Danh mục
Số lượt truy cập
5,887,066

vhp. Hạ Vũ - TÓC MAI (Chương cuối)

20 Tháng Tư 201912:12 SA(Xem: 1971)
vhp. Hạ Vũ - TÓC MAI (Chương cuối)


1b. Toc Mai Book Cover version      3

Chương cuối  

   Sợi Vắn Sợi Dài    

                   

1.

 

Ngày tháng trôi qua... Đông tốt nghiệp Đại Học ngành Vi Tính với điểm cao nên được một đại công ty mướn làm việc từ trước khi cậu ra trường. Hai anh chị của cậu đã lập gia đình, đi làm xa, chỉ còn cậu sống chung với cha mẹ trong một căn nhà xinh xắn.  Vợ chồng Hồng tậu được tổ ấm  này sau một thời gian làm việc bù đầu cực khổ.  Để tránh cảnh "đấu khẩu" không cần thiết của cha mẹ, Đông  lập ở vườn sau nhà hai khu vực: một cho cha trồng hoa kiểng, một cho mẹ trồng rau trái.  Sau đó thấy hai ông bà vẫn còn dư nhiều thì giờ, cậu mang thêm về hai máy vi tính để "Mom và Dad có thú vui giải trí, không phải ‘khắc khẩu’ con đau đầu lắm!"  Đông rất chu đáo, cậu dành  thì giờ chỉ dẫn cách sử dụng cho hai "học viên già" vào những  buổi tối riêng biệt.  Trong khi bố cậu có thú vui chơi game, đọc báo online, mẹ cậu trở về thời xưa, viết văn làm thơ, và tán gẩu với bạn bè khắp năm châu bốn bể.  Đông cảm thấy hài lòng lắm vì từ đó ông bà ít có thời giờ ngồi chung với nhau nên ít cãi cọ những chuyện cậu cho là lẩm cẩm nhưng hai ông bà lại bảo cần phải thảo luận “ra ngô ra khoai.” 

 Hôm ấy Đông đi làm về, tay ôm bó hoa, tay cầm hộp quà trang sức.  Cậu  bước vào nhà, thấy mẹ đang ngồi chăm chú ở bàn computer, định nói ngay câu chúc mừng Mother’s Day cùng mẹ nhưng Hồng đã nói trước, mắt vẫn chăm chú nhìn màn ảnh máy vi tính:

- Này con, cô Ngọc bạn học chung trường ngày xưa của mẹ vừa viết email cho mẹ…

Nói tới đây Hồng ngước mắt lên, ngưng lại, nhìn cậu con trai của mình và mắng yêu:

-Lần nào cũng hoa với trang sức.  Mẹ có nhiều lắm rồi, đừng mua nữa.  Mẹ cất đây, để dành cho con tặng bạn gái của con. 

          - Đây là quà của Mom.  Happy Mother’s Day, Mommy. 

          Hồng xúc động, ôm lấy con:

           - Cám ơn con, đứa con hiếu thảo của mẹ.  

           - Bạn của Mom gởi tin tức vui cho Mom, phải không?

           - Đúng rồi.  Bạn mẹ cho biết bên Việt Nam tổ chức kỷ niệm 50 năm Ngày Thành Lập Viện Hán Học Huế, rủ mẹ về tham dự, sẵn dịp thăm ông bà ngoại luôn thể.

- Hay quá!  Vậy Mom và Dad dùng một mũi tên giết ba con chim: thăm ông bà ngoại, gặp bạn bè, rồi đi chơi luôn để làm Lễ Vàng, Lễ Bạc, Lễ Kim Cương gì đó... hay là kỷ niệm Wedding Day.

- Tối ngày cứ chọc mẹ hoài, cái thằng...

      - Cái Thằng Quỷ Nhỏ đáng... “ghét” của mẹ, phải không?  Đông cướp lời, lập lại câu mắng yêu của Hồng mỗi khi cậu ta làm điều gì khiến nàng xúc động.  Hồng trìu mến nhìn con trai và nói:

- Bố con đã thề khi nào còn Việt Cộng cai trị Việt Nam, ổng không về.  Chắc Mẹ phải về một mình. 

No problem, con biết Mom khỏe mạnh lắm, không cần người giúp đỡ đâu.  Mom muốn đi ngày nào con mua vé máy bay cho Mom.  Còn Daddy ở lại một mình, tối tối con dẫn đi Café... mát mẻ.

Nghe con nói đùa như vậy, Hồng phì cười, đáp:

- Bố con mi muốn làm gì thì làm, chỉ e bố mi hết xí quách thôi.

- Chưa chắc đâu Mom, Daddy đóng kịch đó.

Hồng cảm thấy mình hạnh phúc, có nhiều niềm vui với đứa con này vì nó có tính hài hước và hay chuyện trò cùng nàng, chỉ có mỗi cái tội là tiếng Việt nó chỉ biết lỏm bỏm mà thôi.  Do đó không mấy khi Đông dòm ngó tới những "tác phẩm" thơ văn của nàng.  Đó là lỗi của nàng vì lúc Đông còn nhỏ nàng phải vất vả trăm đường để ổn định đời sống và lo ăn học cho ba đứa con, không có thì giờ nghỉ ngơi làm sao mà dạy nó học Tiếng Việt.  Đến khi nàng rảnh rổi  nó lại bù đầu ở Đại Học nên không có thì giờ cho Tiếng Việt.  Bây giờ nó bận làm việc và tán gái nên... thôi thì tùy nó.  Đông là một đứa con hiếu thảo, Hồng cảm thấy mình thật có phước, chắc nhờ nàng nuôi nấng nó bằng tình thương và không bao giờ nghĩ mình "xúc tép nuôi cò."

 

 2.

 

Thế rồi Hồng trở về quê hương nơi có “chùm khế ngọt lẫn khế chua.”  Đầu tiên Hồng liên lạc với Ngọc ở Bình Dương.  Hai người hẹn cùng nhau đến nơi họp mặt.  Có lẽ Ngọc nôn nóng hơn Hồng nên trời còn sớm Ngọc đã có mặt ở nhà Hồng rồi.  Ngồi vào taxi, Ngọc nói ngay:

- Mấy bạn trong Ban Tổ Chức cho biết có anh Hai Công Đức đi dự nữa.

- Ủa, mình nghe tin đồn ảnh  bị pháo kích chết hồi Tết Mậu Thân rồi mà.

- Ừ, mình cũng nghe như vậy, không biết tại sao có tin đồn  ác ôn quá.  Chút nữa gặp ảnh hỏi cho biết.  Chị Hai sao không về?

- Chỉ bị lãng trí rồi, làm sao các con chị dám cho đi?

Hai người bắt qua hỏi thăm gia cảnh của nhau, rồi liên miên kể những chuyện của ngày xưa thân ái.  Lúc xuống xe, bạn bè túa ra tay bắt mặt mừng, nói cười rôm rả.  Nước mắt hội ngộ còn đọng trên mi của một vài bạn nữ đa cảm, anh Hai chợt bước tới siết chặt tay Ngọc và Hồng.  Nhìn dáo dác, anh hỏi:

- Chị Hai các em đâu, có về họp kỳ này không?

          Hồng dí dỏm đáp:

-Chị Hai Lớn kẹt, không về họp được.   Có Chị Hai Nhỏ ở đây không, cho em chào chị một tiếng. 

Anh cú nhẹ đầu nàng, thân mật nói:

          - Con nhỏ này thiệt là... Ngày xưa mỗi lần gặp mặt các em, anh sợ lắm, biết không?  Bây giờ các em vẫn làm anh tiếp tục sợ.  Bà xã anh hôm nay kẹt việc gia đình, không đi với anh được.

Ngọc trêu:

- Chứ không phải anh buộc chị Hai Nhỏ ở nhà để anh đi gặp chị Hai Lớn?

- Lại nói tầm bậy nữa...

Hồng tiếp:

- "Tầm phải" chứ tầm bậy gì mà bậy.  Anh nè, anh còn sống nhăn răng mà có tin đồn ác độc là anh đã "đoàn tụ với tổ tiên" vào Tết Mậu Thân.

- Tin đồn cũng khá chính xác đó em.  Anh bị thương suýt chết.  Nhờ bác sĩ người Mỹ cao tay nghề, thuốc men dồi dào mới còn đứng nói chuyện hôm nay.  Nếu không, anh tiêu diêu miền cực lạc từ năm đó rồi.

          Thấy các bạn còn đang tay bắt mặt mừng ồn ào nhộn nhịp, anh khều Hồng ra góc vườn  hỏi:

            - Chị Hai của em lúc này ra sao?  Sao không về họp mặt vậy?

Hồng nhìn anh ngập ngừng, xuống giọng;

- Chuyện không được vui lắm.  Để sau buổi họp em kể cho anh biết.  Nói ra bây giờ mất vui của ngày Họp Mặt đi.

- Em không nói ra càng làm anh hồi hộp, càng làm anh mất vui.  Anh năn nỉ em, nói đi.

