Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Diệp Hoàng Mai - GẶP NGƯỜI BIÊN HÒA XƯA TRÊN XỨ SỞ KANGAROO

13 Tháng Mười Hai 201112:00 SA(Xem: 130665)
Diệp Hoàng Mai - GẶP NGƯỜI BIÊN HÒA XƯA TRÊN XỨ SỞ KANGAROO


GẶP NGƯỜI BIÊN HÒA XƯA TRÊN XỨ SỞ KANGAROO


sydney-mai-2-content

 

Không hề có trong dự tính của tôi lần đầu đến Úc, nhưng cái duyên hội ngộ người xưa cho tôi cơ hội gặp lại khá đông anh chị em cựu học sinh trường Ngô năm cũ. Hạnh phúc biết bao sau hơn 36 năm dài người Biên Hòa lưu lạc, chợt một ngày đẹp trời nơi xứ người ta hội ngộ bên nhau. Người đầu tiên tôi mong gặp lại nhất, là cựu huynh trưởng Hướng Đạo Phạm Phú Hòa, cựu học sinh trường trung học Ngô Quyền niên học đầu tiên.

Nhận cuộc gọi của tôi, anh Hòa la… chói lói: “Sao em ngẫu hứng dữ vậy Hoàng Mai? Ở nước Úc này, đi đâu và làm gì cũng phải có kế hoạch ít nhất từ sáu tháng đến một năm. Đùng một cái em gọi, làm sao anh đón em được? Anh chị đã có hẹn với nhóm người cao tuổi một chuyến nghỉ dưỡng trên đỉnh Cairns từ… nhiều năm trước đó rồi”. Tôi cười vang trong máy: “Sẽ có người khác đón em anh Hòa ơi! Dân Hướng Đạo mà, đi đâu cũng có anh chị em mình...”. Tôi chuyển hướng đi Adelaide thăm chị Hạnh Phạm (K.11 CHSNQ) trước, và cũng dự phòng sẵn địa chỉ của vài anh em Hướng Đạo khác. Nhưng may mắn quá, chị Hạnh đang trong kỳ nghỉ School holiday…

Chị Hạnh chuẩn bị món phở thật ngon đón em gái quê nhà, cùng món chè tự chế chị cam đoan… hỏng đụng hàng! Đậu hộp và sữa tươi trộn lẫn bột khoai ngâm nước nóng, trong tíc tắc hai chị em có ngay hai ly chè đậu thiệt độc đáo. Chị Hạnh rất thích ăn món Việt, nhưng trong số ba người con trai của chị, chỉ có cậu út là hảo món ăn quê mẹ mà thôi. Có bạn Việt Nam đến chơi, chị Hạnh vui lắm vì có đồng minh. Buổi chiều, chị Hạnh chở tôi thăm cầu cảng Noarlunga. Trời nắng gắt nhưng gió biển thổi lạnh buốt, hai chị em thả bộ dọc cầu cảng ngắm từng đợt sóng biển dập dềnh. Một du khách bất ngờ câu dính con… cá mập, hai chị em cùng mọi người ầm ĩ reo hò…

Ngày chủ nhật, tôi đi xe lửa từ Noarlunga Center đến Adelaide. Chị Hạnh cứ lo lắng tôi bị lạc đường, nhưng tôi tỏ ra tự tin “Hướng đạo mà chị, em hỏng bị lạc đâu. Lúc nào không… mò được đường về, em sẽ alo gọi chị…”. Đường phố Adelaide hiền hòa và yên ả, kể cả những khu phố thương mại trung tâm. Tôi rẽ vào Viện Bảo tàng Nam Úc, nơi trưng bày bộ sưu tập đồ cổ thổ dân lớn nhất thế giới, cùng những di sản văn hóa truyền thống các bộ tộc. Một mình lang thang xứ lạ, tuy đơn độc nhưng cũng có cái thú riêng. Trở lại nhà ga trung tâm mua vé đi chiều ngược lại, tôi quay trở lại Noarlunga. Sáng sớm hôm sau, chị Hạnh lái xe đưa tôi ra trạm xe buýt Adelaide. Hai chị em ôm chặt nhau, bịn rịn chia tay vì không biết bao giờ mới gặp lại nhau lần nữa…


