Danh mục
Số lượt truy cập
2,319,686,071,854,584,916

TuyếtMai Bùi - DẤU LẶNG BÊN ĐỜI

Friday, November 5, 202112:47 AM(View: 1457)
TuyếtMai Bùi - DẤU LẶNG BÊN ĐỜI




                             
 Dấu lặng bên đời

dau lang bendoi

Nó và tôi vừa mới nói chuyện với nhau, nó như thì thầm, “mày viết gì đi, về tình bạn của tụi mình, về yêu thương tao mày còn mãi đến hôm nay...”  Nó vẫn như thì thầm, “mày không thấy sao, thời gian vời vợi hư không, lẫn khuất đâu đó mà đuổi miết theo tụi mình, ngoãnh lại tuổi già đã ở trên lưng… mày ơi, tình bạn tụi mình sẽ còn mãi dài theo năm tháng…”

 
Nó cứ, “mày ơi! mày ơi!”, đã vậy lại còn trêu ghẹo hoài ức tôi khi dăm bữa nửa tháng, lúc thì gửi hình ảnh của sân trường năm cũ, khi thì ảnh của lớp học năm nảo năm nao, có khi nó tìm được đâu đó ảnh chụp dãy hành lang lớp học kéo dài với hàng lan can mờ nhòe hoen ố, cánh cổng trường xưa sừng sững cao im lìm khép kín, lớp sơn hàng chữ “Trung Học Khiết Tâm” đôi chỗ đã bong tróc rĩ màu... và có lần tôi đã muốn rơi nước mắt khi nó gửi tôi hình cha hiệu trưởng Lê Hoàng Yến, trong cơn xúc động ùa về, tôi nhớ cả giọng nói của cha...
 
Và đâu phải chỉ có vậy, nó còn gửi này là bùng binh rạp hát Biên Hùng có năm ngã rẽ và có một con đường với con dốc thoai thoải kéo dài, chở từng vòng xe của nó và tôi ngày hai buổi đến trường, kia là ảnh những con đường ngắn dọc ngang với kẻ mua người bán ngược xuôi trong chợ Biên Hòa... Ôi! Ngôi chợ suốt thời thơ ấu có tôi ngồi xổm trên chiếc ghế thấp tè ngang mặt đất ăn nhin nhín chén chè đậu thơm ngon của chị Tươi bán hàng từ thời chị còn phụ với má mình, đến những buổi trốn giấc ngủ trưa chạy ù ra sạp báo của chị Giàu mãi mê đọc cọp từng trang cổ tích, sạp báo chị bày đủ thể loại truyện tranh nhiều màu sắc bắt mắt, gian hàng chị Giàu ở ngay bồn bông trước cửa chợ Biên Hòa đối diện nhà in Hiệp Thành, cũng gần ngôi nhà cũ tôi ngày ấy, gần xịt hà, ngày trước tôi chạy vèo cái là đứng trước gian hàng sách của chị rồi.


Và nữa, cả hình ảnh của nó, là nhỏ bạn tôi của năm tháng bây giờ đang cười tươi bên cây lộc vừng đơm bông đầy dây trước sân nhà, là bạn tôi với ánh mắt vợi xa xăm ai biết nó đang nhớ nghĩ đến điều gì? Nhớ thật nhớ quá, nhớ rưng rức lòng, nhớ những khi về thăm quê nhà buổi trưa nắng chang chang trên đầu vẫn cứ thích đạp xe thong dong đến nhà nó, hai đứa nằm bên nhau nhắc chuyện ngày xưa rồi thãng qua nói quanh nói quẫn chuyện đời, cứ thế nó và tôi dắt tay nhau nhàn du trong vùng ký ức triền miên cũ, và bây giờ chỉ bằng những lời vọng xa thì thầm, “mày viết gì đi, về tình bạn của tụi mình, về yêu thương tao mày còn mãi đến hôm nay... mày không thấy sao, thời gian vời vợi hư không, lẫn khuất đâu đó mà đuổi miết theo tụi mình, ngoãnh lại tuổi già đã ở trên lưng… mày ơi, tình bạn tụi mình sẽ còn mãi dài theo năm tháng…”  nó đã xô ngược tôi trở về ngày đó, của những tháng năm nào đó in dấu trong đời. 
 