Nghe anh nói vậy, Hồng mới kể: 

-  Tháng 3 năm 1975, chị theo đoàn người di tản bằng đường bộ từ Cao Nguyên về Nha Trang, cận kề cái chết nhiều lần, và mất hết của cải, tài sản.  Chị khủng hoảng tinh thần, ngơ ngơ ngẩn ngẩn trong một thời gian.  Tiếp theo đó chồng đi tù cải tạo.  Không hiểu sao, chắc nhờ phước đức Ông Bà, chị đứng lên, vượt qua được cơn khủng hoảng đó.  Một mình chị bươn chải nuôi sáu đứa con và chồng trong tù, sau đó chị còn lo cho chồng vượt biên.  Em gặp chị trong giai đoạn này và "phe phẩy" chung với chị.  Chị giỏi lắm, em không bằng một góc.  Chị là hình ảnh bà Tú Xương tân thời.  Chị chạy giấy tờ và được đi đoàn tụ trước em hai năm.  Mấy năm gần đây chị bị Alzheimer, trí nhớ mất lần lần.  Bây giờ chị không còn nhận ra em nữa, nhưng chị vẫn nhớ một điều...

Hồng ngưng lại, hít một hơi dài để đè nén cảm xúc mình, rồi nàng kể tiếp:

- Anh à, thỉnh thoảng chị dặn con cái:  “Nhắc má đầu tháng đưa tiền cho anh Hai, đừng để má đưa sớm hơn.”  Chị là người con lớn nhất trong gia đình.  Các em của chị gọi vợ chồng chị là Anh Hai, Chị Hai nên các con chị tưởng mẹ dặn đưa tiền cho cha của chúng, chỉ có mình em là hiểu đúng ý chị thôi.

Nghe đến đây anh  từ từ ngồi xuống bên gốc cây, gương mặt buồn rười rượi, mắt nhìn xa xăm.  Tiếng reo vui rôm rả của bạn bè bên tai Hồng, đột nhiên xa vắng như vọng lại từ một quá khứ thân yêu của một thời hoa mộng.  Nàng nhìn anh, im lặng...  Trong lúc này lời an ủi nào cũng thừa thãi mà thôi! 

Hồng còn đang tư lự bỗng thấy anh Văn tiến lại phía hai người, nàng liền bước về hướng Văn, để yên cho anh Hai sống lại với quá khứ của mình.

Khi đối diện Hồng, Văn thoáng chút lúng túng song anh trấn tỉnh lại ngay.  Hồng bắt tay Văn, anh siết chặt bàn tay nàng lâu hơn bình thường  khiến nàng cảm thấy anh dành cho nàng một tình cảm đặc biệt.  Anh mỉm cười lên tiếng:

- Chào Hồng, gần nửa thế kỷ qua mà mình còn có cơ duyên gặp lại hôm nay. Đúng là nhờ ơn Trời Phật.

Hồng đon đả nói đùa:

- Dân Huế mà mần răng trôi giạt vô Nam như ri?  Ngày xưa tôi ăn gạo của Huế chỉ có 5 năm thôi mà khi ra về nhớ ơi là nhớ, nhớ những cơn mưa Huế dai dẳng tối trời thúi đất, nhớ những lâu đài, lăng tẩm, nhớ ngôi trường của chúng ta soi bóng bên dòng sông Bến Ngự, nhớ Cầu Trường Tiền "sáu vài mười hai nhịp, anh theo không kịp tội lắm o ơi," nhớ cơm Âm Phủ, bánh bèo Vĩ Dạ, bánh khoái Đông Ba, nhớ núi... 

Nghe đến đây, Văn ngắt lời nàng:

- Hồng còn nhớ con đường với hai hàng cây to rậm từ ngôi trường của chúng ta lúc còn tọa lạc tại Đại Nội dẫn tới nhà trọ của Hồng gần cửa Đông Ba không?  Mùa hè cây cho bóng râm mát rượi, lúc mưa ôi chao âm u dễ sợ!  Tôi thì không thể quên con đường đó.  Nhờ nó mà tôi lấy hứng làm bài thơ Chiều Mưa đem tặng người mình yêu  mà bị "người ta" chê không nhận.  Bây giờ bài thơ này đã được phổ nhạc, chốc nữa tôi tặng Hồng một CD nhạc có bài thơ này.  Hi vọng nó không quá vô duyên để bị từ chối một lần nữa.

Hồng mỉm cười nói đùa:

- Mưa trong Nam khác mưa ngoài Huế.  Mưa Sài Gòn đến đột ngột, đổ xuống ào ào, rồi vụt tắt bất ngờ cho nên người trong Nam giận hờn đùng đùng nhưng không lâu, buồn khóc ào ào nhưng không kéo dài.  Kỳ này thơ nhạc của anh sẽ được nồng nhiệt đón nhận nhưng e không được giữ lâu trong tâm trí người nghe.

Văn đáp lại không kém bóng gió:

- Mưa xứ Huể rả rích dai dẳng kéo dài ngày này qua ngày nọ không dứt, nên tình người xứ Huế cũng tha thiết dai dẳng không ngừng.

- Lại nói "linh tinh" nữa rồi!

- Thật mà.  Hình ảnh của Hồng e ấp đi bên cạnh làm tôi nhớ mãi mỗi khi mưa rơi.

Hồng nói chận:

- Cô Hồng đó đã chết rồi, bây giờ chỉ còn bà Hồng chằn lửa thôi, khó ưa lắm.

- Với tôi, Hồng nào cũng chỉ là Hồng e ấp đi bên cạnh một chiều mưa mà thôi.

- Anh ơi, già rồi lại sống trong Nam mà vẫn giữ cái ướt át của mưa Huế, không sợ con cháu cười cho hay sao.

- Chúng nó không cười tôi mô.  Chính con trai tôi đọc mấy vần thơ tình của tôi, hiểu và thông cảm cha nó nên đã thúc giục tôi tham gia cùng các bạn tổ chức buổi Họp Mặt này. 

Ngừng một lúc, Văn nói tiếp:

- Vì Hồng đó.

- Ui chao, coi bộ cha con anh giống nhau chi lạ!  Nó cũng ướt át như mưa Huế.  Nó mà gặp con gái tôi chỉ có từ chết tới bị thương mà thôi.

Cuộc đối thoại của hai người đến đây thì bị cắt ngang bởi anh Trưởng Ban Tổ Chức mời mọi người vào phòng hội.  Văn vội lấy dĩa CD thơ phổ nhạc của mình trao cho Hồng rồi cả hai đi vào.  Đến cửa, Hồng được các bạn gái xúm lại lôi đi ngồi chung một đám để tiện "đấu láo" cho vui.  Văn tần ngần nhìn theo một lúc, thở dài, lẳng lặng lên sân khấu cùng Ban Tổ Chức làm lễ khai mạc và điều hành buổi lễ. 

          Sau màn diễn văn khai mạc, lễ truy điệu thầy và bạn quá vãng, là màn ca hát và kể chuyện ngày xưa thân ái.  Mọi người đua nhau lên sân khấu nhắc những việc  mà ngày xưa họ giấu kín bây giờ mới dám hé môi. Trong không khí rộn ràng tiếng cười nói của mọi người có hai chàng "vui là vui gượng kẻo mà…"   Đó là Văn và anh Hai Công Đức.  Buồn và Vui là hai mặt không rời của tình yêu!

Hồng đang cảm thương hai người đồng môn lỡ ôm mối tình câm để bây giờ ngồi... tiếc và nhớ thì  Hoàng đến bên nàng chào hỏi.  Hoàng học cùng lớp với Hồng được bốn năm, anh bỏ ngang vì thi đậu vào Đại Học Sư Phạm Sài Gòn.  Hoàng có tư tưởng khuynh tả, gặp Kim và tham gia trong phong trào sinh viên chống Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa.  Anh được Kim kết nạp vào Đảng Cộng Sản và hoạt động trong giới sinh viên học sinh của Sài Gòn năm xưa. 

- Chào cô Hồng, mấy mươi năm mới gặp lại, vẫn nhìn ra được cô Hồng ngày trước.  Cám ơn các bạn không chê tôi là người "bán đồ nhi phế" (nửa đường bỏ cuộc)  đã cho tôi tham dự  buổi Đoàn Viên này.

Hồng nói đùa nhưng giọng đượm mỉa mai:

- Không dám, ai dám không cho "quan nhớn Cách Mạng” tham dự?

- Thôi mà, đừng mỉa mai tôi nữa.  Tôi bị “vắt chanh bỏ vỏ”  và đã sáng mắt sáng lòng lâu rồi.  Có người muốn gặp cô Hồng, nhờ tôi chuyển lời xin phép nếu cô không chê.

- Tôi thuộc loại mà "công dân hạng hai" cũng không được xếp vào, làm sao dám chê ai.  

- Chắc cô Hồng không quên cô Kim.  Cô Kim tìm cô lâu lắm rồi, biết tôi đi dự buổi Hội Ngộ đồng môn này nên nhờ tôi xin số điện thoại của cô giùm. 

Nghe tin bạn tìm kiếm mình từ lâu, cơn giận năm xưa theo thời gian đã giảm, giờ giảm thêm, Hồng không ngần ngại cho số điện thoại và địa chỉ nhà cha mẹ nàng.

