Danh mục
Số lượt truy cập
5,459,168

Hoàng Mai Đạt - CHUYỆN MỘT LÁ THƯ CẤT TRONG KINH THÁNH

07 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 37559)
Hoàng Mai Đạt - CHUYỆN MỘT LÁ THƯ CẤT TRONG KINH THÁNH

Chuyện một lá thư cất trong Kinh Thánh


kinh_thanh-1-large-content


Cuối tuần qua, người bạn đời của tôi thực hiện một công việc mà chúng tôi (nhất là tôi) muốn làm từ lâu nhưng không có thời giờ, và cũng không mấy hứng thú khi làm chuyện đó. Ấy là xem lại những món vật cá nhân và bỏ bớt đồ đạc cho nhà được thoáng rộng. Ở thời điểm tuổi đã xế trưa, bắt đầu thấy thấp thoáng bóng hoàng hôn của tuổi già, chúng tôi không muốn để lại quá nhiều thứ cho con cái phải quyết định “nên giữ hay bỏ” một khi cha mẹ đã ra đi vĩnh viễn.

Cho bớt vật dụng, quần áo của mình, đồ chơi cũ của con thì tương đối dễ, tặng sách thì khó hơn một chút nhưng cũng làm được (chúng tôi đã đành chia tay trong sự tiếc nuối và phải “xử lý” đâu chừng 500 tựa sách, phần lớn sách tiếng Việt được tặng cho một thư viện, phần còn lại thảy vô thùng rác recycle), đến hình ảnh lưu niệm, những trang nhật ký thì hơi khó vì chúng còn “dính” rất gần với những kinh nghiệm hiện hữu của tôi trên thế gian này.

Mỗi khi đọc lại một lá thư hay thấy một bức ảnh từ mấy chục năm trước, tôi không thể không dành một chút thời giờ để suy tư, sống lại thời quá khứ. Nếu tìm ra một tấm hình của hai vợ chồng lâu ngày không thấy, thế nào chúng tôi cũng thốt lên hoặc nghĩ trong đầu một câu y chang nhau, “Sao hồi đó mình trẻ đẹp vậy cà!” Lẽ đương nhiên chỉ trẻ đẹp, dễ thương đối với chính mình.

Có lần tôi rất đỗi “kinh ngạc” khi tìm lại được một kỷ vật mà tôi tưởng đã thất lạc từ lâu: bức thư tỏ tình dài lê thê dành cho “một người” mà nay chính là vợ tôi. Nàng vội cầm lấy bức thư cất vào tủ có ổ khóa rất chắc chắn, và tuyên bố, “Bằng chứng đấy nhé. Từng nói yêu em, viết mùi mẫn như thế nào thì bây giờ không thể chối cãi được đâu đấy.”

Một người khác còn ngạc nhiên hơn tôi gấp nhiều lần, và sung sướng chứ không ngượng ngùng, thẹn thùng như tôi khi nhận ra những dòng chữ do chính tay mình viết mấy thập niên trước. Người ấy là bà Marion Shurtleff, một bà cụ 75 tuổi đang sống tại Quận Cam của chúng tôi. Chuyện của bà Marion không chỉ được nhắc đến ở Nam California, mà ở tận Covington, tiểu bang Kentucky, người ta cũng viết tin về bà.

Bà Marion từng sống ở Covington thời thơ ấu. Mấy tháng trước đây, chính xác hơn nữa là vào đầu năm 2013 tại San Clemente, nơi bà đang an hưởng cuộc đời ở tuổi xế chiều, bà Marion đi bộ đến một tiệm chuyên bán sách mới và cũ. Ở các phố biển dọc theo miền duyên hải California, người ta thường thấy những tiệm bán sách mà có lẽ dành cho du khách muốn đọc truyện trong thời gian nghỉ mát. Bà Marion đến tiệm không nhằm mua sách để đọc giải trí, mà đến để tìm một cuốn Kinh Thánh ấn bản cũ để so sánh với cuốn Kinh Thánh ấn bản mới mà bà đang có ở nhà. Bà đã thắc mắc về một đoạn kinh, muốn biết đoạn ấy được chuyển ngữ như thế nào ở hai bản dịch khác nhau.

Từ một quán sách rất nhỏ hẹp, bà ôm cuốn kinh về nhà và không ngờ vài tháng sau bà khám phá một chuyện lớn, có lẽ là chuyện vĩ đại nhất trong đời bà. Đó là bà tìm thấy một lá thư do chính mình viết khoảng 65 năm trước. Bình thường thì tôi và bạn chỉ khám phá thư cũ cất trong thùng ở dưới garage hoặc trên gác xép. Hầu như chưa có ai nhận ra thư của mình ở một tiệm sách cũ. Kỳ diệu hơn nữa, thư nằm trong cuốn Kinh Thánh của một người khác.

Bà kể với báo chí địa phương về cuốn Kinh Thánh mua ở quán, “Tôi lật qua mấy trang sách, cảm thấy thích nên mua.” Về nhà, bà thấy có một tấm giấy màu vàng gấp ở bên trong. Bà không chú ý lắm đến tờ giấy, chỉ muốn đọc những đoạn kinh mà thôi. Bà xem cuốn kinh được vài lần.

Hai tháng trôi qua, bà bỗng thắc mắc về tờ giấy màu vàng và lấy ra xem. Đó là một lá thư được viết tay và ký bởi một người tên Mary Lou. “Tôi thấy tên này và nhận ra ngay đó chính là tên mình thời thơ ấu.” Khi trưởng thành và dời đi nơi khác, bà đã đổi tên từ Mary Lou sang Marion.

“Tôi nhận ra chữ viết của mình. Tôi la lên. Tôi run rẩy. Tôi khóc. Tôi nổi da gà và lạnh xương sống,” bà lão mũm mĩm, phúc hậu kể với một đài truyền hình.

Lá thư màu vàng là thư em gái Mary Lou từng viết trong một cuộc thi để được nhận một chuyên hiệu của Hướng Đạo Sinh. Trong những hàng chữ mà cô bé 10 tuổi đã viết có một dòng như sau: “Hãy thương yêu thú vật. Không bứt hoa. Không đạp trên cỏ.”

Bà Marion kể rằng bà đã viết những dòng chữ đó ở quê hương Covington cách xa San Clemente hơn 2,000 dặm.

“Làm sao lá thư đã đến đây? Tôi nghĩ nó có liên hệ tới người nào từng giữ lá thư này trong cuốn Kinh Thánh. Mà tại sao lại giữ nó chứ,” bà thắc mắc. Bà hy vọng thân nhân của một nữ huynh trưởng Hướng Đạo từng chấm điểm lá thư sẽ nghe tin này và liên lạc để bà biết thêm tin tức. Tiệm sách không có thông tin gì hơn về cuốn Kinh Thánh cũ.

Trước những câu hỏi chưa có giải đáp, bà tin rằng đây là một tín hiệu từ trên cao. “Có lẽ thư được gởi đến tôi vì một lý do nào đó. ‘Tại sao’ là một câu hỏi rất lớn mà tôi đang muốn biết,” bà nói. Đây có thể là sự dẫn dắt từ một đấng bề trên muốn giúp bà giữ vững niềm tin trên con đường tâm linh mà bà Marion đang bước lên.

Viết đến đây, dù muốn dù không tôi cũng nhận thấy chuyện lá thư kỳ lạ của bà Marion quả thật có liên quan đến hành trình tâm linh của bà. Sự việc bà tìm mua một cuốn Kinh Thánh để so với cuốn ở nhà cho thấy bà đang nghiên cứu những điều gì đó về một thế giới vô hình đang ở ngay bên cạnh chúng ta. Thế giới đó có hiện hữu hay không cũng tùy niềm tin của mỗi người. Nếu tin thì bạn sẽ nhận được những tín hiệu siêu nhiên cho riêng bạn, tôi đoán chừng, cũng tương tự như tin rằng ngoài kia có rất nhiều người tốt thì bạn sẽ gặp những người tươi cười với bạn, còn cho rằng ai cũng bất lương thì bạn sẽ thấy toàn những người khó ưa, đáng sợ như kẻ có ý đồ muốn hại bạn.

