Danh mục
Số lượt truy cập
6,187,482

Quang Trần - ĐẦU NĂM TÂM SỰ

10 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 97743)
Quang Trần - ĐẦU NĂM TÂM SỰ


ĐẦU NĂM TÂM SỰ.

 

(Viết tặng cho buổi họp mặt thường niên CHS TH NGÔ QUYỀN – NK 1969-1976,

vào ngày 08/01/2012 tại VN)

 

xuan

 Những ngày đón chào một năm mới đang đi qua, mà người dân Việt mình lại càng vui hơn khi trong tháng ngày này đang chuẩn bị đón xuân Nhâm Thìn 2012. Trong không khí rộn ràng và ấm áp nắng xuân, ai ai cũng cảm nhận có cái gì đó thật nhẹ nhàng, có cái cảm xúc nao nao khó tả khi tết sắp đến. Người thì rộn ràng mua sắm chuẩn bị cho gia đình mình những gì mới nhất, đẹp nhất, khác biệt nhất… với hy vọng để sang một năm mới tốt đẹp hơn. Còn người ở xa quê cũng thấy nao nao trong lòng ni khắc khoải chờ mong được hưởng cái không khí nồng ấm ngày tết bên người thân, bạn bè, tha nỗi nhung nhớ về những hình ảnh tươi sắc xuân ở quê nhà, trên bến dưới thuyền đậm sắc tươi của muôn ngàn màu hoa thắm.

 Cứ đầu một năm mới, ai ai trong chúng ta cũng đón chào nhau với những câu chúc tốt nhất, đẹp nhất để mong muốn bên mình, người thân, bạn hữu của mình sẽ đón nhận những gì như kỳ vọng cho nhau. Và trong cái không khí rộn ràng ấy, các bạn hữu CHS NGÔ QUYỀN – NK 1969-1976, vẫn để dành chút thời gian gặp gỡ lại nhau ngay trong những ngày tháng đầu của một năm, ôn lại những kỷ niệm ngày xưa một thời cắp sách, hỏi han - thăm hỏi nhau bằng những chân tình nồng ấm và chúc cho nhau những gì tốt đẹp nhất.

 Bên này, ở cách xa các bạn những nửa vòng trái đất, không về được bên ấy xum vầy nhưng cũng muốn gửi đến cho nhau bằng tình thân ái bằng hữu với những dòng chữ này.

 Không ai có thể phủ nhận được, kỷ niệm sâu sắc nhất và có nhiều dấu ấn đẹp nhất của quảng đời một con người, chính là thời kỳ còn đi học, nhất là khoảng thời gian mài đủng quần những năm trung học, vì lúc ấy cũng tạm đủ có những nhận thức nhất định để khắc ghi lại những gì mà bây giờ phải nhắc lại cho nhau nghe. Có lẽ, các bạn cũng công nhận điều này, về thời cắp sách, mặc màu áo trắng gắn phù hiệu TH NGÔ QUYỀN trên ngực… Ôi! sao nó đẹp quá, dễ thương- hiền hòa quá và thánh thiện quá… Bây giờ, khi mái đầu đã bắt đầu vương tuyết trắng mà đươc trở lại cái thời xa xưa ấy, chắc sung sướng và nghe nhẹ hẳn trong lòng biết chừng nào.

 Chắc hẳn trong ai cũng phải nghĩ như vậy, dù bây giờ đã trải qua bao thăng trầm, bao buồn vui của một kiếp con người, trên vị trí mà mình đang đứng hôm nay và mãi về sau chắc hẳn trong chúng ta cũng không thể quên được thời niên thiếu ấy. Những người cha, người mẹ vất vả lo toan cho những đứa con của mình được cắp sách đến trường, với bao kỳ vọng chỉ có con đường học hành mới mang đến ánh sáng, mang đến ấm no, hạnh phúc, cho tương lai rực rỡ của con mình. Họ ấp ủ, họ hy vọng cho sự trưởng thành và lớn lên thật thành công cho chúng ta… không thể diễn tả được hết những công lao trời biển mà những bậc sinh thành đã và luôn dành cho con cái trong suốt cuộc đời của họ. Ngay cả, có bạn thiếu may mắn nhưng những người thân như chú bác, cô dì, anh chị… của các bạn ấy, cũng hy sinh tất cả để dành trọn những điều mà cha mẹ mình đả gửi thác cho họ để lo cho chúng ta được những gì mà ít nhất trong mổi chúng ta đã có hôm nay.

