Danh mục
Số lượt truy cập
6,054,275

H.V.H - HÌNH BÓNG NĂM XƯA (hay Mây Trắng Ngang Trời phần tiếp theo)

11 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 49605)
H.V.H - HÌNH BÓNG NĂM XƯA (hay Mây Trắng Ngang Trời phần tiếp theo)

 Hình Bóng Năm Xưa.

 

 (hay Mây Trắng Ngang Trời phần tiếp theo)

nho_nha-content

 

  Ở đời hay có những chuyện bất ngờ, trớ trêu... Để giúp bạn không mất mối buôn bán, từ một tỉnh khác, ông Huy đã qua nơi này ngồi sạp bán... vé số... Ông Thành đi rồi, đến khoảng 11g trưa ông Huy đã bán được thêm vài chục tờ vé số và… giải 4 bài toán! Có chuyện lạ kỳ này vì một số học sinh con em các gia đình lao động nghèo quanh đây hay ra nhờ ông Thành giải giùm một số bài toán mà chúng học ở trường. Tội nghiệp bọn trẻ, ông Thành làm việc này cả năm nay rồi, Ông Huy đến thế chỗ nên... lãnh đủ là vậy! Nhưng công bằng mà nói, cha mẹ hoặc bản thân học sinh lâu lâu có cây nhà lá vườn gì đó mang ra tặng “thầy”. Hoặc thỉnh thoảng cũng mua… vé số ủng hộ.

 Ông Thành vẫn chưa về, ông Huy đang lúi cúi ăn cơm… hộp. Bất chợt có chiếc xe du lịch đắt tiền, màu xám trắng, dừng ngay lề đường, trên xe một bà nhà giàu đứng tuổi bước xuống, hướng về bóng mát cây trứng cá, nơi có bàn vé số của ông… Huy.

 Người đàn bà lạ cất tiếng hỏi:

- Dạ, xin lỗi… cho tôi hỏi đường đi đến... . (Ông Huy ngước mặt lên khi đang ăn dở muỗng cơm. Cả hai cùng sửng sốt!) A!... xin lỗi có phải là… là … anh Huy!?

- Hà Thanh!? Thốt lên xong, ông Huy chợt muốn mình có một phép mầu nào đó để… tan biến đâu cho rồi! Không ngờ gặp lại Hà Thanh trong hoàn cảnh này. Không dằn được cảm xúc, Hà Thanh nói, giọng dường như trách móc xa xôi một… kẻ vô hình nào đó:

- Sao nghe nói anh về tỉnh, làm ăn cũng được, lại cưới…

- … Cưới vợ… giàu à! - Tự nhiên giọng ông Huy trở nên hơi rắn và... lạnh tanh.

Hà Thanh bình tĩnh và thực tế trở lại, biết rằng chỉ có thể nói chuyện nhiều vào dịp khác thôi, còn bây giờ quá bất tiện và mình cũng không có... thời gian :

- Thôi, buôn bán thế này sao được! Anh về làm giám sát công trình xây dựng cho một công ty quen của Thanh đi, lương cao, ổn định hơn. Người ta đang rất cần người đáng tin cậy!

 Và ngoái nhìn về chiếc xe – nơi có mấy bà bạn đang chờ – Hà Thanh nói gần như thôi thúc lẫn chút... nài nỉ:

- Đang có người chờ, anh cho Thanh số điện thoại đi, sẽ nói chuyện về… việc làm.

 Tình cảnh như thế này khiến ông Huy lúng túng, căng thẳng như một cậu học trò quên bài trước mặt… cô giáo! Ông nói:

- Tôi không làm được đâu! Buồn quá, qua bên này chơi với bạn, rồi… bán vé số… giùm bạn thôi!

 Nhìn ông Huy mặt mày buồn thiu, mặc chiếc áo… hàng hiệu nhưng đã cũ và có nguồn gốc là… hàng đã qua xử dụng! Đội cái nón rơm của người ta đi chơi biển và xong rồi… vất bỏ đâu đó! Bà Hà Thanh ấm ức nghĩ trong… bụng: Cái ông này không bao giờ nói dối cho... coi được! Nhưng rồi bà cũng... lên tiếng, giọng trở nên nghèn nghẹn và có ẩn chứa chút gì đó… tha thiết:

- Anh Huy, chỉ có...có số điện thoại thôi mà!

 Đã vượt quá mức chịu đựng của lòng mình, trái tim xốn xang đập nhanh trong lòng ngực, ông Huy cố nén cảm xúc, mím môi và sau cùng có một quyết định không ngờ:

- Vậy Thanh đọc... số điện thoại đi! – Bà Thanh đọc số, ông bấm bấm. Điện thoại trong “sac” tay bà có chuông! Gương mặt giãn ra, bà Hà Thanh có vẻ tươi tỉnh và hài lòng, nhưng còn cố… vớt vát, nói sẽ mua hết… vé số. Tự ái, ông Huy nhanh miệng:

- Có người dặn rồi, còn ít thôi! - Bà Thanh nhanh chóng lấy ra một tờ giấy bạc đặt lên bàn, nói: “Vậy Thanh lấy xấp vé số này”. Xong xuôi bà nói tiếp, bằng một giọng nói hình như còn ẩn chứa biết bao điều (!):

- Thôi,... chào anh, Thanh đi công việc, sẽ sớm gặp lại… .

