Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

TTNQ 2011- NHẮN NHỦ HỌC TRÒ XƯA

23 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 8300)
TTNQ 2011- NHẮN NHỦ HỌC TRÒ XƯA

Lời Giới Thiệu:

 

Một thời làm học trò, chúng ta đã sống những ngày tháng vô tư, đẹp nhất đời người, ngồi trên ghế nhà trường nghe quý Thầy Cô giảng bài, truyền đạt kiến thức về mọi môn học, chuẩn bị hành trang cho chúng ta vào đời.

Bao nhiêu năm trôi qua, tuổi học trò càng xa, chúng ta càng nhận ra rằng trường học ngày xưa luôn luôn êm ái, dịu dàng hơn trường đời bây giờ.

Như định luật tự nhiên của cuộc đời, tóc của quý Thầy Cô năm xưa đã ngã màu sương khói, chúng ta không còn thơ dại để được an nhiên trong cửa Khổng sân Trình.

Hôm nay, trên trang báo Ngô Quyền mời các chs NQ cùng nghe lại vài lời "nhắn nhủ học trò xưa" của một số Thầy Cô để thấy là ở bất cứ tuổi nào chúng ta cũng cần có những lời khuyên đáng quý của cha mẹ và thầy cô.

Và cũng nghe các đàn anh, đàn chị, ban bè "thưa với Thầy Cô cũ" để thấy là trong một góc tâm hồn, vẫn còn nơi chốn cho ta tìm lại một góc Ngô Quyền.

Ban Biên Tập

 

 

Nhắn nhủ học trò xưa

 

co_nguyet_thu-large-content

GS Trần Thị Nguyệt Thu

 

 

Các em thân mến,

Tôi xin mạn phép, gọi các cựu học sinh của tôi bằng danh từ thân ái "các em". Các em hôm nay đã ở vào địa vị "ông nội", hay "bà ngoại", hay là bậc cha mẹ. Các em không còn là học sinh nhỏ bé, đáng yêu, nghịch ngợm của tôi. Nhưng, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được điện thoại gọi "thưa cô". Không có một tiếng nào dịu dàng và ngọt ngào bằng. Không có món quà nào quý bằng: "Thưa Cô".

Nên hôm nay tôi viết thư ngỏ này đến các em. Tôi xin cảm tạ các em đã cho tôi thời gian dài 13 năm, được sống gần với các em, cùng bị các em trêu chọc, phá phách. Tôi còn nhớ mỗi khi đi ngang các em sắp hàng vào lớp, tôi thấy các em chỉ vào vai các em. Tôi tự bảo thầm: "tôi biết mà, tôi chỉ cao tới vai của các em thôi".

Tôi cùng các em qua một năm học khô khan và cùng làm việc vất vả. Nào "định đề Euclide", nào phép "tịnh tiến", nào "vectơ hoành di" ... Mỗi khi tôi bắt các em đọc "định nghĩa" hay "định lý", các em không thuộc, tôi nhẫn tâm cho các em hai con số 00 tròn vo. Tôi xin lỗi các em nhé. Tôi không quá nghiêm khắc. Nhưng tôi muốn các em học sinh của tôi là những người yêu thích sự làm việc cực nhọc. Yêu thích làm việc là một “điều kiện cần " để làm hành trang vào đời.
Rồi tháng Tư năm 1975, tôi bỏ quê hương, bỏ trường Ngô Quyền, bỏ tất cả những kỷ niệm thân yêu để lưu lạc xứ người. Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi thấy chiếc xe bus chở học sinh ngừng lại, bật đèn. Tất cả xe cộ lưu thông đều ngừng lại. Tôi ngạc nhiên và quá khâm phục. Tôi nhìn cảnh tượng đó còn hơn tôi chiêm ngưỡng kỳ quan trên thế giới. Các em biết tại sao không? Tôi có hai em học sinh và một đồng nghiệp bị tai nạn xe trên đường đi đến trường.
Và cho tới ngày nay, hơn 36 năm qua, mỗi khi chiêm bao thấy mình đi dạy; tỉnh dậy, tôi nức nở khóc một mình ... Nhớ các em nhiều lắm.
Xin gởi đến các em lời chúc tốt đẹp nhất của tôi và tình thương của tôi.