Tôi nhớ cái dáng nhỏ nhắn của nó ngày xưa, nhớ từng nét chữ đẹp ơi là đẹp trải đều trên trang giấy học trò trong “Lưu Bút Ngày Xanh” của nó viết cho tôi mỗi khi hàng bông phượng bắt đầu rực đỏ góc sân trường, nhớ cái miệng nó hay cười và cười rất duyên (giờ nụ cười nó vẫn y nguyên như ngày cũ) nhớ mái tóc dài ngang lưng chừng, ngọn gió đùa vui thổi qua tinh nghịch, mái tóc dạt bay như thèm như muốn mà chưa phủ được hết bờ vai thơm của nó... 


Ngày tháng vẫn lặng trôi, tôi với tay gỡ trước tờ lịch mõng trên cuốn lịch đã dần cạn,  bỗng dưng tôi có cảm giác hối hả trong những ngày tháng còn lại của năm, tôi đang giống như nó, tôi cũng muốn trải lòng mình bằng những cung bậc cảm xúc… nhưng thật! tôi không biết bắt đầu từ đâu, tôi loay hoay với ngỗn ngang niềm nhớ trong lòng, tôi không biết diễn tả sao cho đủ cho đầy... Ôi, lũ tụi tôi của tháng ngày xa xưa ấy! Ôi, thương biết mấy cái thuở lần đầu khoác lên chiếc áo dài trắng tinh khôi để cũng lần đầu biết dịu dàng như tà áo bay mỗi lúc chiều tan học, để biết mơ mộng biết đợi chờ... Ôi! Suốt một thuở xuân xanh cùng nhau cho tới lúc từng đứa “theo chồng bỏ cuộc chơi...”  


Một chiếc lá vừa rơi lẽ loi lao chao vướng ngang bậu cửa, bên ngoài kia chiều đang xuống đậm dần, trời sắp tàn thu chớm đông mang về những cơn gió se lạnh, gió cũng trở nên hiu quạnh khi lướt qua lỡ mang theo đám lá rụng phủ vàng trên sân vắng, gió cũng mơn man niềm nhớ trong tôi, ăm ắp trong tôi là nỗi dạt dào… tôi muốn nói với nó rằng, có những chân tình như một dấu lặng trong dòng nhạc và khi được khảy lên vẫn ngân vang trong tĩnh lặng, nó không phải là một khoảng trống để lấp đầy, nó được nuôi dưỡng bằng tên gọi là “tình bạn”. 

Đâu cứ phải nói xa rồi thì sẽ mất, xa rồi thì sẽ quên, như nó và tôi, miệt mài xa, yêu thương nhau tưởng đã quên rồi, nhưng khoan, khoảng không gian vời vợi ấy bỗng trở nên diệu kỳ, nó lắng nghe và tôi cũng đang lắng nghe. Vâng! Chỉ cần lắng nghe, trong âm thanh im lặng của chân tình, nó và tôi nhận ra tình bạn này vẫn ấm áp êm vui.


Đừng nói dâu bể thời gian, có những điều thời gian phải nghiêng mình nương dựa. Nếu thiệt như ký ức phôi pha quên lãng chối từ, thì cái khoảng thời gian ấy cái không gian ấy, những khoảnh khoắc của năm tháng ấy của nó của tôi, của tất cả chúng ta… thì hỏi thời gian kia ơi, rồi sẽ biết neo giữ vào đâu?  
 
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ
Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
 
