Danh mục
Số lượt truy cập
6,188,273

Angie Lộc - NHỚ NGƯỜI THƯƠNG BINH

22 Tháng Tư 201711:52 CH(Xem: 6627)
Angie Lộc - NHỚ NGƯỜI THƯƠNG BINH


NHỚ NGƯỜI THƯƠNG BINH

 Angie Lộc



Ngày 18 Tháng Tư 2017, Cựu Trung Tá Không Quân VNCH Nguyễn Thị Hạnh Nhân từ trần tại California, hưởng thọ 90 tuổi. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO 2 từ 1990, cho tới những ngày tháng cuối đời, bà là Chủ Tịch Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH và đã luôn tận tụy với đồng bào, đồng đội. Để tưởng nhớ Bà, xin mời đọc bài viết về Thương Binh VNCH của tác giả Angie Lộc, một thiện nguyện đã nhiều năm làm việc tại các nhạc hội Cám Ơn Anh. Bài được viết trước khi Bà Hạnh Nhân từ trần.

* * *

loc 1

Hơn bốn thập niên sau cuộc đổi đời, những người dân miền Nam nước Việt cũng như ở khắp nơi trên thế giới đang sống lại những tháng ngày hồi tưởng.


Ai đó đang hồi tưởng về Tháng Tư Đen, về những tháng ngày đánh tư sản, đổi tiền, kinh tế mới, về bắt bớ và tù cải tạo. Nhưng cũng có ai đó đang có những phút lắng lòng để nhớ đến những người thương binh Việt Nam Cộng Hoà, những người trai của một thời ly loạn, họ đã không may mắn phải bỏ lại một phần thân thể nơi chiến trường. Những thương binh này thiếu may mắn, không nhận sự trợ giúp của chính phủ Mỹ để ra đi. Ở lại quê nhà, bao năm qua, họ luôn phải đối diện từng ngày với khó khăn, đói nghèo và cả sự bạc đãi của nhà nước hiện tại.

Hằng năm cứ vào mùa hè, Hội H.O Cứu Trợ Thương Phế Binh&Quả Phụ Việt Nam Cộng Hoà và Trung tâm Asia lại tổ chức đại nhạc hội tại Nam hoặc Bắc California để quyên góp một số tiền gởi về giúp các anh thương phế binh cùng các quả phụ tử sĩ của người lính Việt Nam Cộng Hoà. Hành động này hy vọng đã nói lên được nghĩa cử của những người xa xứ lời “Cám Ơn Anh.”

Sau cuộc đổi đời, ngấp nghé nửa thế kỷ, các anh đã phải gánh chịu biết bao điều nhọc nhằn cơ cực. Làm sao mà chúng tôi quên được, những người trai trẻ ngày nào đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ. Các anh đã không ngần ngại bỏ lại sau lưng gia đình, mẹ già, em dại, và đôi khi phải bỏ lại người yêu nhỏ bé để làm tròn bổn phận người trai thời ly loạn. Đất nước Việt Nam triền miên chinh chiến, các anh đã phải xa trường, xa lớp, xa bạn bè, xa gia đình để trở thành người lính cầm súng bảo vệ quê hương, để canh cho giấc ngủ trẻ thơ đêm đêm khỏi phải giật mình, để cho bước chân của các em nhỏ tung tăng vui vẻ đến trường, để cho mẹ bình an ra chợ sớm và cho cha trồng xới liếp rau xanh. Công khó của các anh làm sao mà nói hết.

Tôi là một trong những nữ sinh trung học đã từng thêu cho các anh những chiếc khăn tay nhỏ, nắn nót viết cho các anh những lá thư xuân thắm đượm ân tình hậu phương. Sau đó tôi và các bạn học theo thầy cô đến thăm các anh nơi tiền đồn heo hút thuộc tỉnh Long Thành. Chúng tôi chuyện trò, hát cho các anh nghe để rồi những giọt nước mắt ân tình đã rơi thật nhiều lúc phải chia tay các anh ra về khi mặt trời xế bóng. Tiền đồn mùa xuân heo hút với bông mai rừng nở rộ. Các anh vội vã chặt những cành mai đơm nhiều bông làm quà cho người hậu phương.

Xe chạy cuốn bụi mù, nhoè trong mắt các em gái hậu phương làhình bóng các anh trong bộ quân phục màu xanh khuất dần sau những cánh rừng xa lắc.

Ngày đó chúng tôi nhớ ơn các anh, xã hội tri ân các anh và cuộc đời vẫn âm thầm trả ơn các anh từng ngày. Thế rồi một đêm thức dậy, xã hội nát tan. Miền Nam đổi đời. Các anh với tấm thân tàn phế làm sao xoay xở để sinh sống? Sau cuộc chiến, xã hội xếp hàng với những chia ly, tan tác, đói nghèo, thì người thương binh ngày nào còn có ai lo lắng cho nữa?

Một ngày cuối tháng Tư năm 1975, khi nghe lời kêu gọi các quân nhân Việt Nam Cộng Hoà bỏ súng, bàn giao chính quyền trong trật tự, tim tôi thắt lại khi nghĩ đến các thương bệnh binh mà trong đó có người thân trong gia đình tôi. Bây giờ ngồi viết lại, nước mắt tôi vẫn rơi.

Chị Hai tôi là quả phụ của người lính Biệt Động Quân Thạch Sen. Anh rể Hai Sen của tôi hiền như đất, đã hy sinh tại chiến trường Chương Thiện, để lại chị tôi với sáu đứa con thơ mà đứa bé nhất mới bước đi chập chững.

Anh Hai Sen đã từng phải trị thương hai lần tại quân y viện Cộng Hoà trước khi trở lại trận địa. Trong lần đến thăm anh đang nằm điều trị, đã hơn năm mươi năm rồi, tôi vẫn nghe như lời anh nói năm đó còn văng vẳng bên tai: “Anh sẽ cố gắng chiến đấu cả đời dù có phải hy sinh để đời lũ con anh được hưởng sự thanh bình.” Nhưng mong ước của anh Hai Sen đã không thành, thân xác anh nằm lại chiến trường đến thối rữa thì đơn vị mới có thể thu nhặt xác anh đem về cho gia đình.

Hai đứa con đầu của anh chị Hai tôi vẫn chưa thấy được thanh bình thì đã trở thành người lính Việt Nam Cộng Hoà. Chúng muốn nối nghiệp cha và tự hào trở thành trai thời chiến. Đứa con lớn trở thành thương phế binh sau một trận giao tranh dữ dội. Đứa con thứ hai của anh chị, người lính trẻ 20 tuổi, binh nhì Biệt Động Quân Thạch Nở đã bị thương vào tháng 2 năm 1975 với những vết thương chí mạng, đạn pháo đã cắt ngang phần bụng làm ruột đứt nhiều khúc, chân trái bị gãy, lại còn thêm những miểng pháo nhỏ găm đầy mình. Sau những ngày hôn mê do tiến hành giải phẫu nối ruột, mở mắt ra người đầu tiên mà Nở thấy là người mẹ hiền. Chị Hai tôi góa bụa với đàn con nhỏ cứ phải ba ngày xuống thăm đứa con bị thương rồi ba ngày trở về nhà chạy chợ để có tiền lo cho những đứa còn lại.

Ngày đổi đời 30 tháng tư là ngày chị Hai tôi phải quay lại nhà, để lại thằng bé Năm 10 tuổi chăm sóc cho Ba Nở. Ngày đó bệnh viện tan tác, anh em thương binh Việt Nam Cộng Hoà bị buộc phải ra khỏi nơi trị thương. Ai còn đi được thì dìu người yếu hơn, cứ thế mà đi. Về đâu bây giờ? Xe cộ không có, tiền túi cũng không. Người bệnh nặng như Nở thì đành chịu trận nằm lại lây lất. Thằng bé Năm nuôi bệnh anh bằng mì gói. Thuốc men không có, vết thương bị nhiễm trùng hành hạ thể xác Nở. Nở chấp nhận nằm lại một mình, gắng gượng kêu em về gọi má. Thằng bé 10 tuổi đi bộ tất tả ngày đêm về lại Biên Hoà với quãng đường dài 30 km bằng đôi chân sưng vù, mắt đỏ hoe, giọng khản lại: “Má ơi đi lẹ lên kẻo anh Ba chết.” Nhưng khi chị Hai tôi lên đến bệnh viện thì Nở đã chết vì vết thương nhiễm trùng quá nặng, chịu đựng quá lâu trong đói lạnh, không có bác sĩ hay y tá để thay băng.

