Danh mục
Danh sách tác giả
TIN TỨC MỚI
14 Tháng Mười 2016
Bộ sưu tập Bài Viết, Video, Hình ảnh của Thầy Hiệu trưởng Phạm Đức Bảo
23 Tháng Mười Một 2015
THANKGIVING 2015 Ngô Quyền Tri Ân Thầy Cô Thực hiện: Nguyễn Thị Thêm
16 Tháng Bảy 2015
VIDEO Đài FreeVN.net - 2 giờ 15 phút : NGÔ QUYỀN HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG 2015
25 Tháng Hai 2018
THA THIẾT KÍNH NHỜ quý Thầy Cô, quý Bạn Hữu nhín chút thì giờ chung sức cùng Ban Biên tập CHECK LẠI các HÌNH ẢNH và các DANH SÁCH lần chót cùng trước khi layout để in. (update 3/3/2018)
15 Tháng Tư 2018
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Tư 2018
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
14 Tháng Tư 2018
Bao năm lưu lạc xứ nguời, tôi đã có lần cuối cùng thăm lại xóm Lò Lu của Xã Hóa an, nhìn lại con đường từ ngã tư xuống bên đò, lòng tôi như se lại.
14 Tháng Tư 2018
Niềm vui hạnh phúc dâng trào, Lòng luôn hỷ xả, dạt dào tình thương. Đem về Tổ Quốc quê hương, Mùa Xuân tươi thắm dân đương mong chờ…
14 Tháng Tư 2018
Một viễn ảnh rất gần và kinh khủng. Khiến người có tâm, thao thức, đắng lòng. Tháng tư về. Núi cao, biển cả mênh mông Có hồn thiêng sông núi. Xin soi đường dẫn lối.
14 Tháng Tư 2018
tha phương lưu lạc đến chốn nầy cõi lòng sống lại nỗi riêng tây dang tay ôm lấy mùi hoa ấy ngỡ ngàng... tiên nữ nào có đây!
14 Tháng Tư 2018
Những con đường xưa, bây giờ bỡ ngỡ? Thiếu đá để tô, thiếu nhựa để mềm. Bao tháng ngày, cát bụi phủ mờ im, Biết bao giờ? Nâu về thăm nó được.
14 Tháng Tư 2018
Ngồi trông tưởng nhớ người xa Bốn vòng kẽm thép bụi lòa mắt thương Tay che anh dấu nỗi buồn Tháng Tư Đỏ Mắt em còn đợi anh...
14 Tháng Tư 2018
Tháng tư là tháng tư nào? Đạn bay, bom nổ, máu đào tuôn rơi Rền vang pháo kích tơi bời Bình yên bỗng chốc ngập trời hiểm nguy
14 Tháng Tư 2018
Cuộc đời của Sagan có thể tóm tắt bằng mấy chữ : Vinh quang và xì căng đan với những phiêu lưu đủ loại với 5 lần đối diện với tử thần.
08 Tháng Tư 2018
Tôi thầm cám ơn các nhà thơ đã trang trải tâm tình về quê hương xứ Bưởi và được anh Bằng Giang chấp cánh bằng những dòng nhạc dịu êm,
08 Tháng Tư 2018
Năm nay, 2018, cũng là kỷ niệm 55 năm khóa 8 nhập trường. Mốc thời gian đó cũng bằng tuổi đời người. Thầy Cô cũng lần vào tuổi hạc.
Số lượt truy cập
4,523,094

Một Góc Thầy Trò 15 - Vô Cùng Thương Tiếc Cô Phạm Thị Khang

30 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 16618)
Một Góc Thầy Trò 15 - Vô Cùng Thương Tiếc Cô Phạm Thị Khang

 


Ngày xưa mỗi cuối giờ học, bảng đen được xóa sạch bởi Thầy Cô giáo vừa dạy xong hoặc bởi đội trực hôm đó. Vậy mà thỉnh thoảng bảng không được bôi xóa vì nhiều lý do. Chẳng hạn, cuối buổi học, "phe ta" đói bụng quá, ba chân bốn cẳng ôm cặp chạy về, để lại cái bảng đen đầy chữ hoặc hình cho lớp buổi chiều…lau giùm.

