Danh mục
Số lượt truy cập
5,418,837

vhp. Hạ Vũ - TÓC MAI (Chương IV)

12 Tháng Hai 20191:26 SA(Xem: 626)
vhp. Hạ Vũ - TÓC MAI (Chương IV)

           1b. Toc Mai Book Cover version      3  

        Chương 4

             Ước Một Bờ Vai


1.

 

Năm ấy, mức độ chiến cuộc Việt Nam  ngày càng gia tăng.  Phương tiện đi lại bằng xe lửa và xe đò không còn an toàn nữa.  Đầy dẫy trong báo chí tin tức xe lửa, xe đò bị giựt mìn, đường sá bị đắp mô, pháo kích, dân lành chết oan nhan nhản diễn ra hàng ngày.  Nơi chiến trường, chiến sĩ VNCH gian nan chiến đấu bất chấp hiểm nguy; ở hậu phương các nhóm tướng lãnh chỉnh lý, đảo chính giành quyền lực, tín đồ Phật giáo vẫn tiếp tục xuống đường.  Xã hội vô cùng bất ổn.  Đường về quê nghỉ hè của đám sinh viên Miền Nam chỉ an toàn bằng phương tiện hàng không.  Tuy nhiên, không phải ai cũng có tiền để mua vé máy bay dân sự, trong số ấy có Minh Tuyết, chị Hai, và Hồng.  Nhìn các bạn ra về mà Hồng sốt ruột.  Chị Hai  lúc nào cũng đáng mặt đàn chị, đưa ý kiến:

- Để tao tìm cách cho ba đứa mình về an toàn.

Nghe chị nói vậy, Minh Tuyết im lặng, Hồng rụt rè hỏi:

- Anh kỹ sư đâu, không tặng chị một vé máy bay?

- Thôi bỏ đi, tao đã khước từ lời cầu hôn của anh ấy rồi.  Đừng nhắc tới nữa. 

- Còn anh Cả?              

- Ba má tao phản đối quyết liệt quá, chắc không xong!  Cũng xin tụi bây đừng nhắc tới nữa.

Hai ngày sau, chị Hai mang về ba tờ Sự Vụ Lệnh cho phép đi khứ hồi Huế - Sài Gòn bằng máy bay quân sự với danh nghĩa là thân nhân của các Tử Sĩ Quân Lực VNCH.  Sự Vụ Lệnh ghi Hồng được phép đi tảo mộ thân nhân là Tử sĩ Trần Tạo, Trung Sĩ Sư Đoàn 5 Bộ Binh.  Hồng thầm cám ơn anh Trần Tạo, một người không quen biết, đã hi sinh để cho dân sống bình yên, và để nàng về Sài Gòn an toàn.  Thế là ba nàng dẹp bút nghiên sang một bên, đi về nghỉ hè vui vẻ đầm ấm với gia đình suốt ba tháng.  Những ngày hè năm ấy, Hồng có nhiều thì giờ để viết thư cho Đông, ông anh "người dưng khác họ," bỏ rơi mất ông anh Quân "mai dong" của mình vì biết rằng anh ấy đã có bạn mình chăm sóc về mặt tinh thần lẫn tình cảm rồi. 

Chớp mắt đã đến ngày tựu trường, ba cô lục đục thu xếp quần áo, thức ăn khô cho mình, và ghi tên đi máy bay quân sự trở lại Huế.  Năm ấy là năm học cuối cùng.  Mới đó mà Hồng và các bạn sắp tốt nghiệp rồi.  Thời gian sao quá nhanh!  Đêm cuối cùng ở Sài gòn, Hồng lên giường sớm để chuẩn bị ngày mai lên đường, nhưng nàng chập chờn khó ngủ, mãi đến quá nửa đêm mới chợp được mắt.  Sáng hôm sau, khi thức dậy nhìn đồng hồ Hồng thấy còn sớm, định nằm thêm năm mười phút nữa thì nàng nghe giọng chị Hai Cẩm Vân inh ỏi réo lên:

- Hồng!  Mi đâu rồi?  Lẹ lên!  Hôm nay Chúa Nhật, coi chừng kẹt xe, trễ chuyến bay.

Hồng lật đật ngồi dậy, làm vệ sinh, mặc vội chiếc áo lụa Hà Đông.  Khi nàng vói tay lấy hộp phấn hồng, định thoa lên má thì chị Cẩm Vân gạt ra:

- Thôi!  Còn chưng với diện!  Đi máy bay quân sự toàn cô nhi quả phụ, có ai ngắm đâu mà xí xọn!

Chị xách túi hành lý của Hồng để sẵn ở góc phòng, vội vã ra chiếc taxi đang neo, có Minh Tuyết ngồi chờ trong xe.  Hồng vừa chào tạm biệt cha mẹ, vừa lật đật chạy theo.

Từ ngày quen biết Đông, Hồng bắt đầu làm đẹp, đi đâu nàng thường điểm tí má hồng, thế thôi.  Tuy nàng là sinh viên nhưng vào thời điểm đó đa số con gái còn ngồi ghế nhà trường thường  không son phấn.

Trong chuyến trở lại Huế cho niên học cuối này, vì không có chuyến bay quân sự nào bay thẳng đến phi trường Phú Bài (Huế), ba cô đành chấp nhận đi Đà Nẵng, rồi sau đó sẽ lấy vé xe đò đi Huế trong ngày nếu còn sớm; nếu trễ, ba cô sẽ bắt chuyến xe lửa chiều để kịp hôm sau dự lễ khai giảng.  Đây là lần thứ hai các cô đi máy bay mà Hồng vẫn không biết thắt dây an toàn.  Lần trước có người thắt giùm, lần này thì... nàng cầm sợi dây ngắm nghía lật qua lật lại, xỏ tới xỏ lui... cho vui.  Nàng liếc qua chị Hai và Minh Tuyết thì thấy cũng giống mình.  Cả ba tủm tỉm cười cho cảnh nhà quê lên tỉnh của mình.  Chị Hai thầm thì:  "Đừng cho người ta biết mình nhà quê, cứ làm bộ mình không cần thắt dây này."  Cả ba bèn bỏ, không thèm thắt.  Đi phi cơ quân sự, đâu có tiếp viên hàng không để giúp mình  hay nhắc nhở mình thắt dây an toàn.  Liếc nhìn chung quanh, mấy người thuộc gia đình quân nhân tử sĩ có người thắt, có người không. Thế là cũng có "đồng  minh,"  không cô đơn!  

Ở một góc phi cơ, Hồng để ý thấy một anh Trung Sĩ già theo dõi các cô, miệng tủm tỉm cười, nhưng khi các cô ngước mắt lên, anh ta liền quay mặt hướng khác.  Gọi là già chứ thật ra anh ta khoảng tuổi trung niên, nước da sạm nắng, trông còn phong độ lắm!  Ngón tay áp út của anh sáng chói chiếc nhẫn vàng.  Minh Tuyết nói nhỏ:

- Cười thì cười.  Nhằm nhò gì.  Anh ta dư tuổi tác và dư chiếc nhẫn vàng.  Còn lại, toàn là vợ con và thân nhân của quân nhân tử sĩ.  Ba đứa mình cũng là thân nhân của tử sĩ đây, tuy dởm nhưng có giấy tờ xác nhận.  Không ngại.

Chị Hai thêm vào:

- Máy bay quân sự mà không có anh chàng Không Quân hào hoa nào trong chuyến bay này cả! 

Minh Tuyết cười cười, đùa một câu:

- Chuyến bay âm thịnh dương suy mà chị!!!

Hồng xen vào:

-  Ơ... ơ.. Đừng nói bậy, xui xẻo, mậy, ủa quên... "bà chị."  Bà chị ngắm nghía cũng giỏi dữ đa.  Bỏ ông anh tui đâu rồi mà ngắm tìm người khác vậy?

-  Cả năm rồi mà anh mày không tiến được một bước, coi bộ bị đầm Mỹ hớp hồn rồi.  Còn anh chàng "hướng Đông" của mày tới đâu rồi?

-  Cũng giậm chân tại chỗ.   

Chị Hai Cẩm Vân nghe đến đây, liền xen vào:

- Tao đã cảnh cáo tụi bây rồi.  Mấy anh chàng Không Quân hào hoa, đào hoa nên không có anh nào chung thủy hết, chỉ là những cánh bướm lượn vành mà chơi.  Ai ngu thì chết!

Nghe chị nói, Hồng đâm bâng khuâng.  Đông chưa hề có một lời nói yêu nàng, chưa có một lời hẹn ước gắn kết đời nhau.  Còn nàng, nàng có yêu anh không?  Nàng không biết, chỉ biết rằng nàng rất mong đọc thư anh vì chuyện anh kể vui vui và rất có duyên.  Giá mà anh là nhà văn, hay nhà giáo dạy văn chương thì hợp hơn.  Tuy nhiên, anh không chiếm hết thì giờ của nàng.  Nàng vẫn còn thì giờ để học, để ngủ, để đi chơi, sinh hoạt với bạn bè.  Nghĩ đến đó, nàng bỗng thắc mắc: Vậy thì tại sao người ta tự tử vì tình?  Nàng có thật sự yêu anh không? 

 Hồng còn đang tự vấn lòng mình thì máy bay đáp xuống phi trường Liên Khương (Đà Lạt).  Mỗi lần máy bay cất cánh hay hạ cánh, Hồng luôn bị khó chịu, cứ nhộn nhạo trong người.  Khi Hồng vẫn còn nhăn nhó, bỗng có sáu anh pilots vận áo liền quần bước vào cửa.  À ... thì ra đây là "máy bay xe đò,” trên đường đi tắp chỗ này một chút, tắp chỗ kia một chút để rước thêm khách cho đầy.

