Danh mục
Số lượt truy cập
5,774,824

MGTT 32 - THẦY PHAN THÔNG HẢO

27 Tháng Bảy 201312:00 SA(Xem: 21774)
MGTT 32 - THẦY PHAN THÔNG HẢO

MGTT 32 - THẦY PHAN THÔNG HẢO


 thayphanthonghao3-content

 

Thời mới thành lập, trường Ngô Quyền cuối thập niên 50 của thế kỷ 20, các trưởng tràng khóa 1 "khăn gói" "ăn nhờ ở đậu" tại nhiều trường Tiểu học trong Tỉnh Biên Hòa. Quý Thầy Cô dạy Ngô Quyển cuối thập niên 50 cũng sống "đời du mục" cùng học trò. Và có lẽ vì vậy, tình cảm Thầy trò vô cùng sâu đậm.

Các anh, các chị khóa 1 được học kiến thức bậc Trung học tứ quý Thầy Cô thời mới lớn ở Ngô Quyền, học kinh nghiệm đời khi Thầy trò cũng chao đảo vì vận nước. Đến lúc hội ngộ ở quê người cả Thầy lẫn trò đều vào giai đoạn thu đông của đời sống, các anh chị lại được các Thầy chỉ bảo về tôn giáo.

Dẫu biết vạn vật vô thường,các thế hệ đàn em cũng vô cùng ngưỡng mộ và tự hứa với lòng sẽ theo gương các anh chị trong tình nghĩa Thầy trò.

Mong vô cùng đến lúc không còn nặng nợ áo cơm, không còn phải chạy đua với kim đồng hồ, Thầy trò vẫn còn khỏe để thấy cuộc đời dù ngắn ngủi và vô thường, vẫn đẹp vì công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy vẫn luôn được khắc ghi và thực hành.

Được phép Thầy, thay mặt các trưởng tràng, anh chị Đào Văn Công và Trần Kim Lan chia sẻ cùng đàn em những chuyện rất riêng của Thầy Phan Thông Hảo

Thấp thoáng trong đó, ngoài tình Thầy trò, còn có nghĩa phu thê, tấm lòng của cha mẹ, và cả màu sắc triết lý Phật giáo .

  

 

THẦY PHAN THÔNG HẢO & TUỔI GIÀ Ở MỸ


tham_nha_thay_hao_001-large

 Đào Văn Công & Trần Kim Lan và Thầy cô Phan Thông Hảo


   Thầy Phan Thông Hảo đã vào “nursing home” (một nơi chuyên chăm sóc cho người tuổi già sức yếu, hoặc bệnh tật, không thể tự lo cho mình ở Mỹ) từ tháng 3 năm nay.

 Chúng tôi nhận được tin nầy vào một chiều cuối tháng 6 sau nhiều cố gắng liên lạc với các con của Thầy .

 Nhớ hôm mùng một Tết, Thầy trò còn nói chuyện với nhau qua điện thoại, chúc nhau giữ gìn sức khỏe, mặc dù trước đó cũng đã gửi qua lại những tấm thiệp Xuân. Một tuần lễ sau, điện thoại cho Thầy không nối được. Liên tiếp nhiều tuần sau vẫn không nối được qua điện thoại của Thầy, chúng tôi lại gọi vào số điện thoại của Hòa, là con trai của Thầy, vẫn chỉ để lại tin nhắn và cũng không được hồi âm.

 Thầy Phan Thông Hảo sống một mình trong căn nhà hai tầng ở Upper Darby, Pennsylvania.

 Căn nhà nầy hồi năm 2000, chúng tôi có đến thăm Thầy, lúc đó Thầy cũng đã nghỉ việc và Cô cũng hãy còn minh mẫn. Vài năm sau Thầy cho biết Cô bị mất trí nhớ dần tới lúc không tự chăm sóc được.

