Danh mục
Số lượt truy cập
6,256,976

Thúy Message - NHỮNG NGƯỜI XẾP ĐI QUA ĐỜI TÔI

Sunday, July 25, 20219:13 PM(View: 399)
Thúy Message - NHỮNG NGƯỜI XẾP ĐI QUA ĐỜI TÔI


Những Người Xếp Đi Qua Đời Tôi

 
HINH-VIET-VE-NUOC-MY
Xếp. (hình minh họa – nguồn: https://www.businessinsider.com)

 


Tác giả  là một cựu nữ sinh Gia Long. Thúy Messegee vượt biên khỏi Việt Nam năm 1982, sang Mỹ năm 1983, đi học lại bằng kế toán, và làm việc cho đến nay.  Từng sống ở Cali nhiều năm, hiện tại sống và làm việc ở miền Đông, thuộc vùng DC, Thủ Đô Hoa Kỳ.7/2021

 

***

 


Năm nay là năm “rửa tay gát kiếm” sau 30 năm làm việc tại công ty. Tú bần thần ôn lại quãng đời làm việc trên quê hương Việt và trên đất Mỹ, những nghề ngỗng, thăng tiến, thất bại, vinh quang, đau buồn, và cả những vị xếp mình đã phục vụ trong đời.
 
Năm 1978 Tú tốt nghiệp bằng cử nhân, lứa gặt hái đầu tiên của chế độ XHCN tại miền Nam, được chế độ giao trọng trách làm “con người mới”. Tú đỗ đầu lớp, nên được cấp “bằng đỏ” theo truyền thống của các đại học Liên Xô. Nghĩ thật tội, thời ấy giấy má thiếu thốn, nên mảnh bằng của Tú thay vì màu đỏ thì đổi sang… màu nâu! Các bạn khác lãnh bằng bình thường là bằng xanh thời may nhận được “bằng đúng màu”, chứ nó đổi sang màu xám hay màu đen thì lại càng oái oăm!
 
Tú được giữ lại trường học thêm một năm bổ túc để dạy lại đại học năm thứ nhất. Chuyện này cũng chỉ xảy ra tại chế độ XHCN. Ngày xưa các giáo sư dạy đại học đều có bằng cao học hay tiến sĩ, và nếu dạy bộ môn ngoại ngữ thì tất cả đều tốt nghiệp tại những trường danh tiếng tại nước ngoài. Đến thời xuyên tâm liên chữa bá bệnh và rau muống bổ hơn thịt bò thì sinh viên tốt nghiệp “quốc nội” như bọn Tú cũng được đưa lên dạy lớp đại học, có sao đâu!
 
Những năm tháng mới vào nghề, Tú vất vả vô cùng nhưng chẳng thể nào qua đêm mà nâng cấp trình độ của mình được. Sách vở hạn chế, cơ hội tiếp xúc trao đổi với nước ngoài hoàn toàn không có. Mỗi tuần Tú mang xấp bài của sinh viên đến nhà cô trưởng bộ môn nhờ cô giúp đỡ. Viết tiếng Anh thì Tú viết được, nhưng sửa bài luận Anh Văn cho sinh viên thì Tú không tin tưởng chính mình. Cô nhẫn nại ngồi dò từng bài với Tú. Đối với những thành ngữ được dịch từng chữ từ tiếng Việt sang tiếng Anh một cách ngây ngô, cô có một bồ thành ngữ tiếng Anh đáp ứng ngay, gặp Tú là đầu hàng vô điều kiện! Có lúc cô lại bảo: “Em này học chương trình Pháp đây, tiếng Pháp có thành ngữ như thế này, nhưng tiếng Anh nói thế này!” Trên bàn cô la liệt những bộ từ điển đồ sộ, Anh-Việt Việt-Anh, Pháp-Việt Việt-Pháp, Anh-Pháp Pháp-Anh, v.v. Nói đến đâu cô lại mở ra tra cho Tú xem. Cuối ngày Tú mang xấp bài của sinh viên ra về mà lòng mừng khấp khởi vì bài các em đã được người giỏi lão luyện sửa cho chỉn chu, mình đã không hại các em vì tay nghề non nớt của mình! Phần Tú cũng học hỏi được bao điều. Cô vừa là xếp, vừa là thầy, vừa là người nâng đỡ dìu dắt từng bước chập chững trong nghề cho Tú. Tú nhớ đến câu thành ngữ “Không thầy đố mày làm nên” mà thấm thía vô cùng.
 
Thế rồi Tú bước chân xuống thuyền…
 
Ngày mới bước chân sang Mỹ với tư cách tỵ nạn, gia tài có 40 đô la trong túi, Tú chẳng tìm được việc gì đáng gọi là nghề, mà như con ngỗng lạc đàn ngơ ngác giữa bãi ruộng hoang. Bằng cấp giấy tờ khi đi vượt biên không dám mang theo, xe hơi và bằng lái xe không có để di chuyển đến những nơi có công việc tốt, cả chỗ ở cũng không, Tú nhận chân bê bát đĩa dọn dẹp trong một nhà hàng chủ người Việt. Tú ở trong gian bếp của chủ không dùng đến vì gia đình ăn tại nhà hàng rồi mới về nhà. Nhà hàng bán kiểu buffet nên Tú cứ phải ba chân bốn cẳng chạy xoành xoạch dọn đi những đĩa khách đã dùng bỏ sang một bên, để khách còn hăm hở đến quầy thức ăn đơm một đĩa to đùng khác bê về bàn tiếp tục ăn lấy ăn để, cứ như ngày mai là tận thế hay sao ấy. Đêm về ngủ trên chiếc giường tạm kê trong gian bếp, hai bàn chân đau dần, Tú nhiều lần bất chợt thức giấc nửa đêm, bắt gặp hai tay đang xoa bóp chân đau trong giấc ngủ. Nhà hàng như một xã hội Việt nam phong kiến thu nhỏ lại, hoàn toàn cách biệt với xã hội Mỹ bên ngoài. Ông chủ lấy cô chị rồi “bứng” luôn cô em, hai giòng con sống chung một nhà. Chủ hằng ngày hách dịch đay nghiến người làm bằng những lời nói cay nghiệt trên đầu trên cổ, người làm trả thù bằng cách ném vỡ bát đĩa hay vất bỏ thức ăn sau lưng chủ. Đêm đêm sau khi nhà hàng đóng cửa họ về nhà share phòng tụ tập bài bạc đến khuya, sáng hôm sau lại carpool với nhau đến nhà hàng làm việc vì không có cách gì thoát khỏi tình cảnh cùn đường không lối thoát đó để hội nhập với xã hội Mỹ. Đôi khi Tú nhớ lại những đồng nghiệp thời ấy và phân vân không biết ngày nay họ ra sao.
 
