc lõng đong đưa nỗi sầu   Mình em ngồi đếm vì sao Sương khuya bạc áo hồn đau khóc thầm
01 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 66064)
Mười bảy năm sau tôi trở lại Nhà cũ, vườn xưa ̣đổi khác rồi Giòng sông thơ ấu không còn nửa Trăng buồn lơ lững...bóng ̣đơn côi...
29 Tháng Mười Một 2009(Xem: 69251)
Em nghĩ cô như dòng sông rộng Ôm nước về chở nặng phù sa Đắp vào em chỗ bờ nông cạn Kiệt sức mình sông vẫn thiết tha
28 Tháng Mười Một 2009(Xem: 72039)
Có một người gõ cánh cửa thời gian* Thấy tháng ngày qua bỗng nhiên dừng lại Thấy nắng hè không còn trên đường cũ Một chút mùa vàng đã bước vào thu.
28 Tháng Mười Một 2009(Xem: 69543)
Tôi trở về đây vào cuối Thu Phi Trường còn đó, gió vi vu Rừng cao su nắng xuyên cành lá Đất đỏ hôm nào thấm giọt mưa
27 Tháng Mười Một 2009(Xem: 66762)
Mùa thu nắng hao gầy trên tán lá Hong chưa khô tóc cỏ ướt sương mù Mây bay về chập chùng không vội vã Gió heo may qua đường vắng vi vu
27 Tháng Mười Một 2009(Xem: 65258)
buổi sáng mùa thu bất ngờ về phố chở buồn ren rén quá giang chở ký ức xa chở mất mát chìm
23 Tháng Mười Một 2009(Xem: 31815)
Nhân mùa Thanksgiving, Lễ Tạ Ơn ở Mỹ, xin được kết hợp hai truyền thống tốt đẹp nhất của Đông và Tây để viết lên những lời tạ ơn chân thành từ tâm hồn của những chsNQ năm xưa ở cả hai thế hệ "nghi bất hoặc" và "tri thiên mệnh" với các Thầy Cô sắp hoặc đã bước vào tuổi "cổ lai hy".
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 62981)
Mùa thu về hai phương trời cách biệt Lá bên nào cũng vàng úa như nhau!
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 66686)
Nghiêng câu lục bát cho đầy Cho Thu thêm ấm cho dài nhớ thương Đêm nầy nghiêng sợi mưa tuôn Nghiêng qua cho đổ lá buồn Thu ơi!
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 67428)
Mùa thu ơi! khoan đi chờ ta với Xin ít mây, xin ít nắng hanh vàng Xin một tí hương thầm nơi hoa cúc Xin nửa vầng trăng rất đổi dịu dàng
22 Tháng Mười Một 2009(Xem: 66827)
nợ tình mỏng, mà nặng đeo mỗi thu như mỗi dày theo tuổi đời hơi may gợn, nhắc bồi hồi một bờ mây, đã, cuối trời quan san...
18 Tháng Mười Một 2009(Xem: 77969)
Cầm tờ thư của cô tôi ấp nhẹ vào ngực. Ơi! cô giáo nhân ái còn hơn bà tiên trong thần thoại đã dang tay cứu tôi trong nhiều lần khốn khó. Thời gian đi qua thật lâu rồi nhưng tất cả những gì về cô tôi đều nhớ. Bảy năm trời lớn lên từ một mái trường nên mãi mãi ngôi trường Ngô Quyền thân yêu ấy là một ngăn nhớ êm đềm trong quả tim tôi.
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 62391)
Về bên dòng Đồng Nai Thăm người em xứ bưởi
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 74944)
Mưa ngày xưa, môi ướt - mắt cười Mưa bây giờ, mắt ướt - môi đẫm lệ cay!
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 81509)
Vậy là con bé út của tôi đã đi học được hai hôm. Mọi học khu đều đã khai giảng niên khóa mới từ đầu tháng 9 mà mãi tới giờ, đầu tháng mười một, con gái tôi mới “cắp sách” đến trường cũng bởi nó bị “lọt sổ”.
06 Tháng Mười Một 2009(Xem: 65376)
Lâu lắm mới về  thăm Xứ Bưởi Thăm NGÔ  QUYỀN trường cũ dấu yêu
05 Tháng Mười Một 2009(Xem: 75607)
Thu xưa áo trắng tan trường Mưa rơi ướt tóc người thương đợi chờ
04 Tháng Mười Một 2009(Xem: 79459)
Tôi không là họa sĩ Chì biết lặng lẽ nhìn Sợ...mùa thu thức giấc Sợ...lá vàng rơi nhanh.
02 Tháng Mười Một 2009(Xem: 188188)
Mùa Thu, mùa của tình yêu, của nhớ nhung, lãng mạn và là… của em.
01 Tháng Mười Một 2009(Xem: 83073)
Lại thêm một lần đi giữa đường Thu Mưa đau lòng những ngã tư lá chết
30 Tháng Mười 2009(Xem: 84265)
Đã vài năm qua, kể từ ngày lễ Halloween năm 2005, lúc nào bà Jenna cũng nhớ hình ảnh người giao pizza rất trẻ, chắc chưa đến tuổi hai mươi lúc đó, nhưng có thái độ chững chạc của một người đã đi hơn nửa cuộc đời, và có tấm lòng của một ông tiên trong những truyện cổ tích.
17 Tháng Mười 2009(Xem: 80173)
“Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một, như đường mía lau"
17 Tháng Mười 2009(Xem: 70636)
Theo thời gian Biên Hòa ba trăm tuổi Ba trăm năm một vùng đất hào hùng Không thể nghĩ đó chỉ là đất ở Mà là hồn thiêng nguồn cội non sông.
12 Tháng Bảy 2009(Xem: 144771)
Năm nay, tiệc mừng họp mặt Truyền Thống kỳ thứ 8 được tổ chức tại nhà hàng Seafood Kingdom: 9802 Katella Ave, Anaheim, CA trưa ngày chủ nhật 05 tháng 7, 2009.
10 Tháng Năm 2009(Xem: 60869)
THIỆP MỜI: Họp mặt truyền thống kỳ 8: July 5, 2009 Tại:      Seafood Kingdom Restaurant 9802 Katella Ave. Anaheim , CA - Tel: (714) 636-0398 Ngày:   Chủ nhật  05 tháng 7 năm 2009 từ 11:00 am  đến 2:30 pm
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 58302)
  Thiệp Chúc Tết Kỷ Sửu 2009 & Thư Mời họp mặt Tân Niên