 Nhân buổi gặp mặt này, chúng ta phải dành cho họ sự tri ân cao cả nhất mà cha mẹ và những người thân yêu nhất quanh chúng ta đã dành cho chúng ta có đươc như ngày hôm nay. Xin cám ơn và cám ơn thật nhiều đi các bạn ạ, để mãi mãi sau này, chúng ta không tiếc nuối vì đã và đang làm chưa trọn vẹn đền đáp công ơn to lớn ấy.

 Những kỷ niệm đẹp thuở học trò thời cắp sách cũng không thể có được đẹp đẽ và trọn vẹn, nếu chúng ta không có những người thầy, người cô đã đặt những nền tảng ban đầu cho chúng ta. Mi căn nhà đẹp hay như thế nào chăng nữa, thì sự bền vững là do kết cấu hạ tầng. Con người cũng vậy, đạo đức cơ bản của con người, sự nhân ái, bao dung và vị tha trong cuộc sống đời thường, sự nhiệt tâm giúp đở mọi người, sự chia sẻ cho nhau bằng một tấm lòng… tất cả đều có được là do quý thầy cô dạy dỗ về đạo đức từ bài học vở lòng. Những tri thức, những kiến thức cơ bản, những kỷ năng sống, những kinh nghiệm sống, đến những tính toán… được chúng ta vận dụng trong đời sống hàng ngày, cũng do các thầy cô dạy dỗ mới có được. Ai dám nói môn toán, môn vật lý, môn hóa học hay môn vạn vật (môn học sau này gọi là môn sinh vật )… là không được ứng dụng trong đời sống thường ngày trong mỗi chúng ta. Mà nói cho vui, ngay môn văn cũng đã dạy cho ta những lời nói đẹp hơn, văn chương hơn, đúng cú pháp và chính tả hơn, mỹ miều -nhã nhặn, bay bướm hơn … mà có khi tỏ tình với bạn gái ngày xưa ấy cũng đã được chúng ta áp dụng hơi bị nhiều đấy. Hay ngày xưa ghét nhất cái môn nhạc đồ -rê-my- pha-son... gì đó, mà nếu không có nó thì nào có biết hát karaoke với bài hát “Trái tim không ngủ yên..”. Các bạn chắc hẳn phải đồng ý chứ?

 Vậy, trong buổi họp mặt này, chúng ta cũng không quên tri ân những người thầy, người cô với tất cả tình thương – tình yêu học trò, đã dạy d và dành hết nhiệt tâm của mình cho những người học trò như chúng ta. Chúng em là những cây non mà cha mẹ đã gửi tất cả lòng tin vào quý thầy cô chăm sóc, vun trồng để chúng em thành người như ngày hôm nay. Xin cám ơn thầy cô bằng tất cả sự suy nghĩ và một tấm lòng trong mỗi chúng ta . XIN CẢM ƠN THẦY-CÔ một lần, nhiều lần và mãi mãi về sau.

 Trong chúng ta, sau khi rời mái trường, do điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người. Nên điểm xuất phát và hành trình trong mỗi bước đi của mổi người đều có khác biệt. Sự định hướng, xây dựng mục đích sống bản thân và tạo dựng cuộc sống trong mỗi chúng ta có khác nhau… Có người thành công, cũng có người cảm nhận thất bại (nhấn mạnh là cảm nhận của chính mình chưa có sự phán xét của người khác), có người tự hài lòng thế là tốt rồi. Và trong đời sống vật chất đời thường, cái gọi là công danh sự nghiệp hay đến cuộc sống tâm linh-tinh thần, cho đến cái gọi là hạnh phúc riêng tư… của mỗi người, mỗi gia đình… thì cái kết quả đó trong tự mỗi chúng ta phải vui vẻ đón nhận nó là một phần tất yếu không thể thay đổi, nếu ngay trong mỗi chúng ta cứ ôm lấy sự tự ti-mặc cảm để không tự hài lòng những gì mình đang có được.

 Tại sao, không nghĩ rằng chung quanh ta đã có biết bao lần đã đón nhận được sự chia sẻ, sự giúp đỡ, sự động viên và nhiều thứ nữa… mà ngay bên cạnh chúng là những bạn hữu thời học trò đã chìa tay cho ta nắm lấy một lần và nhiều lần. Các bạn cứ suy nghĩ và hồi tâm lại, xem đã có như vậy với mình lần nào chưa ?... theo mình, là có và đã có, dù một lời động viên, một sự giúp đỡ tuy nhỏ nhặt, hay có lúc khó khăn – hữu sự đều có mặt lo lắng… tất cả là những gì và mọi người trong buổi họp mặt chắc đã hình dung ra rồi đó, chính là bạn hữu CHS NQ đã dành cho nhau trong suốt bước đi trong cuộc đời mình đó chứ. Và bản thân mình cũng đã thụ hưởng được những đặc ân và sự giúp đỡ của bạn hữu CHS NQ rồi đó. Vậy, tại sao chúng ta không dành cho nhau những gì đẹp nhất của mình, để cám ơn các bạn ấy, những CHS NQ dễ thương và đáng yêu làm sao, đã không vì mình mà sẵn sàng dang tay giúp đỡ cho nhau khi cần thiết. Và chính mình cũng cảm ơn chính mình khi đã làm việc ấy lại cho bạn bè mình, những người bạn CHS NQ.

 Một mùa xuân lại đến, một cái tết an vui lại về với mọi nhà. Nhưng cũng là cánh cửa đón nhận từ từ bọn mình về với cái gọi là bắt đầu già rồi, mái tóc đen giờ đã vương vấn một vài đốm tuyết trắng lãng đãng, có bạn thì toàn tuyết mới ghê chứ… (Cái này nơi xứ lạnh này mình gửi về đó- thông cảm nhé). Và thời gian cứ qua đi, ghi đậm nét trong mỗi chúng ta để khiến mình căm ghét nó. Mới ngày nào còn ngây thơ, trong trắng và thánh thiện… làm sao tuổi học trò, mà bây giờ, đã có bạn được làm sui, được thăng hàm ông-bà… Ôi, sao mà nhanh quá!

 Vậy sao, trong mỗi chúng ta không ân cần trao cho nhau những gì tốt đẹp nhất, thân ái-bằng hữu nhất và nguyện cầu cho nhau sự bình an đến cho tất cả chúng ta trong tinh thần và trong đời sống hàng ngày.

 Xin cám ơn tất cả! bắt tay chúc nhau một năm mới bình an và hạnh phúc cho mọi người.

 Canada, Jan 07/01/2012.

 Quang Trần (Email : QUANGTR2003@YAHOO.CA)