Tôi tuy là dì ruột của Ba Nở nhưng hai dì cháu suýt soát tuổi nhau. Tôi còn nhớ lần đến quân y viện Cộng Hoà để thăm cháu, tôi vẫn là sinh viên nghèo, chỉ mua nổi một cục xà bông CAMAY để chị Hai tắm cho Ba Nở. Buồn thay, cục xà bông vẫn còn nguyên vì Ba Nở không có dịp bình phục và cục xà bông được bỏ vô quan tài theo Ba Nở.

Lần tôi lên lại Y Viện Cộng Hoà phụ chị Hai đem xác Nở về quê, tôi vẫn còn thấy một số thương bệnh binh Việt Nam Cộng Hoà tràn xuống đường xin ăn. Lòng tôi đau như cắt và thấy bất lực trước nỗi khổ của các anh.

Kính hương hồn anh rể Hai Sen, người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã đóng góp máu xương cho đất nước nhưng chiến tranh cướp đi mạng sống của anh và hoà bình (thứ hoà bình mà anh không mong đợi) lại cướp đi mạng sống của con trai anh. Những nhát dao cứ cứa vào trái tim rỉ máu của chị Hai tôi, người quả phụ và mẹ của tử sĩ Việt Nam Cộng Hoà. Chị tôi từ đó thêm oằn vai vì gánh nặng gia đình để rồi cũng chết trẻ, để lại bầy con mồ côi tan tác. Tôi vẫn tự hỏi mình rồi tự trả lời:

Cuộc chiến còn không?

- Cuộc chiến đã tàn.

Đau thương còn không?

- Đau thương gấp bội.

loc 2
Hàng chục băm sau chiến tranh, đất nước xưa vẫn chưa nguôi đau thương, thù hận. Những thương binh năm xưa nay phải đi hát dạo, đi bán vé số để kiếm sống qua ngày. Các anh cũng là người lính cũ, nhưng sắc áo, màu cờ đâu rồi?

Trong những năm 80, có đôi lần tôi gặp hai người thương binh Việt Nam Cộng Hoà đi hát dạo trên đường phố Sài Gòn. Anh thương binh cụt giò đàn cho anh thương binh mù hát bài ca “Giã từ vũ khí”. Cả hai vẫn mặc bộ quân phục VNCH cũ. Tôi hỏi thăm và được nghe một anh tâm sự: “Trong xã hội mới này, mặc bộ đồ lính Việt Nam Cộng Hoà có người không cho tiền vì họ ghét, nhưng không sao, tiền dù kiếm được ít nhưng mình vẫn mặc được sắc áo của mình ngày nào để nhớ về một thời chinh chiến.”

Các anh ơi, giờ đây sau nhiều chục năm nơi nước Mỹ, cộng đồng Việt vẫn không hề quên các anh. Cô Hạnh Nhân, vị Chủ Tịch Hội HO Cứu Trợ Thương Binh & Quả Phụ VNCH, dù da mồi tóc bạc, bao năm qua vẫn trụ vững ở vị trí đầu đàn để mọi người cùng thu góp từng đồng gởi về giúp các anh nơi quê nhà khốn khó.

Tháng Tư năm nay, Cô Hạnh Nhân đã ra đi, nhưng công việc quyên góp trợ giúp Thưởng Binh - Quả phụ chắc chắn sẽ còn được tiếp tục. Bản thân tôi cứ mỗi năm đến hẹn lại thu xếp nghỉ làm để góp sức với chương trình đại nhạc hội Cám Ơn Anh.

Nhìn thấy họ mà lòng tôi quặn thắt khi nghĩ về các anh thương binh VNCH.

Angie Lộc
06 Tháng Sáu 2021(Xem: 349)
Florida với trái cây miền nhiệt đới như ở VN. Tôi là dân miệt vườn nên mơ ước được đi đến đó, tận tay hái những cây trái sai oằn như ở vườn nhà ngày xưa. Tôi nôn nao lắm Florida ơi!
01 Tháng Sáu 2021(Xem: 337)
Chuyến đi Á Châu vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12 năm 2019 có thể là chuyến đi qua nhiều nước cuối cùng của tôi.
01 Tháng Sáu 2021(Xem: 290)
Hơn 70 năm đã trôi qua kể từ khi tôi mài đủng quần ở các trường Cao Văn, Nguyễn Văn Khuê và Chu Văn An, tôi vẫn không quên công lao những người thầy đã truyền cho tôi những kiến thức
23 Tháng Năm 2021(Xem: 513)
Mẹ đã thanh thản đi về cõi vĩnh hằng trong một giấc ngủ muộn vào chiều ngày lễ Memorial Day năm 2018, để lại cho con cháu niềm tiếc thương vô hạn cùng tấm gương rực sáng ...
23 Tháng Năm 2021(Xem: 364)
Bộ mặt Sài Gòn đã thay đổi...Tôi không tìm thấy lại một Sài Gòn thân yêu, duyên dáng, lịch sự và văn minh của ngày xưa.
23 Tháng Năm 2021(Xem: 692)
Cựu học sinh Ngô Quyền Houston hôm Sunday 5/20/21 tổ chức một buổi họp mặt chào đón cô Ma Thị Ngọc Huệ cùng phái đoàn đến từ California.
23 Tháng Năm 2021(Xem: 581)
Là người dân của Mỹ cũng may mắn như được làm con nhà giàu. Nếu được làm con nhà giàu thì phải biết mở lòng để giúp những người kém may mắn.
21 Tháng Năm 2021(Xem: 479)
Như đã thông báo trước, chúng tôi tổ chức viếng tang vào lúc 14 giờ ngày 19.05.2021. Tôi và Trần Văn Thông đến nơi tổ chức tang lễ đúng hẹn.
17 Tháng Năm 2021(Xem: 467)
Sau năm 1975, trong thời gian khó khăn, nhà không có TV mỗi lần có tranh cúp Mondial, tôi phải sang nhà người học trò bên cạnh xem ké trận đấu.
16 Tháng Năm 2021(Xem: 355)
Mẹ ơi! Ơn nghĩa sinh thành biết chừng nào con đền đáp được. Con nguyện cầu cho mẹ khỏe mạnh, an lạc để sống đời với con.
04 Tháng Năm 2021(Xem: 546)
Năm 1969, tôi được đổi về dạy ở trường Ngô Quyền, Biên Hòa chỉ cách Sài Gòn có 30 km....Tôi chỉ ở lại Biên Hòa đêm thứ hai, những ngày còn lại tôi ở Sài Gòn.
02 Tháng Năm 2021(Xem: 545)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.
30 Tháng Tư 2021(Xem: 700)
Trong nỗi buồn sâu lắng mỗi cuối tháng 4. chúng tôi vẫn tin sẽ có một ngày quê hương sẽ có tự do, dân chủ, để không còn một em bé Việt Nam nào bị cướp mất thời mới lớn như chúng tôi
27 Tháng Tư 2021(Xem: 489)
Ngồi một mình với ly cà phê Starbucks trong một ngày của tháng tư, quê người; tôi chỉ nhìn ra mình là người lạ với chính mình.
24 Tháng Tư 2021(Xem: 668)
Tuy tôi sinh ra ở tỉnh Bình Dương nhưng tôi sống phần lớn cuộc đời ở thành phố Sài Gòn, ngoài một thời gian ngắn đi dạy học ở Trà Vinh. Ngay trong 6 năm dạy học ở Biên Hòa, mỗi tuần tôi chỉ ở lại đó có một đêm.
18 Tháng Tư 2021(Xem: 715)
Có ai biết không lệ tôi rơi Giọt lệ mừng vui lẫn rối bời Mẹ già con dại đời tị nạn Sao đoạn đành đất nước tôi ơi!
11 Tháng Tư 2021(Xem: 842)
Nén nhang được đốt lên, khói quyện xoay tròn tỏa mùi thơm nhẹ. Bà có cảm giác ông đang đứng đâu đó nhìn bà âu yếm, thương yêu.
10 Tháng Tư 2021(Xem: 860)
Tôi lại được dịp quen biết một số người bạn Cam rất hiền hoà và dễ thương. Cuộc đời có những niềm vui nỗi buồn mang tên Định Mệnh!
09 Tháng Tư 2021(Xem: 991)
Nếu mình còn sống còn thương nhớ Còn cúng cầu siêu mỗi tháng tư Hương linh tử sĩ, người chết biển. Một nén hương thơm lạy giã từ.
06 Tháng Tư 2021(Xem: 858)
Ông thề trước bàn thờ tổ tiên rằng nếu ông chết đi mà không trả được mối thù này thì con cái ông phải trả cho ông, đứa nào không trả được thì coi như là con bất hiếu, không xứng đáng được hưởng gia tài ông để lại,