Danh mục
Số lượt truy cập
6,279,288

Nguyễn thị Thêm - MỐI TÌNH ĐẦU

Wednesday, July 14, 20219:51 PM(View: 949)
Nguyễn thị Thêm - MỐI TÌNH ĐẦU
tựa MỐI TÌNH ĐẦU


Chúng tôi bước vào nhà anh. Căn nhà xinh xắn ba gian rộng rãi nằm im mát dưới tàng cây ăn trái như rất nhiều căn nhà của xã Phú Hội. Một xã nổi tiếng con gái xinh đẹp và giỏi giang của quận Long Thành, tỉnh Biên hòa. 

 

Cũng không hiểu động lực nào đã khiến chúng tôi bậm gan tới đây, một nơi tôi chưa từng đến bao giờ. Nhỏ Oanh nắm tay tôi bước vào trong nhà. Đứa cháu nhỏ ra chào lễ phép. Tôi hỏi cháu có phải đây là nhà của chú Tâm không? Cháu nói: “ Dạ phải!” Và khóc to lên: “ Nhưng cậu cháu đã chết rồi”.

 

Hai đứa tôi không ai nói một lời cùng òa lên khóc. Bạn tôi khóc vì thương tôi, còn tôi khóc vì thương anh. Mấy ngày nay tôi như người mất hồn không ăn, không ngủ, làm thinh câm lặng. Còn Oanh ở một bên tôi. Nó hiểu tôi đang chìm trong nỗi đau nên không nói gì chỉ thỉnh thoảng rót cho tôi ly nước rồi giục tôi ăn miếng gì lót dạ.

 

Tại sao tôi lại buồn như thế khi nghe tin anh mất. Tại sao tôi lại đắm chìm trong nỗi đau không cách gì ngăn lại. Trái tim tôi từng nhịp thật buồn. Nó cũng như tôi muốn ngủ yên, muốn tìm một nơi nào thật hoang sơ bên đồi thông, bên khe suối để trầm tư một mình. Những giọt nước róc rách từ trên cao đổ xuống như máu từ tim chảy ra đi khắp châu thân. Một rễ cây chìa ra làm dòng nước bị khựng lại rồi len lỏi để đi qua. Cuộc tình chúng tôi cũng như vậy. Tôi đã đưa tay ra ngăn lại, đã lắc đầu, đã quay lưng sao bây giờ tôi lại khóc. Tiếng khóc giữ lại trong hốc mắt đã mấy ngày nay bất ngờ vỡ tung, tràn ra như nước vỡ bờ. Những giọt nước nhỏ nhoi gom thành dòng thành suối ràn rụa mặt tôi.

 

Tôi có yêu anh không và anh có yêu tôi thật lòng không? câu hỏi bao nhiêu lần tôi hỏi chính mình, hỏi để mà hỏi không lối thoát. Những câu hỏi mà thay vì hỏi chủ nhân, tôi kéo lại để hỏi riêng mình và xoay hoài trong đầu một cách vô cớ. Nhức cái đầu quá, chóng mặt quá, tôi như cái bông vụ xoay xoay tít mù mà hôm nào anh dạy cho bé Tùng chơi. Anh là người cầm sợi dây quay hay chính anh và tôi là bông vụ.

 

.....

 

Tôi và anh không học chung một lớp nhưng học chung một trường. Chúng tôi là học trò trường quận lên tỉnh lỵ để học cho xong chương trình đệ nhị cấp. Con nhỏ Oanh nói với tôi đã tìm ra nhà trọ tốt. Tôi hỏi nó:

- Mày có chắc chỗ đó tốt không? Tao không muốn ở chỗ đông người hỗn tạp. Tao không muốn có mấy đứa con trai hay dê gái. Tao không muốn chuyện lộn xộn bồ bịch xảy ra. Tao không muốn... Nhỏ Oanh ngắt lời tôi:

- Mày như má tao, không muốn cái này, không muốn cái kia. Mày nên nhớ là tụi mình đi trọ học biết chưa?

- Tao biết, nhưng..

- Nhưng cái con khỉ. Mày cổ lỗ sĩ giống má tao quá. Muốn vậy mày cất cái chòi ra ngoài đồng mà ở. Nơi này là nhà trọ nên có gái có trai. Họ nấu cơm tháng cho học trò, tụi mình chỉ lo học. Ráng lấy cái bằng tú tài để ông bà bô yên chí lớn.

