Danh mục
Số lượt truy cập
4,959,133

Kiều Oanh Trịnh - TÂM SỰ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO

27 Tháng Tư 201811:26 CH(Xem: 978)
Kiều Oanh Trịnh - TÂM SỰ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO

tamSuNguoiTuCaiTao.

 

 

Anh cầm tờ giấy ra trại “Tù” không biết nên buồn hay vui? Lòng anh chùng xuống nghĩ đến thân phận mình.

 

Đáng lẽ hôm nay phải là một ngày vui nhất của anh, một ngày thật hạnh phúc mà đang có biết bao nhiêu người bạn, người tù đều mong ước, ngày anh được thoát khỏi trại tù tăm tối mà họ, những kẻ “thắng cuộc” gọi là “Trại Cải Tạo”. Nhưng với anh…? Anh không biết khi ra khỏi đây thì cuộc đời anh sẽ đi về đâu?

 

Anh nhớ lại cách đây vài tháng, vợ anh, người vợ đầu ấp, tay gối mười mấy năm của anh đến thăm và báo cho anh biết là cô đã nhờ người lo cho anh được ra sớm và đồng thời cũng báo cho anh biết, đây cũng là lần chót cô đến thăm anh…

 

Anh không thể nào ngờ được, vì muốn có người nuôi 3 đứa con nên anh được ra sớm và vợ anh đã làm đơn ly dị, giao con cho anh để về làm vợ tên Cán Bộ cao cấp. Lòng dạ đàn bà thật nham hiểm. Nhớ lại lời Mẹ anh nói bên tai khi anh đem cô về giới thiệu với gia đình… bây giờ anh nghiệm lại thì rất đúng…

 

Dĩ vãng hiện về:

 

Anh là người con thứ tư trong gia đình có 5 anh em, trên anh có anh Cả Hùng, chị Ngọc, anh Hưng, và cậu em Út Nam thua anh 4 tuổi. Ba anh là công chức làm việc trong tòa Lãnh Sự Pháp ở Hà Nội, nên được bốc vào Nam 1954 trên chuyến bay cùng chung với 1 số gia đình khác mỗi gia đình đều được chính phủ cấp cho 1 cư xá.

 

Vào Nam lúc anh vừa đúng 10 tuổi, nơi đây anh sống vui vẻ hồn nhiên dưới mái ấm gia đình có cha, mẹ, anh, chị em và chung quanh còn có thêm những đứa bạn đồng trang lứa, những bữa cơm xum họp gia đình, quây quần bên mâm cơm thanh đạm mà ngọt lịm tình thương yêu. Nhớ mãi những buổi trốn ngủ trưa đi theo bọn thằng Long, thằng Khoa vào rừng bắn chim hay xuống đồng vớt cá lia thia, rồi leo trèo lên cây hái trộm me, ổi xoài xanh đem về rủ mấy đứa con gái cùng trại đâm muối ớt, nước mắm đường tụm năm, tụm ba vừa ăn, vừa suýt soa mùi vị chua, cay, ngọt bùi, đùa vui tíu tít.

 

Trong nhóm có một cô bé nhỏ nhắn xinh xinh mà anh rất quý, mỗi lần có những món ăn ngon, anh thường để dành riêng cho cô, cô nhỏ hơn anh 2 tuổi, học dưới anh 2 lớp. Cô kém về môn toán nên thường hay sang nhờ các anh Hùng, Hưng chỉ dạy thêm cho cô. Khi các anh vắng nhà thì anh giúp cô những gì anh biết. Ba Mẹ cô cũng là bạn thân của ba mẹ anh, nhà cô lại toàn con gái nên cô xem các anh như những người anh. Khi các anh Hùng, Hưng lên Sài gòn học, thì anh được thay thế, nên có dịp gần gũi cô nhiều hơn. Năm đó anh vừa 16 và cô 14. Anh bắt đầu để ý đến cô từ lúc nào cũng không rõ, chỉ biết rằng, hôm nào vắng cô là anh nhơ nhớ, nhà cô ở phía bên kia, cách nhà anh một con suối nhỏ. Mỗi lần muốn sang nhà anh cô phải đi vòng qua con đường đất đỏ rất xa, nhưng vì cô sợ đi qua cây cầu gỗ mong manh, nên cô ít dám sang nhà anh, biết cô sợ nên anh tình nguyện băng ngang cây cầu đến dậy cô học.

 

Thời gian dần trôi, tuổi trẻ lớn dần, cô bé trở thành thiếu nữ đôi mươi, duyên dáng, cô bắt đầu biết e thẹn, ngại ngùng nên không còn nhờ anh kèm toán nữa. Anh và cô ít gặp nhau, lâu lâu chạm mặt, cô ửng hồng đôi má, chỉ gật đầu chào anh rồi lẩn đi lối khác. Cứ mỗi lần gặp cô, anh thấy cô lạ hẳn, hai lúm đồng tiền trên má cô dường như sâu thêm và nụ cười với hàng răng khểnh càng làm duyên thêm khuôn mặt thon dài, và nhất là đôi mắt mí lót, tuy hiền dịu nhưng có nhiều nét tinh nghịch. Cô không đẹp sắc sảo, không có sức quyến rũ vồn vập như những cô bạn anh quen, nhưng ở cô có sự nhẹ nhàng và duyên dáng như một thỏi nam châm, khiến người đối diện dễ bị lôi cuốn. Hình như anh đang si tình cô bé Dung (Thu Dung là tên của cô) rồi.

 

Riêng cô, thì rất vô tư, dường như cô chỉ xem anh như một người anh, thật khó hiểu, cứ thế mà anh ngấm ngầm giữ mãi tình cảm thầm kín không dám bộc lộ, tự mình anh cứ âm thầm thương yêu cô, nhưng khi thấy cô vô tình anh đâm ra bực dọc. Và rồi như muốn thử lòng cô nên anh đã tìm quen thêm vài cô bạn gái khác để xem cô có “ghen” không? Nhưng cô vẫn dửng dưng, bình thản.

 

Ngày Ba cô mất, cô đang sửa soạn thi Tú Tài I. Anh sang phụ cô tiếp khách đến viếng đám tang. Thấy cô khóc như mưa, anh an ủi khuyên nhủ:

 

- Bé đừng buồn, đời ai rồi cũng qua cảnh này. Bác đã yên nghỉ bình an. Bé phải ráng học để vui lòng Bác nơi chín suối, chỉ còn hơn 1 tháng nữa là đến ngày thi của Bé rồi đấy nhé

 

Nghe nhắc đến ngày thi cô lại khóc to hơn. Nhìn những giọt nước mắt của cô mà anh xót xa, thương cô quá. Anh ôm cô vào lòng vuốt ve, cô gục đầu vào vai anh mà sướt mướt

 

Ba em mất rồi anh Tuấn ơi! Bây giờ chỉ còn mình Mẹ em thì làm sao Mẹ lo cho chúng em được.

