Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Phan Phú Hiệp - VÙNG TRỜI BÌNH YÊN

Sunday, October 16, 202211:49 PM(View: 5089)
Phan Phú Hiệp - VÙNG TRỜI BÌNH YÊN



vungtroibinhyen


Lúc còn nhỏ, tôi rất thích nghe cố ca sĩ Duy Khánh hát bài “Ngày xưa lên năm lên ba” rất dễ thương, trong đó có đoạn:

“Ngày xưa lên năm lên ba. Tuổi thơ như bông như hoa. Đã ghi bao nhiêu kỷ niệm ngọc ngà.

Đời vui như chim sơn ca. Líu lo giữa trời đầy hoa. Hát vang giữa đời đầy hoa…” ♪ ♪ 

Thời ấu thơ của thế hệ chúng tôi ngày xưa là như vậy đó: vô cùng trong trẻo và hồn nhiên.

Một điều tuyệt vời nhất trong thời hoa mộng ấy là tuổi thơ của chúng tôi chưa có sự hiện diện của Internet .Chúng tôi đã không bị trói buộc suốt ngày ngồi im một chỗ, dán mắt vào màn hình của chiếc Smart phone hoặc Ipad để thả hồn phiêu diêu vào các games online hoặc tán gẫu với bạn bè trên mạng xã hội, đâm ra sinh nghiện để rồi đắm mình trong thế giới ảo mà không thoát ra được, như phần đông thanh thiếu niên ngày nay...

Thay vào đó, chúng tôi thích vận động, chạy nhảy nô đùa bên ngoài, tự tìm tòi ra các trò chơi để các anh chị em trong nhà cùng vui chơi với nhau, tạo ra sự gắn kết các thành viên trong gia đình.

 Thời gian ấy ngoài giờ học ra, anh em chúng tôi bày ra đủ loại trò chơi vận động trong không gian bao la ngoài trời như: Cá sấu lên bờ, tạt lon, trò chơi 5-10 (trốn tìm), đánh vũ cầu, nhảy dây, bắn bi hoặc chơi bắn bì giấy (Bì được làm bằng giấy, xếp cuốn lại thành hình chữ V, được bắn ra bằng thun). Chúng tôi chia ra làm 2 phe để lâm trận bắn nhau chan chát. Sau này Ba Mẹ tôi cấm không cho chơi vì nguy hiểm khi đạn giấy bay trúng vào mắt.

Tai các cột đèn trên đường Trịnh Hoài Đức đối diện nhà tôi thời ấy, vào khoảng chiều tối khi một con mưa mùa hè vừa dứt hẳn, không hiểu từ đâu kéo đến một bầy dế cơm, con nào con nấy lớn bằng ba lóng tay, nhiều vô kể. Tôi đi theo người anh lớn mang theo thùng không, gom những chú dế cơm thiếu may mắn bỏ vào. Nhưng bắt được mấy chú dế này không phải dễ, vì chúng có đôi chân sau khoẻ và búng rất mạnh làm đau rát tay. Đi rảo quanh chừng 3-4 cột đèn, chúng tôi đã có được gần 50 chú dế. Vì chỉ để bắt chơi, sau đó không biết để làm gì, nên chúng tôi biếu tặng hết cho bác gái phụ việc trong nhà.

Ngày hôm sau, bác đem lại vài con dế cơm chiên giòn, bên trong bụng có nhét 1 hạt đậu phọng, cho chúng tôi ăn thử. Thoạt đầu cảm thấy hơi sờ sợ ,làm liều nhắm mắt ăn thử thì thấy thân dế thơm giòn kèm theo vị ngọt bùi của đậu phọng. Lúc ấy chúng tôi cho đó chỉ là món ăn lạ miệng chứ không có ấn tượng gì nhiều. Không ngờ sau này, món dế cơm chiên giòn này nghiễm nhiên trở thành món đặc sản tại các nhà hàng sang trọng.

Nhà Nội tôi ở ấp Tân Bản Chợ Đồn. Khu vườn quanh nhà ông được phân ra từng khoảnh ngăn nắp và trồng nhiều loại hoa rất đẹp. Bên ngoài hàng rào phía sau là một ao nước lớn của một lò gạch. Trong những lúc cùng gia đình thăm viếng Nội, trong khi các người lớn vui vẻ hàn huyên tâm sự bên trong nhà ăn, mấy đứa con nít chúng tôi rủ nhau ra bờ ao, tìm một mớ đất sét để nặn hình thành các món đồ chơi nhỏ xinh hoặc vo tròn thành những viên bi nhỏ, để vào trong ống nhựa luồn dây điện, làm ống thụt để thổi bắn vào các mục tiêu định sẵn. Sau đó ra vườn leo hái trái trứng cá, trái mận hoặc tìm hái đám rau càng cua tươi xanh mơn mởn mọc đầy men theo bờ ao và quanh các gốc cây lớn, để về làm món salad càng cua trộn dầu giấm rất hấp dẫn.

Vào tháng cận tết, khí trời mát mẻ, vào buổi chiều thấp thoáng trên bầu trời Biên Hòa (BH) xuất hiện những cánh diều giấy bay lượn trong gió. Tôi cũng mày mò uốn tre, cắt giấy để làm diều. Làm xong diều đem lên gác lửng trong nhà để thả, nhưng có điều phiền toái là thả diều trong thành phố thường hay bị vướng trên dây điện hay là bị nạn câu diều (bị đối phương dùng một hòn đá nhỏ có cột dây ném qua dây diều của tôi rồi kéo mạnh xuống, thế là mất diều). Nên một lần ba tôi có công việc đến thăm ông chủ lò gạch ở xã Phước Tân Long Thành. Tôi xin đi cùng, mang theo con diều tự chế. Trong quang cảnh rộng rãi khoáng đạt nơi miền quê, có một chút nắng nhàn nhạt và gió hiu hiu mát rượi của buổi chiều cận Tết, cánh diều tuổi thơ của tôi no gió vi vu bay cao vút trên bầu trời. Cái thú cầm một cuộn chỉ căng đong đưa theo gió để điều khiển con diều bay tít trên cao, giương mắt dõi theo cánh diều giấy bay lượn trên trời xanh là một thú tiêu khiển tao nhã khi được hòa mình với thiên nhiên. Cái cảm giác lâng lâng thú vị ấy khiến tôi không thể nào quên được.

thaDieu

Trong mùa Trung Thu, tôi cũng tập tành vuốt tre để làm thành một lồng đèn ngôi sao lớn. Vào đêm rằm tháng tám, thay vì đi rước đèn Trung Thu thông thường như các trẻ em khác, người anh lớn của tôi dồn hết mấy đứa em nhỏ lên xe ba gác chở hàng của gia đình, anh đạp xe chạy vòng quanh các đường phố chính của BH, mấy đứa nhỏ trên xe, tay vừa cầm lồng đèn giơ cao, vừa hát vang bài “Rước đèn tháng tám”, gây sự chú ý và thích thú của mọi người.

Vì nhà tôi có bán bia và nước ngọt, nên tôi có cơ hội thu thập rất nhiều nắp chai. Sau đó phân loại cho làm quân lính để dàn trận đánh nhau. Các nắp chai hiếm như nước ngọt Bireley’s hoặc nắp chai Fanta Moka được phong cho làm tướng, còn các nắp chai thông dụng khác như lade, 33 hoặc CocaCola cho làm quân lính, hai bên giáp trận xáp lá cà, bên nào không bị lật ngửa lên là bên đó thắng.

Ngoài các trò chơi vận động, tôi giành nhiều thời gian để đọc sách. Thích nhất là tuần báo Thiếu Nhi, Thằng Bờm, Tuổi hoa, Tuổi Ngọc, Truyện tranh của nhà xuất bản Sách Vàng, Bán nguyệt san Thời nay…, đọc chưa đủ, tôi còn đi thuê thêm truyện ở nhà sách Nam Tạo.

Vào mùa hè, Ba tôi thường đưa chúng tôi đi bơi tại Biên Hòa- Club (đối diện ngã ba Máy Cưa). Ba thường chọn chiều thứ sáu hàng tuần vì ít người, và nhất là nơi đây có thông lệ thay nước vào sáng thứ sáu, nên buổi chiều chúng tôi được bơi lội vẫy vùng thỏa thích trong hồ bơi với nước mới.

Mỗi tối cả nhà quây quần bên chiếc truyền hình xem kịch, cải lương … hoặc cùng thưởng thức một tape cassette hay. Đặc biệt tôi thích mở máy hát đĩa hiệu Pickup để lắng nghe âm thanh tuyệt vời của ban nhạc “The Shadows“ hòa tấu guitar bài Apache, Rider in the sky … huyền ảo hoặc nhạc cao bồi sôi động  của miền viễn tây: The Good, The bad, the ugly; Once upon a time in the West…

Có lần đứa cháu trai trong gia đình hỏi tôi: ”Sao chú luôn nhớ và thích viết hoài niệm về những truyện ngày xưa? Tại sao tuy ở Mỹ lâu năm mà chú vẫn còn nhiều tình cảm lưu luyến với quê hương BH?”

Tôi trả lời: vì chú có một vùng trời bình yên của tuổi thơ rất đẹp trong mái ấm gia đình, được hòa mình với thiên nhiên qua các trò chơi dân dã để vui chơi và khám phá những điều kỳ diệu ở thế giới chung quanh mình, từ đó, có được những kỷ niệm đẹp, những ký ức không thể nào quên. Thời ấy chưa có Internet, nên chú được sống trong thế giới thực chứ không ảo. Cảm xúc chú có được là do kinh nghiệm trong thực tế đời thường, chứ không phải lướt qua kiếm tìm đâu đó trên mạng xã hội, trên Internet để rồi tự tưởng tượng ra, cho đó là cảm xúc của mình.

Có trãi nghiệm với thực tế cuộc sống chung quanh, chú mới cảm thấy yêu gia đình, yêu những kỷ niệm đẹp thời thơ bé, rồi yêu thương luôn cả vùng đất mà chú đã sống và gắn bó suốt quãng đời niên thiếu, để rồi khi rời xa quê hương, trong lòng cứ phải luôn quay quắt nhớ về.

Như một nhà thơ đã từng viết: “Khi ta ở, đất chỉ là nơi để ở, khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn”.

Không biết cháu nghĩ sao về lời thơ này, chứ đối với chú, quả thật, đúng là như vậy. Vùng đất BH hiền hòa và thân thương đã luôn ngự trị mãi trong tâm hồn của chú.


photo family PhanPhuHiep

(Ảnh gia đình)


Hiep Phan—9/2022



 

Friday, April 12, 2024(View: 572)
lúc ấy tôi còn trẻ lắm so với phần lớn các đồng nghiệp của tôi ở trường Ngô Quyền. Do đó tôi kết bạn với hai người bạn đồng lứa với tôi là anh Trần Văn Phúc dạy sử địa và Nguyễn Phi Long dạy toán.
Thursday, April 11, 2024(View: 414)
Tôi thích hai chữ “Xóm Đạo” từ thuở biết yêu “thơ” vào những năm đầu bậc trung học. Bài thơ có hai chữ “Xóm Đạo” tôi đọc dầu tiên là bài “Tha La Xóm Đạo” của tác giả Vũ Anh Khanh
Wednesday, April 10, 2024(View: 481)
Tháng Tư lại về, nỗi buồn len lén con tim. Thương lắm người vì ngày này mà chịu nhiều khổ nạn tai ương, tủi nhục ngút ngàn, biết bao gia đình ly tán chia lìa, ngậm ngùi chua xót.
Wednesday, April 10, 2024(View: 678)
Từ tháng 4/1975 đến nay, đã gần nửa thế kỷ rồi, nhưng mỗi lần đến tháng tư, tôi cứ hay trăn trở và hồi tưởng lại những sự kiện xảy ra sau thời khắc lịch sử ấy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1180)
Mỗi khi nghĩ về quê hương xứ sở, tôi lại luôn có nhiều cảm xúc và hoài niệm đẹp về những bữa cơm gia đình thơm ngon và đậm vị yêu thương như vậy.
Sunday, March 31, 2024(View: 842)
Hoàn cảnh của Ukraine hiện nay gần giống như VNCH ngày xưa khi mối bận tâm của Mỹ đặt vào cuộc chiến ở Trung Đông. Nhưng may mắn thay tên đao phủ thủ
Sunday, March 31, 2024(View: 784)
Bây giờ, tuổi đã nhiều, cuộc sống đã ổn định, tôi có thể tìm cho mình những bộ áo quần vừa ý, hợp thời, may cắt khéo léo. Tôi có điều kiện tìm hiểu trang phục thích hợp.
Sunday, March 31, 2024(View: 756)
Năm nào cũng vậy, người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều nhớ đến ngày tết âm lịch thường được gọi là tết Ta để phân biệt với tết Tây.
Wednesday, March 20, 2024(View: 1494)
Cuộc vui kéo dài mãi cho đến bốn giờ chiều mọi người mới lưu luyến chia tay ra về mang theo hình ảnh của buổi họp mặt ấm cúng trong tình đồng hương Biên Hòa, đồng môn Ngô Quyền
Tuesday, March 19, 2024(View: 1124)
Cuộc vui nào cũng tàn, điều thú vị là đã ghi lại kỷ niệm để tạo mong ước cho người tham dự sẽ có cuộc hội ngộ vui vẻ như vừa qua.
Monday, March 18, 2024(View: 1214)
Với nền giáo dục nhân bản và khai phóng, trong gần 20 năm tồn tại cùng Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, Trường NQ sản sinh biết bao nhân tài cho đất nước.
Monday, March 18, 2024(View: 1186)
Như vậy, ngay tại khuôn viên của trường, Đạo làm Thầy, Đạo làm trò và Tinh thần Tôn Sự Trong Đạo đã được đề cao và xem trọng, như là một tiêu chí căn bản mang đậm ý nghĩa giáo dục của trường THCT.
Monday, March 18, 2024(View: 1056)
Từng đám mây xanh lợn lờ trôi dưới cánh của chiếc westjet, cuộc sống vốn dĩ phải ganh đua; rồi… tiền bạc, danh tiếng, hạnh phúc có mãi mãi theo ta xuống mồ chăng?
Saturday, March 16, 2024(View: 1085)
Trong những đêm cuối tháng 4 năm 1975, tôi thường trực đêm trong trung tâm giáo dục Hồng Bàng với các ban đồng nghiệp. Chúng tôi uống bia và đánh xập xám chướng để quên đi những lo âu
Saturday, March 9, 2024(View: 1378)
Năm nay xuân Giáp Thìn cây anh đào tật nguyền lại nở rộ từ những ngày chớm tết cho đến giờ này. Ông dự định sẽ mời vài người bạn thân ghé nhà để uống trà thưởng hoa như dạo nào…
Friday, March 1, 2024(View: 1128)
Anh hùng chỉ là người của một thời, một giai đoạn. Nhưng người tử tế đòi hỏi sự hy sinh thiệt thòi cả một đời! Miền Nam Việt Nam có thể không có nhiều anh hùng, nhưng những người có một tấm lòng và người tử tế thì không thiếu.
Friday, March 1, 2024(View: 1231)
Cũng đã khá lâu tôi có nghe vài người bạn kể rằng họ có xem một bộ phim Đại Hàn có tựa đề là “Bản Tình Ca Mùa Đông”. Tôi nghe rồi cũng bỏ qua chứ không quan tâm gì
Friday, March 1, 2024(View: 831)
Tôi cám ơn bác sĩ rồi theo con ra khỏi phòng mạch. Mọi sự vật trong toà nhà như sáng hẳn lên và rõ ràng, khi ra ngoài, tôi nắm lấy tay con gái, reo lên -Mẹ đã thấy được chiếc lá cây rung rinh trong gió… từng chiếc lá, không phải một khối xanh lay động như trước nữa.
Friday, March 1, 2024(View: 1052)
Trong tiếng Việt giàu đi với sang. Nhưng thời nay, giàu tiền thì nhiều nhưng mà sang thì không có mấy, đốt đuốc cũng khó tìm ra.Bởi sang nằm trong cốt cách, trong cách ứng xử, trong ngôn ngữ thể hiện,
Friday, March 1, 2024(View: 1130)
Cây ngọc lan nhân chứng cuối cùng của nhà xứ Tâng đã chứng kiến bao nhiêu cảnh vật đổi sao rời không còn nữa. Cảnh vật và con người trăm năm cũ nay chỉ còn là chuyện kể khúc còn, khúc mất mà thôi.