Danh mục
Số lượt truy cập
5,974,165

Nguyễn Anh Tuấn - NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7

25 Tháng Bảy 20194:47 CH(Xem: 2267)
Nguyễn Anh Tuấn - NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7
NGÔ QUYỀN NGÀY THÁNG 7 

1aIMG_7073-X3

 

Nhìn màu áo trắng nhớ thương,
Ngày xưa thân ái vẫn thường khó quên?
(Thái Hưng Phạm Gia Hưng)

 

 

Một tuần đi qua từ ngày họp mặt Ngô Quyền, một tuần mà kỷ niệm hình như xa dần... 

 

Gặp lại thầy cô, vài bạn bè cũ, trong lòng có những rộn ràng. Thầy cô dù tuổi đã cao, nhưng không ngại đường xa về thung lũng hoa vàng, đó là một điều khích lệ và nói lên tình thầy cô dành cho đám học trò năm xưa. 

Bên cạnh những tình cảm đó, sao trong lòng vẫn thấy thiếu một cái gì như xa vắng, thì mới chợt hiểu rằng những người bạn cùng lớp năm xưa không về được "Bạn gần chưa tới, bạn xa không về".  Lại một lần nữa, các bạn cũ lớp 1A2 1968, Đỗ Cao Thông (Pháp), Nguyễn Thị Sang (Thụy Sĩ), Nguyễn Thị Kim Hoàng (Đức), Trần Thị Kim Ngân (Canada), Lâm Thị Mỹ Yến (Úc), Trương Thị Liên (Úc), Lê Đỗ Thụy Châu (Úc), lại vắng bóng.

Cứ mỗi năm vào đầu tháng 7, tuần lễ Ngày Độc Lập nước Mỹ (July 4th) là tôi lại mong chờ các hình bóng cũ. Tôi cũng được biết Thông và gia đình đã mua vé, nhưng vì bịnh đến quá bất ngờ, đành phải bỏ chuyến đi. Trong một email chúc Thông sớm lành bịnh tôi có kèm theo một bài viết năm xưa. Khi được email trả lời của Thông, lòng tôi thật bồi hồi, vì chỉ có tình bạn chân thật của ngày xưa và những lo lắng cho nhau khi tuổi về chiều mới viết được những câu văn thật ngắn, nhưng chứa đựng những tình cảm tràn đầy như sông nước Đồng Nai: "Tuấn ơi, mầy có biết là khi đọc bài của mầy tao khóc không?" Cái bồi hồi đó như cái rung động có thật trong lòng mà 5 năm trước, lần đầu tiên tôi đi qua vườn Luxembourg tưởng như mình trở lại cái thời của lớp đệ thất, đệ lục ngồi trong lớp say mê nghe thầy cô nói về vườn Luxembourg, nơi ông Anatole France đi học, ngang qua đây khi ngày còn bé.

 

"Tôi sẽ kể bạn nghe những gì tôi hồi tưởng lại hằng năm, bầu trời vần vũ mùa thu, những bữa ăn tối đầu tiên dưới ánh đèn, những chiếc lá úa vàng run rẩy trong các chòm cây. Tôi sẽ kể bạn nghe những gì tôi thấy khi đi ngang qua vườn Luxembourg vào những ngày đầu tháng Mười. Khi ấy trời đượm buồn nhưng đẹp hơn bao giờ hết, vì là thời điểm mà lá vàng rơi từng chiếc một lên bờ vai của những pho tượng trắng".

(Nguyên bản: Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers dîners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonnent ; je vais vous dire ce que je vois quand je traverse le Luxembourg dans les premiers jours d’octobre, alors qu’il est un peu triste et plus beau que jamais ; car c’est le temps où les feuilles tombent une à une sur les blanches épaules des statues....
Le livre de mon ami - Anatole France)

 

 

Thì thôi, tôi trở về với hiện thực, nhất là năm nay miền Bắc Cali là đường về của những con chim xa đàn. 

Có Toản từ miền đất lạnh Utah, nơi đã tổ chức Winter Olympic năm 2002 ở Salt Lake City, có Lữ Công Tâm, có Võ Hải Vương người về từ South Carolina và đặc biệt là tôi có cơ hội gặp chị Nguyễn Thị Thêm. Tôi rất thích những bài viết của chị, người viết văn khỏe nhất và có lẽ là một trong những người viết văn hay nhất trong các cựu học sinh Ngô Quyền. Chị là người cùng năm với tôi, nhưng tôi không biết chị vì chị học ban "C". Tôi có dịp "biết" chị qua diễn đàn Ngô Quyền, nhưng đây là lần đầu lần tiên mới gặp chị. 