Câu chuyện về lá thư 65 năm của bà Marion nghe mơ hồ như bao câu chuyện khác từng được kể trên thế gian. Thế nhưng đâu đó đã hiện ra một mũi tên chỉ đường cho tôi ở tuổi “đã qua đỉnh đồi,” nhắc cho tôi biết sự hiện hữu của một thế giới vượt bên ngoài sự giải thích của lý trí. Mũi tên đó chắc hẳn chỉ đường cho tôi đi đúng hướng trong “thung lũng của bóng tối” thường được gợi nhắc trong Kinh Thánh, vượt qua màn đêm si mê luôn được nói đến trong Kinh Phật, để nhận ra một chút ánh sáng lung linh giữa dòng đời vô tận.


Hoàng Mai Đạt

Nguồn: "http://hoangmaidat.wordpress.com."

20 Tháng Bảy 2019(Xem: 32)
Kính chúc các Thầy cô luôn khỏe mạnh và an vui. Chúc các bạn hạnh phúc và bình an bên gia đình. Ngày hè sang năm chúng ta lại gặp nhau đông vui và có nhiều đổi mới. Nguyện ơn trên gia hộ chúng ta.
20 Tháng Bảy 2019(Xem: 30)
Ở Mỹ hơn 44 năm, lần đầu tiên Tôi solo theo ACE ĐMNQBH đi xe đò Hoàng từ OC lên San Jose tham dự Ngày Họp Mặt Truyền Thống THNQBH2019, tổ chức tại Bắc Cali,vào dịp Quốc Khánh HK July Fourth
18 Tháng Bảy 2019(Xem: 18)
Cứ nhớ mãi cơn mưa ngày ấy Thèm nụ hôn mà sợ quá đi thôi Sao vụng về để lỡ một thời Tuổi thần tiên ngày em mười sáu.
29 Tháng Sáu 2019(Xem: 253)
Kính chúc ngày họp mặt thành công tốt đẹp. Chúng ta sẽ có một buổi tối trọn vẹn tình thầy trò. Những món ăn ngon, văn nghệ thật hay và một đêm không quên đầy kỷ niệm đẹp.
26 Tháng Sáu 2019(Xem: 260)
Mặc cho thế sự xoay vần Hằng năm tháng bẩy ân cần nhắc nhau. Thời gian thấm thoát qua mau. Tới ngày Hôi Ngộ năm sau hẹn về.
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 1226)
Lạc Dương đêm nay, sương lặng buồn, Lữ Quán nhớ tình khách viễn phương. Rũ lá, thông không còn reo nữa, Chỉ có trăng sầu, với tiếc thương.
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 248)
Bố ơi ! Bố ở đâu Thời gian trôi qua mau Vùi thanh xuân của mẹ Những tháng ngày khổ đau. Nhìn mẹ đứng lặng yên Buổi chiều nắng nhẹ vương Mắt mẹ buồn rưng lệ Con thương quá là thương
18 Tháng Năm 2019(Xem: 708)
Đường về Bắc Cali năm nay sẽ ghi thêm trong ký ức mỗi người những kỷ niệm để đời mãi không phai. Ghi tên tham dự ngay các bạn nhé. Hẹn gặp nhau ngày đại hội Ngô Quyền lần thứ 18 tại San Jose
17 Tháng Năm 2019(Xem: 620)
Đau lòng nghe chuyện về quê cũ Chạnh nhớ em Nhàn, hẹn với tôi Nếu có kiếp sau xin hãy đợi Sẽ cùng sum họp nhé! Nhàn ơi!
17 Tháng Năm 2019(Xem: 450)
Đôi dòng tâm sư ân tình Nguyện cầu Em được An Bình, Tâm Thân. Chắp tay khấn nguyên lâm râm. Ơn Trên Em được Hồng Ân thật nhiều.
17 Tháng Năm 2019(Xem: 611)
