Danh mục
Số lượt truy cập
6,187,463

Quang Trần - ĐẦU NĂM TÂM SỰ

10 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 97742)
Quang Trần - ĐẦU NĂM TÂM SỰ


ĐẦU NĂM TÂM SỰ.

 

(Viết tặng cho buổi họp mặt thường niên CHS TH NGÔ QUYỀN – NK 1969-1976,

vào ngày 08/01/2012 tại VN)

 

xuan

 Những ngày đón chào một năm mới đang đi qua, mà người dân Việt mình lại càng vui hơn khi trong tháng ngày này đang chuẩn bị đón xuân Nhâm Thìn 2012. Trong không khí rộn ràng và ấm áp nắng xuân, ai ai cũng cảm nhận có cái gì đó thật nhẹ nhàng, có cái cảm xúc nao nao khó tả khi tết sắp đến. Người thì rộn ràng mua sắm chuẩn bị cho gia đình mình những gì mới nhất, đẹp nhất, khác biệt nhất… với hy vọng để sang một năm mới tốt đẹp hơn. Còn người ở xa quê cũng thấy nao nao trong lòng ni khắc khoải chờ mong được hưởng cái không khí nồng ấm ngày tết bên người thân, bạn bè, tha nỗi nhung nhớ về những hình ảnh tươi sắc xuân ở quê nhà, trên bến dưới thuyền đậm sắc tươi của muôn ngàn màu hoa thắm.

 Cứ đầu một năm mới, ai ai trong chúng ta cũng đón chào nhau với những câu chúc tốt nhất, đẹp nhất để mong muốn bên mình, người thân, bạn hữu của mình sẽ đón nhận những gì như kỳ vọng cho nhau. Và trong cái không khí rộn ràng ấy, các bạn hữu CHS NGÔ QUYỀN – NK 1969-1976, vẫn để dành chút thời gian gặp gỡ lại nhau ngay trong những ngày tháng đầu của một năm, ôn lại những kỷ niệm ngày xưa một thời cắp sách, hỏi han - thăm hỏi nhau bằng những chân tình nồng ấm và chúc cho nhau những gì tốt đẹp nhất.

 Bên này, ở cách xa các bạn những nửa vòng trái đất, không về được bên ấy xum vầy nhưng cũng muốn gửi đến cho nhau bằng tình thân ái bằng hữu với những dòng chữ này.

 Không ai có thể phủ nhận được, kỷ niệm sâu sắc nhất và có nhiều dấu ấn đẹp nhất của quảng đời một con người, chính là thời kỳ còn đi học, nhất là khoảng thời gian mài đủng quần những năm trung học, vì lúc ấy cũng tạm đủ có những nhận thức nhất định để khắc ghi lại những gì mà bây giờ phải nhắc lại cho nhau nghe. Có lẽ, các bạn cũng công nhận điều này, về thời cắp sách, mặc màu áo trắng gắn phù hiệu TH NGÔ QUYỀN trên ngực… Ôi! sao nó đẹp quá, dễ thương- hiền hòa quá và thánh thiện quá… Bây giờ, khi mái đầu đã bắt đầu vương tuyết trắng mà đươc trở lại cái thời xa xưa ấy, chắc sung sướng và nghe nhẹ hẳn trong lòng biết chừng nào.

 Chắc hẳn trong ai cũng phải nghĩ như vậy, dù bây giờ đã trải qua bao thăng trầm, bao buồn vui của một kiếp con người, trên vị trí mà mình đang đứng hôm nay và mãi về sau chắc hẳn trong chúng ta cũng không thể quên được thời niên thiếu ấy. Những người cha, người mẹ vất vả lo toan cho những đứa con của mình được cắp sách đến trường, với bao kỳ vọng chỉ có con đường học hành mới mang đến ánh sáng, mang đến ấm no, hạnh phúc, cho tương lai rực rỡ của con mình. Họ ấp ủ, họ hy vọng cho sự trưởng thành và lớn lên thật thành công cho chúng ta… không thể diễn tả được hết những công lao trời biển mà những bậc sinh thành đã và luôn dành cho con cái trong suốt cuộc đời của họ. Ngay cả, có bạn thiếu may mắn nhưng những người thân như chú bác, cô dì, anh chị… của các bạn ấy, cũng hy sinh tất cả để dành trọn những điều mà cha mẹ mình đả gửi thác cho họ để lo cho chúng ta được những gì mà ít nhất trong mổi chúng ta đã có hôm nay.