 

Cứ thế mà cô gục mặt lên vai anh khóc như mưa… Cô thật bé bỏng, anh chẳng biết làm gì hơn chỉ biết để mặc cho cô khóc, nước mắt cô thấm ướt cả vai anh…

 

Thắm thoát mùa thi đã đến, thi xong cô cũng không đi xem kết quả. Anh tự đạp xe đến trường lấy kết quả cho cô, cô đậu rất cao, anh mừng rỡ cầm bảng kết quả đem về, lòng anh vui vô tả, vui hơn cả khi đi xem kết quả kỳ thi cho chính mình … Thế mà anh vẫn không dám tỏ tình, cô ngây thơ quá. Anh biết chắc chắn là anh đang yêu cô bạn gái bé nhỏ này của anh từ lâu lắm rồi, nhưng anh không biết làm sao để tỏ tình với cô.

 

Rồi gia đình cô dọn ra khỏi cư xá. Mẹ cô mua nhà ở gần chợ. Gia đình anh thì dọn về Sàigòn, bận rộn, anh bù đầu vào việc học hành… Thời gian đi vào quên lãng, rồi tuổi thơ trôi qua.

 

Chiến tranh lan dần, anh tự nguyện đăng vào Quân Trường Bộ Binh Thủ Đức. Ngày đi, anh lặng lẽ không dám đến từ biệt cô, chỉ đến khi nhà trường cho phép thân nhân đến thăm thì anh mới gửi giấy báo về nhờ chị Ngọc rủ cô lên thăm anh. Chắc cô giận nên không đến. Cô gửi cho anh 1 lon guizgo thịt chà bông và ít món ăn khô cùng 1 lá thư chỉ vỏn vẹn…

 

Anh Tuấn ơi! Sao anh đăng lính mà không từ biệt em? Lúc này em bận học bài thi nên em không có dịp ghé thăm hai bác và các anh chị được. Giờ mới nhận được tin thì anh đã đăng vào lính rồi. Em đang phải học thi, bài vở nhiều quá, nên không đi thăm anh được. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào có dịp về phép anh nhớ ghé thăm em nhé. Em biếu anh hộp chà bông do em làm.

Chúc anh vui khỏe.

Bé Dung

 

TB:

À, em quên báo cho anh biết lúc này môn toán của em khá hơn nhiều rồi đó anh, chắc tại không có các ông anh ở gần chỉ dạy nữa nên em phải tự cố gắng hết dám ỷ y nên hiểu được nhiều rồi anh ạ…

 

Thế rồi từ đó anh và cô bặt tin nhau. Anh ra trường đổi về Vĩnh Bình, cô thi đậu vào ĐH Văn Khoa. Thời gian thấm thoát trôi nhanh, anh mải mê đời lính, bận rộn hành quân, lâu lâu về phép anh có ghé nhà cô nhưng không gặp. Anh buồn bã trở về đơn vị và sống buồn vui đời lính, anh viết thư cho cô mấy lần, nhưng đều xé bỏ.

 

Rồi được tin cô lấy chồng, Ba Mẹ và anh, chị của anh đều đến dự tiệc cưới của cô, nghe Mẹ kể cô rất hạnh phúc, vợ chồng cô thật xứng đôi, vừa lứa. Anh cũng biết chồng cô, cùng học một trường nhưng khác lớp. Một anh chàng điển trai, con nhà khá giả, và lịch lãm. Anh mừng cho Cô đã tìm được người chồng như ý, và cũng buồn cho thân phận anh vì quá tự tin đã để mất đi một người con gái mà anh đã dành trọn mối tình đầu cho cô. Cũng chỉ vì anh trân quý cô như một viên ngọc pha lê sáng ngời nên anh đã không dám tỏ tình để bây giờ anh mất cô vĩnh viễn…

 

Anh nhờ chị Ngọc mua tặng vợ chồng cô một món qùa cưới và ký tên của anh với hàng chữ: “Chúc vợ chồng em luôn luôn hạnh phúc”.  Từ đó anh vùi đầu vào các cuộc hành quân lùng địch, anh bị thương ở bàn tay phải, không cầm súng được, anh đổi về làm việc văn phòng điều hành ở Quận Vĩnh Bình, rồi anh kết hôn, vợ anh là một người con gái miền Tây rất đẹp. Mối tình đầu thầm kín của anh cũng trôi dần theo năm tháng, tuy lâu lâu lòng anh cũng dậy lên một chút tình nhớ về cô bạn nhỏ ngày xưa. Và mỗi khi về phép anh đều được nghe một vài chuyện về gia đình cô để được biết, cô rất đang hạnh phúc, vợ chồng cô đã có 3 mụn con gái… Riêng vợ chồng anh thì lại sinh 3 chàng con trai. Có lúc anh chợt có ý tưởng ngộ nghĩnh, ước gì sau này vợ chồng anh được làm sui gia với vợ chồng cô thì vui biết mấy…

 

Rồi biến cố 30 tháng Tư đổ ập vào lãnh thổ miền Nam, bọn Cộng Sản tràn vào như một bọn cướp nước, chúng lùa tất cả các quân nhân, cán chính của VNCH vào trại tù cải tạo. Anh cũng bị chung số phận. Chúng đưa anh vào những trại tập trung xa nhà mất biệt. Mấy tháng sau mới cho gia đình đến thăm. Vợ anh lần nào đến thăm anh đều đi với 1 người đàn ông mà cô bảo là anh họ, anh ta là cán bộ cao cấp, chuyên lo về quản giáo các trại tù Cải Tạo ở Vĩnh Bình. Nhưng rồi vợ anh thưa dần sự thăm viếng, và chị Ngọc lại phải gánh phần đi nuôi đứa em trai tù đày. Có lẽ sợ anh buồn nên chị Ngọc chỉ nói là cô Thắm (vợ anh) bận buôn bán, nhưng anh cũng linh cảm rằng, vợ anh và người đàn ông kia đang dan díu với nhau, cô nàng đem 3 con trai của anh về cho ba mẹ và chị Ngọc nuôi, cô ấy hiện đã có mang với tên cán bộ. Lòng anh tan nát, không thể ngờ được, người đàn bà đã có với anh 3 mặt con, lại có thể nhẫn tâm bỏ rơi cha con anh trong hoàn cảnh này, anh đang tù tội, ba mẹ anh thì già yếu, cả nhà anh bây giờ chỉ trông cậy vào lương công nhân của chị Ngọc, bữa no, bữa đói, bây giờ còn phải gánh thêm việc thăm nuôi anh và nuôi 3 đứa con của anh nữa, làm sao chị Ngọc lo nổi. Anh xót xa, thương chị Ngọc đã bỏ phí tuổi xuân, sống độc thân để lo cho gia đình.

 

Hôm nay được ra tù, đáng lẽ anh phải vui mừng mới đúng, nhưng lòng qúa ngao ngán. Nhớ lại lần viếng thăm cuối cùng Thắm có nói:

 

- Anh Tư Tần sẽ lo cho anh ra khỏi đây, khi về anh nên cố làm người công dân tốt, em nghĩ anh nên đi vùng Kinh Tế mới lao động, vừa rất tốt cho sức khỏe của anh lại được Nhà Nước gìúp đỡ, rồi anh sẽ sớm được trả quyền công dân?

 

- “Quyền Công Dân”? Tôi có làm gì đâu mà mất quyền Công Dân? Tại sao phải đi vùng Kinh Tế mới?