 Tết năm 2008, Thầy bị nghẽn động mạch tim phải vào bệnh viện, không người chăm sóc, các con đưa cô vào nursing home . Ra viện Thầy ở nhà đứa con trai- là y tá- ở New Jersey để tiện chăm sóc đến khi ổn định. Rồi Thầy về lại nhà cũ, ở một mình; mỗi sáng đi xe bus vào nursing home thăm và chăm sóc Cô.

 Trong một lần trò chuyện , chúng tôi có ý là Thầy cũng nhiều tuổi nên sống chung với một gia đình của một em nào đó, Thầy nói :

Khó lắm em ơi!''... Em cũng biết, các con Thầy cũng rất muốn như em nói , nhưng nghĩ cho tới, có những điều mình nên tránh trước, hay hơn... thí dụ như mình ở tại nhà mình, để thoải mái, mình xà lỏn,… được. Ở chung với con cháu thì… lại không . Hay như tới giờ cơm, mình chưa muốn ăn, sau đó thì cảm thấy đói, muốn ăn có phải là rầy rà không? Các con của Thầy thực sự cũng rất lo cho Thầy , nhưng Thầy nói em nghe ,… con trai còn có con dâu, con gái còn có con rể,… là Cha Mẹ nên nghỉ điều đó để tránh những trường hợp khó xử cho con trước là tốt nhất.''...

 Thầy Phan Thông Hảo về trường Ngô Quyền dạy chúng tôi, lứa học sinh đầu tiên của trường từ giữa năm lớp đệ ngủ, năm học 1958-1959 môn Toán và Lý Hóa thay Thầy Trương Phan Nam Minh chuyển đi trường khác. Ấn tượng của năm học nầy là chiếc máy chiếu slide, đóng cửa lớp, chiếu lên tường những hình ảnh về vật lý.

 Bỏ qua năm học lớp đệ tứ , ba năm kế tiếp đệ tam, đệ nhị và đệ nhất Thầy dạy chúng tôi môn Pháp văn, môn học chúng tôi chọn làm sinh ngữ 2 trong kỳ thi tú tài 1 và 2. Trong ba năm học nầy Thầy dạy chúng tôi theo bộ sách Cours de Langue et de Civilisation Francaises và nhân vật chính của bộ sách nầy là “Monsieur Vincent”. Vì vậy, Thầy Phan Thông Hảo là một trong hai vị Thầy của Trường Ngô Quyền có biệt danh do đám học trò của Thầy gán tặng. Chúng tôi gọi Thầy là “Monsieur Vincent” và Thầy Đặng Quốc Toản dạy Sử Địa là ''Monsieur Chepone Đà Nẵng”. Đến ngày nay Thầy hãy còn rất vui với biệt danh nầy khi nói chuyện với học trò cũ.

 Hết năm đệ nhất (giữa năm 1963), thi xong tú tài 2, thầy trò tứ tán, Thầy Phan Thông Hảo được động viên vào quân trường Thủ-Đức theo học khóa 16 sĩ quan trừ bị. Mãn khóa , thầy được Nha Chiến Tranh Tâm Lý chọn và phục vụ tại Quân Đoàn IV trú đóng Cần Thơ là quê nhà của Thầy. Mấy năm sau, Thầy được biệt phái trở về dạy học tại Cần Thơ cho đến ngày 30 tháng 04 năm 1975.

 Giữa thập niên 1980, gặp lại Thầy sau nhiều năm “tù cải tạo'', Thầy cho biết, thầy đã nộp đơn xin đi Cộng Hòa Trung Phi do ở đó cần một giáo sư dạy Pháp văn. Mười năm sau, đến định cư trên đất Mỹ, chúng tôi vẫn đinh ninh là Thầy ở trên đất Châu Phi. Trong một lần qua điện thoại , Thầy Phan Thanh Hoài nói có biết Thầy Phan Thông Hảo không ở Trung Phi mà ở Hoa Kỳ. Có số điện thoại Thầy Phan Thanh Hoài cho, chúng tôi liên lạc được với Thầy Phan Thông Hảo.