 

Tôi cũng thật cảm động khi thầy Phạm Gia Hưng tặng cho tôi quyển thơ "Quê Cũ Tình Xưa" với chữ ký và lời viết của thầy "Bản Đặc Biệt của em Nguyễn Anh Tuấn ". Dưới đó là chữ ký của thầy "Thái Hưng Phạm Gia Hưng ". Thầy làm cho tôi nhớ đến bài viết "Thầy Còn Nhớ Tôi Không?" của Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Hình bìa của quyến tập thơ với cầu Gành trên sông Đồng Nai. Có nhớ gì không những ngày rong chơi ở  cù lao Phố với thầy Phúc, với đám bạn năm xưa mà giờ đây chỉ còn lại dăm ba đứa. Xin cám ơn thầy Phạm Gia Hưng với món quà quý báo nầy.

 

Bên cạnh những tình cảm riêng tư, ta trở về với hoạt cảnh "Phượng Hồng" của các em khóa sau nầy, với quần xanh, áo trắng, với chiếc áo dài tha thướt, với sách vở cầm tay, đã đem tôi lại với lứa tuổi 17, 18. Hình như ai cũng có một "Phượng Hồng" nào đó về với mỗi chúng ta trong đêm đó. Tôi cũng có những mơ ước, cũng biết rung động trước chiếc áo dài trắng mà năm xưa mơ có được một lần được trao thư giữa sân trường . 

 

Em áo trng, trong sân trường ngày y
T
ôi hc trò, ch biết trm nhìn em.
Áo trng quá,
... m
à tôi thì kh kho
Áo trng đi ri
.. t
ôi ngơ ngn nhìn theo

(Nguyễn Anh Tuấn)

 

Chúng ta cũng nghe những tiếng hát học trò Ngô Quyền của Phẩm, của Quỳnh Thư, của Mia Mỹ, của Ngọc Dung, của nhiều anh chị (sorry tôi không nhớ tên) bên cạnh tiếng đàn guitar trầm bổng của Minh, như đưa chúng ta về với những mùa hoa phượng của một tuổi học trò, với sân trường ngày ấy.

 

Có cơ hội làm việc chung với các anh chị, các em trong BTC, Huỳnh Quan Minh (K.6), Phan Kim Phẩm (K.6), Nguyễn Thị Tường Lynh (K.6), Trương Kiến Xương (K.6), Nguyễn Văn Tới (K. 6), Nguyễn Thành Long (K. 8), Đào Thị Nam (K.13), Nguyễn Trần Diệu Hương (K.15), Liên Thất Hậu (K. 15), Phạm Quỳnh Thư (con gái thầy Phạm Ngọc Quýnh), mới thấy cái nổ lực, cái "nhất định phải làm được " của BTC. Bên cạnh đó, thầy Nguyễn Thất Hiệp, chị Bùi Thị Hảo (K. 4), em Nguyễn Thu Hương (K. 18) đã cho nhiều ý kiến thiết thực. Đặc biệt Họp Mặt Truyền Thống Ngô Quyền lần thứ 18 ở Bắc Cali là chúng ta có được một cổng trường Ngô Quyền "thật" do em Phạm Quỳnh Thư design và thực hiện. Cái cổng trường năm xưa, ngày nào có thầy Phạm Đức Bảo cầm cây roi mây đứng check phù hiệu của các học sinh. Tuy nghiêm khắc, nhưng thầy đã đem lại cái kỷ luật, cái không khí học đường. Cái hình ảnh đó đã trở thành thân thương và được nhớ hoài trong tâm khẩm của chúng ta. Cám ơn Quỳnh Thư.

 

Cuộc đời vẫn trôi đi và tình cảm Ngô Quyền lúc nào cũng vui và đẹp như hoa nở trong vườn trong sương mai. Nhìn lại bước đường đi qua, trong lòng có những hối hận khi mình làm buồn một số bạn vì cái tham, cái sân, cái si của mình. Nhìn lại cũng để tự sửa mình, làm cho đời đẹp hơn. Nhìn lại để cám ơn trời, cám ơn đời, cám ơn thầy cô, cám ơn các bạn, đã ban cho cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn. 

 

Cảm ơn hoa đã vì ta nở,
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi .

(Tô Thùy Yên)

 

Nguyễn Anh Tuấn

July 10, 2019

 

01 Tháng Sáu 2020(Xem: 1107)
Ngày xưa, thời niên thiếu của tôi rất hạnh phúc khi đã trải nghiệm gần 16 năm được sống, được hít thở không khí tự do, được chứng kiến những thành tựu ban đầu
31 Tháng Năm 2020(Xem: 1021)
Cầu mong AstraZeneca sẽ điều chế được vaccine, tạo ra được điểm tựa cho kinh tế toàn cầu đang rơi tự do, đưa nhân loại ra khỏi cơn ác mộng có thật từ nửa năm qua.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 684)
Ngày Memorial Day, tôi treo lá cờ Hoa Kỳ trước nhà để tưởng niệm và tri ân. Trong nhà, tôi mua hoa và trái cây đặt lên bàn thờ ba tôi. Tôi đốt hương khấn nguyện cho hai người cha, hai người lính.
30 Tháng Năm 2020(Xem: 591)
Sống đó, chết đó. Còn đó, mất đó. Chưa bao giờ tôi thấy cái còn và cái mất lại kề cận nhau như vậy. Chúng ta đang hàng ngày mất đi những người thân, những ông những bà, những mẹ những cha, những con những cái, những anh những chị.
24 Tháng Năm 2020(Xem: 789)
Số bệnh nhân COVID-19 nặng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, đủ nằm trong ICU, không cần mượn thêm khoa khác, bệnh nhẹ đủ nằm trong một khoa. Khu phòng mổ và hậu phẫu trước đây là COVID-19 ICU giờ trống trơn,
24 Tháng Năm 2020(Xem: 1042)
Không chỉ có những nhà lãnh đạo mới bạc tóc vì vẫn chưa tìm được giải pháp tối ưu cho cả kinh tế và sức khỏe, tóc những người bình thường cũng bắt đầu nhuốm màu sương khói vì "nợ áo cơm",
23 Tháng Năm 2020(Xem: 732)
Khi không thể bắt tay nhau vì sợ lây nhiễm, hãy cúi đầu trước nhau hay những ngón tay khép lại xá nhau trước khi bước vào cuộc họp. Sự khiêm cung cũng giảm đi những căng thẳng và ý nghĩ đen tối hại nhau.
23 Tháng Năm 2020(Xem: 480)
Củ khoai lang được coi là thực phẩm tốt cho sức khỏe nhờ có chứa nhiều tinh bột, nhiều chất xơ tốt, nhiều sinh tố A, B2, B6, C, nhiều khoáng chất như kali, manganese, sắt ...
15 Tháng Năm 2020(Xem: 959)
Coronavirus không chỉ lấy đi sinh mạng của con người, mà còn lấy đi cả một "nơi chốn đi về" thân thương, gần gũi với chúng tôi gần 30 năm qua.
10 Tháng Năm 2020(Xem: 850)
Xin đừng quên cầu nguyện cho những bà Mẹ được an toàn trước Coronavirus. Cũng xin gởi đến bông hồng tươi thắm nhất cho những bà mẹ trẻ đang làm việc ở “tuyến đầu”, không thể ôm hôn con mình mỗi tối.
03 Tháng Năm 2020(Xem: 843)
Hôm nay thứ năm ngày 30/4/2020. Tôi thức dậy sau một đêm không ngon giấc. Tối qua trên iphone một mình cô độc, tôi nằm xem những bài viết, những video nói về ngày 30/4 mà thao thức.
03 Tháng Năm 2020(Xem: 897)
Giữa bất an, và lo buồn của mùa... mắc dịch, vẫn có những điều làm người ta vui hơn, an tâm vì dù tình hình có xấu đến đâu đi nữa, vẫn có những tấm lòng.
28 Tháng Tư 2020(Xem: 771)
45 năm đã trôi qua, nhưng những ngày cuối tháng 4 oan nghiệt đó không bao giờ phai nhòa trong tâm khảm của tôi.
27 Tháng Tư 2020(Xem: 895)
Ngày xưa, thời niên thiếu của tôi đã từng được âm nhạc miền nam gieo vào trong dòng máu và nhịp đập trái tim mình đầy tràn những tình cảm yêu thương, để có được...
26 Tháng Tư 2020(Xem: 768)
Thế là tôi không kho thịt nữa. Nồi thịt kho ân tình mà định đãi bạn không bao giờ thực hiện được. Có một vị mặn nào trên môi ...
26 Tháng Tư 2020(Xem: 1012)
Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.
26 Tháng Tư 2020(Xem: 1034)
Xin gởi đến lời chúc "true survivor" cho tất cả những thiên thần áo trắng, và những bệnh nhân COVID-19 đang đứng giữa hai bờ sinh tử.
25 Tháng Tư 2020(Xem: 817)
Còn văng vẳng đâu đây tiếng chuông ngân vang, vang động đến trường trung học Ngô Quyền, trường cũ còn đây nhưng anh đã bỏ lại bạn bè
25 Tháng Tư 2020(Xem: 1286)
Xin được ghi lại chuyện này như một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân".
18 Tháng Tư 2020(Xem: 1725)
Không ai muốn mình có một vết sẹo trên người cũng không ai muốn mình sống với những nỗi đau. Những ai gây ác nghiệp chắc chắn sẽ nhận hậu quả, mọi sự việc trên đời vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng ta hãy chờ xem mọi việc sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.