Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Đỗ Hữu Phương - NHỚ VỀ MỘT MÙA XUÂN

Thursday, May 29, 202512:24 AM(View: 4669)
Đỗ Hữu Phương - NHỚ VỀ MỘT MÙA XUÂN


                      NHỚ VỀ MỘT MÙA XUÂN

                                                   

Đỗ Hữu Phương –
         (Csv Luật Khoa Sài Gòn - Ban Cao Học Tư Pháp - 1971)

nhomoymuaxuan


 

Tết Nguyên Đán năm 1970, trường Luật ngưng dạy hai tuần, Nam rảnh rỗi chạy xe về Long Khánh thăm gia đình anh Hai và ở chơi vài ngày. Anh Hai hiện là Trung Úy của Tiểu Khu Long Khánh. Một Tỉnh lỵ vừa mới được thành lập vào thời Đệ Nhất Cộng Hoà. Đây là một khu phố nhỏ nằm giữa khu rừng toàn những con đường sình lầy đầy cát bụi. Chỉ có một số nhà gạch 
lớn được xây cất ở trung tâm thành phố mà đa số là văn phòng làm việc của các cơ quan Chính Phủ hay của các công ty tư nhân. Đường xá ở đây thì đã được tráng nhựa, hai bên đường có các cửa hàng buôn bán. Một ngôi chợ tuy nhỏ nhưng khá sầm uất, lúc nào cũng tấp nập người qua lại.

  Đi sâu thêm nữa thì là những con đường cát, bụi mù đất đỏ, có những căn nhà gỗ xây cất đơn sơ dọc theo hai bên đường, giữa các ổ nước đọng, sau những trận mưa to. Những chiếc xe gắn máy, xe ba bánh chở khách chạy dập dìu qua lại. Cả thành phố nằm giữa khu rừng và một vườn cao su mênh mông. 

Sáng hôm sau, Anh Hai rủ Nam đi ăn Phở,  anh khoe: “Phở của quán này ngon và đông khách lắm”. Thật vậy, đến nơi Nam đã thấy khách ngồi chật cả quán, Nam nghĩ bụng: “Nhất định là Phở ở đây phải ngon rồi nên mới đông như vậy”.  

Quán tuy thô sơ, giản dị nhưng rộng rãi và sạch sẽ. Phần đông khách đến ăn là những người lính trẻ, đa số họ đều mặc quân phục. Anh Hai gọi "hai tô xe lửa”...

 Tô phở thật hấp dẫn, mùi thơm của xương bò bay lên ngào ngạt, những lát thịt cắt mỏng sắp đều trên bánh phở tươi, mềm mại và trắng toát, nước lèo thì trong veo, loáng thoáng một ít nước béo, vàng óng trên mặt, một ít quế, ngò gai với những lá dài, xanh mướt, vài miếng chanh mọng nước nằm cạnh những cọng giá trắng tinh, thêm vài lát ớt xắt mỏng, cạnh bên có chai tương ớt màu đỏ tươi… chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy ngon rồi. Đúng là món Phở Bắc do chính người miền Bắc nấu. Phải công nhận Phở của Quán này rất ngon.

Chủ quán là một ông lớn tuổi, thỉnh thoảng hay ra vô nơi quầy tính tiền. Trong khi vừa ăn vừa trò chuyện với anh, Nam chợt nhìn thấy một người con gái khoảng 16-17 tuổi (đoán chắc là con gái của ông chủ Quán) đang đứng sau quầy tính tiền cho khách.

Cô gái có một làn da trắng mịn, hồng hào, gương mặt sáng sủa và một đôi môi thật xinh xắn luôn mỉm cười, nhìn rất dễ thương. Cô bé vừa tính tiền vừa tiếp chuyện với khách rất lịch sự và duyên dáng. Tuy đang thưởng thức món Phở ngon tuyệt vời mà lâu lâu Nam phải ngửng đầu lên để lén nhìn cô bé, anh đam mê vì vẻ xinh xắn, hồn nhiên của nàng. Tự dưng Nam thấy vui vui, lòng giao động, tim anh xao xuyến, “Nhất định muốn làm quen với cô bé này”. Không biết có phải vì mình chưa có người yêu hay đây chính là một cơ duyên mà hôm nay Nam đã may mắn gặp được.

