Danh mục
Số lượt truy cập
5,953,354

Nguyễn thị Thêm- QUỲNH HƯƠNG

25 Tháng Tám 201710:58 CH(Xem: 6071)
Nguyễn thị Thêm- QUỲNH HƯƠNG
Quynh Huong

Sáng hôm nay một chậu quỳnh treo trên sà ngang patio rớt xuống bể tan tành.

Những nhánh quỳnh xơ xác văng đi khắp nơi.

Đất trong chậu tung tóe trên nền xi măng.

Con chó Lucy giật mình sủa inh ỏi.

Tôi chạy vội xuống lầu. Ông chồng tỉnh giấc nằm mở mắt ra kinh ngạc.

Mở cửa nhà sau, tôi nhìn chậu hoa mà thương.

Nghe tiếng lọc cọc, âm thanh nạng gỗ gõ đều đặn trên nền nhà khô khan. Con gái tôi cũng đã xuống để xem chuyện gì xảy ra.

Hai mẹ con nhìn nhau buông tiếng thở dài.

Chậu quỳnh này là quà em Kim Loan Nguyễn Trần tặng tôi nhân dịp tôi được giải thưởng danh dự "Viết về Nước Mỹ" năm 2015.  Em Loan bận không đến được để chúc mừng, nên gửi Ngọc Dung tặng gọi là chia vui.

 

Chậu quỳnh đã được tôi nâng niu chăm chút. Nhưng vùng Riverside nắng nóng. Con tôi lại mua nhà gần núi, hướng nhà đón nhận ánh nắng chói chang cả sáng lẫn chiều. Sân trước hứng trọn nắng buổi chiều. Sân sau đón nắng buổi sáng. Cây cối khô khan không trồng trọt dễ dàng. Tôi treo chậu quỳnh trên một nhánh cây che bóng mát sân sau. Nhưng rồi con rễ cho cưa bỏ cây này. Chậu quỳnh lại được tôi dời đi một chỗ khác.

Hoa quỳnh nở được một mùa rồi từng nhánh lần lượt bị cháy vàng, khô khốc tội nghiệp.

Năm vừa rồi, con gái tôi mướn thợ làm một cái patio che phía sau cho đỡ nóng. Tôi sang qua một chậu khác và treo lên sà ngang. Tôi hy vọng quỳnh phát triển tốt tươi, hoa rũ xuống và nở đẹp cho đời vui.

Nhưng tôi đã sai, năm nay nóng nhiều, buổi sáng nắng hực hực từ mái nhà xuống, từ ngoài đưa vào. Quỳnh của tôi như một người con gái lấy nhầm người chồng bội bạc, héo hắt tội nghiệp. Một loài hoa dễ thương xinh đẹp đã không tìm được người chủ chăm chút đúng mức. Hoa yếu đuối và không xum xuê như tôi mong đợi. Sáng nay không hiểu sao cả chậu hoa lại rớt xuống vỡ tan. Những chậu còn lại trên sà ngang chắc cũng rất buồn.

 

Con gái tôi chống nạng đứng nhìn. Tôi dự định dọn dẹp thì con rễ bước ra nói :

-Má để con làm cho. Má vào nghỉ ngơi đi. Tay má còn đau.

Chậu hoa hôm nay chắc vô phương cứu rồi.  Một sinh mệnh đã phải chịu số phận của mình. Nếu tay tôi không có vấn đề, tôi sẽ giữ lại  những nhánh tươi và tìm cách sang qua một chậu khác. Nhưng con rễ làm thì sẽ dọn sạch sẽ không thương tiếc. Đành chịu.

 

Cám ơn Kim Loan và xin lỗi em chị đã không giữ được chậu hoa em tặng. Mùa phát giải VVNM năm nay đã diễn tuần trước. Tôi được giấy mời nhưng không đi tham dự. Một phần không thể bỏ ông chồng cho ai. Một phần ngày đó tôi bận tiễn gia đình con trai về lại đơn vị.

Hôm qua một bưu phẩm vừa gửi tới. Ngạc nhiên tôi lẩm bẩm: "Ai gửi gì cho mình vậy? " Mở ra thì ra quyển tuyển tập "VIẾT VỀ NƯỚC MỸ mùa thứ 18 năm nay" Không lẽ mình có bài được chọn đăng?" Tôi nghĩ thầm và tìm vào trang mục lục. Thì ra tôi có bài đăng thật. Diệu Hương, Tường Vi cũng có bài được chọn đăng. Mỗi năm Ngô Quyền mình đều góp mặt trong tuyển tập này. Cũng là một điều vui.

