Danh mục
Số lượt truy cập
5,129,903

Nguyễn Thị Thêm - TIỄN ĐƯA THẦY - CHÀO THẦY

23 Tháng Chín 201411:50 CH(Xem: 7571)
Nguyễn Thị Thêm - TIỄN ĐƯA THẦY - CHÀO THẦY

 

TIỄN ĐƯA THẦY

 

Buổi chiều , tôi ngồi nhìn ra khoảng không trước mặt, tự nói một mình:

-Giờ này thầy đã làm lễ hỏa táng. 

Bỗng dưng nước mắt tôi lại tuôn ra.

 

Thầy ơi ! Em biết giờ này thầy cũng hoảng loạn lắm. Mặc dù thầy là một nhà giáo chuyên dạy triết, thầy là một nhà văn, từng  hiểu thấu đáo lẽ vô thường. Thầy là một nhà báo từng chứng kiến bao cái chết, bao sự mất mát thê lương. Nhưng trong lúc này thầy chắc cũng không an lòng và ngậm ngùi khi mục kích cả đoàn người tiễn thầy về bên kia thế giới.

 

Em đếm từng phút trôi qua mà nghĩ đến Thầy, đến Bùi Phương một thương phế binh qua đời sau thầy vài ngày.

 

Hai con người tài hoa, hai vận mệnh khác biệt, cùng ra đi để lại bao tiếc thương, mất mát cho người ở lại.

 

Thầy được nhiều người biết đến, tôn trọng và ca tụng. Thầy đi trên đôi chân vững chải, có địa vị và có tất cả: Danh vọng, vợ đẹp, con ngoan.

 

Bùi Phương chỉ có chiếc giường nhỏ xíu bầu bạn 40 năm. Hai chân em tê liệt, Nội tạng em mất mát nhiều thứ. Em không có gì cả, chỉ có những đêm đau nhức, thức trắng, cô đơn.

 

Thầy là người thầy em kính phục. Bùi Phương là người em, em quý mến.

Cả hai người đều chọn mùa thu để ra đi. Ra đi không bao giờ trở lại.

 

Thầy đang làm lễ hỏa táng, Bùi Phương đã xong phần tẩn liệm.

Con người khi nằm xuống như nhau, không phân biệt giai cấp và chức vị.

Bước qua khỏi ngưỡng cửa của trần gian, đều nhẹ nhàng và thanh thoát như nhau. 

Hai người đều là những người khao khát sống vì văn chương, vì cái đẹp của tạo hóa. Cùng lấy trái tim yêu thương mà phục vụ tha nhân.

 

Văn chương thầy người ta đọc để học hỏi, để thấm từng câu, từng ý những điều thầy muốn gửi gấm, nhắn nhủ.

Bùi Phương làm thơ, làm nhạc . Những video rất đẹp của em làm khiến cho người ta nhìn ra một con người khao khát sống. Khao khát được đi bằng đôi chân trên khắp quả địa cầu.

Ôi! Sao hai người lại cùng ra đi đột ngột như thế này!

 

Giờ này cô Vy chắc khóc nhiều lắm, đoàn người chắc đang lặng lẽ tưởng niệm và cầu nguyện cho Thầy. Ôi cuộc tiễn đưa buồn biết mấy.

Em lại nghĩ mênh mang về đời người và sự ra đi.

 

Rồi đây theo thứ tự chúng em cũng sẽ lần lượt ra đi như thầy. Không biết bằng hình thức gì? Đau lâu hay mau?. Chết kiểu nào? có đau đớn lắm không?

 Em không hiểu khi đối diện với cái chết con người mình sẽ ra sao? Biết rằng ra đi là mất. Thầy không thể trở về viết cho chúng em đọc đoạn đường sinh tử thầy bước qua như thế nào. Thầy đã thấy những gì và đối diện những gì?

 

Ôi giá mà có thể? Em lại làm cho mọi người sợ khi nghĩ thầy sẽ về viết lại những gì thầy đã trải qua, để khuyên học trò phải làm gì bằng chính kinh nghiệm ra đi của thầy.

Lúc nào em cũng  thấy thầy thật gần gũi với em dù thầy là một nhà văn nổi tiếng. Gương mặt đăm chiêu của Thầy như muốn hỏi nhiều thứ về cuộc đời về con người và số mạng.

 

Giờ này thầy đã không còn gì ngoài mớ tro tàn. Câu hỏi "Tại sao ta đến chốn này?" mà thầy băn khoăn đã có câu trả lời bằng nước mắt bao nhiêu người đưa tiễn.

 

Thầy đã đến chốn này, dừng chân trong hơn 70 năm để làm một NGUYỄN XUÂN HOÀNG thật đẹp. Đẹp nơi gương mặt, vóc dáng, tư cách. Đẹp trong cách sống và đẹp trong văn chương.

 

Nói nhiều về Thầy cũng bằng thừa vì ngòi bút em chỉ là những nét bút chì học trò đơn sơ mờ nhạt. Bao nhiêu nhà văn tên tuổi đã viết về một NGUYỄN XUÂN HOÀNG nhà văn, nhà báo toàn bích rồi.