Dần dà Tú nhận được bằng cấp bên VIệt Nam gửi qua. Tú tìm được việc làm “cổ trắng” tại một học khu có trung tâm dạy English As A Second Language (ESL) cho học sinh ngoại quốc mới đến Mỹ. Đã quen với học trò Việt nam lễ phép và tôn trọng thầy cô, Tú thất điên bát đảo với lũ học trò ngỗ nghịch không coi thầy cô ra gì bên Mỹ. Không nắm được kỷ luật lớp thì không cách gì truyền đạt kiến thức. Tú thấy mình tài hèn sức kém, ngày cuối tuần nhức đầu bưng bưng, tự giam mình trong nhà sầu khổ chẳng thiết ra đường vui chơi cuối tuần.
 
Vài tháng sau hết năm học, trong kỳ nghỉ hè Tú lẳng lặng xin một chân thư ký cũng tại học khu đó, từ bỏ “chức quyền” giáo viên. Công việc của Tú là thu xếp xe bus cho những trẻ em khuyết tật không thể tự mình đón xe trường với các bạn đồng lứa tại một địa điểm chung gần nhà, nên được xe riêng đến tận nhà đưa đón. Tan trường nếu phụ huynh không có mặt ở nhà để nhận con em thì xe bus sẽ không để cho em xuống xe vào nhà một mình mà đưa em về học khu để Tú quản lý. Thế là phải gọi về trường xin số liên lạc khẩn cấp của người thân quen, truy tìm cho đến khi có người đến nhận các em, hay đôi khi chỉ cần biết phụ huynh đã về đến nhà thì ông giám đốc sẽ lái xe đích thân đưa em về giao lại. Thời ấy chưa có điện thoại di động nên việc dò cho được người thân các em vất vả vô cùng. Mùa giáng sinh thường có cảnh phụ huynh đi mua sắm bị kẹt xe về trễ giờ nhận con. Có khi gọi vào sở cho ông bố vì bà mẹ không có nhà thì bị quát mắng là đừng phá rối giờ tôi làm việc, cứ cố gắng gọi vợ tôi đi, v.v...
 
Thỉnh thoảng Tú phải tham dự một màn “đuổi bắt cụp lạc” trong văn phòng khi một em khuyết tật nặng nổi xung chạy vòng vòng không chịu ngồi yên. Có em đi bậy ra quần Tú phải mở cặp em lục tìm quần sạch để thay, thì chỉ tìm thấy chiếc quần dự trù cũng đã vấy bẩn đầy xú uế!
 
Thế mới cám cảnh cho những cha mẹ phải ngày đêm nuôi con khuyết tật như thế. Và cũng cám cảnh cho những thầy cô dạy các lớp khuyết tật.

Công việc vất vả nhưng văn phòng 5 người vui vẻ thân thiết như trong gia đình. Ông giám đốc chương trình trẻ khuyết tật hiền như ông bụt và có nụ cười rất phúc hậu. Có lần Tú bị áp lực công việc quá căng đầu, lại bị bên xe bus quát tháo trong điện thoại, nên Tú khóc òa ngay tại chỗ không kìm được. Con bạn thân là thư ký trưởng hộc tốc chạy vào lôi ông giám đốc ra giải quyết:
 
 “Dick này, Tú nó khóc kìa!”
 
Ông Dick bước ra hỏi han sự tình rồi gọi công ty xe bus mắng cho chúng mấy mắng. Sau đó ông quay lại an ủi Tú:
 
 “Cô đừng buồn mấy chuyện này. Chúng tôi không trả tiền cô xứng đáng để cô phải bị bắt nạt như thế. Bỏ qua đi nhé! Đừng chấp bọn chúng!”
 
Đúng là “xếp” Mỹ! Chỉ một lời nói nhẹ nhàng, một cử chỉ ân cần đã làm tan những nỗi đau đớn nhức nhối trong công việc.
 
Cũng nhờ trong 7 năm “nương náu” tại học khu này mà Tú ban đêm đi học bán thời gian tại đại học cộng đồng Chabot College rồi chuyển lên trường 4 năm California State University Hayward.  Trường nằm trên đồi cao, khi chạy trên xa lộ 880 ngang qua Hayward có thể thấy được căn nhà 16 tầng trên đỉnh đồi.  
 
Mỗi ngày sau 8 tiếng làm việc văn phòng, Tú đánh xe lên đồi học chương trình ban đêm về Business Administration. Tối thứ hai & thứ tư lấy một lớp, tối thứ ba & thứ năm lấy một lớp, ngày thứ bảy & chủ nhật bới cơm vào thư viện học bài làm bài.
Người ta thường nói, có cố gắng sẽ có thành công. Đó cũng là châm ngôn trong cách sống và làm việc của Tú với hoàn cảnh này.  Tú phải vất vả trần thân trong 7 năm dài đằng đẵng mới xong mảnh bằng cử nhân. Có những đêm ngồi trên ghế mà buồn ngủ rục, chỉ cố gắng làm sao ngồi yên trên ghế đừng ngã lăn đùng xuống đất, chuyện tiếp thu bài vở là … chuyện phụ! Có những khóa kẹt lớp Tú phải lấy một đêm hai lớp, từ 6 giờ đến 8 giờ và từ 8 giờ đến 10 giờ đêm. Xong lớp 1, Tú lên xe lái sang building khác để dự lớp 2. Tình tang thế nào mà đánh xe bon bon xuống đồi trên đường “hồi gia” lúc nào không hay, đến lúc sực tỉnh đành tiu nghỉu quay đầu xe trở lại lên ngồi lớp tiếp.
 
