Danh mục
Số lượt truy cập
6,011,015

Nguyễn Thị Thêm - NỖI MỪNG CỦA MỘT BÀ MẸ

18 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 121760)
Nguyễn Thị Thêm - NỖI MỪNG CỦA MỘT BÀ MẸ

 Nỗi mừng của một bà mẹ


me_cuoi-large-content

 

Tôi tạm lấy cái tựa như vậy để diễn tả tâm trạng của tôi bây giờ. Người Mẹ này không phải là tôi hay má tôi. Khi mừng vui, người ta thường cười. Hay dùng cữ chỉ, hành động biểu lộ một cách tự nhiên đôi khi vô ý thức niềm vui của mình. Những lời thơ “Đổi lấy thiên thu tiếng mẹ cười” của Trần Trung Đạo đi vào trái tim của tất cả mọi người, trong đó có tôi. Nụ cười của mẹ thật đáng yêu, đôi khi muốn khóc. Tôi cũng vậy. Má tôi răng không còn, móm xọm kể từ khi tôi trưởng thành để có thể viết về bà. Bà không cười lớn, cười to tiếng như mẹ chồng tôi. Nụ cười của bà nhẹ nhàng, kín đáo. Và có một sự thật hiển nhiên làm đau lòng tôi là bà rất ít khi cười. Khi chúng tôi chọc để kiếm nụ cười hiếm hoi đó, không nín được, bà cười kèm theo một câu nói thân yêu: ”Tổ cha mày. Chó con” hay “Tổ cha mày! Khỉ con”. Má móm mém nhai trầu, nụ cười tươi nhưng cố kìm lại để nước cổ trầu không văng ra ngoài. Có lẽ suốt cuộc đời bà, niềm vui cứ bị giữ lại, dìm xuống cho đến một lúc chúng tôi không nghe được tiếng cười. Phải rồi! Tiếng cười là phải có âm thanh, phải vang lên trong không gian, lan truyền đến mọi người xung quanh để cùng vui, cùng hưởng thụ. Má tôi không làm được như vậy. Do đó khi nghĩ về má tôi tôi chỉ nhớ đến sự cực khổ, gian lao, nhưng không tìm đâu ra dấu ấn của sự trẻ trung hay vui sướng. Tội nghiệp cho má tôi mà cũng tội nghiệp cho tuổi thơ của chị em tôi.

Viết tới đây tôi lại phát hiện ra một điều là tôi cũng ít cười ra tiếng trước mặt con tôi. Ừ nhỉ! Sao vậy? Khi thằng Út muốn tôi cười nó phải chọc lét tôi. Tôi giẫy nẫy, la lên, cười trong sự sợ bị nhột. Đôi khi tôi còn phát cáu la cho nó một trận. Thì ra tôi cũng không cho con tôi được tiếng cười. Tiếng cười hạnh phúc của một người mẹ. Những bà mẹ có giống như tôi không? Tôi rất vui, cười to khi bạn bè gọi đến hay rộn rã cười vui trước mặt bạn bè, học trò. Nhưng. Ừ nhỉ! Bây giờ tôi mới nhớ ít khi nào tôi cười lớn, đùa giỡn với con tôi. Thật là mỗi lỗi lầm to, một sự thiệt thòi trong tâm thức con cái. Tôi là bà mẹ không làm tròn sứ mạng của mình. Sứ mạng đem đến cho con những hồi ức tươi đẹp về một bà mẹ. Xin lỗi các con. Mẹ sẽ sửa sai.

 Tôi lại lơ mơ nói sai đề tài. Tôi là vậy, khi viết về mẹ, ngòi bút tôi như con sông cứ trôi hoài, trôi mãi, không nhớ đường về. Tôi đang muốn nói về -Niềm vui của một bà mẹ. -Mà bà mẹ đó là con dâu tôi. Người phụ nữ mới được nhận những lời chúc Happy Mother’s Day lần đầu tiên trong đời trong năm nay.

Sỡ dĩ tôi ngồi lại máy và bấm trên phím những dòng này là vì hôm qua. Khi thằng con mở Webcam để tôi nói chuyện với cháu nội. Tôi lại mở dấu ngoặc ở đây một chút vì thằng cháu tôi mới sinh được 7 tuần có biết gì đâu mà nói. Con tôi và vợ nó nói tiếng Mỹ ở nhà. Cho nên nó muốn con nó được nghe bà nội nói hàng ngày bằng ngôn ngữ VN. Bà nội nói gì với cháu? chẳng qua những câu đã đớt vô nghĩa, những lời yêu thương thật tức cười, nhưng hôm nào không gặp thì nhớ gương mặt nhỏ bé thơ ngây.