Hôm sau, Nam đến tiệm Phở một mình, lòng hớn hở không phải vì sắp ăn tô phở ngon mà thật ra anh chỉ cố ý đến để̉ được nhìn cô bé. Nam đi trễ hơn hôm trước, anh nghĩ: “Giờ này chắc quán vắng khách nên anh có thể ngồi lâu hơn, như thế mới có cơ hội gợi chuyện với cô bé được”.  

Vừa đến quán, mắt Nam đã đảo quanh tìm cô bé. Hôm nay Nam được nhìn kỹ dung nhan người con gái. Phải công nhận là cô ta rất đẹp, từ vóc dáng đến khuôn mặt, nhất là nụ cười tươi luôn nở trên cặp môi xinh, làm tim Nam rung động. Vì chưa hề ngỏ lời làm quen một người con gái lạ nên Nam hơi ngại, nhưng tự nhủ:  

“Đây là cơ hội duy nhất cho mình làm quen với cô bé, nếu không, chắc sẽ không có dịp”

Cứ thử ra quân lần đầu xem sao!

 Nam chờ lúc không có người đến trả tiền, anh đi ngay đến chỗ cô ngồi. Tuy không run, chỉ hơi ngại vì sự chênh lệch về tuổi tác, anh nghĩ: “Mình lớn tuổi thế này mà lại đi “cua” một cô bé còn quá trẻ”.  

Đang lúng túng, chưa biết mở đầu ra sao? Bỗng Nam nhìn thấy trên cổ cô bé đeo một sợi dây chuyền có hình Thánh giá. Biết gia đình cô theo đạo Công Giáo, Nam nói ngay: 

-   Chào cô. Xin hỏi, nhà Thờ có gần đây không? 

-   Thưa, cũng gần chú ạ.

-   Nhờ Cô chỉ hộ tôi đường đến nhà Thờ được không? 

-   Vâng, Chú biết chợ Long Khánh không? Nhà thờ ở phía sau cách chợ nửa cây số. 

-   Cám ơn cô bé. Chắc cô cũng hay đi lễ tại nhà thờ này chứ? 

-   Vâng, cả thành phố chỉ có một nhà thờ này thôi chú ạ. 

-   Lễ bắt đầu lúc mấy giờ cô? 

-   Thưa, có hai xuất Lễ chú ạ: Lúc 8:00 giờ sáng và 11:00 giờ. 

-   Chắc chú vừa đổi về đây làm việc? 

-   À không, tôi từ Saigon đến thăm anh của tôi đang làm việc ở Tiểu Khu Long Khánh. 

Vừa nói đến đây thì có khách đến trả tiền nên câu chuyện phải ngừng lại. 

Nam vô cùng hớn hở, mới lần đầu làm quen mà đã được cô bé lịch sự, sốt sắng, đối đáp một cách chân tình và thân mật như thế làm Nam ấm lòng. Anh nghĩ bụng “Chắc là điềm tốt”. 

Hôm sau Nam lại ghé quán, lần này anh gọi một cơm dĩa. May mắn sao hôm nay anh lại được chính cô bé bưng dĩa cơm đến cho anh. Không bỏ lỡ cơ hội Nam nói ngay: 

- Quán này có cần người làm không cô? Làm việc gì cũng được: Rửa chén, lau bàn hay mang thức ăn đến cho khách, tôi đều 
làm được. 

-   Chú chỉ nói đùa, Chú còn phải đi làm nữa chứ. 

-   Tôi nói thật đó, Tôi còn đang đi học. 

Cô bé cười rồi đi vào trong. 