Đến mùa thi Tú gục lên gục xuống với cuốn sách dày cộm, để đèn sáng lòa khắp các phòng suốt đêm, lỡ khi ngủ gục thì một chốc sau cũng phải tỉnh giấc vì đèn sáng chói mắt, vô phòng tắm rửa mặt rồi gật gù ôm sách tiếp đến sáng.
 
Học bán thời gian vào ban đêm suốt 7 năm trường, ngày ôm mảnh bằng B.S. kế toán, Tú đã 36 tuổi, gần đáng làm “mommy” những sinh viên tốt nghiệp cùng khóa. Năm đó Tú dùng mảnh bằng mới... tậu để đổi nghề. Tú vào làm cho một công ty xây cất lâu đời tại San Francisco, đã từng xây những công trình nổi tiếng như cầu Golden Gate, đập Hoover, v.v.
 
Công việc đổi thay bao bận, xếp đổi thay bao lần, cũng gặp đủ bi hài kịch trên đời.
 
Bà xếp đầu tiên cực kỳ thông minh và dễ thương, mặc dù bà giám đốc kế toán thỉnh thoảng cho Tú biết là bà “nổi tiếng khó tính trong công ty” đấy, cô được bà quí mến là không dễ đâu. Bà rất nhỏ nhẹ, làm việc âm thầm, nhưng công việc thử thách gì giao cho bà đều được giải quyết ổn thỏa bằng cách vận dụng cái mới, cái sáng tạo vào công việc chứ không khư khư ôm mấy bài học vỡ lòng từ hồi nẳm ra xài đi xài lại. Bà để cho Tú nghĩ ra cách giải quyết công việc theo sáng kiến của mình chứ không buộc theo khuôn khổ cứng ngắc đã làm từ trước. Mỗi lần Tú làm được việc gì hay ho là bà bước vào phòng bà giám đốc cười rạng rỡ “khoe” thành tích của Tú. Tú còn nhớ làm việc với bà một thời gian thì bà chuyển công tác ra nước ngoài cùng với chồng. Buổi chiều cuối trong văn phòng bà đang ngồi trước đống thùng bè hỗn độn gồm giấy má hồ sơ để chuyển đi, bỗng đến 3 giờ bà lên tiếng: “Bây giờ thì chuyện gì cũng phải dẹp lại, tôi phải làm một việc rất quan trọng.” Việc gì thế nhỉ? Thì ra bà ra ngồi một góc hý hoáy viết một tờ thư khen thưởng và giới thiệu cho Tú (letter of recommendation) mặc dù Tú không hề yêu cầu.
 
Trời ơi, xếp cũ ơi, còn tình người nào sâu đậm được như vậy!
 
Dần dà Tú học thêm lấy chứng chỉ chứng chỉ quản trị kế toán (CMA – Certified Managerial Accountant) nên xin đổi sang làm một bộ phận khác để lấy được số giờ thực hành mà chứng chỉ đòi hỏi.  Bà xếp “thiên thần” ngày xưa lúc đó đã mãn nhiệm kỳ ở nước ngoài và trở lại làm xếp của Tú. Nghe tin Tú được bên kia nhận, bà bị shock phải ra khỏi văn phòng xuống đường đi một vòng cho dịu đi nỗi thất vọng. Thương bà làm sao!
 
Từ “xếp thiên thần” Tú đâm đầu vào tay “xếp ác quỷ”. Bà xếp này người Hoa nhưng lại áp đảo dân Á đông thẳng tay chẳng nể nang màu da chủng tộc. Báo cáo nào trình lên cũng bị bà soi mói tìm lỗi, những câu hỏi hóc búa mình chưa kịp nghĩ thấu suốt để trả lời (vì đối với một vấn đề rất phức tạp đâu phải ai cũng nhớ được từng chi tiết) là chứng cớ cho bà thấy rằng mình không nắm được công việc. Một lần bà bắt được một sơ xuất của Tú rồi bảo: “Tôi sẽ vẽ một ký hiệu đặc biệt chỉ có tôi và cô hiểu được lên bảng bulletin này trong phòng tôi đây để đánh dấu cái sơ suất ngày hôm nay của cô. Mỗi lần cô bước vào văn phòng tôi cô sẽ nhìn thấy nó để nhớ đến lỗi này và nhớ làm việc cho tốt hơn nhé!”
 
Cách cư xử với nhân viên như thế thì người ưu tú cũng hóa ra mặc cảm ngu đần! Hay là bị bịnh trầm cảm u uất. Có những lúc Tú nằm ứa nước mắt trong đêm, có những lúc muốn nộp đơn xin nghỉ rồi ra sao thì ra, nhưng rồi lại xé đơn đi vì “còn một miệng ăn phải nuôi”. Có lần trở về than thở với bà xếp cũ, bà không biết làm sao giúp Tú được, bèn an ủi: “Thôi Tú ráng đợi vài năm đi, tôi về hưu thì sẽ tiến cử Tú vào job của tôi”.

Ui cha, mình tâm sự cho vơi nỗi sầu chứ nào dám lấy job của bà đâu! Vì bước vào nghề muộn màng nên Tú xấp xỉ tuổi “bà xếp ác.” Tú nghĩ chắc bà cũng sẽ về hưu đồng lọat với Tú, thôi đành yên phận giả dại qua ải cho đến ngày cuối ở công ty này thôi. Nào ngờ một buổi sáng đẹp trời bà tuyên bố cái đùng là bà sẽ về hưu non vì con gái mới sinh cháu ngoại, bà muốn ở nhà trông cháu. Ở đời có nhiều chuyện Trời tính cho chứ mình chẳng tính lấy được.
 
