Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Thị Thêm - NỖI MỪNG CỦA MỘT BÀ MẸ

18 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 135222)
Nguyễn Thị Thêm - NỖI MỪNG CỦA MỘT BÀ MẸ

 Nỗi mừng của một bà mẹ


me_cuoi-large-content

 

Tôi tạm lấy cái tựa như vậy để diễn tả tâm trạng của tôi bây giờ. Người Mẹ này không phải là tôi hay má tôi. Khi mừng vui, người ta thường cười. Hay dùng cữ chỉ, hành động biểu lộ một cách tự nhiên đôi khi vô ý thức niềm vui của mình. Những lời thơ “Đổi lấy thiên thu tiếng mẹ cười” của Trần Trung Đạo đi vào trái tim của tất cả mọi người, trong đó có tôi. Nụ cười của mẹ thật đáng yêu, đôi khi muốn khóc. Tôi cũng vậy. Má tôi răng không còn, móm xọm kể từ khi tôi trưởng thành để có thể viết về bà. Bà không cười lớn, cười to tiếng như mẹ chồng tôi. Nụ cười của bà nhẹ nhàng, kín đáo. Và có một sự thật hiển nhiên làm đau lòng tôi là bà rất ít khi cười. Khi chúng tôi chọc để kiếm nụ cười hiếm hoi đó, không nín được, bà cười kèm theo một câu nói thân yêu: ”Tổ cha mày. Chó con” hay “Tổ cha mày! Khỉ con”. Má móm mém nhai trầu, nụ cười tươi nhưng cố kìm lại để nước cổ trầu không văng ra ngoài. Có lẽ suốt cuộc đời bà, niềm vui cứ bị giữ lại, dìm xuống cho đến một lúc chúng tôi không nghe được tiếng cười. Phải rồi! Tiếng cười là phải có âm thanh, phải vang lên trong không gian, lan truyền đến mọi người xung quanh để cùng vui, cùng hưởng thụ. Má tôi không làm được như vậy. Do đó khi nghĩ về má tôi tôi chỉ nhớ đến sự cực khổ, gian lao, nhưng không tìm đâu ra dấu ấn của sự trẻ trung hay vui sướng. Tội nghiệp cho má tôi mà cũng tội nghiệp cho tuổi thơ của chị em tôi.

Viết tới đây tôi lại phát hiện ra một điều là tôi cũng ít cười ra tiếng trước mặt con tôi. Ừ nhỉ! Sao vậy? Khi thằng Út muốn tôi cười nó phải chọc lét tôi. Tôi giẫy nẫy, la lên, cười trong sự sợ bị nhột. Đôi khi tôi còn phát cáu la cho nó một trận. Thì ra tôi cũng không cho con tôi được tiếng cười. Tiếng cười hạnh phúc của một người mẹ. Những bà mẹ có giống như tôi không? Tôi rất vui, cười to khi bạn bè gọi đến hay rộn rã cười vui trước mặt bạn bè, học trò. Nhưng. Ừ nhỉ! Bây giờ tôi mới nhớ ít khi nào tôi cười lớn, đùa giỡn với con tôi. Thật là mỗi lỗi lầm to, một sự thiệt thòi trong tâm thức con cái. Tôi là bà mẹ không làm tròn sứ mạng của mình. Sứ mạng đem đến cho con những hồi ức tươi đẹp về một bà mẹ. Xin lỗi các con. Mẹ sẽ sửa sai.

 Tôi lại lơ mơ nói sai đề tài. Tôi là vậy, khi viết về mẹ, ngòi bút tôi như con sông cứ trôi hoài, trôi mãi, không nhớ đường về. Tôi đang muốn nói về -Niềm vui của một bà mẹ. -Mà bà mẹ đó là con dâu tôi. Người phụ nữ mới được nhận những lời chúc Happy Mother’s Day lần đầu tiên trong đời trong năm nay.