 Nhân buổi gặp mặt này, chúng ta phải dành cho họ sự tri ân cao cả nhất mà cha mẹ và những người thân yêu nhất quanh chúng ta đã dành cho chúng ta có đươc như ngày hôm nay. Xin cám ơn và cám ơn thật nhiều đi các bạn ạ, để mãi mãi sau này, chúng ta không tiếc nuối vì đã và đang làm chưa trọn vẹn đền đáp công ơn to lớn ấy.

 Những kỷ niệm đẹp thuở học trò thời cắp sách cũng không thể có được đẹp đẽ và trọn vẹn, nếu chúng ta không có những người thầy, người cô đã đặt những nền tảng ban đầu cho chúng ta. Mi căn nhà đẹp hay như thế nào chăng nữa, thì sự bền vững là do kết cấu hạ tầng. Con người cũng vậy, đạo đức cơ bản của con người, sự nhân ái, bao dung và vị tha trong cuộc sống đời thường, sự nhiệt tâm giúp đở mọi người, sự chia sẻ cho nhau bằng một tấm lòng… tất cả đều có được là do quý thầy cô dạy dỗ về đạo đức từ bài học vở lòng. Những tri thức, những kiến thức cơ bản, những kỷ năng sống, những kinh nghiệm sống, đến những tính toán… được chúng ta vận dụng trong đời sống hàng ngày, cũng do các thầy cô dạy dỗ mới có được. Ai dám nói môn toán, môn vật lý, môn hóa học hay môn vạn vật (môn học sau này gọi là môn sinh vật )… là không được ứng dụng trong đời sống thường ngày trong mỗi chúng ta. Mà nói cho vui, ngay môn văn cũng đã dạy cho ta những lời nói đẹp hơn, văn chương hơn, đúng cú pháp và chính tả hơn, mỹ miều -nhã nhặn, bay bướm hơn … mà có khi tỏ tình với bạn gái ngày xưa ấy cũng đã được chúng ta áp dụng hơi bị nhiều đấy. Hay ngày xưa ghét nhất cái môn nhạc đồ -rê-my- pha-son... gì đó, mà nếu không có nó thì nào có biết hát karaoke với bài hát “Trái tim không ngủ yên..”. Các bạn chắc hẳn phải đồng ý chứ?

 Vậy, trong buổi họp mặt này, chúng ta cũng không quên tri ân những người thầy, người cô với tất cả tình thương – tình yêu học trò, đã dạy d và dành hết nhiệt tâm của mình cho những người học trò như chúng ta. Chúng em là những cây non mà cha mẹ đã gửi tất cả lòng tin vào quý thầy cô chăm sóc, vun trồng để chúng em thành người như ngày hôm nay. Xin cám ơn thầy cô bằng tất cả sự suy nghĩ và một tấm lòng trong mỗi chúng ta . XIN CẢM ƠN THẦY-CÔ một lần, nhiều lần và mãi mãi về sau.

 Trong chúng ta, sau khi rời mái trường, do điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người. Nên điểm xuất phát và hành trình trong mỗi bước đi của mổi người đều có khác biệt. Sự định hướng, xây dựng mục đích sống bản thân và tạo dựng cuộc sống trong mỗi chúng ta có khác nhau… Có người thành công, cũng có người cảm nhận thất bại (nhấn mạnh là cảm nhận của chính mình chưa có sự phán xét của người khác), có người tự hài lòng thế là tốt rồi. Và trong đời sống vật chất đời thường, cái gọi là công danh sự nghiệp hay đến cuộc sống tâm linh-tinh thần, cho đến cái gọi là hạnh phúc riêng tư… của mỗi người, mỗi gia đình… thì cái kết quả đó trong tự mỗi chúng ta phải vui vẻ đón nhận nó là một phần tất yếu không thể thay đổi, nếu ngay trong mỗi chúng ta cứ ôm lấy sự tự ti-mặc cảm để không tự hài lòng những gì mình đang có được.

