Danh mục
TIN TỨC MỚI
13 Tháng Bảy 2018
Đây là tổng hợp các danh sách Mạnh Thường Quân từ năm 2016 đến 2018 được cập nhật đến ngày 14 tháng 07, 2018
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
16 Tháng Bảy 2018
Sau 63 trận đấu, World Cup 2018 chính thức bước vào trận chung kết đầy sôi nổi và đội tuyển Pháp "thắng lớn" đè bẹp đội tuyển Croatia tỷ số kỷ lục 4:2.
15 Tháng Bảy 2018
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi
15 Tháng Bảy 2018
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
15 Tháng Bảy 2018
Tựa: Mùa Xuân Tôi Và Em Nhạc: Phạm Chinh Đông Ca sĩ: Khánh Minh
14 Tháng Bảy 2018
Thầy trò Ngô Quyền đã đến với nhau trong ngày hậu Ngô Quyền không hẹn trước, biết bao niềm vui ngập tràn trong ký ức không thể nào quên.
14 Tháng Bảy 2018
Xin cám ơn mọi người còn thương tưởng đến bạn Đinh Thiên Thọ, CHS khóa 8 trung học NQ BH. Cựu SVSQ. TB. TĐ. Phật tử Tuệ Tịnh...
14 Tháng Bảy 2018
Chánh Niệm được xem như là cội nguồn, là gốc rễ để Tâm được an tịnh. Khi tâm an thì thân khoẻ và trí tuệ sáng suốt hơn.
13 Tháng Bảy 2018
Giữ lòng trọn nghĩa không phai Em mòn mỏi sống trần ai lạnh lùng Chữ Sinh, Tử kiếp hư không Ôm bao nhung nhớ, mặc dòng lệ rơi.
13 Tháng Bảy 2018
Mùa Hè tháng bảy lạ thường, Mưa rơi như trút ngập đường ta đi. Nhìn trời u ám buồn chi, Không gian vắng lặng, lòng thì bơ vơ.
13 Tháng Bảy 2018
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
Số lượt truy cập
4,708,864

Bùi TuyếtMai - CỎ HOA MỌC DẠI HIÊN NHÀ

03 Tháng Hai 201812:04 SA(Xem: 841)
Bùi TuyếtMai - CỎ HOA MỌC DẠI HIÊN NHÀ

 

C hoa mc di hiên nhà

codaimochiennha

Ngày tháng đang dần trôi về phía cuối năm, nghe như có một chút giật mình thảng thốt, thời gian kia chẳng bao giờ dừng bước!

Tỉnh lỵ Biên Hòa, có gì đó không thể gọi tên, không thể diển tả, chỉ biết rằng âm vang đó mang cho tôi cảm giác xôn xao, lại vừa mang cho tôi cảm giác bình yên dịu ngọt.

Ngày ấy, Biên Hòa tôi đường phố tuy nhỏ nhưng vẫn thấy thênh thang, buổi sáng tinh mơ vẫn ngắm được ánh mặt trời dần lên. Cô gái nhỏ trong giấc ngủ mơ màng, nghe vẳng xa tiếng gà gáy trưa xao xác, giọng rao hàng quen thuộc đều đặn ngân nga như võng đưa chở lời ru ngọt lịm ... và ôi, dặt dìu làn khói, làn khói trắng tỏa thơm hương bếp chiều, tiếng má ới gọi những đứa con má thôi chạy chơi, mau về nhà ăn cơm má nấu.

Nỗi nhớ quê nhà. Nỗi nhớ ngày thơ. Không phải là một thứ gì đó để đong đếm được nhiều hay ít, nổi niềm ấy đơn thuần và bình dị như cỏ hoa mọc dại bên hiên nhà.

Là thổn thức trong tim khi một tối nhìn trăng lên đơn lẽ, sao đi đâu mà để ánh trăng buồn hiu quạnh giữa bầu trời đêm mênh mông tối? Chỉ có vậy thôi, là nhớ trăng sao đầy trời đêm nao ở chốn quê nhà, nhớ từ ánh trăng ngày còn nhỏ dại ngước mắt tìm mãi, vì tin rằng ở trên đó có chú Cuội có chị Hằng, nhớ cho đến vầng trăng buông mình thả vệt sáng dịu dàng qua khung cửa tối, cho tuổi bâng khuâng vừa hé xuân thì lần đầu biết thao thức nhớ ai ...