Sỡ dĩ tôi ngồi lại máy và bấm trên phím những dòng này là vì hôm qua. Khi thằng con mở Webcam để tôi nói chuyện với cháu nội. Tôi lại mở dấu ngoặc ở đây một chút vì thằng cháu tôi mới sinh được 7 tuần có biết gì đâu mà nói. Con tôi và vợ nó nói tiếng Mỹ ở nhà. Cho nên nó muốn con nó được nghe bà nội nói hàng ngày bằng ngôn ngữ VN. Bà nội nói gì với cháu? chẳng qua những câu đã đớt vô nghĩa, những lời yêu thương thật tức cười, nhưng hôm nào không gặp thì nhớ gương mặt nhỏ bé thơ ngây.

Với nụ cười tươi, thằng con và vợ nó nói: ”Cu Hiếu đánh boxing cho bà nội coi coi”. Thằng bé hai tay quơ quơ vô nghĩa. Vợ chồng tâm sự: “Má ơi! cả ngày nay thằng bé không đi cầu”. Ba nó bồng nó trên tay và xi… xi như tôi thường làm khi muốn cháu đi tiểu. Tự dưng thằng bé trân mình và cha nó la lên.”Cu Hiếu giỏi, Cu Hiếu giỏi quá”. Và Mẹ nó, người con gái lúc nào cũng sợ dơ, cũng nói iu… khi mấy đứa cháu ngoại tôi tiểu hoặc đi cầu. Mẹ nó lại gần, vén tả con ra rồi nhảy lên, vỗ tay cười lớn. “Eli very good. Very good. Good boy!”. Nó bồng con quay một vòng rồi cười to sung sướng. Nhìn nét vui mừng của con dâu tự dưng tôi thấy thương nó quá. Hình ảnh một bà mẹ thể hiện trước mắt tôi. Niềm cảm xúc dâng tràn trong tôi. Trái tim của bà mẹ trẻ mở rộng chan hòa. Không còn sợ dơ, không còn biết gớm những gì con thải ra. Đó là thiên chức làm Mẹ mà ơn trên trao tặng cho phụ nữ. Tôi nhớ bài kinh- Báo Hiếu Phụ Mẫu- trong ngày Lễ Vu Lan có đoạn: ”Phải tắm phải giặt, rửa trôn, biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì. Nằm phía ướt, con nằm phía ráo. Sợ cho con ướt áo ướt chăn. Hoặc khi ghẻ chóc khắp thân. Ắt con phải chịu trăm phần thảm thương...”

 Con dâu tôi mới làm mẹ lần đầu. Thằng bé còn nhỏ, việc bây giờ là bú no, ngũ kỹ và tiêu, tiểu. Vâng, chỉ có ngần đó thôi mà bà mẹ bận rộn suốt ngày. Vâng! Chỉ có một việc đơn giản là đi cầu thôi mà bà mẹ đã vui mừng như thế. Chúng ta cũng đã có một thời gian nằm ngữa, khóc oe oe như cháu nội tôi bây giờ. Chúng ta cũng đã từng đem niềm vui và sự âu lo thâu đêm suốt sáng tặng cho bà mẹ của chúng ta. Mỗi một việc cỏn con diễn ra trong đời sống hàng ngày của đứa con cũng là những nỗi vui mừng hoặc âu lo của người mẹ. Suốt một quảng đời từ lúc sinh ra đến ngày trưởng thành ta đã đem lại cho mẹ ta bao nhiêu lần vui cười sung sướng. Bao nhiêu lần nước mắt tuôn rơi. Nhiều, nhiều lắm. Không đếm hết, không đo được, không thể tính bằng con số, chỉ có thể đếm bằng thời gian. Có bà mẹ ngồi thâu đêm chờ con đi chơi về. Chỉ để mở cửa cho con (dù nó có chìa khoá) để nói một câu: ”Con dìa rồi hả. Sao dìa khuya vậy con!” rồi lê dép vào giường ngũ. Đứa con coi đó là chuyện thường đôi khi bực bội trả lời cộc lốc: ”Sao má không đi ngủ, thức làm chi mà la con”. Tội nghiệp những bà mẹ, tội nghiệp những tình thương bao la không lý giải.