 

Vợ anh lặng thinh ra về rồi từ đó bặt tin. Hôm nay cầm tờ giấy ra trại, anh ngẩn ngơ. Anh đi bộ ra đường cái đón xe về nhà. Ngày về đáng lẽ phải vui, nhưng khi bước chân vào nhà, căn nhà thật tiêu điều, đồ đạc trống rỗng, ba anh gầy hom hem người chỉ còn da bọc xương, ông đang ngồi trên chiếc ghế ọp ẹp trước sân, thấy anh bước vào, nhưng ông vẫn dửng dưng như người không quen biết, đôi mắt lạc lõng, xa xăm. Vừa lúc Mẹ anh ở trong nhà bước ra, nhìn thấy anh bà ôm chầm rồi òa lên khóc:

 

- Thằng Tuấn về rồi ông ơi! Ông không thấy con về sao mà ngẩn người ra thế? Khổ thân con tôi tàn tạ qúa.

 

Ông Trung đưa cặp mắt lờ đờ nhìn cậu con trai vừa mới ra tù Cải Tạo, chép miệng thở dài:

 

- Ở trong tù đã khổ, về nhà còn khổ hơn. Sắp chết đói hết cả lũ rồi đấy….

 

Từ ngày được thả về, Tuấn chả tìm được việc làm, nhà 8 miệng ăn, bố mẹ già yếu, anh mới ra tù, lại bị quản chế, cậu em kế anh (Nam) học được 3 chứng chỉ Luật thì miền Nam bị rơi vào tay Cộng Sản, trường Luật đóng cửa, Nam nửa Thầy nửa thợ cũng chỉ làm vài việc vặt vãnh khi có người cần viết vài tờ đơn đòi nhà, cửa, thù lao cũng chả được bao nhiêu… Chỉ có chị Ngọc thì may mắn xin được vào làm công nhân cho một xưởng may nhưng lương lậu rất khiêm nhường mà phải quán xuyến cả một gia đình. Bao nhiêu gánh nặng đè lên vai chị. Thương chị anh chả biết làm sao.

 

Sáng nào anh cũng dậy thật sớm, bụng đói đi bộ ra Cầu Ông Lãnh hay Cầu Kho đứng chờ hễ có người cần khuân vác thì anh nhận việc hầu kiếm được chút tiền phụ vào gia đình. Khổ nỗi, những năm tháng tù tội, ăn uống thiếu thốn nên sức khỏe anh cũng không có, bụng lại đói, anh không có sức nên thu thập cũng chẳng đủ đâu vào đâu. Nhiều lúc khiêng bó mía mà anh muốn xỉu, anh phải cố gắng lắm mới chất nổi bó mía lên xe ba bánh cho chủ. Những lúc như thế, nước mắt anh tuôn như mưa. Anh oán hận đời, oán hận bọn Cộng Sản đã thôn chiếm miền Nam khiến gia đình anh tan nát như thế này.

 

Nhớ lại những ngày vàng son thanh bình thuở trước mà anh không khỏi ngậm ngùi. Nhìn lại hoàn cảnh gia đình anh bây giờ tàn tạ mà lòng anh tan nát. Một hôm có người bạn thân ở Vũng Tàu, đang lo tổ chức 1 chuyến vượt biên, thấy hoàn cảnh của anh quá khó khăn, nên anh bạn giúp cho anh 1 chỗ trên chiếc ghe nhỏ khoảng 30 người. Anh nghĩ nếu anh ra đi thì gia đình anh càng khổ thêm vì không có ai phụ chị Ngọc nuôi cha mẹ già và 3 đứa con của anh. Cuối cùng anh gửi đứa con trai lớn của anh lúc đó vừa 15 tuổi.

 

Hôm đó vào 1 ngày mưa bão, anh ngại ngùng không dám cho con đi, nhưng Thuần (bạn anh) nói là phải đi vào lúc thời tiết như thế này mới tránh được bọn Công An tuần tra. Anh hồi hộp giao thằng bé cho bạn mà ruột đau như cắt. Không biết quyết định của anh khi cho con vượt biên như thế này đúng hay sai? Con đi rồi, anh nóng lòng trông ngóng. Sau 1 tuần thì tin đưa về chiếc thuyền con của bạn anh ra khơi gặp bão đánh chìm và cả thuyền hơn 30 người đã vùi chôn vào lòng biển sâu, trong đó có đứa con trai lớn nhất của anh. Anh gục đầu chết lặng. Hối hận vì đã đưa con vào chỗ chết. Anh buồn bã, ân hận, nản chí, hận thù, bao nhiêu cay đắng dồn dập đổ vào gia đình anh. Ba anh qua đời, không bao lâu sau đó Mẹ anh cũng theo chân ông. Gia đình anh càng túng quẩn, anh vẫn không có việc làm.

 

Một hôm vợ cũ của anh về thăm con, nhìn bà ta cười cợt vô tư bên người đàn ông kia mà anh giận sôi ruột, nhưng nghĩ lại thân phận mình lúc này chỉ biết cắn răng nhịn nhục. Người đàn bà thật vô tình, không hề buồn khi nghe tin con chết vì vượt biên, và càng vô tình hơn khi chính bà ta đưa cho anh tờ giấy, bảo anh ký tên bằng lòng đi “Vùng Kinh Tế Mới” xa tít mù khơi. Anh căm hờn nhìn 2 người, anh không thể ngờ tại sao lại có người đàn bà độc ác như thế. Anh còn phải nuôi 2 đứa con trai còn nhỏ (10 và 8 tuổi) mà họ nỡ đuổi anh đi. Bà ta hứa hẹn:

 

- Anh nên nghe theo chính sách của nhà nuớc, đây là việc tốt cho anh thôi. Lên đó anh có ruộng nương cày cấy thu hoạch lúa gạo về nuôi gia đình. Các con thì tôi sẽ gửi tiền hàng tháng cho cô Ngọc lo cho chúng. Anh lo thân anh là đủ. Lâu lâu anh vẫn về thăm gia đình được mà.

 

Căm hờn, nhìn người đàn bà gian ác, anh giựt tờ giấy ký đại. Tuần sau anh vác túi ra đón xe lên Trảng Bom rồi đi bộ hết 1 ngày mới đến 1 khu rừng âm u.

 

Nơi đây có vài căn nhà lá lèo tèo, mong manh, vách đất. Phía cổng vào có 1 căn nhà gạch 3 gian có treo 1 lá cờ máu và 1 tấm bảng đỏ kẻ chữ vàng "Ủy Ban Nhân Dân Vùng Kinh Tế Mới", vài tên Bộ Đội nón cối đang đứng ngoài sân hút thuốc, anh lầm lũi bước thì nghe tiếng gọi:

 

- Anh kia, có phải anh đi nhận đất “Kinh Tế Mới" không? Đưa giấy tờ đây xem nào

 

Anh lầm lừ móc túi đưa cho hắn tờ giấy "Chấp nhận Đi vùng Kinh Tế Mới" mà Mụ Thắm bắt anh ký hôm nào…

 

Họ làm giấy tờ rồi dắt anh vào 1 căn chòi nhỏ, mái lá vách đất, 1 chiếc giường tre ọp ẹp, ít vật dụng thô sơ, chắc của một người nào đã ở trước rồi trốn đi nên còn để lại 1 ít đồ dùng cá nhân. Họ cho anh ở đây và chỉ anh ra khu rừng bảo anh tự lo phát rừng, khai phá trồng tỉa hoa màu tự sinh sống … Chung quanh căn chòi anh ở cũng có vài chục căn chòi khác, chắc họ đã sống ở đây lâu rồi vì anh nghe có tiếng trẻ con khóc và tiếng ru con văng vẳng đâu đây, nhưng vườn tược thì khô cằn, đầu cổng có cái giếng để mọi người ra gánh nước về xài.

