Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Hoàng Mai - ANH THANH HUYỀN KHÓC

17 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 91862)
Hoàng Mai - ANH THANH HUYỀN KHÓC

 

ANH THANH HUYỀN KHÓC

 

cothuy_qua_xq-large-contentthanh_huyen-large-content

Cô Võ Thu Thủy Gia đình anh Thanh Huyền

 

Lần đầu tiên e-mail gửi tôi, anh Thanh Huyền thú nhận : “Anh có thói quen xấu là hay khóc!...” Xấu hay tốt gì, tùy quan niệm sống của từng người. Riêng với tôi trong câu chuyện này, anh Thanh Huyền mà không khóc, đó mới là… chuyện lạ! Anh Thành khóc, khi bất ngờ biết mình cũng có… của hồi môn.

Ngay trong lần đầu gặp gỡ, cô Võ Thu Thủy đã “ký gửi” tôi một món quà: “Em có biết Thanh Huyền không? Em Thanh Huyền viết bài CÔ TÔI đăng trên quyển đặc san Ngô Quyền đó…” Thú thật lúc đó, tôi chỉ nhớ loáng thoáng cái tên Thanh Huyền đâu đó trên web Ngô Quyền, chứ nội dung bài anh Thanh Huyền viết ra sao, nhân dáng anh Thanh Huyền như thế nào, lúc đó tôi… mù tịt.

Tôi nhận lời chuyển quà cho anh Thanh Huyền, trong trạng thái lãng đãng “dốc mù sương”, bởi ngay lúc đó tôi chưa biết tôi có thể tìm anh Thanh Huyền ở nơi nào? Nhưng ánh mắt của cô Thủy quá đỗi thiết tha, nên tôi tin không đứa học trò nào có thể từ chối yêu cầu nhỏ xíu đó của cô được. Tôi nhận món quà, và dặn dò mình “ Để … mai tính!...” Bởi thời gian này, chúng tôi đang quay mòng mòng chuẩn bị Đêm tri ân Thầy Cô giáo cũ.

Để rồi sau Đêm tri ân, công việc dồn ứ lôi tôi tiếp tục quay như chong chóng. Cho đến lúc cô em dâu điện gọi, vì sợ tôi quên: “ Chị Hai còn gửi món quà của cô giáo ở nhà em. Chị dặn em nhắc chị…” tôi mới rinh món quà của anh Thanh Huyền về nhà. Quà là một bức tranh thêu tay XQ, với dòng chữ “Thương tặng Thành-Bích” ghi ngày 20/03/2004 của cô giáo Thủy. Tôi ngay tức khắc nhắn tin cho anh Thanh Huyền, khi chị Võ Thị Ngọc Dung cho tôi e-mail add của anh : “Em đang cất giữ quà của cô giáo Thủy để dành cho anh chị. Anh chị cho em địa chỉ, để em tìm cách chuyển quà…”

thanh_huyen_2-large-content

thanh_huyen_1-large-contentco_thuy_thanh_huyen_3-large-content

Năm 2004 vợ chồng anh Thanh Huyền về thăm quê và thăm cô Thủy. Anh chị hẹn sẽ đến thăm cô Thủy lần nữa, trước khi anh chị trở về nước Mỹ. Thế là cô Thủy chuẩn bị sẵn quà, dành tặng “học trò cưng” trước giờ tạm biệt. Anh chị Thanh Huyền không hề biết, món quà lặng lẽ đợi chờ anh chị suốt tám năm qua. Cũng đôi lần, cô Thủy định “thanh lý” món quà tồn kho này này vào những ngày cuối năm. Nhưng rồi cô tần ngần nghĩ suy rồi giữ lại, cho đến lúc tôi tìm gặp để mời cô dự Đêm tri ân.

Tôi không hiểu sao, tôi lại không biết cô Thủy hồi đi học, trong khi cô là giáo sư kỳ cựu của trường Ngô Quyền. Vậy mà ngay lần gặp đầu, cô đã tin và gửi tôi món quà quí nhờ chuyển cho học trò Thanh Huyền. Trong khi cô Thủy chẳng biết nhà tôi ở đâu, và tôi cũng chưa biết anh Thanh Huyền ở nào? Cũng có thể việc cô Thủy nhờ tôi chuyển quà cho anh Thanh Huyền lần này, không nằm ngoài quỹ đạo của hai chữ “nhân duyên”.

“ Mấy năm trước anh về thăm cô, cô đã bán nhà hàng Quyết Thắng và chia của cho các con. Đến bây giờ anh mới ngỡ ngàng biết rằng, mình cũng có của “hồi môn” của cô giáo nữa. Một tấm tranh có thể nhỏ nhoi với người khác, nhưng sáng nay nó làm anh khóc ngay trong sở đó. Anh có thói xấu là hay khóc lắm!...” Anh Thành đã chia sẻ với tôi như thế, và anh nhờ tôi tiếp tục cất giữ tặng vật, để năm sau anh chị trở về trực tiếp nhận… của hồi môn.

Nhưng tôi không thể đợi lâu hơn, nên đang tìm cách gửi quà cho anh chị Thanh Huyền thật sớm. Tôi hy vọng, anh chị sẽ kịp nhận của “hồi môn” trước Tết cổ truyền. Hương xuân xứ người của gia đình anh chị Thanh Huyền sẽ có ý nghĩa hơn, với ân tình cô giáo Võ Thu Thủy dành riêng cho anh chị. Tôi nghĩ vậy!...