 

Kính mời quý Thầy Cô, mời các anh chị, mời bạn quay về với một ngày bình thường ở trường Ngô Quyền thân yêu ngày xưa, có giờ Vạn vật, giờ Công dân, rồi giờ Hình học của CHS Nguyễn Trần Diệu Hương để thấy có những điều, mà dù năm tháng chất chồng với nhiều kiến thức, nhiều lo toan nằm trong đầu óc, các cô bé học trò đệ nhất cấp nâm xưa vẫn nhớ rõ ràng trái tim và hệ thống tuần hoàn trong giờ Vạn vật của Cô Phạm Thị Khang như vừa mới xảy ra hôm qua.

 

Dù đang ở Châu Mỹ , Châu Âu, Châu Úc hay đang ở lại với "Nhà Bè nước chảy chia hai, ai về Gia định Đồng Nai thì về", có một khoảnh khắc nào đó nhìn lại thời Trung học hình như chúng ta vẫn còn ngồi ở hai dãy bàn học trò đặt song song nhìn lên bục giảng trắng màu bụi phấn, và vẫn ngồi cạnh bên nhau, chứ không phải đã "nghìn trùng xa cách" phải lhông các bạn thân mến?

 

 

 

Hồi đó mỗi lần nghe câu hát " hiền như ma soeur", cà lớp đều nghĩ đến Cô Phạm Thị Khang vì Cô hiền và rất nghiêm. Chúng tôi cứ tưởng tượng cô Khang trong chiếc áo chùng đen của những bà soeur thay vì trong chiếc áo dài quen thuộc của một nhà mô phạm.

 

Cô Khang dạy Vạn vật, nên vẽ rất nhiều hình trên bảng. Cô vẽ đẹp đến nổi cuối giờ Vạn vật, đội trực không … nỡ bôi bảng. Giờ kế là giờ Công dân, thầy Huỳnh Quan Phận vô lớp, chắc Thầy cũng thấy hình hệ thống tuần hoàn Cô vẽ có máu đỏ và máu đen ra vào quả tim rất đẹp, và đẹp hơn cả hình trong sách Vạn vật nên Thầy cũng chỉ dùng có một nửa bảng đen.

 

Đến giờ Hình học của thầy Huỳnh Kim Thân, không biết có phải “tư tưởng lớn” gặp nhau, Thầy Thân cho chúng tôi làm bài kiểm suốt giờ Toán nên hệ thống tuần hoàn với máu đen (vẽ bằng phấn xanh) và máu đỏ (vẽ bằng phấn hồng) vẫn còn nguyên. Giờ Hình học là giờ cuối, chúng tôi làm bài kiểm xong, mặt mày phờ phạc vì vừa đói bụng, vừa phải suy nghĩ về bài kiểm Toán; vả chăng hình vẽ Vạn vật của cô Khang rất đẹp, nên không đứa nào nghĩ đến chuyện bôi bảng; lớp con trai buổi chiều cũng có dịp được chiêm ngưỡng tác phẩm của cô Khang, một kết hợp toàn hảo giữa Vạn vật và Hội họa.

 

Đó là kỷ niệm xưa. Bây giờ Thầy Thân đã vĩnh viễn bỏ cuộc đời, bỏ trường Ngô Quyền, bỏ chúng tôi, lũ học trò bé bỏng ngây thơ thủa nào… Thầy Phận hình như đang ở Seattle, Washington, tiểu bang Tây Bắc của nước Mỹ, một nơi mưa hơn 200 ngày mỗi năm vẫn được tôi đặt tên là “thành phố nhỏ lệ thương đời”. Và cô Khang, từ hơn ba thập niên qua, cũng như Thầy Phận và Thầy Thân, Cô mãi mãi xa rời bục giảng.

