Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Hữu Hạnh - BÀN TAY NGƯỜI MẸ

22 Tháng Tám 20153:41 SA(Xem: 23503)
Nguyễn Hữu Hạnh - BÀN TAY NGƯỜI MẸ


BÀN TAY NGƯỜI MẸ


Cô Tri 7

“Thời gian tựa bóng câu”, hội ái hữu cựu học sinh Ngô Quyền cũng ngả theo bóng thời gian. Một điểm tựa, một gạch nối cho bao lớp người thực lòng với trường xưa và hằng mong vẫn luôn xanh màu kỹ niệm. Bên cạnh các anh chị cựu học sinh  thầm lặng gánh vác việc chung, còn có người Thầy, người  Cô vẫn luôn cận kề bảo ban như bàn tay người mẹ.

Cô Đặng Thị Trí gần gũi chúng tôi hơn bao giờ hết, như lời  một thành viên trong ban chấp hành anh Lữ Công Tâm “Chúng em luôn xem cô như một bà mẹ thứ hai của chúng em”.

Thâm trầm nhưng rất chứa chan, trong tâm tình của cô em Nguyễn Trần Diệu Hương viết về cô Đặng Thị Trí: “Tôi cảm động muốn  khóc, không phải vì… sắp được ăn mà vì được cô để ý quan tâm với các anh chị K5 đến K10. Cô Trí là một cô giáo Việt văn tận tâm với học trò. Với tôi qua cô Trí tôi thấy hình ảnh Mẹ tôi, người luôn biết tôi cần gì và cần được nâng đỡ lúc nào”.

Trưa ngày chủ nhựt 16 tháng 8 năm 2015 là ngày đặc biệt trong đời của chúng tôi, được thưởng thức những món ăn từ bàn tay người mẹ: cô Đặng Thị Trí.

DSCN1436

Với tâm tình mời gọi của cô Đặng Thị Trí: “Tuổi cô đã cao sức khỏe không còn, cô chỉ lo không còn dịp nào để trổ tài nấu nướng thức ăn ngon dành cho các em những đứa học trò thân thương của cô”.

DSCN1418

DSCN1414DSCN1413

Chúng  tôi đã đến và tề tựu trong một căn phòng nhỏ của một apartment thuộc thành phố Anaheim, vẫn vang vang tiếng cười của Lữ Công Tâm, Tô Anh Tuấn, Ma Thi Ngọc Huệ, Nguyễn Tất Ứng, Võ thị Ngọc Dung, vợ chồng Vân Thưởng, vợ chồng Ma Thành Tâm, vợ chồng Nguyễn Hữu Hạnh, Mia Mỹ, Trương Lê Minh Phương , Nguyễn Kim Huê và Minh Tâm.

Cô Đặng Thị Trí đã dành rất nhiều thứ cho ngày họp mặt, các món ăn ngon có chay lẫn mặn và có cả tình cảm bao la của cô qua bàn tay người mẹ…

Cô Trí 2

Thưa cô! những đứa học trò của cô cũng có người  rất hạnh phúc còn có mẹ gần gũi, có các anh chị mất mẹ đã lâu. Bên cạnh cũng có người mẹ mất nhưng không thể về tiễn đưa mẹ lần cuối, cũng có người, mẹ vẫn còn sống nhưng không thể và không thể về thăm…

Đến với cô, êm đềm lắm, nhớ thương lắm, từ  bàn tay của cô như bàn tay của  mẹ mình, dù hương vị thức ăn hôm nay không là tô canh chua và cá trê chiên dầm nước mấm…

Và niềm vui của người mẹ chung của chúng tôi, cô Đặng Thị Trí:
“Cô cám ơn về sự hiện diện thân thương của tất cả trong ngày hôm qua. Niềm vui chân thành và ấm áp… Cám ơn các em đã đến với cô. Niềm vui đó cô sẽ ghi nhớ trong trong suốt thời gian còn lại.”

co Trí 9.1
DSCN1449

Là cựu học sinh Ngô Quyền, trong mỗi một chúng ta đều được diễm phúc … cơ duyên có được cả một kho tàng thơ viết về Mẹ hay nhất của anh Trần Kiêu Bạc, cũng như cảm nhận được  tâm tình của Thầy Nguyễn Xuân Hoàng “ Ai trên đời này mà không  cần có một bà Mẹ, những người không còn mẹ nữa, lại cần hơn ai hết phải không?
 Từ ý tưởng vàng ngọc này,  xin được một đời kính mến  cô Đặng Thị Trí với Bàn Tay Người Mẹ.

NGUYỄN HỮU HẠNH

DSCN1445DSCN1439

 

05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 43755)
Tôi hay tin trễ, Thầy Trần Văn Tài qua đời không lâu, sau ngày tôi tình cờ gặp lại Thầy ở Trảng Bom. Những dòng chữ muộn màng này, thay nén nhang thơm tôi và các bạn lớp 10B4 năm xưa kính nhớ Thầy.
30 Tháng Mười Một 2013(Xem: 27467)
Tháng mười một năm nay, ngoài thầy Trịnh Hồng Hải, chúng tôi mời thêm: Cô Đinh Thị Hòa; Cô Phạm Kiều Tiên; Thầy Đoàn Viết Biên, Thầy Trần Đình Tri; Thầy Lâm Tấn Văn cùng đến thăm thầy Phạm Đức Bảo …
21 Tháng Tám 2013(Xem: 89874)
Công của những người đưa đò thầm lặng khoan dung, đã đào tạo bao lớp chúng tôi thành danh, thành nhân. Thời gian với bao biến đổi, nhìn lại cuộc đời chúng tôi luôn dặn lòng ”Nhớ Ơn Thầy, Nhớ Ơn Cô” để có một cuộc đời đáng sống.
28 Tháng Sáu 2013(Xem: 70267)
Dịu dàng với học trò, tế nhị với đồng nghiệp, là dấu ấn đẹp trong lòng tôi đối với cô Phan Thị Lệ Hoa.
18 Tháng Sáu 2013(Xem: 119529)
Quỹ thời gian của thầy cô tôi càng ít, càng nung nấu trong tôi về một buổi họp mặt, chỉ dành riêng cho thầy cô giáo cũ và anh chị em bè bạn chs. Ngô Quyền Biên Hòa.
07 Tháng Sáu 2013(Xem: 72310)
Tạm biệt sân chơi Một Thuở,.... Chính từ lời mời nồng nhiệt của em, mà thầy trò trường Ngô năm cũ đã có một đêm tri ngộ tri ân đầy ý nghĩa.
12 Tháng Tư 2013(Xem: 77372)
Đến với các “cụ” học trò Bê Bốn lần này có cô Đinh Thị Hòa, cô Khương Thị Bàn và các Thầy: Lâm Tấn Văn, Đinh Hữu Quyến, Nguyễn Văn Có.
17 Tháng Giêng 2013(Xem: 92060)
Lần đầu tiên e-mail gửi tôi, anh Thanh Huyền thú nhận: “Anh có thói quen xấu là hay khóc!...” Xấu hay tốt gì, tùy quan niệm sống của từng người.
05 Tháng Giêng 2013(Xem: 32664)
Sau nhiều năm sinh hoạt với Thầy Cô, có thể đây là lần đầu tiên được ngồi chung bàn được nghe Thầy Cô tâm sự. Tôi đã tìm thấy nụ cười trong sự gần gủi ân cần của Thầy Cô, là cả niềm hạnh phúc
27 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 99691)
Đây là lần thứ bảy, các CHS.NQBH K15 gạt hết những âu lo toan tính đời thường, hóa thân thành những cô cậu học trò hồn nhiên của những ngày xưa thân ái.
12 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 117811)
Vậy thì anh chị em mình cùng cảm ơn quí thầy cô, và cùng cảm ơn nhau nữa. Đã nửa thế kỷ trôi qua đời người, hạnh phúc biết bao khi Thầy – Trò ta vẫn có nhau bên đời…
01 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 111659)
Sau gần ba tháng chuẩn bị, cuối cùng nhóm cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa chúng tôi đã có một món quà dễ thương tặng thầy cô giáo cũ của mình: Một đêm hội ngộ Thầy trò ngập tràn niềm vui và hạnh phúc, sau khoảng thời gian xa cách gần năm mươi năm.
15 Tháng Mười Một 2012(Xem: 219975)
“Có lẽ chỉ dân Hướng Đạo như em, mới làm được những việc như thế!...” Đó là “phần thưởng” quí báu nhất tôi trân trọng nhận được từ cô Phạm Kiều Tiên, trong hành trình thăm lại thầy cô giáo xưa ...
14 Tháng Mười Một 2012(Xem: 153315)
Với chủ đề “Trường Xưa, Thầy Xưa” nhóm CHS.NQBH ở Sài Gòn sẽ tổ chức “Đêm tri ân” thầy cô giáo cũ, cũng là buổi tri ngộ của những “cụ” học sinh thiệt lâu năm của trường Ngô Quyền.
03 Tháng Mười Một 2012(Xem: 28945)
Chung quanh tôi còn biết bao tình thương ràng buộc vây quanh mà ngẫu nhiên, người đầu tiên nhắc nhở cho tôi điều ấy khi tôi từ đường ranh sống-chết trở về chính là thầy Sái.