Danh mục
Số lượt truy cập
5,066,145

Quảng thị Hoa - MÁ BẤT DIỆT

08 Tháng Chín 20178:37 CH(Xem: 1774)
Quảng thị Hoa - MÁ BẤT DIỆT
Ma bat diet Quang Thi Hoa

                                                                           

 

"Con so về nhà mạ, con rạ về nhà chồng".

Với tôi, con so hay con rạ ... cũng không còn má để về. Bởi vì má tôi mất lúc tôi có mang con đầu lòng được gần 8 tháng.

Những năm đầu xa nhà, việc thư từ qua lại rất khó khăn.  Mỗi lần nhận thư phải mất đến hơn 3 tháng. Cho nên được nói điện thoại với má và nhìn nhau qua màn ảnh như bây giờ là điều không tưởng.

Khi tôi gửi thư về Việt Nam báo tin cho má tôi hay tôi sắp được làm mẹ , má tôi mừng rỡ gửi thư sang dặn dò đủ thứ... Thật ra đây không phải là đứa cháu ngoại đầu tiên má tôi có. Má đã có một đàn cháu ở bên nhà. Nhưng đây là đứa cháu ngoại đầu lòng của đứa con gái út mà má rất mực yêu thương.

Tôi là đứa con gái út diễm phúc nhất nhà là được cận kề bên má. Ngủ chung với má cho đến ngày bỏ nước ra đi. Năm đó tôi 18 tuổi, lần đầu tiên xa má, xa gia đình và đi đến một nơi xa lạ hoàn toàn. Nước mắt tôi chảy tràn ra ngoài, khi nước mắt má tôi nuốt xuống. Cố nén nỗi buồn mà nở nụ cười tươi.

 

Trong thư tôi nhận được. Má dặn dò tôi phải ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi nếu có thể. Nhưng phải đi đứng, hoạt động thường xuyên để khi sanh đẻ được dễ dàng, mau mắn.  Má đã đem kinh nghiệm bản thân về vấn đề sinh nở mà truyền lại cho con gái. 

Má tôi người phụ nữ kiên cường 10 lần vượt cạn. Má đi biển một mình nhưng lần nào cũng sinh con mau mắn thiếu điều đẻ rớt. Không phải anh em chúng tôi là con mồ côi mà vì xã hội ngày xưa không cho phép chồng vào với vợ... trong lúc lâm bồn. Và vì nội đã gởi má tôi về với ngoại ở những tháng cuối cùng trước khi ở cử.

 

Má viết trong thư là lo cho tôi quá. Ba chị gái của tôi, chị nào có con so là được má mang về nuôi. Má chăm sóc cho cả mẹ lẫn con ít nhất là một tháng. Nhưng Út của má chẳng được cái may mắn đó. Một mình nơi xứ người khi sinh nở làm má không yên tâm.

 

Má tôi mất trước khi tôi được nhận lãnh thiên chức làm mẹ. Tôi không còn có dịp viết thư để khoe khoang về đứa con sắp chào đời. Con tôi cũng không được ngoại nhìn mặt, ôm vào lòng hay ve vuốt thương yêu.

Tôi đã khóc thật nhiều trong cơn đau banh da xẻ thịt.  Tôi tủi thân và nhớ má. Tôi cảm thấy cô đơn cùng cực, mặc dù bên cạnh tôi luôn có hai bàn tay thương yêu của người bạn đời vuốt ve, an ủi. Tôi có đôi vai ấm áp của người chồng để tôi ngã vào nương dựa, mà tôi còn cảm thấy cô đơn như thế. Còn má tôi, 10 lần đi biển mồ côi một mình má phải cảm thấy cô đơn hơn tôi gấp 10 lần hơn. Vậy mà tôi chưa nghe má một lần than thở.

 

Những ngày xa nhà, thư từ qua lại, má chẳng bao giờ viết những lời thương nhớ các con đang ở xa. Má cũng không than van nhớ nhung đau khổ. Lời của má nhắn gởi là má rất khỏe, các con yên tâm học hành và lo làm việc. Lo cho vợ con và chồng con của các con.

Má dặn trong thư vợ chồng phải yêu thương săn sóc cho nhau. Phải lo cho các cháu nên người hữu dụng. Phần má, má chỉ vui sống hạnh phúc và an lạc khi biết được các con, cháu sống đời bình yên là má mãn nguyện lắm rồi.  Má luôn viết trong thư là má khỏe, các con cứ yên tâm ... Vậy mà con đâu biết rằng khi ấy má đang đau nặng.

 

Lá thư cuối cùng của má làm tôi đau thắt cả ruột gan. Tôi vẫn giữ mãi đến bây giờ và coi như báo vật. Bức thư là những tâm sự cuối cùng của người má vĩ đại của tôi. Trong thư má viết :

-"Bây giờ con sắp được làm mẹ và được hạnh phúc bên chồng con. Má mới thú thật là má rất nhớ thương con. Từ lâu má không dám nói với con điều này. Má sợ con vì thương nhớ má mà không làm tròn bổn phận làm vợ. Sợ gia đình con kém vui.