Tại Adellaide

adelaide-5-content adelaide-4-content

adelaide-8-contentadelaide-7-content


Đến phút 89,9 tôi vẫn mong manh hy vọng anh Hòa sẽ đến đón tôi ở trạm xe buýt Melbourne. Nhưng cuối cùng tôi được tin anh chị vẫn “mắc kẹt” trên đỉnh Cairns, do nghiệp đoàn hãng bay Quantas đình công. Tôi gọi điện cho Phương Khanh, bà xã của Đặng Vũ Giang (K.14 CHSNQ) nhờ trợ giúp. Khoảng 30 phút sau, bé Tơ - con gái của Khanh và Giang - một nữ thiếu sinh nhanh nhẹn và tháo vác xuất hiện đưa tôi về nhà bằng xe lửa. Tôi và Khanh thức chuyện trò đến nửa đêm, chờ Giang tan ca làm việc trở về nhà. Những ngày ở Melbourne, tôi tá túc tại nhà Giang. Vợ và các con của Giang đều là Hướng Đạo, nên tôi nhanh chóng trở thành người nhà thân thiết của gia đình.

Giang chở tôi đến thăm Nguyễn Văn Không mà không hề gọi điện báo trước. Không là con trai của Đạo Trưởng Trấn Biên Nguyễn Văn Thuyết, và là cháu nội của cố bác sĩ Nguyễn Văn Hoài, giám đốc người Việt đầu tiên của bệnh viện tâm thần Biên Hòa. Hơn 36 năm xa cách, Không vẫn nhận ra tôi: “Chị Diệp Hoàng Mai, phải không?..”. Ngay sau đó, ba chị em rủ nhau trực chỉ nhà anh Phạm Phú Hòa, cũng không gọi điện… đặt hẹn. Tôi dự tính ghi vài dòng “tình thư” cài khe cửa nhà anh Hòa, nếu như không gặp được anh. Nhưng may quá, anh chị đã kịp về trên chuyến bay giữa đêm qua. Thế là buổi chiều hôm đó, Giang và Không đều… nghỉ bệnh. Lâu lắm rồi, anh chị em Hướng Đạo Biên Hòa ở Melbourne mới có dịp hàn huyên tâm sự với nhau. Anh Hòa đưa chúng tôi thả bộ đến thăm nhà anh Đào Văn Sáu - cựu thiếu sinh Lam Sơn - chỉ cách nhà anh Hòa khoảng 100m. Lần này thì mấy anh em tôi đành viết thư gửi lại, bởi cả nhà anh Đào Văn Sáu đều đi vắng. Chúng tôi cũng ghé thăm gia đình anh Nguyễn Văn Huệ (Sỹ), cựu thiếu sinh Quang Trung (Trấn Biên) và là anh ruột của Nguyễn Văn Không. Anh Huệ đi làm ca đêm không về kịp, đã điện “ủy nhiệm” cho bà xã và con trai của anh tiếp phái đoàn. Sáng sớm hôm sau, tôi từ giã mọi người tiếp tục hành trình về lại Canberra.

 

Tại Melbourne

melbourne-2-contentmelbourne-5-content

melbourne-1-contentmelbourne-4-content

Giữa tháng mười, Canberra đang diễn ra hội hoa xuân Floriade truyền thống. Chị Huỳnh Thị Mộng Hoàn (K.12 CHSNQ) và phu quân của chị, anh Nguyễn Hữu Nhân (K.11 CHSNQ) từ Sidney đến Canberra cùng chúng tôi dự lễ hội hoa. Cựu HĐS Biên Hòa ở Canberra còn có anh Trịnh Quốc Huy (đạo Bửu Long). Con trai tôi và các bạn “di tản” nhường căn hộ chung cư nhỏ bé cho mẹ và các bác. Ôi thôi, lâu ngày gặp lại các… ông bà lão có dịp quậy tưng. Một ngày trong căn hộ chật hẹp, vẫn tốt chán so với lều trại hồi xưa mà. Hai ngày cuối tuần, các anh chị đưa tôi đi thăm Tòa nhà Nghị viện cũ - nay là Viện bảo tàng- Tòa nhà Nghị viện mới, Đài tưởng niệm chiến tranh, cả Lãnh sự quán Thổ dân, một nét văn hóa rất riêng của nước Úc…