Đúng như chúng tôi đã nhận xét về hình vẽ rất đẹp, và sắc sảo của Cô, sau khi rời bục giảng từ hơn 30 năm qua, Cô sống bằng nghề vẽ truyền thần ở Sài Gòn.

 

Tôi chưa được dịp gặp lại cô Khang từ tháng 4/75, chưa được hân hạnh chiêm ngưỡng những bức vẽ chân dung, hay vẽ tĩnh vật của Cô để so sánh với trái tim và hệ thống tuần hoàn năm xưa, nhưng tôi biết chắc Cô vẽ không chỉ để mưu sinh mà còn vẽ với lòng đam mê của một nghệ sĩ, như ngày xưa Cô vẽ hình trên bảng không chỉ bằng kiến thức của một giáo sư Vạn vật mà còn bằng trái tim của một họa sĩ.

 

Cô Khang ít nói nhưng Cô thương lớp chúng tôi lắm. Có lẽ vì chúng tôi là 55 nữ sinh đậu cao nhất trong kỳ thi vào lớp Sáu năm xưa, lúc nào cũng chăm chỉ học hành, như trên đời không có gì để lo nghĩ ngoài chuyện học. Mà cũng có thể vì cô Khang là chị cả nên Cô thương chúng tôi như những đứa em gái út của Cô ở nhà. 

 

Hình ảnh rõ nét nhất tôi còn giữ được về cô Khang là đôi mắt sáng, lấp lánh sau cặp kính cận, đôi mắt ánh lên niềm vui khi bài thi Vạn vật của lớp chúng tôi điểm thấp nhất lớp là 13/20, và bài giỏi nhất được điểm tuyệt đối 20/20.

 

Thưa Cô, xin được thay mặt cả lớp, hôm nay em ghi lại vài kỷ niệm về Cô. Thầy trò mình đã mất đi 35 năm kể từ ngày tụi em từ hai dãy bàn học trò nhìn lên Cô trên bục giảng thời Trung học, nhưng lòng kính thương của tụi em đối với Cô vẫn còn nguyên vẹn như một thủa nào mình còn ở trường Ngô Quyền.

Trong em, và có lẽ trong ký ức của cả lớp, hệ thống tuần hoàn trên bảng đen ngày xưa vẫn còn nguyên mặc dù tuổi đời của tụi em bây giờ đã hơn gấp ba thời tụi em còn được nghe Cô dạy Vạn vật ở trường Ngô Quyền .

Em mong Cô luôn vui khỏe để Thầy Trò mình còn có được cơ duyên hạnh ngộ dù mình đã ở xa nhau nửa vòng trái đất….


 

 dieu_huong-content California, hè 2009

 Nguyễn Trần Diệu Hương

 

 

 

 

 

 

 



TIN CẬP NHẬT (ngày 30 tháng 9, 2010)

Trong lúc viết bài MGTT về Cô Phạm Thị Khang (vào khoảng tháng 8, 2009), Nguyễn Trần Diệu Hương đã cố gắng tìm cách liên lạc và thăm hỏi tin tức của cô giáo cũ, người có những nét vẽ thật tuyệt vời trong các giờ Vạn vật mà thời gian dù đã hơn 35 năm trôi qua nhưng vẫn chưa hề nhạt phai trong ký ức cô học trò lớp sáu, lớp bảy ngày xưa. Rất tiếc, Diệu Hương đã không còn cơ hội để gặp lại người cô kính yêu cũ của mình lần nào nữa, dù cuối bài viết Diệu Hương đã bày tỏ niềm ao ước thiết tha là: “Em mong Cô luôn vui khỏe để Thầy Trò mình còn có được cơ duyên hạnh ngộ dù mình đã ở xa nhau nửa vòng trái đất…” . Một ước mơ mãi mãi không bao giờ thành sự thực nữa vì Phạm Thị Khang đã ra đi vào ngày 27 tháng 9, 2010 vừa qua.