 Tiệc nào mà không tàn, cuộc vui nào không kết thúc, nhưng nó mở ra một hứa hẹn gắn bó.  Mọi người ra về vui vẻ, nắm trong tay một danh sách của bạn bè cũ với địa chỉ, số điện thoại, và tíu tít hẹn gặp lại nhau.

image001
Sân trường trung học Gia Long

 

3.

 

Hồng những tưởng khi gặp lại Kim nàng sẽ tiếp bạn với thái độ khách sáo như một người lạ, nhưng khi nhìn thấy mặt bạn, nàng lại mừng rối rít.  Sau khi thăm hỏi nhau về sức khỏe, con cái, cuộc sống hiện tại, Hồng châm ngòi:

- Sau 30 - 4 - 75, mình chờ bạn mãi mà bạn bặt vô âm tín.  Bạn ngại có người bạn là vợ của "ngụy quân" sẽ mất uy tín, ngăn trở con đường công danh của bạn chứ gì?

- Hồng đừng nói vậy.  Đứa em trai của mình là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa  hi sinh tại Đà Nẵng.  Đứa em gái kế nghe lời mình đi vào bưng và chết trận.  Má của mình buồn, trách mình dữ lắm.  Riêng mình sau ngày Giải Phóng bị làm kiểm điểm suốt gần nửa năm vì “tội địa chủ."  Chúng nó muốn loại trừ mình. 

Không hiểu sao Hồng lại châm thêm:

- Ngày nào chửi Tổng Thống Thiệu làm tay sai bán nước, nhưng Việt Nam chưa mất một xăng-ti-mét vuông đất nào cả.  Bây giờ mất Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa,  Cao Nguyên Trung Phần, rừng dọc 6 tỉnh biên giới Miền Bắc cho anh em Bốn Tốt Mười Sáu Chữ Vàng.  Có công của bạn góp vào đó, dù là gián tiếp. 

Thấy bạn ngồi im lặng không trả lời, mặt đượm buồn, Hồng chạnh lòng nói tiếp:

- Thôi bỏ qua chuyện chính trị đi, mất thì giờ của bọn mình mà không giải quyết được gì cả.  Nói chuyện tình cảm chơi.  Bây giờ mình kể chuyện tình của mình trước nghen.

Hồng kể sơ qua chuyện chồng con của mình xong kết luận:  “Trời cho thêm một đứa con không phải mang nặng đẻ đau mà có hiếu.  Thế là được lắm rồi.  Ông Trời không cho ai trọn vẹn cả, được cái này thì mất cái kia.  Đòi hỏi một sự tuyệt đối chỉ làm mình thêm khổ mà thôi.”

Trầm ngâm một lúc, Kim tâm sự:

- Kể cho Hồng nghe chuyện tình mình giấu kỹ bấy lâu để Hồng thông cảm mình hơn nữa.  Hồi mới chân ướt chân ráo bước vào đại học Văn Khoa Sài Gòn, mình quen anh Ân, được anh hướng dẫn giúp đỡ bước đầu.  Lâu ngày hai đứa yêu nhau.  Mình giấu chuyện hoạt động chính trị của mình nhưng anh rất tinh tế.  Qua những lần nói chuyện và những hoạt động nổi của mình trong phong trào sinh viên, anh biết mình là ai, làm gì nhưng anh không hề hỏi mình. 

Anh là một người trẻ có tinh thần yêu nước cao, nhưng khác quan điểm chính trị với mình.  Sau đó, anh tình nguyện vào trường Võ Bị Đà Lạt  làm mình rất thất vọng vì với tình yêu mà không lôi kéo anh theo mình được.  Thời gian đó mình đau khổ vì biết sẽ mất nhau.  Thư từ viết cho anh cũng tự mình hạn chế vì muốn giữ an toàn cho nhau.  Yêu mà không nói được, không gần được, ngay cả gặp mặt cũng không dám, đau khổ biết chừng nào!  Các anh chị trong Tổ Chức của mình lúc đó khuyên nên dứt khoát chọn một trong hai: tình yêu hay lý tưởng.  Mình đã mê muội vì lý thuyết Mác vạch ra một xã hội đẹp tuyệt vời.  Mình chọn lý tưởng, vứt bỏ tình yêu vì muốn xây dựng một nước Việt Nam dân giàu nước mạnh, người người hạnh phúc, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu.  

Hồng chận bạn lại, hỏi: 

- Xin lỗi, bạn cho hỏi một câu trước khi kể tiếp.  Các đồng chí của bạn không khuyến khích bạn "nằm vùng trong lòng địch" để làm điệp viên thu lượm tin tức hay sao?

- Phải nói công bằng là không ai đưa ý kiến như vậy.  Riêng mình quan niệm tình yêu phải tuyệt đối chân thành, không nên gian dối.  Thà mất người mình yêu mà trong lòng người ấy vẫn còn có mình.  Thế là mình chia tay và tìm cách lánh mặt ảnh.  Anh ấy tốt nghiệp trường Võ Bị Đà Lạt xong, đi hành quân nơi xa liên miên.  Chúng mình bặt tin nhau mất mấy năm.  

Sau đó có lần Tổ Chức bị động ổ nên mình phải vào chiến khu lánh nạn.  Nơi đây, mọi người phải tham gia lao động tay chân để có rau, gạo, mắm muối mà ăn.  Thời gian này thật khổ cho thân xác mình.  Mình gầy giơ xương, đen đúa thảm hại.  Một hôm Tổ Chức cho về thành để công tác.  Đang đi ngang Học Viện Quốc Gia Âm Nhạc thì gặp anh Ân, mình lật đật chạy trốn.  Anh thấy và đuổi theo.  Không thoát được, đành phải đối diện với nhau.  Anh Ân nhìn mình bằng ánh mắt xót xa, và chắc lưỡi không ngừng làm tim mình nhói đau.

Kim ngưng nói, nén xúc động, rồi tiếp tục kể:

- Anh khuyên mình, trong đó có một câu làm mình nhớ hoài, nhớ suốt đời.  Mỗi lần nhớ tới mình lại khóc.  Anh bảo:  "Em có lý tưởng của em.  Em cứ theo, anh không khuyên em bỏ.  Có một điều anh cần khuyên em là:  Em nên thương thân mình một chút."

Kim nói xong khóc thút thít và than thở: 

-Một người yêu mình như thế mà mình không lấy, đi lấy một người làm chồng  bây giờ cặp với một người con gái khác trẻ hơn, đẹp hơn.  Không biết mình có ngu lắm không?

Nghĩ tới hoàn cảnh mình, Hồng cay đắng trả lời:

-"Tóc mai sợi vắn sợi dài,

Kết duyên không đặng, thương hoài ngàn năm," (Ca dao)

 

Và nàng thêm hai câu:

-Kết duyên rồi, anh Bắc em Nam,

Anh ngang em ngược, càm ràm lẫn nhau.

 

Thói đời là vậy, bạn ơi!  Bây giờ anh Ân đâu rồi?  Anh có bị "Em" cho vào Trại Cải Tạo không?

- Có, "học tập" cũng bảy tám năm.  Mình có đến nhà của cha mẹ anh, được hàng  xóm cho biết cả nhà vượt biên lâu rồi.  Nhà đó bị tịch thâu, cấp cho cán bộ người Bắc.  Còn anh ra tù, cũng vượt biên, không biết sống chết ra sao.  Mình biết anh vượt biên vì trước khi đi, anh có gởi một lá thư cho mình chỉ vỏn vẹn bài thơ Dặn Dò của tác giả Hải Vân, thay cho lời từ giã.  Mình đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng và cũng chảy nhiều nước mắt:

      Dặn Dò

Chim trời giờ cánh gãy,

Mộng ước theo gió mây,

Tàn đời trong ngục tối.

Ai chặt anh chân tay?

Ai tước anh tuổi trẻ?

Ai đoạt tương lai này?

Anh còn làm gì được,

Sự nghiệp một đời trai!!!

            *

Ra đi chín phần chết,

Ở lại bị đọa đày.

"Hà chính mãnh ư hổ"

Lời xưa em có hay?

May ra anh thoát được,

Hẹn ngày về đẹp tươi.

Nếu không may biển gọi,

Xin đừng khóc em ơi!

               *

Quê hương ta còn đó,

Anh cầu mong ngày mai

Có cơ duyên thay đổi,

Em góp sức dựng xây.

Khi không còn bóng tối

Ngự trị đất nước này,

Hồn anh sẽ thanh thản,

Nhìn em mỉm miệng cười,

Em yêu ơi!

 

Kim ngừng kể, cố nén xúc động.  Cảm thương bạn, bao nhiêu hờn giận trong lòng Hồng tiêu tan hết.  Trong chiến tranh, tuổi trẻ Việt Nam chịu nhiều cay đắng chẳng những trong đời sống mà trong cả tình yêu.  Đó là chưa kể đến sinh mạng con người.  Nếu không có chiến tranh, cuộc đời của Ân và Kim, Quang và Hồng chắc chắn đã khác, chắc chắn không có nước mắt như bây giờ.

Ngập ngừng một lúc, Kim hỏi:

- Khi về Mỹ, Hồng tìm tin tức anh Ân giùm  mình được không?