Minh Tuyết tinh nghịch thì thầm bên tai Hồng:

- Dương thịnh âm suy rồi mầy ơi!  Không có tí vàng bạc nào lấp lánh cả.

Không chịu thua, Hồng đáp trả:

- Giỏi!  “Khen cho con mắt tinh đời!”  Quan sát kỹ dữ đa! 

Rồi nàng nhìn sang chị Cẩm Vân, thấy chị đang sửa dáng ngồi.  À... thì ra ngoài miệng chị cảnh cáo các chàng Không Quân là những cánh bướm chỉ biết lượn vành mà chơi, chứ thật ra chị cũng dành phần tình cảm đặc biệt với mấy "cánh bướm" này.  Nàng cũng bắt chước chị sửa dáng ngồi và tạo bộ mặt dễ thương thay vào bộ mặt khó ưa vì đang chóng mặt.  Nàng cằn nhằn chị nhưng vẫn giữ mắt-mũi-miệng tươi cười:

- Chị không cho em một phút để  “sơn phết”  tí màu hồng lên má.

- Xin lỗi.  Tao có biết chuyện xảy ra như thế này đâu.  Tao và Minh Tuyết đâu hơn gì mày.  Thôi, lỡ rồi.  Đừng cằn nhằn nữa!

 Các chàng pilots vừa lên máy bay, thấy ba cô gái không giống ai trong đám đông hành khách thuộc gia đình quân nhân tử sĩ, liền  ném những ánh mắt lém lỉnh về phía các cô và to nhỏ với nhau.  Thấy các anh thắt giây an toàn, Hồng lại có dịp cười thầm:  "Dân Không Quân mà sợ té trong máy bay!  Ta đâu cần thắt mà có té đâu?"  

 

2.

 

Quang và các bạn là những Sĩ Quan Không Quân, đơn vị ở Đà Nẵng,  cùng với các phi công khác được nghỉ dưỡng sức hằng năm ở Trung Tâm Phi Vân (Đà Lạt) hai tuần lễ.  Đến nơi đây, tiếng là nghỉ dưỡng sức chứ thật ra là dịp các Sĩ Quan  Không Quân độc thân ăn chơi thả giàn từ sáng sớm đến khuya để bù cho cả năm đùa giỡn với tử thần.  Tối về có người còn kết bạn với "bác thằng bần."  Trung tâm vắng như chùa Bà Đanh lúc ban ngày, còn người thì... phí sức nên  được gọi đùa là "Trung Tâm Phí Sức" hoặc "Phi Vân Tự."  Quang dự định ở chơi một tuần rồi vọt về Sài Gòn tiếp tục cuộc vui chơi, sau đó từ Tân Sơn Nhất bay thẳng về nhiệm sở Đà Nẵng.  Không ngờ anh vung tay quá đà nên hết tiền, đành cùng với năm chiến hữu đồng cảnh cháy túi ở lại "tu" cho hết ngày phép tại “chùa Phi Vân” này.

Từ giã những ngày vui phung phí sức khỏe, Quang mệt mỏi cùng các bạn trở về Không Đoàn tiếp tục công việc chiến đấu căng thẳng và nguy hiểm ở chiến trường, nơi có các chiến hữu đang chờ đợi sự yểm trợ của Không Quân từng phút từng giây.  Vừa bước vào cửa phi cơ, hình ảnh ba cô gái không phấn son, đơn giản trong những chiếc áo dài đập vào mắt Quang và các bạn: cô áo vàng hoa cúc, cô áo tím hoa sim, cô áo lụa trắng mây trời.  Hoa đồng nội lạc giữa rừng gươm biển giáo!  Mấy chàng Không Quân bắt đầu chộn rộn, xầm xì nhỏ to.

Quang không quan tâm đến ba cô gái "nhà quê" đang ngồi chung một  nhóm.  Anh đang tự trách mình vì một lúc bốc đồng, thiếu tự chủ, đã vung tay quá trán, vốn không phải là bản tánh của mình.  Anh đeo kính mát lên, tìm một chỗ khuất, ngồi lim dim ngủ bù đêm rồi thức trắng.  Cặp kính này không rời mắt anh mỗi khi ra đường từ ngày chia tay với Trang, người yêu đầu đời của anh, thuở cùng nàng đèn sách ở Đại Học Dược.  Đây là quà tặng của Trang nhân ngày sinh nhật của anh.  Ngày Trang lên xe hoa, anh bỏ học, ghi tên vào Không Quân.   Anh muốn đi xa, thật xa ngôi trường đầy ắp kỷ niệm.  Anh vùi đầu vào việc tập huấn gian khổ, rồi dấn thân vào chiến trường nguy hiểm để tìm quên.   Nhờ vậy vết thương lòng của anh dần dần lành lại.  Tuy nhiên, vết sẹo vẫn còn hằn nên anh không để bất cứ bóng dáng một người con gái nào lọt vào mắt mình.   Quang đang chập chờn, chợt bị Hưng thúc nhẹ vào hông và bỏ nhỏ vào tai anh:

- Đố mày biết ba em này con cái nhà ai?  Có đúng là con em của quân nhân tử sĩ không?

Bị phá giấc ngủ, Quang trả lời cộc lốc:

-Tới mà hỏi.

-Chém chết cũng không phải.  Nếu phải, thì lúc này lo kiếm sống phờ phạc cả người, làm sao mướt mát mượt mà được.  Làm sao có "áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc," làm sao có "áo luạ Hà Đông" để "anh đi mà chợt mát" như thế này!  Còn nếu là con em của các ông lớn thì không đi máy bay hạng cá kèo, "air Ka-ki" của bọn  mình đâu!

Sang đang đánh bài giết thì giờ với mấy người bạn nhưng tai thính mắt tinh,  bèn xen vào:

- Con cái nhà ai, mặc kệ đi, biết tới cha mẹ làm gì.  Chỉ cần biết tới “em” là đủ rồi. Đây là ba em "nữ sanh" trường trung học Phan Chu Trinh  (Đà Nẵng), đi nghỉ hè ở Sài Gòn, Vũng Tàu.  Bây giờ trở về nhập học để “lên đường, xuống đường” làm khổ thêm bọn chúng ta mà thôi.

Tiên đang đánh bài nhưng cặp mắt không quên theo dõi các em, nghe thế anh liền cảnh cáo:

-Coi chừng "bảng cấm."  Biết đâu các em này là đào của mấy cha vận tải đang ngồi lái ở phía trước.  Rớ vô mang họa! 

Hưng lì lợm tiếp:

-Mặc kệ!  Ba chục ngón tay không có chiếc nhẫn nào cả, tao có quyền.

Tiếp theo, Hưng nói một câu đã vô tình đưa hồn Quang "lỡ sa vào đôi mắt em":

- Cô bé mặc áo lụa Hà Đông màu mây trời, có mái tóc ngắn uốn úp kiểu ca sĩ Phương Hoài Tâm, và cặp mắt to đen, tao chấm rồi đó.  Không đứa nào được léng phéng nghen...

Nghe Hưng nói, Quang mới nhìn kỹ lại cô gái áo lụa trắng.  Đúng rổi!  Đúng là cặp mắt của Trang!  Cặp mắt này đã bắn những mũi tên xuyên thấu giữa tim anh, đánh thức trái tim đã ngủ vùi mấy năm nay.

Hưng lại tiếp tục châm thêm dầu: 

- Trông kìa, tay em mân mê tà áo.  Em đang tìm bùa bỏ cho tao đó. Trông em e thẹn, lúng túng thật dễ thương làm sao!

Hưng càng nói, dáng thanh thanh e ấp với cặp mắt nai tơ buồn buồn của cô gái áo lụa càng đi sâu vào hồn Quang.   Nhờ cặp kính mát, anh giả ngủ mà tha hồ ngắm em gái hậu phương này.  "Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?"  Chưa chi mà anh có thắc mắc này với cô gái chưa quen đó.  Lạ thật!!!  Anh chưa từng có ý nghĩ này với bất cứ người con gái nào khác, ngay cả với Trang, bởi vậy nàng mới tìm bến đậu khác.  

Bên tai anh, Hưng cứ lải nhải cô bé Áo Lụa Hà Đông thế này, thế kia... làm anh thật khó chịu.  Quang tự hỏi:  Không những Hưng mà cả anh cũng dính bùa của cô ta rồi hay sao?  Ôi chao!  Tiếng sét ái tình đến với con người dễ dàng như thế à?  Có phải đây là chuyến bay định mệnh?  Định mệnh đã xui khiến anh vung tay quá trán, hết làm chuyến "Sài Gòn Du Hí," đành ở lại Đà Lạt, đáp chuyến  bay này về nhiệm sở để gặp nàng hôm nay? 

 

3.

 

Linh cảm mình bị "chiếu tướng" Hồng lúng túng, má và tai nóng ran, hai bàn tay nàng xoắn vào nhau không ngừng.  Nàng tự giận mình, mặc chi chiếc áo lụa mỏng này để không thể giấu kín hai bàn tay, mặc tình cho hai anh chàng Không Quân này thấy chúng đang ngọ ngoạy.  Chao ôi!  Sao thời gian trôi chậm vậy!  Nàng mong sao mau tới Đà Nẵng.  Nàng sốt ruột liếc xem liên tục chiếc đồng hồ đeo tay của Minh Tuyết và rủa thầm:  "Cái đồng hồ chết tiệt này, bộ Made in Cholon hay sao mà chạy chậm rì!"  Nàng đếm từng phút một.  Mỗi một phút qua dài bằng hai giờ kiểm tra bài Sử Tây Phương khó nuốt của thầy Châu… Rồi thì cũng tới bến bờ sau 45 phút dài như một thế kỷ.  Hồng bật mỉm cười về sự so sánh này của nàng, sống chưa đầy một phần tư thế kỷ thì làm sao nàng biết một thế kỷ dài bao nhiêu!  

