Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Tô Đăng Khoa - Những "Giọt Sương" và "Giọt Nắng” trong dòng nhạc “Rêu Phong” của Nhạc Sĩ Thanh Tùng

18 Tháng Ba 201611:29 CH(Xem: 22509)
Tô Đăng Khoa - Những "Giọt Sương" và "Giọt Nắng” trong dòng nhạc “Rêu Phong” của Nhạc Sĩ Thanh Tùng
Những "Giọt Sương" và "Giọt Nắng”
trong dòng nhạc “Rêu Phong” của Nhạc Sĩ Thanh Tùng

Thay Lời Tạm Biệt Nhạc Sĩ Thanh Tùng
Tô Đăng Khoa
 
-giotnang2

Nhạc Sĩ Thanh Tùng đã theo những “giọt nắng bên thềm” trở về lại với hư vô trong một buổi hoàng hôn đời người vào ngày 15 tháng 3, 2016. Điều này để lại nhiều “giọt sương trên mí mắt” cho những người hâm mộ dòng nhạc Thanh Tùng.

“Sanh ký, tử quy”, “Sống gửi, thác về” đó là quy luật tự nhiên.  Như “giọt nắng” trở về hư không trong một chiều cuối đông, nhạc sĩ Thanh Tùng trở về cõi tịnh trong sự hoài niệm và tri ân của nhiều người.  Di sản để lại cho đời là những “bài hát rêu phong” nhưng phơi bày sự sống đầy sung mãn của ông.

Rêu là một loại thực vật sống trên môi trường khắc nghiệt nhất: Chúng sống trên đá chứ không phải trên đất.  Rêu sống chủ yếu nhờ những giọt sương, giọt nắng.  Thực phẩm chính chỉ có vậy, rể của nó bám trên đá cứng. Thân rêu rất mong manh, chúng tụ hợp nhau thành một lớp mỏng màu xanh bám chặt trên đá. Rêu còn mang biểu tượng dấu tích của thời gian, vì không phải đá nào cũng có rêu phủ. Đá có rêu là đá đã đứng yên trong môi trường một nắng hai sương một thời gian rất lâu. 

Vì thế “Rêu Phong”- là hình ảnh phơi bày của sự sống mãnh liệt trước thử thách tàn bạo của thời gian và môi trường sống.  Sư hiện hữu của nó là bài ca, là minh chứng của sự sống bất diệt. Đó là bài ca mà Thi Sĩ viết mãi không nên lời trong khi người thưởng ngoạn thì dường như cứ vội lãng quên, hay chỉ lướt qua một cách hời hợt:

Lâu lắm rồi anh không đến chơi
Cây xen đá lá bạc như vôi
Sỏi đá rêu phong
Sỏi đá chưa quên chân người
Bài hát rêu phong
bài hát viết không nên lời
đã vội ... lãng quên

Nhưng không, tôi không nghĩ vậy, những bài hát “rêu phong” của Nhạc Sĩ Thanh Tùng sẽ còn ở lại rất lâu với nền Âm Nhạc Việt.  Chúng sẽ không dễ gì bị vội lãng quên. Vì sao? Vì nó có giá trị thực của chính nó. Vì nó đã được bảo chứng bởi một đời sống cống hiến rất  tận tụy cho Âm Nhạc của Nhạc Sĩ Thanh Tùng.
Đôi khi ta cần tìm lại nhìn rõ, quan sát kỹ đời sống của “rêu phong” để cảm nhận dòng chảy êm đềm của sự sống, của từng ngày bình yên, và đồng thời để ý thức rất rõ ràng rằng, một ngày nào đó, khi giọt nắng trong ta về lại với hư không, hơi ấm không còn trụ lại trong thân này nữa, là ngày ta cũng sẽ từ giã trần gian này:

... Bài hát tìm trong khói thuốc từng giờ bình yên
Bài hát tìm trong lá biếc từng chiều hoàng hôn
Còn lại trong tôi, còn lại trong anh
Chỉ là lung linh giọt nắng bên thềm
Trả lại cho tôi, trả lại cho anh
Trả về hư không giọt nắng bên thềm

Sự sống tìm trong mong manh khói thuốc của từng giờ bình yên, trong từng lá biếc từng chiều hoàng hôn.  Chúng chuyển dịch, và lung linh như những giọt nắng bên thềm.  Đẹp long lanh, lung linh, nhưng dễ tan vỡ như một bong bóng xà phòng.
Để rồi một này nào, thật bất chợt, không có hẹn trước, vào một bữa sớm mai như sớm mai hôm nay:

Một sớm mai kia
Chợt thấy hư vô trong đời
Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi
Chỉ là ... thế thôi ...
Thi sĩ đã đi xa rồi.  Ồ cái chết!
Thì ra vào buổi sớm mai hôm nay:  “ở đâu đây”, hay  “đã xa rồi”  thì cũng như nhau thôi.  
Vì sao? Vì “ở đây” hay “ở đâu” thì cũng:  Chỉ , thế thôi! 
Ồ Thế thôi, là như thế đấy!  Cho dẫu sống hay chết, thì:  Chỉ LÀ.
Sự sống chỉ LÀ mà thôi.  Nó không bao giờ không LÀ. 
Sự sống đã LÀ, đang LÀ, và một triệu năm nữa củng sẽ LÀ.
Sự sống Là, cho nên Thanh Tùng hát bài ca Như Thật.  Hãy sống Như Thật với chính mình.  Với từng cảm xúc và suy nghĩ của chính mình.  Đừng bao giờ cười thật buồn:

Có những lúc em cười thật buồn
Sao em không khóc cho lòng
lòng nhẹ nhàng hơn...
Vì có những lúc ta nhìn cuộc đời
Niềm vui trong ánh mắt
còn lệ buồn, lệ buồn trên môi...
Xin em hãy khóc nồng nàn từ con tim
Xôn xao giòng nước mắt hết buồn phiền trong em
Khi ta đã có nụ cười ở trong tim
Giọt sương trên mí mắt
là mặt trời, mặt trời dịu êm...
 
Khi ta biết khóc một cách thật nồng nàn từ con tim, khi ta cảm thông được sâu sắc đời sống khổ lụy của kiếp nhân gian, khi từ tâm từ lực phát huy hết diệu dụng của nó, tất cả buồn phiền của ta tan biến. Ta dấn thân hết lòng hết sức vì đời. Điều này mang lại niềm vui đích thực  cho chúng ta.
Khi ta đã có nụ cười ở trong tim, thì giọt sương trên mí mắt là mặt trời dịu êm.  Giọt sương trên mí mắt giờ đây là sự bùng vỡ, lan tỏa, của từ bi, của cảm thông. Chính lòng từ bi đó, cũng là mặt trời chói sáng của Trí Tuệ. 

Xin trân trọng tạm biệt nhạc sĩ tài hoa Thanh Tùng.

Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi
Chỉ là ... thế thôi …



*Xin bấm vào phần youtube bên dưới để thưởng thức:

GIỌT NẮNG BÊN THỀM - Nhạc: Thanh Tùng - Ca sĩ: Thanh Lam


*Xin bấm vào phần youtube bên dưới để thưởng thức:

GIỌT SƯƠNG TRÊN MÍ MẮT- Nhạc: Thanh Tùng - Ca sĩ: Hồng Nhung





03 Tháng Hai 2009(Xem: 80547)
  Trong những giây phút thiêng liêng ấy, tôi sực nhớ lại hình bóng người Ông khả kính: ông ngoại PHAN VĂN NGA, nguyên Trưởng Ty Tiểu Học tỉnh Đồng Nai (trong chế độ cũ).
03 Tháng Hai 2009(Xem: 74014)
  Tôi bắt đầu lên tỉnh học từ 1960. Ba mất sớm, nhà quá nghèo, anh chị em lại đông. Trong suốt thời gian đi học, tôi đã làm rất nhiều nghề để có tiền sinh sống, nổi bật nhất là nghề dạy kèm.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 65696)
  Tôi chỉ viết về những năm đầu tiên mà ký ức của tôi còn lưu giữ. Sau này, khi tập hợp được các anh em ở những niên khóa sau, lần lượt chúng ta sẽ đúc kết thành một bản danh sách hoàn chỉnh.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 78467)
  "Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, rơi trên bục gỗ, rơi trên tóc thầy...” Tiếng nhạc từ phòng con gái của tôi vọng sang, làm tôi hồi tưởng lại những bàn ghế cũ, phấn trắng, bảng đen...
30 Tháng Giêng 2009(Xem: 68761)
Cũng nhờ vậy rất nhiều cánh chim NQ lạc loài ở phương trời xa tìm về liên lạc được quý Thầy Cô và bạn học năm xưa. Điển hình chúng tôi ở Âu Châu mừng quá khi nhận và đọc được 2 quyển báo học trò đó, tưởng chừng như thấy lại thời NQ xa xưa.   Đặc biệt tìm thấy trong đó có cả một vườn thơ Tao Đàn đủ sắc hoa rực rở.
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 76195)
  Hỡi cô Cựu Nữ Sinh Ngô Quyền, hỡi cô bạn hàng xóm của tôi ơi!   Tôi rất cảm phục và trân quí cô.   Nếu giữa cô và tôi không có thứ tình cảm nào khác thì trong tôi sẵn có có một thứ tình keo sơn gắn bó với cô từ lâu, từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành, kéo dài cho đến tuổi…sồn sồn bây giờ và tuổi già sắp tới, đó là tình bạn.   Còn cô thì sao?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 76788)
Từ chia tay ở Tân Mai, tôi không hề biết Th giờ ra sao? Cuộc chiến qua đi thật xa. Bao thăng trầm trãi xuống cho quê hương, cho đời người. Thì thôi, hãy là những lời cầu nguyện bình an cho nhau. Dẫu mai đời có thế nào?
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73838)
  “Muốn sang phải bắt cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu kính Thầy”  
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73936)
( Tựa bài được đặt theo hai câu thơ của nhà thơ Vũ Đình Liên “ Người muôn năm cũ bây giờ ở đâu?” để thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến các Thầy Cô đã về với “hạc nội mây ngàn”, và các Cựu học sinh NQ đã vĩnh viễn “bỏ cuộc chơi”).
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 72681)
    Có lẽ mọi người đang thắc mắc tại sao lại gọi là đứa con nuôi của trường Ngô Quyền? Bởi vì hầu hết các học sinh được vào học bắt đầu từ lớp 6 và trưởng thành ở lớp 12 rồi vào đại học, nên được xem như con đẻ...
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 72022)
    * Bài viết cho linh hồn thầy Nguyễn Phong Cảnh, một tinh thần đáng học hỏi cho toàn thể hội viên Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa.      
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 75557)
  Qua những hình ảnh, các bài viết của thầy cô bạn bè, chúng ta đang thấy lại từng khuôn mặt, dáng hình, tính cách của các ân sư, đưa chúng ta trở về con đường phát triển của mái trường xưa. Qua đó, câu nói “Cơm Cha-Áo Mẹ-Công Thầy” càng mang ý nghĩa sâu đậm hơn!
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 74226)
Dẫu cho ngày tháng có phôi pha, buồn vui dù ít hay nhiều đều là những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng…Hy vọng những cuộc tương ngộ, trùng phùng của ngày hôm nay sẽ nhắc nhở chúng ta một quá khứ ươm bằng mật ngọt, và mãi cầu mong một tương lai đến cho vừa đẹp lòng người.
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 80509)
  Có những sự việc tình cờ suy gẫm lại hình như được sắp xếp sẵn. Y và tôi ngồi cạnh nhau, từ ngày học Thất 2 cho đến khi ra trường. Ban đầu tôi rất ghét cái tính thật thà   thẳng tánh của Y, vì nó dám nói rằng trường tiểu học Trần Quốc Tuấn ở Tam Hiệp, nơi tôi đi học, chưa hề nghe nói đến. Trái lại Y là học sinh giỏi của trường Nữ Tiểu Học Biên Hòa .
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 74102)
Học sinh Ngô Quyền ngày xưa, lưu lạc bốn biển năm châu, với đời sống rất riêng của mỗi người, nhưng hình như chúng tôi vẫn có một tập hợp giao, giống nhau ở chỗ chúng tôi vẫn kính trọng và biết ơn tất cả các thầy cô như từ thuở nào, chúng tôi còn nhỏ dại, ngồi ở ghế học trò của trung học Ngô Quyền.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 75851)
Thật ra, nói bạn tôi là bà mai không đúng mà cũng không sai. Không đúng vì làm gì có chuyện Ngọc Dung giới thiệu tôi với anh Nhiên. Nhưng không sai vì nếu không chơi thân với Dung thì không chắc tôi vướng lụy lưới tình...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69100)
  Những thằng bạn ấy bây giờ ra sao rồi nhỉ? Mới chỉ có hơn ba mươi năm, lớp Tứ Bốn giờ đây có bạn sắp sữa hồi hưu, có bạn đã làm ông nội, ông ngoại, có bạn đã vĩnh viễn ra đi, nhìn lại mình, mái tóc muối đã có phần nhiều hơn tiêu.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 73748)
         Ngày vui sao qua mau!   Cuộc vui rồi cũng đến lúc chia tay. Những ngày qua, bọn chúng tôi như sống lại thuở học trò vui vẻ, vô tư không chút gì vướng bận. Có lẻ không ai phủ nhận thiên đường học sinh trong mỗi chúng ta ai cũng có...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69347)
  Đến rồi đi, đó là lẽ vô thường sống động nhất của tạo hoá không dành một biệt lệ cho ai.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 66523)
  “Hãy đến với nhau một lần vì sợ rằng sẽ không còn được thấy nhau nữa” .