- Được chứ, nhưng  tìm được tin tức hay không là chuyện khác.  Kim cho tên tuổi, khóa mấy Võ Bị Đà Lạt, mình  sẽ ráng tìm giúp cho nhưng không hứa chắc là thành công nghen.

- Tận sức là được, thành công hay không còn tùy thuộc số Trời.  Mình muốn biết tin anh ấy để yên ổn tâm hồn.  Nếu anh ấy an lành thì mừng cho ảnh và nhẹ lòng cho mình.  Ngược lại, Hồng hỏi ngày tháng mất để mình thắp nhang cho ảnh.

Nghe bạn nói vậy lòng Hồng chùng xuống, nàng đùa để cho không khí đỡ buồn bã:

- Chu choa ơi, Cộng sản mà cũng tin số Trời và thắp nhang nữa.  “ Đồng chí” có tư tưởng lệch lạc, cho “đồng chí” đi cải tạo tư tưởng bây giờ.

- Mình là người Việt Nam mà, nên phải theo tín ngưỡng, văn hóa nước Việt chứ.

            Cầm mảnh giấy ghi tên họ Ân do Kim trao, Hồng nói thầm: Tại sao mình tìm tin tức của Ân cho Kim mà không tìm tin tức của Quang cho chính mình nhỉ.  Mò kim đáy biển cũng phải mò!

 

4.

 

Về lại Mỹ, Hồng vào các mạng lưới thông tin, hội Ái Hữu của Không Quân và Võ Bị Đà Lạt để kiếm tin tức của Quang và Ân mà loay hoay hoài vẫn không thành công.  Nàng nhờ Đông:

- Này con, giúp mẹ một chút.  Mẹ theo lời chỉ dẫn của con mà không làm cách nào đăng lời nhắn tìm người.

- Bạn bè của Mom có nhiều bác lấy chồng lính.  Mom hỏi xem, có thể Mom sẽ được tin mau hơn.

Hồng cười thầm: ừ nhỉ, chuyện đơn giản như vậy mà mình làm chi rắc rối mấy ngày nay.  Già lẩm cẩm thật!  Nàng lật sổ tìm số điện thoại bạn bè kể sơ sự tình của Kim và nhờ tìm giúp.  Ngày hôm sau nàng có được hai nguồn tin đều giống nhau, một nguồn kể chi tiết hơn.  Người bạn cùng khóa với Ân cho biết vợ con của anh vượt biên trước và định cư ở Úc.  Khi anh ra tù, vợ anh gởi tiền cho anh vượt biên cùng với đứa cháu gái.  Trên biển, ghe gặp hải tặc.  Anh không chịu nổi khi nghe tiếng la khóc hãi hùng của đứa cháu nên kháng cự lại bọn chúng.  Anh bị chúng đánh vỡ đầu và quăng xuống biển.  Đứa cháu đó cũng bị quăng xuống biển cùng với các cô gái khác, sau khi bọn hải tặc thỏa mãn thú tính.  Cướp bóc xong, chúng phá hỏng ghe, rồi bỏ đi.  Chuyến đi ấy, chỉ có vài người may mắn sống sót nhờ một tàu hàng hải Na Uy vớt. 

          Hồng được tin mà nghe nhói trong tim.  Ai gây ra cảnh thảm khốc này cho dân tộc Việt Nam?  Cô bạn Kim “nằm vùng” của nàng cũng phải chịu một phần trách nhiệm về cái chết thảm khốc của người yêu mình, ắt hẳn khi nghe tin sẽ đau lòng gấp bội.  Nàng không đành xoáy sâu nỗi đau của bạn, nên chỉ thông báo rằng Ân chết vì ghe bị bão đánh chìm, chỉ một vài người may mắn bám vào mảnh vụn của ghe mới sống còn.  Nghe tiếng khóc tức tưởi của bạn trong điện thoại Hồng không khỏi ứa nước mắt. 

          Hồng tiếp tục lên mạng để cầu may tìm được tin tức của Quang, hoặc hình ảnh của Quang trong những buổi Đại Hội của các Hội Đoàn Không Quân.  Trong khi tìm kiếm, nàng bắt gặp một trang mạng của tỉnh Châu Đốc đang kêu gọi đồng hương đóng góp bài vở cho mùa Xuân sắp tới.  Nàng nghĩ tới Phương và thầm nghĩ không biết bây giờ bạn đang ở nơi nào trên xứ Úc, liền viết một tin nhắn tìm Phương gởi đến Ban Biên Tập nhờ đưa lên mạng, hi vọng mong manh rằng Phương tìm đọc và cho tin.  Khoảng hơn mười ngày sau...

- Reng... reng... reng...

Nhấc điện thoại lên vừa trả lời "Hello tôi là Hồng đang nghe phôn,"  Hồng nghe đầu dây bên kia giới thiệu:

- Em là học trò cũ của cô.  Em biết số phôn và địa chỉ của cô nhờ cô nhắn tin tìm cô Phương trên web Châu Đốc.  Em may mắn  gặp lại cô Phương khoảng nửa năm nay.  Nếu cô đang rảnh rang, em sẽ tới nhà cô trong vòng mười lăm phút nữa.

- Mừng quá, mời em tới, cô chờ.

Mười lăm phút sau, một người đàn ông  tròm trèm lục tuần, tóc lốm đốm bạc đến.   Ông ta nhìn nàng một lúc rồi nói:

- Chắc cô không nhớ em.  Em là Điền...

- Ồ, cô nhớ rồi. Nguyễn Phúc Điền Trưởng Lớp ngày xưa đây mà.  Em bây giờ khác quá cô nhìn không ra.  Xin lỗi em nghen. 

Hồng nắm tay Điền dẫn vào nhà, miệng hỏi huyên thiên:

- Hiện giờ em ở đâu?  Làm nghề gì?  Vợ con thế nào?  Gặp cô Phương ở đâu, trong trường hợp nào?

- Em sẽ từ từ kể hết cho cô nghe.  Hiện em ở Florida, nhân tiện qua đây dự đám cưới con của một người bạn, em tìm thăm cô luôn thể.  Cách đây nửa năm em có về thăm quê, tình cờ gặp cô Phương đi dự Lễ Vía Bà Chúa Xứ ở Châu Đốc.  Hai thầy trò gặp nhau mừng vui lắm.  Cô Phương hỏi về cô nhưng em nào có biết cô ở đâu.  Em có mang theo địa chỉ và số điện thoại của cô Phương đây.  Hiện cô Phương ở Mỹ Tho.

Hồng nói:

- Vậy mà cô cứ tưởng cô Phương định cư bên Úc chứ!

- Cô Phương có kể cô ấy đi du lịch Úc châu, ở chơi sáu tháng, rồi về.  Tới bây giờ cô Phương vẫn không chồng con gì cả.  Không biết vì sao, em đâu dám hỏi.  Ngày xưa cô Phương có nhiều người đeo đuổi lắm mà!

- Nguyệt Lão không xe sợi tơ hồng với người mình yêu thì cũng không thành.  Cô Phương yêu một anh sĩ quan xuất thân từ Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, nhưng gia đình hai bên không hài lòng, làm khó dễ cuộc hôn nhân.  Tin cuối cùng mà cô được biết là ông sĩ quan đó ngồi tù cải tạo ngoài Bắc, bao nhiêu năm cô không biết, có toàn mạng cho đến khi được thả ra hay bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc Miền Bắc, cô cũng không biết.  Tội nghiệp cô Phương, lỡ dở một đời!

 Điền ngồi yên một lúc, tiếp:

- Em cấp bực thấp nên ngồi tù trong Nam.  Mới Thiếu Úy thôi mà cũng mất 5 năm.

- Em đi binh chủng nào?

- Em là "Giặc Lái" cô ơi!  Sau khi xong Tú Tài II em gia nhập Không Quân.  Hồi em học đệ nhất, em yêu Thúy Hải.  Cổ đâu có chịu, nhưng khi em vào Không Quân thì "mê" em liền.  Hi hi hi!  Sau khi ra tù cải tạo chúng em mới làm đám cưới.  Vợ em cũng là học trò của cô, học sau em hai lớp, làm Phó Trưởng Lớp mấy năm liền, cô còn nhớ không?

- Nhớ rồi.  Thúy Hải có mái tóc giống cô.

- Hồi đó, cô để tóc ngắn, úp vào gáy, mái tóc hai bên cong cong ôm lấy hai má, giống như tóc ca sĩ Phương Hoài Tâm.  Cô và cô Phương là thần tượng của một số nữ sinh nên nhiều nàng để tóc giống cô hoặc để tóc dài cột đuôi cao lên như cô Phương.  Em chạy theo "cua" Thúy Hải không chỉ vì mái tóc giống cô, mà nàng còn có cặp mắt và nụ cười y như cô.  Bây giờ cô không giữ kiểu tóc cũ nữa, nhưng vợ em vẫn còn giữ vì cả hai đứa chúng em thích như vậy.  