Phi cơ đáp xuống Phi Trường Quân Sự Đà Nẵng.  Mọi người lục đục rời máy bay.  Mấy anh chàng phi công này còn ngồi lại, xuống sau.  Để tránh cặp mắt của các chàng, ba cô đứng lên.  Hưng cũng dợm đứng dậy liền bị Tiên kéo lại, chỉ chỏ lên phòng lái, bỏ nhỏ vào tai:

- Đừng vội, các em chạy đi đâu được mà gấp.  Chờ xem có phải "người đẹp" của mấy cha vận tải không cái đã.  Coi chừng bị mấy chả cự nự tội "xâm phạm chủ quyền" thì mất tình chiến hữu. 

Các cô được anh Trung Sĩ "già" giúp mang hành lý, đỡ xuống máy bay.  Trước khi đi, anh ta còn nháy mắt cười hóm hỉnh với các anh áo liền quần.  Thái độ này làm sao qua được cặp mắt tinh tế của chị Hai đầu đàn này.  

Khi bước xuống đất rồi, Hồng nghe loáng thoáng tiếng cự nự của Hưng; 

- Mấy thằng vận tải đi mất rồi.  Mày cản tao, làm mất một dịp may.  Uổng quá!  Mà sao các em này không theo đoàn người ra cổng?  Hay là đợi xe nhà ra đón.  Con ông cháu cha đây mà ...

Sang lên tiếng:

Tao nghe đồn em vợ ông Phi Đoàn Trưởng Trực Thăng là học sinh trường Trung Học Phan Chu Trinh, dễ thương hết biết.  Chắc cô áo trắng này!

Tiên xen vào:

- Không phải đâu, cô áo tím đúng hơn, vì tao đã từng gặp bà ấy rồi, tao thấy em áo tím có dáng giống bà vợ của sếp hơn.

- Không phải, cô áo vàng giống hơn.

Thế là cả nhóm lao xao đòi làm anh em cột chèo với Ông Phi Đoàn Trưởng trong khi chờ đợi tài xế của phi đoàn đến chở về cư xá.

 

 

4.

 

Lần đầu tiên trong đời đến Phi Trường Quân Sự Đà Nẳng, ba cô ngơ ngác nhìn quanh, thấy hàng hàng lớp lớp máy bay quân sự đủ loại đang đậu hoặc cất cánh, hạ cánh nhộn nhịp.  Âm thanh rền vang.  Không khí chiến tranh bao trùm.  Minh Tuyết than:

- Chị Hai ơi, không thấy lối ra.  Chúng mình bị vây khổn trong Bát Quái Trận Đồ của Khổng Minh rồi.  Làm sao bây giờ?

-  Đừng rối trí.  Để xem nào. 

Hồng tiếp:

- Sao mấy hành khách người thì đi lối này, kẻ lại đi lối kia?  Theo ai bây giờ hả chị Hai?

Minh Tuyết ‘chuyên viên’ nghịch ngợm nổi cơn hờn mát:

-  Mấy anh chàng Không Quân này cù lần thiệt.  Không ai làm "hiệp sĩ cứu mỹ nhân" hết trơn hết trọi.  Đứng đó xầm xì to nhỏ, liếc tới liếc lui.  Thật dễ giận!

Chị Hai giọng cứng cỏi:

- Mấy anh này chờ xem có em gái hậu phương nào rơi nước mắt vì bị kẹt ở phi trường để các anh chạy lại lau giùm đây mà.   Để tao tính.  Tụi bây đứng đây chờ.  Tao sẽ tìm xe cho tụi mình ra cổng.

Hồng nghĩ thầm: "Bà chị này giỏi thật, tìm đường ra là quý lắm rồi, còn tìm xe chở ra" liền hỏi:

- Chị có nói giỡn không đấy?  Xe đâu mà có?  Ai lái đây?

- Đừng lo.  Đứng đây chờ.

Minh Tuyết nhanh trí, hiểu ngay ý của chị, phát ngôn một câu ranh mảnh hết chỗ chê:

- Cẩn thận!  Bình tĩnh!  Đừng run rẩy mà vấp té ngay bây giờ.  Chờ tới nơi rồi vấp là đúng lúc nhất.  Phải biết chọn cái vấp ngã nặng nghìn cân, đáng ngàn vàng mới là tuyệt chiêu!

Chị Cẩm Vân áo tím hít nhè nhẹ một hơi dài, rồi đi tới "mục tiêu" đang đứng chung một nhóm thì thầm to nhỏ nhỏ to.  Bước chân chị không chút lấp vấp, lập cập.

 

5.

 

Quang bỏ mặc đám bạn muốn làm anh em cột chèo với sếp bằng miệng, tách đám đông, dợm bước tới bỗng thấy Cô Áo Tím đã đến gần liền dừng lại.  Đám nam nhi này thua nữ nhi một bước rồi.  Anh còn nghe mấy câu chọc ghẹo của các bạn tuy cháy túi nhưng vẫn tếu không ngừng:

- Ê tụi bây, ở đây nền của sân bay hiện đại nhất nhì Đông Nam Á hình như bằng đất thì phải, nên có cả "một rừng đầy hoa sim."

- Trời Đà Nẵng đang trong xanh biến thành "tím chiểu hoang biền biệt!"

- Để xem đứa nào trúng số ngày hôm nay nghe.

Cô Áo Tím tiến đến trước mặt Quang, cả đám đang ồn ào liền nín bặt như học trò tiểu học trường làng khi cô giáo bước vào lớp.  Quang cười, nghĩ thầm: lúc nãy chúng nó ăn nói bạo mồm bạo miệng, sao bây giờ trước mặt cô gái xinh tươi, đứa nào cũng hiền lành, lịch sự, dễ thương cả.  Nàng Áo Tím cất tiếng, giọng êm như ru:

- Tôi là Cẩm Vân, hai người kia là Hồng và Minh Tuyết.  Mai là ngày khai giảng của trường.  Chúng tôi cần ra cổng để kịp chuyến xe đò đi Huế.  Trễ hơn nữa, quốc lộ 01 không an ninh.  Xin các anh giúp đỡ phương tiện ra cổng.

 Sau lưng Quang có tiếng của một ai đó vang lên:

- Được rồi, các em đừng lo, để các anh lo.

Quang lịch sự đáp bằng một câu sáo ngữ:

- Hân hạnh được quen biết cô.  Cô an tâm về chỗ.  Chúng tôi sẽ cố gắng giúp.

Quang bảo khéo Cô Áo Tím về chỗ để còn bàn tính riêng với "bộ tham mưu" đang đứng đây.  Nếu không thì sẽ chết với các "quan" một bông mai vàng này.

Khi  Cẩm Vân quay lưng, tiếng  ồn ào lại nổi lên.  Sang nói trước:

- Mắm lóc, không phải mắm ruốc, tụi bây ơi!

Tiên thêm:

- Nam Kỳ mà sao khôn lanh quá chừng, không chỉ hỏi đường ra cổng mà còn xin  phương tiện chở ra nữa.   Cua các em coi bộ khó đa! 

Đột nhiên Hưng la lên nho nhỏ:

- Ôi chao!  Hỏng bét!  Vậy là tài xế đưa các em ra cổng à.  Còn một chỗ ngồi để tao đi theo.

- Không được.  Ai cho phép mày cái đặc ân đó.  Oẳn tù tì cho công bằng.               

Quang bỏ mặc đám bạn đang lao xao dành đi theo làm cận vệ cho các cô.  Anh biết đám bạn này chỉ đùa cho vui chứ thật ra chỉ có Hưng và anh là thật sự muốn làm quen các nàng. 

Cẩm Vân về lại chỗ đứng dưới bóng cánh máy bay, thở phào một hơi dài thậm thượt rất đáng thương, rồi nói:

- Ối chào!  Tim tao đánh như trống trường làng thúc giục vào lớp, miệng tao "niệm kinh:"   Bình tĩnh, bình tĩnh... liên tu bất tận.

Minh Tuyết trách:

- Chị "chụp" nhầm anh chàng mang kính mát, trông mặt lúc nào cũng như sắp hành quân, ít nói ít cười.  Chắc hỏng việc rồi!

- Tao run gần chết, có thấy gì đâu, "chụp" đại, trúng ai thì trúng.

 Hồng bật cười:

-  Hai chị dùng chữ "chụp" thật gợi hình không chê vào đâu được.  Đúng rồi, mặc áo liền quần giống con ếch thiệt.  Nhưng chụp ếch khó lắm nghe, coi chừng "giơ tay vói thử trời cao thấp, Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài."  (Nữ sĩ Hồ Xuân Hương)

 


Một lát sau  có một chiếc Jeep đến rước các anh chàng Không Quân về cư xá.  Quang biết đám bạn này chỉ lái giỏi máy bay, không ai lái rành xe hơi ngoài anh. Có đứa là "cậu ấm," ngày xưa đi học có tài xế đưa đón, chưa "lái" được xe đạp, lọ là xe hơi, nên anh đưa ra ý kiến:

-  Ai biết lái xe hơi và có bằng lái thì chở các em ra cổng.  Nếu không, Quân Cảnh "hỏi thăm" thì phiền phức lắm.

