Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Lê Thị Kim Anh - MỘT CHUYỆN TÌNH ĐẸP CHO NGÀY LỄ TÌNH YÊU

Saturday, February 26, 20229:12 AM(View: 14170)
Lê Thị Kim Anh - MỘT CHUYỆN TÌNH ĐẸP CHO NGÀY LỄ TÌNH YÊU

                    Một chuyện tình đẹp cho ngày Lễ Tình Yêu 



Khung cảnh của lâu đài Versailles  ở Pháp mang cho tôi niềm thích thú lẫn choáng ngợp. 

 

Thích thú với những căn phòng rộng thênh thang, trang trí mỹ thuật, với màn che trướng phủ, chạm trổ cầu kỳ từ cánh cửa, cây cột cho đến từng ngõ ngách, góc cạnh. 

 

Choáng ngợp vì sự xa hoa, tráng lệ. Cả lâu đài, nơi nào cũng nạm vàng rực rỡ, từ sàn nhà lên đến trần. Những bức tranh tuyệt tác được các danh họa vẽ thẳng lên trần nhà. Mắt tôi hoa lên khi nhìn ngắm cơ man những tấm thảm (tapestry) treo tường, có thể gọi là những kỳ công bằng thủ công có một không hai. Phòng ngủ của hoàng gia với giường gối thêu tỉ mỉ bằng chỉ vàng óng ánh, bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch màu hổ phách hiếm có vô số những đồ vật trang trí tiểu xảo làm bằng quý kim, vàng bạc và gỗ quý.  

Từ balcon của lâu đài nhìn ra, vườn thượng uyển rộng tít tắp, nơi thì rừng cho vua săn bắn, nọ là kỳ hoa dị thảo, xen lẫn những đài phun nước nhiều tầng, nhanh, chậm theo tiếng nhạc. Vườn hoa thượng uyển của lâu đài Versailles nỗi tiếng khắp thế giới. Các dinh thự nỗi tiếng ở Mỹ như Hearst Castle ở California và The Breakers ở Connecticut đều hãnh diện có vườn hoa dựa theo kiến trúc của lâu đài Versailles.

Ngoài giá trị lịch sử, lâu đài này còn là một công trình đồ sộ về kiến trúc và văn hóa. Đây là một di sản xứng đáng được thăm viếng khi đến Pháp.

Cho nên, cũng dễ hiểu là sau khi ra về, khách du lịch nào cũng xuýt xoa về sự huy hoàng khó nơi nào sánh bằng. 


Nhưng nếu có ai hỏi tôi điều gì làm tôi nhớ nhất ở cung điện này thì tôi sẽ trả lời, tôi chẳng nhớ chi tiết nào rõ ràng ngoài những chữ LP nạm vàng.



Những chữ viết tắt LP này được khắc trên từng cái nắm khoá cửa trong cung điện. Chữ LP là ký hiệu viết tắt tên của vua Louis-Phillipe. Ông vua này khi cho khắc tên mình khắp nơi, chắc hẳn đã rất hãnh diện là chủ nhân của một ngôi lâu đài xa hoa vào bậc nhất, nhì thế giới.

Riêng tôi, khi ngắm nhìn chữ LP nơi lâu đài Versailles, tôi bỗng thấy mình đang đứng trước ngôi nhà xưa của gia đình ở Cù Lao Phố, Biên Hoà. 

Nếu lâu đài Versailles có những khóa cửa với chữ LP, thì ngôi nhà của Ba Má tôi có cái cửa ngõ dẫn vào nhà, khắc hai chữ LT.



LT là Lê Trương, họ của Ba Má tôi. Khi xây ngôi nhà xinh xắn cạnh bờ sông Đồng Nai này, Ba tôi hay đùa, gọi đây là “lâu đài tình ái” của hai Ông Bà.


 
MoiTinhDep 3 jpg

Đó là một căn nhà thơ mộng với vườn hoa phía trước nhà, với vườn cây ăn trái bao chung quanh, bến sông trong xanh, mát rượi, với hàng dừa nghiêng bóng, bụi tre xào xạc bên những cây chanh, cây bưởi nở hoa trắng xóa, thơm ngát trong những đêm trăng rằm. Nơi đây, Ba Má tôi đã có những ngày hạnh phúc “khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên” (2). Cuộc sống trôi qua êm ả như mặt nước sông Đồng Nai và ngọt ngào như những múi bưởi ổi , những trái mít tố nữ, những chùm nhãn thơm ngon vừa hái từ vườn. 