Cám ơn Việt Báo đã gửi tặng. Cám ơn các bạn đã đọc những bài viết của chúng tôi

 

Tôi biết mấy tuần nay những người bạn trong gia đình Ngô Quyền và Ái Hữu Biên Hòa cũng  muốn biết vì sao tôi vắng mặt trên Web nhà. Xin cám ơn các bạn đã Email thăm hỏi và chia sẻ.

Tôi do đỡ ông xã quá nhiều lần trong những ngày anh ấy không được khỏe nên cánh tay bên phải của tôi có vấn đề. Đây không phải là lần đầu tôi bị như vậy. Ngày xưa khi mẹ chồng còn sống, một lần đỡ bà tôi nghe một cái cụp và phần xương vai và cánh tay bị đau kinh khủng. Lần đó ngoài uống thuốc tôi còn phải đi BS hàng ngày để trị liệu.  Vết thương kéo dài cũng cả tháng mới thuyên giảm.

Lâu nay  khi săn sóc ông xã, tôi cũng hay bị đau một bên cánh tay như vậy. Nhưng lần này nặng hơn. Cả một phần bả vai bị đau nhức. Cánh tay cũng vậy. Cơn đau kéo đến như có một vòng xoắn tựa chuột rút chạy dọc theo cánh tay, đau không chịu được. BS bảo tôi bị tổn thương về bắp thịt và dây thần kinh từ vai xuống tới bàn tay. Bà BS cho thuốc uống để giảm đau và cho thuốc an thần để ngủ. Tôi uống thuốc cử tối và cả ngày hôm sau cứ dật dờ. Vừa đau, vừa mệt, tôi cảm nhận rõ ràng mình quả thật đã già. 

 

Con gái tôi do bị té sau vườn nên bị nứt xương bàn chân phải bó bột. Cháu lên lầu, xuống lầu phải lết từ từ từng nấc thang. Đi thường phải chống nạng nên không thể lo cho ba thay mẹ.

Không biết là hên hay xui mà cánh tay giở chứng đúng lúc hai đứa con trai lấy phép về thăm gia đình. Hai thằng con thấy mẹ đau nhức thức cả đêm không ngủ. Chúng thay tôi săn sóc cho ba và quyết định đưa mẹ đi gặp BS gấp.

Lâu nay các con ở xa. Mỗi lần về thăm viếng chỉ thấy ba già yếu, bệnh đau nhưng chưa thật sự chăm sóc tỉ mỉ. Mấy ngày mẹ đau tay, các con đỡ ba lên xuống lầu, lo cho ba tiêu tiểu, ăn uống, chúng mới thấy việc săn sóc cho một người bệnh thật không phải dễ dàng.

 

Một tuần nghỉ phép, tất cả các con đã trở về đơn vị, tôi phải tiếp tục chăm sóc cho chồng. Mặc dù chưa hoàn toàn trở lại bình thường, nhưng  hôm nay nhờ uống thuốc tôi đã khá nhiều, có thể ngồi viết những dòng này. BS bảo tôi nên giữ gìn sức khỏe của mình. Cánh tay nó đã có tì vết sẽ trở lại thường xuyên khi làm việc quá sức.

 

Tôi có giống như chậu quỳnh bị rớt kia không? Một chậu hoa đã không đem lại niềm vui và nét đẹp cho người, cho đời. Một chậu hoa đã  già cỗi vô dụng.

Hay chậu quỳnh kia giống như ông xã tôi đã không được chăm sóc đúng mức. Tôi đã không làm hết bổn phận mình lo cho chồng tốt hơn. Cả tháng nay ông ăn uống không được. Ăn vào cứ sặc và lười ăn. Uống sữa cũng không được nhiều. Cảm giác ngon miệng không tồn tại. Mỗi lần ngồi đút cho ông ăn là cả tiếng đồng hồ. Soup nấu nhừ rồi xay nhuyễn, đút từng muỗng nhỏ mà ông nuốt không vô.