- Thôi được, tao cũng không quen ai trên đó, tao nghe lời mày, nhưng nếu tới ở không tốt, mày phải nghe lời tao đi tìm chỗ khác.

- Ừa! Yên chí lớn chỗ đó có con trai trọ học, nhưng toàn là con nít không hà. Tụi mình sẽ là đàn chị, chẳng thằng nào dám cua.

 

Thế là tôi nghe lời Oanh, hai đứa đón xe lô lên thành phố chuẩn bị niên khóa mới. Đây là nhà thầy Sông bạn anh Sáu của Oanh. Cùng trọ có mấy người bạn chung trường quen biết, tụi nó thường kêu tôi là chị.

Vừa vào đến cửa tôi thấy một thanh niên đang ngồi ở phòng khách, thấy chúng tôi anh dọn sách vở vào sau nhà. Thầy, cô chỉ chỗ cho chúng tôi đem đồ đạc vào. Tôi hích tay, trợn mắt hỏi Oanh:

- Đứa con trai hồi nãy là con nít hả?

- Ừa! mặt mày nó non choẹt, con nít trân. Nếu tao nói có đứa lớn hơn mày, mày đâu có chịu. Tìm nhà khó quá mà, chỗ này ở sát trường, đi học tiện lợi lại chỗ tử tế quen biết. Thôi! ở đây nha.

Nghe nó nói tôi làm thinh gật đầu. Cũng tội nghiệp nó bôn ba, lúc nào cũng chiều lòng tôi. Gần ngày nhập học rồi, đành chịu.

 

"Thằng con nít" đó học trên tôi một lớp, lớp Đệ Nhị B trường Ngô Quyền. Nó trắng trẻo, đẹp trai lại ra vẽ đàn anh trên lớp. Thấy mấy đứa chung nhà trọ mặc dù lớn hơn vẫn kêu tôi bằng chị. Hắn nghiêng đầu nhìn tôi cười cười:

- Kêu bằng chị hả? Tôi cãi bướng:

- Ừ! Tui thích như vậy. Tui không thích con trai kêu tui bằng tên hay bằng cô

- Ờ! Chị. Chị gì nhỉ? Chị Cả chị Hai hay chị Ba?

"Thằng con nít " lại cười. Tôi ghét cái cười của nó, nó giống như tiếng cười coi thường của người lớn trước sự ngây thơ khờ khạo mà hay làm phách của một đứa trẻ con. Tôi trợn mắt nhìn thẳng vào mắt hắn rồi bỏ vào phòng chuẩn bị đến trường. Đến giờ đi học, anh ta đi ngang qua tôi nghiêng đầu nhìn tôi vừa cười vừa nói.

- Tui đi học nha chị Ý

Tôi gật đầu và như chợt thấy trong nụ cười và đôi mắt đó có cái gì giễu cợt lẫn âu yếm của một người lớn với một đứa nhỏ hơn. Tôi bối rối, tôi giận dỗi và tôi đỏ mặt.

Nhưng rồi ở lâu quen dần, "Thằng con nít" chào tôi và gọi bằng chị một cách nghiêm túc tự nhiên như mọi người không diễu cợt nữa. Có lẽ hắn nghĩ tôi là người Bắc, từ chị thường dùng cũng chẳng có gì to lớn lắm. Đến lúc nào không biết, tôi không còn coi "Thằng con nít" thấp cơ hơn mình, tôi đã gọi hắn bằng tên nhiều hơn và nghĩ rằng như vậy mới ra dáng đàn chị.

 

Cô chủ nhà là một người nội trợ vén khéo. Bữa cơm nào cũng có đủ ba món canh, xào, mặn tươm tất. Chúng tôi ngồi quây quần ăn chung trên một bàn tròn. Một bữa không biết thế nào đôi đũa trước mặt tôi ai để bị so le, tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã lanh tay đưa đôi đũa khác cho tôi và tự mình dùng đôi đũa lệch. Bàn tay anh vô tình chạm vào bàn tay tôi. Tôi nhận đôi đũa chỉ mỉm cười không cám ơn nhưng trong lòng vui lắm. Ít ra anh ta hành xử ra vẻ đàn ông không phải là con nít.  Sau đó tôi để ý thấy anh thường dời thức ăn ngon về phía tôi ngồi. Không ai thấy để than phiền hay chọc ghẹo. Riêng tôi lén nhìn ánh mắt hóm hỉnh của anh mà lặng lẽ vui.