Tại Canberra

canberra-7-content canberra-4jpg-content

canberra-5-contentcanberra-8jpg-content

canberra-6jpg-contentsydney-mai-1-content

Những ngày ở Sidney, tôi tạm trú tại nhà chị Mộng Hoàn. Chị Hoàn là thành viên Ban đại diện học sinh Ngô Quyền NK 1972-1973, cùng khối TDTT với anh Đinh Quang Bình. Cũng như Giang và Không, chị Hoàn xin nghỉ bệnh với lý do “có bạn từ quê nhà qua thăm, nên xin … bệnh” (?!!...). Anh Nhân và anh Huy rên rỉ: “Ôi Trời! Nó qua đây làm chi, cho thiên hạ rủ nhau… bệnh hàng loạt vậy nè ?...”. Những ngày ở Sidney, các anh chị tận dụng tối đa thời gian đưa tôi thăm thú khắp nơi. Tôi thỏa thích chụp hình Opera House, công trình nổi tiếng của Úc tôi từng ước mơ thăm viếng. Tòa nhà như những cánh buồm căng gió kiêu kỳ trên vịnh Sidney. Anh Nhân chị Hoàn cũng đưa tôi đến Blue Mountain, một khu đất của Thổ dân trước kia mà người da trắng phải mất hơn 25 năm mới tìm thấy lối vào. Từ điểm cao nhất của thành phố Sidney này, thật thú vị khi được thưởng thức vẻ đẹp hùng vĩ của thung lũng Jamison và khối đá Ba chị em đầy huyền thoại…


Tại Sydney

 sydney-2-contentsydney-3-content

sydney-4-contentsydney-1-content

Những tưởng tôi không còn cơ hội gặp lại anh Trương Đức Hoàng (K.11 CHSNQ), vì trong thời gian tôi ngao du trên xứ sở chuột túi, thì anh chị đang ở Việt Nam. Tôi rủ rê các anh chị... đột kích nhà anh Hoàng vào giờ chót. Và cũng lại gặp may, anh Hoàng đã trở về nhà. Từ sự ngộ nhận của chị Võ Thị Ngọc Dung, anh Hoàng đã tìm “gặp” lại tôi gần ba năm nay. Tháng 03/2009, tôi quyết định gửi cho Hội CHSNQ mấy tấm ảnh tư liệu của Ban đại diện HSNQ NK 1972-1973, tôi định ghi tên người gửi “Hoàng Mai” nhưng vừa gõ chữ Hoàng thì… èng èng, tay vướng phím enter e-mail chạy tuốt luốt. Chị Dung forward mấy bức ảnh cho anh Hoàng để check thông tin về người gửi. Qua e-mail add của tôi, anh Hoàng tìm lại “đứa em lưu lạc” của mình, bởi anh Hoàng cũng là cựu HĐS Kha đoàn Biên Giang (Đạo Bửu Long) Biên Hòa. Anh Hoàng đưa chúng tôi đến thăm chị Liên, em ruột của cô Phan Thị Tốt - cô giáo dạy Anh Văn của tôi năm lớp mười và lớp mười một - Trong câu chuyện dòn như pháo của cư dân Biên Hòa nơi ngôi nhà tuyệt đẹp của chị Liên, mọi người khám phá nhiều mối “dây mơ rễ má ” thật thú vị, nhưng tôi xin được chia sẻ vào một dịp khác.

hoang-mai2011-3-contentsydney-mai-content
hoang-mai-2011-1-contentsydney-hmai-content

Chưa bao giờ tôi có chuyến đi dài ngày tuyệt vời như thế này. Không hẹn hò, không xếp đặt và… đầy ngẫu hứng, những người Biên Hòa xưa đã tìm đến thăm nhau. Người Biên Hòa nay đã cho nhau niềm vui, những ân tình đồng hương mà có thể do bận rộn mưu sinh, từ lâu mọi người vô tình quên lãng. Một đồng nghiệp lớn tuổi của tôi từng nhận xét: “Anh thấy gần đây em đi nhiều quá! Chiếu theo tử vi, thì cung Thiên Di của em tới thời kỳ… bị động đó nghen. Cứ vậy mà em được đi hoài!...”. Ái chà, hỏng biết cung Thiên Di của tôi bị hay được… động, nhưng một điều hết sức hạnh phúc cuối đời là, tôi có dịp gặp lại gần như tất cả anh chị em bạn hữu thân xưa - những người Biên Hòa tôi luôn thương mến - dù đã cách xa nhau hơn nửa đời người…

 

Tháng 12/ 2011

Diệp Hoàng Mai

 

 

 

 

 