 

Trời nắng gay gắt, không một ngọn gió, cánh rừng mênh mông. Anh phải bắt tay vào việc chặt cây đốn củi ngay ngày hôm sau. Anh sống lầm lũi một thân, một mình, ban ngày anh vất vả, cố thu dọn cho đủ một mảnh vườn để trồng tỉa hầu kiếm hoa màu, huê lợi sinh sống. Ban đêm mệt lả, nhưng không tài nào ngủ được vì muỗi rừng vo ve, cái mùng nhỏ xíu cũng không ngăn nổi bọn muỗi đói bu đen nghịt ở ngoài. Trời ban đêm nóng như lò lửa. Cứ thế mà anh phải sống hết ngày này sang ngày khác trong căn chòi nhỏ, một mình lầm lũi như một bóng ma.

 

Dần dần anh quen được vài người bạn trong vùng cùng cảnh ngộ như anh, bị lấy nhà đuổi về đây sinh sống, phải đem cả gia đình con cái theo. Anh may mắn hơn là căn nhà của ba mẹ anh thì cũ, đồ đạc trong nhà cũng chẳng còn gì, phần anh còn mấy đứa con nhỏ dại, nên mụ vợ của anh còn tí lương tâm, chỉ bắt mình anh ký giấy về đây thôi. Lâu dần thành quen, nhờ có bạn bè nên anh bớt cô độc, tuy cuộc sống vẫn cơ cực, rừng khô, cỏ cháy, đất cằn cỗi, anh chả trồng tỉa gì được, chỉ còn cách lên rừng đốn củi đem ra chợ gần đó bán, lấy tiền mua chút lương thực cho mình.

 

Nhưng rồi củi ở gần cũng hết dần, anh phải đi sâu vào phía trong tìm củi về bán. Càng ngày càng khốn khó, chỉ một miệng ăn mà anh nuôi không nổi, áo quần tơi tả. Anh buồn tủi, nhớ đến hai đứa con dại còn đang ở nhà chờ anh làm ra tiền gửi về nuôi chúng ăn học. Mà thân anh còn không xong thì anh còn lo được cho ai?

 

Rồi thì nghe gia đình người bạn ở gần sửa soạn đi Mỹ theo diện H.O. anh càng tủi cho thân phận mình hẩm hiu, lại càng oán hận người vợ cũ. Phải chi cô ta đừng lãnh anh ra, biết đâu giờ này anh cũng thuộc diện H.O. như người ta, cha con anh chắc chắn sẽ có cuộc sống an lành, đầm ấm ở xứ Tự Do … Cứ thế mà anh sống một mình nơi rừng khô, nước độc ngày này sang ngày khác, chẳng biết tương lai về đâu? Lòng oán hận người vợ bạc tình đã đồng loã với tình nhân đưa anh vào con đường cùng tận không có ngày mai. Càng ngẫm nghĩ anh càng nhớ lại lời Mẹ anh nói ngày xưa, khi lần đầu tiên anh đưa người đàn bà này về ra mắt gia đình. Mẹ anh buồn bã lắc đầu:

 

- Con nhất định cưới thì Ba Mẹ đành chịu, chứ con bé này có con mắt lẳng lơ lắm. Mẹ sợ đời con sẽ không được hạnh phúc.

 

Nhưng anh nào có nghe, vì anh đang giận cô bạn nhỏ đã bỏ anh đi lấy chồng, để rồi ngày nay anh phải điêu đứng trong tay người đàn bà mất nết này. Âu cũng là số phận của anh. Chắc kiếp trước anh đã mang nợ bà ta, nên kiếp này anh phải trả… Đêm đêm nằm trong căn chòi nhỏ, ngậm ngùi nhớ lại những ngày xưa cũ, anh chỉ biết thở dài, chua xót.

 

Sống lầm lũi một mình cho đến 1 hôm, anh bỗng dưng thấy mệt mỏi lạ thường, anh lên cơn sốt, người nóng như lửa. Anh nằm liệt, khô cả cổ họng, không thể ngồi dậy rót nổi một ly nước uống… Người anh vật vã toát mồ hôi, anh nằm bất tỉnh. Cũng may vừa lúc có anh bạn gần nhà ghé sang thấy anh như thế vội vực anh lên văn phòng và nhờ họ đưa anh đi trạm y tế. Anh được chẩn bịnh đã nhiễm bệnh Sốt Rét trầm trọng, cần phải đưa về nhà thương trên Tỉnh gấp. Anh nhờ người bạn về nhà báo tin … Chị Ngọc đến đón anh về mà không đưa anh vào nhà thương được vì nhà không có tiền đóng tiền nhà thương. Mà đào đâu ra tiền để chữa bệnh cho anh đây? Chẳng còn cách nào hơn chị Ngọc đành chạy tiền mua thuốc ký ninh cho anh uống cầm chừng vậy.

 

Anh bất lực, không giúp gì được cho gia đình, lại thêm gánh nặng trên vai người chị với căn bịnh ngặt nghèo. Nghe tin bạn bè anh người thì được gia đình bảo lãnh, kẻ thì đi theo diện H.O. qua Mỹ mà anh thấy số anh sao mà lận đận qúa! Bao nhiêu câu hỏi dập dồn cứ quay cuồng trong đầu óc anh:

 

- Phải chi không có ngày 30 tháng Tư hắc ám, thì mọi người đâu có phải nghèo đói như thế này

 

- Phải chi người đàn bà kia đừng lãnh anh ra tù sớm thì có lẽ giờ này anh và các con của anh cũng như bao nhiêu người bạn tù cải tạo khác đã an cư, lạc nghiệp, sống ở Hoa Kỳ rồi.

 

Anh tủi nhục nghĩ về thân phận mình, chỉ muốn chết cho xong, nhưng nghĩ đến các con, anh đành ôm lòng để sống. May mắn Trời thương, từ khi về nhà, không biết có phải nhờ những viên thuốc hay nhờ tinh thần phấn đấu mà đẩy được căn bệnh ngặt nghèo. Anh khỏe dần và rồi tìm được việc làm cho một chiếc tàu đánh cá từ Phú Quốc chở cá về Vũng Tàu, và rồi họ tổ chức vượt biên. Thấy anh chịu khó và thương hoàn cảnh của anh nên họ đã cho anh và 2 con trai cùng đi theo, hẹn khi nào đến được nơi định cư mới trả tiền… Sau 1 tuần lênh đênh trên biển cả, cha con anh đến được Mã Lai và rồi được định cư ở Mỹ. Những năm đầu sống nơi đất khách thật vất vả, anh vừa đi làm, vừa đi học, vừa chăm lo 2 đứa con thật khó khăn nơi xứ lạ, quê người, nhưng cũng quen dần, anh đã thích nghi với hoàn cảnh. Nhờ những năm phụ làm thợ máy dưới tàu nên anh tự tạo cho mình nghề sửa chữa máy móc, xe cộ, anh xin vào làm cho 1 hãng xe hơi, nhờ quen việc, anh tự mở 1 cái garage nho nhỏ lãnh sửa xe. Tiệm sửa xe ngày càng đông khách, anh phải mướn thêm người, rồi anh sang thêm 1 tiệm xăng. Các con anh lớn dần và đều học hành thành tài.