 Bà vội quay ra bước vào xe, hai bà bạn và một bà nữa kiêm luôn lái xe đang chờ. Một bà ái ngại nhìn bà Thanh hỏi:

- Sao đi hỏi thăm đường gì mà lâu quá vậy? Mà tôi thấy mắt bà giống… khóc quá!?

 Lần này lại đến bà Thanh nói dối và nói dối cũng… coi không được!:

- Chậc! Mấy ông xe ôm hút thuốc gì như… khói xe lửa!!

 Rồi bà lại móc trong “sac” tay, lấy cặp kính đen thời trang ra mang! Có bà bạn trúng được mấy lô đất trở nên giàu có, sắm xe con, rủ bà đi theo chơi... . Thật ra bà đã xin đi định cư ở nước ngoài nên chẳng thiết tha gì. Nhất là bây giờ, cuộc đi tìm mua đất trên Bình Phước của cả nhóm đối với bà hầu như không còn ý nghĩa nữa! Bà mong sao sớm xong việc! Sớm quay về nhà!

 * * *

 Bà Hà Thanh đi rồi, ông Huy còn thẫn thờ suy tư! …Thời đi học quả thật ông (và có thể Hà Thanh nữa) duy nhất chỉ lo việc học hành mà thôi! Không hề có lời yêu đương hoặc hứa hẹn gì với nhau hết. Nhưng không lẽ như người ta thường nói, những gì chưa trọn vẹn với nhau sẽ trở nên vô cùng đẹp đẽ và gợi nhớ suốt một đời !?

 Buồn buồn, ông viết ra mấy câu thơ vào mặt sau của tờ kết quả dò số cũ… Lúc đó ông Thành cũng vừa về.

 Cánh lái xe ôm gần đó xầm xì… Hình như cái bà sang trọng đi xe hơi tới hỏi thăm đường là… “quen” với ông Huy. Lúc ra về mặt bà ấy buồn lắm và có vẻ như… bà ấy khóc!

 Kể lại cho bạn nghe đầu đuôi sự việc vừa xảy ra đồng thời cũng dặn dò cách thức… ứng phó, xong ông Huy nói tiếp:

 - Thôi đầu giờ chiều nay tôi về, buồn nên qua ông. Bây giờ lại buồn nữa nên về nhà thôi. Tôi còn thiếu ông… một bài thơ vì thua ván cờ cuối, tôi trả ông trong hộc bàn vé số đó!

 Biết không ngăn bạn mình được, ông Thành đành để ông Huy về, nhưng không quên dặn dò: “Lâu lâu qua đây chơi nhé!”

 * * *

 Về đến nhà gặp cậu con trai Út và bà Năm, cả hai ngạc nhiên nhưng không có ai hỏi ông sao về sớm. Ông chỉ tự giải thích: “Ở nhà thì buồn, qua anh Thành cũng không được vui! Và vì… nhớ nhà nên đi về!”

 Đến tối, sau một bữa quây quần ăn tối hơi trễ và có phần khá… cầu kỳ do bà Năm sửa soạn, cậu Út gặp ông Huy và nói nhỏ với vẻ bí mật và hóm hỉnh:

 -Con đã vào trang web trường học của Ba ngày trước, có nhiều điều hay, thú vị lắm! Và đọc truyện ngắn của Ba viết nữa.

 Tạm dừng, nhìn ông một thoáng, cậu tiếp:

 - Con đã quyết định tuần sau đi… dạy kèm thế đứa bạn 1 – 2 tuần lễ. Thử một lần nữa xem sao?

 Ông Huy vô cùng ngạc nhiên. Trước đây cậu Út cũng có lần thử đi dạy kèm. Khi tìm đến nhà học trò, có 2 cô bé, một tóc vàng, một tóc đỏ ra mở cổng và nói là nhầm số, cuối đường còn có số nhà giống như vậy. Báo hại, sau khi chạy xe một vòng, quay trở lại chỗ cũ, bấm số điện thoại gọi thử, tiếng chuông trong nhà vang lên, 2 cô gái vừa rồi bước ra và… cười rú lên: “Ông “thầy” đi dạy kèm bằng xe tay ga xịn quá nè tụi bây ơi!”. Tội nghiệp thằng “nhỏ”, mới qua 20 tuổi, cao hơn mét tám (cao hơn ông gần gang tay) lập cập, lóng ngóng lập tức quay xe về! Khỏi nói, cậu Út một đi không trở lại, về nhà nói với ông là không thể và không bao giờ làm gia sư nữa! Vậy mà lần này…

 Ông khuyên con:

 - Con nên nhớ, thật ra mẹ không muốn cho con đi làm thêm đâu! Riêng Ba ủng hộ vì đi làm thêm để “tăng vốn sống ở đời” cho con, chớ không phải kiếm tiền để đi học như Ba ngày xưa! Vì vậy con phải coi việc học là ưu tiên!