 Tại sao, không nghĩ rằng chung quanh ta đã có biết bao lần đã đón nhận được sự chia sẻ, sự giúp đỡ, sự động viên và nhiều thứ nữa… mà ngay bên cạnh chúng là những bạn hữu thời học trò đã chìa tay cho ta nắm lấy một lần và nhiều lần. Các bạn cứ suy nghĩ và hồi tâm lại, xem đã có như vậy với mình lần nào chưa ?... theo mình, là có và đã có, dù một lời động viên, một sự giúp đỡ tuy nhỏ nhặt, hay có lúc khó khăn – hữu sự đều có mặt lo lắng… tất cả là những gì và mọi người trong buổi họp mặt chắc đã hình dung ra rồi đó, chính là bạn hữu CHS NQ đã dành cho nhau trong suốt bước đi trong cuộc đời mình đó chứ. Và bản thân mình cũng đã thụ hưởng được những đặc ân và sự giúp đỡ của bạn hữu CHS NQ rồi đó. Vậy, tại sao chúng ta không dành cho nhau những gì đẹp nhất của mình, để cám ơn các bạn ấy, những CHS NQ dễ thương và đáng yêu làm sao, đã không vì mình mà sẵn sàng dang tay giúp đỡ cho nhau khi cần thiết. Và chính mình cũng cảm ơn chính mình khi đã làm việc ấy lại cho bạn bè mình, những người bạn CHS NQ.

 Một mùa xuân lại đến, một cái tết an vui lại về với mọi nhà. Nhưng cũng là cánh cửa đón nhận từ từ bọn mình về với cái gọi là bắt đầu già rồi, mái tóc đen giờ đã vương vấn một vài đốm tuyết trắng lãng đãng, có bạn thì toàn tuyết mới ghê chứ… (Cái này nơi xứ lạnh này mình gửi về đó- thông cảm nhé). Và thời gian cứ qua đi, ghi đậm nét trong mỗi chúng ta để khiến mình căm ghét nó. Mới ngày nào còn ngây thơ, trong trắng và thánh thiện… làm sao tuổi học trò, mà bây giờ, đã có bạn được làm sui, được thăng hàm ông-bà… Ôi, sao mà nhanh quá!

 Vậy sao, trong mỗi chúng ta không ân cần trao cho nhau những gì tốt đẹp nhất, thân ái-bằng hữu nhất và nguyện cầu cho nhau sự bình an đến cho tất cả chúng ta trong tinh thần và trong đời sống hàng ngày.

 Xin cám ơn tất cả! bắt tay chúc nhau một năm mới bình an và hạnh phúc cho mọi người.

 Canada, Jan 07/01/2012.

 Quang Trần (Email : QUANGTR2003@YAHOO.CA)