 Hồng cười nói:

- Giống ai không giống, giống cô làm chi, không khá được.  Mấy bài trích giảng từ quyển Đời Phi Công có tác dụng mạnh dữ!  Hèn chi bọn Việt Công gọi mấy nhà văn nhà thơ là lính "Biệt Kích Văn Hóa."  Em mê quân chủng này cũng vì mấy bài đó, phải không?  Em  không theo học các ngành khác mà gia nhập Không Quân rồi vì thế mà bị ở tù.  Em có ân hận gì không? 

 Điền ngập ngừng một lúc, rồi trả lời:

- Cô cho phép em mới dám nói thật lòng mình.

- Nói đi.  Giờ đâu còn là thầy trò nữa.  Chúng ta cứ coi nhau như hai người bạn vong niên, nói chuyện chân thật với nhau cho vui.  Em cũng già rồi, tóc bạc thấy rõ còn gì.

-  Em vào Không Quân không phải vì những bài cô trích trong quyển Đời Phi Công đâu, mà vì cô yêu phi công nên em yêu luôn quân chủng này.  Em không ân hận vì sự chọn lựa này của em.  Khi ra trường, em được điều đến đơn vị của Trung Tá Phi Đoàn Trưởng Bùi Thanh Quang…

Nói tới đây, Điền ngưng lại nhìn vào mắt Hồng xem phản ứng.  Nàng xúc động hỏi:

- Em có biết ông ấy bây giờ ra sao không?

-  Em về Phi  Đoàn của ông Thầy Quang không  bao lâu thì mất nước, mỗi người bị nhốt tù hai nơi khác nhau.  Em không gặp lại ông Thầy em, mãi đến mấy năm sau này, quân chủng Không Quân tổ chức những lần Đại Hội em mới gặp lại.  Được biết vợ ông vượt biên, bỏ lại hai đứa con, và chết trên biển trong khi ông còn đếm lịch ở Miền Bắc.  Sau này ông đi Mỹ theo chương trình ODP, mang hai đứa con qua đây, làm gà trống nuôi con. 

Hiện giờ các con của ông có chồng vợ, ra riêng hết.  Ông Thầy em cô đơn nên sống "già nhân ngãi, non vợ chồng" với một bà cũng góa bụa.  Khi biết em là dân Châu Đốc, ông thường liên lạc với em và hỏi thăm cô.  Lúc bấy giờ em mới biết ông Thầy mình là người yêu cũ của cô mình, biết vì sao cô có cặp mắt buồn vời vợi, bây giờ vẫn vời vợi buồn, và biết động lực nào khiến cô giảng rất truyền cảm những bài trích trong Đời Phi Công.  Em đã nhờ mấy đứa bạn còn ở lại quê nhà tìm cô.  Thất bại.  Hỏi mấy đứa bên này.  Không ai biết.  Em những tưởng suốt đời này không được gặp lại cô!

Điền ngưng lại khi thấy mắt Hồng rướm lệ.  Hồng nuốt ngược nước mắt, hỏi:

- Bây giờ ông ấy ở đâu? Có gần em không?

- Ông Thầy ở xa em mà gần cô.  Ông hay mắng đùa em mỗi khi em báo tin không tìm được tông tích của cô: "Học trò vô tình vô nghĩa, không quan tâm thường xuyên tới cô giáo của mình để đến nổi bặt vô âm tín.  Nếu còn như ngày xưa là tao cho mi đi bay mệt... không được nghỉ."  Mới đây em vào mạng lưới quê nhà, thấy cô đăng tin tìm cô Phương.  Em vội vàng cho ông biết.  Ông đốc thúc em đi thăm cô, về kể lại cho ông nghe.  Ông nhờ em mang đến cho cô một CD nhạc làm quà đây. 

Nghe Điền nói, Hồng ngồi lặng im, mắt thẫn thờ ngó mông lung.  Một cuộc hội ngộ bất ngờ, vui ít buồn nhiều!  Nhìn thấy Hồng như vậy, Điền ngần ngại một lúc rồi đứng lên từ giã ra về.  Anh đưa ra ba gói quà cho Hồng, nói tiếp:

- Một kí lô khô là quà của vợ em biếu cô.  CD này là quà của ông Thầy em, bảo phải đưa tận tay cô.  Còn đây quà của em: chiếc máy bay bằng gỗ do chính tay em làm trong lúc ngồi tù.  Em đã tận dụng thì giờ nghỉ ngơi để làm ra nó với hi vọng mong manh một ngày nào đó gặp lại cô mà trao tặng, chắc cô sẽ thích lắm.

Cầm ba món quà ân tình, Hồng nghẹn ngào cám ơn.  Điền vội vã cáo từ, bước nhanh ra cửa.  Hồng ngắm nghía chiếc máy bay gỗ vừa nhỏ gọn vừa tinh xảo được chùi mài bóng loáng.  Trên thân máy bay có hàng chữ "Để nhớ mãi ngôi trường Thủ Khoa Nghĩa.  Điền”

Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy.  Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:

"Anh còn nợ em công viên ghế đá, lá đổ chiều êm. 

"Anh còn nợ em dòng xưa bến cũ, con sông êm đềm.

"Anh còn nợ em chim về núi nhạn, trời mờ mưa đêm.

"Anh còn nợ em nụ hôn vội vàng, nắng chói qua thềm.

"Anh còn nợ em con tim bối rối, con tim bối rối.

"Anh còn nợ em và còn nợ em cuộc tình đã lỡ.

"Anh còn nợ em, Anh còn nợ em...

(Nhạc và lời: Anh Bằng)

 

 Anh trải lòng mình qua tiếng nhạc lời ca và nàng lệ đẫm ướt mi theo tiếng lòng của anh...

 image003

(Cali, Mùa Thu 2013)

vhp.Hạ Vũ

*************************************************

 

 Anh Còn Nợ Em

Nhạc: Anh Bằng

Tiếng hát: Thiên Kim

     PPS: Phan Tuấn Đạo

 


 

*****

Cảm tác

Nợ Em Trả Kiếp Nào

*

Nợ em một bể sầu,

Nước mắt suốt đêm thâu,

Đèn chong leo lét bóng,

Vòng tay ôm còn đâu!

*

Nợ em vóc võ vàng,

Bàn tay lùa tóc rối,

Nụ hôn đầu dở dang,

Hơi ấm còn vương mang!

*

Ghế đá sầu cô quạnh,

Hiu hắt gió qua thềm,

Vỡ tan niềm mong ước,

Thê thiết tiếng vạc đêm!

*

Duyên em ai hờ hững,

Tơ trời vuột bay cao,

Miên miên tình năm tháng,

Nợ em trả kiếp nào?

vhp.Hải Vân

 

image007

 

 

*********************

 

                  Hẹn

 

Ngậm ngùi đọc trọn Tóc Mai

Hồng ơi!  Hẹn lấy một ngày  gặp Quang

Éo le tình đẹp dở dang

Đời phai màu tóc, không tàn nhớ trông

Trời Xanh ắt cũng động lòng 

Châu về Hợp Phố thỏa mong đợi chờ

 

Thuyền tình cập lại bến mơ...

        Mây Trắng 

 