Nhận tin cô mất với lòng ngỡ ngàng, xót xa… Sáu mươi bốn tuổi, trong thời đi này, là …chết trẻ đấy cô ơi! dù chưa được hân hạnh là học trò của cô, nhưng qua những lời kể của Diệu Hương và tấm lòng của anh Phạm Anh Quân dành cho cô trong thư dưới đây, chắc chắn sẽ còn rất nhiều niềm thương, nỗi nhớ dâng đầy của học trò và bạn bè đồng nghiệp của cô trong những ngày sắp tới khi nhớ về cô, về sự ra đi, mất mát lớn lao này.

Vĩnh biệt cô Phạm Thị Khang, cô thương mến! Xin gửi đến Cô những nén hương lòng thay cho lời biết ơn sâu xa của những đứa học trò đã không còn dịp gặp lại cô lần nữa. Nguyện xin Cô sớm được an vui trên cõi thanh tịnh, an lạc đời đời.

BBT

 


Lời tâm sự của một học trò cũ, anh Phạm Anh Quân, và một số hình ảnh viếng tang cô Phạm Thị Khang gửi từ Việt Nam ngày 29 tháng 9, 2010:

damtang_co_khang_1-contentdamtang_co_khang_2-content

 Di ảnh Cô Phạm Thị Khang Vòng hoa phúng điếu của Cựu học sinh NQ


Sàigòn 30/9/10

 

 Gần trưa 29/9/10, bạn Nguyễn văn Thoại ở Biên Hòa gọi phone cho tôi ở SG: chiều nay nếu rảnh hẹn cùng đến viếng tang lễ cô Khang vừa mất, mai hỏa thiêu rồi, nhà Cô ở trong hẻm gần chợ Vườn Chuối Q.3

 Tôi là học trò Cô, cũng ở SG mà không biết gì hết, nghe Tin Buồn trễ từ bạn bè ở BH báo.

 Tôi nhắc Thoại; nhớ đem theo máy ảnh chup vài tấm gửi kèm tin báo đến website NQ.

 Thoại nói: chắc không cần đâu, cần thiết thì xin ít hình từ người nhà Cô (gia đình Cô có 3 người đã từng đoạt giải thưởng Nhiếp ảnh Quốc tế)

 Tôi lại nghĩ khác: tang gia đang bối rối, có ai rảnh rang mà email hinh cho mình hoặc gửi hình đến website NQ, hoặc copy ra usp cho mình mượn...?

 Tôi liền đi mượn 1 camera phone, sạc đầy pin với suy nghĩ: thông tin việc gì cũng nên nhanh và sớm càng tốt, đám tang xong xuôi rồi mới đưa tin thì dở quá!

 Hai ngày tang lễ trước thế nào tôi không rõ, riêng buổi tối cuối cùng đó (29/9/10) nhóm học trò chúng tôi gồm 8 người đến viếng Cô lần cuối.

 (SG có 3 người: Lê quang Đạt, Trần minh Tâm và tôi. BH có 5 người: Nguyễn văn Thoại, Đặng văn Viên, Đỗ tấn Dũng, 2 bạn không nhớ tên vì sau khi chia ban lớp 10 tôi không học cùng lớp, cùng đi từ BH có cô Quy (dạy Pháp 

văn, nhà ở BH, đồng nghiệp của cô Khang)

 Khi đến nhà, Thoại nhắc tôi hỏi ý kiến gia đình Cô trước khi chụp hình. Anh Trung (em trai cô Khang) đồng ý cho tôi chụp 1 số hinh để gửi kèm tin báo đến website NQ.

 Chúng tôi đến viếng Cô lúc 6g chiều và ra về 7g30 tối cùng ngày (29/9/10).

 Xin cầu nguyện cho hương hồn cô Khang sớm siêu thoát nơi cõi Phật.