TuyếtMai Bùi
 
                         
daulangbendoi

Saturday, May 7, 2022(View: 185)
Xin cảm ơn mẹ tôi, vợ tôi và bà suôi của tôi cũng như các bà mẹ trên khắp thế gian đã mang một sứ mệnh gian lao và cao cả là “làm mẹ”.
Friday, May 6, 2022(View: 194)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Thursday, May 5, 2022(View: 176)
Và chốc nữa đây tôi sẽ vào chùa thắp nhang… sám hối vì bấy lâu nay tôi cứ hùa theo Liên chê trách bà mẹ chồng này. Mong bà tha lỗi cho tôi.
Sunday, May 1, 2022(View: 307)
Ba tôi rời Việt Nam sang Hoa Kỳ đoàn tụ cùng các con vào đúng ngày 30 tháng 4 năm 1987. Ông viết bài thơ sau vào ngày 30 tháng 4 năm 1988,
Friday, April 29, 2022(View: 218)
Thì ra bao nhiêu năm qua, cuộc sống và tuổi gìa đã vô tình che khuất đi hình bóng cũ, chỉ những dịp như hôm nay hình bóng anh Xuân lại trở về trong lòng cô Hoa
Friday, April 22, 2022(View: 412)
Năm nay, tháng tư lại về, những thương đau của quá khứ gần nửa thế kỷ một lần nữa lại ùa về, chúng ta nhớ Sài Gòn da diết.
Wednesday, April 20, 2022(View: 374)
Xin ơn trên đừng cướp đi ông bà ngoại yêu quý của tôi. Hãy để tôi còn có thời gian trả chút nghĩa tình ông bà trao cho tôi từ lúc tôi mới lọt lòng.
Friday, April 15, 2022(View: 453)
Đêm càng về khuya, nỗi nhớ về Sài Gòn xưa càng quay quắt, tôi ước mơ được một lần sống lại ở thành phố Sài Gòn, một hòn ngọc Viễn Đông trước năm 1975.
Monday, April 11, 2022(View: 432)
Tôi không cảm thấy vui trọn vẹn, tròn trĩnh lắm vì trong một góc khuất nào đó của bộ não hình ảnh tang tóc, chết chóc tức tưởi lúc kết thúc VNWar 1975, cứ hiện về như phim quay chậm!
Monday, April 11, 2022(View: 427)
Chúng tôi phải hoàn tất ba khóa học: Chương trình học tiếng Anh (ESL program), Cultural Orientation (CO) và Work Orientation (WO) trước khi đi Mỹ.
Sunday, April 3, 2022(View: 644)
Đây là hồi ký của Tiến Sĩ Thanh Vân Anderson. Nội dung nói về ba giai đoạn trong cuộc hành trình gian khổ,
Sunday, April 3, 2022(View: 777)
Cám ơn cô Trí đã đỡ đầu cho thế hệ Ngô Quyền chúng em và tiếp nối. Kính mừng sinh nhật cô.
Saturday, April 2, 2022(View: 418)
Bây giờ người vắng mặt Mỗi tháng tư lệ thầm Nỗi đau này ai thấu Nên trốn mình trong chăn
Sunday, March 27, 2022(View: 530)
Em quanh năm suốt tháng phải ăn đói, nhịn thèm vì sợ mập, lại chỉ thích những món “cơ hàn”. Số em chắc là “Số khổ”?
Saturday, March 26, 2022(View: 489)
Món ăn hàng ngày vẫn luôn là cá thịt, rau cải trại cấp phát. Vì ăn uống kham khổ quen rồi nên gia đình tôi không mấy khó khăn khi hội nhập cuộc sống ở trại Bataan.
Saturday, March 26, 2022(View: 487)
...dân tộc Ukraine đã khiến cả thế giới ngưỡng mộ khi có những cô gái trẻ, những phụ nữ lớn tuổi cũng cầm súng bên cạnh nam nhân cùng chiến đấu chống quân thù.
Tuesday, March 22, 2022(View: 451)
Trả lời như thế nào cho một cô bé bảy tuổi, đôi mắt long lanh ngấn lệ, đang phải đối mặt với nỗi lo sợ về sự ra đi, sự chia ly, không thể tránh được, và vĩnh viễn đây?
Sunday, March 20, 2022(View: 600)
Dừng tay tàn bạo đi thôi Rồi thì xương trắng một đời ra ma Giết người người sẽ giết ta Luật trời khó thoát đó là luật chung.
Saturday, March 19, 2022(View: 826)
Ai cũng bảo sao không chọn đi đâu mà lại chọn cái nước nghèo thế mà đi. Ấy vậy mà với mức thu nhập GDP bèo bọt của Ukraina, sao tôi vẫn thấy họ giàu đến thế…
Saturday, March 19, 2022(View: 528)
Ai là dân Sài Gòn trước 1975 đều không ít lần để lại những bước chân mình trên vỉa hè đại lộ Lê Lợi mà ngày trước người ta gọi là phố Bô Na (Bonard).