Những năm gần đây Tú có một cô xếp trẻ thay thế bà xếp hắc ám đã về hưu. Tú được “đổi đời”, trút bỏ những phiền muộn ê chề của một thời khốn khổ. Ôi chao, đâu phải làm xếp là phải “đì” nhân viên lên bờ xuống ruộng mới xứng vai xếp đâu? Chỉ cần mình tin tưởng và quý trọng người ta là người ta sẽ hết lòng phục vụ. Cô xếp mới rất thông minh, nên dù không có chuyên môn của Tú cô vẫn có thể theo dõi và ủng hộ những việc làm đúng, chỉ dẫn những những gút mắc, và quyết định khiến mình tâm phục khẩu phục.
 
Khi Tú quyết định về hưu, cô xếp báo lại cho ông giám đốc thì ông bảo:
 
“Thế có cách nào mình giữ Tú lại được không?”
 
Ôi, một lời như thế còn đáng trọng hơn bất cứ cái Rolex nào nặng cân nhất trên thế giới này!
 
Tú về hưu có được một món quà tặng vô cùng quý mang theo ngoài những cái đồng hồ Rolex, Apple mà công ty ưu ái trao tặng: đó là cái tình sâu đậm của những người xếp biết quý trọng nhân viên.
 
Giờ ngồi đây điểm qua một đời người làm việc, Tú thấy mình được nhiều hơn thua, và luôn biết ơn những người xếp nhân ái đã hết lòng với mình.
 
Tú dành đoạn cuối của hồi ký này để nhớ đến ông xếp đáng kính và khả ái đầu tiên trong đời, đặc biệt số một, không ai qua mặt được. Ông nhận Tú vào làm việc năm 1973 ở Sài gòn để dịch các tài liệu kinh tế của Bộ Công Chánh cho 5 kế hoạch ngũ niên, mỗi kế hoạch dài 5 năm, từ 1975 đến năm 2000, từ tiếng Việt sang tiếng Anh. Đó là một bộ sách dầy khủng, khô khan, chuyên môn cao và rất khó dịch. Bất cứ một người xếp nào giàu kinh nghiệm làm việc cũng sẽ không bao giờ dám giao việc cho một con bé non nớt mới đậu Tú Tài tập tễnh bước vào đại học. Nó gan cóc tía dám đến gõ cửa công ty ông tìm việc làm mùa hè để kiếm tiền mua sách.
 
Ấy vậy mà ông nhận nó vào ngồi làm việc với ông. Tú học hỏi được bao nhiêu điều từ ông. Tiếng Anh của Tú tiến bộ không ngờ, được ông sửa từng câu cú, cụm từ, thành ngữ, chấm phẩy, v.v... để hoàn tất bộ sách dịch. Thời gian trôi qua, công việc càng tiến triển thì tình cảm càng đậm đà gắn bó rồi… bước vào ngõ cụt! Một người đàn ông khác chủng tộc, đứng tuổi, đã có gia đình, và một thiếu nữ mới lớn, ngơ ngác vừa ra khỏi một trường trung học dành cho nữ sinh nghiêm nhặt như nhà tu kín. Hai người gặp nhau trong những năm tháng chiến tranh ngày càng sôi động tại Miền Nam, rồi Mỹ rút quân và cắt viện trợ, đưa đến sự sụp đổ hoàn toàn của chính quyền VNCH. Có một hấp lực vô hình mãnh liệt đẩy hai người lại với nhau, nhưng cũng có một rào cản cao sừng sững không thể nào vượt qua được.
 
Thời cuộc xoay vần, ruộng dâu biến thành biển xanh, hai người gặp lại 17 năm sau tại xứ cờ Hoa và nên duyên chồng vợ. Ông thường kể vui với mọi người:
 
 “Ngày xưa tôi là xếp của cô ấy, bây giờ cô ấy là boss của tôi!”
 
Tú im lặng mỉm cười, tự nghĩ thầm:
 
 “That’s my best job ever, ever! I love you!” 
 
Nhưng nói thật từ tận đáy lòng, tới lúc này, tôi vẫn yêu mến tất cả những người xếp đã từng “đi qua đời tôi” kể cả bà xếp dữ, vì nhờ có xếp dữ tôi mới chỉnh đốn lại mình cho được hoàn hảo hơn.

