Danh mục
Số lượt truy cập
6,032,442

Nguyễn Thị Thêm - NƯỚC MẮT MÙA THU

04 Tháng Mười 202012:05 SA(Xem: 366)
Nguyễn Thị Thêm - NƯỚC MẮT MÙA THU
Nuớc Mắt Mùa Thu NTT

 

Tôi bước vào sân chùa Phật Tuệ. Đã gần một năm không không trở lại đây. Đứa con Phật mãi lông bông trên những vui buồn trần thế. Có một nơi để mình nương tựa nhưng cũng không thể đến để lắng lòng và tu tập.

Hai mẹ con lấy khẩu trang mang vào và bước ra khỏi xe. Sân chùa yên tĩnh lạ kỳ. Mọi vật đang đứng yên chịu cái nóng trên trăm độ của Cali. Cây bơ thầy trồng bên cạnh những bậc tam cấp lá cháy khô tội nghiệp, những trái bơ sai ơi là sai nằm phơi mình tòng teng dưới nắng. Đức Quan Âm vẫn từ ái đứng trước hội trường. Những vị La Hán yên bình lặng lẽ đọc sách, niệm kinh hay bắt ấn.

Phải công nhận Thầy và các Sư Cô đã bỏ nhiều công sức chăm sóc hoa cỏ, cây trái vườn chùa. Cũng là ở Riverside nhưng nơi sân nhà tôi cây khô, hoa héo, còn ở đây cây trái xum xuê, những châu lan, những cây kiểng, những cây bonsai đẹp quá là đẹp . Một phong cảnh yên bình, mát mắt và nghệ thuật làm sao.

Tôi ôm hoa, con gái mang trái cây lên chùa cúng Phật. Hai mẹ con bước vào hậu liêu nơi để các sư cô ở và cũng là gian bếp nhỏ của chùa. Trong bếp Sư Cô Nghiêm đang chuẩn bị bữa cơm chiều.  Trên những chiếc dĩa là ít cơm, rau luộc, trái cây và vài miếng đậu hũ kho. Nhưng với sự sắp xếp khéo léo dĩa cơm nhìn rất bắt mắt ngon lành.

Chúng tôi mượn vài cái dĩa, bình hoa, đem trái cây lên chánh điện chưng cúng Phật, cúng vong. Hai Mẹ con tự động mở cửa vào chánh điện và đốt hương lạy Phật . Đức Thế Tôn nhìn xuống mỉm cười. Nụ cười từ ái khoan dung.

Tôi đảnh lễ và nguyện quy y tam bảo. Ba lạy thành kính trước đấng từ phụ. Tôi không xin, không cầu chỉ chân thành xin được thành tâm quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng. Tôi bước qua bàn vong, đốt hương và tưởng niệm. Lạy bốn lạy vong linh những người đã khuất, nhất là với chồng tôi. Anh nhìn tôi cười cười: "Lâu lắm mới được gặp má mày" Tôi cũng nhìn anh nói nhỏ: "Tại Coronavirus nên phải cách ly tại nhà"  Tôi đứng nhìn vào hũ tro có hình anh, cúi đầu im lặng. Con gái đã ra ngoài để hai người tình xưa tâm sự: ' Ba năm rồi đó ông! đã tới lúc mình chia tay thật sự. Ông thế nào? Khỏe không?" Dường như tôi nghe anh ấy nói mình khỏe lắm, không lo sợ bị lây nhiễm, không đau nhức tay chân, không còn mất ngủ hay buồn phiền. Tôi nghe anh ấy nói ở trên đó rất yên bình. Tối nào thầy cũng tụng kinh nên quên đi hết mọi sự. Tôi như tự nói với mình: “Như vậy ba năm có gì mới mẻ, có gì thay đổi, có gì vui có gì buồn và trên ấy ra sao.  Giá người chết có thể nói thì mọi việc trên đời đều đã khác. Con người sẽ nghĩ lại và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.”

Tôi bước ra ngoài và khép cửa chánh điện lại như cũ. Nhìn qua bên tay trái, con gái đang cùng các sư cô hái lựu. Sư Cô Lạc đang chồm người vói hái lựu, những trái lựu đã bị nứt nẻ xấu xí. Sư Cô Hòa trèo cả lên cây. Cô nhìn thấy tôi vui vẻ:

-Mô Phật, chào cô Chín. Cô có khỏe không?

Tôi trả lời Sư Cô tôi khỏe, Cách ly tại nhà nên không thể lên chùa. May phước Cô Vi không phá đám nên vẫn bình an.

Sư Cô cười nói tôi nhìn Sư Cô có giống khỉ không? Khỉ đang leo cây hái trái. Nhìn lên cây lựu, vô vàn là trái, nhưng đã bị nứt nẻ do chim ăn và nắng nóng. Sư Cô đang tỉa bớt lá, bớt cành và dọn dẹp cây lựu. Trời nắng nóng, hai vị sư cô cắt cây và dọn dẹp cây lựu cho mùa năm sau. Sư Cô nói năm nay trời quá nóng, Phật Tử vì Coronavirus không đến chùa được nên lựu bị ế, trái quá chín bị hư, chị chim ăn, bị nứt hết trơn. Hai mẹ con tôi cũng tham gia vừa hái vừa chuyện trò vui vẻ. Nhìn những trái lựu chỉ còn trơ cái vỏ khô nứt nẻ phải bỏ đi mà tiếc hùi hụi . Trái nào còn có thể vớt vát lấy hột được là không bỏ, lượm hết bỏ vào thùng. Thế là mấy cái giỏ đựng trái cây lên cúng Phật, giờ nhận lộc Phật đem lựu về nhà. Đó cũng là cái duyên.

......

Hôm qua tôi đã làm một mâm cơm chay cúng chồng. Anh mất sáng ngày 14 tháng 8 âm lịch, cho nên cứ mỗi năm vào ngày rằm Trung Thu cả gia đình tôi đều làm lễ tưởng niệm. Tối nay tôi và các con lên chùa Lễ Phật và làm lễ xả tang chồng. Ba năm tang chế tôi có mang tang cũng như không, chẳng có gì khác biệt, chỉ là một danh nghĩa ở đời. Chúng tôi chẳng hứa hẹn trước ai là sẽ bên nhau dù nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay đau yếu. Không có một lời thề, không một lời hoa mỹ gắn bó. Vậy mà đã ở bên nhau cho tới răng long, tóc bạc. Đã dựa nương nhau cho đến cuối cuộc đời. Bốn mươi bảy năm khi sống thì 3 năm khi chết có đáng chi đâu. Dẫu ba năm, năm năm hay bao lâu chắc cũng vậy thôi tôi vẫn là tôi. Thời gian đi quá mau, người chết, người sống như một vòng tròn. Sinh mạng con người vô chừng, cái chết đến với mỗi người như một định luật, như một chuyến xe. Mọi người đứng chờ, xe tới thì lên, kẻ trước người sau đều về đến đích. Còn bến ở nơi nào, khi nào xe tới không ai được biết. Đó là bí mật của kiếp người.

 Mọi năm, hôm nay chùa vui lắm, gia đình tôi đều tập trung lên chùa để vui cùng các cháu thiếu nhi, các cháu học trò lớp Việt Ngữ. Thanh sẽ nấu một nồi bún riêu chay hay bún bò huế. Thế nào anh Jack cũng phụ trách cái máy làm kẹo bông gòn. chú Chiến chú Dũng thủ xe nước mía. Linda sẽ làm chè ba màu, chè thưng. Cô Chi chiên chả giò, xào mì. Cô Đẹp sẽ làm bánh bò, bánh da lợn. Út Hương làm bánh cam. Mỗi người đều góp một món đem lên chùa ăn uống vui chơi thưởng trăng. Sư Cô và Thầy ngày này vui như trẻ lại. Không biết ở đâu mà chùa có nhiều đèn trung thu. Các cháu đứa nào cũng được phát một cái, phụ huynh vui vẻ đốt đèn cầy cho con. Bao nhiêu gia đình quây quần bên sân chùa đêm rằm trung thu thật hạnh phúc. Đúng như câu :' Mái chùa che chở hồn dân tộc", đây như một đại gia đình. Các thầy giáo, cô giáo tổ chức những trò chơi vui nhộn cho các em học sinh. Chơi xong, ăn uống no nê là cùng các cháu rước đèn Trung Thu. Nhạc mở vang vang, cả đoàn người đi theo hàng quanh tượng Quan Thế Âm đi lên chánh điện rồi vòng về. Ánh trăng lấp lánh nhìn xuống thế gian hoan hỉ. Nơi chốn trang nghiêm thanh tịnh vang lên tiếng hát tiếng cười.

Thế nhưng năm nay dịch cúm Vũ Hán đã tiêu diệt tất cả mọi niềm vui. Sân chùa vắng ngắt lạnh tanh không một bóng người. Hai mẹ con đem hoa và trái cây lên chánh điện. Sư Cô đang sắp xếp ngọa cụ để tụng kinh buổi tối. Ai cũng mang  khẩu trang kín mít. Thật buồn.

Đúng giờ, thầy từ cái cốc nhỏ cuối vườn chùa đi lên. Mọi người đứng vào vị trí cách xa ba thước và bắt đầu làm lễ.  Chúng tôi tụng kinh và làm lễ theo thầy. Hôm nay thầy cho tụng nhiều thời kinh rất hay và ý nghĩa. Mỗi thời kinh là lời Phật dạy về hạnh phúc, bố thí, tu dưỡng, nghiệp mạng, hành trì, tự ngã, an lạc....

Thầy niệm kinh và tháo khăn tang tôi xuống. Tôi quỳ chắp tay và cầu nguyện cho chồng. Tôi như nhìn lại nụ cười của anh ấy ngày xưa, nụ cười tươi vui hạnh phúc. Không có những nhăn nhó khi đau đớn, không có dáng đi lom khom còm cõi. Mùa thu đã về ở nhiều nơi, còn ở đây tôi đang nhớ.

Nhớ ai nên lá thu vàng
Nhớ ai mây xám về ngang lưng trời
Nhớ ai từng giọt mưa rơi
Nhớ ai gió đã lả lơi chiều tàn
Nhớ ai một sớm thu sang
Nhớ tay vuốt mắt người an giấc nồng
Nhớ đêm mình gọi là chồng
Nhớ ngày mình đã mang vòng khăn tang
Nhớ, sao là nhớ ngập tràn
Nhớ rơi nước mắt lời vàng trối trăn
Nhớ bình tro cốt lặng câm 
Nhớ rằm tháng tám ba năm mãn phần.
Nhớ ai đứng lặng bâng khuâng
Vành khăn tháo xuống cũng ngần ấy thôi

 

Tôi ra về, sân chùa vắng ngắt. Trả lại bình yên tĩnh lặng cho những người tìm được chân lý cuộc đời. Tu là niềm hạnh phúc. Không vướng bận những đau khổ, nhớ nhung, luyến tiếc. Người tu thấy sự vô thường nên tâm không vướng bận và ràng buộc Người đi tu là người có nhiều phước duyên từ kiếp trước. Không phải ai cũng được mặc chiếc áo vàng, áo lam, cạo bỏ mọi phiền não cuộc đời và quy y cửa Phật.

Tôi bước xuống những bậc tam cấp của chùa có cảm giác như mình lại một lần nữa bước vào những bi lụy, những phiền não đời thường.

Phiền não đến làm nước mắt rơi xuống. Trong nước mắt có nỗi đau và lẫn niềm vui. Buồn lắm, khổ lắm, tủi lắm cũng khóc. Vui lắm, xúc động lắm cũng khóc. Nước mắt là hạt châu của con người để xoa dịu những tâm tư dồn nén. Khóc được cũng là hạnh phúc. Tôi nghĩ vậy.

 

Và thế tôi đã khóc nhiều lần cho một người không máu mủ họ hàng, không bà con cật ruột. Cả đời khóc hết nước mắt vì một người dưng. Khóc từ lúc người ấy còn trẻ đến lúc người ấy đã già. Khóc khi người người ấy bệnh cho đến lúc người ấy chết. Bây giờ sau ba năm, khi chiếc khăn tang lột xuống tôi cũng còn chảy nước mắt.

 

Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.

 

Nguyễn thị Thêm. 

 

05 Tháng Mười 2020(Xem: 490)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.
05 Tháng Mười 2020(Xem: 314)
Nhưng không thấy Phúc trả lời, có ngờ đâu thời gian cuối tháng 7 là lúc Phúc HÔN MÊ 2 tuần ở bệnh viện!!!
28 Tháng Chín 2020(Xem: 540)
... Rồi theo anh theo chị vào Saigòn và được học trường tỉnh với giờ giấc đầy đủ và nay tôi bước vào trường trung học Pétrus Ký với một niềm tự hào.
27 Tháng Chín 2020(Xem: 544)
Hình như sự đoàn kết, và tinh thần trách nhiệm của các em trước tình huống không lường trước cũng là một bài học cho rất nhiều người lớn trong thời đại dịch.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 531)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 780)
Các trang mạng xã hội nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, đúng mục đích, đúng lúc thì sẽ mang về niềm vui bất tận,
13 Tháng Chín 2020(Xem: 466)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 545)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 736)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 401)
Chiều vàng Thu, chập chờn đôi cánh én, Triền National Parks lá ửng Thu hồng! Có phải Thu, ngoài song cửa đó không? Ta mong chờ, làn gió Thu dịu mát!
10 Tháng Chín 2020(Xem: 399)
Hầu như người Mỹ nào ít nhất cũng một lần nghe hay nói đến tên ông, Ernest Hemingway, nhà văn người Mỹ nổi tiếng đoạt giải Nobel văn chương năm 1954.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 590)
Ngày cùng má đi dạo phố cũng là ngày cuối cùng tôi được hạnh phúc bên má, cũng là chuyến xe cuối cùng tôi được cùng má ngắm hoa.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 487)
Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.
04 Tháng Chín 2020(Xem: 811)
Người Mỹ thì sắp khép lại mùa hè rất buồn với ngày Lễ Lao Động (thứ hai đầu tháng 9 hàng năm) không đem lại niềm vui cho hầu hết mọi người.
29 Tháng Tám 2020(Xem: 590)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.
27 Tháng Tám 2020(Xem: 940)
Nhìn hình em bé một tay cầm viết chì, một tay kéo áo chùi nước mắt, chúng tôi cũng chạnh lòng thương em bắt đầu cuộc đời học trò trong "sương mù" của hoài nghi, với hình ảnh cô giáo mờ nhạt, ẩn hiện qua màn hình.
21 Tháng Tám 2020(Xem: 927)
Nếu thế kỷ trước, tiền nhân đã sống còn sau gần 18 tháng bị cúm Tây Ban Nha tấn công thì ngày nay, khoa học kỹ thuật phát triển hơn, chắc chắn là sẽ có một ngày cúm Tàu sẽ phải cuốn gói ra đi.
21 Tháng Tám 2020(Xem: 630)
Thế mà giờ đây. Hơn nữa năm qua tiệm phải đóng cửa vì dịch bịnh đã làm cho chị gần sạt nghiệp. Giờ đây chị lại một mình đứng hớt trên lề đường.
15 Tháng Tám 2020(Xem: 998)
Từ hoàn cảnh đau lòng của cô Alvarez ở đất nước Peru nghèo khó thuộc Nam Mỹ, chúng tôi bỗng liên tưởng đến những người dân lao động ở quê nhà đang có chiều hướng bị COVID-19 tấn công lần thứ hai (second round). Từ ngàn dặm, xin góp phần cầu nguyện cho đồng bào ở Việt Nam.
14 Tháng Tám 2020(Xem: 721)
Sau khi xem xét tất cả các điều kiện khách quan và thẩm định tình hình trong cộng đồng của chúng tôi, chúng tôi quyết định giữ các cô con gái của mình ở nhà, không cho các cháu đến trường trong thời điểm này.