Má đã có nhiều đêm thức giấc không ngủ lại được vì nhớ con. Có đêm má nằm ngủ, mơ màng tưởng như con còn nằm bên má. Má choàng tay qua ôm, thì ra má ôm cái gối ôm rồi má thức suốt đêm không ngủ được. Ngày xưa các chị của con được má lo lắng lúc sinh nở, giờ con xa má quá, lẻ loi một mình. Má chỉ có thể thấy con trong giấc ngủ mà thôi."

 

Má ơi! Không phải đến bây giờ khi sinh con, đau banh da xẻ thịt con mới nghĩ về má.  Mà trong con lúc nào cũng thương yêu và tôn kính má.  Con sẽ nhớ lời má dặn, dạy dỗ nuôi nấng con mình nên người hữu dụng và sống biết yêu thương, nhân ái.

 

Má đã dạy chúng con từ tấm bé gương hy sinh của một người mẹ. Một người mẹ có đến 10 đứa con thật là vất vả, gian lao biết chừng nào. Thế nhưng, 10 anh em chúng con chưa có ai được phước lớn trong đời là kề cận săn sóc, dâng chén cơm ngon, ly nước ấm cho má.  Chúng con nợ má quá nhiều... và má cũng không cho chúng con cơ hội được đền trả. Má đã bỏ chúng con  ra đi mãi mãi ... sau khi tất cả 10 đứa con của má đã đủ lông, đủ cánh để bay xa.

 

Má ơi! Dù không được gặp lại má trong đời sống hiện tại này, con vẫn luôn cầu nguyện ơn trên cho má được nhiều phước báo trong cõi vô cùng.

 

Con vẫn luôn có những giấc mơ thật đẹp về má. Con ước nguyện được trở về bên cạnh má ở những ngày cuối đời. Nơi đó có căn nhà bên cạnh bờ sông. Kỷ niệm những ngày  cuối tuần được má nấu cho những món ăn ngon. Và má nhìn các con ăn mà mỉm cười sung sướng.  Ngôi nhà xưa đó có cây phương vĩ đỏ rực trời vào những ngày hè. Ngày xưa má rất thích hoa phượng... Con sẽ về bên cạnh má và sẽ có cây phương vĩ, nơi  hai mẹ con mình sẽ gặp lại. Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau. Con sẽ được ở bên cạnh má đời đời.

Má! Người Mẹ bất diệt của con.

 

Quảng thị Hoa

 

22 Tháng Chín 2017(Xem: 2603)
Con đường nào? dừng lại bước đi! Bịn rịn chia tay, chẳng nói gì! Nàng đã khuất dần...trong tuyết mỏng... Thức giấc, mãi còn luống bận suy...!
22 Tháng Chín 2017(Xem: 1992)
Con đường dài tấp nập. Sao mình lại trống không. Thương một người ở lại. Đêm chắc dài mênh mông.
15 Tháng Chín 2017(Xem: 2892)
Thu phong, cho lá vàng rơi , Mắt Thu, là cả một trời nhớ nhung ! Tóc Thu, tơ liễu sầu ru , Dáng Thu, trăm ngã còn lưu dấu hài . Nhắn Thu, hãy đợi ngày mai ,
15 Tháng Chín 2017(Xem: 1875)
Em cười đôi má hây hây Gót sen nhí nhảnh, cỏ cây giật mình Người về bến vắng buồn tênh Tre buồn rũ xuống cho mềm nhớ nhung.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1445)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Cánh Hoa Duyên Kiếp" - Nhạc Đoàn Chuẩn-Từ Linh - Ca sĩ: Lan Ngọc Kiều Oanh thực hiện youtube
08 Tháng Chín 2017(Xem: 2196)
Hoa đỏ , mang về tặng Mẹ yêu , Hạnh phúc bên nhau, thật mỹ miều Hoa trắng, mang đi ...buồn lặng lẽ.! Mộ chí Mẹ nằm, quá quạnh hiu !
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1832)
Vĩnh biệt má yêu kính nhân từ của con. Con không khóc được dù con thương và yêu kính má vô cùng.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1928)
Em mong đêm qua mau. Con chở vào thăm viếng. Kỷ niệm ngày cưới đến. Chúc nhau trong nhà thương
02 Tháng Chín 2017(Xem: 3278)
Vu Lan năm nay, hoa trắng cài lên áo. Mẹ mất rồi. Tôi thành kẻ mồ côi. Lần đầu tiên đi chùa, chỉ một mình thôi Con cầu nguyện. Mẹ vãng sinh Cực Lạc Quốc.
25 Tháng Tám 2017(Xem: 2493)
Con đường em đi nhiều gai góc quanh co. Nhưng đứng vững nhờ các con hiếu thảo. Em chấp tay. Xin trời ngừng giông bão. Vì tuổi đã già không chịu nỗi nữa anh ơi!
25 Tháng Tám 2017(Xem: 2517)
Sinh mạng và cuộc sống mỗi người đã được ơn trên sắp đặt. Mong tất cả khó khăn sẽ được giải quyết và đi đến những điều tốt đẹp nhất. Hy vọng vẫn là điểm tựa cho con người, để mình còn có chút niềm vui.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 2254)
.Thức ăn đơn giản như cái tâm tha thứ, buông xả của bà Hoa. Bà đã ngộ ra sự vi diệu của luân hồi, nhân quả. Bà đang hướng tới những cái nhẹ nhàng, tươi đẹp của đất trời.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 2087)
Và thế đó khám bệnh xong về bận lắm. Giờ khuya rồi viết lại đọc cho vui. Một ngày phù du, thoắt cái đã qua rồi. Vui hiện tại, ngày mai rồi sẽ tính.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 2380)
Mùa Hè có những cơn mưa rất lạ Mưa rạt rào, ướt đẫm mảnh vườn khô Sân cỏ cháy, nhờ mưa tuôn tưới mát Mây nhạt nhòa, đang nắng, bất chợt mưa
31 Tháng Bảy 2017(Xem: 1764)
Nắng nhẹ vàng như màu mật Vương trên mái tóc lứa đôi Ngang qua…mặt hồ xao động Hương mùa thu lẫn bóng thơ bềnh bồng!
31 Tháng Bảy 2017(Xem: 2706)
Tóc rối, môi thơm; lời nồng say có thể Ví như em như lộc biếc của trời Rồi mây hồng theo ngọn gió xa xôi Đưa em đến và ra đi lặng lẽ
28 Tháng Bảy 2017(Xem: 2273)
Dân cao su nhọc nhằn như vậy đó. Da tái xanh vì thiếu ánh mặt trời Giọt mũ trắng tinh đổi bằng những mồ hôi. Thấm thía lắm. Cuộc đời dân phu cạo mũ
28 Tháng Bảy 2017(Xem: 1627)
Lâu lắm rồi tôi không trở về quê cũ. Nhưng tôi biết tất cả đã không còn như trong ký ức của tôi. Có lẽ tôi sẽ lạc lõng ngay trên quê hương mình. Ngay nơi mình sinh ra và lớn lên. Nhưng dù gì chăng nữa khi nhìn các cháu nội ngoại ngây thơ đùa giỡn tôi lại thấy hình bóng mình trong đó. Thật đáng yêu và vô cùng thánh thiện hồn nhiên.
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 2568)
Mắt nặng chĩu, buồn vương vương ngấn lệ Nhìn quê Hương mà thương xót ngậm ngùi Mang cô đơn, dấn thân người viễn xứ Trở về đây nghe chuông đổ “Chiều Tàn”
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 2689)
Vẫn một mình ...lội mãi thế sao ?! Sáng bên kia , tối qua bên nào ? Rồi có một ngày , bổng dưng thấy: Một góc ao buồn ,rời rã ...thân đau
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 2174)
Bụi bay mờ mịt con đường Mưa rơi giũ sạch buồn vương gót đời Tôi ngồi nhìn lại bóng tôi Bừng con mắt tỉnh khóc cười thiên thu...
22 Tháng Bảy 2017(Xem: 2744)
Và bây giờ ta không còn nhau nữa Người phương xa khắc khoải nhớ bờ gần Đồi cỏ xưa cùng bài ca chan chứa Đã trôi vào vùng xa lắc bâng khuâng.
21 Tháng Bảy 2017(Xem: 1703)
Mong rằng kiếp sau nó đầu thai làm người. nếu vẫn không thoát khỏi kiếp chó, xin cho nó được sinh ra ở Nhật, ở Mỹ, hay ở những nước văn minh. Nơi đó họ coi chó như bạn và chó sẽ có những điều kiện chăm sóc thật tốt như con người. Một câu cuối cùng, tôi xin viết để chấm dứt bài này:" XIN ĐỪNG ĂN THỊT CHÓ "
21 Tháng Bảy 2017(Xem: 1828)
Chỉ còn lại đây , nổi nhớ nhung ! Nhen nhúm tâm tư ...buồi tương phùng , Những bóng dáng xưa , bao giờ gặp lại ? Trút hết tơ lòng ...hoà bản đàn chung ./.
21 Tháng Bảy 2017(Xem: 4185)
Giọt mưa buồn tháng Bảy Thấm ướt mảnh vườn xanh Mưa dạt dào trên lá Giọt nắng vàng lung linh
20 Tháng Bảy 2017(Xem: 1471)
Mưa rơi giọt ngắn giọt dài Mây trôi dạo khúc bi ai dậm trường Em còn đi giữa gió sương Anh còn rong ruổi muôn phương ấm nồng. Mùa Về Tháng Bảy Mưa Dông Em ngồi trang điểm má hồng cho ai...
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 3579)
Nghiêp căn, dẫu đến hạn kỳ Bước ra khỏi kiếp còn gì nữa đâu Rời xa cõi tạm phù du Đi về thiên cổ ngàn thu vĩnh hằng.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 4543)
Con đường tôi về, niềm đau tan tác Đón chào tôi, chập choạng, bước chân hoang Quê Mẹ đó, giờ như manh áo rách Rách tả tơi, vá mãi vẫn điêu tàn…