Dĩa cơm hôm nay thật ngon, không biết có phải do cơm ngon hay là do lòng Nam vui vì được nói chuyện nhiều hơn với cô bé?. Chắc cả hai…

Ra khỏi quán, Nam quay đầu nhìn lại, quan sát Quán Phở. Đúng là một Quán ăn đông khách mà đa số là những người lính trẻ. Có những anh lính mặc quân phục chỉnh tề, thẳng nếp, bên cạnh những chàng lính phong sương với đôi giày đinh bết bùn, dính đầy đất đỏ, áo đẫm mồ hôi, Nam đoán có lẽ họ mới đi hành quân ở gần đâu đây. Họ chuyện trò râm ran, tuy ồn ào nhưng đầy tình thân đồng đội, họ thật gắn bó, thắm thiết như tình huynh đệ. Càng nhìn họ, Nam càng cảm  mến, anh phục sự chịu đựng gian khổ của những người con yêu của Tổ Quốc này… và rồi còn có biết bao nhiêu người chiến sĩ đã hy sinh cả tính mạng để bảo vệ quê hương mà không đòi hỏi, họ chỉ mong đem an bình cho dân chúng hậu phương, mong dân sống an lành, hạnh phúc... mà trong đó có cả Nam nữa. Nam được bình yên, ngày ngày cắp sách đến trường, vui vẻ học hành, tung tăng Sài Gòn-Long Khánh mong gặp cô bé quán Phở… cũng là nhờ công sức của các anh lính bảo vệ biên cương này đó. 

***  

Sáng hôm sau, Nam đi Lễ vào lúc 8:00 giờ, anh đoán chắc gia đình cô bé cũng sẽ đi lễ vào giờ này. Anh cố ý đến trễ để ngồi phiá sau cùng, vì là người ngoại Đạo nên anh sợ lỡ ngồi phía trước anh không biết mình phải theo nghi lễ như thế nào?. Nam thì thầm:

“Lạy Chúa, con là người ngoại đạo, nhưng lòng con đang thầm nhớ cô bé ngoan đạo trên kia”. 

Tan lễ, Nam nhìn thấy cô bé đi cùng Bố mẹ và anh trai. Cô mặc chiếc áo dài trắng nữ sinh thật xinh xắn, dễ thương. 

Chiều hôm sau, Nam đến quán Phở lúc 3:00 giờ, tiệm vắng khách. Nam đi thẳng đến quầy gặp cô bé gợi chuyện: 

- Hôm qua, tôi thấy cô và gia đình đi lễ.

- Chú cũng có đi lễ?

- Có, Tôi đến trễ nên ngồi phía sau. Hôm qua cô mặc áo dài trắng học trò trông xinh lắm.

Cô cười e thẹn.

Ăn xong, chờ lúc vắng người Nam đến nói chuyện với cô bé. Nhìn thấy gần bên có quyển sách Toán lớp đệ Tứ, Nam bắt chuyện: 

- Cô đang học lớp đệ tứ trường Trung Học công lập Long Khánh phải không? 

- Sao chú biết? 

- Tôi thấy quyển sách toán của cô để phía sau. 

Cô bé gật đầu. 

- Cô nhất định phải là hoc sinh thông minh lắm. 

- Cháu không thông minh đâu chú ạ. 

- Quyển sách toán cô đang học khó lắm, chỉ có người khá về toán mới học toán trong quyển nầy thôi. 

Sáng nay, trước khi về Sài Gòn, anh ghé Quán Phở thật sớm để từ giã cô bé. Cô đón anh với nụ cười thật tươi. Nam nói vội: 

- Tôi đến chào cô, tôi phải trở về Sài Gòn, ngày mai trường khai giảng trở lại rồi. 

- Chú học trường nào? 

- Tôi đang học cuối năm thứ ba “Đại Học Luật Khoa Sài Gòn”.

- Chú thông minh quá. 

- Cám ơn cô quá khen. Cô đón tiếp khách hàng rất lịch sự và vui vẻ. Nếu có thể, cô cho tôi xin tên, địa chỉ Quán để lần sau tôi sẽ ghé thăm cô đồng thời được thưởng thức tô phở thơm ngon của Quán nhà.      