Phật tâm ở mỗi con người, Quay về Chánh Pháp tìm nơi an nhàn. Bánh xe chuyển Pháp rõ ràng, Quy y Tam Bảo lạc an cuộc đời.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 510)
Thủy triều xuống sóng xa bờ câm nín Thôi hát ca để lại tâm sự buồn Xa bờ sóng mãi vấn vương Bờ xa sóng gởi, tình thương đất trời.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 826)
Chữ Nhẫn mang theo suốt cuộc đời Tâm thanh thản sống thật an vui Kiếp người ngắn ngủi từ bi Nhẫn Cực lạc nẻo về được thảnh thơi.
10 Tháng Năm 2019(Xem: 1329)
Lúc đang yêu, Tiếng Lòng hăm hở, Suốt canh thâu, thổn thức khôn cùng. Khi hết yêu, trầm lắng lạnh lùng, Như tắt nghẻn, mịt mùng xa vắng!
10 Tháng Năm 2019(Xem: 502)
Con sẽ tiếc sao hẹn lần hẹn lữa Mất mẹ rồi, quà cáp cũng bằng thừa Mother's Day con đã nhớ hay chưa. Về bên mẹ chỉ một ngày cũng đủ.
08 Tháng Năm 2019(Xem: 1318)
Lâu quá không về, thăm làng xưa, Vẫn nhớ âm thầm, trong nắng mưa. Bao rặng tre xanh, còn hay mất ? Tình Quê ơi! Thương mấy cho vừa.
07 Tháng Năm 2019(Xem: 479)
Lỡ mang trọn kiếp anh hào Thì thương với nhớ gởi vào biển khơi Miên man nhìn giọt sương rơi Đợi người tựa kiếm mặt trời mùa Đông...
04 Tháng Năm 2019(Xem: 405)
Đã biết rồi, thế gian này mênh mông Vầng trăng vẫn trên cao ngự trị Thức giấc những đêm dài mộng mị Hối hận lắm rồi, quay lại về không.
04 Tháng Năm 2019(Xem: 623)
Một ngày như thể mọi ngày Đường trần ánh nguyệt khi đầy khi vơi Cần chi thêu dệt, vẽ vời Chén thề dưới nguyệt, mấy người còn ghi?
04 Tháng Năm 2019(Xem: 417)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 633)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
27 Tháng Tư 2019(Xem: 1614)
Thương hoa ngắn ngủi, cuộc đời mình, Mến người Hoa Đào, Phú Sĩ Sơn . Đã ghi vào tôi, bao cảm xúc, Thấy người, thương sao Nước Non mình!
27 Tháng Tư 2019(Xem: 505)
Mối tình đầu đến bây giờ, Mỗi khi Xuân tới thẫn thờ nhớ Hoa. Nhìn Hoa Đào nhớ thiết tha. Tuổi vàng còn vẫn xót xa tiếc hoài.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 490)
Xin nắng đừng phai trên cầu hò hẹn Để cho mình gặp lại cố nhân xưa Nắng vẫn vàng, mây chạy, gió đong đưa Ngàn tâm sự ngân nga trong nỗi nhớ...
26 Tháng Tư 2019(Xem: 623)
Ta buồn. Lòng ta tràn bi phẩn Thương cảm quần nhân sống ngậm ngùi Bất lực, ta gào lên thảng thốt “Trả ta về với cát bụi! Đi thôi “
26 Tháng Tư 2019(Xem: 501)
Thế nhé, mình ơi hồi âm đi Kể chuyện tình yêu thật lâm ly KBC miệt dưới gửi cho lẹ Tháng tư gợi nhớ thuở phân kỳ.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 702)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.