Thế là các chiến hữu của anh đành chịu thua.  Riêng Hưng bắt anh hứa không được tán tỉnh em Áo Lụa Hà Đông, và xin địa chỉ của "em" cho hắn.  Anh cười thầm, không cho tán tỉnh thì làm sao có địa chỉ.  Anh lên xe, lái đến chỗ các cô đứng, bỏ lại tài xế cùng các bạn đi bộ về cư xá.  Loáng thoáng anh nghe một bạn nói:

- Thằng Quang cho bọn mình đi bộ.  Chưa chi mà đã vì các em gái hậu phương này vội liệng truyền thống của Không Quân "không bỏ anh em, không bỏ bạn bè" vào thùng rác rồi.

Sang nói vói theo:

- Muốn ăn mắm lóc thì ăn một con thôi.  Để hai con lại cho bọn tao.  Ăn hết, coi chừng uống nước chết vì bội thực.

Quang sắp xếp các cô lên xe, cố ý để cô áo lụa ngồi bên anh.  Theo yêu cầu của cô Cẩm Vân, lúc đầu Quang dự tính chở các nàng ra cổng phi trường, nhưng khi tới cổng thì anh đổi ý. Thấy rằng từ cổng tới chỗ đón được chiếc taxi để đi cũng còn xa, bỏ ba "con nai" này ngơ ngác ngoài cổng anh không đành lòng.  Vả lại, trời không còn sớm nữa, đi chuyến xe chiều e không an toàn cho các nàng.  Có thêm một lý do cũng quan trọng không kém là anh chưa ngỏ lời xin địa chỉ của "em."  Anh quyết định chở các nàng ra bến xe, Quân Cảnh có "hỏi thăm sức khoẻ" hay không cũng mặc kệ.  May là không.  Anh ở Đà Nẵng hơn một năm rồi nên thèm nghe giọng nói Miền Nam ngọt ngào, chất phác để cho đỡ nhớ nhà, nhớ quê.  Cô Áo Lụa ngồi bên cạnh anh cứ im lặng, anh gợi chuyện:

-  Xin lỗi cô nào là Hồng, cô nào là Minh Tuyết?

Cô Áo Lụa lên tiếng, nhẹ như gió thoảng  nhưng anh vẫn nghe được:

- Dạ, em là Hồng.

- Cô học gì ở Huế?

Anh cố ý dùng chữ cô, không phải các cô để nghe em Áo Lụa nói, nhưng cô Áo Tím xen vào trả lời thay:

- Chúng tôi học ở Viện Hán Học.

- Ở Sài Gòn  trường Văn Khoa cũng có ban Việt Hán.  Sao các cô ra học tận nơi đây?

Thế là cô  ấy liên miên kể về Viện Hán Học, về mộng xuất ngoại làm Tùy Viên Sứ Quán.  Thấy cô lanh lợi, dạn dĩ, ăn nói hoạt bát, Quang nghĩ có thể xin địa chỉ được.  Anh đánh đòn tâm lý:

- Các cô có thường đi Đà Nẵng không?  Nơi đây có nhiều di tích lịch sử và thắng cảnh chắc thích hợp với ngành học của các cô.  Vào cuối tuần, nếu các cô muốn vào Đà Nẵng chơi thì điện thoại cho tôi.  Ngày nào cũng có trực thăng sáng 7 giờ đi Huế, chiều khoảng 4 - 5 giờ về lại Đà Nẵng.  Chỉ mất nửa giờ là tới nơi.  Các cô muốn đi bất cứ ngày nào cũng được.  Cứ liên lạc với tôi, đừng ngại. 

Thế là "mã đáo thành công."  Tới bến xe, Quang trao đổi số điện thoại và địa chỉ liên lạc với Cô Cẩm Vân Áo Tím.  Mọi việc diễn ra tốt đẹp như ý anh và Hưng. 

 

image001

 

                                                            

6.

 

Mùa tựu trường năm cuối này lại không có ngày khai giảng.  Sinh viên ngơ ngác, bàng hoàng nghe tin trường bị đóng cửa vĩnh viễn chỉ vì  trường được thành lập do Tổng thống Ngô Đình Diệm chỉ thị.  Bây giờ Tổng Thống đã mất, chính sự rối ren, Bộ Giáo Dục cũng rối ren, tìm cách đóng cửa Viện Hán Học.  Khóa đàn anh ra trường rồi, chỉ có một anh Thủ Khoa được bổ nhiệm trông coi Cổ Viện Chàm ở Đà Nẵng, còn lại không ai được bổ nhiệm.  Hết mộng Tùy Viên Sứ Quán!  Cả trường phản đối bằng cách cử đại diện vào Sài Gòn yêu cầu phải bổ nhiệm những người tốt nghiệp đi dạy các trường Trung Học.  Để ủng hộ đại diện của mình, toàn thể sinh viên lãn khóa.  Lãn khóa khác với bãi khóa ở chỗ sinh viên vẫn bám trường, bám lớp, có điều không học hành mà thôi.  Bài vở không có, thì giờ rảnh nhiều, ba cô tính chuyện đi chơi. 

Cẩm Vân lúc nào cũng vẫn là người chỉ huy, kêu Minh Tuyết và Hồng ra một góc, hỏi:

- Ngày mai Thứ Bảy, hai đứa bây có muốn đi Đà Nẵng, ở chơi ngày Chúa Nhật, sáng Thứ Hai về sớm kịp buổi lãn khóa không?

Minh Tuyết đáp:

- Muốn, chứ sao lại không?  Câu hỏi... hơi thừa đó, bà chị.

Hồng hỏi tiếp:

- Làm sao sáng sớm Thứ Hai về kịp giờ?

- Mình đi bằng trực thăng, hai "cưng."

Minh Tuyết nịnh chị:

- Đáng lý Bộ Giáo Dục phải giữ lại trường để đào tạo những "Nhà Ngoại Giao" giỏi như chị.

- Muốn đi chơi thì đừng móc họng tao nữa.

Hồng hỏi:

- Tối ngủ đâu, bà chị?

- Nhà chú thím Cảnh, bộ quên rồi sao?

Thế là Cẩm Vân vào Văn Phòng của trường, mượn điện thoại gọi vào Phi Đoàn Trực Thăng ở Đà Nẵng liên lạc với Quang.

 Ba giờ chiều hôm sau, ba cô lấy chuyến xe đò Bến Ngự 3 đi Đông Ba, tiếp theo lấy xe đò Tây Lộc 14 để đến Phi Trường Trực Thăng Tây Lộc trong Thành Nội Huế cho kịp trước bốn giờ chiều.  Đến cổng, xưng là người nhà của anh Quang các cô được vào ngay.  Anh đã cẩn thận gởi gấm trước.  Đất nước nghèo, phi trường cũng nghèo, Phòng Ghi Danh và Chờ Đợi chỉ là một phòng dài lợp tôn che mưa nắng cho quân nhân, thương binh, và thân nhân đứng chờ máy bay đến.  Thấy các cô, Quang và Hưng tiến đến chào và đưa lên máy bay.  Tới Đà Nẵng, Quang vẫn là người lái xe Jeep đưa các nàng đến nhà chú thím Cảnh.

 Khi Hồng đi bên Quang, tà áo dài của nàng, dưới sức gió của cánh quạt trực thăng bay phần phật, quấn lấy bước chân anh.  Mặc dù Hồng cố nắm chặn lại nhưng tà áo của nàng vẫn ngoan cố, cứ quấn quýt áo trận của anh không rời.  Hình ảnh này làm cho nàng bâng khuâng.  Thật lạ!  Sao nàng lại mang vào lòng hình ảnh của Quang một cách lẩm cẩm, không bình thường như thế này trong khi lơ là sự nhiệt tình của Hưng, người hăng hái giúp đỡ các cô lên xuống trực thăng.  Hình ảnh của Quang càng lúc càng đậm nét làm mờ dần hình ảnh ăn nói vui tươi dí dỏm của Đông trong tim nàng.  Và trước mặt Quang, Hồng bỗng trở thành "thục nữ," mất đi tính tinh nghịch thường ngày của nàng.  Từ đó, thỉnh thoảng cả ba cô vào Đà Nẵng chơi.  Lần nào cũng được các anh mời đi thăm thắng cảnh ở Đà Nẵng: khi thì Cổ Viện Chàm, khi thì núi Non Nước, China Beach.  Mấy chỗ này dù đến nhiều lần nhưng Hồng lại không chán, lần nào cũng cảm thấy vui chi lạ! 

Một lần, Quang bận việc ở Văn Phòng, bảo các cô cùng đoàn người theo bạn anh ra phi cơ trước.  Đang đi Hồng bỗng nghe văng vẳng tiếng anh réo gọi các cô dừng lại.  Giọng anh chìm lỉm trong tiếng động cơ ầm ĩ của máy bay,  vẻ mặt anh căng thẳng và lo lắng.  Anh đến, dẫn các cô vào chiếc trực thăng bên cạnh.  Sau khi tới  Đà Nẳng, đáp xuống đất rồi anh mới cho biết:

- Xin lỗi các cô, tôi quên mất trên chiếc trực thăng kia có thi hài một chiến sĩ.  Suýt chút nữa tôi đã để các cô sợ hãi.