Với nụ cười tươi, thằng con và vợ nó nói: ”Cu Hiếu đánh boxing cho bà nội coi coi”. Thằng bé hai tay quơ quơ vô nghĩa. Vợ chồng tâm sự: “Má ơi! cả ngày nay thằng bé không đi cầu”. Ba nó bồng nó trên tay và xi… xi như tôi thường làm khi muốn cháu đi tiểu. Tự dưng thằng bé trân mình và cha nó la lên.”Cu Hiếu giỏi, Cu Hiếu giỏi quá”. Và Mẹ nó, người con gái lúc nào cũng sợ dơ, cũng nói iu… khi mấy đứa cháu ngoại tôi tiểu hoặc đi cầu. Mẹ nó lại gần, vén tả con ra rồi nhảy lên, vỗ tay cười lớn. “Eli very good. Very good. Good boy!”. Nó bồng con quay một vòng rồi cười to sung sướng. Nhìn nét vui mừng của con dâu tự dưng tôi thấy thương nó quá. Hình ảnh một bà mẹ thể hiện trước mắt tôi. Niềm cảm xúc dâng tràn trong tôi. Trái tim của bà mẹ trẻ mở rộng chan hòa. Không còn sợ dơ, không còn biết gớm những gì con thải ra. Đó là thiên chức làm Mẹ mà ơn trên trao tặng cho phụ nữ. Tôi nhớ bài kinh- Báo Hiếu Phụ Mẫu- trong ngày Lễ Vu Lan có đoạn: ”Phải tắm phải giặt, rửa trôn, biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì. Nằm phía ướt, con nằm phía ráo. Sợ cho con ướt áo ướt chăn. Hoặc khi ghẻ chóc khắp thân. Ắt con phải chịu trăm phần thảm thương...”

 Con dâu tôi mới làm mẹ lần đầu. Thằng bé còn nhỏ, việc bây giờ là bú no, ngũ kỹ và tiêu, tiểu. Vâng, chỉ có ngần đó thôi mà bà mẹ bận rộn suốt ngày. Vâng! Chỉ có một việc đơn giản là đi cầu thôi mà bà mẹ đã vui mừng như thế. Chúng ta cũng đã có một thời gian nằm ngữa, khóc oe oe như cháu nội tôi bây giờ. Chúng ta cũng đã từng đem niềm vui và sự âu lo thâu đêm suốt sáng tặng cho bà mẹ của chúng ta. Mỗi một việc cỏn con diễn ra trong đời sống hàng ngày của đứa con cũng là những nỗi vui mừng hoặc âu lo của người mẹ. Suốt một quảng đời từ lúc sinh ra đến ngày trưởng thành ta đã đem lại cho mẹ ta bao nhiêu lần vui cười sung sướng. Bao nhiêu lần nước mắt tuôn rơi. Nhiều, nhiều lắm. Không đếm hết, không đo được, không thể tính bằng con số, chỉ có thể đếm bằng thời gian. Có bà mẹ ngồi thâu đêm chờ con đi chơi về. Chỉ để mở cửa cho con (dù nó có chìa khoá) để nói một câu: ”Con dìa rồi hả. Sao dìa khuya vậy con!” rồi lê dép vào giường ngũ. Đứa con coi đó là chuyện thường đôi khi bực bội trả lời cộc lốc: ”Sao má không đi ngủ, thức làm chi mà la con”. Tội nghiệp những bà mẹ, tội nghiệp những tình thương bao la không lý giải.

 Nhìn cử chỉ đứa con dâu, tôi suy nghĩ miên man. Rồi đây mỗi ngày cháu tôi mỗi lớn. Sẽ còn nhiều cái lo to lớn hơn, kinh khủng hơn để bà mẹ trẻ đối phó, chịu đựng. Cầu mong cháu tôi luôn đem đến cho mẹ nó nụ cười nhiều hơn nỗi lo. Hân hoan nhiều hơn đau khổ. Ngày Mother’s Day đã qua, tôi nhận được rất nhiều quà, thiệp của con của cháu. Tôi cám ơn tất cả với một niềm vui sum họp gia đình. Nhưng tôi biết chắc chắn trong đám con tôi không đứa nào biết được tôi đang nghĩ gì trong đầu khi nhìn chúng. Vâng làm sao chúng biết được, khi nhìn lại chúng ở tuổi đã thành nhân tôi lại liên tưởng đến ngày xưa. Lúc tôi vượt cạn. Cơn đau òa vỡ và con tôi ra đời. Tôi bồng chúng trong tư thế trần truồng và xăm soi toàn thân, đếm từng ngón tay, ngón chân để biết con mình nguyên vẹn. Và niềm vui đó là niềm vui to lớn nhất trong cuộc đời làm mẹ của tôi.