Tôi là đứa học trò thông minh nên thường học khá lè phè. Rảnh rang là xem truyện chưởng Kim Dung. Một lần anh rủ tôi chơi cờ ca rô. Tôi mỉm cười khinh địch vì chơi với nhóm bạn chưa bao giờ tôi thua. Thế nhưng tôi thua anh liên tiếp ba bàn nên tự ái không thèm chơi nữa. Anh rủ tôi chơi bàn thứ tư để gỡ nhưng tôi không chịu, lại tìm cách chọc quê anh

- Ý! sún răng! Còn trẻ mà sún răng. Chắc hồi nhỏ mê ăn cà rem lắm hả?

Anh nhìn tôi cười, kiểu cười thấy ghét:

- Không phải tui sún mà tui gửi cái răng đó cho người tui thương giữ dùm.

Tôi bụm miệng, "thằng con nít" thiệt nhiều chiêu. Nó muốn nói cái răng khểnh của tôi là của nó gửi qua

- Cái gì? Anh nói cái gì? tôi sừng sỏ làm dữ

- Tui nói người con trai Nam tốt bụng đem tặng răng mình cho người con gái Bắc làm đẹp. Thấy tôi đỏ mặt chưa biết đỡ chiêu nào anh nói thêm

- Mai mốt có ai khen cười đẹp nhớ cám ơn tui nha.

 

Ờ mà cũng lạ, cái răng sún của anh nằm vị trí đúng cái răng khểnh của tôi. Mà sao anh nhìn tôi ngọt ngào, âu yếm đến thế. Tại sao tôi là con nhỏ ngang ngạnh lại trở thành hồn nhiên xinh xắn trong đôi mắt nồng nàn của anh. Nụ cười của anh quấn quít lấy tôi, theo tôi hàng ngày, làm dịu những hờn giận vô cớ. Đôi lúc tôi cũng giận lây nụ cười hào phóng đó đến với mọi người.  Không biết từ khi nào tôi hết ghét "Thằng con nít" tôi gọi hắn bằng tên và xưng tên với hắn. Thật là hết chỗ nói rồi.  Ý ơi! là Ý.

 

Lần khác, tôi và anh cũng chơi ca rô, tôi sắp thua nên ngồi yên tìm cách gỡ, anh nói:

- Nhanh lên, chịu thua đi

Tôi ngẩng lên quay lại nhìn anh cười. Anh đưa tay vuốt tóc tôi âu yếm:

- Chịu thua chưa cô bé?

Đáng lý tôi hất tay anh ra và mắng anh một trận, nhưng tôi vẫn lặng yên, tim đập mạnh và nhìn anh cười. Đôi mắt anh sáng lên, có hình ảnh tôi lung linh trong đó. Anh lại cười, hai nụ cười như kết nối một cái gì đó mà tôi không thể diễn tả. Oanh đi vào, tôi đứng lên hỏi nó đi đâu về rồi theo nó vào phòng. Không ai thấy được chúng tôi nhìn nhau như thế. Chuyện bí mật của hai người dường như đã hiểu nhau điều gì không dám nói.

 

Anh đẹp trai, uyên bác, nói chuyện có duyên lẫn chút tinh nghịch. Học giỏi hay không thì tôi không biết, nhưng nói về truyện chưởng Kim Dung thì tôi phục anh sát đất. Tôi vốn thích đọc sách, truyện kiếm hiệp, truyện trinh thám tôi đều mê. Gặp người cùng mê truyện chưởng như anh nên đôi khi chúng tôi nói chuyện khá tâm đắc lẫn cãi tay đôi ra trò. Lần nào anh cũng nhìn tôi cười âu yếm, không có ai anh gọi tôi cô bé một cách tinh nghịch. 

 

Tôi thật lạ, gần hè bạn bè rủ đi chơi tôi đều đồng ý rất vui vẻ, nhiệt tình. Thế mà mấy lần anh rủ tôi và Oanh đi tới nhà anh chơi hoặc nhà chị anh ở Bến Gỗ ăn trái cây tôi đều từ chối. Nhìn nét mặt của anh buồn hiu có ý trách móc tôi lặng lẽ quay đi chỗ khác. Bố cấm chúng tôi lấy chồng người Nam, tôi làm sao đây, anh là người Biên Hòa. Ngộ lỡ tôi yêu anh và anh cũng vậy thì sao? Eo ôi! Tôi sợ.