 Sự tinh tế của anh làm Hồng xúc động, nàng chưa kịp mở miệng cám ơn, Minh Tuyết hỏi trước:

- Người này tử trận bao lâu rồi hả anh?

- Hôm qua thôi, nay mới lấy được thi hài. 

Hồng đáp: 

- Nếu mới từ trần thì không sao đâu anh.  Chúng em không sợ ma đâu.  Chúng em chỉ sợ mình không chịu đựng nỗi mùi hôi thúi sẽ làm tủi vong linh người chiến sĩ đã hi sinh.  

 Cẩm Vân xen vào: 

- Con nhỏ này lì lắm!  Nó chỉ sợ ma sống thôi.  

 Quang nhìn Hồng mỉm cười, ánh mắt trìu mến như vừa khen tặng vừa thương yêu.  Hồng tự hỏi mình có chủ quan không khi có nhận xét này.  Nàng cảm nhận được một tình cảm đặc biệt anh dành cho nàng, bằng trực giác của người phụ nữ.  Nàng cũng có một tình cảm đặc biệt với anh từ lần gặp gỡ đầu tiên trên chuyến bay Sài Gòn - Đà Nẵng.  Nàng đã nhớ, nghĩ, mong, và chờ tin anh mỗi ngày.  Từ trước đến nay không có một hình bóng thanh niên nào chiếm lĩnh được tim óc nàng như vậy cả.  Kể từ hôm ấy, sự tinh tế của anh, nét mặt lo lắng, dáng đi hớt hãi gấp gáp đuổi theo của anh, đi vào tim óc nàng và trú ngụ tại đó mãi mãi không chịu rời. 

Những khi các anh được biệt phái vài ngày ở Huế, Quang và Hưng lại đến chỗ trọ của các cô để nói chuyện.  Có chuyện gì để nói, ngoài chuyện bay bổng của các anh và chuyện học hành của các cô.  Ấy thế mà sao Hồng cảm thấy thú vị vô cùng. Trong câu chuyện, Quang và Hồng là người ít nói nhất, chỉ góp tiếng cười là nhiều. Người tạo nên sự hào hứng cho câu chuyện là Hưng, Cẩm Vân, và Minh Tuyết.  Hồng biết Hưng yêu nàng qua lời nói cũng như cách săn sóc đặc biệt của anh dành riêng cho nàng nhưng mà nàng đáp lại Hưng bằng tình cảm như anh em.  Còn Quang, nàng không biết được tình cảm của anh  vì anh thật kín đáo, ít biểu lộ cảm xúc.  Với ai anh cũng lịch sự như nhau, nhưng sao nàng vẫn có một linh cảm mình chiếm một vị trí không nhỏ trong trái tim của anh.  

Từ ngày Quang xuất hiện trong đời nàng, cán cân phía Đông càng ngày càng nhẹ đi.  Sợi dây chuyền  Đông làm quà Giáng Sinh năm nào vẫn còn nơi cổ nhưng nhiều khi nàng tưởng chừng như nó không còn hiện hữu.  Đông còn một năm nữa mới về nước.  Thư anh càng lúc càng nhiều và lá thư nào anh cũng có một chuyện vui đem đến cho nàng sự thoải mái yêu đời.  Nàng lại vui vẻ viết thư cho anh.  Mỗi lần như thế nàng tự xấu hổ khi gặp mặt Cẩm Vân.  Ngày nào nàng chê chị bắt cá hai tay, không thèm ăn bánh của anh chàng kỹ sư chạy theo tán tỉnh chị.  Bây giờ nàng còn tệ hơn chị, với hai tay nàng đang bắt những ba con cá, ba con cá cứ chờn vờn quanh nàng.  Đã có ai tỏ tình đâu để nàng có dịp nói "chúng mình có duyên không nợ, thôi thì đi chỗ khác kiếm người nào mắc nợ tiền kiếp mà trả nợ đời cho nhau."  Vậy thì làm sao nàng bỏ bớt hai con cá đây?  Người ta cứ ầu ơ ví dầu với mình thì nàng cũng cứ ầu ơi ví dầu trả lại...  cho đến khi tốt nghiệp vậy.

 

7.

 

Trong năm học cuối cùng, nơi trường chánh  Hồng lo lãn khóa cùng bạn bè, không học gì nhiều, nên nàng ghi danh hai chứng chỉ bên Văn Khoa.  Một chứng chỉ thi khóa 1, còn chứng chỉ kia khóa 2.  Vì vậy mấy tháng hè năm ấy Hồng và ba  bạn khóa đàn em đành ở lại, chịu cái nắng nóng mùa Hạ của Huế.  Nhìn chị Hai và Minh Tuyết sửa soạn để về, nàng nôn nao trong lòng nhưng vẫn quyến luyến không muốn rời Huế vì nơi đây có Quang.  Minh Tuyết nhìn Hồng cười nói:

- Bọn tao về, mầy tự do dung dăng dung dẻ với anh Hưng.  Anh ấy đẹp trai vui tính, ráng mà giữ nhá!

Hồng ậm ừ.  Ai rõ được thâm tâm của nàng, nhưng nàng biết Quang hiểu.   Khoảng thời gian này chỉ có nàng và anh, nhưng sao những buổi chiều cùng nàng đi dạo dọc dòng sông Bến Ngự hóng mát, anh vẫn tỉnh bơ coi nàng như một người em gái nhỏ.  Hồng thắc mắc, quen nhau một năm qua rồi sao anh cứ giậm chân tại chỗ?  Anh đang vướng bận chuyện gì?  Vợ?  Người yêu?  Con rơi?  Nếu không phải vậy, anh đến nàng với mục đích gì?  Lời ăn tiếng nói, hành động cử chỉ của anh nghiêm túc như ông giáo già, không đùa giỡn cợt nhả, không đụng chạm sàm sở. 

 

  Rồi đến một ngày Hồng cũng phải rời Huế.  Buổi tối trước ngày lên đường, Quang chở nàng trên chiếc xe Vélo Solex đi qua chợ Đông Ba uống nước và hóng mát.  Ở Huế khi trời sập tối, đường phố vắng vẻ, nhà nhà đóng cửa, các cửa hàng cài then khóa chốt, chỉ còn những quán cóc, gánh hàng rong bán cho thợ thuyền làm đêm, các cặp vợ chồng già, các cậu sinh viên học khuya.  Những cô gái con nhà gia giáo không ai ra đường nữa.  Thế mà Hồng ra đường với Quang.  Nàng không ngại vì mai này nàng sẽ vĩnh viễn từ giã Huế, về Sài Gòn chờ nhận Sự Vụ Lệnh đến một nhiệm sở nào đó ở Miền Nam.  Hồng buồn lắm vì nàng sắp phải xa anh, xa thật xa, không biết có còn gặp lại không?  Phải lâu lắm, cả năm may ra mới gặp lại nhau nếu anh còn yêu nàng, không có bóng hồng khác.  Ngồi sau xe, nhiều lần nàng muốn ôm lấy eo anh, nhưng rồi e ngại rụt tay lại. 

Đến một hàng nước cạnh bờ Sông Hương, Quang gọi cho Hồng một ly nước cam vắt soda hột gà còn anh ly cà phê đen.  Anh nhìn nàng với ánh mắt thật lạ, dường như muốn nói một điều gì quan trọng.  Nàng e thẹn nhìn anh.  Gió từ sông thổi vào mang hơi nước lành lạnh làm Hồng rùng mình, anh kéo ghế ngồi chắn gió cho nàng.  Lúc nào Quang cũng tinh tế làm nàng xúc động, nước mắt sắp trào ra.  May thay bà hàng mang hai ly nước đặt lên bàn, đon đả chào mời:

- Ông khéo gọi cho bà ly nước này thật bổ dưỡng.  Tôi đã chọn cho bà hột gà mái tơ mới đẻ hôm qua rất tốt cho sức khỏe.  Bà sinh mới dậy, khi ra ngoài nên mặc áo ấm.

Hồng thầm nghĩ, mình ra đường riêng lẻ với một thanh niên vào đêm như thế này là đã xâm mình lắm rồi, câu nói hiểu lầm của bà làm nàng ngượng chín cả người.  Có lẽ bà thấy nàng xanh xao hốc hác sau kỳ thi, và ngồi co ro vì lạnh nên tưởng nàng vừa sanh con xong, còn trẻ nên chưa có kinh nghiệm.  Giọng nói của hai người không phải giọng Huế làm bà nghĩ rằng hai người không có gia đình bên cạnh săn sóc nên bà tốt bụng truyền kinh nghiệm cho "cặp vợ chồng trẻ" này.  Anh cười gật đầu ra điều đồng ý và cám ơn bà, anh nhìn nàng ái ngại, ngập ngừng như muốn nói điều gì, nhưng rồi lại  im lặng.

Ly nước cam trông rất hấp dẫn ngon lành nhưng uống vào Hồng cảm thấy sao lạt nhách.  Quang nhìn nét mặt và cử chỉ của nàng ngượng ngùng trông thảm quá nên anh bảo đi về, bỏ dở ly nước mới uống có vài hớp.  Quang lúc nào cũng tinh tế.  Điều này làm tăng thêm tình yêu thương và lòng kính mến trong nàng.  Trên đường về, bên anh, Hồng cảm thấy sự ấm áp vây quanh, nhiều lần nàng muốn áp mặt vào lưng và ôm lấy anh, nhưng rồi e thẹn, ngại ngùng, lại thôi.  Đưa Hồng về tới nhà, Quang móc bốp lấy ra một cuốn sổ tay hướng dẫn cấp cứu của Mỹ, đặt vào bàn tay Hồng.  Đó là cuốn Medic First Aid - Wallet Skill Guide.  Anh dặn dò:

- Em sắp làm cô giáo rồi.  Trẻ em hiếu động, chạy nhảy không chừng, dễ bị té ngã.  Đây là  cuốn Hướng Dẫn Cấp Cứu, em cứ theo chỉ dẫn mà cứu học sinh nếu gặp trường hợp có tai nạn xảy ra.   Sách viết bằng tiếng Anh, có hình ảnh chỉ dẫn, không khó hiểu đâu.  Anh thuộc hết các cách cứu nạn rồi, không cần nữa.  Em giữ lấy, coi như quà kỷ niệm của anh.

