Danh mục
Số lượt truy cập
5,591,264

Thích Nữ Hằng Như - TÌNH BẠN GIỮA KHỈ VÀ RÙA

13 Tháng Giêng 20182:13 SA(Xem: 1946)
Thích Nữ Hằng Như - TÌNH BẠN GIỮA KHỈ VÀ RÙA

 

Truyện Ngắn

Tình bạn giữa Khỉ và Rùa

------------------

thích nu hang-nhu

Thích Nữ Hằng Như

     Bà Hai ngồi yên nhìn hai đứa cháu Nội chạy nhảy đùa giỡn. Hết nhảy tưng tửng, rồi giả làm xe đua cấm đầu chạy vòng từ nhà bếp lên phòng khách. Hết đường tiến tới thì bọn chúng quành đầu chạy ngược lại, vừa chạy vừa bóp còi miệng tynh tynh... báo động khách đi đường nép sang một bên. Nhưng đâu có khách nào ngoại trừ mấy con chó nhỏ chạy theo đùa giỡn. Chạy mệt, chúng ngồi xuống bày đồ chơi ra chơi. Không được bao lâu. Chúng bắt đầu ồn ào. Ồn ào thân và ồn ào miệng.  Ồn ào thân là đứa này xô đẩy đứa kia ngã xuống thảm. Đứa vừa ngã xuống thảm, nhanh chóng ngồi lại ngay thẳng yên lặng. Tưởng nó quên chuyện vừa xảy ra chắc? Không đâu, nó im lặng không khóc, nhưng thình lình, nó đứng dậy xô lại đứa nọ. Đứa nọ là chị lớn hơn nó một chút, nhờ lớn nên ngồi vững không té, nó không trả đủa lại thằng em, nhưng mà cái miệng nó cũng la lối om sòm, thằng nhỏ cũng bắt chước con chị ồn ào cái miệng theo. Tiếng la hét ỏm tỏi trong phòng khách nhỏ khiến người nào không quen với cảnh này, chắc chắn người đó sẽ rất mệt hai cái lỗ tai. Chẳng phải chúng ghét giận gì nhau mà làm vậy, chỉ vì tụi nó thích tranh giành nhau các món đồ chơi, giành được rồi, tiếp tục giành tiếp. Coi bộ không đứa nào nhường đứa nào. Mà cho dù một đứa chịu nhường, đi tìm món đồ chơi khác, thì đứa kia cũng sẽ tiếp tục màn giành giựt cho được món đồ chơi thứ hai mà thôi! Con nít là như vậy, ít khi chúng lặng thinh ngồi yên một chỗ. Ông Hai tức ông Nội của chúng vẫn thường nói: Con nít không phải là nhà tu, mà cho dù con nít sống trong chùa làm "chú điệu đuổi quạ" đi nữa, thì chúng cũng chỉ là một đứa con nít. Khi con nít ồn ào như thế thì người lớn hay la rầy, nhưng hễ chúng im lặng chừng vài phút thì người lớn đâm hốt hoảng ngang. Chuyện gì xảy ra thế? Có đứa nào bệnh không? Có phải nó bị sốt không?

          Bà Hai chưa kịp suy nghĩ tiếp thì cô con dâu của bà từ trong phòng tắm bước ra nói lớn:

          - Mấy đứa ồn quá, bà Nội nhìn kìa!

          Bà Hai cười thầm trong bụng. Bà Nội nhìn thì sao chứ? Mấy đứa nhỏ đâu có làm gì quấy đâu. Chúng chỉ giành đồ chơi với nhau, chứ đâu có giành hay lấy cái gì của bà Nội đâu. Cho dù bà Nội có nhìn, thì bọn nhỏ vẫn thản nhiên làm việc của chúng, bằng chứng là nãy giờ bà Hai có rời mắt không nhìn bọn chúng một giây một phút nào đâu. Nếu chúng có im lặng một chút là bởi vì chúng nó mệt, ngưng lại để hít thở, rồi lại ồn ào tiếp. Bà Hai không thấy có gì bực bội hay phiền lòng khi nhìn mấy đứa nhỏ chơi đùa với nhau như thế, mặc dù cách chơi đùa của chúng khác với cách chơi đùa của bà khi còn nhỏ, bởi hồi nhỏ bà làm gì có nhiều đồ chơi như chúng bây giờ để tranh giành với nhau. Bà Hai vẫn yên lặng quan sát cháu. Ngay lúc đó giọng nói của Mẹ mấy đứa nhỏ nghe như có vẻ nghiêm nghị và ra lệnh, nhưng lại có pha chút dỗ dành vang lên:

          - Tới giờ lên giường rồi đó. Hôm nay mấy đứa muốn nghe Mẹ kể chuyện gì đây?

          Mấy đứa nhỏ vẫn còn kèn kựa chưa đứa nào chịu đứng dậy. Bây giờ bà Hai mới lên tiếng:

          - Mấy đứa lên nằm trên sa lông. Tối nay bà Nội thay Mẹ mấy đứa kể chuyện đời xưa cho nghe, mấy đứa có muốn không?

          Hai cái miệng đồng loạt trả lời:

          - Muốn... Muốn....

          Bà Hai hỏi lại:

          - Hai cháu vừa nói gì, nói lại cho bà nghe, bà nghe không rõ!

          Cả hai cái miệng chu lại trả lời một lượt:

          - Dạ muốn... Dạ muốn!

          - Ừ như vậy mới phải. Nói chuyện với người lớn phải lễ phép thì mới ngoan. Nói xong bà Hai quay nhìn Mẹ mấy đứa nhỏ nói:

          - Con lấy mền ra đắp cho các cháu, rồi đi làm việc con cần làm đi.

          Bà Hai ngồi xuống chiếc ghế bành, kéo hai chân lên, chân này đặt lên chân kia, hai bàn tay ngửa đặt lên nhau trong tư thế ngồi thiền một cách thoải mái rồi cất giọng: - "Ngày xưa....." thì đứa cháu Nội trai mười lăm tuổi, cao nghều nghệu, trong tay ôm tấm mền mỏng, từ trên lầu phóng nhanh từng bậc xuống nói:

          - Bà Nội cho con nghe với.

          Rồi Mẹ mấy đứa nhỏ cũng nói:

          - Con cũng muốn nghe Mẹ kể chuyện.

         Thằng con trai của bà và cả ông Nội của mấy đứa nhỏ không nói không rằng, cũng đến ngồi xuống bên cạnh mấy đứa nhỏ. Hai đứa nhỏ, một gái sáu tuổi nằm gát chân lên đùi Cha, một trai út ba tuổi nằm trong lòng Mẹ. Còn thằng cháu trai lớn thì ngồi sát bên và ngả đầu lên vai ông Nội một cách âu yếm.