Thuy Messegee

Monday, September 13, 20211:50 PM(View: 85)
Hè qua ta đón Thu Vàng Tâm An, Thanh Tịnh thiên đàng thế gian Quên đi năm thàng gian nan Mong chờ gặp mặt Thu sang an bình
Monday, September 13, 202110:06 AM(View: 56)
Thật ra khi Jenny ca ngợi cậu bé người Nhật và cậu bé VN, cô gọi đó là những người có trái tim nhân ái tuyệt vời, nhưng cô đâu biết, chính cô cũng là người có trái tim thật từ bi.
Monday, September 13, 20219:35 AM(View: 64)
Mỗi người có tên và họ là chuyện bình thường. Dù vậy ngày nay vẫn còn có nơi con người không có tên và họ như ở Buthan, xứ sở hạnh phúc nhất trần gian.
Monday, September 13, 20219:34 AM(View: 93)
Thuở còn cắp sách đến trường Thơ ngây - trong trắng chưa vương bụi trần Trống trường vội vã bước chân Cho mau đến lớp, chuyên cần hăng say
Monday, September 13, 20219:28 AM(View: 47)
Mười một, thê lương, tháng Chín nào, Hai ngàn lẻ một... ngỡ chiêm bao! Hai toà World Trade lừng danh sập, Đôi tháp doanh thương nổi tiếng nhào!
Saturday, September 11, 202112:34 AM(View: 173)
Vào cuối tháng mười năm 2008, tôi lần đầu bay về Nam Bán Cầu (Down Under) để thăm hai nước Tân Tây Lan và Úc.
Friday, September 10, 202110:58 PM(View: 337)
Hai mươi năm trôi qua, ký ức của người lớn có thể đã nhạt nhòa, nỗi đau không còn mới, nhưng với các em, dù năm mươi năm nữa trôi qua, đến cuối cuộc đời, các em vẫn còn nỗi đau...
Friday, September 10, 20218:14 AM(View: 80)
Từ lúc dịch bệnh sinh sôi Tính nay hơn bốn tháng rồi ít đâu Nghe qua lại thấy nhức đầu Mỗi ngày cảm nhận thương đau dập dồn.
Monday, September 6, 20219:45 AM(View: 209)
Này bạn, bạn có nhớ không? chính bạn là người đã soạn thảo Những LÁ THƯ NGÔ QUYỀN cho ngày HỘI NGỘ TRÙNG PHÙNG, cho những ngày HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG đã làm nức lòng Thầy trò NQ
Saturday, September 4, 202111:57 PM(View: 338)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 202112:56 AM(View: 587)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Saturday, September 4, 202112:05 AM(View: 149)
Phàm ở đời, những ai muốn xây dựng sự nghiệp lớn, đều phải có đức nhẫn nhục để vượt qua bao lần thất bại mới đạt được thành công.
Friday, September 3, 202112:22 AM(View: 195)
Nhìn lại, thương nơi mình đến Nhìn lên, mơ cõi thiên đường Nhìn xuống, lau đất vàng xanh Nhìn quanh, bao xác thân hành
Wednesday, September 1, 202111:40 PM(View: 229)
Một thuở huy hoàng, ngọc viễn đông Bây giờ khốn khổ, miền tâm dịch Ước mong Dịch Hán sớm dẹp tan Sài Gòn tái thiết tuyệt khang an!
Wednesday, September 1, 202111:36 PM(View: 191)
Đôi câu viết vội thay quà. Gửi tới quý bạn tình "Già" bên nhau. Nào ai biết được mai sau? Ngày vui gặp lại sẽ mau tới gần...
Wednesday, September 1, 202111:32 PM(View: 258)
Đôi bàn tay chắp vào nhau cầu nguyện Cho yên bình trở lại với quê hương Dịch bệnh qua đi... An lành miên viễn Tay sẽ tìm về ... Thắp sáng yêu thương.
Wednesday, September 1, 202110:00 PM(View: 273)
Yêu nhau trọn vẹn sắt son Xuân đi đông đến vẫn còn bên nhau Anh xin nguyện ước một câu Đôi ta vẫn mãi bên nhau suốt đời
Wednesday, September 1, 202112:42 AM(View: 199)
nhưng ai cũng cần ăn hiền ở lành cho con cháu được nhờ phước đức cha mẹ ông bà để lại. Đó là gia tài vô giá, là tài khoản an toàn nhất.
Tuesday, August 31, 20211:21 AM(View: 244)
Kính mời quý Thầy Cô cùng quý chị em thưởng lãm Kính chúc quý Thầy Cô cùng anh chị em một Mùa Lễ Vu Lan Báo Hiếu thật an lạc. Bé Phú
Friday, August 27, 20219:56 PM(View: 374)
Bước chân buồn lặng lẽ trôi Hắt hiu một bóng, luân hồi phù vân Câu kinh nhật tụng vọng âm Một người ở lại thế trần quạnh hiu.
Sunday, August 22, 20217:04 PM(View: 332)
Xin hồ hoa cứ hồng sen như thế Để đất trời mãi mãi vẫn là thơ Để em gom hết hương nồng quê mẹ Gửi về anh... Kẻo quên mất nẻo về.
Sunday, August 22, 20214:42 PM(View: 449)
Rất hiếm hoi chúng ta mới tìm thấy vài bài viết ký tên Trần Hữu Phúc mặc dù anh là tác giả hằng trăm bài trên trang nhà và khắp các diễn đàn:
Sunday, August 22, 202111:05 AM(View: 390)
Này bạn, bạn có nhớ không? chính bạn là người đã soạn thảo BẢN NỘI QUY Hội Ái Hữu CHS NGÔ QUYỀN BH, ước vọng là thành lập cho kỳ được 1 Hội Ái Hữu chs NGÔ QUYỀN vững mạnh ...
Sunday, August 22, 20211:05 AM(View: 249)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: VU LAN NHỚ MẸ - Thơ Kiều Oanh - NS Michel Trương (LMST) phổ nhạc Tiếng hát Tâm Thư KIỀU OANH THỰC HIỆN YOUTUBE
Sunday, August 22, 202112:54 AM(View: 190)