 

 

 

 thay_pho_-2011-large-content

GS Nguyễn văn Phố

 

Như một lời cảm ơn nhân 55 năm ngày thành lập trường, ghi vội những kỷ niệm với các em rất riêng tư nhưng cũng rất chung. Với quan niệm lễ giáo Việt Nam “Tôn Sư Trọng Đạo”, với ý niệm “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, các em còn nhớ đến chúng tôi là quý rồi.

Ước mong với “tấm lòng” mến thầy, thương bạn cùng nhau ôn lại những kỷ niệm trường xưa để hội Cưụ Học Sinh Ngô Quyền, Biên Hòa trường tồn mãi nơi hải ngoại.

Với quan niệm cổ truyền “Quân Sư Phụ”, với truyền thống “Tôn Sư Học Đạo”, chắc chắn văn hóa Việt Nam ở Hải Ngoại sẽ trường tồn mãi mãi.



 co_tri-large-content

GS Đặng Thị Trí.

 

Tôi gặp lại một số các cựu học sinh NQ trong những lần buồn cũng như vui…, tình cảm lâu nay hầu như bị thời gian và những biến động đổi đời làm mình không còn muốn nhìn lại, quá khứ như sống lại. Quên sao được 12 năm dưới mái trường này…

Mười hai năm dạy học ở Biên Hòa, các học sinh của tôi ngoan có, nghịch phá có, đôi khi bướng bỉnh và hỗn hào nhưng chưa có lần nào tôi vì thế mà “đì” các em. Tất cả những phạt vạ chỉ xảy ra khi các em tái phạm nhiều lần và một khi đã phạt thì nhất định các em phải thi hành hoặc các em tỏ ra biết lỗi. Không học bài: một, hai, ba lần thì chép bài phạt, không phải chỉ chép câu: “Tôi phải học bài” mà còn chép lại chính bài mà các em không học. Đại loại là như thế.

Tôi đến với các em Ngô Quyền vì các em khơi dậy cho tôi tình thầy trò, tình đồng hương và cho tôi sống lại những kỷ niệm đẹp của một thời quá khứ. Các em yêu tuổi học trò bao nhiêu thì tôi cũng yêu thuở bước chân vào nghề với bao nhiêu hoài bão xây dựng bấy nhiêu.

Chúc các em thành công và xây dựng được tinh thần thân ái với nhau mãi mãi để các thầy cô còn thấy vui vẻ, ấm lòng khi đến với các em.

 


 

 thay_hiep1-large-content

GS Nguyễn Thất Hiệp

 

Hiện nay chúng ta đã có cuộc sống với tiện nghi vật chất đầy đủ nhưng mọi người đều có những suy tư, những niềm khắc khoải hằn sâu trong tâm trí. Đó là những kỷ niệm của NQ ngày xưa, những hình ảnh của Biên Hòa vẫn tươi sáng, không hề phai nhạt trong tâm hồn chúng ta.

 

Đã có thời gian cùng sinh hoạt trong mái trường Ngô Quyền thân yêu, đã lớn lên ở vùng đất Biên Hòa với núi Bửu Long thơ mộng, với dòng Đồng Nai hiền hòa. Thời gian, không gian đó đã để lại trong trái tim chúng ta những tình cảm êm đềm, những kỷ niệm đẹp đẽ không bao giờ quên được. Chính những tình cảm và những kỷ niệm thiêng liêng đó là nhân tố quyết định tạo ra một tình thân Ngô Quyền bền vững mãi mãi.