 

Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh lãng mạn muốn “gom mây kết thành lâu đài”. Nhưng với Ba tôi, một người sống với trái tim nhạy cảm, thì còn cách nào để tỏ tình yêu sâu đậm của mình hơn là ghi khắc hai họ của hai chủ nhân vào cánh cửa ngõ dẫn vào tổ ấm của gia đình. 

 

Và thật vậy, ngôi nhà này chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm êm đềm, “cho dù ngàn năm qua, còn vấn vương đôi hồn hoa”. (1)

 
MoiTinhDep 1


Nhưng cuộc đời thì không bằng phẳng bao giờ.

Tháng 4 năm 75, cùng số phận với đồng bào miền Nam, cuộc sống sung túc, êm ấm của gia đình tôi quay hẳn 180 độ.

Sau cơn hồng thủy, Ba Má tôi chỉ được giữ lại căn nhà đang ở. Tất cả tiền bạc, tài sản còn lại đều bị chính quyền mới lấy mất. Hai ông anh lớn, một anh sĩ quan khóa 1 trường Chiến Tranh Chính Trị và anh kia sĩ quan khóa 23 trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, bị bắt đi tù cải tạo, không biết nơi chốn và cũng không biết ngày về. Một bà chị và ông anh đang du học ở Mỹ và Nhật, mất liên lạc vì chính quyền CS cắt đứt mọi liên hệ ngoại giao với thế giới tự do. Ông anh và bà chị kế đang theo học trường Đại Học Chính Trị Kinh Doanh, vừa về đến nhà, vẫn chưa hoàn hồn sau chuyến đi một mất, một còn từ Đà Lạt.



Những nỗi lo buồn, mất mát chồng chất đã làm cho Má tôi từ một người khỏe mạnh, bị đột ngột đau tim và qua đời chỉ một tiếng đồng hồ sau.  Bà hưởng dương 49 tuổi. Lúc đó là tháng 8/75, chỉ ba tháng sau ngày mất nước.


Ngày xưa, Ngũ Tử Tư trong truyện Tàu lo việc nước, tóc bạc sau một đêm không ngủ. Ngày nay, tóc Ba tôi từ đen nhánh hóa bạc chỉ trong vài ngày sau khi Má tôi mất. Khi đó, tôi vẫn còn nhỏ nhưng đã cảm thấy được nỗi đau buồn nước mất, nhà tan, sinh ly, tử biệt, đã trĩu nặng trên vai Ba tôi biết là dường nào.



Sau khi đưa tang Má tôi, trở về ngôi nhà vắng lặng, Ba tôi ngồi xuống và viết.

Khóc Vợ Hiền 

Nợ thế từ nay trả sạch rồi!

Để sầu, để thảm, nhớ thương ôi!

Mình đi thanh thản, lòng không bận,

Tôi ở thẫn thờ, dạ chẳng nguôi!

Thân quyến nặng tình, giờ vĩnh  biệt 

Chồng con cảm nghĩa, phút chia phôi,

Thương nhau, chỉ ngắm mồ hiu quạnh.

Cầu nguyện hồn linh được thảnh thơi.

                              (L.V.N)



MoiTinhDep 4 jpg

Mỗi câu chuyện trong gia đình, giờ đây Ba tôi tìm mọi dịp để nhắc đến Má tôi với các con, “Bà Ngoại mất sớm khi Má con chỉ được 5 tuổi. Dù không có Mẹ kề cận nhưng Má con thông minh và có nhiều đức tánh, vẹn tròn bổn phận, sống hết lòng với Ba và các con. Má xử thế rất khéo léo, tình cảm với chị em, họ hàng hai bên, tế nhị, lịch sự với người quen, xóm giềng nên đều được mọi người khen ngợi, quý mến.” 

Khi Má tôi từ trần, Ba tôi chỉ có 55 tuổi nhưng ông quyết định không bứơc thêm bước nữa, vì “không ai sánh bằng Má con”.  Ông đã tìm niềm vui với các con, các cháu cho đến khi qua đời lúc 92 tuổi.  