30 Tháng Năm 202011:45 CH(Xem: 115)
Thường do tuổi tác, sinh hoạtt hàng ngày không đúng tư thế, tổn thương khớp gối do tai nạn. Đau cứng khớp gối thậm chí có thể sưng nóng rát và khó khăn di chuyển.
30 Tháng Năm 202011:35 CH(Xem: 22)
Biết đâu cuộc bầu cử vào tháng 11 năm nay có thể sẽ vô cùng quan trọng không những cho Mỹ mà còn cho Trung Cộng, Việt Nam và nhân loại.
30 Tháng Năm 202011:15 CH(Xem: 120)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: PHƯƠNG HỒNG - Thơ Đỗ Trung Quân - Nhạc Vũ Hoàng Thanh Lam trình bày
30 Tháng Năm 202010:47 CH(Xem: 148)
Cầu mong AstraZeneca sẽ điều chế được vaccine, tạo ra được điểm tựa cho kinh tế toàn cầu đang rơi tự do, đưa nhân loại ra khỏi cơn ác mộng có thật từ nửa năm qua.
30 Tháng Năm 202010:30 CH(Xem: 15)
Tâm thế gian là tâm tràn đầy ham muốn ích kỷ, những ai luôn sống với tâm này sẽ huân tập nhiều tập khí, lậu hoặc gọi chung là nghiệp.
30 Tháng Năm 20204:45 CH(Xem: 44)
Chúc mừng cháu hôm nay thành tựu Tốt nghiệp học sinh giỏi của trường Hết hè này cháu phải lên đường Sống tự lập đời sinh viên Đại học.
30 Tháng Năm 20204:29 CH(Xem: 40)
Ngày Memorial Day, tôi treo lá cờ Hoa Kỳ trước nhà để tưởng niệm và tri ân. Trong nhà, tôi mua hoa và trái cây đặt lên bàn thờ ba tôi. Tôi đốt hương khấn nguyện cho hai người cha, hai người lính.
28 Tháng Năm 202012:00 SA(Xem: 160)
Ngày xưa, thời niên thiếu của tôi rất hạnh phúc khi đã trải nghiệm gần 16 năm được sống, được hít thở không khí tự do, được chứng kiến những thành tựu ban đầu
24 Tháng Năm 202012:44 SA(Xem: 119)
Số bệnh nhân COVID-19 nặng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, đủ nằm trong ICU, không cần mượn thêm khoa khác, bệnh nhẹ đủ nằm trong một khoa. Khu phòng mổ và hậu phẫu trước đây là COVID-19 ICU giờ trống trơn,
24 Tháng Năm 202012:42 SA(Xem: 534)
Không chỉ có những nhà lãnh đạo mới bạc tóc vì vẫn chưa tìm được giải pháp tối ưu cho cả kinh tế và sức khỏe, tóc những người bình thường cũng bắt đầu nhuốm màu sương khói vì "nợ áo cơm",
24 Tháng Năm 202012:21 SA(Xem: 345)
Ảnh hưởng của việc thiếu vitamin D: Loãng xương, dễ bị nhiễm trùng do hệ miễn dịch yếu, viêm khớp, ung thư, bệnh tim mạch, trầm cãm.
23 Tháng Năm 202010:23 CH(Xem: 104)
Bài hát mới của nhạc sĩ Châu Đình An sáng tác trong lúc cả thế giới đang trong cơn đại dịch covid-19.Nhiều gia đình ly tan, bạn bè chia lìa vì nổi đau mất mát quá lớn.
23 Tháng Năm 20201:21 CH(Xem: 181)
Khi không thể bắt tay nhau vì sợ lây nhiễm, hãy cúi đầu trước nhau hay những ngón tay khép lại xá nhau trước khi bước vào cuộc họp. Sự khiêm cung cũng giảm đi những căng thẳng và ý nghĩ đen tối hại nhau.
23 Tháng Năm 20202:58 SA(Xem: 59)
Củ khoai lang được coi là thực phẩm tốt cho sức khỏe nhờ có chứa nhiều tinh bột, nhiều chất xơ tốt, nhiều sinh tố A, B2, B6, C, nhiều khoáng chất như kali, manganese, sắt ...
22 Tháng Năm 20203:52 SA(Xem: 142)
Nếu một ngày điều này có thật Thì con ơi! chuyện đó cũng thường Hãy tin đi ở cõi vô thường. Mẹ an lạc bình yên, siêu thoát.
22 Tháng Năm 20202:36 SA(Xem: 70)
Quay về tìm lại tuổi tên Một thời áo trắng ngồi bên ghế bàn. Trả ta về giấc mộng an Bạn bè xưa cũ tỏa lan sương chiều Tháng Năm Ngồi Nhớ Phượng Yêu Hạ xưa lần bước gợi nhiều nhớ nhung...
20 Tháng Năm 20209:58 CH(Xem: 87)
(Kính tặng những vị Tu sĩ, Bác sĩ, Y sĩ, Chiến sĩ, Cảnh sát, cứu hoả và những anh hùng phục vụ cho nhân loại, cho chúng ta, họ đã hy sinh mạng sống để cứu giúp Thế Giới, chống cơn đại dịch CoronaVirus hôm nay)
18 Tháng Năm 20209:57 CH(Xem: 148)
Câu hỏi này được nêu ra trong suốt diễn tiến của đại dịch COVID-19. Càng ngày người ta càng thu thập thêm nhiều dữ kiện, một số có thể trả lời cho câu hỏi, nhưng lại nảy sinh ra những câu hỏi khác.
17 Tháng Năm 202012:46 SA(Xem: 173)
Hãy sống một đời đáng sống, nghĩa là sống đạo đức, sống thương yêu, sống đúng với tiêu đề “Chân Thiện Mỹ”, sống có lợi cho người và lợi cho mình trong hiện tại và tạo Nhân lành cho đời sống tương lai,
16 Tháng Năm 20203:10 SA(Xem: 126)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: THÁNG TƯ NẮNG – Thơ Tưởng Dung - Nhạc Phạm Chinh Đông. - Tác giả trình bày
16 Tháng Năm 20201:03 SA(Xem: 1037)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: CHỈ CHỪNG ĐÓ THÔI - Thơ Nguyễn Tất Nhiên - Phạm Duy phổ nhạc Thanh Lam, ChsNQ K14 cũng là người em họ (cousin) của Cố Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên trình bày.
16 Tháng Năm 202012:45 SA(Xem: 162)
con ra đời. con sống. con nên người… trong nước mắt mẹ yêu. đợi cơm chiều khi màn đêm buông xuống... bên mẹ. con ấm êm như bên bếp lửa hồng…
16 Tháng Năm 202012:30 SA(Xem: 300)
Thoái hóa cột sống hay thoát vị đĩa đệm do sinh hoạt hàng ngày không đúng tư thế, thần kinh bi chèn ép, tuổi tác, khuân vác nặng, tổn thương cột sống,
15 Tháng Năm 202011:57 CH(Xem: 620)
Coronavirus không chỉ lấy đi sinh mạng của con người, mà còn lấy đi cả một "nơi chốn đi về" thân thương, gần gũi với chúng tôi gần 30 năm qua.
15 Tháng Năm 202011:51 CH(Xem: 143)
Tháng Năm Nắng Hạn khô lần Nắng mưa hòa nhịp cũng cần có đôi Mưa qua đất khổ hiên đời Ngọt tình cây cỏ rạng ngời đất reo...
15 Tháng Năm 20208:01 CH(Xem: 166)
Để Mẹ ra đi lòng thanh thản. Vui cùng cây cỏ với trăng sao. Tự hào phủi sạch bao nghiệp chướng. Nhẹ nhàng hồn phách bay lên cao.
10 Tháng Năm 20202:59 SA(Xem: 326)
Đầu tiên, xin chia sẻ một video clip về sức khỏe của Bác Sĩ Mai Bùi, phu nhận của ChsNQ K16 Lam Bùi là hai khuôn mặt rất quen thuộc của Trung Học Ngô Quyền
10 Tháng Năm 202012:57 SA(Xem: 211)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ẦU Ơ RU LẠI ẦU Ơ – Thơ Lê Phong Quan – Nhạc Hoài Phương Trình bày Đoàn Minh & Trương Như Ý
10 Tháng Năm 202012:40 SA(Xem: 176)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "NHỚ LẰN ROI MẸ" Thơ Trần Kiêu Bạc - Hồng Vân Diễn Ngâm. Kiều Oanh thực hiện youtube
10 Tháng Năm 202012:24 SA(Xem: 234)
Chúng ta đã bước vào tháng Năm. Tháng của an vui và hạnh phúc. Hãy chúc lành cho nhau và mong rằng nắng ấm tháng năm sẽ đem đến nhiều tin tốt hơn về dịch bệnh, kinh tế và chính trị. Chào mừng tháng Năm, tháng của những hy vọng.
10 Tháng Năm 202012:11 SA(Xem: 507)
Xin đừng quên cầu nguyện cho những bà Mẹ được an toàn trước Coronavirus. Cũng xin gởi đến bông hồng tươi thắm nhất cho những bà mẹ trẻ đang làm việc ở “tuyến đầu”, không thể ôm hôn con mình mỗi tối.
09 Tháng Năm 202011:54 CH(Xem: 170)
Mẹ ơi! Tháng Năm não nề Năm nay “Lễ Mẹ” trăm bề nhiễu nhương Bỗng dưng căn bệnh khó lường Từ đâu Đại Dịch ngang nhiên đổ về
09 Tháng Năm 20209:51 CH(Xem: 179)
Khiêu vũ hoặc nhảy múa là hoạt động giúp ích cho sức khỏe. Nếu là người quan tâm sức khỏe và thích sự năng động
09 Tháng Năm 20202:31 CH(Xem: 177)
Năm nay Phật Đản chẳng đi chùa Dịch cúm hoành hành phải chịu thua Trong bếp rộn ràng nồi cháo nấm Ngoài sân tíu tít cháu chơi đùa
09 Tháng Năm 20203:42 SA(Xem: 196)
Tháng năm lại có một ngày Chủ nhật tuần lễ thứ hai rạng ngời Vinh Danh Hiền Mẫu trong tôi Mẹ sinh Cha dưỡng đưa nôi ví dầu.
03 Tháng Năm 202011:29 CH(Xem: 785)
Anh đi, về với cha mẹ, về với chị nhà, "đường dài hạnh phúc cầu chúc cho anh", về với Phật, với trời cao miên viễn. Trong lòng anh chị em NQ luôn có một chỗ đặc biệt cho anh Lê Văn Tới.
03 Tháng Năm 202011:29 CH(Xem: 783)
Mùa Xuân năm nay, NQK6 Lê Văn Tới "bỏ cuộc chơi”. Không thể đưa tiễn bạn về nơi an nghỉ cuối cùng, các anh chị khóa 6 đã cùng tưởng niệm bạn với những vui buồn kéo dài hơn nửa thế kỷ.
03 Tháng Năm 20207:31 SA(Xem: 343)
Hôm nay thứ năm ngày 30/4/2020. Tôi thức dậy sau một đêm không ngon giấc. Tối qua trên iphone một mình cô độc, tôi nằm xem những bài viết, những video nói về ngày 30/4 mà thao thức.
03 Tháng Năm 202012:24 SA(Xem: 519)
Giữa bất an, và lo buồn của mùa... mắc dịch, vẫn có những điều làm người ta vui hơn, an tâm vì dù tình hình có xấu đến đâu đi nữa, vẫn có những tấm lòng.
02 Tháng Năm 202011:57 CH(Xem: 371)
Tháng tư đói rạc nơi nơi Bo bo cho ngựa, nay người phải ăn Từ nay xuống kiếp lầm than Đọa đày dân Việt hàm oan tội gì?
02 Tháng Năm 202011:46 CH(Xem: 170)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Sàigòn Vĩnh Biệt Tình Ta" - Song Ngọc (Ngọc Lan) & "Kiếp Tha Hương" - Lam Phương (Thanh Thúy) Kiều Oanh thực hiện youtube
02 Tháng Năm 202011:03 CH(Xem: 406)
Thư bất tận ngôn! Xin chúc bạn: Ráng mà gầy dựng chút tương lai Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày.
02 Tháng Năm 202010:34 CH(Xem: 253)
Nguyện Mẹ siêu sanh cõi vĩnh hằng Hương linh của mẹ được vinh thăng Theo chân Phật Tổ về Tịnh Độ Thoát vòng sinh tử dứt nghiệp căn.
02 Tháng Năm 202012:21 SA(Xem: 207)
Giáp bào gửi lại chiến trường Tuổi tên đóng gói vào rương cuộc đời Ngậm ngùi tiếc tuổi hai mươi Chim bay gảy cánh nghiêng trời xót đau.
28 Tháng Tư 202010:42 CH(Xem: 350)
45 năm đã trôi qua, nhưng những ngày cuối tháng 4 oan nghiệt đó không bao giờ phai nhòa trong tâm khảm của tôi.
27 Tháng Tư 202012:08 SA(Xem: 486)
Ngày xưa, thời niên thiếu của tôi đã từng được âm nhạc miền nam gieo vào trong dòng máu và nhịp đập trái tim mình đầy tràn những tình cảm yêu thương, để có được...
26 Tháng Tư 202011:10 CH(Xem: 419)
Thế là tôi không kho thịt nữa. Nồi thịt kho ân tình mà định đãi bạn không bao giờ thực hiện được. Có một vị mặn nào trên môi ...
26 Tháng Tư 20207:18 CH(Xem: 495)
Nguyện Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn hương linh Phật Tử Lê Văn Tới Pháp danh Nhật Minh tạ thế vào 20/4/2020 nhằm ngày 28/3 năm Canh Tý tại San Jose về cõi niết bàn.
26 Tháng Tư 20203:25 CH(Xem: 699)
Xin gởi đến lời chúc "true survivor" cho tất cả những thiên thần áo trắng, và những bệnh nhân COVID-19 đang đứng giữa hai bờ sinh tử.
25 Tháng Tư 20208:38 CH(Xem: 421)
Còn văng vẳng đâu đây tiếng chuông ngân vang, vang động đến trường trung học Ngô Quyền, trường cũ còn đây nhưng anh đã bỏ lại bạn bè
25 Tháng Tư 20202:53 CH(Xem: 315)
Trong tinh thần tôn trọng sự thực, tất cả chi tiết đưa ra dựa vào chủ trương "nói có sách mách có chứng" để mọi người đều có thể dễ dàng kiểm soát hư thực.
25 Tháng Tư 202012:45 SA(Xem: 911)
Xin được ghi lại chuyện này như một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân".
24 Tháng Tư 202011:26 CH(Xem: 324)
COVID-19 chưa có thuốc diệt được nó, hiện thời chỉ điều trị triệu chứng, hỗ trợ hô hấp, thử nghiệm nhiều loại thuốc khác nhau nhưng chưa có kết quả xác định.
24 Tháng Tư 20209:58 CH(Xem: 354)
Thoát xa cõi tạm xô bồ Sát na hơi thở bên bờ tử sinh Con đường riêng chỉ một mình Giữa mùa dịch bệnh hành trình lẻ loi
23 Tháng Tư 202012:19 SA(Xem: 1816)
Hôm nay tình cờ tôi đọc được một bài viết về Cô và rất nhiều chi tiết mà có lẽ không phải chỉ mình tôi mà ngay cả nhiều học trò của Cô dù đã từng học với Cô cũng không biết.
20 Tháng Tư 202012:53 SA(Xem: 356)
Như phần trình bày trên cho thấy nạn dịch Virus Corona đã khiến cho ”gió đã đổi chiều” nên thế giới có cái nhìn hoàn toàn ác cảm đối với Trung Cộng và nhà độc tài Tập Cận Bình,
19 Tháng Tư 20201:20 SA(Xem: 518)
Đời độc thân già phải cách ly rất khổ Tôi đang có những cái có đã có Chỉ thiếu cái đã có đang cần Căn phòng nhỏ mênh mông vì trống vắng Không có thứ, có giờ Chỉ còn sáng tối, ngày đêm Chỉ còn thức dậy, ngồi nhìn, ăn vội một mình rồi thao thức với trăng khuya
18 Tháng Tư 20207:54 CH(Xem: 1023)
Không ai muốn mình có một vết sẹo trên người cũng không ai muốn mình sống với những nỗi đau. Những ai gây ác nghiệp chắc chắn sẽ nhận hậu quả, mọi sự việc trên đời vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng ta hãy chờ xem mọi việc sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.
17 Tháng Tư 202011:47 CH(Xem: 1227)
Virus Wuhan cũng cướp đi niềm vui "Eggs Hunting", niềm vui trẻ thơ với những quả trứng nhựa đủ màu, trong đó có kẹo, có chocolate hình quả trứng, tượng trưng cho "phục sinh"
17 Tháng Tư 202011:10 CH(Xem: 326)
Nói tóm lại có nhiều tiến triển đầy hy vọng trong công cuộc chống nạn dịch Virus Corona Trung Cộng qua những thành quả chữa trị và phòng ngừa
17 Tháng Tư 20206:04 CH(Xem: 580)
Đám tang chị tôi đầy nước mắt Vỏn vẹn 10 người. Chồng, con, cháu chỉ được 8 người Nhà quàn hai người Đúng như luật lệ. Tôi đứng xa xa như người viếng mộ Tham dự chui tang lễ chị mình.
17 Tháng Tư 202012:42 SA(Xem: 401)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: TÌNH TỰ CHÂN MÂY – Nhạc Phạm Chinh Đông Tác giả hòa âm & trình bày
17 Tháng Tư 202012:19 SA(Xem: 467)
Nhưng trong một nghĩa nào, vì mang bệnh kinh niên lãng mạn, tôi nghĩ rằng mỹ nhân Ngô Đình Lệ Thủy mất sớm như vậy cũng hay. Để không bao giờ cho thế gian thấy tóc mình bạc màu.
14 Tháng Tư 202012:14 SA(Xem: 601)
Có lẽ hai ông Tổng thống và Thống đốc chỉ huy chiến tuyến chống dịch, trước những con số kinh khủng cũng đã tìm thấy mối đồng cảm trong cõi đời phù du này chăng?
12 Tháng Tư 20201:36 SA(Xem: 491)
Bàn thờ của tôi lúc này là giường của bệnh nhân mang đầy đủ ý nghĩa trọn vẹn. Làm linh mục là để cứu đời, làm bác sĩ là để cứu người. Còn có gì đẹp hơn trong hai tước vị đó ở đời này.
12 Tháng Tư 202012:22 SA(Xem: 1147)
Đối với hầu hết người Việt lưu vong, tháng 4 sẽ mang đến nhiều buồn đau ngoài những tác hại mà virus Wuhan đã gieo rắc cho nhân loại.
11 Tháng Tư 202011:53 CH(Xem: 441)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: NGHE NHỮNG TÀN PHAI – Nhạc Trịnh Công Sơn – Trình bày Sĩ Phú Kiều Oanh thực hiện youtube
11 Tháng Tư 202012:18 SA(Xem: 584)
Khó khăn băng suối vượt đéo. Lênh đênh sóng nước cùng trèo tới nơi. Hãy cùng cố gắng Bạn ơi Ngày tan đại dịch khắp nơi an bình
10 Tháng Tư 202011:37 CH(Xem: 717)
Anh đã giấu niềm riêng vào lá Nên mùa thu rụng xuống ngập đường Em muốn nhặt mà rơi nhiều quá Thu đi rồi thương vẫn còn thương.