 

Các em, học trò cũ của chúng tôi ở trường xưa, hãy trân quý và phát huy tình thân Ngô Quyền trong sáng, kết hợp chặt chẽ bên nhau, luôn tham gia mọi sinh hoạt của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền, gạt bỏ mọi bất đồng ý kiến để cũng cố nền tảng và phát huy Hội; luôn cố gắng nhân rộng ngày càng nhiều thành viên tích cực của Hội.

23 Tháng Giêng 2013(Xem: 9575)
Sống nơi quê mẹ thuở lọt lòng Biên Hòa xứ bưởi, cạnh dòng sông Quê hương, hình ảnh còn ghi khắc Tiếng sáo vi vu, trẻ mục đồng
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 9084)
người phụ nữ tôi thương yêu, gần gũi nhất trong đời, làm tôi xốn xang trong lòng mỗi khi nhớ lại những kỷ niệm êm đềm thuở ấu thơ, mãi mãi không bao giờ phai nhòa trong tâm trí tôi là Ngoại.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 9611)
Nỗi nhớ như đợt sóng tràn về, ấm áp thân thương. Ngô Quyền ơi! Mãi mãi tôi vẫn là tên lính nhỏ trong đoàn quân vĩ đại năm nào.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 8599)
Trang sách cũ lần tìm trong ký ức Tuổi học trò, ơi! tuổi ngọc thần tiên. Áo thư sinh tâm sự vẫn triền miên Màu xanh lá, ôi! sắc màu kỷ niệm
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 8511)
Một ngày đẹp trời, có một quyển Đặc san Ngô Quyền bay nửa vòng trái đất đến tay tôi. Mừng đến rơi nước mắt.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 8416)
Với đôi dòng tùy bút ghi trên, ước mong với tình cảm thân thương của các bạn sẽ là chất keo kết dính toàn thể chúng ta để cùng góp sức xây dựng một tập thể Đại Gia Đình Ngô Quyền ngày càng vững mạnh.
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8749)
Quân cảm thấy tâm thần của mình cũng chấp chới với những cánh chim trên kia. Hà Di này, có phải thế không? Làm sao có thể chờ mãi một người không hẹn ngày trở lại?
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9704)
Ngô Quyền thương lắm, áo dài ơi! trong trắng tình ai dại một thời một thời và một đời để nhớ Ngô Quyền mãi mãi ở trong tôi ...
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8706)
Chiếc lá vàng vừa cắm xuống trong vườn Một chấm than vừa nằm nghiêng cuối vở Tôi mò về dòng sông cuộc tình lỡ Soi bóng mình và tìm lại bóng em xưa
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 10010)
(Kính dâng cô Võ Thu Thủy, người thầy, người chị mà tôi thương quý nhất)
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 8701)
Thầy viết bài thơ cho em, Khi máy bay đã rời phi đạo, Bỏ lại từng ô vuông, xoay tròn điên đảo, Cũng như em, theo lốc xoáy đã bay cao.
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 10278)
Sau hơn 30 năm phiêu bạt nơi xứ người, mỗi đêm khuya một mình một bóng mệt mỏi lái xe đi làm về, tôi vẫn ngậm ngùi nhớ về kỷ niệm ở quê nhà với những ân tình người này, người nọ đã dành cho mình.
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9831)
Trường Ngô Quyền bây giờ, thầy cô tôi không còn dạy nữa, bạn bè tôi cũng mỗi đứa một nơi, nhưng mỗi khi nhắc đến tên trường thì tôi lại thấy cả một miền thương nhớ...
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9619)
Gần năm mươi năm qua rồi Tóc hai ta tuổi đời như sóng dội Nếu ai hỏi em về những kỷ niệm Xin hãy đáp: Một thời ta có yêu em.
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 9158)
Về nhìn lại Trường xưa Bóng em không còn nữa Bến cũ vắng em tôi Thương biết mấy cho vừa!