Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Thị Thêm - KHÓC BẠN

26 Tháng Tư 20207:18 CH(Xem: 13100)
Nguyễn Thị Thêm - KHÓC BẠN
Khóc bạn NTT

                                                                          

Hôm qua trong bữa cơm chiều (thật lâu nhà tôi mới có một bữa cơm chiều đoàn tụ, vì con gái và con rể hôm nay mới được nghỉ trùng một ngày), con gái tôi làm món thịt bò Beefsteak rất ngon. Tôi chỉ lấy một phần rất ít rồi lơ đãng ngồi ăn.

- Má không được khỏe sao? Con gái tôi hỏi

- Không má vẫn thường. Đừng lo.

- Thế sao trông má không vui.

- Bạn má vừa mới mất. Hôm nay, chiều nay

- Tại sao mất? Có phải tại dịch Corona không?

- Má không biết. Má mới thấy chú Tâm gửi email báo tin. Các con ăn, má lên phòng nghỉ.

Tôi lấy ly nước ấm và lên phòng riêng.

Hôm nay Lữ Công Tâm Email cho nhóm bạn và báo tin Lê văn Tới đã qua đời lúc 2:18 phút tại San Jose. Tôi đọc mail xong ngồi ngẩn ngơ một chút rồi bấm liền mấy câu thơ:

 
TỚI ra đi giữa mùa đại dịch
Nghe tin xong mình bỗng rụng rời.
Nhánh phượng buồn khóa 6 vừa rơi
Chiều Cali mây buồn giăng lối.
 
Nhớ năm ngoái Ngô Quyền có TỚI
Đón bạn bè ngay cửa ra vào
Siết chặt tay, tâm sự đôi câu.
Rồi vội vã về Ban Tổ Chức.
 
TỚI gầy đi, hiền thê vừa mất.
Sự tiếc thương bỏ ngủ quên ăn.
Nhóm bạn bè ai cũng băn khoăn
Lo cho TỚI bệnh đau, yếu đuối.
 
Hôm nay tin bạn LÊ VĂN TỚI
Đã bỏ trường, bỏ những cuộc vui
Dịch Corona không thể tới lui
Làm sao đến tiễn đưa lần cuối.
 
Mình ngồi đây, bàn tay bối rối.
Những phím đen nhảy múa ngậm ngùi
Bạn của mình đã bỏ đi rồi.
Lượt ai đến, mình hay ai đó.
 
Trước sinh tử con người quá nhỏ
Một sát na ngừng thở ra đi
Gia sản, công danh chẳng có nghĩa gì
Chỉ để lại tình người thương nhớ
 
Vĩnh biệt  bạn già LÊ VĂN TỚI.
Lỡ hẹn ngày sẽ đến San Jose
Cùng quây quần tán dóc uống cà phê
Kể chuyện tụi mình thời đi học.
 
Đã tạm gác một thời ngang dọc
Phải quên đi vinh nhục đời người.
Trả trần gian những lúc khóc cười 
Cỡi chiếc áo tứ thân rách nát.
 
Bạn hiền ơi! phiêu bồng cánh hạc
Hết đớn đau xâu xé tấm thân
Bỏ nhục thân rời bỏ dương trần
Cùng hiền phụ đoàn viên cõi khác
 
Phật Từ Bi soi đường dẫn lối
Rước hương linh Phật Tử Nhật Minh
Đã ra đi theo luật Tử Sinh
Về Cực Lạc quy y Phật Bảo.
 
Nguyễn thị Thêm
 
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU.
Gia đình bạn già Lê Văn Tới.
 

 

Thơ không hay nhưng đó là cảm xúc thật lòng của một người bạn.

Không hiểu sao cái chết của Tới lại làm tôi xúc động nhiều đến như vậy. Kể từ lúc chia tay Tới ở ngày hội  ngộ Ngô Quyền tại San Jose, tôi chưa từng liên lạc với Tới. Tánh tôi vẫn thế, ít gọi phone ai tán gẫu chuyện trò. Cần lắm mới gọi rồi nói dăm câu cần thiết rồi thôi. Người tôi liên lạc thường nhất chỉ là Ngọc Dung, Lữ Công Tâm và Diệu Hương.

Với Lê văn Tới tôi thật lòng xin lỗi, vì biết bạn ấy đau yếu mà tôi cũng không liên lạc hỏi thăm. Đó là điều làm tôi ân hận không yên khi nghe tin Tới mất.