 

*******

Cựa mình thức giấc, sáng nay không có gì để vội vã, tôi nán một chút trên giường nhìn ô cửa quen thuộc, và có chút đợi chờ những vạt nắng mỗi sớm vẫn cố vẫn chen mình vào những tàng lá xanh um, thả xuống những đốm nắng nhảy nhót trên chiếc bàn kê gần cửa sổ. 
Nắng đã không về sáng nay!
Như tôi, đã chưa một lần về Biên Hòa quê tôi ngày tết, kể từ khi tôi mở ngoặc đời mình!


Đã bao nhiêu lần tôi nói thầm mình nghe câu, "cuối năm rồi!" , tôi không biết lời ấy chứa nặng đầy bao nhiêu nỗi nhớ, chỉ nghe cảm giác như mình rơi hun hút vào một vùng trốt xoáy cuốn tôi trôi ngộp về với quê nhà. Tôi ngơ ngẫn nhớ mái nhà xưa, nhớ nắng sớm mai, nhớ chiều mưa ướt, nhớ gánh chè thơm, nhớ hàng phượng vỹ, nhớ chiếc lá bàng rơi xuống sân trường, tôi nhặt về ép khô nằm ngoan trong trang vỡ bên cạnh tên ai ... nhớ những con đường ngày xưa còn nhiều im vắng, có thể nghe được câu hát ru vọng lại, có thể từ một ai đó, cũng có thể từ chiếc radio hàng xóm bên nhà ... 


Nhớ nức nở không gian ấm áp của đêm 30 tết với mùi nhang trầm thơm dìu dặt, cả nhà tôi đủ đầy anh chị em rộn ràng đón đợi, đợi má đón giao thừa, đợi ba đi một vòng, quay về nhà xông đất đầu năm, đợi nôn nao mong cho đêm dài mau qua, để sáng mùng một được mặc lên tấm áo còn thơm lừng mùi vải mới, đợi thập thò cái ngoắt tay gọi ra để được vòng tay cúi đầu nhận bao lì xì đỏ thắm, mà nghe niềm vui vang rân trong lòng ...


Nhớ tiếng nhịp khua lóc cóc đều đặn của cổ xe ngựa quen thuộc đối diện xéo nhà tôi, nhịp khua chiều nay nghe như hân hoan hơn ngày thường với hoa trái chất ngập cổ xe. Tôi nhớ rất rõ, nhớ quá chừng nhưng lại không sao diễn tả được cái không gian rộn ràng nhưng lại âm trầm thầm lặng đến vô cùng của giờ khắc sau giao thừa ...

Tết, niềm vui, ước nguyện may mắn an lành ... hết thảy ẩn mình vào nhành lá xanh non, vào những búp hoa tơ chờ hé nở, mà má tôi và những người cùng nhau đi hái lộc ân cần nâng giữ mang về.


Nhớ ba ôm ngập tôi vào lòng trên võng đong đưa, nhớ tiếng chổi tre xào xạt trong dáng má khom mình quét lá mận lá khế rụng đầy trên sân, dọn chỗ cho má để những tràng trải đầy củ kiệu phơi nắng, nhớ đất ẩm dậy mùi sau cơn mưa lâm thâm chiều về nắng xế ... Tôi nhớ lan man đủ thứ chẳng theo thứ tự, chẳng có gì liên quan cùng nhau, và tôi cũng nhớ ra rằng, mình đã già rồi, khi nỗi nhớ nào cũng mang dáng dấp ngày xưa!


Chỉ một vạt nắng sớm mai thiếu vắng bất chợt, mà lại nhớ nắng mưa, lá rụng sân trường, nhớ cả tên ai bỗng dưng thơm lạ dưới chiếc lá ép khô thoảng hương trong trang vỡ học trò ... Như cơn gió rong chơi thổi tung triền nhớ, gió xô tôi liêu xiêu lại lan man nhớ tết ở quê nhà ... là sao vậy? 


Ai biết đâu, cứ vậy mà nhớ thôi. Nhớ vụng nhớ dại. Nhớ ngọt nhớ ngào. Nhớ ngơ nhớ ngẫn ...

Biên Hòa ơi Biên Hòa! Quê nhà ơi là quê nhà! 