Hồng nghẹn ngào không nói ra lời.  Quang tiếp:

- Em nhận nhiệm sở bất cứ đâu, nhớ cho anh địa chỉ.  Keep in touch, nghe em.

Lại cùng câu nói của Đông khi chia tay với Hồng năm xưa.  “Cùng một câu nói, cùng một chuyện tình giậm chân tại chỗ.”  Hồng thầm nói, khẽ gật đầu thay cho câu trả lời, mắt ứa lệ.  Quang vội vàng quay đi.  Hồng nhìn theo dáng anh chìm dần trong bong đêm mà nghe lòng mình tràn ngập nỗi buồn.  Hồng mong ở anh một lời tỏ tình hay một lời đính ước.  Đã có hai lần anh ngập ngừng định nói nhưng rồi thôi.  Chuyện gì lấn cấn trong lòng để anh dừng lại?  Dù sao đi nữa câu tiếng Anh đã gởi một tín hiệu cho nàng biết trong lòng anh có nàng, nó đã cho nàng một hi vọng làm hành trang lên đường. 

Khi Hồng vừa quay lưng vào, Hà người bạn chung nhà trọ, học khóa sau, đứng im lặng bên cạnh, ái ngại đưa nàng một bao thư dán kín nói:

- Anh Văn nhờ em đưa tận tay chị.

Hồng mở ra.  Lại một bài thơ đề tặng nàng, cuối bài ký tắt tên anh.

 

Tình Một Chiều

 

Em sắp đi xa rồi

Lòng anh buồn vời vợi...

Thôi mất người con gái

Yêu thương của một đời!

 

Em đi là đi mãi

Biết bao giờ trở lại?

Lối xưa anh đi về

Trong nỗi niềm tê tái...

 

Ôm ấp một mối tình

Mà đành phải lặng thinh

Nhìn thôi không dám tỏ

Để hận mãi cho mình...

 

Em đương bước về đâu

Cho ai nặng gánh sầu?

Một trời ôi nhung nhớ!

Trằn trọc những canh thâu...

 

Ngàn trùng bao xa cách...

Ngàn trùng bấy cảm thương...

Ngàn trùng muôn hệ lụy...

Ngàn trùng vạn vấn vương...

                      Trần V.

 

Hồng tự hỏi bài thơ này nói lên tâm sự của anh Văn hay tâm sự của chính mình đây?  Nàng lặng lẽ vào phòng nằm khóc một mình, ước sao có một bờ vai ấm áp để tựa đầu....

 

 image003

 

 
vhp. Hạ Vũ
(Còn tiếp)