Bài kinh “Phật thuyết Vu-Lan-Bồn” là một trong những bài kinh ngắn dễ hiểu, là một thông điệp giá trị nhắc nhở chúng ta đạo làm người, trong đó đạo hiếu với cha mẹ là nền tảng đạo đức quan trọng
Sunday, August 22, 202112:22 AM(View: 231)
Vu Lan Báo Hiếu gìn phần Đạo con giữ vẹn nghĩa ân cao dày Cha là bóng cả che bay Mẹ là suối mát tưới ngày tỏa đêm...
Thursday, August 19, 20217:08 PM(View: 302)
Đời người sao quá mỏng manh Đông về, xuân đến qua nhanh từng ngày Tìm trong nỗi nhớ men cay Cho quên sầu muộn , gió bay nỗi buồn
Tuesday, August 17, 20219:54 PM(View: 289)
Chốn non bồng, giờ đây Em yên nghỉ Mặc Hồng Trần còn bao nỗi xót xa “Thầy, Bạn” đây … ngậm ngùi mà thương nhớ Nhớ đến Em “Người Xứ Bưởi” … Trần Nguyên
Tuesday, August 17, 20211:00 AM(View: 578)
Bây giờ, tháng Tám nhân dịp giỗ đầu của anh xin được thắp nén hương lòng gửi đến người Anh, Tiểu Sư Thúc ngày nào đã ra đi quá sớm khi biết bao hoài bão, nguyện ước chưa thành.
Tuesday, August 17, 202112:59 AM(View: 446)
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa với em cố gắng duy trì Website Ngô Quyền. Những người trẻ Ngô Quyền sẽ tiếp nối đàn anh giữ gìn và phát triển hội AHCHSNQ lớn mạnh.
Monday, August 16, 202110:43 PM(View: 553)
Này bạn, bạn có nhớ không? tại thuở ấy chúng ta có cùng chủ trương đặt thông tin là nổ lực hàng đầu
Monday, August 16, 20211:45 AM(View: 815)
Anh Phúc đã về thế giới khác, nhưng ở đâu đó, có lẽ anh vẫn nhìn xuống, tiếp thêm nghị lực cho những người đang vác ngà voi cho một tương lai tươi sáng hơn của quê nhà.
Monday, August 16, 202112:44 AM(View: 503)
một nén hương thắp cho người bạn thời thơ ấu, vào ngày giỗ đầu. tháng 8, năm 2021.
Sunday, August 15, 20214:39 PM(View: 734)
Phúc ơi thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta...
Sunday, August 15, 202112:36 PM(View: 355)
Tháng tám lệ nhỏ tuôn rơi Một Năm Bạn Đã xa rời thế gian Ngô Quyền tiếng gọi âm vang Bạn Trần Hữu Phúc lìa đàn thiên di...
Saturday, August 14, 20219:59 PM(View: 402)
Thương ai tóc rối tơi bời Tình ơi một kiếp rong chơi ta bà Lạy người yên nghỉ nơi xa Sợi buồn ta giữ trăng tà nhớ ai.
Saturday, August 14, 20218:35 PM(View: 384)
Mùa VU LAN Nhìn màu hoa nhớ MẸ Nhớ cả TRÁI RỪNG đã trôi vào cổ tích nhớ thương.
Saturday, August 14, 20218:32 PM(View: 377)
Chiều nay em đã đi rồi Bên bờ bến vắng bồi hồi nhớ nhung Triều dâng ngọn sóng ngập ngừng Chờ em quay lại nơi từng bên nhau
Monday, August 9, 20212:26 AM(View: 599)
Đã lâu không gặp Hữu-Hạnh đây Buồn tin cụ mất mồng ba này Tháng Tám, năm Hai không hai một Cụ phước đầy, hưởng thọ chín tư
Monday, August 9, 20212:07 AM(View: 356)
Những ngày qua, đoàn người ly hương bỏ miền đất hứa, về quê nhà ở miền Bắc miền Trung vì dịch họa hành. Đến thì dễ nhưng về gian nan hơn. Đã có sự trả giá bằng mạng sống.
Monday, August 9, 20211:28 AM(View: 410)
Ông chỉ muốn chúng nó biến mất trong đầu óc ông để ông ngủ yên tối nay và thoải mái tận hưởng những ngày du lịch một đất nước lạ đời và thăm lại các người thân sau bao nhiêu năm dài xa cách.
Monday, August 9, 20211:18 AM(View: 308)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: VÁ KHÂU NỖI BUỒN - Thơ PhamPhanLang - Nhạc: Vĩnh Điện - Trình bày: Vân Khánh
Sunday, August 8, 20215:56 PM(View: 641)
Nhưng lực bất tòng tâm, ở phút thứ 118, từ một cú sút vào gần khung thành Mexico của đồng đội Kellyn Acosta, tiền vệ Miles Robinson (12) đội đầu vào khung thành.
Sunday, August 8, 20212:12 AM(View: 496)
Thành phố Sai Gòn bây giờ là một thành phố ma (ville fantôme). Nhà nhà đóng cửa, đường phố không một bóng xe, không một bóng người.
Sunday, August 8, 20211:17 AM(View: 400)
Phận con chữ hiếu chưa tròn Chưa ngày chăm sóc, mỏi mòn cách xa Cho con cúi lạy xin tha Một lời sám hối xót xa cõi lòng
Saturday, August 7, 202111:17 PM(View: 394)
Gửi dấu yêu vào dạt dào gió lộng Tơi tả bay khăn áo lụa xuân thì Làm lạc mất hình ra xa khỏi bóng Gần cuối đời nước mắt vẫn tràn mi.
Thursday, August 5, 202111:59 PM(View: 459)
Năm 1971, tạp chí Sáng Tạo của cố nhà văn Mai Thảo xuất hiện những vần thơ của một người tự cho mình là “kẻ hoang đàng”, “tên vô đạo”, “bất tín đồ trong tình yêu” – Nguyễn Tất Nhiên.
Monday, August 2, 202112:54 AM(View: 348)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Thơ: Nguyễn Thị Ngọc Dung - Nhạc: Vũ Đức Nghiêm - Tiếng hát: Như Hương
Sunday, August 1, 20211:18 AM(View: 509)
Có lúc tưởng mình chỉ là cái bóng Yêu nồng nàn lại chẳng thể gần nhau Anh... Lặn lội phương xa nhiều lận đận Em... Ẩn mình vào ốc nhỏ long đong.