 

*******


Đơn thuần và bình dị như cỏ hoa mọc dại ở bên hiên nhà, có chăm bẳm nuôi nấng gì đâu, cỏ hoa dại vẫn hồn nhiên mà sống ... 

 

*******


Những tờ lịch xé dần cho ngày tháng đi về cuối năm, tờ lịch mõng tanh nhưng chứa đựng biết bao nhiêu mùa thời gian trôi qua trên đấy, và còn chất chứa thêm biết bao nhiêu ký ức của mỗi một đời người, cho người ta nhớ lại, cho bạn, cho tôi cứ tha thiết tìm về. 


Ngày tháng lênh đênh, đời người phù du, nhưng những kỷ niệm trong đời đã được dệt nên, được khắc chìm khắc nỗi trong tâm hồn thì vẫn như những chú chim én véo von xây mùa mỗi độ xuân về. Để khoảng trời ký ức xưa phủ ngợp vàng sắc nắng mai, cho bầu trời kỷ niệm vẫn lừng lững xanh cao, cho chim én ngày xưa vỗ cánh mơ về, ngước cổ ngập ngời hót vói vọng ngày xưa ...


Nhắm mắt cố lắng nghe tiếng thời gian đi qua! 

Tôi nghe thấy thời gian đang đi qua rất nhanh, nhanh lắm, nỗi nhớ nỗi vui nỗi buồn tôi chạy theo không kịp, vì tôi đã lỡ nhớ rất nhiều, vì tôi đã lỡ để nỗi buồn tôi rất sâu ... bao nhiêu cảm xúc dồn chật trong những tháng ngày này, tôi rung cảm với tuổi thơ quê nhà, với những hình ảnh, kỷ niệm khó tả trong suốt bao nhiêu năm tháng đã đi qua đời tôi. 


Một ngày cuối tuần, một tuần cuối của tháng trong năm, cảm xúc ào ạt mênh mông, ngọn nến hoài niệm được thắp sáng lên, tôi yêu thương thủ thỉ chuyện trò ... 

Có ai như tôi trò chuyện với kỷ niệm của mình chưa?

Tôi chợt thấy thương mình trước một mùa đi!

 

*******

Sau khung cửa sổ tôi nhìn ra khoảng trời bé con, chiều cuối năm gió lướt thướt lạnh se lòng, tôi nhặt nhạnh từ chút ký ức trong không gian lắng đọng này, không dám phung phí dù cho chỉ là nhặt nhạnh lại những thứ đã tàn phai, ố lem cùng năm tháng. Bên ngoài không gian bàng bạc, lá rụng đầy sân, mùi hương nguyệt quế tắm đẫm hơi lạnh dậy thơm nồng nàn, như cảm xúc đang sống dậy trong tôi, những con đường, những hàng quán phố chợ xôn xao của quê nhà, buổi tối mùa hè tiếng dế kêu re re bay đầy dưới bóng đèn đường, tôi nghe cả đâu đây có tiếng chuông đổ ngân nga từ ngôi nhà thờ Khiết Tâm vọng đến ...


Tháng ngày cuối năm, nên mọi thứ dường như rất vội vàng hối hả. Tôi muốn khoan dung với cảm xúc của mình, tôi chỉ muốn được dìu cảm xúc mà đi. Nhưng có được đâu, thời gian trôi nhanh về cuối dốc, tôi hụt nhoài bước ngược dốc thời gian! 

Cảm giác trôi ngược với thời gian làm tôi hoang hoải tiếc nuối một điều gì đó vừa nhò bé trong đôi bàn tay miết chặt, vừa to lớn như cả bầu trời kia lồng lộng mênh mông suốt đời không ôm hết.


Tôi, trong một ngày không vội vã ngồi đây ngắm nhìn không gian mang màu sắc cuối năm, tôi buông thả nỗi nhớ đằm đằm trĩu nặng vào quê tôi, tỉnh lỵ Biên Hòa ... 

Có gì đó không thể gọi tên, có gì đó không thể diển tả, chỉ biết rằng âm vang ấy mang cho tôi cảm giác bình yên, rưng rưng dịu ngọt, cảm giác như một chiếc gối bông êm đềm cho tôi trở về úp mặt ...

"Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp / Quê nhà một góc nhớ mênh mông"

 

Bùi TuyếtMai

 

 

 

08 Tháng Bảy 2018(Xem: 494)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 162)
...có vườn hoa của Mẹ và giàn thiên lý thơm lừng và nhất là thèm mãi bát canh cua đồng ngọt ngào của Mẹ ngày xưa mà giờ đây chỉ còn lại trong dĩ vãng.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 377)
Bài này được viết ra và ghi lại trong bầu không khí đặc biệt bàn luận sôi nổi giữa những fans túc cầu của Đại Gia Đình Ngô Quyền trong suốt đại hội.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 433)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
02 Tháng Bảy 2018(Xem: 589)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ĐƯỜNG CHIỀU - Nhạc sĩ Dương Hồng Duyệt - Ca sĩ Duy Khánh Patrice Trần thực hiện youtube
29 Tháng Sáu 2018(Xem: 235)
Miệng vừa cắn củ khoai lang luộc, thằng Tèo chịu hết nổi! Nó quạo quọ một cách... đáng thương, nói với thằng Lìn là sao đưa người tới đây nhiều nên xài đống cây vụn... mau hết quá!!
23 Tháng Sáu 2018(Xem: 273)
. Thứ súng cây này thời bây giờ tụi nhỏ chắc không biết đến đâu, nhưng vào thời đó là món đồ chơi giá trị vào những ngày tháng cuối năm, Tết sắp đến... .
18 Tháng Sáu 2018(Xem: 276)
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày “Từ Phụ”. Thục Vũ nghĩ mãi, cố gắng tìm một món quà nào thật qúy giá để tặng Bố, Bố rất giản dị, Bố không thích quà cáp tốn tiền.
17 Tháng Sáu 2018(Xem: 346)
Tới đây, tôi rất vui mừng loan tin là quyển Ngô Quyền Toàn tập của chúng mình đã được trịnh trọng đem vào nhà in rồi. Nhóm thực hiện sau bao nhiêu đêm thức khuya dậy sớm
17 Tháng Sáu 2018(Xem: 1272)
Tháng 6 có nước mắt của những người con mất Cha, ngậm ngùi săm soi gót chân mình xem đã lấm bùn từ lúc nào, từ ngày 30 tháng 4, hay từ ngày thân phụ khuất bóng?
19 Tháng Năm 2018(Xem: 615)
Thầy đang mong mỏi từng ngày để được hưởng niềm vui tương ngộ vào tháng 7 sắp tới. Đó là niềm hạnh phúc của một người Thầy đã giã từ bục giảng ...
19 Tháng Năm 2018(Xem: 647)
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 503)
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 404)
Tôi chỉ đơn thuần viết những cảm nghĩ chân thật của mình về cơ hội được biết anh và cám ơn anh đã gửi cho tôi những bài thơ tuyệt vời
13 Tháng Năm 2018(Xem: 614)
"Lễ Mẹ" tháng năm đã về rồi Con buồn nhớ Má lệ thầm rơi Ví dầu con có bao nhiêu tuổi. "Mồ côi" con má vẫn ngậm ngùi.
27 Tháng Tư 2018(Xem: 547)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LIÊN KHÚC SÀI GÒN NIỀM NHỚ KHÔNG TÊN - Tưởng Niệm 30-4-1975 Kiều Oanh thực hiện youtube
14 Tháng Tư 2018(Xem: 681)
Bao năm lưu lạc xứ nguời, tôi đã có lần cuối cùng thăm lại xóm Lò Lu của Xã Hóa an, nhìn lại con đường từ ngã tư xuống bên đò, lòng tôi như se lại.
08 Tháng Tư 2018(Xem: 667)
Tôi thầm cám ơn các nhà thơ đã trang trải tâm tình về quê hương xứ Bưởi và được anh Bằng Giang chấp cánh bằng những dòng nhạc dịu êm,
24 Tháng Ba 2018(Xem: 776)
Một kỷ niệm nhỏ của nhà thơ Trần Mộng Tú thời còn là một “nữ sinh Lớp Tám” cho chúng ta thấy tư cách của một thầy giáo và lòng tôn kính của phụ huynh học sinh đối với thầy,
18 Tháng Ba 2018(Xem: 1167)
...nơi những vị Bồ Tát như Ngài chắc chắn biết rõ mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, như Phật đã và sẽ tiếp tục làm để cứu độ chúng sanh ở cõi trần còn nhiều khổ đau và phiền lụy này.