 

Vĩnh biệt "NGƯỜI ĐI TRÊN MÂY " để tìm về một "CĂN NHÀ MÁI ĐỎ"  thật trong lành không có ''BỤI VÀ RÁC''

 

Vĩnh biệt thầy giáo của chúng em.

 Nguyễn Thị Thêm


 
Chào Thầy - NTT

CHÀO THẦY!
Vậy là thầy đang rong chơi khắp nơi.
Nhìn xuống nhân gian thầy mỉm cười.
Học trò mấy đứa thật tội nghiệp.
Thương thầy nước mắt cứ tuôn rơi.
 
Thầy đã ân cần dặn dò cô.
Tình yêu muôn thuở không bến bờ.
Đừng khóc, đừng buồn duyên đã tận
Nhẹ nhàng, khi nhớ cứ làm thơ.
 
Thơ cô thầy ghép thêm vận mới.
Sẽ thả tâm tình trong tiếng tơ.
Sẽ đưa âm nhạc vào từng chữ.
Có cả tình yêu thuở mộng mơ.
 
Chào thầy, tiễn biệt thầy lần cuối.
Bụi & Rác trần gian vướng bận chân.
Thả bay theo gió thu vừa chớm.
Chấp tay em khấn nguyện bao lần.
 
Thôi thì giữ lại một cái tên.
Thầy Hoàng kính mến của chúng em.
Đi vào di cảo trường Trung Học
Ngô Quyền một thuở phấn, bảng đen.

Nguyễn thị Thêm
Viết lúc 4:pm ngày chủ nhật 21/9/14
 

11 Tháng Tám 2018(Xem: 1005)
Ngực cài một đóa hoa hồng Mừng Cha Mẹ sống trong lòng cháu con Đóa hoa trắng giữa ngực son Tiếc thương Phụ Mẫu không còn thế gian...
11 Tháng Tám 2018(Xem: 1105)
Giờ Anh về chốn niết bàn, Hồn Anh thanh thản Thiên đàng vô ưu. Riêng Em đành sống đìu hiu, Hằng đêm niệm Phật, Trời cưu mang đời.
11 Tháng Tám 2018(Xem: 1662)
Anh đưa Em vào thăm Đà Nẳng, Qua đèo Hải Vân, sương tỏa tuyệt vời. Vách đá vút cao, rì rào sóng biển, Đường dốc ngoằn ngoèo, tim rộn lao xao.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 928)
Ngàn năm gỗ đá tiêu điều Khói sương tan hợp trăm chiều ngổn ngang Ngàn năm hưng thịnh, phai tàn Lại ngàn năm khác muộn màng tiếp theo
04 Tháng Tám 2018(Xem: 1089)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
03 Tháng Tám 2018(Xem: 892)
Rồi thì tháng bảy qua mau Chào Em, Tháng Tám gọi gào gió dông Anh ngồi ngày nhớ đêm mong Giang tay đón giọt nắng hồng phiêu bay...
03 Tháng Tám 2018(Xem: 1364)
Cỏ Hoa đẹp đến ngỡ ngàng, Xin mời quý bạn lẹ làng qua chơi. Lòng Ta thương nhớ đầy vơi, Mong cùng bạn hữu vui chơi Tuổi vàng.
03 Tháng Tám 2018(Xem: 932)
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt Biển cồn cào dậy sóng xa mù Bình yên với màu xanh của biển Với chập chùng sắc đá nghìn thu.
30 Tháng Bảy 2018(Xem: 1013)
Qua rồi năm tháng gian nan, Những năm còn lại Trời ban phúc lành. Còn duyên gặp gỡ Em, Anh, Những ngày tận hưởng biển xanh, nắng vàng.
28 Tháng Bảy 2018(Xem: 1166)
Mười chín tháng sáu mỗi năm Ngày Vía Mẹ Quán Thế Âm hiền lành Giang tay phổ độ chúng sanh Thuyền nan vượt sóng chòng chành biển khơi.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1206)
Lòng lâng lâng nghe chừng tìm quên lãng Giọt mưa ngâu theo năm tháng vỗ về Buồn như chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ Sông Tương buồn hờ hững đứng ngẩn ngơ…
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1124)
Hạ ơi! Hạc đã về trời Trăng khuya đã lặn, buồn ơi! thật buồn Huệ tàn, còn đọng mùi hương Trần ai muôn nẻo gập ghềnh Thương yêu làm khổ cho mình, cho ta Bài thơ dang dở, còn vương ý tình
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1268)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 1333)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
22 Tháng Bảy 2018(Xem: 1623)
Thướt tha áo trắng dịu dàng, Các Em chờ đợi sẵn sàng tặng hoa. Trong ngày Truyền thống trường Ta, Mỗi năm Hè tới bao la ân tình.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1599)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1866)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1143)
Áo vẫn nồng nàn hương mộng cũ Con còn rực rỡ khoảng đời vui Tâm lành, TUỆ TỊNH* về tiên cảnh Phơi phới hồn thơ một góc trời !
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 765)
Hạnh phúc là cùng năm tháng ôm hôn những niềm đau chia nụ yêu thương đầu ngày mỗi sớm mai thức dậy...
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 2184)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.