 

Mùa hè năm Đệ Tam thật buồn, chúng tôi từ giã trường lớp, bạn bè về nhà. Về với gia đình mà tôi lạc lõng làm sao. Tôi thấy mình thiếu vắng một điều gì đó. Một nụ cười, một đôi mắt, một bàn tay vuốt tóc, muốn cái sờ tay nhẹ nhàng rồi vội rút ra. Không biết mũi tên của thần Ái Tình có bắn trúng tim tôi không mà tôi xao động thế này. Tôi từng giữ một quan điểm rất ư là cổ lỗ sĩ :" Sẽ không yêu ai, đợi khi có chồng sẽ yêu chồng đến suốt đời" Vậy mà sao bây giờ tôi lại thương nhớ người dưng. Cái "thằng con nít" đã biến thành một hoàng tử bạch mã trong trái tim tôi với dáng đi, tiếng cười, đôi mắt biết nói và những lém lỉnh tài vặt đáng yêu. Tôi trở thành một kẻ mất hồn trong căn nhà cha mẹ, ai đã đánh cắp nụ cười của tôi. Nụ cười có cái răng khểnh của một người con trai miền Nam gửi tặng.

 

Khám phá ra mình đã yêu tôi lo sợ quá. Tôi đã không đề phòng để bảo vệ mình. Tôi đã bị trọng tài thổi còi việt vị ngay trong trận đấu dù tôi đã đá tung lưới đối phương. Vẫn là bàn trắng vẫn là huề nhau mà sao tôi thấy mình bị thua cuộc, bị tổn thương thê thảm. Anh có nhớ tôi không? Anh có nghĩ đến tôi không? Sao anh không đến thăm tôi? Còn tôi nhất định tương tư đến chết cũng nhất quyết không làm mặt dày đi thăm anh trước.

 

Giữa mùa hè, tôi chưa kịp chết vì tương tư thì anh đến nhà tôi, trả cho tôi nụ cười. Hai đứa nhìn nhau ... cười.. không nói. Lần đầu tiên tim tôi đập loạn nhịp, đầu óc tôi quay cuồng, lòng tôi tràn ngập niềm vui. Tôi nghĩ chắc anh cũng "thương nhớ người dưng" mới đến đây thăm tôi. Anh ngại nên đi chung với người anh họ. Nhờ người anh họ pha trò, gợi chuyện chúng tôi tự nhiên vui vẻ quên đi bao vương vấn thắc mắc trong lòng. Đôi ba lần anh đến thăm đều có người đi chung nên bố tôi không nghi ngờ chi cả. Chúng tôi ngồi vui vẻ chuyện trò như vô tư lắm. Nhưng khi nào ra về anh cũng lén gửi riêng cho tôi một nụ cười và đôi mắt ấm áp, trìu mến như gom cả con người tôi vào trong đó.

 

Gần cuối hè anh tới một mình, anh nói anh họ anh bận không đi chung. Anh báo tin anh đậu Tú Tài I sẽ học tiếp đệ nhất để thi Tú Tài 2. Hôm đó may quá không có bố tôi ở nhà vậy mà hai đứa tôi đều lúng túng. Tôi không biết bắt đầu từ đâu, còn anh ngượng ngập hỏi chuyện vu vơ bạn bè, việc học. Hai đứa cúi mặt ngượng chết được như sợ ai bắt gặp. Tôi và anh dường như biết mình yêu đối phương, nhưng đối phương có thật yêu mình không thì không thể nào hỏi được. Anh quên mất là đến đây báo tin vui. Tôi cũng không nhớ mời anh một ly nước ngọt chúc mừng. Tôi cũng không hề nghĩ đến lời nói như đinh đóng cột của bố "Bố cấm chúng mày lấy chồng người Nam" Tôi chìm vào đôi mắt anh, nụ cười của anh mà sống hạnh phúc với trái tim đập loạn nhịp của mình.

 