Trong suốt 37 năm đơn độc, trong ví của Ba tôi, ngoài giấy tờ tuỳ thân là một tấm hình của ông Nội tôi và hai tấm ảnh đã phai màu của Má tôi. Những giấy tờ Ba tôi cất rất kỹ là tờ giấy hôn thú và cuốn sổ Ông Nội tôi ghi chép những chi tiết sắp xếp cho ngày thành hôn của Ông. 

Khi rời Việt Nam qua Mỹ đoàn tụ với các con, Ba tôi đã bỏ lại tất cả, chỉ kêu bà chị lớn tìm đủ mọi cách, lần đầu tiên phải trả tiền “bồi dưỡng “ cho Hải quan, để được đem theo cái tủ thờ ông bà cẩn xa cừ có trên 20 năm tuổi. Bên trong tủ thờ, ngoài những khai sanh bản chánh của các con, hình ảnh gia đình, giấy tờ kỷ niệm, là đôi dép Má tôi mang trước khi từ trần, chiếc áo dài Má tôi hay mặc, và cái ví tay Má tôi hay cầm khi đi ra ngoài. 

Khi Ba tôi mất, dưới gối Ông nằm là một cái áo lót của Má tôi mà Ông đã gói mang theo khi rời VN, và đã giữ cạnh bên mình trên 37 năm trời!

Phải chăng,

Đập cổ-kính ra tìm lấy bóng. 

Xếp tàn-y lại đễ dành hơi (3)

Lời trối trăn cuối cùng của Ba tôi là muốn được về an nghĩ bên cạnh Má tôi, để hai người không còn chia cách. 


MoiTinhDep 2

Chắc hẳn Ba tôi muốn theo gương người xưa:



Sống đồng tịch, đồng sàng,

Chết đồng quan, đồng quách.

So với ông Vua tiền rừng bạc bễ, đã hãnh diện khắc tên của riêng mình cho ngôi lâu đài tráng lệ, Ba tôi chỉ có một tổ ấm gia đình với tình yêu sâu đậm dành cho người phối ngẫu. Nhưng tôi vẫn nghĩ Ba tôi là người được nhiều hạnh phúc hơn.

Ba tôi đã có một người tri kỷ để cùng chia ngọt, sẻ bùi. Ông đã sống  rất hạnh phúc và chung thủy suốt đời với một mối tình đẹp duy nhất của đời mình. 

Chiếc cỗng nhà với hai chữ LT cạnh nhau mãi mãi là chứng nhân cho mối tình son sắt. Ba tôi đã giữ tròn lời hứa như Ông đã viết trong bài thơ tiễn biệt Má tôi.



Vầng Trăng Đã Khuất  

Cao xanh sao nỡ phân ly,

Đoạn tình mẫu tử, chia lìa phu thê.

Má Nghĩa ôi, âm dương đôi ngã,

Mình ra đi, tôi ở lại đây.

Đường trần thui thủi một thân,

Đau lòng kẻ ở, an phần người đi.

Hỏi: Có phải tầm tiên, lánh tục 

Cớ sao đành vội vã tách rời!

Không câu giã biệt, không lời trối trăn!

Từ nay xa cách đôi nơi 



Má Nghĩa ôi, 

Vầng trăng sáng từ đây khuất bóng 

Biết tìm đâu ánh đẹp rạng ngời,

Thương nhau, tôi có mấy lời,

Tình chung xin hứa, không dời lòng son.

                

(Nghĩa là tên ông anh cả của tôi)

(1) Lời trong bản nhạc Lâu Đài Tình Ái của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

(2) trích trong truyện Kiều của Nguyễn Du

(3) trích trong bài thơ “Khóc Bằng Phi” hay “Ơi Bằng Thị”. Đến nay, vẫn chưa được xác định ai là tác giả, vua Tự Đức hoặc văn hào Nguyễn gia Thiều.