          Bà Hai chớp nhẹ đôi mắt cảm nhận sự ấm áp trong lòng khi thấy các thành viên yêu thương của bà đang quây quần nghe bà kể chuyện. Chuyện kể rằng:

***

          "Ngày xưa, xưa lắm, hồi đó loài vật biết nói và hiểu được tiếng người. Trong một dòng sông hiền hoà thơ mộng nọ, có cặp vợ chồng Rùa rất yêu thương nhau và sống rất hạnh phúc. Một hôm nhân ngày kỷ niệm anh chị Rùa quen nhau, họ đã cùng nhau làm một buổi tiệc tại nhà. Chị Rùa cảm thấy hạnh phúc quá nên ăn nhiều hơn thường ngày khiến đêm đó bị sình bụng không tiêu. Qua ngày hôm sau dẫn đến chứng đau bụng không hết. Anh chồng mời các lương y thủy giới đến chữa trị, nhưng bệnh không thuyên giảm. Chị Rùa đau bụng nằm rên "ui... ui..." trong động đá. Nhằm lúc nước lớn, đàn Tôm lội ngang qua. Có một chú Tôm lội gần hang đá thấy anh Rùa lấp ló ngay miệng động, mà bên trong thì có tiếng rên, bèn hỏi:

          - Anh Rùa ơi! Bộ nhà anh có ai đau bệnh hay sao, mà tôi nghe có tiếng rên vậy?

          Rùa chồng bước hẳn ra ngoài trả lời:

          - Mấy hôm nay, vợ tôi bị bệnh, ăn không tiêu, tôi có mời lương y tới trị nhưng không khỏi mà mỗi lúc mỗi đau nhiều hơn, tôi lo quá.

          Chú Tôm vừa cười mỉm vừa nói:

          - Tôi biết có một thứ thuốc hay lắm, có thể giúp chị Rùa hết bịnh tức khắc, nhưng không biết anh dám thử không?

          - Anh biết làm ơn chỉ giùm tôi, ơn này tôi xin tạc dạ ghi lòng không bao giờ dám quên.

          Chú Tôm nhúc nhích mấy cọng râu, rồi trả lời:

          -  Ơn nghĩa gì anh Rùa. Tôi biết thì mách giùm anh. Anh nên lên bờ đi kiếm lá gan của con Khỉ. Đem về phơi khô, rồi xé từng miếng nhỏ đút cho chị ăn. Ăn hết lá gan của Khỉ thì bịnh của chị Rùa bảo đảm hết liền.

          Nói xong Tôm theo đàn lội đi. Rùa chồng vào hang kể cho vợ nghe thứ thuốc mà anh Tôm vừa mới nói. Hai vợ chồng suy nghĩ mãi không biết đi đâu tìm Khỉ. Một lúc lâu anh Rùa mới nhớ ở cách đó không xa có một cù lao khá lớn        . Nơi đó có rất nhiều chú Khỉ thường hay nhảy nhót đùa giỡn trên cây cạnh bờ sông. Anh Rùa dặn vợ ở nhà ráng chịu đựng chờ anh đi tìm thuốc mang về trị bệnh.

          Trên đường đi, Rùa chồng vừa bơi vừa suy nghĩ làm sao mời được một con Khỉ về động của mình. Bận suy nghĩ nên tới bờ thì đã nửa đêm. Trên trời trăng mười sáu sáng vằng vặc. Rùa bò lên bờ gặp ngay một anh Khỉ đang chuyền từ cây này sang cây kia. Rùa lớn tiếng gọi:

          - Anh Khỉ... anh Khỉ....

          Khỉ đưa tay lên trán che mắt nhìn quanh tìm kiếm:

          - Ai gọi tôi vậy?

          - A... Tôi là Rùa đây.

          - Ủa... anh Rùa hả. Ban đêm ban hôm anh gọi tôi có chuyện gì không?

          Rùa trả lời:

          - Không có gì cả. Hôm nay trăng sáng và đẹp tôi lội vòng vòng chơi, thấy anh tôi có cảm tình ghé vào bờ chào hỏi, thế thôi!

          - Vậy sao? Ba Má và các anh chị tôi đi ngủ cả rồi. Một mình tôi cũng đang buồn không biết nói chuyện với ai. Nghe anh nói chuyện mềm mỏng dễ mến lắm. Vậy mà lúc trước thấy anh lạnh lùng xa lạ, tôi cứ tưởng là anh dữ dằn và khó ưa lắm chứ!

          - Không nói chuyện với nhau. Sao biết ai hiền lành, ai hung dữ chứ? Tôi là người hiền lành và dễ chịu nhứt thế gian này đó anh Khỉ. Thôi anh xuống gần đây nói chuyện cho vui. Anh ngồi trên cây, tôi ngóng cổ nhướng mắt nhìn lên mỏi mắt và mỏi cổ quá.

          Thoắt một cái Khỉ đã nhảy xuống ngồi ngay bờ sông cạnh Rùa. Rùa giở giọng nịnh hót:

          - Trời nước ơi! Anh chuyền cây giỏi quá, tôi phục anh tài anh lắm!

          Khỉ nhe răng cười trả lời:

          - Tôi không bơi lội giỏi dưới nước như anh, nhưng có cái là chạy nhảy chuyền cây không ai bằng. Những đêm trăng tròn sáng mát như thế này, tôi ít chịu ngủ sớm, thích một mình ngắm trăng bên bờ sông. Thật thơ mộng.

          Nghe Khỉ nói như vậy. Rùa trong lòng không biểu đồng tình, chỉ mong làm sao dụ Khỉ đi theo mình, nhưng bề ngoài thì làm ra vẻ ngưỡng mộ Khỉ bằng cách đưa cổ nhìn lên trời ngắm trăng rồi nói hùa theo:

          - Anh nói nghe hay quá. Không dè anh biết thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng. Nhưng nếu trong đêm trăng đẹp như thế này mà anh nghe được đoàn cá đủ màu sắc hoà nhạc và tập dợt những điệu múa, chuẩn bị cho kỳ thi vượt vũ môn thì chắc anh sẽ còn thích vạn lần hơn.

          - Thiệt là có cá hoà nhạc và múa hát nữa sao?

          - Phải, nơi động tôi ở, mỗi buổi sáng vào lúc mặt trời mọc, cá cùng hoà nhạc đón bình minh, đặc biệt là những đêm trăng cá ở nhiều nơi trên con sông tụ họp lại. Tiếng nhạc của mỗi loại cá hoà nhịp cùng tiếng nước chảy róc rách trên động đá, trên rong rêu nghe tuyệt diệu vô cùng không khác gì tiếng nhạc ở thiên thai.

          - Nghe anh nói, tôi thiệt thấy ham quá, nhưng là loài sống trên bờ thì đành thua anh ở điểm này chớ biết làm sao bây giờ.

          Rùa liền nói:

          - Chuyện không biết lội của anh giải quyết dễ ợt. Nếu anh muốn đến đó cho biết thì cứ ngồi trên lưng tôi, tôi sẽ đưa anh tới đó xem hoà nhạc xong sẽ đưa anh trở lại bờ an toàn không ướt một sợi lông của anh.

          - Thôi cảm ơn anh. Tôi nặng như vậy, ngồi trên lưng khiến anh mệt nhọc lắm.

          - Khách sáo gì không biết. Chỗ anh em với nhau. Anh đừng ngại. Tôi cũng muốn khoe với anh đời sống của loài thuỷ tộc chúng tôi có nhiều cái hay không thua kém gì đời sống của loài động vật trên đất liền. Anh lên mau chúng ta đi cho kịp giờ.

