Danh mục
Số lượt truy cập
6,279,335

Nguyễn Thị Thanh Dương - GIA TÀI CHO CON.

Wednesday, September 1, 202112:42 AM(View: 422)
Nguyễn Thị Thanh Dương - GIA TÀI CHO CON.
     GIA TÀI CHO CON.


giatai

Chị Hòe phone tán gẫu với chị Bông và hỏi:

- Cách nào để tiền an toàn nhất hả chị Bông?

- Thì nhà băng chứ đâu. Bộ chị sợ… bị cướp nhà băng hả?

Chị Hòe nghiêm chỉnh:

- Tôi muốn bàn tới chuyện để gia tài cho con cái kìa. Vợ chồng mình lớn tuổi rồi giữ tiền bạc cũng chẳng làm gì..

- Thế thì chị cứ việc chia gia tài cho các con là thảnh thơi, còn thắc mắc gì nữa…

- Nhưng không an toàn.

- Ơ kìa, cho con mình chứ cho ai mà không an toàn ?

- Vì nếu vợ chồng chúng li dị thế là tiền của mình cho cũng bị chia đôi, một nửa vào tay con dâu hay con rể.

- Ừ nhỉ....

- Nếu vợ chồng chúng không li dị, cũng…vẫn chưa an toàn, vì chẳng may con mình chết trước thì con dâu hay con rể ôm trọn gia tài vui duyện mới. Tiền của mình cho con sẽ mất hết vào tay…người dưng.

- Ừ nhỉ.

Chị Hòe chứng minh:

- Có đôi vợ chồng trẻ triệu phú gia Trung Quốc sang Pháp ký giấy tờ mua biệt thự và những cánh đồng nho để sản xuất rượu vang. Ông chủ Pháp mời ông chủ Trung Quốc lên máy bay riêng dạo một vòng quanh vùng trời những cánh rừng nho, ông đại gia Trung Quốc và thằng con trai tuổi teen lên máy bay. Hai bà vợ của hai ông chủ không lên máy bay, họ ở nhà chuyện trò chờ hai ông chồng để ký giấy tờ và tiệc tùng. Máy bay rơi cả ba người trên máy bay cùng chết. Ông chủ trẻ Trung Quốc đã là người thừa kế duy nhất của dòng họ và thằng con tuổi teen kia đương nhiên là cháu đích tôn duy nhất của dòng họ. Nay chồng con chết hết, bà đại gia Trung Quốc trẻ đẹp kia nắm giữ cả gia tài của chồng con…vậy thử hỏi mai kia bà sẽ lấy chồng hay không chứ.??!!

Chị Bông suýt xoa:

- Thật cay đắng, thế là cả tài sản khổng lồ của dòng họ kia đã gây dựng bao nhiêu năm bỗng lọt vào tay người con dâu.

Chị Hòe thờ dài lướt thướt:

- Người ta không có tiền của để lại cho con cái cũng buồn. Vợ chồng tôi có nhiều tiền…cũng buồn vì chẳng biết cho con cháu cách nào cho chắc ăn,  không uổng phí những đồng tiền của mình..

Chị Bông suy nghĩ:

- Hay là chị để trust fund cho các cháu mai sau là chắc ăn nhất, dù cha mẹ nó thế nào các cháu vẫn là dòng máu nhà chị.

- Tôi cũng đã nghĩ đến điều này rồi. Nhưng... cũng vẫn không an toàn, biết chúng sau này tốt hay xấu, lỡ là đứa ăn chơi hư hỏng hay kém tài thì tiền của tôi cho như đổ sông đổ biển hoặc khi chúng lập gia đình thì ….gia tài của tôi để lại cũng có thể mất đi nếu chúng li dị hay chết trước..

Chị Bông kêu lên:

- Ối giời ơi, chị Hòe ơi, chị đã  tính kỹ chi li đến thế thì còn hỏi tôi làm gì? trên cõi đời này không có chỗ nào, không có tài khoản nào là an toàn là vững chắc cho chị để tiền đâu.

- Tôi cũng đang điên đầu vì thế đấy. Có ông bà kia để lại toàn bộ tài sản cho gia đình thằng con trai duy nhất những tưởng con cháu mình sẽ giàu có, sẽ vui hưởng cuộc đời nào ngờ cả nhà thằng con bị tai nạn xe cộ chết hết. Ông bà đang đợi những thủ tục cứu xét để lấy lại tài sản của con mà thực ra là của chính họ, trong khi nhà sui gia cũng đòi chia phần tiền bạc tài sản của con gái họ. Thật là rắc rối.

Chị Bông kể:

- Có lần tôi đọc báo thấy nói về những món tiền unclaimed, tiền không có người  nhận, nên chính phủ tiểu bang hay county phải đăng thông báo trên báo chí cùng với tên và những tài khoản bị bỏ quên. Có nhiều lý do, hoặc người ta đã chết đi hoặc tuổi già lú lẩn không nhớ và con cháu thì không hề được biết đến. Tiền có chủ, để vào tài khoản chủ nghĩ  là một lúc nào đó sẽ lấy ra nhưng hóa ra số tiền ấy thành vô chủ.