thu_thay_hao_001-large

Thủ bút Thầy Phan Thông Hảo


 Thầy cho biết, khi Tòa đại sứ Cộng Hòa Trung Phi cấp visa cho cả gia-đình đi Trung Phi thì nhà cầm quyền Cộng-sản Việt Nam không cho đi. Ba năm sau , Việt Nam cho đi thì Cộng Hòa Trung Phi không nhận do quá lâu, họ đã tìm được người khác. Cũng đúng thời điểm nầy, chương trình HO bắt đầu và Thầy chuyển hồ sơ qua chương trình nầy, và gia đình Thầy đến Mỹ vào cuối năm 1989. Chúng tôi nói vui là Thầy Phan Thông Hảo đi theo diện HO trừ 1. (Chuyến bay đầu tiên HO1 đến Mỹ đầu năm 1990 )

 “Nhờ phước đức tổ tiên, thành-phố nơi Thầy định cư lúc đó cần một giáo sư Pháp văn dạy Trung học, Thầy nộp đơn và đi dạy. Cô làm y công ở một bệnh viện và các em vào trường học lại.”

 Đặc biệt Thầy Phan Thông Hảo nghiên cứu Phật pháp một cách rất khoa học. Khi khám phá một ý mới, Thầy điện thoại bàn bạc với chúng tôi.

 Thầy trò chúng tôi giữ liên lạc cho đến ngày hôm nay tuy cũng có đến hai lần gián đoạn do Thầy vào bệnh viện. Tuy nhiên có cái may là chúng tôi có được số điện thoại của Hòa , con lớn của Thầy, nên nối được liên lạc và biết tin tức của Thầy.

 “Cha em ở một mình, như anh chị biết, hôm đó cha bị té dập mặt vào cạnh bàn, thương tích rất nặng, thêm nữa bây giờ lại hay quên, có hôm, tụi em đến nhà, ngửi mùi khét, thì ra Cha mở bếp nấu , quên đến cháy nồi.” - Diệp, cô con lớn của Thầy nói - Chúng tôi hỏi có thể nói chuyện được với Thầy và được hứa trong vài hôm sắp tới.

 Chưa nói chuyện được với Thầy Phan Thông Hảo thì được tin Thầy Thân Trọng Hưng ra đi.

 Vài hôm sau, các con Thầy vào thăm Thầy ở “nursing home”, chúng tôi được gọi nói chuyện với Thầy:

 “Thầy bây giờ ở chung một nhà với Cô mà khác lầu. Mỗi ngày Thầy đều thăm Cô. Các con Thầy đứa nào cũng công ăn việc làm”.

 Chúng tôi báo tin Thầy Thân Trọng Hưng vừa qua đời, Thầy nói có biết, nhớ Thầy Thân Trọng Hưng,… ''Vạn vật vô thường, em ơi!''

 Từ nay cơ hội Thầy trò chuyện vãn qua lại chắc là rất khó và thông tin cũng vậy.

 Cùng lúc với sự ra đi của Thầy Thân Trọng Hưng, Thầy Phan Thông Hảo vào nursing home. Hội ái hữu cựu học sinh Ngô Quyền họp mặt thường niên ở Nam California. Trong không khí náo nhiệt, mọi người đã dành một phút nhớ tới những người vắng mặt, vắng trong buổi họp mặt và… vắng mặt trên cuộc đời.

 “Vạn vật vô thường!'' .

Đào Văn Công & Trần Kim Lan

(Xóm Ngựa, tháng 07/2013)