          Khỉ nghe Rùa "nổ" quá nên cũng muốn đi xem cho biết. Khỉ vội leo lên mai Rùa. Rùa bò xuống sông bơi thật nhanh, lòng sung sướng, vì đã gạt được chú Khỉ "ngây thơ" quá dễ dàng. Đi được nửa đường thì trời gần sáng. Khỉ nhìn xung quanh thấy nước nhấp nhô lượn sóng lại nghe chừng như có gió thổi bên tai nên hỏi:

          - Dường như có tiếng hoà nhạc phải không anh Rùa, gần tới nơi chưa vậy anh?

          Bây giờ Rùa mới phá cười nói:

          - Anh Khỉ à, thấy anh nhanh nhẹn, tôi tưởng anh thông minh lắm. Ai dè anh là con vật kém thông minh nhất thế giới mới tin chuyện cá hoà nhạc.

          - Nếu không có chuyện cá hoà nhạc thì sao anh lại chở tôi đi làm chi cho mệt.

          - Tôi cần lá gan của anh để chữa bệnh cho vợ tôi.

          - Ồ, thì ra vậy?

           Khỉ chớp mắt, trầm ngâm một chút rồi nói tiếp:

         - Sao lúc đầu anh không nói sớm, để bây giờ anh đem tôi về mổ bụng tìm khắp chỗ cũng không làm sao kiếm được lá gan của tôi.

          - Tại sao lạ thế?

          - Anh không biết sao, loài Khỉ chúng tôi có tính cẩn thận, trước khi nhảy vào chỗ nguy hiểm, chúng tôi thường treo lá gan lên một nhánh cây. Như thế sẽ chắc chắn và khỏi mất công đi tìm. Treo gan rồi chúng tôi tự do chạy nhảy dễ dàng. Hồi nãy, anh hối quá nên tôi quên đem gan theo rồi.

          Rùa ngạc nhiên ngừng bơi. Khỉ nói tiếp giọng thật từ bi:

          - Nếu anh đừng gạt tôi, nói tử tế cho tôi biết là vợ anh đau nặng cần lá gan của tôi để chữa bệnh cho vợ anh, thì tôi không bao giờ từ chối. Anh thừa biết là tôi có cảm tình với anh mà. Lá gan của tôi treo trên cành cây hay ở trong bụng tôi thì cũng thế thôi, không thiệt hại gì cho tôi cả. Nếu anh thành thật một chút thì tôi sẵn sàng tặng chị lá gan và sung sướng vì đã làm được việc thiện cứu vợ anh khỏi bệnh. Ba má tôi vẫn thường dạy chúng tôi phải giúp đỡ người gặp hoạn nạn nhưng rất tiếc anh chơi xấu với tôi như vậy thiệt là không ổn chút nào!

          Rùa nghe Khỉ nói như thế cảm thấy ngượng ngùng, nhất là thấy dáng điệu bình thản của Khỉ càng làm cho Rùa thêm hỗ thẹn. Tuy nhiên Rùa vẫn tiếc là không lấy được lá gan của Khỉ vì lòng ích kỷ muốn cứu vợ của mình.

          - Tôi thật cảm thấy xấu hổ vì đã lường gạt một người bạn tốt như anh. Bây giờ có chở anh về động của tôi cũng vô ích vì anh không đem lá gan theo.

          - Tôi hiểu lòng yêu thương vợ của anh nên cũng không tức giận anh làm gì. Tôi bằng lòng cho lá gan của tôi. Thôi anh mau chở tôi về cù lao để lấy gan làm thuốc cho chị.

          Rùa cám ơn rối rít quay đầu bơi vào bờ. Vừa đến bến sông, Khỉ vội nhảy lên bờ, leo lên cây chuyền cành này sang cành khác. Chờ hơi lâu, Rùa sốt ruột nói lớn:

          - Lá gan của anh đâu?

          Khỉ lượm một hòn đá to liệng mạnh xuống lưng Rùa và nói:

          - Gan của tôi đó, đem về mà làm thuốc cho vợ anh đi!

          Hòn đá to của Khỉ liệng trúng lưng Rùa, tuy không làm tổn thương thể xác, nhưng nó xáo động tâm tư tình cảm của Rùa rất nhiều. Nhìn nét giận dữ của Khỉ, Rùa không tức giận mà trái lại khiến Rùa hối hận vô cùng. Rùa suy nghĩ tại mình có lòng hiểm ác định giết hại bạn để cứu mạng vợ mình. Cũng may Khỉ lanh trí nếu không thì đã mất mạng rồi. Khỉ oán hận mình là phải. Mà anh Tôm kia cũng quá độc ác, bày chi phương thức ác đức quá, mà mình thì cũng ác không thua gì Tôm. Chưa biết lá gan của Khỉ có trị được bệnh hay không mà đã vội tin lời. Nói cho cùng dù anh Tôm nói đúng đi nữa thì cũng không thể giết oan một mạng để cứu một mạng được. Dù kẻ được cứu là người thân yêu nhất đời mình, mà kẻ bị giết là kẻ mà mình thù oán, cũng không được giết hại, huống hồ mình lại muốn lấy mạng của bạn Khỉ.

          Rùa thật sự hối hận quá, nên thả mình lềnh bềnh trên mặt nước, một lúc sau Rùa ngước lên nhìn Khỉ đang đứng trên bờ bằng đôi mắt hiền từ, chép miệng xin lỗi:

          - Tôi rất ân hận về hành động bất nghĩa gian ác vừa rồi, xin anh từ bi hỷ xả cho tôi.

          Nãy giờ Khỉ cũng ngạc nhiên không thấy Rùa có phản ứng gì khi bị Khỉ liệng đá trúng lưng, trái lại anh ta có vẻ trầm ngâm suy nghĩ lại lộ vẻ buồn rầu nữa.. Bao nhiều giận hờn của Khỉ đã theo viên đá đổ trút xuống lưng Rùa rồi, nên khi nghe Rùa nói lời hối hận thì Khỉ cảm thấy hả giận ngay, vì bản tánh của Khỉ vốn cởi mở không hiểm ác. Khỉ cũng thốt lên lời xin lỗi Rùa:

          - Tôi cũng xin anh tha lỗi cho cử chỉ nóng giận vừa rồi của tôi. Anh có sao không? Lên đây tôi xem, tôi sẽ đi hái thuốc chữa trị cho anh.

          - Cám ơn, tôi không sao cả. Viên đá tuy to, như lưng tôi cũng khá cứng. Lòng tốt của anh làm tôi cảm động và mắc cở vô cùng.

          Rùa từ từ bò lên mặt đất, Khỉ cũng tuột xuống khỏi cây. Khi biết Rùa không sao cả Khỉ an tâm hỏi thăm về bệnh tình của chị Rùa. Rùa kể rõ căn bệnh của vợ mình cho Khỉ nghe. Nghe xong Khỉ nói:

          - Không sao, anh đừng lo, tôi biết có thứ lá cây này trị bệnh đó hay lắm. Anh nằm nghỉ mệt ở đây chờ tôi đi hái lá trị bệnh cho chị.

          Khỉ chuyền cây đi một lúc, ôm trên tay một bó lá xanh nhỏ. Khỉ nói với Rùa:

          - Nào bây giờ chúng ta cùng về động chữa bệnh cho vợ anh.

          Khỉ ngồi trên lưng Rùa, Rùa bơi nhanh. Lần này cả hai không ai để tâm hại ai nữa, mà cùng lo một chuyện là về động nhanh để trị bệnh cho chị Rùa. Cả hai cùng im lặng nhưng ý nghĩ của họ gần như giống nhau. Đó là sự thông cảm, lòng chân thật muốn giúp đỡ nhau. Một hồi lâu Khỉ lên tiếng nói với Rùa:

          - Trong khu rừng dạo này có một vị Tăng đến ở tu. Những đêm trăng sáng Ngài thường hay thuyết pháp, anh có đi nghe không?

          Rùa trả lời:

          - Tôi thường đi nghe, nhưng nghe hoài mà tâm tánh vẫn chưa sữa đổi gì được nhiều. Cũng ích kỷ, nhỏ nhen, cũng hẹp hòi đố kỵ, thấy ai hơn thì ganh tỵ, thấy ai thua thì khinh bỉ. Chúng ta đối với Thầy thì kính mến, còn đối với nhau thì chẳng ra gì. Trước mặt Thầy, chúng ta chào hỏi nhau làm như quý mến nhau lắm, còn sau lưng Thầy thì chúng ta ghét nhau như chó với mèo.

          Khỉ đáp lời:

          - Tôi cũng nhận thấy như vậy, chúng ta còn xa với đạo lắm. Tôi nhớ lời Thầy giảng kỳ rồi: "Tâm dục vọng chỉ để dối gạt, trái nghịch với đạo. Người vào đạo phải dùng tâm đoan chánh, ngay thẳng làm gốc" (Kinh Di Giáo). Vậy mà hồi nãy tôi đã dùng tâm dối trá để gạt anh. Anh biết không thường ngày tôi có tâm khinh người, thấy anh chậm chạp, nên nhăn nhó trêu chọc.

          - Còn tôi, thấy anh nhanh nhẹn khôn ngoan nên tôi sanh tâm đố kỵ, bị anh trêu chọc nên sanh tâm thù ghét, cố chấp, mong có dịp trả thù. Cũng may chúng ta dừng lại kịp thời, bằng không thì: "Ác do tâm sanh, trở lại hại tâm, như sắt hay sanh sét, sét lại tiêu sắt" (Kinh Bột). Khỉ gật đầu nói:

          - Anh nói thật đúng: "Nói ác, mắng chửi, kiêu căng, khinh người. Các điều ác ấy khởi ra là ganh ghét, oán hận sanh ngay. Nói lời khiêm tốn, tôn kính, bỏ oán, nhẫn ác là ganh ghét, oán hận, tự dứt. Là người sanh ở đời, cái búa tại trong miệng sở dĩ giết thân cũng do lời nói dữ" (Kinh Pháp Cú).

          Mãi lo bàn luận vấn đề tu học, chẳng mấy chốc cả hai về đến hang Rùa. Khỉ trổ tài làm lương y. Đâm lá vắt nước cho chị Rùa uống, mấy ngày sau chị Rùa cảm thấy khoẻ khoắn và từ từ khỏi bệnh. Trước khi ra về Khỉ dặn:

          - Anh chị nhớ tối mai đi nghe Thầy giảng nghe. Chúng ta đi nghe pháp để sửa đổi tâm tánh, hành thiện bỏ ác.

          Nói xong Khỉ nghiêng đầu chào chị Rùa. Vị chủ nhà chậm chạp trả lễ và không quên cảm tạ ơn chữa bệnh của khách. Xong đâu đấy Rùa chở Khỉ bơi thông thả đến mé rừng. Đến nơi, Khỉ nhảy vội lên bờ, hái một cành hoa mai nhỏ thật đẹp đưa cho Rùa và nói:

          - Chỉ còn nửa tháng là Xuân về rồi đó. Nhân dịp này tôi xin biếu chị nhà cành hoa Mai nở sớm này và cầu chúc anh chị một mùa Xuân nhiều hạnh phúc.

          Rùa gật đầu chào anh bạn quý, sau khi hứa hẹn ngày gặp lại, rồi há miệng ngậm cành hoa Mai, thủng thỉnh bò xuống nước, lòng cảm thấy thật vui vẻ vì có một người bạn tốt tâm tốt bụng, lại cảm thấy sung sướng khi nghĩ đến chị Rùa đã khoẻ mạnh đang chờ anh trở về ở động nhà với cành hoa mai vàng trên miệng."

                                                          ***

          Câu chuyện đáng lẽ còn nữa. Chẳng hạn như mấy ngày sau anh Rùa đưa vợ đến rừng Khỉ nghe vị Tăng thuyết pháp và những ngày tới tình bạn của Rùa, Khỉ ngày thêm khắng khít. Tiếp theo là gia đình Rùa và người bạn Khỉ được vị Tăng sách tấn tinh thần tu tập, giúp họ chuyển đổi Nhận thức, biết thương và giúp đỡ những loài vật sống xung quanh. Câu chuyện sẽ còn nhắc tới anh Tôm có tâm xấu ác bị người ta thả lưới vớt lên bờ ăn thịt cho thấy gây nhân nào thì nhận quả nấy v.v... và v.v...

          Truyện kể có thực có hư nhằm nhân cách hoá đời sống của con vật để ám chỉ con người. Nhưng mà con người và con vật cũng đâu có gì khác nhau, được sinh ra đời, sống ở đời, hết căn mạng thì chết đi, chỉ khác nhau ở bản năng và trí tuệ. Vì thế con người sống ở đời phải sống sao cho xứng đáng. Phải biết sống một cách thiện lương. Làm lành lánh dữ. "Chư ác mạc tác. Chúng thiện phụng hành".

          Câu chuyện bà Hai kể hấp dẫn mấy đứa nhỏ, ngoại trừ thằng út ngủ khì trong tay Mẹ khi tới đoạn Khỉ và Rùa đấu khẩu nhau. Còn con bé và thằng anh thì nghe đến hết câu chuyện. Con bé tin câu chuyện bà Nội kể là có thật trăm phần trăm và thích chuyện này lắm. Trước khi Ba nó bồng vào phòng ngủ, nó còn dặn dò bà Hai:

          - Ngày mai bà Nội kể chuyện Khỉ với Rùa nữa nghe bà Nội.

          Còn thằng anh lớn trước khi lên lầu nó hôn chào ông bà Nội, Ba Mẹ nó, rồi ghé vào tai ông Nội hỏi nhỏ:

          - Ông Nội, chuyện bà Nội kể có thiệt hôn... ông Nội?!!

          Ông Nội nó chưa kịp trả lời thì vù một cái nó biến mất trên cầu thang.

          Đêm tối xuống khá sâu. Bà Hai đưa tay đấm vài cái sau lưng, rồi che miệng nửa muốn ngáp nửa lại thôi. Ông Hai chờ bà vào phòng, khép cửa lại. Một ngày mệt mỏi trôi qua nhưng đó cũng là một ngày đáng sống trong cuộc đời của hai vợ chồng già có tâm đạo, biết hành đạo, hiện đang sống chung với con cháu dưới một nhà có thể nói là hạnh phúc./.

 

THÍCH NỮ HẰNG NHƯ

(10-01-2018)

 

Tài liệu:

- Chuyện kể dựa theo "Dưới Gốc Mai Vàng" của Bảo Liên, đăng trong Truyện Cổ Phật Giáo Tập 3.

- Cốt truyện rút ra bài học: "Lấy từ bi thắng nóng giận. Lấy hiền lành thắng hung dữ. Lấy bố thí thắng gian tham. Lấy chân thật thắng ngoa ngụy
28 Tháng Ba 20187:54 CH(Xem: 4183)
Em sẽ vào quán, gọi món sushi anh thích. Một tô udon thêm một tách trà xanh, Để thấy anh cười, trong mỗi muỗng canh Và ấm áp thấy rằng mình hạnh phúc.
24 Tháng Ba 20186:18 CH(Xem: 2843)
mong rằng tất cả các cựu học sinh Ngô Quyền cùng đến với nhau bằng sự thiện tâm, thiện ý, để gia đình Ngô Quyền “không bao giờ ngăn cách”
24 Tháng Ba 20184:39 CH(Xem: 2959)
Hoa bán mọi nơi trong ngày nhà giáo. Có bông hoa nào bằng tất cả tấm lòng. Trân trọng, tri ân Kính dâng lên thầy cô mình không? Hỡi những người học trò. Mầm non đất nước.
24 Tháng Ba 20181:55 CH(Xem: 4792)
Một chuỗi dài... như mới đây thôi, Hãy gắng mà vui, tiếc chi đời. Cuộc sống vô thường, rồi tan biến, Cầm bằng như: gió thoảng, mây trôi.
24 Tháng Ba 201810:57 SA(Xem: 6659)
Tạo hoá gieo chi số phận người Sao dời, vật đổi mãi không vui Lắm phen ôm nỗi buồn sâu kín Chua xót riêng mang chẳng trách ai
24 Tháng Ba 201810:52 SA(Xem: 4367)
Gió trên cao vội vàng nghiêng xuống thấp Lay đồng hoa như sóng gợn rực hồng Nắng gió cao nguyên cùng về ôm ấp Cả đồng hoa sao nháy hát mênh mông.
24 Tháng Ba 20181:54 SA(Xem: 2814)
Một kỷ niệm nhỏ của nhà thơ Trần Mộng Tú thời còn là một “nữ sinh Lớp Tám” cho chúng ta thấy tư cách của một thầy giáo và lòng tôn kính của phụ huynh học sinh đối với thầy,
23 Tháng Ba 201810:32 CH(Xem: 3820)
Có gì đó đỏ như son Nụ hôn gió lá chưa mòn dấu yêu Con đường rối tiếng chim reo Dòng sông sóng lượn bao chiều nhớ trôi Có gì đó rất bồi hồi Ngày xưa hò hẹn bờ môi đỏ hồng
23 Tháng Ba 201810:23 CH(Xem: 5745)
Đi tìm hạnh phúc hôm nay Nâng niu gìn giữ để mai hạnh tồn Ở đời ai dại ai khôn Hạnh là lành tốt, phúc dồn phước may...
23 Tháng Ba 201810:18 CH(Xem: 5051)
Ngày đầu Xuân tuyết khắp nơi, Khung trời hoa mộng đang rơi giọt sầu. Khách du Xuân lỡ chuyến tầu, Đi, về chẳng đặng cơ cầu tính sao?
23 Tháng Ba 201810:04 CH(Xem: 1569)
điều cần thiết là tìm hiểu xem sự đóng góp cho văn học của Nam Phong ra sao và sự khác biệt giữa Nam Phong và TLVĐ như thế nào?
22 Tháng Ba 20184:44 CH(Xem: 1337)
Sáng nhận tin Ni sư Thích Nữ Như Thủy mới viên tịch ở Massachusetts, chiều tối lại biết thêm tin buồn giáo sư Việt văn Bạch Thị Bê vừa qua đời tại Georgia. Đời vô thường có khác.
18 Tháng Ba 201811:44 CH(Xem: 3386)
...nơi những vị Bồ Tát như Ngài chắc chắn biết rõ mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, như Phật đã và sẽ tiếp tục làm để cứu độ chúng sanh ở cõi trần còn nhiều khổ đau và phiền lụy này.
18 Tháng Ba 201811:38 CH(Xem: 3844)
Tưởng chừng lạc bước u hồn Nghe tin Sư Nữ hoàng hôn đỏ màu Một đời Huệ Hạnh đạo cao Sư Cô Như Thủy bay vào tịnh không...
17 Tháng Ba 201812:00 CH(Xem: 3763)
Tường trình từ Texas: Diệu Hương, Tường Vi Hình ảnh edited từ California: Lê Minh Tâm
17 Tháng Ba 20182:09 SA(Xem: 4520)
TThời gian, giống như những giọt mưa trời kia, không biết từ đâu? Thời gian còn làm tôi buồn hơn cả những giọt mưa trời, tôi muốn níu giữ,
16 Tháng Ba 201811:23 CH(Xem: 4057)
Bỏ phố vô rừng tìm cảnh lạ Bạt ngàn nắng gió trải miên man Cầu lặng im mặt hồ xanh lá Cây vẫn chờ mây trắng thênh thang.
16 Tháng Ba 201811:18 CH(Xem: 6377)
Em ngồi nơi bến sông quê. Nhìn dòng nước chảy nhớ về chiều xa Con đò đưa đón ngày qua Chỉ là kỹ niệm nhạt nhòa trong em.
16 Tháng Ba 201811:11 CH(Xem: 3023)
Đợi chờ bao tháng khát khao, Về đây trẩy hôi với bao ân tình. Xuân về Tết đến quê mình, Mong sao hạnh phúc, an bình bên nhau.
16 Tháng Ba 201810:54 CH(Xem: 1467)
Điều chúng ta chưa biết thì có nhiều hy vọng là một ngày nào đó chúng ta sẽ biết. Nhưng sợ nhất là những điều chúng ta đã có sẵn trong tay tưởng như sự thật.
15 Tháng Ba 201811:34 CH(Xem: 3207)
Vì nhà to đẹp hay nhà cũ xấu cũng chỉ là quán trọ ven đường đời cho ta dừng chân và một ngày nào đó ta sẽ về nơi yên nghỉ sau cùng đó mới là căn nhà vĩnh cửu của riêng ta.
15 Tháng Ba 201810:11 CH(Xem: 4049)
VIÊN QUANG mờ xa... thấy nữa đâu? Chênh chếch đầu non, mảnh trăng sầu! Chỉ thấy bụi trần, chen nắng, gió, Dòng đời mòn mõi... mãi chìm sâu!
12 Tháng Ba 20181:33 SA(Xem: 2794)
Anh thả hồn mình về với dĩ vãng của một năm nào đó khoảng đầu thâp niên năm 7O. Năm đó Hoàng vừa được thuyên chuyển từ một nhiệm sở ở miền Tây về trường Ngô Quyền, Biên Hòa.
11 Tháng Ba 20188:59 CH(Xem: 2184)
Thực vậy cả năm qua từ khi TT Trump cầm quyền, cả hai bên Mỹ và Bắc Hàn có rất nhiều hành động và lời nói khiêu khích đối chọi thiếu điều muốn tấn công bằng võ khí nguyên tử giết nhau.
11 Tháng Ba 20188:38 CH(Xem: 2988)
Tôi xin trân trọng tri ân, Tôi xin cố gắng giữ gìn sức khỏe của mình để được vui với gia đình và bạn bè dài lâu. Tôi sẽ sống tốt hơn để xứng đáng với tình yêu thương ấy.
11 Tháng Ba 20188:29 CH(Xem: 10031)
Tám tháng ba vừa đến. Những món quà muôn phương. Tuy ảo nhưng dễ thương. Bạn bè cùng chúc tụng. Xin cám ơn nhiều lắm. Cuộc đời này thật vui. Sẽ giữ mãi nụ cười. Đón mừng ngày sinh nhật.
10 Tháng Ba 20182:58 CH(Xem: 4624)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Đẹp Giấc Mơ Hoa" -- Hoàng Trọng (Khánh Ly) "Hoa Rụng Ven Sông" -- Thơ Lưu T. Lư - Phạm Duy phổ nhạc Tiếng hát Vũ Khanh & Ngọc Lan Kiều Oanh thực hiện youtube
10 Tháng Ba 20182:53 CH(Xem: 6644)
Những vòng xe quạnh vắng Hoàng hôn xuống nhạt nhòa. Hoàng hôn buông màu tối Xóm nhỏ hắt hiu đèn Một mình và một cõi Rồi cũng sẽ dần quen.
09 Tháng Ba 201810:08 CH(Xem: 3305)
Nếu còn có duyên hội ngộ thì thật may mắn và là niềm vui của tuổi xế chiều khi có cơ hội nhắc nhớ những kỷ niệm xưa và kể cho nhau nghe những dâu bể của cuộc đời.
09 Tháng Ba 201810:03 CH(Xem: 3440)
Nam mô thọ lượng vô cương Tìm vui trong cõi tịnh nhường hạnh thông Gác tay đỉnh nhớ xuân hồng Nghe chiều xuống chậm Phiêu Bồng Gió Mây...
09 Tháng Ba 20189:58 CH(Xem: 3611)
Tiễn Anh về với Đất Trời, Chúng tôi đồng đội cuối đời nhớ Anh. "Chiều mưa biên giới" đứng canh, Tiếng ca đồng vọng: "Hà Thanh" vẫn còn?
09 Tháng Ba 20189:49 CH(Xem: 1685)
Ngày nay nhìn lại, chúng ta mới thấy được tư tưởng tiến bộ của giám mục Adriano, quyết tâm bảo vệ cho tính “chính đáng” cũng như “ tính chất cùng tồn tại” ...
04 Tháng Ba 20181:41 SA(Xem: 2684)
Tôi thấy như mình đang ngược dòng thời gian, cùng các bạn hạnh phúc tung tăng vui đùa trong con suối mát trong ở sau trường Tiểu học Dưỡng Trí Viện Biên Hòa của hơn 50 năm về trước.
04 Tháng Ba 20181:25 SA(Xem: 3128)
Mùa xuân này chắc chắn hoa không nở nơi vườn nhà mình. Chị mãi còn trong nỗi nhớ của những người thân thương và đặc biệt trong nỗi nhớ em”
03 Tháng Ba 201810:26 CH(Xem: 4366)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Nhớ Một Chiều Xuân" & "Sắc Hoa Màu Nhớ"-Tiếng hát Lệ Thanh Kiều Oanh thực hiện youtube
02 Tháng Ba 201810:39 CH(Xem: 4706)
Tôi ở đây gom hương nồng quê cũ Giọt yêu thương cùng nắng lụa ngọt ngào Mây trời bay theo gió xuân phủ dụ Gửi cho người phương ấy chút xôn xao.
02 Tháng Ba 201810:33 CH(Xem: 3086)
Hai tuần lễ Tết trôi qua Tháng giêng nằm ngủ lượt là trên tay Tết nguyên tiêu đến ngày mai Tháng giêng lễ hội theo dài với Xuân.
02 Tháng Ba 201810:28 CH(Xem: 3087)
Ngẩn ngơ nhớ nước, nhớ nhà, Bao năm viễn xứ biết là về đâu? Đón Xuân nô nức vẫn sầu, Biển Đông dậy sóng vì Tầu mà ra.
02 Tháng Ba 201810:18 CH(Xem: 1558)
Giám mục Adriano thuộc tu hội dòng Augustine chân đất, hay còn được gọi là Dòng Augustine Chiêm niệm.
02 Tháng Ba 20188:31 CH(Xem: 3580)
Một ngày hành hương nhiều lợi ích cho bản thân tôi. Ý nghĩa HÀNH HƯƠNG TU TẬP đã làm chuyến đi mang một sắc thái đúng nghĩa nhất mà tôi đã có duyên được thực hành
02 Tháng Ba 20187:10 CH(Xem: 4132)
Em hỡi em, Cô thiếu nữ Việt Nam Hãy yêu mến, bảo tồn văn hóa Việt Bài thơ này gửi đến em tha thiết Xin hãy mặc chiếc áo dài truyền thống Việt Nam
01 Tháng Ba 201810:54 CH(Xem: 4156)
Từ dạo phân ly... tôi cũng đi, Khung trời kỷ niệm, thương nhớ gì? Phương xa vẫn nghĩ rằng Em đã... Mãi mãi... Em là em của tôi.
25 Tháng Hai 201810:41 CH(Xem: 3221)
Thực ra rất dễ dàng nếu nắm vững 1 điểm căn bản là trường Ngô Quyền được thành lập vào năm 1956 và khóa 1 bắt đầu từ thời điểm đó để "tính lần mò" ngược lại ra khoá của mình.
24 Tháng Hai 20182:10 CH(Xem: 5669)
Cô giáo tên Nhứt, dạy lớp Nhứt năm 1967, lúc trước nhà cô ở gần ga Biên Hòa… Lần này trở lại quê xưa, Hiếu rất ước ao thăm cô giáo Nhứt.
23 Tháng Hai 201810:56 CH(Xem: 3400)
Dù Xuân có đi nhưng tuổi Xuân vẫn nằm trong trái tim mỗi người. Nếu chúng ta biết giữ lấy cho mình và mang đến cho những người xung quanh thì hạnh phúc biết mấy.
23 Tháng Hai 201810:11 CH(Xem: 3999)
Mấy ngày Tết lại qua nhanh Như là trái đất vờn quanh mặt trời Xuân cười rạng rỡ nghiêng trôi Quay lưng đã thấy một đời gió sương.
23 Tháng Hai 201810:01 CH(Xem: 2827)
Chẳng còn chia cách đôi nơi, Gia đình đoàn tụ thảnh thơi tuổi vàng. Các con thành đạt rỡ ràng, Quãng đời còn lại Thiên Đàng hoan ca...
22 Tháng Hai 20189:34 CH(Xem: 4710)
Tết đến rộn ràng quê hương ta Tết vui cùng khắp nẻo gần xa. Từ Âu sang Á. Người dân Việt Đón Tết hân hoan khắp mọi nhà
22 Tháng Hai 20188:07 CH(Xem: 6689)
Nắng lên cao, bao người về lần lượt, WESTERN INSURANCE, pháo vang đón Xuân nồng. Bai ca Xuân... gợi nhớ mênh mông, Tình ca ấy, làm sao quên được
21 Tháng Hai 201812:44 SA(Xem: 2737)
Đầu Xuân Mậu Tuất 2018 Sơn Ca phiêu lưu Nguyễn Quang Minh lặng lẽ lìa rừng, đặt dấu chấm hết cho một quãng đời tang bồng hồ hải…
20 Tháng Hai 20183:18 CH(Xem: 1286)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Sáng tác: NGÔ CÀN CHIẾU Hòa âm: QUANG ĐẠT Trình bày: DUY LINH
19 Tháng Hai 201810:57 CH(Xem: 2767)
Xin trả lại tôi thời thơ dại Chẳng biết yêu thương, chẳng biết buồn Mùa Đông xứ lạnh cay nghiệt quá Xuân đến nhưng lòng vẫn không tươi.
18 Tháng Hai 201812:27 SA(Xem: 3647)
Bài hát “Anh Đến Thăm Em Đêm 30” của NS Vũ Thành An (VTA) phổ thơ của Nguyễn Đình Toàn đã được nhiều người, nhiều thế hệ viết và phân tích về nó
17 Tháng Hai 201810:13 SA(Xem: 3775)
Tự dưng trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ông Phật thật hiền với một nụ cười. Tâm tôi cũng vang lên những câu tụng niệm hàng ngày của các vị tăng: Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
17 Tháng Hai 201810:08 SA(Xem: 4770)
Hôm nay là ngày lễ tình nhân. Chẳng hoa, quà cáp như mọi lần. Sao em lại nhớ anh nhiều thế Hương linh anh hỡi. Biết hay không?!
17 Tháng Hai 20189:18 SA(Xem: 4189)
Ta ngồi nhớ lại câu ca Ngày mùng một tết, tết Cha dưỡng từ Mùng hai ngày tết Mẹ ru Ngày mùng ba tết Thầy Cô cao dầy.
16 Tháng Hai 20189:29 CH(Xem: 4431)
Đầu năm sớm đón mừng người bạn quý, Chén Trường Xuân chưa nhắp đã say rồ Chúc thân thương, bằng hữu một tâm vui, Một Năm Mới An Khang tràn Hạnh Phúc.
16 Tháng Hai 20189:05 CH(Xem: 5517)
Cho Thi nhân, thả vần tơ vướng, Trách người đi, sao quá hững hờ! Mấy Xuân rồi, đất khách bơ vơ! Bao lâu nữa? Xuân về đoàn tụ.
16 Tháng Hai 20189:00 CH(Xem: 5233)
Đón Xuân Ăn Tết Vui Mừng, Mong rằng dân Việt ta đừng có quên. Giầu ,nghèo cả nước cũng nên, Lưu truyền con, cháu Rồng Tiên giữ gìn.
16 Tháng Hai 20187:17 CH(Xem: 4152)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới "LY RƯỢI MỪNG" Phạm Đ. Chương & ''XUÂN VÀ TUỔI TRẺ " La Hối Kiều Oanh thực hiện youtube
15 Tháng Hai 20187:00 CH(Xem: 2614)
Người Mỹ có ngày “Lễ Tình Nhân” thật lãng mạn và rất ý nghĩa, đã có rất nhiều cuộc tình gắn bó keo sơn cũng vào mùa “Lễ Tình Nhân” này.
15 Tháng Hai 20182:38 SA(Xem: 3322)
Chúng tôi cầu mong cho bạn có hạnh phúc, một hạnh phúc muộn màng ở tuổi hơn nửa đời người.
13 Tháng Hai 201812:06 SA(Xem: 3482)
Lại về Ngày Lễ Tình Nhân Tháng hai mười bốn lượt lần đến đây Valentine đỏ tình say Bên nhau tháng rộng năm dài yêu đương.
11 Tháng Hai 201812:39 SA(Xem: 4190)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Sáng tác & trình bày: NGÔ CÀN CHIẾU Hòa âm : QUANG ĐẠT
10 Tháng Hai 20182:42 CH(Xem: 3911)
Tờ trình đã hết Ta cho Táo lui Gửi lời chúc vui Toàn dân thiên hạ Ngô Quyền, Biên Hòa Đồng hương gần xa An vui, sức khỏe.
09 Tháng Hai 201811:53 CH(Xem: 3036)
Thân chúc các cựu đồng nghiệp cùng các em một mùa xuân mới Mậu Tuất 2018 nhiều an vui, sức khỏe và hạnh phúc.
09 Tháng Hai 20189:51 CH(Xem: 3061)
Xuân lại về đây, nơi đất khách Trong tiết Đông hàn, lạnh buốt căm Tuyết đọng, đong đưa, cành trụi lá Ngóng về quê Mẹ, mịt mù tăm…
09 Tháng Hai 20189:44 CH(Xem: 4496)
Xuân ơi Em hỡi ở đâu? Trời cao đất rộng biển sâu sao tìm? Hình Em ghi dấu trong tim, Hương Xuân bát ngát đã chìm nơi nao?
09 Tháng Hai 20188:22 CH(Xem: 2964)
Xem vậy không phải cứ lớn mạnh là có quyền hà hiếp kẻ yếu. Phần kẻ yếu, nếu biết đoàn kết, mưu trí vẫn tạo được sức mạnh để chống trả hữu hiệu
09 Tháng Hai 20187:16 CH(Xem: 3036)
Ngày Tết, thật trang trọng đốt nén hương trên bàn thờ gia tiên. Ta sẽ cảm nhận được những người muôn năm cũ đang hiện diện trong tâm ta. Đang lắng nghe ta tâm sự và cùng ta vui Xuân đoàn tụ.
09 Tháng Hai 20185:30 CH(Xem: 4557)
Tiếng chim én gọi nhau tìm nắng ấm Tiếng chiều rơi trên sân cỏ hiền hòa Tiếng hoàng hôn nhẹ nhàng buông thăm thẳm Tiếng chuông chùa xa vắng cuối trời xa.
09 Tháng Hai 20183:52 CH(Xem: 6404)
Một vòng qua chợ... Anh thấy gì ? Ghé quán cả phê để nhâm nhi... Những bài ca Xuân, còn vang vọng... Lan trong nỗi nhớ, nhẹ nhàng đi...
03 Tháng Hai 20188:34 CH(Xem: 4330)
Tình đôi ta đẹp như mơ, Xuân này sẽ hết bơ vơ một mình. Thầy,Cô chứng kiến mối tình Bạn bè, quyến thuộc chúc mình Trăm năm.
03 Tháng Hai 201812:52 CH(Xem: 2931)
Một mình giữa đồi thông Nghe hương xuân nồng ấm Nghiêng tóc cỏ bềnh bồng Quanh dốc đồi thăm thẳm.
03 Tháng Hai 201812:21 SA(Xem: 2304)
Con người do Thân và Tâm hợp lại mà thành nên Thân và Tâm lúc nào cũng đi liền với nhau như hình với bóng, vì thế hễ Thân đau thì Tâm khổ.
03 Tháng Hai 201812:04 SA(Xem: 2842)
Ngày tháng đang dần trôi về phía cuối năm, nghe như có một chút giật mình thảng thốt, thời gian kia chẳng bao giờ dừng bước!
02 Tháng Hai 201810:33 CH(Xem: 3234)
Người ta không tin vào tình yêu. Nhưng theo tui. Quả có một tình yêu hiến dâng, tha thứ và hy sinh như vậy.
02 Tháng Hai 201810:28 CH(Xem: 5761)
Ai lại không có cội nguồn, Đêm thầm nhung nhớ... đẫm lệ tuôn! XUÂN, thiếu quê hương, không đoàn tụ, Cảnh nào buồn hơn? Luống đoạn trường!
02 Tháng Hai 201810:23 CH(Xem: 5473)
Ngày Xuân đoàn tụ lạy ông bà. Áo quần trịnh trọng lễ mẹ cha Chúc nhau sức khỏe nhiều tài lộc. Giữ gìn truyền thống Việt Nam ta.
02 Tháng Hai 20189:43 CH(Xem: 3332)
CUNG kính nghiêng mình đón chúa Xuân CHÚC phúc gieo an lạc tâm thần TÂN niên bách lão giai trường thọ XUÂN vui đầu ngõ, pháo vờn lân.
02 Tháng Hai 20189:34 CH(Xem: 2975)
Ở bên nầy đầu sắp sửa pha sương Nghĩ bên đó tóc ai còn óng mượt Rồi ngày qua tóc trổ màu hoa tuyết Như màu mỡ gà áo mỏng tối hẹn nhau!
02 Tháng Hai 20189:28 CH(Xem: 7331)
Đón Xuân vui, bớt ưu phiền, Mở lòng hỷ xả tăng niềm yêu thương. Xuân về gợi nhớ quê hương, Việt Nam yêu dấu bốn phương một nhà.
02 Tháng Hai 20189:20 CH(Xem: 1756)
Trương Vĩnh Ký không cho biết voi “xuất trận” từ đâu? Đây là câu hỏi thiết yêu quan trọng nhất mà người viết bài này không bao giờ tìm được câu trả lời thỏa đáng.
28 Tháng Giêng 20184:52 CH(Xem: 3752)
Tưởng chừng như cổ tích - Chuyện không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra.
28 Tháng Giêng 20181:10 SA(Xem: 2712)
cuộc chiến vô hình vô tình cướp mất anh khi tháng ngày đau cũ. đã xa... anh ra đi... hay đã trở về bình an bên nước Chúa... Rest in peace anh HĐK.
26 Tháng Giêng 201810:36 CH(Xem: 9303)
Cho anh mượn nhé nụ cười Cho lòng đông lạnh đâm chồi nụ xuân Gọi về ngọn gió lâng lâng Xua tan phiền muộn gót trần đa đoan
26 Tháng Giêng 201810:22 CH(Xem: 3921)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MỘT CHỀU ĐÔNG & MÙA ĐÔNG CHIẾN SĨ - Nhạc Tuấn Khanh & Phan H Điểu Sĩ Phú & Khánh Ly trình bày
26 Tháng Giêng 201810:17 CH(Xem: 3399)
Xuân Yêu Thương ấm tình trao Cầu mong gia đạo ngọt ngào hạnh yêu Xuân tươi khắp ngõ sớm chiều Mọi người vui vẻ nâng niu lộc tồn...
26 Tháng Giêng 201810:11 CH(Xem: 7654)
Không gian cách trở sơn khê, Đông, Tây đôi ngả tình quê nhớ nhiều. Chiều đi đêm tới cô liêu, Nhớ thương xin gởi đôi điều thăm nhau.
26 Tháng Giêng 20181:34 CH(Xem: 3447)
Ngoài kia những giọt mưa vẫn rơi đều đặn. Buổi sáng mùa Xuân Cali đẹp hơn với những cơn mưa. Chúc các bạn một năm mới ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.
26 Tháng Giêng 20181:23 CH(Xem: 4658)
Quê nghèo mái lá đơn sơ Người ơi! Biết đến bao giờ về thăm Hai phương trời...quá xa xăm Mà đời thì: "Bến trăm năm" gần kề
26 Tháng Giêng 20181:19 CH(Xem: 5258)
Chợ Tết Cali, đêm nay thật rộn ràng, Đường phố đông người, nô nức hân hoan. Bắt mắt đèn giăng, trưng bày mọi thứ, Chỉ thiếu tình quê, nỗi nhớ thôn làng.
26 Tháng Giêng 20181:12 CH(Xem: 5489)
Gửi anh lời chào cuối Sót lại tuổi xế chiều Như một câu từ tạ. Xin “Vĩnh Biệt Tình Yêu”
20 Tháng Giêng 201810:42 CH(Xem: 3516)
Mẹ hái lá trầu vàng trên nọc Buồng cau xanh bố trẩy trong vườn Vôi hồng châm vào đầy bình ngọc Chùm hoàng lan ngào ngạt mùi hương.
20 Tháng Giêng 20182:38 CH(Xem: 4056)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Miền Đông Bắc Hoa Kỳ vào Đông---Washington, DC Kiều Oanh thực hiện youtube
20 Tháng Giêng 20182:18 CH(Xem: 3778)
Hy vọng lần này thời gian "trâu bò húc nhau" ngắn hơn để con số "ruồi muỗi" bị thiệt hại ít hơn 17 năm trước,
20 Tháng Giêng 20183:53 SA(Xem: 2341)
tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ, và đã bao lần rồi, tôi vẫn không về kịp... Về, để chia tay cho một chuyến trở về!
19 Tháng Giêng 201811:39 CH(Xem: 3878)
Nắng lên, nắng cháy quanh vòng ngực Nắng rớt phù sa trong mắt em Nắng đậu, trên bờ môi đỏ rực Em cười tan biến những ưu phiền
19 Tháng Giêng 201811:31 CH(Xem: 6153)
Vượt qua đi em. Nỗi buồn hiện tại Tuyết sẽ tan dần vào sáng ngày mai Chị cũng như em. Một người ở lại. Đơn chiếc một mình ở tuổi tàn phai.
19 Tháng Giêng 201811:26 CH(Xem: 9016)
Một chút riêng tư, tận đáy lòng, Một chút buồn, gợi nhớ mênh mông. Một chút tâm tình, chưa muốn tỏ, Một chút quà, trao mãi chưa xong.