Lần họp mặt NQ năm ngoái lý do nhiều nhất tôi muốn đi là gặp Tới để chia buồn về sự ra đi của chị Xinh vợ bạn ấy. Nghe các bạn báo tin vào ngày Tết năm ngoái cả hai vợ chồng Tới đều phải nhập viện. Vợ lầu 3 chồng lầu 4. Sau đó không lâu vợ Tới đã qua đời. Bạn bè ở Nam Cali có tổ chức đến chia buồn. Tôi không có mặt vì không thu xếp được việc gia đình. Riêng Tới một phần do bệnh vừa thuyên giảm, một phần buồn vì tang vợ, sức khỏe sụt giảm rất nhiều.

Trên xe bus Nam Bắc Cali, tôi, Chu Mai, Tâm Lữ và Võ Hải Vương ì xèo bàn tán về Tới. Chu Mai lần đầu tiên đi dự họp mặt NQ cũng là để gặp và chia buồn với Tới. Theo Chu Mai, Tới và Mai đã quen thân ngót 65 năm từ thời bé xíu. Chúng tôi là những người bạn già khóa 6 muốn tìm đến thăm nhau vì con đường còn lại ngày mai biết ai còn ai mất. Trên xe lại nhận phone Đỗ Cao Thông đang nằm bệnh viện không thể về dự. Đứa nào cũng lo, cũng buồn rồi nói tếu cho Thông vui.

Ngày đó Tới đón chúng tôi ngay cửa ra vào. Ân cần, niềm nở. Tới thật ốm, xanh xao nhưng vẫn giữ nụ cười thật hiền và thân thiện. Một người nhiệt tình, tích cực tham gia trong những lần họp mặt Ngô Quyền tại San Jose. Tới được tất cả bạn bè quý mến. Hôm ấy khóa 6 chúng tôi về khá đông. Ngoài những người ở San Jose như Xương, Phẩm, Tới... còn có Đặng văn Toản từ Utah qua. Một ngày họp mặt thật vui và nhiều kỷ niệm. Đây là hình do Chu Mai chụp.

image001

Khi tan tiệc, Tới từ giã chúng tôi ngay cửa ra vào, bắt tay ân cần lưu luyến.

Tôi không ngờ đó là lần cuối cùng tôi gặp Tới.


Ngày họp mặt Ngô Quyền tại San Jose tới nay chỉ vỏn vẹn 9 tháng mà Tới đã ra đi. Chị Xinh mất tháng 3/2019. Bây giờ tháng 4/2020 Tới đã đi theo chị ấy.

Tôi là một phụ nữ, một vợ lính có chồng đau yếu, bệnh tật, những tổ chức tiệc tùng họp mặt tôi đều không thể tham dự. Nhất là những lần tổ chức đi xa tôi lại càng không có mặt. Cho nên đối tới Tới tôi không thân cận, gần gũi như các bạn nam cùng khóa.  Ngày cả nhóm Nam Cali đến chia buồn với Tới khi chị Xinh ra đi tôi cũng không đi được. Thật buồn.

Đành thôi, biết nói gì bây giờ. Cái gì đến rồi cũng phải đến . Điều mình lo sợ đã thành hiện thực. Tới nhập viện chỉ vài ngày đã phải chấp nhận thua cuộc. Vòng tròn sinh tử rồi ai cũng sẽ đến. Cái gì cũng có thể từ chối hay tránh được, nhưng cái chết thì ai cũng phải một lần. Tụi mình đều bước qua 70, rồi cũng sẽ gặp nhau ở điểm cuối cùng bên kia thế giới.

Rồi ta sẽ gặp nhau.
Chỉ là trước và sau
Vòng tròn của sinh diệt
Ta bình đẳng như nhau

 

Tới đã y hẹn đến với người hiền phụ. Ở một nơi thiêng liêng nhất, chúc hai ông bà bên nhau không bao giờ lìa xa nữa.

Vĩnh Biệt Lê Văn Tới

Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới, Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.

Thành thật chia buồn cùng các cháu Larry, Kathy, Jimmy và gia đình

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Nguyễn Thị Thêm.



Phân Ưu Lê Văn Tới 2


09 Tháng Mười Một 2013(Xem: 41766)
Cái ranh giới giữa hiện tại và quá khứ nhỏ quá, mỏng quá, nhanh quá, nhanh còn hơn một cái chớp mắt. “Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.”
08 Tháng Mười Một 2013(Xem: 43694)
Dù biết rằng vui mừng có giới hạn nhưng đau khổ vô bờ bến. Ước chi… ước chi…sương đã tan và nắng đã lên ở cuối đường.
01 Tháng Mười Một 2013(Xem: 52408)
Biết cùng ai chia sẻ sự suy nghĩ riêng mình, chỉ biết nhìn lên bầu trời âm u bên kia đồi, để rồi ước mong, mong một ngày nắng lên...
25 Tháng Mười 2013(Xem: 66497)
Cảm ơn tình bạn anh cho tôi, như cánh diều bay êm ả trên những tầng mây khi tụ khi tan, khi gần khi xa, như có như không, một tình bạn chân thật, giản dị,...
17 Tháng Mười 2013(Xem: 49106)
Mỗi lần tan học, ở các lớp cuối Trung học, chắc là cũng có các em học sinh mới lớn ngâm nga "em tan trường về anh theo Ngọ về" như chúng tôi...
17 Tháng Mười 2013(Xem: 36270)
Dường như đã thành người nhà dù màu da có khác, tiếng nói có khác, phong tục có khác mà sao thật quyến luyến vô cùng.
14 Tháng Mười 2013(Xem: 56032)
Nhớ điều này nha anh Hoàng, như anh đã viết năm nào. “Sau cái chết là gì? Là không gì hết. Có chăng là những ngọn gió. Ngọn gió thổi những lời bay đi. Ngọn gió thổi trả những lời trở lại.”
14 Tháng Mười 2013(Xem: 55215)
Xem lịch mới biết hôm nay là ngày đầu thu. Từng mùa thu đến, từng mùa thu đi. Đến rồi đi, đi rồi lại đến như bao kiếp người luân lạc trên dòng đời chảy miên man.
12 Tháng Mười 2013(Xem: 43309)
Tôi lại nghĩ. Chỉ có mấy quyễn sách long bìa, rách gáy, tôi còn không nở vứt đi, thì làm sao tôi có thể yên tâm mĩm cười bỏ cái thân nhục dục này xuôi tay nhắm mắt. Thì ra, nói một chuyện mà thực hành không phải dễ dàng.
11 Tháng Mười 2013(Xem: 51930)
VÌ EM LÀ NỖI NHỚ - Nhạc và Lời: Ngô Càn Chiếu - Hòa âm: Ngô Càn Chiếu - Ca sĩ trình bày: Ngô Càn Chiếu Vì em là nỗi nhớ Là Sài gòn nắng ấm bình minh Bên phố phường rôn rã thanh âm Là ngựa xe trong ngày đang đến
10 Tháng Mười 2013(Xem: 63871)
Xin cầu chúc mọi điều tốt đẹp cho nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, cho một người bạn văn chương của tôi. Anh là một homo literatus với ý nghĩa đáng trân trọng của nó.
08 Tháng Mười 2013(Xem: 42530)
Tôi được biết nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng khi anh là giáo sư dạy môn triết tại trường Pétrus Ký. Lúc ấy, anh Hoàng tuổi ngoài hai mươi, còn trẻ lắm.
03 Tháng Mười 2013(Xem: 60104)
Nhớ anh, tôi thèm đọc một cuốn sách. Tôi tìm chữ, tìm tôi cũ trong những ngày tháng miệt mài viết bài gửi cho anh. Những ngày thân thiết vô cùng. Những ngày của chữ, của Văn …
03 Tháng Mười 2013(Xem: 46057)
Có làm cha làm mẹ, tôi càng biết quý trọng, mang ơn và thông cảm những nỗi khó khăn của những người đã ra công dạy dỗ mình và giờ đây là con cái mình từ truyền trao kiến thức cho tới uốn nắn tính tình.
02 Tháng Mười 2013(Xem: 62455)
Biết được tin tức thầy, em mừng rỡ lắm. Gặp được thầy lại càng vinh hạnh hơn. Bàn chân "trần" của thầy chắc có lẽ cũng dừng chân nơi bến đỗ "trung học Ngô Quyền" để cùng đồng liêu theo dõi nhịp thở của học trò.
28 Tháng Chín 2013(Xem: 49597)
Thì ra tôi đã già rồi. Già thật rồi nên cứ loay hoay nhìn về quá khứ. Hãy cho tôi một nụ cười. Nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ
21 Tháng Chín 2013(Xem: 59322)
Tựa Đề: HÌNH NHƯ NẮNG VỪA PHAI Nhạc&Lời: Phạm Chinh Đông Hòa Âm: Tuấn Ngọc Ca Sĩ: Hương Giang
21 Tháng Chín 2013(Xem: 62780)
ChsNQ khóa 1 đến thăm thầy Nguyễn Xuân Hoàng và Thầy Phan Thông Hảo
20 Tháng Chín 2013(Xem: 53577)
Phùng Quán vịn vào câu thơ mà đứng vững. Mình dựa vào tình thương của mọi người, nghiến răng, đứng lên mĩm cười với số phận. Cám ơn tình bạn, cám ơn thương yêu và thông cảm.
14 Tháng Chín 2013(Xem: 57405)
Phải chăng nhà văn không có tuổi. Nhà văn chỉ có già đi và chết. Nhà văn không đếm cái khoảng thời gian sống. Thời gian của một nhà văn là ý nghĩa những dòng chữ họ viết ra.