 

Tôi nhìn chồng mà nghĩ cho mình mai kia. Ôi tuổi già bệnh hoạn sao mà buồn quá vậy. Mỗi ngày đỡ chồng lên xuống, người anh ấy như chịu cái lực khôn cùng của trái đất, trì cả thân thể không cho ngồi dậy. Hai chân cứ dán chặt xuống nền nhà. Lưng cứng còng thẳng đơ mỗi sáng . Khi đứng thì người cúi cong người xuống như mang trên lưng cả một gánh nặng cuộc đời. Miệng nói không ra tiếng, nước miếng như  từ trong cơ thể chảy ra làm khô gầy thân xác.

 

Mỗi buổi sớm mai thức dậy, tôi nhìn anh ấy để tặng một nụ cười và một bàn tay.  Mừng một ngày mới bình an, vẫn còn hiện hữu bên nhau. Vẫn còn có thể săn sóc và nhìn mặt trời lên cao chói lọi.  Nắm tay nhau dìu đi từng bước. Không phải là những bước thật mềm đầy yêu thương của thời son trẻ. Mà là những bước run run cho người khỏi té. Là những tựa nương của tuổi về già.

 

Quỳnh hương sẽ không còn trổ hoa thơm ngát, cũng không còn khoe sắc thắm tươi. Nhưng kỷ niệm vẫn còn và in dấu trong tôi.

Không biết rồi đây chiếc ghế ngoài công viên có còn in bóng hai mái đầu tóc bạc ngồi bên nhau. Hay chỉ lẻ loi một mình đối diện ánh trăng dần khuyết trên bầu trời vắng vẻ. Dù sao đó là định luật của đất trời. Sinh mạng và cuộc sống mỗi người đã được ơn trên sắp đặt.

Mong tất cả khó khăn sẽ được giải quyết và đi đến những điều tốt đẹp nhất.

Hy vọng vẫn là điểm tựa cho con người, để mình còn có chút niềm vui.

 

Nguyễn thị Thêm.

25 Tháng Năm 2018(Xem: 5344)
Bóng chiều đã ngả, cuối trời xa, Đêm ru thật êm, ánh trăng ngà. Tắm mát lòng người, về đất Phật, Quên nỗi nhọc nhằn, những ngày qua.
24 Tháng Năm 2018(Xem: 4323)
Tôi vẫn nghe, lòng muốn say Lời yêu chưa nói đã chia tay Chiều nay nhớ quá người em nhỏ Chỉ thấy sân trường cánh phượng bay
19 Tháng Năm 2018(Xem: 4618)
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 4357)
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.
18 Tháng Năm 2018(Xem: 4628)
Rời cung điện, trăng cũng vừa lên, Chuyện xưa còn đó, nhớ hay quên? Một ngày đông vui, rồi tan biến?! Để dòng sông kia, mãi buồn tênh.
13 Tháng Năm 2018(Xem: 4431)
"Lễ Mẹ" tháng năm đã về rồi Con buồn nhớ Má lệ thầm rơi Ví dầu con có bao nhiêu tuổi. "Mồ côi" con má vẫn ngậm ngùi.
11 Tháng Năm 2018(Xem: 6263)
Nào ai biết ai... đang nguyện gì? Đăm chiêu, trầm lặng... Đấng Vô Vi. Mong được an lành, Phước lộc cả, Thế giới hoà bình, mọi nhà an vui.
04 Tháng Năm 2018(Xem: 6844)
Hương linh mẹ có về chứng giám Mỗi tháng Tư tang trắng Việt Nam Con quỳ, bàng bạc khói nhang Cúng cơm cho mẹ, cúng ngàn sanh linh.
03 Tháng Năm 2018(Xem: 6688)
Hồn đi... Hoa trôi... sẽ về đâu?! Chìm trong bóng đêm, chắc u sầu! TRO, cũng không còn lơ lửng nữa, Nửa mảnh trăng gầy, chìm đáy sâu!
28 Tháng Tư 2018(Xem: 8339)
Gửi đến em một chút tình riêng lẻ Những người con nước Việt dã xa quê Cô Gái Việt Nam vẫn ước muốn quay về Tô điểm lại bức tranh quê giờ tan nát.
28 Tháng Tư 2018(Xem: 6207)
Tàu rít xa... đêm buồn trăn trở, Nghe côn trùng... rời rã tâm can! Đêm K3, đẫm ướt lệ từng hàng! Ngàn giấc mộng, đang mơ về một hướng . Tháng tư buồn, nhớ về K3 càng buồn hơn!
21 Tháng Tư 2018(Xem: 4891)
Rưng rưng, nước mắt lưng tròng. Hương trầm em đốt, thinh không anh về Chứng cho phu phụ trọn thề, Hương linh siêu thoát. đường về Tây Phương.
21 Tháng Tư 2018(Xem: 7073)
THẦY GHÉ BẾN, thả thuyền theo dòng chảy, Mặc nhân gian: cay đắng, ưu phiền, Đã hết rồi, tục lụy nhân duyên, Cõi Vĩnh Hằng kính chúc Thầy vui miền Cực Lạc.
15 Tháng Tư 2018(Xem: 5511)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Họp mặt đón Mùa Hoa Anh Đào--Tư gia chị Hillary Hạnh Dzương (4/7/18) Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Tư 2018(Xem: 7865)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
14 Tháng Tư 2018(Xem: 8280)
Một viễn ảnh rất gần và kinh khủng. Khiến người có tâm, thao thức, đắng lòng. Tháng tư về. Núi cao, biển cả mênh mông Có hồn thiêng sông núi. Xin soi đường dẫn lối.
28 Tháng Ba 2018(Xem: 7246)
Em sẽ vào quán, gọi món sushi anh thích. Một tô udon thêm một tách trà xanh, Để thấy anh cười, trong mỗi muỗng canh Và ấm áp thấy rằng mình hạnh phúc.
24 Tháng Ba 2018(Xem: 4307)
Hoa bán mọi nơi trong ngày nhà giáo. Có bông hoa nào bằng tất cả tấm lòng. Trân trọng, tri ân Kính dâng lên thầy cô mình không? Hỡi những người học trò. Mầm non đất nước.
24 Tháng Ba 2018(Xem: 7366)
Một chuỗi dài... như mới đây thôi, Hãy gắng mà vui, tiếc chi đời. Cuộc sống vô thường, rồi tan biến, Cầm bằng như: gió thoảng, mây trôi.
15 Tháng Ba 2018(Xem: 6161)
VIÊN QUANG mờ xa... thấy nữa đâu? Chênh chếch đầu non, mảnh trăng sầu! Chỉ thấy bụi trần, chen nắng, gió, Dòng đời mòn mõi... mãi chìm sâu!
11 Tháng Ba 2018(Xem: 4546)
Tôi xin trân trọng tri ân, Tôi xin cố gắng giữ gìn sức khỏe của mình để được vui với gia đình và bạn bè dài lâu. Tôi sẽ sống tốt hơn để xứng đáng với tình yêu thương ấy.
11 Tháng Ba 2018(Xem: 13452)
Tám tháng ba vừa đến. Những món quà muôn phương. Tuy ảo nhưng dễ thương. Bạn bè cùng chúc tụng. Xin cám ơn nhiều lắm. Cuộc đời này thật vui. Sẽ giữ mãi nụ cười. Đón mừng ngày sinh nhật.
02 Tháng Ba 2018(Xem: 5495)
Một ngày hành hương nhiều lợi ích cho bản thân tôi. Ý nghĩa HÀNH HƯƠNG TU TẬP đã làm chuyến đi mang một sắc thái đúng nghĩa nhất mà tôi đã có duyên được thực hành
02 Tháng Ba 2018(Xem: 6510)
Em hỡi em, Cô thiếu nữ Việt Nam Hãy yêu mến, bảo tồn văn hóa Việt Bài thơ này gửi đến em tha thiết Xin hãy mặc chiếc áo dài truyền thống Việt Nam
01 Tháng Ba 2018(Xem: 6313)
Từ dạo phân ly... tôi cũng đi, Khung trời kỷ niệm, thương nhớ gì? Phương xa vẫn nghĩ rằng Em đã... Mãi mãi... Em là em của tôi.
23 Tháng Hai 2018(Xem: 5337)
Dù Xuân có đi nhưng tuổi Xuân vẫn nằm trong trái tim mỗi người. Nếu chúng ta biết giữ lấy cho mình và mang đến cho những người xung quanh thì hạnh phúc biết mấy.
22 Tháng Hai 2018(Xem: 6981)
Tết đến rộn ràng quê hương ta Tết vui cùng khắp nẻo gần xa. Từ Âu sang Á. Người dân Việt Đón Tết hân hoan khắp mọi nhà
22 Tháng Hai 2018(Xem: 9719)
Nắng lên cao, bao người về lần lượt, WESTERN INSURANCE, pháo vang đón Xuân nồng. Bai ca Xuân... gợi nhớ mênh mông, Tình ca ấy, làm sao quên được