Danh mục
Số lượt truy cập
5,378,276

Nguyễn Thị Thêm - NHỮNG CON CHIM XÂY TỔ

25 Tháng Sáu 201711:28 CH(Xem: 4091)
Nguyễn Thị Thêm - NHỮNG CON CHIM XÂY TỔ

nhung con chim xay to-2 

Có những con chim miệt mài xây tổ. Vì đó là việc chúng phải làm. Là luật tự nhiên của loài chim để duy trì nòi giống.

Công việc của chúng tỉ mỉ, chuyên cần và đáng cho mình ngưỡng mộ.

Người VN ta có câu "Chim có tổ, người có nhà" Người Việt mình vốn cần cù và chịu khó. Biết tằn tiện và nghĩ chuyện về lâu về dài. Cho nên khi đã đến định cư ổn định ở chỗ nào rồi,  cũng chắt chiu tạo một mái ấm cho gia đình mình.

HOME IS WHERE YOUR STORY BEGIN

hay

THE MOST IMPORTANT THINGS IS FAMILY

 

NHÀ  là tổ ấm của loài người . "Mái nhà hạnh phúc"  là hình ảnh mà mọi cặp vợ chồng đều nghĩ đến. Nhà là nơi biết bao nhiêu câu chuyện vui, buồn đã xảy ra. Là nơi những đứa con ra đời với tiếng khóc đầu tiên. Là nơi giữ lại niềm vui bất tận của kẻ làm cha, làm mẹ. Dù xấu hay đẹp, nhà vẫn là nơi mơ ước của hai người khi quyết định kết hôn. "Một mái nhà tranh, hai quả tim vàng". Và thật thương yêu họ đã dùng từ "NHÀ TÔI" hay "NHÀ CHÁU" để ám chỉ vợ hay chồng mình

- Chị ngồi chơi! nhà tôi vừa đi đâu đó. Hay.

-Mời bác xơi nước, nhà cháu sẽ ra ngay.

Không hiểu từ "nhà tôi "đã được dùng từ lúc nào, nhưng sao mà ngọt ngào êm đềm quá. Nó tuy đơn giản nhưng gói ghém biết bao thương yêu, tin cậy và gắn bó bên nhau.

 

Người miền Nam vợ hay gọi chồng là mình "Mình ơi! ra em nói cái này". 

Người miền Bắc có nhiều phụ nữ gọi chồng là nhà "Nhà ơi! ra em nhờ tí "

 

Cái nhà! vâng " Sống có nhà, chết có hòm" là câu nói ngoài miệng khi người ta khẳng định chủ trương cuộc sống của mình.

 

Đi đâu thì đi, ta bà thế giới chi không biết, nhưng về tới nhà mình là nhất. Cởi bộ đồ đầy bụi đường, tắm một phát, uống ly nước, nằm thả mình trên giường, hai tay buông thỏng, người thả lỏng.  Ôi! nó đã làm sao á!

"Về tới nhà " "Home sweet home"


Ai chả từng đi xa, dù mọi thứ trên cuộc hành trình có vui, có đẹp thế mấy nhưng về nhà mình vẫn là nhất. Dù nhà mình  nghèo, tiện nghi không đủ, nhưng đó là nhà mình. Là nơi từng viên gạch, từng cây trồng đều do mình bỏ công làm nên.

 

Người cha, người mẹ là những con chim tha từng cọng rác về xây tổ . Mỗi ngày làm việc cực nhọc vất vả, dành dụm để có được mái nhà của riêng mình. Từ những việc nhỏ nhặt nhất để trang trí cho căn nhà cũng là tâm huyết của hai con người yêu thương nhau. Khi đàn con còn bé, căn nhà rộn rã tiếng cười trẻ thơ. Khi chúng lớn, trưởng thành, chúng lại bay ra xây những chiếc tổ của riêng mình. Đó là quy luật, đó là sự tiến hóa của xã hội.

 

Ngày còn bé tôi thường về quê ngoại. Căn nhà của ông bà ngoại xưa ơi là xưa ở ngay chợ Phước Thiền. Mỗi lần về ngoại tôi thích lắm. Ngồi trên chiếc xe thổ mộ. Móng ngựa gỏ lóc cóc, lóc cóc xuống mặt đường nhựa đều đặn. Cái khánh nơi cổ con ngựa leng keng vui tai. Hai bên đường những ruộng lúa trải thảm hay vàng ươm bông lúa đẹp làm sao. Tôi hít thật sâu mùi thơm của đồng nội. Nó khác quá xa cái mùi của nơi tôi ở. Cái mùi thum thủm của mủ cao su chế biến bay trong không gian của khu nhà máy. Về quê ngoại là niềm vui lớn của anh em tôi.