Tháng 5/2012

Nguyễn Thị Thêm

19 Tháng Chín 2020(Xem: 141)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 78)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.
12 Tháng Chín 2020(Xem: 242)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 385)
..Mỗi người sống chết an bài? Tin buồn loan tới Anh Hoài đã đi Một tuần Vĩnh biệt chia ly Thanh Hoài, Tường Cát viết chi, nói gì? Sinh hữu hạn, tử vô kỳ? Bạn hiền thân ái sầu vì mất Anh.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 291)
Gió Thu nhè nhẹ vẫy tay chào Nàng Thu xinh đẹp đã bước vào Lá đỏ nghiêng mình soi dòng nước Trăng vàng lộng lẫy giữa ngàn sao
05 Tháng Chín 2020(Xem: 234)
Xuân đi, Xuân tới bao lần, Nhớ mùa Xuân cũ tần ngần ngóng trông Đất Trời, Biển rộng mênh mông? Niềm vui, hy vọng sẽ không phai mờ.?
04 Tháng Chín 2020(Xem: 301)
Bây giờ Tháng Chín Mùa Thu Trăng treo đỉnh núi vọng mù tóc bay Biển đời gió đọng mưa lay Cầu mong được phút giây này bình yên...
29 Tháng Tám 2020(Xem: 370)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 356)
Cám ơn cháu cho ta giác ngộ Một lạy thôi rực rỡ hào quang Cử chỉ khiêm cung bát ngát sen vàng Ta học Phật, học từ đứa bé.
26 Tháng Tám 2020(Xem: 372)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn thấy giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường vì gió mãi lang thang.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 517)
Buổi tưởng niệm kết thúc qua phần tri ơn của gia đình “Chúng con vô cùng tri ơn quý Thầy Cô và quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền đã mang đến cho ba chúng con một cuộc đời, một cuộc sống đầy ý nghĩa”.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 431)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
22 Tháng Tám 2020(Xem: 462)
Khủng khiếp ngoài trời lửa bốc nhanh Cali hỏa hoạn đã tung hoành Mây đen chế ngự vùng trời rộng Lửa cháy tràn lan khắp núi xanh
14 Tháng Tám 2020(Xem: 601)
Ta đã mệt nhoài bao năm tháng Buông tay rủ sạch, ta rút lui. Ta nghe văng vẳng những hồi chuông. Tiếng mõ ngân nga vọng vô thường Khoan thai ta bước vào vô tận Một kiếp phù du chẳng vấn vương.
12 Tháng Tám 2020(Xem: 484)
Tai nghe chim hót ngất ngây. Hồ Thu in bóng rừng cây muôn mầu. Vui lên xin chớ u sầu! Hẹn ngày tái ngộ bắt đầu thu sang ? Viễn du thế giới thênh thang . Ngày Xưa Thân Ái kiên gan đợi chờ...
09 Tháng Tám 2020(Xem: 640)
Con tạ ơn Thầy Cô đã cho chúng con qua sông yên bình, cho chúng con có căn bản đạo đức và kiến thức làm người hữu dụng. Ở nơi xa không thể về đốt hương tưởng niệm. Con xin kính gửi đến Thầy cô tất cả lòng kính yêu trân trọng nhất.
04 Tháng Tám 2020(Xem: 691)
Nhà báo Hà Tường Cát, cựu tổng thư ký nhật báo Người Việt, qua đời lúc 7 giờ 30 phút sáng Thứ Hai, 3 Tháng Tám, tại bệnh viện Fountain Valley, California, thọ 80 tuổi, vì bệnh già.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 734)
Cũng như hết mùa hè mùa Thu sẽ đến. Cháu tôi không được đến trường nhưng vẫn được học online. Những đóa hoa của vườn hồng Portland cũng sẽ héo tàn, nhưng những nụ hoa mới sẽ mọc lên, thay thế và rực rỡ vào mùa Xuân tới.
02 Tháng Tám 2020(Xem: 512)
Anh ghé lại chiều thu vàng vọt Nho cuối mùa, anh lỡ cuộc tình Chẳng thể nào hò hẹn ba sinh Thôi cứ thế, em mãi là 18.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 606)
Mục đích là hướng dẫn về tai biến mạch máu não, cung cấp những tin tức về nghiên cứu và điều trị,và những chương trình sẽ làm trong cộng đồng.
27 Tháng Bảy 2020(Xem: 810)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 658)
Sáng nay nhìn bạn mừng sum họp Tôi bỗng thấy đời như giấc mơ Những gương mặt ấy thời con gái. Rưng rưng xúc động thuở dại khờ.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 661)
Tình Ta chân chất đậm đà Dù cho xa cách lòng già nhớ thương. Mặc dù Đại dịch nhiễu nhương. Ngày xưa thân ái như đương trở về.
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 794)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
17 Tháng Sáu 2020(Xem: 992)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI TÂM SỰ CÙNG CHA – Thơ Ngọc Quý- Phổ nhạc: Đăng Phương Hòa âm: Quang Đạt - Kim Ngân trình bày
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 1068)
Con sẽ bay theo gió Và rơi xuống gốc cây Ủ mục theo ngày tháng Thêm đất màu nơi này Một mầm non lại nhú Những chiếc lá tái sinh Cây cội nguồn Đất Mẹ Bao thế hệ giữ gìn.
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 1105)
Xin đừng đập phá. Xin đừng mang theo gạch đá, búa và gậy gộc để đập phá cửa kiếng. Khi một tiếng bụp vang lên. Những tấm kiếng rả ra và gục xuống rệu rạo. Có khác gì một thây người bị thương quỵ xuống.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 1211)
Chúc mừng cháu hôm nay thành tựu Tốt nghiệp học sinh giỏi của trường Hết hè này cháu phải lên đường Sống tự lập đời sinh viên Đại học.