 Nhìn cử chỉ đứa con dâu, tôi suy nghĩ miên man. Rồi đây mỗi ngày cháu tôi mỗi lớn. Sẽ còn nhiều cái lo to lớn hơn, kinh khủng hơn để bà mẹ trẻ đối phó, chịu đựng. Cầu mong cháu tôi luôn đem đến cho mẹ nó nụ cười nhiều hơn nỗi lo. Hân hoan nhiều hơn đau khổ. Ngày Mother’s Day đã qua, tôi nhận được rất nhiều quà, thiệp của con của cháu. Tôi cám ơn tất cả với một niềm vui sum họp gia đình. Nhưng tôi biết chắc chắn trong đám con tôi không đứa nào biết được tôi đang nghĩ gì trong đầu khi nhìn chúng. Vâng làm sao chúng biết được, khi nhìn lại chúng ở tuổi đã thành nhân tôi lại liên tưởng đến ngày xưa. Lúc tôi vượt cạn. Cơn đau òa vỡ và con tôi ra đời. Tôi bồng chúng trong tư thế trần truồng và xăm soi toàn thân, đếm từng ngón tay, ngón chân để biết con mình nguyên vẹn. Và niềm vui đó là niềm vui to lớn nhất trong cuộc đời làm mẹ của tôi.

Tháng 5/2012

Nguyễn Thị Thêm

28 Tháng Bảy 2009(Xem: 70932)
Còn nỗi nhớ nằm vắt ngang qua tim Không còn gì trên dòng sông xẻ nửa
27 Tháng Bảy 2009(Xem: 75750)
Con lớn lên đi về đâu muôn nẻo Vẫn nhớ quặn lòng tiếng mẹ thương yêu.
22 Tháng Bảy 2009(Xem: 92026)
Tôi như lang thang trên những con phố Biên Hoà, những con đường dẫn tôi đến sân trường cũ, ở đó lời Thầy Cô còn vang vọng, tiếng lao xao của bạn bè còn nghe rõ như in, tà áo dài ai trắng đến tinh khôi...
20 Tháng Bảy 2009(Xem: 34577)
Trong số những "nhà thơ học trò" này, có hai anh Hồ Văn Tân và Hà Xuân Son mà sáng tác từ tâm tình của hai anh thời mới lớn đã bày tỏ được lòng biết ơn Thầy Hoàng Phùng Võ, thầy giáo Việt văn lớp Đệ Ngũ B2 (nk 1958-1959 )
19 Tháng Bảy 2009(Xem: 65406)
Ngô Quyền về gặp nhau đây Hạ vàng lên kỷ niệm đầy trường xưa
18 Tháng Bảy 2009(Xem: 65318)
Con đường phố nhỏ dòng sông Biên Hòa tỉnh lẻ mãi trong tim mình
17 Tháng Bảy 2009(Xem: 75346)
Chuyến bay VN 7640 của Hàng Không Việt Nam cất cánh đúng 6 giờ 30 sáng ngày 13 tháng 9 năm 1994, trên đường bay đến Hong Kong. Trong đám đông thân nhân đang nhốn nháo vẩy tay trên sân thượng kia có đủ mặt bốn đứa con của chúng tôi, mặc dầu, qua cửa sổ máy bay, tôi không còn nhận ra chúng nữa.
15 Tháng Bảy 2009(Xem: 70013)
Nắng rưng rưng trên cổ thành đại nội Hoài niệm về lối cũ đã rêu phong
15 Tháng Bảy 2009(Xem: 68836)
Ở một nơi xa nhớ quê nhà Cái nhớ trong lòng thật thiết tha
12 Tháng Bảy 2009(Xem: 162022)
Năm nay, tiệc mừng họp mặt Truyền Thống kỳ thứ 8 được tổ chức tại nhà hàng Seafood Kingdom: 9802 Katella Ave, Anaheim, CA trưa ngày chủ nhật 05 tháng 7, 2009.
04 Tháng Bảy 2009(Xem: 84378)
(Để tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, nhân ngày giỗ th ứ 15 của anh / tháng Tám, 2008) Giờ đây, dưới những tàn cây, bóng mát trong nghĩa trang này, tôi đến thăm mộ anh, thắp nén hương lòng hoài niệm về một thời quá khứ buồn nhiều hơn vui giữa chúng tôi, dù không biết rằng những việc làm trước kia đối với anh là đúng hay sai, nhưng tôi cũng muốn nói với anh lời tạ lỗi.
02 Tháng Bảy 2009(Xem: 64394)
Trầm Mặc Hoa Huyền tên thật Trần Bửu Hòa, sanh năm 1949 quê quán Nhơn Trạch, Biên Hòa, là Cựu học sinh Trung Học Long Thành và Trung Học Ngô Quyền (Trong Giai Phẩm Xuân Ngô Quyền năm Bính Ngọ 1965 có đăng bài kịch thơ “Quán Vắng Chiều Xuân” và “Sớ Táo Quân”).
02 Tháng Bảy 2009(Xem: 68678)
Họp mặt năm nay không về được Nằm nhớ bạn bè như đã quên
02 Tháng Bảy 2009(Xem: 76122)
Với lòng biết ơn của Cựu HS Ngô Quyền với những “người lái đò” xưa đã đưa chúng em đến bến bờ thành công Kính tặng Thầy Nguyễn Phi Long, kính tưởng nhớ Thầy Phùng Thái Toàn
01 Tháng Bảy 2009(Xem: 68225)
Về ngang thành phố cũ Hương bưởi rộn ràng bay
30 Tháng Sáu 2009(Xem: 67194)
Về Cầu Mát nghe sóng tình than thở Dòng sông buồn còn in bóng đôi ta
28 Tháng Sáu 2009(Xem: 41901)
Ân sâu nghĩa nặng tình dài Khóc Thầy khóc mãi biết đời nào nguôi
25 Tháng Sáu 2009(Xem: 93353)
Việc thi cử ở nước ta đã có một truyền thống lâu đời truyền lại. Miền Nam sau này việc thi cử phần nào cũng tiếp nối cái tinh thần của truyền thống ấy. Thật vậy, nước ta đã có gần 20 thế kỷ dùng chữ Hán kể từ thời Bắc thuộc. Và 10 thế kỷ chữ Nôm đánh dấu thời kỳ tự chủ. Việc thi cử tính ra cũng được ngàn năm.
23 Tháng Sáu 2009(Xem: 70398)
Các bạn ơi! Hơn bốn mươi năm gặp lại Biết bao nhiêu nước chảy qua cầu.
19 Tháng Sáu 2009(Xem: 70971)
Em, áo trắng bay bên hàng sao im bóng Ơi bông sao buồn như trốt xoáy hồn anh
15 Tháng Sáu 2009(Xem: 69049)
Mùa hè bên ấy có vui không? Ngày xưa em nhớ mãi trong lòng
12 Tháng Sáu 2009(Xem: 68809)
Khi anh đến không còn chi nghi ngại, Bởi thiên đàng, địa ngục… cũng gần nhau!
12 Tháng Sáu 2009(Xem: 70032)
Làm sao dám quay về - Dù rất nhớ Căn nhà xưa dàn hoa tím hiền hòa
12 Tháng Sáu 2009(Xem: 71598)
Sóng gió đệm đàn cho biển hát Khúc hạ ca ấm áp nắng vàng
11 Tháng Sáu 2009(Xem: 73099)
Con đường ấy em qua ngày hai bận Rất bình thường như sáng nắng chiều mưa
10 Tháng Sáu 2009(Xem: 146871)
Ngày họp mặt Truyền Thống Ngô Quyền năm nay đã được dời lại vào ngày lễ Labor Day 31 tháng 8 tại nhà hàng Hong Kong Seafood Buffet,
04 Tháng Sáu 2009(Xem: 71352)
Đi về phía anh là về phía biển Có thùy dương bãi cát sóng xô bờ
04 Tháng Sáu 2009(Xem: 70279)
Buồn vui là những đóm lửa. Những đóm lửa nhen nhóm hồn tôi. Tro tàn là những bài thơ này. Làm sao khơi dậy những đóm lửa rực rỡ bằng chút tro tàn đong đầy niềm đam mê, chung thủy của một thời đã xa xôi không thể tìm lại được.