Lê thị Kim Anh, khoá 15

Sunday, December 7, 2025(View: 332)
Tôi thấy tình bạn quý hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.”
Sunday, December 7, 2025(View: 447)
Tôi đưa con gái về Việt Nam như món quà tặng con sau khi tốt nghiệp và muốn con tìm về cội nguồn.
Saturday, December 6, 2025(View: 379)
Năm nay – 2025 xảy ra bão lụt trên toàn cả nước mà chẳng thấy có anh hề nào, chị ca sĩ nào, thím hoa hậu nào dám đứng ra quyên tiền cứu trợ.
Saturday, December 6, 2025(View: 432)
Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.
Saturday, December 6, 2025(View: 333)
Mỗi trang sách của tôi là một hoài niệm quá khứ Và N. xuất hiện như một nạn nhân mà suốt cuộc tôi là một ám ảnh không nguôi.
Saturday, December 6, 2025(View: 298)
Từ thời tổng thống Ronald Reagan trở về sau việc tha tào cho các em gà được coi như là một truyền thống hằng năm mà các tổng thống có nghĩa vụ phải thi hành nghiêm chỉnh.
Wednesday, November 26, 2025(View: 827)
Năm 1941 Quốc Hội Mỹ đã đồng thuận và chọn ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ 4 trong tháng 11 sẽ là Ngày Tạ Ơn trên toàn quốc.
Tuesday, November 25, 2025(View: 925)
Tất cả họ đã cho tôi niềm an vui trong chuyến bay này, dù chỉ là những điều bình thường...
Saturday, November 22, 2025(View: 1218)
Không ai đã ở trên đất Mỹ mà không biết ngày Lễ Tạ Ơn – Thanksgiving Day mang ý nghĩa mừng được mùa thu hoạch và cảm tạ Chúa ban cho cuộc sống no đủ,
Thursday, November 20, 2025(View: 1355)
Bút pháp Hoàng Xuân Sơn trong Hơi Thu giống một “Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp” của Kim Dung: người làm thơ không tấn cũng không thoái;...
Monday, November 10, 2025(View: 1265)
rong hoài niệm, xin tặng những duyên-sài-gòn hạt mưa bay theo thời gian. Cũng để tặng cô bạn thơ tên Duyên của tôi, người đến cõi nhân gian với hoa Daffodil vàng,
Saturday, November 8, 2025(View: 1378)
“Mùa Thu Ở Nơi Khác” cũng đã san sớt cho xứ nóng tình nồng “Hữu Tình = Houston” này – dù muộn màng. Phần tôi – tôi cũng đã tận hưởng được cái lạnh của mùa thu
Saturday, November 8, 2025(View: 1750)
Nhìn gia đình của cặp vợ chồng trẻ, tôi ao ước được hưởng một giây phút hạnh phúc như vậy. Tôi ra về với nhiều luyến tiếc. Phải chi ....
Thursday, November 6, 2025(View: 1940)
Một nén tâm hương để tưởng nhớ đến người Thầy khả kính của tôi, trong mùa Thanksgiving - mùa của lòng tri ân và biết ơn.
Sunday, November 2, 2025(View: 1742)
Hà trở lại ngôi nhà màu hồng của Andra, mua bộ đồ hóa trang Phù Thủy cho nàng và một bộ áo choàng mũ trái bí đỏ cho “nội thằng Keith.”
Sunday, November 2, 2025(View: 2015)
lá cây rơi xào xạc, những cành cây khô lắc rắc rơi, ba mẹ tôi đã vào phòng ngủ, chỉ một mình tôi ngồi học bài. Chợt tiếng… dập dình của chiếc ghế mây quen thuộc đâu đây lúc mờ lúc rõ ở tầng trên…
Saturday, November 1, 2025(View: 1760)
Đợi 1 năm cha mẹ đã thấm mùi khổ đau tưởng Liên đã chết ngoài biển khơi, nàng về trình diện cha mẹ trong niềm vui to lớn tái sinh bất ngờ này chắc sẽ được cha mẹ tha thứ..
Friday, October 24, 2025(View: 2179)
Ca từ của một bản nhạc là công trình tim óc của một nhạc sĩ, được trau chuốt không kém phần nhạc. Nhà thơ Nguyễn Đình Toàn đã cho in cuốn sách “Thơ & Ca Từ”
Friday, October 24, 2025(View: 1973)
Sống qua hơn một thế kỷ, nhà giáo, nhà văn Doãn Quốc Sỹ là nhân chứng của một giai đoạn lịch sử nước Việt đầy thăng trầm.