23 Tháng Sáu 201911:21 CH(Xem: 57)
Bố ơi ! Bố ở đâu Thời gian trôi qua mau Vùi thanh xuân của mẹ Những tháng ngày khổ đau. Nhìn mẹ đứng lặng yên Buổi chiều nắng nhẹ vương Mắt mẹ buồn rưng lệ Con thương quá là thương
23 Tháng Sáu 20193:24 CH(Xem: 214)
Welcome to San Jose, để thăm quý Thầy Cô đã góp phần đào tạo chúng ta có ngày hôm nay, để gặp lại những người bạn hiểu và thương mình suốt cả cuộc đời.
23 Tháng Sáu 20193:22 CH(Xem: 196)
Xin bấm vào giữa hình để xem slide show hình ảnh Ngô Quyền Hội Ngộ trong những năm qua để rủ nhau cùng về tham dự họp mặt truyền thống NQ kỳ thứ 18 thật đông vui vào ngày July 06, 2019 tại San Jose.
23 Tháng Sáu 20193:21 CH(Xem: 36)
Khi con trai tôi bảo lãnh vợ và hai con nhỏ từ Việt Nam qua đây, tôi nhờ Gérald phá hủy hồ bơi để tránh nguy hiểm cho hai đứa cháu nội.
22 Tháng Sáu 201911:48 CH(Xem: 54)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: NẮNG TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông - Diệu Hiền trình bày
22 Tháng Sáu 20192:31 CH(Xem: 65)
Bến đò chiều mưa rơi rơi nghiêng ngả Giăng trắng trời mờ mịt phía Cù Lao Cây ủ rũ trong màn mưa trắng xóa Dây bìm bìm hoa tím nấp cổng rào.
16 Tháng Sáu 20193:32 SA(Xem: 96)
Cứ mỗi lần Tháng Sáu đến là tôi lại nhớ đến Ngày Của Cha thường được tổ chức vào ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ ba trong tháng Sáu. Ngày Lễ Của Cha năm nay là Ngày Chủ Nhật 16 Tháng Sáu năm 2019.
16 Tháng Sáu 20193:30 SA(Xem: 86)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Tình Cha Còn Đó Đẹp Thay" Thơ Mặc Giang, Thu Giang trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
16 Tháng Sáu 20193:21 SA(Xem: 111)
Tình Phụ Tử! một bài thơ tuyệt tác. Được viết bằng thương mến với khoan dung. Bằng hy sinh bằng lao lực tận cùng. Bằng tất cả những gì cao đẹp nhất
16 Tháng Sáu 20193:12 SA(Xem: 72)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MÔT MAI - Nhạc Phạm Chinh Đông - Tác giả hòa âm - trình bày
16 Tháng Sáu 20192:57 SA(Xem: 99)
Hè này dù vẫn tha phương, Bốn mươi năm lẻ nhớ thương tìm về. Mồt thời áo trắng tóc thề. Trò xưa, Thày cũ đi về có nhau.
16 Tháng Sáu 20192:45 SA(Xem: 128)
Rừng bao dung của tôi ngày xưa giờ đã khép Bần thần nhớ... rồi ngơ ngẩn tiếc Hoa trái rừng xưa chắc đã về trời Và ngủ thiên thu trong vùng ký ức.
16 Tháng Sáu 20192:42 SA(Xem: 105)
Vọng về tháng sáu tưởng Cha Chia đôi nỗi nhớ nhạt nhòa mắt cay Cách xa đã tám năm dài Qui tiên cởi hạc thoát thai về trời. Đau lòng con lắm Cha ơi!! Sinh ly tử biệt đắng lời tiếc thương
10 Tháng Sáu 201912:25 SA(Xem: 1158)
Vấp ngã vì tình, vì tiền, vì cuộc đời đưa đẩy... nhưng cám ơn đời đã nhiều lần cho tôi đủ quyết tâm và can đảm để đứng lên mà bước tiếp.
09 Tháng Sáu 201911:40 CH(Xem: 164)
Cha giờ bóng hạc xa xăm Con chưa tròn chữ hiếu ân Cha hiền Nén trầm hương nguyện chư thiên Mong Cha siêu thoát cõi tiên Vĩnh Hằng.
08 Tháng Sáu 201912:15 SA(Xem: 227)
Tới Toronto, tôi lại phải làm thông dịch cho những người định cư ở thành phố này để làm thủ tục nhập cảnh vào Canada và sau cùng là cho tôi.
07 Tháng Sáu 201911:36 CH(Xem: 135)
Lại về tháng sáu tưởng Cha Nhớ Ngày Từ Phụ tỏ lòa mắt con Trăm năm nước chảy đá mòn Tình Cha yêu mến đỏ son dấu hằn. Vọng buồn tưởng bóng xa xăm Nhớ ngày xưa ấy cận gần bên nhau
07 Tháng Sáu 20199:40 SA(Xem: 545)
Sanh lão bệnh tử là qui luật thường tình của một kiếp người, miễn sao có một đời sống tốt đẹp từ đôi bàn tay của mình, để không hổ thẹn khi phải xuôi tay
03 Tháng Sáu 20195:47 CH(Xem: 186)
Thật vậy, cả thành phố Liverpool dân số tính ra chỉ có 491.549 người, thế mà được ghi nhận trên nửa triệu fans đổ xô về ăn mừng đội banh đoạt cúp vô địch Âu Châu.
03 Tháng Sáu 20194:00 SA(Xem: 606)
ánh mắt thầy dường như hướng về một nơi xa, như nhớ mãi lời ca “ Ngô Quyền ơi! Qua bao nhiêu năm vẫn xanh màu kỹ niệm. Ngô Quyền ơi! Qua bao nhiêu năm tình cảm vẫn đong đầy ..."
03 Tháng Sáu 20193:38 SA(Xem: 244)
Tháng tới June-2019 thì dần dà người dân Mỹ sẽ phải tốn thêm tiền khi đi mua sắm hay ăn uống do thuế nhập cảng của hàng hoá từ Tàu tăng lên 25% nếu chiến cuộc cứ tiếp diễn.
02 Tháng Sáu 20199:50 CH(Xem: 222)
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.
02 Tháng Sáu 20196:47 CH(Xem: 224)
Sáu nhăm tuổi vẫn chưa già. Về hưu tuổi mới vừa qua dậy thì? Bẩy muơi thiên mệnh biết chi? Bẩy muơi là tuổi mới đi vào đời.
31 Tháng Năm 201912:43 SA(Xem: 203)
Ba ơi! Tháng Sáu bên này là lễ của cha. Con ngồi viết những dòng này mà nước mắt rơi ướt cả bàn tính. Ba hiển hiện trước mắt con với nụ cười bao dung và hiền hòa.
29 Tháng Năm 20192:33 SA(Xem: 181)
Còn đây Kỷ vật Hè Xưa, Cánh hoa Phượng đỏ như chưa phai mầu Những dòng lưu bút trang đầu Đã khơi trở lại tình sầu đôi ta. Dù thời gian đã trôi xa, "Thuở học trò" đẹp với Ta chưa mờ.
29 Tháng Năm 20192:20 SA(Xem: 250)
Vợ tôi cho hay ba người bạn của tôi được thả về đã được cho dạy học lại vì các trường học đang thiếu thầy giáo. Nàng nói hy vọng tôi sẽ được thả ra một ngày không xa với lý do tương tự.
29 Tháng Năm 20192:08 SA(Xem: 208)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Anh Trước Tôi Sau" Nguyễn V. Đông - Uyên Phương trình bày "Kỷ Vật Cho Em" Phạm Duy - Nhật Trường trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
20 Tháng Năm 20191:34 CH(Xem: 295)
Tiếng Mẹ ơi! Mừng rỡ hay ngậm ngùi Từ đầu cuộc đời hay khi kết thúc Mãi là tiếng kêu từ trong máu thịt Của người con mang ơn Mẹ ngàn thu!
18 Tháng Năm 20197:35 CH(Xem: 506)
Đường về Bắc Cali năm nay sẽ ghi thêm trong ký ức mỗi người những kỷ niệm để đời mãi không phai. Ghi tên tham dự ngay các bạn nhé. Hẹn gặp nhau ngày đại hội Ngô Quyền lần thứ 18 tại San Jose
17 Tháng Năm 20197:54 CH(Xem: 508)
Đau lòng nghe chuyện về quê cũ Chạnh nhớ em Nhàn, hẹn với tôi Nếu có kiếp sau xin hãy đợi Sẽ cùng sum họp nhé! Nhàn ơi!
17 Tháng Năm 20197:48 CH(Xem: 322)
Đôi dòng tâm sư ân tình Nguyện cầu Em được An Bình, Tâm Thân. Chắp tay khấn nguyên lâm râm. Ơn Trên Em được Hồng Ân thật nhiều.
17 Tháng Năm 20193:47 CH(Xem: 457)
Phật tâm ở mỗi con người, Quay về Chánh Pháp tìm nơi an nhàn. Bánh xe chuyển Pháp rõ ràng, Quy y Tam Bảo lạc an cuộc đời.
17 Tháng Năm 201912:55 SA(Xem: 283)
Cành phượng vỹ tôi ép vào trong vở Lời tỏ tình tôi cất giấu trong tim Tháng Năm ơi! Giữ dùm tôi mùa Hạ Dáng em gầy! Tôi nhớ mãi Tháng Năm ơi!!
16 Tháng Năm 20192:58 SA(Xem: 537)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
16 Tháng Năm 20192:57 SA(Xem: 338)
Thủy triều xuống sóng xa bờ câm nín Thôi hát ca để lại tâm sự buồn Xa bờ sóng mãi vấn vương Bờ xa sóng gởi, tình thương đất trời.
15 Tháng Năm 20193:55 CH(Xem: 609)
Chữ Nhẫn mang theo suốt cuộc đời Tâm thanh thản sống thật an vui Kiếp người ngắn ngủi từ bi Nhẫn Cực lạc nẻo về được thảnh thơi.
15 Tháng Năm 20192:40 SA(Xem: 300)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
10 Tháng Năm 20194:14 CH(Xem: 1181)
Lúc đang yêu, Tiếng Lòng hăm hở, Suốt canh thâu, thổn thức khôn cùng. Khi hết yêu, trầm lắng lạnh lùng, Như tắt nghẻn, mịt mùng xa vắng!
10 Tháng Năm 20194:08 CH(Xem: 545)
thời gian qua lẹ lắm còn chờ, còn đợi gì nữa rủ nhau ghi tên ĐÓNG TIỀN chậm tay hết chỗ mại Dzô mại Dzô
10 Tháng Năm 20193:49 CH(Xem: 358)
Con sẽ tiếc sao hẹn lần hẹn lữa Mất mẹ rồi, quà cáp cũng bằng thừa Mother's Day con đã nhớ hay chưa. Về bên mẹ chỉ một ngày cũng đủ.
09 Tháng Năm 201910:08 CH(Xem: 233)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
09 Tháng Năm 20194:07 CH(Xem: 222)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Happy Mother's Day" - Lá Thư Gửi Mẹ - Nhạc: Nguyễn Hiền - Ca sĩ: Lệ Thanh) Kiều Oanh thực hiện youtube
09 Tháng Năm 201912:16 SA(Xem: 319)
.Lại về Lễ Mẹ Tháng Năm Con nghe ruột thắt gan bầm Mẹ ơi !! Mẹ là tinh tú bầu trời Dìu con đi hết dặm đời chông gai.
08 Tháng Năm 20196:11 CH(Xem: 1194)
Lâu quá không về, thăm làng xưa, Vẫn nhớ âm thầm, trong nắng mưa. Bao rặng tre xanh, còn hay mất ? Tình Quê ơi! Thương mấy cho vừa.
07 Tháng Năm 201910:15 CH(Xem: 359)
Lỡ mang trọn kiếp anh hào Thì thương với nhớ gởi vào biển khơi Miên man nhìn giọt sương rơi Đợi người tựa kiếm mặt trời mùa Đông...
06 Tháng Năm 201911:45 CH(Xem: 296)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
04 Tháng Năm 20192:50 CH(Xem: 337)
Mẹ con tôi nhìn nhau, đưa các cháu về với cội nguồn, thăm quê cha đất tổ khó như vậy hay sao? Làm sao thuyết phục cháu tôi bây giờ.
04 Tháng Năm 201912:40 SA(Xem: 233)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Liên Khúc "Sài Gòn" Niềm Nhớ Không Tên" Tiếng hát: Lê-Uyên Phương; Thanh Tuyền & Khánh Ly Kiều Oanh thực hiện youtube