03 Tháng Hai 2009(Xem: 27183)
  Thế hệ chúng tôi ăn sinh nhật tuổi 18 của mình ngay năm 1975, bài viết này xin dành cho những bạn học, từ lớp 6 đến lớp 12 của trường Ngô Quyền năm 1975. Bao nhiêu người đã như một đàn chim tung cánh, bước ra khỏi cổng trường và bay đi tứ phương. Có những người hạnh phúc và thành đạt, có những người lầm than và khắc khoãi.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 55226)
  Ta vẫn là ta tự thủa nào Môi hồng, mắt sáng, mộng trăng sao… Trùng Phùng mở hội, mười phương nhạc , Xuân ngát một trời, tình vời cao !                                
03 Tháng Hai 2009(Xem: 28882)
  . Mười ba năm đi dạy, là mười ba năm tôi sống hạnh phúc nhất đời tôi. Người thầy là con đò chở các em sang bờ khác. Cuộc hành trình không nhàm chán, rất thú vị và “tích lũy” kỷ niệm.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 67574)
  Trong những giây phút thiêng liêng ấy, tôi sực nhớ lại hình bóng người Ông khả kính: ông ngoại PHAN VĂN NGA, nguyên Trưởng Ty Tiểu Học tỉnh Đồng Nai (trong chế độ cũ).
03 Tháng Hai 2009(Xem: 60994)
  Tôi bắt đầu lên tỉnh học từ 1960. Ba mất sớm, nhà quá nghèo, anh chị em lại đông. Trong suốt thời gian đi học, tôi đã làm rất nhiều nghề để có tiền sinh sống, nổi bật nhất là nghề dạy kèm.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 52839)
  Tôi chỉ viết về những năm đầu tiên mà ký ức của tôi còn lưu giữ. Sau này, khi tập hợp được các anh em ở những niên khóa sau, lần lượt chúng ta sẽ đúc kết thành một bản danh sách hoàn chỉnh.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 23488)
  Phải chi dòng sông Đồng Nai chảy ngược, có thể tôi đã thấy lại mình trong sân trường ngày trước, thuở học trò vô tư
02 Tháng Hai 2009(Xem: 30099)
Trong đời làm việc của tôi, từ dân tới lính, ông là vị chỉ huy duy nhất mà tôi còn nhớ tới, với lòng kính trọng.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 29903)
  Một ngọn gió dịu mát của mùa Xuân đã đưa tư tưởng tôi bỗng dưng trở về nơi chốn cũ, nơi đó có bày chim con chưa ra ràng nhưng đã muốn tập tễnh bay lượn, vỗ đôi cánh non nớt như muốn tung bay ra khỏi tổ ấm êm đềm và sự che chở thương yêu của chim mẹ, muốn tìm hiểu chân trời ngoài kia bao la rực rỡ muôn màu ra sao .
02 Tháng Hai 2009(Xem: 35002)
Những ngày xa quê hương, lưu lạc xứ người, bận biụ với cuộc sống, tôi luôn luôn nhớ về quê nhà, nhớ về xứ Cù Lao với dòng sông Đồng Nai yêu dấu; gần đây tôi có tìm đọc thêm về xứ Đồng Nai thuở ban sơ cùng sự nghiệp khai sáng miền Nam của Ngài Nguyễn Hữu Cảnh. Nay tôi xin ghi lại những sự kiện, kiến thức tìm học đựơc bằng tấm chân tình cuả người con đất Cù Lao Phố, Đồng Nai.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 57307)
Ngày nay con đã là cô giáo, "Mộng" đã thành rồi!...Mẹ thấy đâu? Đầu xanh bao mái nhòa trong mắt, Vẳng nghe tiếng mẹ ở nơi nao?...
02 Tháng Hai 2009(Xem: 25455)
  Năm đó, tôi về Việt Nam ăn Tết và cũng để mừng má tôi tròn một trăm tuổi. Đó là lần thứ hai tôi về Việt Nam . Kỳ trước về với vợ con nên đi đâu chúng tôi cũng dùng xe nhà của thằng em bà con cho mượn với tài xế (Thằng em này "biết làm ăn" nên bây giờ nó khá lắm). Kỳ này về một mình, tôi định nếu có dịp sẽ dùng xe công cộng một lần cho biết.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 65118)
  "Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, rơi trên bục gỗ, rơi trên tóc thầy...” Tiếng nhạc từ phòng con gái của tôi vọng sang, làm tôi hồi tưởng lại những bàn ghế cũ, phấn trắng, bảng đen...
30 Tháng Giêng 2009(Xem: 55560)
Cũng nhờ vậy rất nhiều cánh chim NQ lạc loài ở phương trời xa tìm về liên lạc được quý Thầy Cô và bạn học năm xưa. Điển hình chúng tôi ở Âu Châu mừng quá khi nhận và đọc được 2 quyển báo học trò đó, tưởng chừng như thấy lại thời NQ xa xưa.   Đặc biệt tìm thấy trong đó có cả một vườn thơ Tao Đàn đủ sắc hoa rực rở.
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 53480)
*   Viết kính tặng thầy Nguyễn Xuân Hoàng với lòng Yêu Thương, Kính Trọng và Cảm Thông sâu xa nhất .  
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 63565)
  Hỡi cô Cựu Nữ Sinh Ngô Quyền, hỡi cô bạn hàng xóm của tôi ơi!   Tôi rất cảm phục và trân quí cô.   Nếu giữa cô và tôi không có thứ tình cảm nào khác thì trong tôi sẵn có có một thứ tình keo sơn gắn bó với cô từ lâu, từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành, kéo dài cho đến tuổi…sồn sồn bây giờ và tuổi già sắp tới, đó là tình bạn.   Còn cô thì sao?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 29245)
Thôi thì:    “Đã mang lấy Nghiệp vào thân   Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa!” (ND).  
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 63059)
(Thân tặng các em cựu học sinh Ngô Quyền, đặc biệt các em Ban Văn Nghệ Hiệu Đoàn thời 69-71 )
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 63362)
Từ chia tay ở Tân Mai, tôi không hề biết Th giờ ra sao? Cuộc chiến qua đi thật xa. Bao thăng trầm trãi xuống cho quê hương, cho đời người. Thì thôi, hãy là những lời cầu nguyện bình an cho nhau. Dẫu mai đời có thế nào?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 58639)
Khi nắng đổ trên cành hoa phượng đỏ Là lúc mặt trời đòi đùa cợt mái tóc em Tuổi ngây thơ mắt môi xinh bỏ ngỏ Cuộc vui đùa chẳng phân biệt gái hay trai!
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 60897)
  “Muốn sang phải bắt cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu kính Thầy”  
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 59753)
( Tựa bài được đặt theo hai câu thơ của nhà thơ Vũ Đình Liên “ Người muôn năm cũ bây giờ ở đâu?” để thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến các Thầy Cô đã về với “hạc nội mây ngàn”, và các Cựu học sinh NQ đã vĩnh viễn “bỏ cuộc chơi”).
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 58739)
    Có lẽ mọi người đang thắc mắc tại sao lại gọi là đứa con nuôi của trường Ngô Quyền? Bởi vì hầu hết các học sinh được vào học bắt đầu từ lớp 6 và trưởng thành ở lớp 12 rồi vào đại học, nên được xem như con đẻ...
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 65143)
  Hôm nay “Hội Ngộ Trùng Phùng”, Thầy trò, bè bạn, vui mừng gặp nhau. Thỏa lòng mong ước bấy lâu, Tha phương hội ngộ cố tri Ngô Quyền.
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 59373)
    * Bài viết cho linh hồn thầy Nguyễn Phong Cảnh, một tinh thần đáng học hỏi cho toàn thể hội viên Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa.      
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 59811)
Nếu dân ca được đặt lại khúc Mười Thương Mình sẽ hát Thương Trường Tôi Thứ Nhất Em sẽ hát Một Thương kỷ niệm một thời còn xanh ngắt Những thương nhớ khác nào cũng xếp thứ hai, ba …..
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 61569)
    Năm mươi ngọn nến, thắp lung linh, Sinh nhật trường ta thắm đượm tình.  
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 62893)
  Qua những hình ảnh, các bài viết của thầy cô bạn bè, chúng ta đang thấy lại từng khuôn mặt, dáng hình, tính cách của các ân sư, đưa chúng ta trở về con đường phát triển của mái trường xưa. Qua đó, câu nói “Cơm Cha-Áo Mẹ-Công Thầy” càng mang ý nghĩa sâu đậm hơn!