Phạm Anh Quân

 (học trò cô Khang, lớp 8/8 năm 72-73 và lớp 9/8 năm 73-74)


em_co_khang-content paquan-_dam_tang_co_khang-content

 Phạm Anh Quân đứng bên linh cữu và di ảnh cô Khang, Anh Phạm Đình Trung (bào đệ cô Khang)

buổi tối 29/9/10

 


 Điếu Văn Tiễn Cô Khang Lần Cuối

Vậy là cô vĩnh viễn ra đi không cho lũ học trò xưa được gặp lại Cô thêm một lần ở ngoài khung cửa lớp.

Gần đây em được nghe Cô Tâm kề lại Cô chỉ dạy ớ Ngô Quyền từ năm 1972 đến năm 1976 nhưng hầu hết chs NQ khóa 15, 16, và 17 đều là học trò cùa Cô vì tụi em chì được học một giờ Vạn vật mỗi tuần với Cô.

Làm một bài toán nhân nhỏ trong đầu, Cô có đến gần hai ngàn học sinh cũ ở N Q. (55x12x3 = 1980). Vậy mà đến chào Cô lần cuối chì có 8 nam sinh của khóa 15. Số còn lại dù đang sống đời lưu lạc hay còn sống ở quê nhà đều ngậm ngùi thương tiếc Cô và nhớ đến những giờ Vạn vật êm đềm ở Ngô Quyền yêu dấu ngày xưa.

Vài tháng trước, về VN chịu tang cha rất đột ngột, em mất hết cảm giác,không còn tinh thần nghĩ đến chuyện đến chợ Vườn chuối lần mò hỏi thăm Cô. Cô tha lỗi cho em, em chì ớ Saigon vòn vẹn chưa đến 48 tiếng cho một chuyến về nhà đầy nước mắt và đau buồn. Ngồi trên máy bay trờ về Mỹ, em nhìn xuống Saigon nhỏ dần dưới cánh máy bay, tưởng tượng ra Cô đang âm thầm nhưng can đàm chiến đấu với bệnh tật, tự hứa với lòng lần tới về nhà nhất định em sẽ ghé thăm Cô. Trong trường hợp này, buồn thay "nhân định không thắng nổi thiên định" phải không thưa Cô?

Bây giờ Cô đã thênh thang ở hạc nội mây ngàn, đã gặp lại rất nhiều bạn bè đồng nghiệp và cả học trò. Không có một nữ sinh NQ nào có dịp chảo tiễn biệt Cô lần cuối, nhưng chắc là có ít nhất là 3 nữ sinh lớp em (Bích Chương, Yến Nhi, và Châu) đón Cô ở cõi vĩnh hằng.

Ờ đời sống này, khắp mọi nơi, từ Việt Nam qua Úc, đến Pháp, Thụy Sĩ, Đức, Canada, Mỹ , tất cả chs NQ khóa 15, 16, và 17 xin kính cẩn chào Cô lần cuối, như ngày xưa ở NQ tụi em vẫn đứng dậy chào Cô mỗi đầu giờ khi Cô bước vào lớp

Xin mượn hai câu thơ cùa học trò thi sĩ Đông Hồ để vĩnh biệt Cô:

"Ân sâu nghĩa nặng tình dài.

Khóc Thầy khóc mãi biết đời nào nguôi"

 