Wednesday, July 28, 20211:08 AM(View: 614)
Những cánh chim ẩn mình đã tung bay vào nắng sớm, cây cỏ sau vườn chổi dậy những mầm xanh…
Tuesday, July 27, 20211:04 AM(View: 464)
Đà Lạt là một thành phố mộng mơ của thanh niên và thiếu nữ thời đó. Nhưng ngày nay tất cả đều chỉ còn trong dĩ vãng.
Monday, July 26, 202111:07 PM(View: 662)
. Chú dừng chổi và chợt hỏi mình ên: -Ông nội ơi! bài vở ở trường có phải là tạp niệm không ông nội?
Monday, July 26, 20216:37 PM(View: 504)
Theo em ướt dấu trăng mờ Loanh quanh thấy bóng dại khờ trong nhau. Nợ em một nửa lời chào Để dành mai mốt biết đau với người.
Monday, July 26, 20215:46 PM(View: 665)
Còn tôi. Già rồi bất lực. Một chút quà Như cát giữa biển khơi
Monday, July 26, 20215:04 PM(View: 538)
Thế mà em vội bước sang sông Pháo nổ vu qui tắt lửa lòng Thời gian qua mãi nào trở lại Niệm khúc cho ai buổi tàn đông
Monday, July 26, 202112:43 AM(View: 407)
Tôi không dám nhận mình là “văn sĩ” (Cũng chẳng mong được gọi như vậy đâu!) Thế giới văn chương muôn sắc muôn màu Tôi chỉ là một người hay “kể chuyện"
Sunday, July 25, 20218:32 PM(View: 503)
Lau khô nước mắt Sài Gòn Đêm không nhộn nhịp có còn ngựa xe Giọt buồn rớt xuống trưa hè Triệu con tim khóc chở che Sài Gòn...
Friday, July 23, 20215:01 PM(View: 599)
Dấu chân vừa bước qua in dấu Bụi thời gian đã phủ mất rồi Nhìn quẩn quanh những điều tốt xấu Chỉ thấy toàn mờ mịt mây trôi.
Friday, July 16, 202112:06 AM(View: 671)
Ngày tôi còn nhỏ, thành phố Sài Gòn không quá đông dân như ngày nay. Quận 4 của tôi còn nhiều đồng ruộng nhìn mút mắt.
Thursday, July 15, 20211:16 AM(View: 1186)
Thật buồn thay, kể từ tháng 7/2019, sau một thời gian dài tồn tại, rạp Biên Hùng- một biểu tượng văn hóa lâu đời của Biên Hòa - đã chính thức bị xóa sổ.
Thursday, July 15, 202112:24 AM(View: 1169)
(Viết thay, là nén hương lòng cho giỗ đầu của NQK8 Trần Hữu Phúc) (Để tưởng nhớ Ba, người đã dạy con coi đá banh từ năm lớp bốn)
Wednesday, July 14, 202111:15 PM(View: 208)
Chương trình phòng chống bệnh ung thư của văn phòng BPSOS-Houston Xin quý vị đón xem chương trình của chúng tôi được phát sóng 2 tháng một lần
Wednesday, July 14, 20219:51 PM(View: 754)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
Wednesday, July 14, 202112:16 AM(View: 685)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LỜI KINH CUỐI - Nhạc: Phạm Chinh Đông - Trình bày: Cẩm Bình
Tuesday, July 13, 202111:04 PM(View: 447)
Thế là anh đúng hẹn lại đến. Tháng sáu 2021 mùa hè rực rỡ càng thêm rực rỡ vì có anh.
Saturday, July 10, 20217:15 PM(View: 650)
Giờ... Xa biền biệt phương nào Hương hoa bưởi vẫn dạt dào... Người ơi. Bài thơ mực tím mồng tơi. Nồng nàn giữ mãi nghìn lời nhớ thương.
Saturday, July 10, 20213:24 PM(View: 519)
GPS định vị trong chừng mực Khi trật đường em đã vội kêu lên Không quay đầu bão tố sẽ kề bên Con đường ấy một mình anh riêng lối.
Friday, July 9, 20213:12 PM(View: 590)
Cuộc tình sao quá mong manh Còn đây màu mực tuổi xanh hẹn thề Bên giòng sông vắng chiều quê Chỉ còn anh đứng triền đê đợi chờ
Monday, July 5, 202112:14 AM(View: 650)
Chị lúc nào cũng nhớ em, cám ơn em đã cho chị nhiều niềm vui trong những mùa tranh giải. Hãy yên bình trong thế giới của em nghe Phúc.
Sunday, July 4, 202111:47 PM(View: 590)
Trở về rồi, Thầy có thấy vấn vương? Ghế đá, hàng cây, sân trường… im lặng Mây lững lờ trôi như đang hờn trách Tuổi học trò thần thánh ai mang đi
Sunday, July 4, 202111:22 PM(View: 515)
Bức tranh Đàlạt mà mẹ cô đã vẽ, giờ đây như có ai lấy mực bôi vào. Không còn nữa những con đường hoa anh đào, không còn nữa vườn hoa của mẹ!
Sunday, July 4, 202111:04 PM(View: 611)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: KỶ NIỆM - Nhạc Phạm Duy Thanh Lam trình bày
Sunday, July 4, 202111:03 PM(View: 515)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "NỤ HOA NHỎ - Sáng tác: Nguyễn Cư (K3) - Tiếng hát: Cố ca sĩ Duy Quang KIỀU OANH THỰC HIỆN YOUTUBE
Sunday, July 4, 202110:31 PM(View: 545)
Cám ơn nước Mỹ đã cho gia đình chị Bông cơ hội sống và làm việc để có cuộc sống tốt đẹp như hôm nay. Nước Mỹ thật đáng yêu.
Sunday, July 4, 20214:16 PM(View: 499)
Tháng Bảy quê người hoa đăng lễ hội Mừng đón Ngày Độc Lập với Tự Do Pháo nổ trên cao, thiên hạ chuyện trò Khắp chốn muôn nơi, mọi người ca hát
Saturday, July 3, 202111:14 PM(View: 558)
245 năm nước Hoa Kỳ Tuyên ngôn độc lập chân đi vững bền Thế gian biết họ biết tên Danh siêu cường quốc vang rền năm châu.
Saturday, July 3, 20219:16 PM(View: 849)