Tựu trường, tôi lên đệ Nhị vẫn ở nhà trọ cũ, còn anh được ba anh gửi đến ở nhà người đồng nghiệp của ông.Chúng tôi không còn ở chung nhà, nhưng hầu như mỗi ngày trước giờ vào lớp hoặc sau giờ về anh đều ghé qua chỗ trọ của tôi. Bạn bè xem anh đến vì ham vui chỉ có tôi với anh hiểu lý do anh đến vì ai. Chúng tôi dường như có một khoảng cách gì đó vừa gần tận trái tim lẫn xa xôi lẫn tránh trong trí óc. Ông trời ơi! đôi mắt anh nhìn tôi như cuốn tôi vào trong đó, như ôm tôi vào lòng khiến tôi sung sướng lẫn hồi hộp khôn cùng. Trong đôi mắt của anh tôi bắt gặp muôn ngàn nỗi lo âu cho tương lai sắp tới. Nếu tôi thi rớt, không sao cả, tôi sẽ tìm việc, sẽ đi làm. Nếu anh thi rớt anh sẽ vào lính, sẽ rời xa cuộc đời học trò, rời xa tôi, đối diện với cái chết cận kề. Có yêu tôi không? Nếu yêu phải làm gì cho tôi, cho anh. Anh có dám nói yêu tôi không nếu anh thi rớt. Thế hệ chúng tôi bị đày đọa tội nghiệp đến thế là cùng. Nhóm bạn báo tin là anh cạo đầu để chuyên tâm học thi và từ đó tôi không gặp anh nữa. Mùa thi đã tới cho tôi lẫn cho anh ôm sách vỡ gạo bài.

 

Kết quả thi năm đó tôi thi đậu Tú Tài I  còn anh thi rớt Tú Tài 2. Tôi đậu nhưng tôi không mừng, tôi chỉ nghĩ đến anh, đến nỗi buồn và thất vọng của anh. Từ bản thân tôi suy ra là kể từ nay anh sẽ không đi tìm tôi nữa. Anh đang đốt cháy bản thân và đốt cháy một cuộc tình. Tôi biết rõ như thế, tôi đau không khác chi anh, nhưng tự nhủ nếu anh không tìm tôi thì tôi cũng sẽ không tìm anh. Tôi đau khổ nhắc ngàn lần bản thân mình như thế. Anh phải đến cùng tôi chia sẻ, cùng tôi đối diện với sự thất bại. Giá mà anh thi đậu còn tôi thi rớt có phải hơn không? Tôi vụng dại, ngang bướng và háo thắng. Giá tôi đến thăm anh, an ủi anh, chủ động nắm tay anh thì cuộc đời anh đã ít đau khổ hơn nhiều.

 

Tôi là người đặt lý trí nhiều hơn tình cảm. Tôi đã giao trọn trái tim tôi cho anh, nhưng tôi đã mặc thêm một cái áo chống đạn không để trái tim lấn áp. Tôi tự nhủ anh không đến với mình biết đâu là anh không yêu mình, mà anh đã hứa hẹn gì với mình đâu, có cái gì ràng buộc với nhau?. Thi rớt thôi mà có gì tự ái. Tự ái lớn hơn tình yêu sao. Sao anh không đến thăm tôi để tôi cùng chia sẻ nỗi buồn vui và đối diện những gì sắp đến.

 

Mối tình như có như không này đã vật tôi tơi tả. Tôi bị thất tình một cách vô duyên nên tôi bỏ học năm đệ nhứt. Nhỏ Oanh cũng vậy luôn, hai đứa lêu bêu một thời gian rồi quyết định ghi tên học sư phạm Sài Gòn đồng thời học hàm thụ để thi tú tài 2.

 

Nhóm bạn tôi thi rớt Tú Tài 1 cũng bị vào Thủ Đức. Tôi vừa tự ái, vừa kín đáo không hỏi thăm tin tức về anh. Nhưng tụi nó cũng tự nhiên báo là anh cũng đang ở quân trường chung khóa với tụi nó. Tôi và Oanh vào quân trường thăm Tiến. Tiến nói anh học chung khóa và hôm nay anh trực, có cho ra cũng chỉ 10 phút mà thôi. Không hiểu sao tôi mạnh dạn cầm tờ giấy ghi địa chỉ của anh đến chỗ loa phóng thanh nhờ gọi anh ra. Thấy tôi, anh chạy như bay đến và nhìn tôi không chớp mắt. Chúng tôi đã lâu lắm không gặp mặt nên đáng lý nhiều chuyện để hỏi nhau, nhưng ở  đây nhiều bạn mỗi người nói một câu ồn ào như vỡ chợ. Tôi và anh cũng không thể nói gì cứ lúng ta lúng túng. Tôi nhìn đồng hồ đã quá 10 phút từ lâu. Tôi sợ anh trễ giờ bị phạt hít đất 50 cái nên tôi giục:

- Thôi! Vô đi

Anh nhìn tôi lắc đầu rồi cười. Bộ đồ lính anh mặc, nước da đã rám nắng ra vẻ người lớn khiến tôi mỉm cười. Anh nhìn nụ cười của tôi và khẽ nói:

- Mỗi ngày nhớ soi gương và cười nha, giữ dùm cái răng tôi gửi cẩn thận

Tôi lại giục lần nữa, anh tiu nghỉu quay vào trại, nhìn bóng lưng anh tôi muốn vòng tay ôm nơi ấy, tôi muốn nắm tay anh siết thật chặt và nói với anh "Cố lên" Nhóm bạn lao xao từ giã, tôi với Oanh trở về nhà và lần này tôi nhất định sẽ dẹp tự ái viết thư cho anh trước.

 

Lần đầu tiên tôi mới biết viết thư khó như thế. Khó gấp vạn lần những bức thư từng viết gửi ra tiền đồn cho lính lúc đi học. Tôi ngồi cắn bút, viết rồi xóa, cuối cùng được nửa trang thăm hỏi sức khỏe bâng quơ. Tôi nhận thư anh hồi âm, nhỏ Oanh giành coi trước. Nó trả lại tôi cười cười:

- Chẳng có gì, thăm hỏi bình thường, chán chết.

Thư của anh cũng chỉ có nửa trang giống như tôi, nhưng trong đó tôi như thấy anh nheo mắt cười chọc quê lẫn âu yếm. Anh hỏi tôi sao cứ hối anh đi vào? bộ ghét nhìn mặt anh lắm sao...

Tôi lại viết gửi đi giải thích lý do và cũng lại thăm hỏi. Chúng tôi chạy trốn những điều muốn hỏi, muốn nói, muốn gửi gấm muốn bộc lộ mà không viết được. Đi thăm anh cũng chỉ hỏi bâng quơ, nói cười chuyện trên trời dưới đất rồi ra về. Giữ trong đầu hình dáng, tiếng nói, đôi mắt, nụ cười rồi... hết. Cái thời con nít yêu đương thật là vô duyên và lẩm cẩm. Mãi đến khi anh ra trường, bao nhiêu lần đi thăm chúng tôi vẫn chưa dám nắm tay nhau. Bao nhiêu lá thư mà cả hai đứa không hề dám nhắc đến chữ nhớ, chữ thương thì chữ yêu làm sao dám viết.

 

Tôi và Oanh đều thi đậu tú tài 2, đều ra trường làm cô giáo. Tôi chọn nhiệm sở ở Sài Gòn cho gần nhà. Oanh cũng thế xin về dạy trường ngay phố huyện nơi có căn nhà màu tím của riêng nó. Tôi bận bịu giáo án, học trò và ghi tên học Văn Khoa. Hai đứa tôi cũng ít khi gặp mặt. Thư anh viết lơi dần rồi bặt tăm có lẽ chẳng có gì để viết ngoài thăm hỏi nên chán. Nhỏ Oanh đoán tình hình chiến sự căng thẳng nên anh không thể viết thư.

 

Một ngày, nhỏ Oanh đến nhà tôi đột ngột. Tôi ngồi bật dậy khi thấy gương mặt nó đầy hoảng hốt.

- Mày sao vậy? Có chuyện gì?

Nó bước vào, những bước chân loạng quạng.

- Cho tao xin miếng nước, tao mệt quá.

Tôi vội vã rót nước đưa cho nó. Má tôi, em gái tôi từ trên lầu cũng chạy xuống.

- Có chuyện rì vậy con? Má tôi ôm lấy nó mà hỏi

- "Thằng con nít" bị thương nặng sắp chết.

Tôi đứng như trời trồng, hai tay run lên, môi mím chặt. Tôi không tin tai mình, tôi không tin anh có thể xảy ra điều đó.

- Tại sao?

- Bị lật xe khi đi công tác

- Ở đâu?

- Tao không biết. Nhưng bây giờ nó nằm ở Tổng Y viện Cộng Hòa

Tôi vịn góc bàn và tựa lưng vào đó mệt thở không ra hơi

- Tao nghe tin, hết giờ dạy là đón xe về đây liền.

- Mình đi thăm đi. Tôi nói giọng run run

- Trễ rồi, ngày mai tao với mày đi sớm. Tao đã viết giấy xin nghỉ rồi. Số phòng, tên họ nó tao đã có.

Tôi viết giấy xin nghỉ phép rồi lên lầu. Tôi nằm vật trên giường nhìn lên trần nhà. Có đôi mắt anh trên đó, anh đang hỏi "Sao đuổi tui vô hoài vậy chị Ý" và anh cười nụ cười sún một cái răng: "Có ai nói chị cười đẹp lắm không", "Anh trai người Nam hào phóng tặng cô gái Bắc cái răng của mình", "Chịu thua đi cô bé...chị"....

 

Buổi sáng tôi và Oanh đến thăm anh. Tôi lặng lẽ nhìn "người tôi yêu" Mặt anh bình thản như đang ngủ. Tôi cũng bình thản cứ thế mà nhìn lom lom anh. Anh bây giờ không cười, không nhớ tôi nữa phải không? Con đường anh đi không có tôi ở đó. Tôi hỏi người y tá:

- Rút ống thở ra là ...đi luôn phải không chú?

- Không rút cũng khó sống

Tôi không biết mình đang nghĩ gì, đầu óc tôi xoay tròn ba chữ "Anh sắp chết". Tôi nói Oanh thôi mình đi về và tôi ra xe chạy về dường như vô thức. Hôm sau nghe tin anh đã mất. Oanh hỏi tôi có muốn xuống nhà xác nhìn mặt anh không? Tôi lắc đầu. Tôi không muốn nhìn mặt người chết mà người chết đó lại là anh. Tôi là gì của anh chớ. Anh có hẹn ước với tôi đâu. Anh có yêu tôi bao giờ đâu. Anh tự dưng không viết thư gửi về. Đôi mắt anh... tôi lại lắc đầu cố kìm cơn xúc động.

 

Tôi xuống nhà nhỏ Oanh để cùng nó tiễn đưa anh lần cuối. Tôi cũng không hiểu sao mình lại làm như thế. Nơi  đám tang anh, tôi lặng lẽ đi đưa. Ném cục đất vào mộ huyệt tôi thầm hỏi anh có yêu tôi không? Tôi là gì? bạn hay là người yêu của anh. Tôi âm thầm yêu anh, chờ anh, mong anh nhưng tôi  chưa từng được anh nói một  lời ước hẹn. Tại sao vậy hả anh?.
Đưa tang xong, hai đứa lặng lẽ ra về.

 

Hôm nay trên bàn thờ vong chỉ còn tấm hình anh. Khói nhang vẫn còn nghi ngút, vải trắng bọc kín xung quanh bàn. Tấm hình đó nhìn tôi như muốn hỏi: "Em có yêu tôi không? Sao em không đến khi tôi còn sống", "Sao bao nhiêu lần tôi mời em về đây em đều từ chối. Tại sao?" Tôi đau đớn thua cuộc nên tôi òa khóc như chưa bao giờ được khóc. 

 

Bây giờ tôi thấm thía với câu" buồn muốn chết", tôi thông cảm với những người buồn muốn tự tử . Tôi là người lý trí nên không thể nào tự tử. Nhưng tôi đã bị trả báo vì tôi chưa bao giờ hết yêu anh, nhớ anh và sống với nụ cười của anh cho đến suốt đời.

 

Hai đứa tôi ra về qua nhiều khu vườn chìm đắm trong bóng mát của vô vàn cây ăn trái. Đây là vùng đất nổi tiếng con gái đẹp của Long Thành. Văng vẳng lời nói của chị Hai anh :

- Cả nhà bảo nó đi hỏi vợ mà nó không chịu. Nó nói nó có người yêu rồi mà nó có chịu dẫn về đâu.

 Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.

 

 Nguyễn thị Thêm.

 7/2021

 

 

Saturday, October 2, 2021(View: 613)
(Bài này viết tháng 10 năm 2011, được hiệu đính lại tháng 10 năm 2021 để tưởng nhớ ông Steve Jobs, 10 năm sau ngày ông qua đời OCT 5 2011) (Viết cho H4, H5 - Kính tặng các Thầy Cô dạy Toán thời Trung học của em)
Friday, October 1, 2021(View: 304)
Qua bài viết này, chúng con kính gửi đến quý Thầy, quý Cô đã dạy dỗ, hướng dẫn chúng con trên con đường học vấn lời kính chúc: “Thật nhiều sức khỏe, an khang, sống lâu trăm tuổi”.
Friday, October 1, 2021(View: 477)
Hình ảnh trân trọng lá quốc kỳ này của người dân, đã đem lại cảm xúc mạnh mẽ và để lại ấn tượng sâu đậm cho tôi mãi đến ngày nay.. Tôi vô cùng xúc động vì biết rằng hành động chào cờ của người dân là hoàn toàn tự giác, không ai bắt buộc họ cả.
Wednesday, September 29, 2021(View: 239)
Đến giữa tháng 9, sau khi chính quyền CS Sài Gòn tuyên bố sẽ kéo dài ”giãn cách” đến hết tháng 9 thì đến phiên các doanh nghiệp nước ngoài chuẩn bị tháo chạy khỏi Việt Nam.
Friday, September 24, 2021(View: 217)
Thi ca phái nữ VN thập niên 30 thế kỷ trước, có một sự kiện riêng biệt, một huyền thoại, mà khởi sự thì như một hiện tượng lạ, sau mỗi lúc mỗi huyễn ảo hơn, bởi cái tên ký tắt kín đáo,
Monday, September 20, 2021(View: 545)
Ngày đó tôi mê khuôn mặt ông tiến sĩ này. Mặt trắng bóc như trứng gà, mắt đen láy, môi màu đỏ đậm. Màu nào cũng là màu nguyên thủy, đâu ra đó. Mặt ông tiến sĩ trông không như mặt người thường làm cho lũ trẻ chúng tôi cảm thấy xa cách.
Monday, September 20, 2021(View: 331)
Nhưng đối với tôi, biểu tượng của Nha Trang vẫn là một bãi biển dài nhiều cây số, một trong những bãi biển đẹp nhứt của thế giới. Tuy nhiên, tôi vẫn thích bãi biển Nha Trang trước năm 1975 với cát trắng và những hàng dương thơ mộng mà nay chỉ còn trong ký ức của tôi.
Saturday, September 18, 2021(View: 417)
Tôi tìm dãy phòng và số phòng của anh không khó khăn gì. Đứng trước phòng số 4103 tôi sửa lại điệu bộ làm duyên làm dáng và chuẩn bị sẵn một nụ cười tươi như những đóa hồng này và đẩy cánh cửa bước vào.
Friday, September 17, 2021(View: 324)
Hôm nay, đối với sự suy nghĩ của HN, đời sống cũng như tâm trạng trong lành của Thầy Không Chiếu như thế nào ở đời sống này, thì khi Thầy xả bỏ thân huyễn để sang đời sống khác,
Monday, September 13, 2021(View: 341)
Thật ra khi Jenny ca ngợi cậu bé người Nhật và cậu bé VN, cô gọi đó là những người có trái tim nhân ái tuyệt vời, nhưng cô đâu biết, chính cô cũng là người có trái tim thật từ bi.
Saturday, September 11, 2021(View: 511)
Vào cuối tháng mười năm 2008, tôi lần đầu bay về Nam Bán Cầu (Down Under) để thăm hai nước Tân Tây Lan và Úc.
Friday, September 10, 2021(View: 726)
Hai mươi năm trôi qua, ký ức của người lớn có thể đã nhạt nhòa, nỗi đau không còn mới, nhưng với các em, dù năm mươi năm nữa trôi qua, đến cuối cuộc đời, các em vẫn còn nỗi đau...
Saturday, September 4, 2021(View: 605)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 2021(View: 919)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 421)
nhưng ai cũng cần ăn hiền ở lành cho con cháu được nhờ phước đức cha mẹ ông bà để lại. Đó là gia tài vô giá, là tài khoản an toàn nhất.
Tuesday, August 17, 2021(View: 827)
Bây giờ, tháng Tám nhân dịp giỗ đầu của anh xin được thắp nén hương lòng gửi đến người Anh, Tiểu Sư Thúc ngày nào đã ra đi quá sớm khi biết bao hoài bão, nguyện ước chưa thành.
Tuesday, August 17, 2021(View: 671)
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa với em cố gắng duy trì Website Ngô Quyền. Những người trẻ Ngô Quyền sẽ tiếp nối đàn anh giữ gìn và phát triển hội AHCHSNQ lớn mạnh.
Monday, August 16, 2021(View: 1160)
Anh Phúc đã về thế giới khác, nhưng ở đâu đó, có lẽ anh vẫn nhìn xuống, tiếp thêm nghị lực cho những người đang vác ngà voi cho một tương lai tươi sáng hơn của quê nhà.
Sunday, August 15, 2021(View: 974)
Phúc ơi thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta...
Monday, August 9, 2021(View: 600)
Ông chỉ muốn chúng nó biến mất trong đầu óc ông để ông ngủ yên tối nay và thoải mái tận hưởng những ngày du lịch một đất nước lạ đời và thăm lại các người thân sau bao nhiêu năm dài xa cách.