Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Anh Tuấn-Cẩm Vân - NGÀY THÁNG CŨ

12 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 95692)
Anh Tuấn-Cẩm Vân - NGÀY THÁNG CŨ

Ngày Tháng Cũ


blank


Gặp lại Võ Hải Vương, Đặng Văn Toản, Đỗ Cao Thông, Hóa và nhiều bạn cũ của lớp 1968, lòng tôi đầy những xúc cảm nghẹn ngào. Những hình ảnh của trường Ngô Quyền năm xưa bỗng đâu lại hiện về. Những kỷ niệm của ngày tháng cũ tưởng đã yên nghĩ trong một quá khứ xa xôi nào của tiềm thức. Nó đến quá đột ngột, tôi bàng hoàng không kịp chuẩn bị. Tôi không gặp Vương, Toản từ năm 1968. 42 năm qua, môt thời gian dài đăng đẳng, đủ để một đời người bước vào lứa tuổi trung niên. Sau năm 1975, tưởng chừng như không bao giờ có dịp gặp lại những người bạn cũ nữa. 42 năm sau, dù tóc có đổi màu, nhưng những nét ngày xưa vẫn còn đó, tôi vẫn nhận ra bạn dù trong những giây phút đầu bỡ ngỡ. Hình ảnh của bạn trong tôi trước khi gặp lại, là hình ảnh của 42 năm trước, khi tóc còn xanh, với những quần xanh áo trắng, với phù hiệu "Ngô Quyền" trên túi áo, những khuôn mặt rạng rỡ của tuổi thanh xuân. Xúc cảm cho cuôc gặp gỡ nầy, tôi làm vài câu thơ sau:

Tôi có những người bạn cũ
Lâu lắm rồi không gặp,
Từ thuở áo thư sinh rời bỏ sân trường.


Hình ảnh 42 năm trước làm tôi nhớ đến một câu nói trong cuốn phim "Summer of '42 ", In everyone's life, there's a "Summer of 42". Chính trong lòng tôi cũng có một mùa hè của 42 năm trước, dĩ nhiên không phải mùa hè của năm 1942 , nhưng là mùa hè của Mậu Thân, mùa hè của 1968 . Tôi gặp lại Thông, Hóa mấy năm trước tại San Jose , sau gần 40 năm từ ngày xa trường cũ. Thông từ Pháp đến Cali để thăm gia đình, nhưng cũng không quên một số bạn xưa. Hóa, Thông và một số bạn đã lái xe 6 tiếng từ miền Nam Cali đến Bắc Cali để gặp lại Xương, Tới và tôi. Chỉ 2 tiếng gặp gỡ rồi lại lên đường trở về Nam Cali. Lại thêm 6 tiếng nữa để trở về, đủ để nói lên tình bạn năm xưa lúc nào cũng sống trong mỗi chúng ta, như Vương gặp lại tôi nhắc lại hai câu thơ mà tôi gởi cho Vương :

Dẩu áo thư sinh có bạc màu,
Cuối đời lưu lạc vẫn tìm nhau

Chúng ta đã tìm lại nhau buổi trưa hôm nay tại nhà Hóa dù áo thư sinh đã bạc màu qua 42 năm của bụi thời gian.

Chiều nay sau buổi họp mặt tại nhà Hóa, tôi và bà xã tôi phải lên đường trở về miền bắc Cali. Ngồi lái xe trên freeway I-5 nối liền Nam BắcCali, Oregon, Washington, tôi miên man nhớ đến những phút vui vừa qua, mà tưởng như một giấc mơ, một giấc mơ đẹp có thực. Tôi gặp lại bạn cũ, tôi có dịp ngồi trò chuyện với thầy Mai Kiến Phúc, một trong những vị thầy tôi kính mến nhất trong những ngày mài đủng quần ở Ngô Quyền. Thầy là người đem lại cho tôi những thích thú về môn học Physics và cũng là môn tôi rất thích về sau nầy. Tôi cũng nhớ đến kỷ niệm với thầy, với Hồ Văn Nho, với Thông, với Nguyễn Minh Mẫn, với Toản, với Nguyễn Văn Nhỏ, những ngày rong chơi ở Cù Lao Phố, tắm sông, ăn cơm rượu.

Cũng nhớ đến Thông, nơi bạn ở có giòng sông Sein thơ mộng chảy qua kinh thành ánh sáng Paris đến Normandy/ Rouen, và Vương, nơi tiểu bang bạn ở có giòng sông Ohio chảy qua sáu tiểu bang: Pennsylvania, Ohio, West Virginia, Kentucky, Indiana, Illinois; dù giòng sông Sein có thơ mộng ra sao, dù giòng Ohio có dài, lớn thế nào, và dù mùa chinh chiến đã đi qua, nhưng cũng không làm bạn quên được giòng Đồng Nai đầy phù sa của miền Nam thân yêu với mưa nắng hai mùa, và những chiều lộng gió của Đồng Nai trên nhà Thủy Tạ trước dinh Tỉnh Trưởng.

Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta.

(Đôi Mắt Người Sơn Tây, Quang Dũng)

Mặt trời xuống dần và lặn bên kia đồi khi xe vào địa phận King County. Bà xã tôi nhắc "Anh mở đèn xe chưa?". Tôi turned on đèn lên và bỏ CD của The Beatles vào nghe. Giọng ca của Paul McCartney trong "Yesterday" như đưa tôi về quá khứ của tôi ngày hôm nay :

Suddenly,
I'm not half the man I used to be,
There's a shadow hanging over me,
Oh, yesterday came suddenly.
(http://www.youtube.com/watch?v=ONXp-vpE9eU)

Xin cám ơn Hóa và chị Huệ đã cho chúng ta có cơ hội gặp nhau ngày hôm nay tại tư gia với những món ăn ngon và sự hiếu khách nồng nàn của anh chị, đặc biệt dành cho lớp chúng ta, 1968. Cũng xin cám ơn anh Lữ Công Tâm và các anh chị trong Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu cựu học sinh Ngô Quyền / Biên Hoà đã dành thì giờ và công sức cho buổi Họp Mặt Ngô Quyền đầy thành công.


Tuấn & Cẩm Vân

Thung Lũng Hoa Vàng
Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ lần thứ 234
July 4th, 2010

10 Tháng Hai 2011(Xem: 136344)
Niềm vui đầu năm đến bất ngờ. Nhờ trang web Ngô Quyền, nhờ kỹ thuật khoa học tiến bộ, nửa thế kỷ sau mình tìm gặp được bạn bè. Xin cảm ơn tấm lòng thành của nhau, của những người xa xứ.
05 Tháng Hai 2011(Xem: 133248)
Và khi biết anh tuổi Mẹo, Duyên suýt bật cười vì chợt nhớ đến câu “thần chú” của mẹ ngày xưa: “Hợi Mẹo Mùi, là duyên tam hạp”. Mình là tuổi Mùi. Anh ấy là tuổi Mẹo, vậy là tốt duyên rồi!
02 Tháng Hai 2011(Xem: 121667)
hơn 1 tháng nữa bước qua tuổi 61 ta, trở lại một vòng tuần hoàn của cuộc đời. Bất chợt mình ngẫm nghĩ lại cuộc đời mình. Mình lấy giấy bút ra, tính sổ cuộc đời, 60 mùa xuân mình đã trải qua, có vui buồn lẫn lộn.
31 Tháng Giêng 2011(Xem: 130759)
Anh biết không? Hương vị Tết bên này chỉ mới vừa phảng phất đôi chút chưa kịp đọng lại thì đã bay biến đi đâu mất rồi...
28 Tháng Giêng 2011(Xem: 114528)
Sau khi công việc xong, nhóm thường ghé quán bún riêu gần nhà Tùng để cùng chung vui. Từ đó hình thành Nhóm Bún Riêu
19 Tháng Giêng 2011(Xem: 127127)
Cám ơn và hẹn gặp lại các thân hữu nhé ! Mây trắng ngang trời đã quay về và sẽ quay về nữa… , rồi mây trắng lại bay đi…
17 Tháng Giêng 2011(Xem: 138773)
Mãi cho đến bây giờ, mỗi tuần chị đều ăn khoai lang, không phải vì thích loại củ ngọt bùi mầu vàng cam, không vì phải ăn độn...
07 Tháng Giêng 2011(Xem: 128639)
Đối với tôi, môn học nào với thầy – cô nào lại không để lại những kỷ niệm khó phai trong lòng của một người học trò.
07 Tháng Giêng 2011(Xem: 129020)
Hôm nay lại dự tiệc nhà anh chi Kiệt Chung, ngoài Thầy Cô và bè bạn lại có sự tham dự số đông đồng hương Biên Hòa và thân hữu.
31 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 120847)
Từ quê nhà Việt Nam, ở Miền Trung giữa mùa mưa bão lạnh lùng , tôi rất vui và cảm thấy rất ấm lòng khi nhận được email thăm hỏi của bạn gửi cho tôi từ nước Mỹ xa xôi.
22 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 110506)
Cảm giác mỗi mùa Giáng Sinh tuyệt vời đến nỗi tôi tưởng như mỗi năm một lần, mình lại là đứa trẻ thơ mới lên tám tuổi, hình ảnh con búp bê tật nguyền lại chập chờn trở lại trong trí nhớ, y như năm nào tôi còn bế nó trên tay.
18 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 137255)
Ngày xưa ấy tôi và các bạn còn rất trẻ, hầu hết các Thầy Cô cũng rất trẻ. Ngày xưa ấy cách nay hơn năm mươi năm. Tuổi học trò, thời thơ mộng, thời gian đẹp nhất của con người nay còn đâu.
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 105733)
Như hôm nay mưa thì lại nhớ đến những cơn bão rớt ở quê mình, mái nhà xưa và bến sông ngập đầy nắng gió.