Quỳ lạy Chúa... Con là người ngoại đạo Nhưng trong con Thiên Chúa rất dạt dào Cầu xin Chúa giúp con bình tâm lại Vì lòng con luôn sóng cuộn dâng trào.
Monday, June 28, 20216:47 PM(View: 1186)
Ta về hỏi lại đồng môn Bao nhiêu người cũ mất còn biết không? Sĩ phu còn nợ non sông Hồn quê thổn thức nỗi lòng chia xa
Monday, June 28, 20212:12 AM(View: 714)
Ôi! nói chung là những người nào còn người bạn đời bên cạnh, phải “tuyên dương” đối phương tối đa, phải cùng nhau lập được một ngày “Wife or Husband”.
Monday, June 28, 20211:56 AM(View: 526)
Với tôi, ve thì nhất định là “ve vui”, không hề là “ve lạnh”, lại càng không thể là “ve sầu”!
Sunday, June 27, 20213:56 PM(View: 935)
Tôi đã làm một chuyến đi chơi xa bằng xe van kéo dài 16 ngày. tổng cộng 6.600 miles (10.560 km).
Sunday, June 27, 20218:26 AM(View: 858)
Nửa trăm năm vẫn chưa hề gặp lại Quên nhiều điều nhưng vẫn nhớ dòng sông Bến xưa giờ lá rũ buồn tê tái Tiễn tình xưa vào nỗi nhớ chùng lòng.
Sunday, June 27, 20211:45 AM(View: 635)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: NHƯ KIẾP SÔNG CHỜ - Thơ Hà Thu Thủy - Nhạc: Phạm Chinh Đông - Trình bày: Thục Tâm
Friday, June 25, 202110:17 PM(View: 696)
46 năm đã trở thành quá khứ Mà thời gian vẫn chưa đủ chôn vùi Xác chúng mình tro rải biển anh ơi! Hồn theo gió cùng trăng soi đầu núi.
Thursday, June 24, 202112:49 PM(View: 700)
Bóng dáng nhân từ Cha vẫn đó Hình dung hiền thục Mẹ còn đâu Nhớ thương há chỉ Ngày Từ Phụ Đau xót tàn canh ngấn lệ sầu
Thursday, June 24, 202112:45 PM(View: 824)
Rất muốn ngắm biển đêm bằng đôi mắt Tìm những điều ẩn ý dưới hoang mang Và muốn nghe giữa vô cùng tịch mịch Trăng lạc đường nên gió phải lang thang.
Sunday, June 20, 20219:31 AM(View: 1123)
Tôi viết bài này để lật lại trang ký ức của mình và tri ân họ. Tri ân những người cha đã cho tôi nhiều ân sủng. Tri ân người chồng từng là lính bảo vệ đất nước và cho tôi một mái ấm gia đình.
Sunday, June 20, 20212:48 AM(View: 660)
Lâu lắm rồi nụ cười của ông mới mở rộng hết ga như vậy, ông nghĩ “chuyến về Cali này thật hên, ông sẽ được hồi sinh lại quá khứ trong ngày lễ QLVNCH...”
Sunday, June 20, 20212:31 AM(View: 783)
Nhân ngày lễ Từ Phụ (Father’s Day), tôi xin mạn phép nhắc nhở các bậc làm cha hãy cùng với người mẹ cố gắng tạo cơ hội cho các con mình có một nghề nghiệp vững chắc để tự nuôi thân.
Sunday, June 20, 20212:15 AM(View: 695)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: HAPPY FATHER'S DAY - TÌNH CHA CÒN ĐÓ ĐẸP THAY Kiều Oanh Thự Hiện Youtube
Sunday, June 20, 20212:04 AM(View: 842)
Nhìn các con lễ phép chào đón khách với nụ cười tươi tắn, thân mật, anh thầm cảm tạ Ơn Trên đã ban cho anh một diễm phúc tuyệt vời mà không phải người cha nào khi quyết định bước thêm bước nữa có được.
Sunday, June 20, 20211:49 AM(View: 1179)
Xin bấm vào youtube để thưởng thức TƯỞNG NHỚ VỀ CHA - Thơ Hoàng Ánh Nguyệt Nhạc LMST - Hòa Âm Vũ Thế Dũng Tiếng hát: Tâm Thư- Video: Huyền Ái
Sunday, June 20, 20211:39 AM(View: 547)
TẤM giờ không bé nữa BỐNG lớn đi xa rồi Giếng khơi cũng lần lữa Vào cổ tích chơi vơi BỐNG... BỐNG ơi! Nhớ nhé Chén vàng, cơm bạc xa Cũng đừng quên cô bé Và tình yêu quê nhà.
Sunday, June 20, 20211:23 AM(View: 482)
Cha về với cõi u linh Mười năm loan phụng hòa minh tương phùng Ấm êm huyệt địa mộ chung Con còn sớm tối vẫy vùng trường giang...
Sunday, June 20, 202112:31 AM(View: 657)
Tôi sẽ không viết những điều ai cũng biết về Trần Thiện Thanh, chỉ xin kể lại những “kỷ niệm” của riêng tôi với chàng ca nhạc sĩ lắm tài nhiều tình này.
Saturday, June 19, 202110:48 PM(View: 930)
Ước gì có một ngày như thế Bọn chúng mình, già mấy cũng thấy vui Lỡ mai kia đứa lìa đời Cũng có đám bạn già Ngồi trên xe lăn nắm tay nhau mà khóc.
Saturday, June 19, 20212:48 AM(View: 559)
Ngày của Cha thường được tổ chức vào các ngày khác nhau ở nhiều nơi trên thế giới, phổ biến nhất là vào các tháng 3, tháng 4 và tháng 6 theo phong tục của từng quốc gia.
Saturday, June 12, 20211:14 PM(View: 1061)
Chiều buồn nợ áng mây bay Đêm về... Nợ bóng trăng lay hiên nhà Cuối cùng ta nợ cả ta Nợ điều đã hứa... Nhớ ra chưa làm.
Saturday, June 12, 202112:54 AM(View: 935)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: CÓ BAO GIỜ EM HỎI - Thơ Duyên Anh - Nhạc Phạm Duy Hòa âm & Keyboard: Hữu Quang Thanh Lam trình bày
Saturday, June 12, 202112:34 AM(View: 510)
Activator Method là phương pháp điều trị an toàn và hiệu quả sử dung một công cụ Activator có lò xo cung cấp lực thấp để điều chỉnh các đốt cột sống ...