Chị Hòe kể thêm:

- Tôi cũng đọc tin trên báo một người sửa chữa căn nhà của mình, khi phá vỡ tấm sheetrock đã phát hiện hơn 10 ngàn đô gói cẩn thận trong giấy báo đã cũ, số tiền này cũng bị hư hỏng ít nhiều nhưng vẫn có thể đem ra nhà băng đổi lại được. Rõ ràng là ai đó trước kia đã ở trong căn nhà này, đã dấu chồng hay dấu vợ, hay dấu con cái cất món tiền trong vách nhà tưởng là an toàn. Có thể họ đã chết bất ngờ nên món tiền bí mật vẫn bí mật nằm yên đó cho đến khi căn nhà đổi chủ và chủ mới tình cờ khám phá ra.

- Ở Việt Nam có người không tin nhà băng, mà tin vào tình sui gia thắm thiết, gởi tiền nhờ sui gia giữ giùm . Đến khi muốn lấy lại thì khó khăn. Thế là tình sui gia tan nát làm ảnh hưởng hạnh phúc gia đình của hai con, thiếu điều chúng muốn ly dị vì hai bên cha mẹ cãi cọ sỉ vả lẫn nhau.

Chị Bông chán nản:

- Nãy giờ chúng ta nói chuyện với nhau tôi thấy... cùng đường rồi, bế tắc rồi. Thì ra không có nơi nào cất giữ tiền bạc vững chắc và an toàn dài lâu cho chúng ta cả, kể cả con cháu ruột thịt.

…………………………………..

Nói chuyện với chị Hòe xong chị Bông ấm ức vì chưa có câu trả lời. Nghe vợ kể xong anh Bông mỉm cười:

- Hai bà đều… nhiều chuyện mà chuyện tiền để đâu cho an toàn dễ ợt lại không biết trả lời .

Chị Bông hớn hở:

- Anh có sáng kiến gì hả?

- Con cháu của những người giàu có lẫy lừng như công tử Bạc Liêu hay những con vua cháu chúa  ngày trước cao sang quyền quý nay cũng nghèo mạt rệp kìa. Cuộc đời còn là phù vân nói chi tiền bạc.

Chị Bông cãi:

- Cuộc đời phù vân dù ngắn ngủi một tháng một ngày cũng cần có tiền anh ơi.

Anh Bông nói một tràng dài:

- Tại sao những cha mẹ khi tuổi về già cứ vơ vét tất cả tài sản tiền bạc công lao cả đời mình làm ăn dành dụm cho con cháu đến đồng xu cuối cùng mà không nghĩ đến ngay chính bản thân mình. Bây giờ là lúc tiêu xài những đồng tiền mình làm ra, sống vui sống tốt và hãy nghĩ đến tha nhân. Tiền bạc của cải chúng ta để lại cho con cháu bao nhiêu cũng có thể hao mòn hay mất hết như chuyện hai bà vừa kể nhưng có một thứ không bao giờ mất được. Thay vì để cho con cháu tất cả bạc tiền chúng ta hãy lấy ra ít nhiều nào đó giúp người giúp đời, có phải là con cháu được cả hai thứ  “gia tài” vừa tiền bạc vừa phước đức của ông bà cha mẹ không.

Chị Bông nhún vai:

- Em nghe điều này nhiều rồi. Làm điều tốt lành hôm nay mà ngày mai thấy kết quả liền thì mới ham chứ để dành làm phước cho con cháu hay cho mình kiếp sau nghe xa vời quá.

- Anh thấy em nghe nhạc Bolero thấm lắm mà, nghe bài nào em thổn thức bài đó, thậm chí có  bài hát cũ kỹ cả nửa thế kỷ, tưởng như bị lãng quên vì ca sĩ ngày nay ít người hát, thế mà nghe lại là em nhớ ra ngay cả lời lẫn điệu.  Em từng nghe thuyết pháp, nào thày Pháp Hòa, thày Chân Tín, Thày Trí Chơn....v.v…mà không thấm gì sao? Anh chỉ nghe ké theo em, nghe loáng thoáng mà cũng thấm thía đôi điều...

Anh Bông quay ra “thuyết pháp” cho chị Bông:

- Dù giàu có như chị Hòe hay không giàu có như chúng ta, nhưng ai cũng cần ăn hiền ở lành cho con cháu được nhờ phước đức cha mẹ ông bà để lại. Đó là gia tài vô giá, là tài khoản an toàn nhất. Nhớ nhé bà Bông.

Nguyễn Thị Thanh Dương.

(August, 29, 2021).