04 Tháng Hai 2009(Xem: 75069)
  Con xin phép được viết đôi dòng kỷ niệm trong lứa tuổi học trò của con vớI những câu nói của Thầy mà gần 50 năm qua vẫn còn in đậm trong trí con.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 70599)
  Trong những giây phút thiêng liêng ấy, tôi sực nhớ lại hình bóng người Ông khả kính: ông ngoại PHAN VĂN NGA, nguyên Trưởng Ty Tiểu Học tỉnh Đồng Nai (trong chế độ cũ).
03 Tháng Hai 2009(Xem: 63635)
  Tôi bắt đầu lên tỉnh học từ 1960. Ba mất sớm, nhà quá nghèo, anh chị em lại đông. Trong suốt thời gian đi học, tôi đã làm rất nhiều nghề để có tiền sinh sống, nổi bật nhất là nghề dạy kèm.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 55821)
  Tôi chỉ viết về những năm đầu tiên mà ký ức của tôi còn lưu giữ. Sau này, khi tập hợp được các anh em ở những niên khóa sau, lần lượt chúng ta sẽ đúc kết thành một bản danh sách hoàn chỉnh.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 68255)
  "Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, rơi trên bục gỗ, rơi trên tóc thầy...” Tiếng nhạc từ phòng con gái của tôi vọng sang, làm tôi hồi tưởng lại những bàn ghế cũ, phấn trắng, bảng đen...
30 Tháng Giêng 2009(Xem: 58527)
Cũng nhờ vậy rất nhiều cánh chim NQ lạc loài ở phương trời xa tìm về liên lạc được quý Thầy Cô và bạn học năm xưa. Điển hình chúng tôi ở Âu Châu mừng quá khi nhận và đọc được 2 quyển báo học trò đó, tưởng chừng như thấy lại thời NQ xa xưa.   Đặc biệt tìm thấy trong đó có cả một vườn thơ Tao Đàn đủ sắc hoa rực rở.
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 66369)
  Hỡi cô Cựu Nữ Sinh Ngô Quyền, hỡi cô bạn hàng xóm của tôi ơi!   Tôi rất cảm phục và trân quí cô.   Nếu giữa cô và tôi không có thứ tình cảm nào khác thì trong tôi sẵn có có một thứ tình keo sơn gắn bó với cô từ lâu, từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành, kéo dài cho đến tuổi…sồn sồn bây giờ và tuổi già sắp tới, đó là tình bạn.   Còn cô thì sao?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 66612)
Từ chia tay ở Tân Mai, tôi không hề biết Th giờ ra sao? Cuộc chiến qua đi thật xa. Bao thăng trầm trãi xuống cho quê hương, cho đời người. Thì thôi, hãy là những lời cầu nguyện bình an cho nhau. Dẫu mai đời có thế nào?
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 63870)
  “Muốn sang phải bắt cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu kính Thầy”  
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 63013)
( Tựa bài được đặt theo hai câu thơ của nhà thơ Vũ Đình Liên “ Người muôn năm cũ bây giờ ở đâu?” để thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến các Thầy Cô đã về với “hạc nội mây ngàn”, và các Cựu học sinh NQ đã vĩnh viễn “bỏ cuộc chơi”).
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 62137)
    Có lẽ mọi người đang thắc mắc tại sao lại gọi là đứa con nuôi của trường Ngô Quyền? Bởi vì hầu hết các học sinh được vào học bắt đầu từ lớp 6 và trưởng thành ở lớp 12 rồi vào đại học, nên được xem như con đẻ...
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 62563)
    * Bài viết cho linh hồn thầy Nguyễn Phong Cảnh, một tinh thần đáng học hỏi cho toàn thể hội viên Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa.      
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 66009)
  Qua những hình ảnh, các bài viết của thầy cô bạn bè, chúng ta đang thấy lại từng khuôn mặt, dáng hình, tính cách của các ân sư, đưa chúng ta trở về con đường phát triển của mái trường xưa. Qua đó, câu nói “Cơm Cha-Áo Mẹ-Công Thầy” càng mang ý nghĩa sâu đậm hơn!
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 64877)
Dẫu cho ngày tháng có phôi pha, buồn vui dù ít hay nhiều đều là những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng…Hy vọng những cuộc tương ngộ, trùng phùng của ngày hôm nay sẽ nhắc nhở chúng ta một quá khứ ươm bằng mật ngọt, và mãi cầu mong một tương lai đến cho vừa đẹp lòng người.
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 71776)
  Có những sự việc tình cờ suy gẫm lại hình như được sắp xếp sẵn. Y và tôi ngồi cạnh nhau, từ ngày học Thất 2 cho đến khi ra trường. Ban đầu tôi rất ghét cái tính thật thà   thẳng tánh của Y, vì nó dám nói rằng trường tiểu học Trần Quốc Tuấn ở Tam Hiệp, nơi tôi đi học, chưa hề nghe nói đến. Trái lại Y là học sinh giỏi của trường Nữ Tiểu Học Biên Hòa .
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 64034)
Học sinh Ngô Quyền ngày xưa, lưu lạc bốn biển năm châu, với đời sống rất riêng của mỗi người, nhưng hình như chúng tôi vẫn có một tập hợp giao, giống nhau ở chỗ chúng tôi vẫn kính trọng và biết ơn tất cả các thầy cô như từ thuở nào, chúng tôi còn nhỏ dại, ngồi ở ghế học trò của trung học Ngô Quyền.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 65296)
Thật ra, nói bạn tôi là bà mai không đúng mà cũng không sai. Không đúng vì làm gì có chuyện Ngọc Dung giới thiệu tôi với anh Nhiên. Nhưng không sai vì nếu không chơi thân với Dung thì không chắc tôi vướng lụy lưới tình...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 57913)
  Những thằng bạn ấy bây giờ ra sao rồi nhỉ? Mới chỉ có hơn ba mươi năm, lớp Tứ Bốn giờ đây có bạn sắp sữa hồi hưu, có bạn đã làm ông nội, ông ngoại, có bạn đã vĩnh viễn ra đi, nhìn lại mình, mái tóc muối đã có phần nhiều hơn tiêu.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 62258)
         Ngày vui sao qua mau!   Cuộc vui rồi cũng đến lúc chia tay. Những ngày qua, bọn chúng tôi như sống lại thuở học trò vui vẻ, vô tư không chút gì vướng bận. Có lẻ không ai phủ nhận thiên đường học sinh trong mỗi chúng ta ai cũng có...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 59235)
  Đến rồi đi, đó là lẽ vô thường sống động nhất của tạo hoá không dành một biệt lệ cho ai.