13 Tháng Hai 2021(Xem: 973)
Truyện “Lục Súc Tranh Công” nói về sáu con vật nuôi trong nhà tranh nhau để giành công trạng về mình. Đó là những con Trâu (Ngưu), Chó (Khuyển), Ngựa (Mã), Dê (Dương), Gà (Kê), Lợn (Thỉ). Mỗi con vật đều cho mình là có công trạng nhất trong nhà.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 1095)
Nguyện thế giới Hòa bình, chúng sinh An lạc. Kính chúc mọi người, mọi nhà một năm Tân Sửu Bình an Hạnh phúc.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 976)
Thôi thì đừng hỏi lòng mình thêm nửa, ngoài kia Xuân vẫn đang về, vẫn dịu dàng thay mới đất trời, và tôi vẫn vậy, vẫn quẩn quanh chăm chút cho riêng mình một khoảng trời riêng.
11 Tháng Hai 2021(Xem: 1150)
Thế giới sẽ đẹp hơn rất nhiều nếu ta biết cảm ơn và trân trọng những thành quả mà người khác đã làm cho ta. Chính lời cảm ơn giúp chúng ta sống hạnh phúc, nắm bắt được giá trị cuộc sống là gì
11 Tháng Hai 2021(Xem: 1112)
Tuy đã chuẩn bị đầy đủ nhưng chuyến đi nầy phải nói là thất bại, nhưng thôi tạm xem như “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” vậy.
03 Tháng Hai 2021(Xem: 1202)
Nó đã nghĩ ra một điều khá lý thú. Hãy sống bình dị như con trâu, con vật biểu tượng cho năm Tân Sửu. Làm hết sức mình, kiểm điểm lại những gì mình đã hành động để sửa sai. Như con trâu lặng lẻ nằm nhai lại cỏ.
03 Tháng Hai 2021(Xem: 1410)
Sự kiện thể thao này cũng là một thử nghiệm để đời sống từng bước trở về với một bình thường mới (new normalcy). Mong vô cùng, thử nghiệm này thành công
02 Tháng Hai 2021(Xem: 1025)
Riêng Kim Tuấn, mùa xuân được ông nhắc tới nhiều nhất dù thi sĩ sinh ra trong bối cảnh lịch sử đen tối và cũng như tất cả các thanh niên thuở ấy ông luôn mang nặng nỗi đau thân phận là người con của “nước Việt buồn”
02 Tháng Hai 2021(Xem: 1148)
Giữa bầu trời xám xịt của mùa đông, và bệnh hoạn, cũng có một chút màu xanh hy vọng , để người ta có nghị lực chiến đấu không những với đại dịch mà còn với những hậu quả về mọi mặt do cúm Tàu để lại.
02 Tháng Hai 2021(Xem: 1149)
Thời gian không chờ ai. Cuộc đời vẫn bước dững dưng. Chớp mắt thôi đã thấy muôn trùng! Công dưỡng dục suốt một đời lận đận Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm”
25 Tháng Giêng 2021(Xem: 1833)
Tôi ra đời ở một làng nhỏ, làng Trình Phố thuộc tỉnh Thái Bình. Tôi sinh ra và lớn lên theo chiến tranh giữa Việt Minh và quân Pháp. Dù còn nhỏ nhưng tôi sợ cả hai.
24 Tháng Giêng 2021(Xem: 1251)
Thư này là lá thư thứ 49 nhưng lại là lá thư đầu tiên của năm 2021. Đáng lẽ là một thư vui, lạc quan, tràn đầy hy vọng và niềm tin.
22 Tháng Giêng 2021(Xem: 1176)
Hôm nay nhìn NHỮNG MÙA THU ĐI MÙA THU CHO EM ướt hoen mi MẮT LỆ CHO NGƯỜI TÌNH lần cuối LỆ THU đành vĩnh biệt Cali Nguyện linh hồn Lệ Thu được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.
22 Tháng Giêng 2021(Xem: 1312)
Đa số dân cư ở Los Angeles là "essential workers", họ đến nơi làm việc, tiếp xúc với khách hàng, không thể làm việc từ nhà như ngành kỹ thuật, hay các ngành khác có thể "remote working"
17 Tháng Giêng 2021(Xem: 2014)
"Nhỏ ơi", mình sẽ cùng thấy lại một thời gọi nhau là "Nhỏ ơi" trong một khoảnh khắc nào đó dù thời gian đã có bề dày trên mắt, trong tâm hồn của mình....
16 Tháng Giêng 2021(Xem: 1367)
Xin mời thưởng lãm tác phẩm mới nhất của Duyên để tưởng nhớ nữ danh ca Lệ Thu vừa qua đời tại CA (01/15/2021)
15 Tháng Giêng 2021(Xem: 1233)
Nhưng chúng tôi luôn nhớ "trận đánh cuối cùng trước lúc kết thúc chiến tranh thường là trận đánh tổn thất nhân mạng nặng nề nhất" để kiên nhẫn đi hết phần cuối của đường hầm đại dịch đen tối, dài thăm thẳm
11 Tháng Giêng 2021(Xem: 1296)
Mỗi con người Việt Nam khi ra đi đều mang theo mình hình ảnh quê hương và vô cùng trân trọng. Dẫu tôi có chết trên xứ người, thân xác có thành tro bụi, nhưng trái tim tôi vẫn yêu nơi này
04 Tháng Giêng 2021(Xem: 1338)
Đại dịch COVID-19 không lấy đi người thân của Bella, nhưng đã cướp đi tuổi trẻ, tương lai của cô nữ sinh 19 tuổi, và đẩy cô vào cuộc đời nghèo khó, cơ cực giống như con đường mẹ cô đang đi...
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1391)
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là năm 2021 đến với chúng ta. Xin hãy mang đến niềm vui, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng đến với thế giới này. CHÚC MỪNG NĂM MỚI