 

Anh bảo lãnh chị Ngọc và em Nam sang Mỹ. Chị Ngọc vẫn độc thân. Anh truyền cho Nam nghề sửa xe và hai anh em thay phiên nhau trông coi tiệm. Anh mua một căn nhà lớn, cả nhà cùng quây quần sống chung. Rồi Nam và các con trai của anh lập gia đình, ra riêng, chỉ còn hai chị em anh ở trong căn nhà rộng thênh thang.

 

Anh thu vén bán căn nhà lớn dọn về một chung cư 3 phòng ngủ đủ chỗ cho chị em của anh sinh sống, có cộng đồng, sân chơi tennis, hồ bơi, nhà nghỉ mát, v.v... Anh cũng bớt làm việc để dành thời gian dắt chị Ngọc đi chơi để bù lại những ngày chị đã cực khổ với gia đình và cha con anh…

 

Một hôm, trong một tour đi Cruise về Carribean anh gặp lại gia đình cô bé Thu Dung năm nào. Thật bất ngờ khi nhìn thấy cô đang bước chậm bên cạnh chồng, nhìn thấy anh cô cũng ngờ ngợ. Bất chợt cô kêu lên:

 

- Anh Tuấn phải không? Không ngờ em được gặp anh ở đây?

 

Quay sang người đàn ông cô gọi

 

- Anh ơi! Lại đây em giới thiệu.

 

Đây là Khanh, ông xã của em, còn đây là anh Tuấn, người anh tinh thần và cũng là Thầy giáo kèm toán cho em ngày xưa mà em thường kể cho anh nghe đó… Anh Tuấn đi với ai? Chị nhà đâu?

 

Cô hỏi tới tấp làm anh không kịp trả lời:

 

- Anh đi với chị Ngọc, không có bà xã, chuyện dài lắm khi nào có dịp anh sẽ kể cho em nghe. Hân hạnh gặp Khanh và thật bất ngờ được gặp các em ở đây…

 

Rồi thì bao nhiêu chuyện xưa cũ kể ra… gia đình Dung đang sinh sống ở California, nghe anh nói anh cũng ở Cali cô rất mừng. Thế là 2 gia đình lại có dịp gần gũi như xưa. Vợ chồng Dung rất chân tình quý mến chị em anh như người thân trong nhà, anh cũng ấm lòng. Nơi xứ lạ quê người mà tìm được một người thân quen, hiểu mình từ thời thơ ấu rất khó.

 

Từ đó anh an phận sống bên người chị đáng kính, chị Ngọc. Cuối tuần anh chở chị đến Chùa làm công quả. Riêng anh, cũng giảm bớt việc làm, để dành thời gian đi chơi, thăm các con, cháu. Cuộc đời anh kể ra cũng hạnh phúc lắm rồi. 

 

Nhiều lúc ngồi bâng khuâng quay lại cuốn phim dĩ vãng, anh vừa bàng hoàng vừa xót xa. Anh không hiểu sao đời anh lại lắm thăng trầm đến thế, và nhất là chuyện nhân duyên của anh thì quá lận đận.

 

Ngồi ngẫm lại mối tình câm của anh với Dung rồi cuộc hôn nhân ngắn ngủi với Thắm người vợ thay lòng của anh mà anh thật buồn. Chung quy là số phận, là cuộc đời và vận nước đã đưa anh qua những ải khổ đau.

 

Anh hận Cộng Sản, giá như không có ngày 30 tháng 4, 1975 thì gia đình anh đâu có tan nát, anh đâu có mất đi đứa con trai lớn nhất của anh vào lòng biển cả, và vợ anh cũng đâu bị tên Cán Bộ cướp mất, nếu Cộng Sản không thôn tính miền Nam thì gia đình anh đâu có những ngày bữa đói, bữa no, áo quần tơi tả, và anh đâu mắc phải cơn bệnh sốt rét rừng tưởng chết, và còn nhiều, nhiều nữa…

 

Nếu Cộng Sản không vào thôn tính Miền Nam thì làm gì có những tên cán bộ cao cấp vào bốc hốt tiền bạc của dân Miền Nam rồi còn cướp vợ con những người lính của chế độ cũ bị chúng bắt nhốt vào Tù Cải Tạo, vì CS vào xâm chiếm miền Nam nên mới có hàng đoàn người mạo hiểm vượt biển rồi bỏ thây dưới lòng biển sâu trong đó có con trai của anh… biết bao nhiêu điều xẩy ra cũng do bàn tay đẫm máu của bọn Cộng Sản tham tàn, ác độc.

 

35 năm xa xứ niềm đau ray rứt gậm nhấm tâm hồn anh, nghĩ về quê Hương với muôn vàn nỗi nhớ. Anh mong một ngày khi không còn bóng dáng bọn Cộng Sản tham tàn, đất nước thanh bình thật sự, anh sẽ quay về, mua lại mảnh đất xưa nơi gia đình anh đã sống, anh sẽ ở đó để ôn lại những kỷ niệm xa cũ của một thời thơ mộng. Bước trên những con đường một thời làm anh ngẩn ngơ mỗi chiều tan học chung đường về cùng cô bạn nhỏ mà anh thầm yêu. Mối tình đầu của anh sống mãi theo anh suốt quãng đường dài, bao ngày tháng trôi nhanh theo vật đổi, sao dời mà tình yêu đơn phưong vẫn còn sống mãi trong tim anh…

 

Hôm nay, lại là ngày 30 tháng Tư, ngày Quốc Hận, hàng năm cứ đến ngày này thì lòng người hải ngoại đồng sôi sục, oán giận, căm hờn bọn cướp nước. 43 năm chiếm miền Nam rồi mà họ chưa làm được điều gì tốt lành cho dân. Người ta vẫn tìm cách trốn chạy ra nước ngoài, người trong nước bất mãn đều bị bắt nhốt. Cán bộ thì thi nhau tham nhũng, chúng đang bán dần đất đai cho bọn Tàu vào cai trị, dân khổ kệ dân, họ lo ôm tiền trốn ra nước ngoài hưởng thụ. Một đất nước mục nát. Càng nghĩ càng xót thương cho hơn 90 triệu dân đang sống trong cảnh đọa đày.