28 Tháng Tư 201911:07 CH(Xem: 416)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 20198:24 SA(Xem: 506)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
27 Tháng Tư 201912:11 CH(Xem: 1408)
Thương hoa ngắn ngủi, cuộc đời mình, Mến người Hoa Đào, Phú Sĩ Sơn . Đã ghi vào tôi, bao cảm xúc, Thấy người, thương sao Nước Non mình!
27 Tháng Tư 201911:53 SA(Xem: 363)
Mối tình đầu đến bây giờ, Mỗi khi Xuân tới thẫn thờ nhớ Hoa. Nhìn Hoa Đào nhớ thiết tha. Tuổi vàng còn vẫn xót xa tiếc hoài.
27 Tháng Tư 20192:34 SA(Xem: 301)
Tháng tư lại đến... lệ rưng buồn... Từ buổi xa nhà, biệt xóm thôn Anh đếm thời gian... sầu trắng tóc Em hong kỷ niệm... đớn đau hồn
27 Tháng Tư 20192:30 SA(Xem: 291)
Tháng Tư Nước Mắt buồn tênh Trăng treo đầu núi chông chênh đất trời Lời ru vang động biển khơi Người đi góp nhặt đầy vơi nỗi buồn...
27 Tháng Tư 20192:21 SA(Xem: 294)
Hoa phượng vỹ thầm thì lời tình tự Hạ về rồi mình sẽ gặp nhau chăng? Anh xa xôi làm thiên di lữ thứ Em trọn đời là loài cỏ bâng khuâng.
26 Tháng Tư 20199:12 CH(Xem: 330)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
26 Tháng Tư 20198:59 CH(Xem: 382)
Xin nắng đừng phai trên cầu hò hẹn Để cho mình gặp lại cố nhân xưa Nắng vẫn vàng, mây chạy, gió đong đưa Ngàn tâm sự ngân nga trong nỗi nhớ...
26 Tháng Tư 20196:02 CH(Xem: 491)
Ta buồn. Lòng ta tràn bi phẩn Thương cảm quần nhân sống ngậm ngùi Bất lực, ta gào lên thảng thốt “Trả ta về với cát bụi! Đi thôi “
26 Tháng Tư 20195:57 CH(Xem: 376)
Thế nhé, mình ơi hồi âm đi Kể chuyện tình yêu thật lâm ly KBC miệt dưới gửi cho lẹ Tháng tư gợi nhớ thuở phân kỳ.
23 Tháng Tư 20191:54 SA(Xem: 9488)
Ước mong sao “những đóa hoa đời” mãi hoài tươi thắm, rạng rỡ như nghĩa tình bền bĩ của thầy và trò trung học Ngô Quyền Biên Hòa xưa…
20 Tháng Tư 20198:33 CH(Xem: 598)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 20198:27 CH(Xem: 477)
Núi cao trùng điệp muôn phương Có hình bóng mẹ nhớ thương đứng nhìn. Mẹ già giữ chữ kiên trinh Một nàng Tô Thị điển hình ngày nay.
20 Tháng Tư 201912:49 SA(Xem: 382)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 201912:12 SA(Xem: 292)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
20 Tháng Tư 201912:03 SA(Xem: 1273)
Bao giờ, Ta sẽ về thăm đây? Gặp lại người xưa, với tình đầy. Nhà cũ, cảnh quen nhiều kỷ niệm, Ngắm cảnh trời chiều, say ngất ngây.
19 Tháng Tư 20191:30 SA(Xem: 360)
Mong ngày mai thanh bình đời tươi sáng Quê hương ta một chiều nắng miên man Người cùng người, mở đôi vòng tay lớn Tay trong tay, xây đắp giấc mộng vàng
19 Tháng Tư 201912:52 SA(Xem: 262)
Trứng phục sinh vọng câu thề Đỏ màu máu thấm tràn trề tự chinh Kính Mừng Thánh Lễ Phục Sinh Thấm nhuần ân đức câu kinh giảng từ...
14 Tháng Tư 20196:23 CH(Xem: 2074)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 20191:05 SA(Xem: 1595)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
13 Tháng Tư 20199:40 CH(Xem: 502)
Tháng Tư đen anh âm thầm nằm xuống Lá cờ vàng sẽ phủ kín quan tài Bạn bè anh sẽ đồng loạt nghiêm chào "Vĩnh biệt Ó Đen. Bay lên đi Lý Tống."
13 Tháng Tư 20191:41 SA(Xem: 363)
Mến gởi Hai em Đào Văn Công& Kim Lan và gia đình (:hai cô con gái :Kim, Hạnh và cháu Khanh.) Hai em Lý Thanh Phong&Kim Lệ, Em Lê Ngọc Ánh. tự Ánh Tùng Long. Em Trần Giai Thoại.
11 Tháng Tư 20191:02 SA(Xem: 1103)
Suối Mơ, nằm im trong rừng Mơ, Cho đẹp lòng nhau, chớ hững hờ! Dẫu suối cạn dòng, tình không dứt, Luôn mãi rộn ràng, đẹp như thơ.
09 Tháng Tư 20191:02 SA(Xem: 378)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 201911:02 CH(Xem: 369)
Sáng nay tỉnh dậy bên quê mới Trong tim còn đọng chút quê nhà Đã biết vô thường trong kiếp sống Mà sao ray rứt mãi Biên Hòa!?
08 Tháng Tư 201912:14 SA(Xem: 376)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...
06 Tháng Tư 201910:57 CH(Xem: 722)
Con ước ao, mai kia khi con qua đời. Con của con sẽ nhớ về con được một phần mười con nhớ về má như bây giờ là con đã toại nguyện trong lòng.
06 Tháng Tư 201910:52 CH(Xem: 533)
Chiều nay ra đứng vườn sau. Nhìn xa ngọn núi một màu nhớ thương Mây xanh bàng bạc vấn vương Hương linh của mẹ ngàn phương chứng dùm
30 Tháng Ba 20196:03 CH(Xem: 459)
Cho nên, nay kết quả cuộc điều tra mang lại thắng lợi cho TT Trump và đảng Cộng Hòa cầm quyền - nếu không gì xảy ra bất ngờ - thì TT Trump sẽ tái đắc cử dễ dàng hơn trước đây.
30 Tháng Ba 201912:29 CH(Xem: 725)
Ta từ vô ngã bước sang Mượn hình hài của trần gian sinh tồn Nhân chi sơ, chẳng vui buồn Gặp nàng chi để sầu vương chuyện tình
30 Tháng Ba 201911:08 SA(Xem: 411)
Như tất cả những cuộc hàn huyên, quá khứ là thứ được đá động tới nhiều, ngày ấy tôi ở đó, ngày nọ tôi vừa học xong, ngày kia tôi lên đường…
30 Tháng Ba 201912:04 SA(Xem: 598)
Trời đất bao la Dòng sông yên vắng Thương bóng con thuyền Chìm dưới lòng sông Suy nghĩ vẩn vơ Nhìn trăng mãi miết Bầu trời xanh biếc Lồng bóng gương trong Vầng trăng sắp tàn
29 Tháng Ba 201911:06 CH(Xem: 428)
Thọ vượt biên sang Pháp. Còn Ẩn thì năm 1974 đi tu nghiệp bên Pháp và ở luôn bên đó.
29 Tháng Ba 201910:47 CH(Xem: 359)
Anh tẩn mẩn đọc lại thư và miếng giấy ghi danh sách các món quà có hai câu Kiều để nghe trong lòng dậy sóng yêu thương lẫn ân hận, tiếc nuối:
29 Tháng Ba 201912:40 CH(Xem: 425)
Cà phê đắng uống mà say Trà châm mấy bận còn hoài chuyện xưa Nói năng chi cũng bằng thừa Lỡ mai ly biệt, Rằng Thưa, Thật Buồn...
28 Tháng Ba 20192:05 SA(Xem: 358)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Liên Khúc "Mùa Hoa Anh Đào - Bài Thơ Hoa Đào"- nhạc Hoàng Nguyên- Tiếng Hát: Hà Thanh & Mỹ Thể Kiều Oanh thực hiện youtube
28 Tháng Ba 20191:09 SA(Xem: 1005)
GIỜ EM ĐI! Cà phê ai pha? Vào ra sớm tối, một mình ta. Ly, phin chứa đầy bao kỷ niệm, Đâu hương vị xưa? Để đậm đà.
27 Tháng Ba 20198:36 CH(Xem: 531)
Nước mắt chảy xuôi, đá cũng ăn năn Mẹ mừng lắm. Niềm vui vô cùng tận Vòng tay ôm con Hai trái tim nồng ấm. Quấn quít bên nhau Ý nghĩa một Gia Đình.
23 Tháng Ba 20191:22 SA(Xem: 584)
... hai anh em ruột ở hai chiến tuyến khác nhau. Có điiều đau đớn cho gia đình cô tôi là cả hai đứa con lớn mất đi đều không để lại một dấu vết gì.
22 Tháng Ba 201911:56 CH(Xem: 382)
Xuân đi lòng bỗng vấn vương Chờ em giọt nắng hạ nhường Xuân phân Đêm nay trăng đẹp sáng ngần Có là mơ mộng, trăng gần ta hơn...
22 Tháng Ba 201911:52 CH(Xem: 466)
Nàng đếm lịch hằng ngày: từ một ngày, hai ngày… tới một tháng rồi hai tháng... Hi vọng trong lòng Hồng tỉ lệ nghịch với thời gian...
22 Tháng Ba 201910:41 CH(Xem: 586)
Năm mươi năm, tôi làm người lưu lạc Tôi ra đi, lòng nuối tiếc ngậm ngùi Cám ơn Rạch Nò! nuôi tuổi thơ tôi lớn Tiếng bìm bịp kêu ... còn trong ký ức xa xôi
22 Tháng Ba 20191:21 CH(Xem: 713)
Người góa phụ bước ra khỏi cỗng. Đến nghĩa trang thăm viếng mộ chồng. Trời tháng ba Cali, hoa vàng nở rộ " Em vẫn sống vui. Anh có mừng không?"
21 Tháng Ba 20192:01 SA(Xem: 386)
Cùng mộng bóng mây về bến hẹn Để mơ nàng nguyệt đến bờ trông Mùng đôi lại ấm đời hương lửa Chung tách, chung trà đẹp ý mong!
21 Tháng Ba 20191:04 SA(Xem: 1126)
Ta về, tạm biệt BLUE LAGOON, Hải đảo bình yên, trải mênh mông. Những chú SEA LION, DOLPHIN hiền lành quá, Một ngày nhảy múa, đựơc thỏa lòng.
17 Tháng Ba 201912:39 SA(Xem: 418)
Tùng đàn chim Én trên cao., Lượn bay, sải cánh tung vào rừng hoa. Trời xanh, mây trắng thườt tha. Dòng người trẩy hội bao la dạt dào. Nắng vàng tô thắm Anh Đào Đất trời Xuân đẹp khác nào Thiên thai.
16 Tháng Ba 201912:03 SA(Xem: 2867)
Năm nay Tân Niên của chúng tôi vào ngày 24 tháng 2 năm 2019 (20 tháng giêng năm Kỷ Hợi) ở Nhà hàng Ta, Milpitas, California.
16 Tháng Ba 201912:00 SA(Xem: 3199)
Hội Ái Hữu Biên Hòa Nam California gặp nhau sau một năm đã trở thành thông lệ, và trong không khí tưng bừng Xuân Kỷ Hợi, hàng trăm đồng hương Biên Hòa lại náo nức tay bắt mặt mừng
15 Tháng Ba 201910:46 CH(Xem: 505)
Tháng ba trên Face Book Có hoa hồng, lời chúc. Ngày Phụ Nữ chúng ta. Ngày vinh danh đàn bà. Đàn ông họ hỏi nhau -Thế giới không có đàn bà -Thế giới sẽ ra sao?
15 Tháng Ba 20198:58 CH(Xem: 1539)
Duy trì và bảo vệ truyền thống dân tộc, tìm về cội nguồn là ước muốn và tâm huyết của tất cả những người VN yêu nước. Cám ơn các em, cám ơn những gì các em đã góp tay chung sức làm hôm nay.
15 Tháng Ba 20193:02 SA(Xem: 567)
Tiếng chim... làm thức tỉnh đêm mơ Vườn cũ, nhà xưa ... bỗng nhạt mờ Cha, mẹ, ông, bà về cõi ảo Bóng hình tan biến với hư vô Mơ. Chỉ là mơ. Mộng mãi thôi Đôi khi mơ vẫn đẹp hơn đời Hồn về quê cũ, thân lưu lạc Một bước lưu vong, hết kiếp người.