15 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 123248)
Sợi dây chuyền kỷ niệm đó đã đem đến niềm vui nỗi buồn cho bà. Bà đã gắn bó với nó một thời gian dài và đã chôn nó sau vườn vào một ngày pháo đỏ rộn sân nhà...
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 111858)
trái đất tròn còn sống là Thầy trò vẫn còn có dịp mừng vui đoàn tụ. Mong thời gian đừng cướp mất cơ hội của Thầy trò chúng mình.
12 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 117822)
Vậy thì anh chị em mình cùng cảm ơn quí thầy cô, và cùng cảm ơn nhau nữa. Đã nửa thế kỷ trôi qua đời người, hạnh phúc biết bao khi Thầy – Trò ta vẫn có nhau bên đời…
08 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 160160)
Xin gởi đến quý vị lời chia sẻ của một triệu phú 40 tuổi là bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, bị ung thư phổi thời kỳ 4, về kinh nghiệm sống của mình vào ngày 19/1/2012. Anh qua đời vào ngày 18/10/2012.
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 131617)
Những khu vườn đẹp nhất thế giới rải rác khắp nơi, lộng lẫy và xanh tươi, vượt ngoài sức tưởng tượng của con người.
05 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 131404)
Hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn chương trình Nhạc chủ đề TIẾNG THU của Ngô Càn Chiếu
01 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 111665)
Sau gần ba tháng chuẩn bị, cuối cùng nhóm cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa chúng tôi đã có một món quà dễ thương tặng thầy cô giáo cũ của mình: Một đêm hội ngộ Thầy trò ngập tràn niềm vui và hạnh phúc, sau khoảng thời gian xa cách gần năm mươi năm.
27 Tháng Mười Một 2012(Xem: 144660)
... Thời gian 42 năm sau tôi mới gặp lại thầy hiệu trưởng của ngôi trường trung học mà 7 năm tôi đã gắn bó.
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 153404)
Tôi lần lượt đọc lại từng lá thư theo thứ tự thời gian Đông đã gửi dù đã đọc đi đọc lại nhiều lần và lại đắm chìm trong những suy nghĩ miên man
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 127294)
Đêm phủ trùm, thơm ngát mùi quê nhà trong trí tưởng, tôi muốn nương hồn mình theo về, để bắt gặp lại những mùi hương…
23 Tháng Mười Một 2012(Xem: 152329)
Để ra khỏi vòng trầm luân khổ ải, có lẽ chúng ta phải nên đồng hoá Cho và Nhận để không có sự phân biệt,
23 Tháng Mười Một 2012(Xem: 133496)
Thuở nhỏ, tôi được gia đình ưu tiên cho làm ''sư cọ" vào những tháng hè. Cậu Mợ tôi lấy lý do cạo sạch tóc để chống ''chí''
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 219980)
“Có lẽ chỉ dân Hướng Đạo như em, mới làm được những việc như thế!...” Đó là “phần thưởng” quí báu nhất tôi trân trọng nhận được từ cô Phạm Kiều Tiên, trong hành trình thăm lại thầy cô giáo xưa ...
09 Tháng Mười Một 2012(Xem: 146713)
Nên hay không nên... Trở về thăm Biên Hòa và đối diện với kỷ niệm, đối diện với tình yêu, tình bạn?
08 Tháng Mười Một 2012(Xem: 133921)
Ôi! Những tàng cây Sao đã ôm ấp tuổi thơ của tôi. Những hốc, rễ cây sần sùi như con rắn nằm ngủ của tôi nay đã đâu mất rồi!?
07 Tháng Mười Một 2012(Xem: 155560)
Trong tiết trời se se lạnh của đêm đầu đông, tôi suy nghĩ về cuộc đời, bè bạn. Những khó khăn gian khổ qua rồi.
01 Tháng Mười Một 2012(Xem: 124492)
Trời đã về chiều và lòng hắn thì như chưa muốn dừng. Nhiều chuyện hắn muốn kể nữa, về cái tuổi thơ êm đềm của hắn nhưng đầu óc hắn như đã thấm mệt.
31 Tháng Mười 2012(Xem: 149359)
Kể từ đó, miền Bắc không có văn học nữa. Đảng qua Tố Hữu, Trường Chinh đã chôn sống các nhà văn như chôn sống địa chủ.
30 Tháng Mười 2012(Xem: 187066)
Không thể nào ngờ, sau một thời gian dài đổ bệnh và chìm sâu trong vô thức, Thầy Thân Trọng Hưng bất ngờ hồi phục như thể… có phép nhiệm mầu.
26 Tháng Mười 2012(Xem: 158355)
Biển vẫn tràn đầy sức sống mãnh liệt và tôi biết sẽ có một ngày, biển sẽ không thể làm nước bắn văng vào mắt khép của tôi nữa.