 

Cầu mong cho mảnh đất quê Hương mau chóng yên lành thoát vòng Cộng Sản để người dân được an cư, lạc nghiệp, chung tay xây dựng cho nước Việt Nam được phú cường, thịnh vượng, và anh sẽ được về sống an bình nơi ấy hầu gửi nắm xương tàn trên mảnh đất Quê Hương, để được nghe gió chiều vi vút, êm ả một dòng sông Quê Mẹ an bình. Mộng ước của anh thật giản dị mà rất khó thực hiện…

 

 

Kiều Oanh Trịnh

Viết theo tâm sự 1 người anh tinh thần

 

*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức:
 LIÊN KHÚC SÀI GÒN NIỀM NHỚ KHÔNG TÊN - Tưởng Niệm 30-4-1975
Kiều Oanh thực hiện youtube






15 Tháng Mười 201812:03 SA(Xem: 665)
Mùa Thu ở San Jose hôm nay, chủ nhật 14 tháng 10 2018, êm đềm, đẹp hơn vì có họp mặt ngẫu hứng tình cờ của 6 chs NQ khóa 15 ở cafe Paloma, San Jose, California.
14 Tháng Mười 201810:33 CH(Xem: 126)
Cuộc phỏng vấn trên truyền hình của đài ABC News hôm thứ sáu (12/10) vừa qua với Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Melania Trump đã gây sôi nổi ...
14 Tháng Mười 201810:22 CH(Xem: 57)
Mình vội chia nhau chút học trò Chia ngăn cặp nhỏ chất đầy thơ Chia vạt áo ai ngoài cửa lớp Chia cả cung buồn theo guốc khua Ôm vội trao nhau lời giã biệt Thả màu phượng đỏ chạy lang thang
14 Tháng Mười 201812:58 SA(Xem: 45)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "THU VỀ TRONG MẮT EM" ( Nhạc: Phạm Mạnh Cương - Ca sĩ: Thái Thanh) Kiều Oanh thực hiện youtube
13 Tháng Mười 20186:58 CH(Xem: 82)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 20188:49 CH(Xem: 517)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
10 Tháng Mười 201810:45 CH(Xem: 88)
Thì thôi Ai Cũng Có Lần Tử quy sanh ký sáng ngần thiều quang Có gì mà phải than van!! Sinh ly tử biệt tuần hoàn luật chơi...
10 Tháng Mười 201810:40 CH(Xem: 50)
Em nghe cơn bão thổi về, Hỏi Anh yêu quý mọi bề ra sao? Tìm đâu nơi ở trên cao? Gia đình bạn hữu biết bao ân tình.
10 Tháng Mười 201810:24 CH(Xem: 101)
Kể từ năm 1970, các buổi lễ chính thức để tưởng niệm nền Đệ nhất Cộng hòa -tưởng niệm cố tổng thống Ngô Đình Diệm- đã được tổ chức công khai ở Saigon.
07 Tháng Mười 20184:36 CH(Xem: 211)
Thực vậy cuộc biểu quyết tín nhiệm Thẩm Phán Kavanaugh vào Tối Cao Pháp Viện được ghi nhận gay go, rắc rối, ồn ào và kết quả thay đổi bất ngờ & mong manh nhứt trong lịch sử Mỹ.
06 Tháng Mười 20189:24 CH(Xem: 205)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 201810:56 CH(Xem: 223)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
05 Tháng Mười 201810:17 CH(Xem: 161)
Đợi em nơi bến giang đầu Sợ cơn gió thoảng qua cầu lắc lay Đông về hơi ấm chuyền tay Tháng Mười Về Đến mười hai chực chờ...
05 Tháng Mười 201810:10 CH(Xem: 225)
Đếm thời gian bằng lá vàng thu rụng Trước hiên nhà trên lối ngõ đìu hiu Mùa qua mùa buồn như kinh nhật tụng Người xa người quạnh quẽ bước liêu xiêu.
04 Tháng Mười 201811:46 CH(Xem: 169)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 201810:40 CH(Xem: 1080)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
04 Tháng Mười 201810:38 CH(Xem: 125)
Sương mong manh, mây trời giăng bàng bạc Bến sông xanh, con đò cũ còn không? Người xa xôi, mà người còn đứng đợi Tình xa xưa tàn theo gió mênh mông…
04 Tháng Mười 201810:30 CH(Xem: 145)
Tình cờ không hẹn mà nên, Gặp nhau Hải đảo thần tiên tuyệt vời. Đôi ngày vùng vẫy biển khơi, Đển ngày tạm biệt Bạn ơi Ta về!
04 Tháng Mười 201810:24 CH(Xem: 271)
Ta hỏi Thu nghe: chuyện thế tình Biết gì trong, đục cõi nhân sinh? Kiếp người ngắn ngủi, sao buồn khổ? Mong một tri âm, cũng khó tìm?
01 Tháng Mười 201812:28 SA(Xem: 208)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới và bấm vào ô vuông ở cuối khung góc phải (Full screen) để mở lớn màn ảnh] TIẾNG LÒNG TRI KỶ, TRI ÂM -Thơ Trần Kiêu Bạc-Hồng Vân Diễn Ngâm Kiều Oanh thực hiện youtube
30 Tháng Chín 201811:35 CH(Xem: 331)
Tính đến nay, Đức Phật đã nhập diệt 2,562 năm, nhưng Giáo Lý cao siêu mà Ngài đã dày công hoằng dương trong 45 năm dài vẫn còn lưu lại cho nhân thế.
28 Tháng Chín 201810:26 CH(Xem: 340)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 201810:09 CH(Xem: 176)
Mùa trăng của những yêu thương Gửi em xuân thắm Thu Nhường Trăng Mơ Tuổi hoa niên có đợi chờ Vòng tay nhật nguyệt bến bờ lạc xa.
28 Tháng Chín 201810:04 CH(Xem: 160)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MÙA THU TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông. Khánh Minh trình bày.
28 Tháng Chín 20189:59 CH(Xem: 149)
Về hai cuốn sách tiếng Anh và Pháp có thể nói rõ bản tiếng Pháp là bản dịch từ bản tiếng Anh. Có thể có một hai chỗ sửa đổi của Bùi Tín theo như lời nói đầu...
28 Tháng Chín 20189:11 CH(Xem: 232)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 201812:31 CH(Xem: 1043)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
28 Tháng Chín 201812:31 SA(Xem: 174)
Nhớ về kỷ niệm, anh miên man mơ tưởng lại thời cắp sách đến trường, rong chơi bè bạn, run rẩy khi chợt thốt ra lời tỏ tình vụng dại với cô bạn ngày xưa, anh chợt mỉm cười.
23 Tháng Chín 20185:52 CH(Xem: 618)
Bài thơ lục bát vô thường Nghiệp xưa rơi rớt mười phương ta bà Hương trầm tỏa rộng chan hòa Giấc mơ giải thoát trăng ngà vỡ tan.
22 Tháng Chín 20182:02 SA(Xem: 354)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 201811:03 CH(Xem: 224)
Con tưởng Mẹ về trong đêm Thu Bên khóm trúc thưa con đứng chờ Trăng lung linh mờ mờ sáng tỏa Dáng chị Hằng bay bổng trời xa
21 Tháng Chín 201811:01 CH(Xem: 339)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