 

Saturday, October 2, 2021(View: 613)
(Bài này viết tháng 10 năm 2011, được hiệu đính lại tháng 10 năm 2021 để tưởng nhớ ông Steve Jobs, 10 năm sau ngày ông qua đời OCT 5 2011) (Viết cho H4, H5 - Kính tặng các Thầy Cô dạy Toán thời Trung học của em)
Friday, October 1, 2021(View: 304)
Qua bài viết này, chúng con kính gửi đến quý Thầy, quý Cô đã dạy dỗ, hướng dẫn chúng con trên con đường học vấn lời kính chúc: “Thật nhiều sức khỏe, an khang, sống lâu trăm tuổi”.
Friday, October 1, 2021(View: 479)
Hình ảnh trân trọng lá quốc kỳ này của người dân, đã đem lại cảm xúc mạnh mẽ và để lại ấn tượng sâu đậm cho tôi mãi đến ngày nay.. Tôi vô cùng xúc động vì biết rằng hành động chào cờ của người dân là hoàn toàn tự giác, không ai bắt buộc họ cả.
Wednesday, September 29, 2021(View: 239)
Đến giữa tháng 9, sau khi chính quyền CS Sài Gòn tuyên bố sẽ kéo dài ”giãn cách” đến hết tháng 9 thì đến phiên các doanh nghiệp nước ngoài chuẩn bị tháo chạy khỏi Việt Nam.
Friday, September 24, 2021(View: 217)
Thi ca phái nữ VN thập niên 30 thế kỷ trước, có một sự kiện riêng biệt, một huyền thoại, mà khởi sự thì như một hiện tượng lạ, sau mỗi lúc mỗi huyễn ảo hơn, bởi cái tên ký tắt kín đáo,
Monday, September 20, 2021(View: 545)
Ngày đó tôi mê khuôn mặt ông tiến sĩ này. Mặt trắng bóc như trứng gà, mắt đen láy, môi màu đỏ đậm. Màu nào cũng là màu nguyên thủy, đâu ra đó. Mặt ông tiến sĩ trông không như mặt người thường làm cho lũ trẻ chúng tôi cảm thấy xa cách.
Monday, September 20, 2021(View: 331)
Nhưng đối với tôi, biểu tượng của Nha Trang vẫn là một bãi biển dài nhiều cây số, một trong những bãi biển đẹp nhứt của thế giới. Tuy nhiên, tôi vẫn thích bãi biển Nha Trang trước năm 1975 với cát trắng và những hàng dương thơ mộng mà nay chỉ còn trong ký ức của tôi.
Saturday, September 18, 2021(View: 417)
Tôi tìm dãy phòng và số phòng của anh không khó khăn gì. Đứng trước phòng số 4103 tôi sửa lại điệu bộ làm duyên làm dáng và chuẩn bị sẵn một nụ cười tươi như những đóa hồng này và đẩy cánh cửa bước vào.
Friday, September 17, 2021(View: 324)
Hôm nay, đối với sự suy nghĩ của HN, đời sống cũng như tâm trạng trong lành của Thầy Không Chiếu như thế nào ở đời sống này, thì khi Thầy xả bỏ thân huyễn để sang đời sống khác,
Monday, September 13, 2021(View: 341)
Thật ra khi Jenny ca ngợi cậu bé người Nhật và cậu bé VN, cô gọi đó là những người có trái tim nhân ái tuyệt vời, nhưng cô đâu biết, chính cô cũng là người có trái tim thật từ bi.
Saturday, September 11, 2021(View: 512)
Vào cuối tháng mười năm 2008, tôi lần đầu bay về Nam Bán Cầu (Down Under) để thăm hai nước Tân Tây Lan và Úc.
Friday, September 10, 2021(View: 726)
Hai mươi năm trôi qua, ký ức của người lớn có thể đã nhạt nhòa, nỗi đau không còn mới, nhưng với các em, dù năm mươi năm nữa trôi qua, đến cuối cuộc đời, các em vẫn còn nỗi đau...
Saturday, September 4, 2021(View: 606)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 2021(View: 923)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Tuesday, August 17, 2021(View: 827)
Bây giờ, tháng Tám nhân dịp giỗ đầu của anh xin được thắp nén hương lòng gửi đến người Anh, Tiểu Sư Thúc ngày nào đã ra đi quá sớm khi biết bao hoài bão, nguyện ước chưa thành.
Tuesday, August 17, 2021(View: 672)
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa với em cố gắng duy trì Website Ngô Quyền. Những người trẻ Ngô Quyền sẽ tiếp nối đàn anh giữ gìn và phát triển hội AHCHSNQ lớn mạnh.
Monday, August 16, 2021(View: 1161)
Anh Phúc đã về thế giới khác, nhưng ở đâu đó, có lẽ anh vẫn nhìn xuống, tiếp thêm nghị lực cho những người đang vác ngà voi cho một tương lai tươi sáng hơn của quê nhà.
Sunday, August 15, 2021(View: 974)
Phúc ơi thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta...
Monday, August 9, 2021(View: 600)
Ông chỉ muốn chúng nó biến mất trong đầu óc ông để ông ngủ yên tối nay và thoải mái tận hưởng những ngày du lịch một đất nước lạ đời và thăm lại các người thân sau bao nhiêu năm dài xa cách.
Sunday, August 8, 2021(View: 682)
Thành phố Sai Gòn bây giờ là một thành phố ma (ville fantôme). Nhà nhà đóng cửa, đường phố không một bóng xe, không một bóng người.