 

Qua khỏi cầu Phước Thiền là cái chợ lợp ngói hiện ra. Chợ nằm giữa, hai bên là hai dãy phố. Xuống cầu chỉ qua khoảng 5 căn phố là tới nhà ngoại tôi. Má nắm tay để tôi bước xuống cái ghế nhỏ mà bác xà Ích đem đến. Hai mẹ con tôi bước vào nhà và mắt má sáng lên. Má cười thật hạnh phúc. Đó là cái nhà của má tôi, của ông bà ngoại tôi. Là nơi má tôi sinh ra và lớn lên.

 

Nhà phố nên bề ngang không rộng, nhưng chiều dài thì sâu hun hút và hơi tối. Ánh sáng từ những tấm kiếng trong trên mái nhà yếu ớt rọi xuống phía dưới. Nhà bán tạp hóa nên những thùng, lu, khạp chứa đồ xông lên một mùi rất lạ. Có nghĩa là đủ thứ mùi.  Tôi có cảm giác sợ sợ mỗi khi má dắt tay tôi đến đốt hương trên bàn thờ gia tiên bên ngoại. Bàn thờ để trên trang thật cao, má phải trèo lên thang mới cắm nhang được. Tôi nhỏ xíu đứng dưới ngước hết cổ mình mới thấy má. Cảm giác rờn rợn như ông bà đang nhìn mình hay đứng sau lưng làm tôi mong cho má xuống thật mau để tôi được tự do.

Căn phố này giữ biết bao kỷ niệm của má tôi thời thơ ấu. Là mồ hôi, công sức của ông bà ngoại tôi tạo thành. Ông bà ngoại tôi mất. Căn nhà thuộc về cậu Hai tôi. Và tôi, con bé nhỏ xíu ngày đó, tới  bây giờ vẫn nhớ hoài trong trí.

Nhớ với tất cả yêu thương vì đó là QUÊ NGOẠI.

 

Mẹ tôi lấy chồng và bà cũng xây dựng một tổ ấm của riêng mình. Cái nhà mà tôi sinh ra và lớn lên không phải là tổ ấm duy nhất mà ba má tôi gầy dựng.  Vì chiến tranh ba má tôi đã có cái nhà bị đốt cháy, có cái nhà phải bỏ lại chạy lấy người. Có nhà để lại cho người khác ở. Vẫn là một gia đình phải có một mái nhà. Ba má tôi  làm lại từ đầu vào những năm tuổi đã 50. Và đó là cái tổ cuối cùng để sống cuối đời . Má tôi đã phá rừng lập rẩy. Rồi trồng trọt để thành vườn cây ăn trái xum xuê. Má xây nhà, những đợt pháo kích phá nát nhà của má.Má chạy đi lánh nạn rồi yên yên lại trở về. Má sửa sang, xây cất lại nhà và trút hơi thở cuối cùng trong căn nhà đó. Đó là cái tổ ấm, là nơi tôi vẫn nhớ hoài. Để rưng rưng nước mắt nhớ thương, hoài niệm. Dù bây giờ tất cả đã không còn như xưa.

 

Sống ở nước Mỹ, bạn cũng như tôi cũng nhiều lần dọn nhà. Đi từ tiểu bang này qua tiểu bang khác. Từ thành phố này qua thành phố khác. Nhiều khi dành dụm mua một căn nhà nghĩ rằng mình sẽ sống hết đời ở đó. Rồi có những nguyên nhân đưa đến bất ngờ ta lại phải bán mà dọn đi.


Có người gia đình đông con, mua căn nhà thật lớn để con cái có một phòng riêng, một không gian riêng. Cũng có người theo quan niệm VN. Một gia đình tứ đại đồng đường sống chung là đại phúc. Nhưng rồi con cái lớn lên. Vì công ăn việc làm, vì lập gia đình muốn có một cuộc sống riêng tư, tự lập. Từng đứa, từng đứa lần lượt chia tay cha mẹ bay ra khỏi tổ ấm . Như cánh chim đủ lông , đủ cánh bay ra khoảng trời cao rộng.


Các con dù đã có một mái gia đình riêng. Nhưng mỗi khi về với cha mẹ, lại thấy ấm áp vô cùng. Từng góc nhà, gốc cây gợi lại tuổi thơ, hình ảnh hạnh phúc của cha mẹ anh em trong căn nhà này.

Hai vợ chồng già nhìn căn nhà trống vắng lại càng thấy quạnh hiu. Bán thì không đành vì nhìn nơi đâu cũng đầy kỷ niệm. Mà ở thì buồn quá. Nhất là nếu có một người chia tay đi trước lại là một nỗi ám ảnh đau lòng.

 

Nói gì thì nói. "Chim có tổ, người có nhà."  Căn nhà vẫn là một nơi ấm áp nhất cho một gia đình.