21 Tháng Chín 201810:58 CH(Xem: 200)
Toàn dân Việt hãy hợp quần, Tạo nên sức mạnh bao lần thành công. Làng thôn thành thị núi sông, Giữ từng tấc đất Cha Ông tạo thành.
21 Tháng Chín 201810:52 CH(Xem: 210)
Thu nầy lại nhớ thu xưa Đèn lồng xanh đỏ trăng vừa nhú cao Đất trời mở lối thu vào Ngọt ngào khúc hát đón chào Thu Phân...
21 Tháng Chín 201810:47 CH(Xem: 350)
Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi Một ngày kia lên làm rể trên trời Muôn kiếp nữa, dù rong rêu, sỏi đá Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.
21 Tháng Chín 201810:32 CH(Xem: 232)
Bùi Tín đã vĩnh viễn ra đi tại Paris. Cát bụi đã trở về cát bụi cho một kiếp nhân sinh, nhưng tiếng và tăm qua ngòi bút của ông còn ở lại.
20 Tháng Chín 201810:47 CH(Xem: 1139)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
18 Tháng Chín 20181:18 SA(Xem: 316)
Giống như khúc đuôi còn nằm kẹt đâu trong lòng. Chị vói tay lên đầu võng rút cái khăn lông đắp vội lên mặt, bởi vì chị vừa nghe mí mắt mình mọng nước! Từ đó chị Tư Ù thôi ca vọng cổ.
18 Tháng Chín 201812:16 SA(Xem: 265)
Thu về ẩn nhẹ bóng tàn dương Nụ thắm, hoa vàng tỏa ngát hương Du lãng mộng đời khơi tiếc nuối Đắm chìm tâm cảm gợi sầu vương
15 Tháng Chín 20185:38 CH(Xem: 411)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 201810:24 CH(Xem: 363)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 201810:16 CH(Xem: 428)
Từ đó tôi yêu miền cuối Việt Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn Áo bà ba trắng, môi cười nụ Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.
14 Tháng Chín 201810:08 CH(Xem: 271)
Trần gian đẹp lắm chị Hằng ơi!! Chị xuống cùng vui với mọi người Tháng tám trời trong xanh gió mát Trẻ thơ ngây ngất rạng tiếng cười.
14 Tháng Chín 201810:02 CH(Xem: 307)
Tình yêu bạn học thật thà, Lợi, danh, vật chất chỉ là hư không. Đất, Trời, vũ trụ mênh mông, Tương lai, Tổ quốc chờ trông học trò.
14 Tháng Chín 20189:58 CH(Xem: 421)
Mùa thu mặc áo vàng Tóc gió cài nơ xanh Chúc mùa hè chói nắng Ra đi gặp yên lành. Thu ướp hương vào hoa Nồng nàn chùm dạ hợp Hoàng lan thoảng hiên nhà Ngâu nhài ngan ngát thơm.
14 Tháng Chín 20189:41 CH(Xem: 192)
World Cup 2018 đã chấm dứt. Nước Pháp đoạt giải vô địch bóng đá thế giới. Kỳ tích lần thứ hai đến với nước Pháp sau 20 năm vắng mặt
14 Tháng Chín 20185:02 CH(Xem: 1190)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 201810:22 CH(Xem: 851)
Từ anh xa biệt trần gian Còn em ngồi với bóng trăng soi mình Nén tâm nhang khấn hiển linh Nguyện cầu anh được Siêu Sinh Niết Bàn.
07 Tháng Chín 20188:07 CH(Xem: 829)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 20188:00 CH(Xem: 1242)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
07 Tháng Chín 201812:00 CH(Xem: 349)
Yêu thương tất cả đồng bào, Tình yêu nhân loại dâng trào mênh mang. Quê nghèo khoai sắn gian nan, Bao năm chinh chiến Việt Nam đọa đầy.
07 Tháng Chín 20182:51 SA(Xem: 309)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "BÔNG HỒNG CÀI ÁO TRẮNG" - Nhạc Sĩ: Nguyễn V. Đông - Giao Linh trình bày Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
07 Tháng Chín 20182:42 SA(Xem: 375)
*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức: MÙA HÈ TÔI VÀ EM - Nhạc Phạm Chinh Đông – Ca Sĩ: Hương Giang
01 Tháng Chín 201811:18 CH(Xem: 493)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
31 Tháng Tám 201811:16 CH(Xem: 283)
Nhớ lại hồi còn thiếu niên, chúng tôi ở trong nội trú với hơn 100 đứa trẻ mà chỉ có ba bàn bóng bàn. Giờ nghỉ ai chơi, ai không chơi? Chúng tôi tự đặt ra hai luật
31 Tháng Tám 201810:58 CH(Xem: 522)
Ta chỉ còn tin, đôi vầng nhựt, nguyệt Bầu càn khôn mở rộng cửa Vô Vi Đường khải đạo, ta theo về nguyên ủy Để ru em, vĩnh cửu vẹn hương thề
31 Tháng Tám 201810:53 CH(Xem: 506)
Một đời cha gian nan cùng biển cả Mẹ suốt ngày lặn lội bãi bờ xa Quà của biển đẫm mồ hôi nước mắt Vẫn thủy chung cùng cha mẹ nuôi người.
26 Tháng Tám 201812:26 SA(Xem: 625)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 201810:13 CH(Xem: 388)
Vu Lan hoa trắng trời cao Nén nhang con thắp nghẹn ngào khói bay Khói mềm mang nặng ơn dầy Quấn quanh nỗi nhớ vòng tay mẹ hiền
25 Tháng Tám 20189:56 CH(Xem: 386)
Dương Thiệu Tước tuy không còn nữa nhưng những Đêm tàn Bến Ngự, Tiếng Xưa vẫn là những viên ngọc quý, ..
25 Tháng Tám 20184:38 CH(Xem: 711)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
25 Tháng Tám 20182:25 CH(Xem: 396)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN 2018" Đèn Khuya (Lam Phương & Thanh Thúy) Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
25 Tháng Tám 20187:06 SA(Xem: 591)
Trần gian sạch nợ thảnh thơi rồi Tiên Cảnh, Bồng Lai Mẹ đến nơi Con chép bài thơ này khóc Mẹ Vô cùng thương tiếc Mẹ Hiền ơi!
25 Tháng Tám 20186:49 SA(Xem: 351)
Cuốn Những Huyền Thoại Và Sự Thật Về Chế Độ Ngô Đình Diệm sẽ giúp bạch hóa một số điều đã bị ngộ nhận theo tin đồn hoặc theo những luận điệu bôi bẩn, chụp mũ của một số người.
24 Tháng Tám 201811:07 CH(Xem: 462)
Mười hai năm, cách xa nhau Mẹ về tịnh hạc gọi gào ai hay Nhớ thương giọt đắng tràn đầy Vu Lan Nhớ Mẹ ơn dầy cao minh...
24 Tháng Tám 201811:05 CH(Xem: 816)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
23 Tháng Tám 20182:12 CH(Xem: 802)
Cơn bụi đỏ đã phủ đầy sau cơn lốc, con dốc qua trường vẫn mơ về những tà áo trắng quần xanh. Thời gian dài qua đi đường dài chưa đi hết, xin gìn giữ cho Ngô Quyền được mãi mùi hương
23 Tháng Tám 20182:32 SA(Xem: 1434)