10 Tháng Tư 20205:29 CH(Xem: 387)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MỘT NGÀY - Thơ: Lê Phong Quan. - Nhạc: Nguyễn Tuấn. Hòa âm: Hoài Phương - Trình bày: Đoàn Minh
10 Tháng Tư 20203:51 CH(Xem: 644)
Chiều nay trời Cali rất lạnh. Em Face time hôn anh giữa màn mưa "Nụ hôn tình yêu" anh đã chịu chưa. Tình ta đẹp trong giữa mùa đại dịch.
10 Tháng Tư 202012:25 SA(Xem: 387)
Hôm nay là ngày thứ 16 của chiến dịch. Chúng tôi đã ở Nha Mân hết 11 ngày để yểm trợ việc xây đồn Ngã Ba, ở Xẻo Mát 3 ngày để lục soát một vùng bị bom B52 cày nát
09 Tháng Tư 20204:06 CH(Xem: 454)
Sau nhiều lần đột quỵ tưởng như không còn hiện hữu trên thế gian nầy, cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
07 Tháng Tư 20209:41 CH(Xem: 888)
ước gì chúng tôi có một cái cọc và một sợi dây đủ lớn để giữ lại nền kinh tế của Mỹ và của cả thế giới khỏi rơi tự do trong cơn đại dịch COVID-19, và giữ lại được những bệnh nhân đang đứng chênh vênh ở hai bờ sinh tử.
04 Tháng Tư 20202:17 SA(Xem: 577)
Nội dung dự kiến 1. Cập nhật case và xu hướng - Thế giới, Mỹ, và California 2. Tin tức Media và Fb 3. Có gì mới trong nghiên cứu 4. Cách chăm sóc bệnh Covid-19 ở nhà
03 Tháng Tư 202011:03 CH(Xem: 810)
Tôi không thể nào quên được ngày xưa tôi đã từng có một thời niên thiếu như thế. Tôi cũng sẽ kể lại cho con tôi là tôi đã từng sống trong một nước Việt Nam Cộng Hòa văn minh và nhân bản như thế trong quá khứ,
03 Tháng Tư 20209:49 CH(Xem: 633)
Lạy Chúa! Bây giờ dịch chưa tiêu Lạy Phật! Người dân chết quá nhiều Ban ơn cứu rỗi cho nhân loại Phóng hào quang soi sáng mọi điều.
02 Tháng Tư 202011:29 CH(Xem: 824)
Khi bạn biết mình bị lây nhiễm con virut CORONA Vũ Hán vì ho nhiều, đau ngực, khó thở, nhức đầu và tiêu chảy – người bị nóng sốt lâu không cảm thấy giảm thì hãy làm đúng sau đây:
02 Tháng Tư 20209:25 CH(Xem: 730)
hãy giúp cho người dân thoát qua cơn dịch cúm, có thuốc chữa để không còn cảnh người chết mà không có thân nhân tiễn đưa. Cầu cho ơn trên phù hộ cho Tổng thống và những người làm việc cạnh ngài được an toàn sức khỏe.
02 Tháng Tư 20209:18 CH(Xem: 678)
BS Price hiện đang làm trong ICU của bệnh viện ở New York và đây là chia sẻ của ông sau khi chuyên điều trị toàn bệnh nhân covid 19 trong những tuần qua. CHỈ CẦN TAY SẠCH VÀ KHÔNG RỜ VÀO MẶT LÀ 99% CHÚNG TA SẼ KHÔNG BỊ NHIỄM.
02 Tháng Tư 202010:10 SA(Xem: 729)
Cho đến thời điểm này, bệnh cúm lạ này vẫn chưa có thuốc chữa rõ ràng. Vì nó là bệnh cúm, nên chúng ta có thể trị theo cách dân gian là XÔNG. Đây là câu chuyện tự chữa khỏi của chị Phương.
31 Tháng Ba 202010:13 CH(Xem: 580)
Chưa bao giờ có buổi họp báo nào của Nhà Trắng đem lại niềm phấn chấn và nguồn năng lượng tích cực (positive energy) như chiều hôm nay, 30/3. Một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa toàn nước Mỹ. Chuyện nước Mỹ có vĩ đại hay không, không còn là câu hỏi nữa rồi.
30 Tháng Ba 20201:12 SA(Xem: 1223)
Cuộc chiến này còn kéo dài bao lâu nữa thì không ai biết được, nhưng Covid-19 sẽ qua đi, và thành phố này sẽ trở lại như xưa, vì ở đây có những con người luôn hết mình vì nó và luôn có một niềm tin bất diệt vào thành phố không bao giờ ngủ.
28 Tháng Ba 20207:57 CH(Xem: 867)
Thượng Đế phải chăng đang nhắc nhở chúng ta hãy để thời giờ nhìn nhau, quan tâm tới nhau, với tới nhau. Đừng để một khoảng trống nào, vì cái khoảng trống chúng ta không lấp lại sẽ có Một Vật Siêu Lạ tới điền vào.
28 Tháng Ba 20205:17 CH(Xem: 736)
Trung Cộng thiếu nước Mỹ hai cái cúi đầu. Cái cúi đầu thứ nhất xin lỗi đã đem dịch bệnh đến các tiểu bang của nước Mỹ. Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc. Sự thật bao giờ cũng là sự thật.
28 Tháng Ba 20201:11 CH(Xem: 309)
Qua đó máy này có thể mang lại kết quả dương tính trong ít nhất sau năm phút và kết quả âm tính trong 13 phút. Máy thử nghiệm này rất nhỏ chỉ bằng khoảng máy nướng bánh mì Toast .
28 Tháng Ba 202012:13 SA(Xem: 1240)
Dưới đây là một thư điện tử từ Bác sĩ Dan Johnson, MD, bác sĩ gây mê, Phòng chăm sóc đặc biệt của Trung tâm Y tế Nebraska viết gửi bạn bè và gia đình về sự nghiêm trọng của COVID-19.
27 Tháng Ba 20201:24 SA(Xem: 955)
Đây là bài viết của Facebooker Daniele Macchini, một BS người Ý đang gồng mình chiến đấu nơi tâm dịch, đã được Facebooker Thanh Tran dịch sang tiếng Việt:
26 Tháng Ba 202011:32 CH(Xem: 1295)
Cuộc sống của chúng tôi, cũng như của cả tỷ người trên thế giới sẽ tạm thời phải thay đổi vì đại dịch CoronaVirus. -như đã phải thay đổi từ ngày 9 tháng 11 năm 2001 do đường hàng không bị khủng bố.
26 Tháng Ba 202010:40 CH(Xem: 686)
Theo New York Times, các bác sĩ đang khuyến nghị xét nghiệm và cách ly những người không thể ngửi và nếm được mùi vị, thậm chí kể cả khi họ không có triệu chứng bệnh COVID-19.
25 Tháng Ba 202011:20 CH(Xem: 397)
Báo chí cho biết: Thuốc ký ninh trị sốt rét 'thần kỳ' được TT Trump đề nghị đã cứu 4 bịnh nhân khỏi coronavirus.
21 Tháng Ba 202010:07 CH(Xem: 491)
con yêu dấu! thôi đừng âm thầm khóc bên nấm mộ mẹ đâu có đó… mẹ là ngàn ngọn gió lay động khắp không gian đang tìm về quê cũ nhìn kìa… con tuyết trắng sáng ngời đẹp như muôn vạn hạt kim cương
21 Tháng Ba 20209:57 CH(Xem: 437)
Nghiêng lòng mình xuống mà nghe quê nhà tình tự, mà nắm níu khất thực từng dấu chân hoài niệm, mà say cho thỏa cơn say tháng chạp bạt ngàn...
21 Tháng Ba 20209:35 CH(Xem: 344)
Mùa Xuân như đang mở hội trong lòng bà - một “Kiếp Hoa” năm nào… và may mắn đã tìm được một bến đậu bình yên.
20 Tháng Ba 202010:25 CH(Xem: 314)
Dịch này là “made in China” Ở tận bên Tàu mới lây qua Tràn lan thế giới là đại dịch Corona. Dịch ở bên Tàu, dịch tràn qua Chuyên môn giết hại mấy ông già Hỏi rằng dịch đó tên gì vậy ? Corona.
17 Tháng Ba 20201:42 SA(Xem: 511)
Đợi chờ sức mạnh nhân quần Triệu tay nắm chặt ra quân tiêu trừ Nỗi buồn bất tận thiên hư Nguyện Cầu Thế Giới phước như độ trì...
17 Tháng Ba 20201:17 SA(Xem: 603)
Tình hình kinh tế toàn cầu đang điêu đứng. Thị trường chứng khoán Mỹ đang lao dốc thê thảm kể từ khi dịch Coronavirus xuất hiện Hôm nay thứ sáu 13 năm 2020, ông Trump tuyên bố tình trạng khẩn cấp quố
17 Tháng Ba 202012:53 SA(Xem: 462)
Ai ơi bưng bát cơm đầy Trước tiên là phải xịt tay bằng cồn Thế gian còn dại chưa khôn Chẳng qua không biết lấy cồn xịt tay Cơm cha, áo mẹ, công thầy Phòng dịch phải nhớ xịt tay bằng cồn
09 Tháng Ba 20206:53 CH(Xem: 770)
Quê hương, ai cũng có quê hương Dạt dào, thổn thức những nhớ thương Về thăm, virus Corona rượt. Mừng quá! Máy bay rời phi trường.
09 Tháng Ba 20206:08 CH(Xem: 836)
Tạm biệt Hóa An, tôi không biết mình còn có dịp trở về thăm. Tôi coi như đây là lần cuối trở về. Tình cảm dành cho Biên Hòa vẫn tràn đầy trong tôi. Con sông Đồng Nai quê hương của Mẹ tôi mãi mãi trong trái tim xa xứ.