Cầu mong Cô đi an bình, thanh thản. CHS NQ khóa 15, 16 và 17 luôn nhớ đến Cô

Nguyễn Trần Diệu Hương


08 Tháng Tư 2018(Xem: 1814)
MGTT 46 là nén hương lòng thành kính của lớp 7/1 K15 viếng GS hướng dẫn Bạch Thị Bê (1938-2018)
18 Tháng Mười Một 2017(Xem: 5035)
Thầy Cô mang theo mình lời “Lương Sư Hưng Quốc” Trò cũng đau đáu trong lòng câu “Nhất Tự Vi Sư”
24 Tháng Mười Một 2016(Xem: 6096)
Nhân lễ Tạ ơn 2016 ở Mỹ, xin được một lần nữa, tri ân quý Thầy Cô đã khai tâm cho chúng ta, đã ít nhiều góp phần cho ta có được ngày hôm nay.
24 Tháng Mười Một 2015(Xem: 18632)
Xin tạ ơn đời đã cho tất cả chúng ta có duyên hạnh ngộ ở ngôi trường Trung học công lập Ngô Quyền ngày nào cạnh dòng sông Đồng Nai hiền hòa góp phần nuôi ta khôn lớn.
15 Tháng Tám 2015(Xem: 14165)
Bên cạnh thiên chức của một nhà mô phạm, Thầy Nguyễn Viết Long của cuối thập niên 60, đầu thập niên 70 còn thắp sáng niềm tin cho học trò với nhiệt tình của một nhà giáo trẻ.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 55791)
cuối cùng chúng tôi được "gặp" lại Thầy Dương Thanh Tùng, giáo sư Sử ngày xưa ở Ngô Quyền sau gần 40 năm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 19823)
Xin cảm ơn đời sống và những tình cờ đã cho chúng ta biết, quý mến nhau dưới mái trường Ngô Quyền yêu dấu ngày xưa. Hạnh ngộ đó đã trải dài theo bước chân lưu lạc của Thầy trò NQ ở khắp thế giới ...
22 Tháng Năm 2014(Xem: 6573)
Xin được mượn lời giới thiệu của nhà xuất bản Tam Vĩnh ở Luân Đôn giới thiệu về tác phẩm "Bóng ngày vui" để mở đầu cho MGTT 39 về Thầy Kiều Vĩnh Phúc, nguyên giáo sư Anh văn của trường Ngô Quyền.
19 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 12948)
Là cựu GS Vạn vật ở NQ xưa, ở tuổi ngoài 70, Thầy sáng tác nhiều bài thơ với tình bạn ấm áp và tình thầy trò ngọt ngào như những cái bánh kem Thầy vẫn tặng thầy trò NQ mỗi kỳ họp mặt.
06 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9448)
Là một trong ba huynh trưởng lớn của Hướng Đạo Việt Nam ở Biên Hòa trong thập niên 60s, Thầy Phạm Ngọc Quýnh mang tinh thần "sắp sẵn" của một hướng đạo sinh vào nghề gõ đầu trẻ ở Ngô Quyền.
26 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11208)
Ở một góc sâu nhất của tâm hồn là lòng biết ơn, vẫn được thắp sáng mỗi năm. Dù đã rời trường lâu lâu lắm rồi , xin về lại MGTT để cùng nhớ đến quý Thầy Cô đã uốn nắn chúng ta không chỉ về kiến thức mà còn về đạo làm người
22 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9213)
Anh Huỳnh Văn Huê- K8 xin được thay mặt cho Hội chs Ngô Quyền nhắc lại vài kỷ niệm thủa sinh tiền của Cố Giáo sư Việt Văn, Nguyễn Hữu Tiến xem như một nén hương lòng thành kính thắp lên để tưởng nhớ Thầy
01 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12220)
Không phải chỉ ở trong khung cửa lớp của NQ yêu dấu ngày xưa, mà ngay cả bây giờ, nhiều anh chị đã nên ông nên bà (theo đủ mọi nghĩa) vẫn học được rất nhiều điều từ Thầy Nguyễn Thất Hiệp.
04 Tháng Mười 2013(Xem: 11680)
Với các anh chị K5 đến K10, Cô Trí là một cô giáo Việt văn tận tâm với học trò. Với tôi, qua Cô Trí tôi thấy hình ảnh Mẹ tôi, người luôn biết tôi cần gì và cần được nâng đỡ lúc nào.
27 Tháng Bảy 2013(Xem: 19506)
Thầy Phan Thông Hảo về trường Ngô Quyền dạy chúng tôi, lứa học sinh đầu tiên của trường từ giữa năm lớp đệ ngủ, năm học 1958-1959 môn Toán và Lý Hóa thay Thầy Trương Phan Nam Minh chuyển đi trường khác.