Bài viết sau đây chỉ là kinh nghiệm của chính tôi khi làm khải đạo tâm thần, cá nhân, và hướng nghiệp tại thành phố Portland thuộc tiểu bang Oregon trong khoảng thời gian từ năm 1978 tới năm 2007.
18 Tháng Tám 20186:01 CH(Xem: 814)
Con đường tu Thiền là con đường đi về ngôi nhà tâm linh của mình. Trên đường đi phải qua nhiều cửa ải. Một trong những cửa ải đó là "năm triền cái".
17 Tháng Tám 20189:42 CH(Xem: 614)
Lời nguyện cầu thành kính Mong từ cõi xa xăm Má về nơi cửa Phật Chan chứa ánh từ tâm.
17 Tháng Tám 20181:56 CH(Xem: 906)
Tôi muốn quên những năm tháng ngược xuôi Mà cuộc sống tặng tôi nhiều nghiệt ngã Bao lâu rồi vẫn hằng chôn trong dạ Để tâm hồn hết buồn bã an vui
13 Tháng Tám 20181:11 CH(Xem: 1041)
Dốc Nhỏ xưa, thuở thanh bình, ngày trước Mùa Xuân về, hoa thơm ngát trong vườn Đến Hè sang, trái trên cành trĩu nặng Ong bướm chập chờn, gió thoảng đưa hương
12 Tháng Tám 201810:22 CH(Xem: 514)
Suy từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, người tài hoa là người bạc mệnh, kẻ hồng nhan thường đa truân. Nhìn vào làng nhạc nước ta, nhạc sĩ Đặng Thế Phong là điển hình rõ nét nhất.
11 Tháng Tám 201810:52 CH(Xem: 771)
Ngực cài một đóa hoa hồng Mừng Cha Mẹ sống trong lòng cháu con Đóa hoa trắng giữa ngực son Tiếc thương Phụ Mẫu không còn thế gian...
11 Tháng Tám 201810:46 CH(Xem: 802)
Giờ Anh về chốn niết bàn, Hồn Anh thanh thản Thiên đàng vô ưu. Riêng Em đành sống đìu hiu, Hằng đêm niệm Phật, Trời cưu mang đời.
11 Tháng Tám 20189:35 SA(Xem: 1270)
Anh đưa Em vào thăm Đà Nẳng, Qua đèo Hải Vân, sương tỏa tuyệt vời. Vách đá vút cao, rì rào sóng biển, Đường dốc ngoằn ngoèo, tim rộn lao xao.
07 Tháng Tám 201811:43 CH(Xem: 504)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
07 Tháng Tám 20187:50 SA(Xem: 1012)
Đời là cõi tạm không dài Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên Trần ai, tan hợp muộn phiền Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng
06 Tháng Tám 20182:25 SA(Xem: 619)
Ôi! Thật là công trình và tốn rất nhiều thời giờ, các em đã bỏ quá nhiều tâm huyết, cùng chung sức hoàn thành một “Tập San” để đời, gom góp đầy đủ tài liệu và hình ảnh Thầy Cô...
04 Tháng Tám 201810:57 CH(Xem: 604)
Thầy Cô và cựu học sinh Ngô Quyền luôn giữ trong tim những kỷ niệm dấu yêu xưa. Thời dạy học và thời học sinh luôn gắn kết với nhau để từ đó còn chút gì để nhớ để thương!
04 Tháng Tám 20182:14 CH(Xem: 703)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 201810:09 SA(Xem: 773)
Ngàn năm gỗ đá tiêu điều Khói sương tan hợp trăm chiều ngổn ngang Ngàn năm hưng thịnh, phai tàn Lại ngàn năm khác muộn màng tiếp theo
04 Tháng Tám 20182:27 SA(Xem: 759)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
03 Tháng Tám 201810:55 CH(Xem: 657)
Rồi thì tháng bảy qua mau Chào Em, Tháng Tám gọi gào gió dông Anh ngồi ngày nhớ đêm mong Giang tay đón giọt nắng hồng phiêu bay...
03 Tháng Tám 201810:48 CH(Xem: 956)
Cỏ Hoa đẹp đến ngỡ ngàng, Xin mời quý bạn lẹ làng qua chơi. Lòng Ta thương nhớ đầy vơi, Mong cùng bạn hữu vui chơi Tuổi vàng.
03 Tháng Tám 201810:42 CH(Xem: 696)
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt Biển cồn cào dậy sóng xa mù Bình yên với màu xanh của biển Với chập chùng sắc đá nghìn thu.
30 Tháng Bảy 20188:32 SA(Xem: 665)
Qua rồi năm tháng gian nan, Những năm còn lại Trời ban phúc lành. Còn duyên gặp gỡ Em, Anh, Những ngày tận hưởng biển xanh, nắng vàng.
29 Tháng Bảy 20183:18 CH(Xem: 1712)
mười ba năm dạy học của tôi ở trường Ngô Quyền trở thành một khoảng thời gian quá ngắn và đầy những kỹ niệm không thể nào quên được.
28 Tháng Bảy 20182:59 CH(Xem: 876)
Mười chín tháng sáu mỗi năm Ngày Vía Mẹ Quán Thế Âm hiền lành Giang tay phổ độ chúng sanh Thuyền nan vượt sóng chòng chành biển khơi.
27 Tháng Bảy 201811:18 CH(Xem: 794)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 20189:46 CH(Xem: 880)
Lòng lâng lâng nghe chừng tìm quên lãng Giọt mưa ngâu theo năm tháng vỗ về Buồn như chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ Sông Tương buồn hờ hững đứng ngẩn ngơ…
27 Tháng Bảy 20189:42 CH(Xem: 10320)
Đến thăm Paxtu Museum và Outspan Hotel là giấc mơ tuyệt vời của đời người hướng đạo trên toàn thế giới, là chuyến hành hương về miền đất Thánh linh thiêng. Tôi đã đi và tôi đã đến,
27 Tháng Bảy 20189:40 CH(Xem: 841)
Hạ ơi! Hạc đã về trời Trăng khuya đã lặn, buồn ơi! thật buồn Huệ tàn, còn đọng mùi hương Trần ai muôn nẻo gập ghềnh Thương yêu làm khổ cho mình, cho ta Bài thơ dang dở, còn vương ý tình
27 Tháng Bảy 201812:02 SA(Xem: 964)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 20185:10 CH(Xem: 1084)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
22 Tháng Bảy 20189:06 CH(Xem: 550)
Chân Thành cám ơn anh Trần Kiêu Bạc với tâm tình ' THỰC LÒNG VỚI TRƯỜNG XƯA" Cám ơn HT Trần Quang Sanh khóa 5/72 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức đã thực hiện video với tinh thần đồng đội ""ĐƯỜNG CÒN DÀI NHƯNG CHÂN CỨNG ĐÁ MỀM"
22 Tháng Bảy 201812:38 CH(Xem: 1163)
Thướt tha áo trắng dịu dàng, Các Em chờ đợi sẵn sàng tặng hoa. Trong ngày Truyền thống trường Ta, Mỗi năm Hè tới bao la ân tình.
22 Tháng Bảy 201812:38 SA(Xem: 633)
Tìm lại dấu xưa là tìm lại một quá khứ đã bị quên lãng hoặc một mảnh quá khứ do sự dập vùi, biến dịch của cuộc sống che khuất. Cũng không khó mà cũng có thể dễ tìm lại được.
21 Tháng Bảy 201811:33 CH(Xem: 1101)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 201812:25 CH(Xem: 1209)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao