Danh mục
Số lượt truy cập
6,159,759

Bùi TuyếtMai - VÍ DỤ NHƯ CÓ MỘT NGÀY TÔI NHỎ LẠI

23 Tháng Hai 20219:53 CH(Xem: 792)
Bùi TuyếtMai - VÍ DỤ NHƯ CÓ MỘT NGÀY TÔI NHỎ LẠI


Ví dụ như có một ngày tôi nhỏ lại

ViDuNhu -TMai

Tiếng chim vỗ cánh hoảng hốt vụt bay ngang đầu khi mở cửa bước ra sân vườn làm tôi thoáng chút giật mình, ngó mắt theo đôi chim câu liệng bay một vòng về đậu lại trên nhành cây nhãn cạnh tổ của mình, không biết bởi gió nhẹ sớm mai hay cái nhún nhón sà đậu của đôi chim làm nhành cây cứ đong đưa nhè nhẹ.

Thời gian trôi qua nhanh, một thời tóc xanh môi hồng nhớ lại có lâu lắc gì, vậy mà chỉ trong chớp mắt tuổi trẻ như vỗ cánh của thiên di bay vụt ngang tóc đã thôi xanh tóc đã bạc màu. Ngày tháng tiếp tục vơi dần vơi dần nhưng cảm xúc là một thứ không hề tàn phai, dù hôm nay mắt đã không còn sáng long lanh tóc mỗi ngày thêm dần phai nhạt … vẫn cứ ẩn giấu trong tôi một tâm hồn của ngày tháng cũ đôi khi mênh mông trắng xóa như những con sóng vui vỗ dạt trôi vào bờ cát, đôi khi như những viên đá sỏi im lìm chìm lặng dưới lòng sông mênh mang.

Đang là đông nên ánh nắng ban mai chỉ lưa thưa vàng trải, nắng mõng manh như tơ, nắng như cố ươm trên từng chiếc lá dưới bầu trời phất phơ bàng bạc. Tuổi heo may, lứa tuổi đã bước vào ngưỡng cửa mùa thu của cuộc đời, lứa tuổi chậm lại nhìn lại những chặng đường đã qua và nhận ra rằng, thật, thời gian là vó câu lướt qua lướt qua đẩy trôi tuổi trẻ, băng băng ngang tàng phủ chồng lên ký ức ngày một cũ kỹ lãng quên. 
 
Mà ký ức con người ta nhiều khi đến lạ, nó chỉ neo đậu nắm níu vào những điều vụn vặt cõn con, như chiếc lá vàng ban mai rơi sớm trên sân, như ngọn nắng chiều đã nhạt trên cây, như tiếng than củi cháy réo rắt, như chén cơm cá kho tiêu cay xuýt xoa trong gian bếp nhỏ thơm ấm áp ánh lửa bập bùng … ôi, ký ức ăm ắp trong đầu, nặng trĩu, chỉ muốn quàng tay ra ôm hết vào lòng dâu bể của thời gian.

Mùa đông năm nay trời lạnh quá, ở bên ngoài chỉ hửng lên chút nắng, tôi nhấp ngụm trà thơm ngát mùi hoa lài, ngồi cạnh khung cửa sổ ngắm buổi sớm mai mùa đông với những tàng lá còn lấp loáng sương đêm, nghe tiếng hót dịu dàng gọi bạn của chú chim đang ẩn đậu đâu đó trong sân vườn, tôi ngồi bên trong nhà vẫn với tách trà còn thơm ấm bên ô cửa sổ chỉ hé mở, vậy mà tôi đã thoáng rợn người mấy bận, dù ở bên ngoài chỉ là một làn gió rất nhẹ thoảng qua. 

Tôi đốt lên một bếp than hồng trong tâm tưởng để sưởi ấm những mênh mông hoài ức, để thấy từng mãnh thời gian qua như những đốm lửa rực lên cháy bỏng rồi lụi tàn và tôi nhắm mắt lại để những làn khói mùa xưa không làm tôi cay mắt, tôi chỉ muốn khói hương này sưởi ấm áp trái tim ... đã không còn tuổi trẻ đã thôi thơ ngây tất cả chỉ là hư ảo, thôi về thu xếp lại, ở ngoài kia heo may đã lùa gió bên đời.

Mùa đông vẫn mang đến những cơn gió lạnh trầm mình nhức nhối giữa khi mùa xuân đang đơm đầy nụ trên cành mai trong sân nhà, tôi lại nhớ đến những tháng ngày đã trôi qua, vẫn thấy đẹp nhất trong năm là những ngày giáp tết khí trời se se hanh hao, chợ dập dìu người giữa lớp lớp hoa trái bày tràn ngập lối đi, tiếng hát mừng xuân mới nhưng vang lên từ chiếc cassette cũ kỹ của người bán hàng rong đang mở to hết cỡ, tưởng như họ đang náo nức chờ mong tết hết cả cõi lòng.

Tôi đã không còn đếm ngày đợi tết như ngày xưa, dù mỗi năm vẫn ước ... mình nhỏ lại để vòng tay cúi đầu khi được ba lì xì phong bao đỏ, để khoác lên người chiếc áo mới má mua cho, để một lần được nghe lại mùi nhang trầm mặc giữa không gian diệu kỳ của giờ khắc đất trời giao thoa đêm 30 tết trong ngôi nhà thơ ấu cũ ... 

Ôi, những chiếc áo mùa xuân ngày nọ tôi lục lọi đem phơi vì mỗi năm tôi mặc chỉ có một lần, tôi giũ lòng ra phơi áo lên để đón xuân về, để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần, tôi nghe thấy mình đang chạm trần vào mùi hương của tết.

Ví dụ như có một ngày tôi nhỏ lại ... Chao ơi, chỉ là ví dụ thôi mà ... tôi chỉ xin ví dụ một lần! 

 

Bùi TuyếtMai

ViDuNhu -TMai
24 Tháng Tư 2021(Xem: 263)
Tuy tôi sinh ra ở tỉnh Bình Dương nhưng tôi sống phần lớn cuộc đời ở thành phố Sài Gòn, ngoài một thời gian ngắn đi dạy học ở Trà Vinh. Ngay trong 6 năm dạy học ở Biên Hòa, mỗi tuần tôi chỉ ở lại đó có một đêm.
18 Tháng Tư 2021(Xem: 303)
Có ai biết không lệ tôi rơi Giọt lệ mừng vui lẫn rối bời Mẹ già con dại đời tị nạn Sao đoạn đành đất nước tôi ơi!
11 Tháng Tư 2021(Xem: 391)
Nén nhang được đốt lên, khói quyện xoay tròn tỏa mùi thơm nhẹ. Bà có cảm giác ông đang đứng đâu đó nhìn bà âu yếm, thương yêu.
10 Tháng Tư 2021(Xem: 404)
Tôi lại được dịp quen biết một số người bạn Cam rất hiền hoà và dễ thương. Cuộc đời có những niềm vui nỗi buồn mang tên Định Mệnh!
09 Tháng Tư 2021(Xem: 432)
Nếu mình còn sống còn thương nhớ Còn cúng cầu siêu mỗi tháng tư Hương linh tử sĩ, người chết biển. Một nén hương thơm lạy giã từ.
06 Tháng Tư 2021(Xem: 420)
Ông thề trước bàn thờ tổ tiên rằng nếu ông chết đi mà không trả được mối thù này thì con cái ông phải trả cho ông, đứa nào không trả được thì coi như là con bất hiếu, không xứng đáng được hưởng gia tài ông để lại,
06 Tháng Tư 2021(Xem: 317)
Nếu không có bài thơ này thì ít ai biết đến một thành phố xa xôi “quanh năm mùa đông” và những người yêu thơ không thuộc nằm lòng câu: May mà có em đời còn dễ thương.
06 Tháng Tư 2021(Xem: 579)
Hằng đêm trên đảo Quyên chỉ biết nhìn lên cao khấn nguyện Trời Phật, Tổ Tiên, Ông Bà Nội Ngoại phù hộ cho gia đình nàng đi được và có ngày đoàn tụ đại gia đình.
05 Tháng Tư 2021(Xem: 492)
những người của bên thua cuộc hay bên thắng cuộc đã là một xã hội nhỏ, một cảnh chợ đời 1975, sau những tháng, những năm đầu của miền Nam Việt Nam sụp đổ,
04 Tháng Tư 2021(Xem: 544)
... lâng lâng cảm giác hạnh phúc yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống vừa được hồi sinh. Có phải vì màu nắng đẹp hay tôi nhìn mọi thứ đều đẹp từ khi được chích hai mũi thuốc Moderna
03 Tháng Tư 2021(Xem: 445)
Facebook chỉ là phương tiện để kết nối. Không có Facebook tôi vẫn còn họ và sống hết lòng với họ. Họ mới là những người bạn thủy chung.
24 Tháng Ba 2021(Xem: 525)
Người Việt mình, khi đặt tên cho con cái, thường chọn tên có ý nghĩa hoặc gửi gắm theo tình yêu thương với niềm mơ ước, nhưng cũng lắm khi…. “đời không như là tên”.
20 Tháng Ba 2021(Xem: 841)
Ở tuổi lên 9, Clara đủ khôn để biết đại dịch đã ảnh hưởng đến các em như thế nào, và những giọt nước mắt hạnh phúc được trở lại trường, sẽ theo em suốt quãng đời còn lại.
13 Tháng Ba 2021(Xem: 740)
Nhưng cuối cùng Cậu Mợ lại có nhau, cùng nằm bên nhau, cùng hàn huyên với nhau, và cùng nhau phù hộ cho con cháu. Mợ ra đi rạng sáng ngày 13 tháng 3 năm 2020, 4 ngày sau lệnh đóng cửa, cách ly các nhà dưỡng lão.
12 Tháng Ba 2021(Xem: 786)
Xin đừng "ngủ quên trên chiến thắng" của thuốc chủng ngừa. Vì trong đại dịch, ngoài vaccine, khẩu trang, và khoảng cách xã hội vẫn là đồng minh hữu hiệu nhất của mỗi người.
12 Tháng Ba 2021(Xem: 976)
Hãy nhìn đối phương suốt một quá trình chung sống để yêu thương và thông cảm. Bất cứ khi nào có thể, hãy nắm lấy bàn tay "Năm ngón em hết kiêu sa" mà chân thành tuyên bố: " Cám ơn em! bà xã của anh."
05 Tháng Ba 2021(Xem: 1277)
Tinh thần chung của nền học vấn miền nam lúc bấy giờ là phải học lễ trước rồi mới học văn, tức coi việc rèn luyện đức – trí là quan trọng như nhau, nhưng đức phải ưu tiên đi trước một bước.
04 Tháng Ba 2021(Xem: 742)
Bất cứ lúc nào, hễ nghe ai nhắc Thái Thanh và Ngày Xưa Hoàng Thị thì trong tôi lại xốn xang những đoạn đời dấu yêu của “Ngày Xưa Nguyễn Thị… Tôi”,
03 Tháng Ba 2021(Xem: 955)
Dù đã được chích ngừa hay không, tất cả mọi người đều nên mang khẩu trang ở nơi công cộng. Đó là cách tự bảo vệ mình tốt nhất, và cũng là bổn phận với của mỗi cá nhân với xã hội.
02 Tháng Ba 2021(Xem: 687)
Những dòng cuối của bài này tôi xin gửi lời cám ơn đến tất cả bạn bè, thân hữu và người thân đã gọi điện thoại hoặc gửi email để thăm hỏi trong những ngày tuyết rơi và giá lạnh.