Tháng 01/2013

Hoàng Mai

25 Tháng Mười 2014(Xem: 10937)
Dường như tuổi càng cao, sức càng yếu thì tình yêu trường cũ trò xưa lại càng thấm đẫm mãnh liệt trong trái tim thầy hiệu trưởng.
22 Tháng Mười 2014(Xem: 78115)
...Thầy ít khi cười. Nhìn vào đôi mắt sáng rực của thầy, tôi mong manh cảm nhận được những ưu tư, những giấc mơ, những hoài bão mà thầy ấp ủ.
06 Tháng Sáu 2014(Xem: 19418)
Bàn tay nắm lấy bàn tay như truyền hơi ấm trong ngày gặp lại Thầy. Bao kỷ niệm trường xưa chợt hiện về với nỗi nhớ, nhìn lại Thầy và trò tóc đều bạc như nhau. Những ánh mắt ân cần nhìn nhau như có điều nhắn nhủ:
29 Tháng Năm 2014(Xem: 23387)
Bao nhiêu năm qua, chị Kim Kết vẫn nhớ như in lời chúc của thầy Nguyễn Xuân Hoàng ghi trong quyển Giai phẩm Xuân Tứ 2 của chị : “ Chúc cô bé có bím tóc dài nhất và lâu nhất luôn học giỏi…”
14 Tháng Năm 2014(Xem: 18929)
... nhưng vào thời điểm thầy xưa – trò xưa đã vào độ tuổi “ngã bóng hoàng hôn”, thì thầy hiệu trưởng mãi là hình tượng rất đỗi thân thương trong tâm hồn những cựu học sinh Ngô Quyền thời xa vắng …
02 Tháng Năm 2014(Xem: 70855)
Nhắc nhở đừng quên để còn viết và còn nhớ về trường cũ Ngô Quyền, mặc dù bây giờ “trường xưa cảnh cũ còn đâu nữa”. Mà thực sự đâu cần, bởi lẽ vẫn còn sự hiện hữu mãi mãi của kỷ niệm, tình cảm và hai chữ Ngô Quyền.
27 Tháng Tư 2014(Xem: 19277)
Cô Huỳnh Thị Tâm cho tôi biết, cô tốt nghiệp ngành Sư Phạm sau cô Đào Thị Nga một khóa. Năm 1965 cô Tâm nhận nhiệm sở đầu tiên, là trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa.
27 Tháng Tư 2014(Xem: 10138)
Đôi mắt của cô Lê Vân Giáp đỏ hoe, khi chúng tôi nói lời tạm biệt. Một chút ân tình dù muộn, chúng tôi xin thay lời cầu nguyện cho linh hồn thầy Stephano Lê Vân Giáp, luôn được hưởng nhan Thánh Chúa trên nước Thiên Đàng …
26 Tháng Tư 2014(Xem: 27801)
Hội lớn mạnh không chỉ với tình bạn của các cựu Học sinh NGÔ QUYỀN bên đó còn có các Thân Hữu. Đó là chồng là vợ của các CHS. Đó là dâu là rể của Hội. Đó là là nhửng người bạn theo đúng nghĩa của 2 chữ Thân Hữu.
15 Tháng Tư 2014(Xem: 20020)
Bức hình đã quá tuổi năm mươi, chụp trước lớp học “mượn” của trường Nữ Công Gia Chánh tỉnh Biên Hòa. Ngày xưa đi dạy, nữ giáo sư đều mặc áo dài, nam giáo sư mặc chemise “ đóng thùng” và thắt cravate.
12 Tháng Tư 2014(Xem: 76578)
Các thầy cô, các vị thân hữu Ngô Quyền, các bằng hữu sẽ hết lòng ủng hộ và giúp đỡ các em trong nhiệm vụ và công việc mà các em đã, đang và sẽ thực hiện cho hội CHSNQ
12 Tháng Tư 2014(Xem: 65160)
Mỗi năm thầy cô và học sinh của Ngô Quyền xưa họp nhau lại, nhắc nhở kỷ niệm xưa cũ với tất cả lòng thương nhớ, ăn uống vui vẻ, xong rồi ai về nhà nấy. Vậy chưa đủ nghĩa. Tôi hy vọng các em trong HAHCHSNQ tại hải ngoại hay tại quê nhà, nên tiếp tục công việc...
04 Tháng Tư 2014(Xem: 68787)
Học trò tôi đôi khi ngoan ngoãn, dễ thương như thiên thần, đôi khi phá phách, tinh nghịch còn hơn quỉ. Nhưng tôi phục học trò tôi. Tôi không biết cơ quan CIA tinh nhuệ như thế nào, nhưng theo tôi còn thua xa học trò tôi.
04 Tháng Tư 2014(Xem: 76086)
  Năm mươi năm sau, chúng tôi tụ họp về đây, không phải ở trong nước mà ở hải ngoại để tìm lại những kỷ niệm, thật bồi hồi, xúc động, dù ở cương vị Thầy hay trò ở một trường Ngô Quyền ngày nào.
28 Tháng Ba 2014(Xem: 16928)
hy sinh và chịu đựng người phụ nữ Việt Nam, từ tâm tình của cô Trí tôi cũng tìm thấy hình bóng của cô ở trong đó, qua tình cảm của các con đã dành cho cô.