Rộng ra chút, nhà không chỉ để chỉ một nơi mình cư ngụ, có nóc, có tường, có vách và những tiện nghi. Mà nhà còn để chỉ một cái gì hữu hình hay vô hình thiêng liêng hơn. Đó là quê hương, dân tộc. Là những người có cùng một lịch sử, cùng tiếng nói, chữ viết và một lãnh thổ, một quốc gia.


Ngày còn đi học. Tôi từng cùng các bạn ngẫng cao đầu và hùng hồn với bản nhạc "Nhà Việt Nam" của nhạc sĩ Thẩm Oánh

 

Nhà Việt Nam, Nam Bắc Trung sáng trưng Á Đông 
Bốn ngàn năm đó văn hóa xây đắp bao kỳ công 
Người Việt Nam cân quắc bao anh hùng, 
Từng phen nức danh dưới trời Á Đông 

Ai ơi đừng phân chia Nam Bắc Trung, 
Một nhà Việt Nam. 
Nam Bắc Trung chung giòng 
Dân con Việt Nam hằng mong 
Bền tâm cố xây nhà Việt Nam 

Nam Quan cho đến Cà Mau, 
Là nhà Việt Nam non nước tươi một màu, 
Yên vui anh trước em sau 
Đừng có xa nhau mà lòng tan nát đau 

Khăng khăng thề tay nắm tay 
Cùng khao khát say 
ánh vinh quang sáng soi ngợp trời 
Nhà Việt từ đây 
Trung Nam Bắc cùng một lòng mừng vui.

 

Bài hát hùng hồn mà thâm thúy biết bao nhiêu.

Tiền nhân ta đã đổ biết bao xương máu xây dựng "Nhà Việt Nam" cho ta trú ngụ ấm áp và  no đủ. Ta hãnh diện làm một thành viên, một người con, người cháu trong căn nhà hạnh phúc đó.

Ai ơi đừng phân chia Nam, Bắc Trung. Một nhà Việt Nam.


Vâng! Một nhà Việt Nam. Dù hiện giờ chúng ta đang sống lưu vong ở một quốc gia có tên không phải Việt Nam. Nhưng ta vẫn là người Việt.


Dù con cái chúng ta vì phải hòa nhập với người bản xứ. Chúng phải nói tiếng Anh, tiếng Mỹ, tiếng Pháp để giao dịch nhưng chúng vẫn là người Việt. Thế hệ thứ hai thứ ba sẽ và đang làm cho thế giới biết rõ hơn về quê hương, về bản sắc Việt của chúng ta.


Viết tới đây, tôi lại nghĩ đến loài chim tu hú. Chúng không thèm làm tổ. Chỉ tìm những tổ có sẳn để đẻ vào. Chim tu hú con sẽ tiêu diệt tất cả những con chim trong tổ và làm chủ toàn bộ.


VN mình hãy cảnh giác nhé. Đất liền, biển đảo, tài nguyên, lịch sử, văn hóa, chữ viết là của ông cha ta bao đời đổ xương máu và cật lực làm nên. Đừng để kẻ gian chiếm đoạt và tiêu diệt chúng ta.

NHÀ VIỆT NAM  LÀ PHẢI CỦA NGƯỜI VIỆT NAM

 

Nguyễn thị Thêm.

16 Tháng Năm 2019(Xem: 340)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 135)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 132)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 192)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 277)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 337)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 215)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 469)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 274)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 232)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1978)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1474)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 255)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 270)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 2019(Xem: 505)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
30 Tháng Ba 2019(Xem: 295)
Như tất cả những cuộc hàn huyên, quá khứ là thứ được đá động tới nhiều, ngày ấy tôi ở đó, ngày nọ tôi vừa học xong, ngày kia tôi lên đường…
29 Tháng Ba 2019(Xem: 304)
Thọ vượt biên sang Pháp. Còn Ẩn thì năm 1974 đi tu nghiệp bên Pháp và ở luôn bên đó.
29 Tháng Ba 2019(Xem: 259)
Anh tẩn mẩn đọc lại thư và miếng giấy ghi danh sách các món quà có hai câu Kiều để nghe trong lòng dậy sóng yêu thương lẫn ân hận, tiếc nuối:
23 Tháng Ba 2019(Xem: 451)
... hai anh em ruột ở hai chiến tuyến khác nhau. Có điiều đau đớn cho gia đình cô tôi là cả hai đứa con lớn mất đi đều không để lại một dấu vết gì.
22 Tháng Ba 2019(Xem: 341)
Nàng đếm lịch hằng ngày: từ một ngày, hai ngày… tới một tháng rồi hai tháng... Hi vọng trong lòng Hồng tỉ lệ nghịch với thời gian...