 Cậu Út dạ nhỏ và nói:

 - Con dạy thế chỉ 1 - 2 tuần lễ, giúp thằng bạn thôi. Ba yên lòng đi!

 Thằng “nhỏ” quay lưng về phòng riêng, ông vẫn nhìn theo: “Hồi học phổ thông, tuy theo ban A (Ban Toán, Lý, Hóa) nhưng nó vẫn có khiếu và rất khá môn Văn”. Có người nói nó giống ông nhiều, và cũng có… chiều ngược lại.

 Riêng ông vẫn khâm phục những kỳ diệu của hóa công trong việc di truyền! Cậu Út có giống ông đấy, nhưng tóc dày hơn là… của bà Năm. Bàn chân to (to hơn cả chân ông) mang giày cỡ 43 lại là… giống bàn chân của ông.

 Nghĩ lại cũng tội nghiệp bà Năm. Sống với nhau thấm thoát đã hai mươi mấy năm. Bà với ông chỉ có một cậu con trai. Hai đứa con của ông mỗi đứa lại có một … mẹ! Bà lập “danh sách” sắp xếp theo thứ tự và con của bà trở thành và được gọi là… cậu Út!

 Hôm sau, trong lúc ra sau nhà thả cần câu cá giải khuây, đến gần trưa, điện thoại ông Huy có chuông! Của ông Thành gọi qua cho biết chiều hôm qua bà Hà Thanh có điện đến số máy của ông đến 3 lần!!! Vì ông Huy đã dặn trước nên ông Thành không nghe. Không ngờ vừa rồi, bà ấy đi … taxi lên, đến ngay gốc cây trứng cá, có bàn vé số, chủ ý tìm ông Huy nhưng đã gặp ông… Thành!

 Khỏi nói cũng biết tình hình như thế nào! Ông Huy nói với bạn qua điện thoại:

 - Thà rằng như vậy rồi sẽ qua đi! Để nếu có gì ảnh hưởng đến gia đình… mỗi người thì… khổ lắm! Dù tôi với Hà Thanh ngày xưa… chưa đi đến đâu cả! Chỉ lo học hành thôi! Ngừng máy nghe?

 Tiếng ông Thành gần như hốt hoảng:

 - Chưa, chưa! Bà ấy có hỏi số điện thoại của ông, nhưng tôi nói tôi không được phép, mong bà hiểu và… thông cảm! Rồi thấy bà ấy ra về buồn quá, nên tôi có gởi bà ấy một… bài thơ!

 Ông Huy chết lặng:

 - Bài thơ nào!?

 - Bài thơ Mây trắng ngang trời” ông… trả nợ đánh cờ thua tôi!

 Ông Huy lắc đầu, thiểu não nói cộc lốc:

 - Thôi được rồi! – Nhưng cái ông già “luật sư hụt” nhanh miệng:

 - Không sao đâu! Ông đâu có ký tặng “người ta”. Theo tôi có 3 tình huống xảy ra: Thứ nhất, người ta lên xe và… vất qua cửa xe. Thứ hai, về để vào nhật ký nếu có viết… nhật ký. Thứ ba, gởi vào cất ở két… lưu giữ giấy tờ có giá trị tại Ngân hàng! Nhưng nói vậy chớ tôi đoán là trường hợp thứ nhất là dễ… xảy ra hơn hết!

 Biết bạn mình bông đùa cho đỡ… căng thẳng, một lần nữa ông Huy nói ngắn gọn:

 - Thôi… được rồi! – Trước khi 2 bên tắt điện thoại, ông Huy còn nghe từ điện thoại bên kia hình như có tiếng… thở dài!

 Cái phao màu cam sáng rực của cây cần câu động đậy mạnh. Ông Huy nhìn về phía mặt nước nhưng có hay biết gì đâu!

 Mấy câu thơ mới viết ông làm sao quên được:

 … … … … … …

 Xin lòng chỉ bâng khuâng

 Tim chớ nên thổn thức

 Xưa ta dại, ta khờ

 Nay ta mãi còn ta!?

 ... ... ... ... ... ...

  H.V.H

 ( Huỳnh văn Huê, chs Ngô Quyền )

 


 

21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 48)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 46)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 77)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 506)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 209)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 226)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 229)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 218)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 503)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 234)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 287)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 263)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 271)
Đêm Halloween đốt hương em thủ thỉ Ma năm nay không xin kẹo "Trick or Treat Ba ngày tới bầu Tổng Thống định kỳ Mà kết quả sao lần này đáng sợ.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 400)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 316)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 540)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 499)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 404)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 574)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 561)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 537)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 687)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 703)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 656)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 790)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!
24 Tháng Chín 2020(Xem: 783)
Trăng Thu đủng đỉnh qua vườn Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi? Gió thu lùa vạt mây trôi Để trăng in đậm dáng người phương xa
19 Tháng Chín 2020(Xem: 837)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 733)
Từ biệt Portland về Cali Hai nơi cháy lớn ở và đi Tàn tro mắt đỏ tôi xoa mãi. Tháng chín năm nay thật ai bi.