Cô bé viết tên, địa chỉ vào miếng giấy nhỏ trao cho Nam rồi hỏi: 

- Thưa, tên chú là gì ạ? 

- Tôi là Nam.

Chợt thấy mấy cô chạy bàn có vẻ để ý hai người, Nam vội chào cô bé ra về. Vừa ra khỏi quán, mở mảnh giấy nhỏ, Nam thấy nét chữ con gái thật đẹp với tên nhẹ nhàng dễ thương:

Lâm Thanh Xuân  

Phở Thanh Xuân, Long Khánh.

Về đến Sàigòn, Nam lại lo vùi đầu vào sách vở,  chỉ còn hai tháng nữa là đến kỳ thi cuối năm. Năm thứ ba của trường Luật thì bắt đầu đã khó lắm rồi, Nam cũng rất lo. Thỉnh thoảng nhớ đến cô bé dễ thương ở quán Phở Thanh Xuân, Nam muốn biên thư cho Xuân nhưng lại ngại. Đã mấy lần Nam lấy giấy ra viết được vài chữ: “Cô Xuân mến…,” rồi xé bỏ, chỉ sợ là mình quá vội vàng, vã lại ngày thi sắp đến rồi, đành thôi. 

Vừa thi xong, Nam phóng xe đi Long Khánh, lại ghé ăn Phở tại Quán Thanh Xuân… Ăn gần hết tô mới thấy cô bé xuất hiện. Cô rất ngạc nhiên và có vẻ vui mừng khi gặp lại Nam, bước đến gần anh, cô hỏi: 

- Chú về Long Khánh từ bao giờ? 

- Tôi vừa mới tới là ghé vào ăn phở liền. Cô Xuân khỏe chứ? 

- Vâng, cháu khoẻ. 

- Ngày mai, cô Xuân vẫn đi lễ lúc 8:00 giờ sáng phải không? 

- Vâng, gia đình cháu thường đi lễ lúc 8:00 giờ, chú ạ. 

- Ngày mai tôi cũng đi lễ lúc 8:00 giờ để gặp được người mà tôi quen mấy tháng trước. 

- Người nào vậy chú? 

- Thì cô bé với chiếc áo dài trắng học trò, xinh xinh của quán Phở Thanh Xuân đó. 

Cô bé lại cười, vẫn nụ cười duyên dáng, xinh vô cùng… 

Nam vừa bước vào nhà đã bị anh Hai hỏi liền.

- Em mới đến hả? Hôm nay em đến thăm con bé quán Phở phải không? 

Nam chỉ cười.  

- Bao giờ em về lại Sài Gòn

- Dạ trưa mai.

- Sao về sớm vậy? Mai đi ăn sáng với anh rồi về nghen?

Sáng hôm sau đi lễ, Nam gặp gia đình Xuân. Cô bé hơi mắc cở, bẽn lẽn quay lại nói vói Bố-Mẹ:

- Chú này là khách quen hay đến quán nhà mình ăn phở lắm. Hôm qua chú cũng có đến.

Nam gật đầu chào Ông Bà rồi xin phép ra về.

Buổi trưa Nam trở lại quán Phở, lần nầy Bố cô đến nói chuyện với Nam:

- Anh làm việc nơi nào?

- Thưa bác, cháu từ Sài gòn đến đây thăm anh của cháu đang làm việc ở Tiểu Khu Long Khánh. Tiệm của Bác nấu phở ngon quá, mỗi lần về đây, cháu đều phải ghé để được thưởng thức món phở tuyệt vời này.

- Cám ơn anh. Thế anh đang làm việc ở Sài gòn à? 

- Dạ không. Thưa Bác, cháu còn đang đi học.

Chợt có tiếng gọi, ông bỏ lỡ câu chuyện vội nói: 

- Thôi, anh ngồi chơi nhé, tôi phải vào trong, chắc có việc. 

Sau khi ông chủ quán đi rồi, Nam lấy lại bình tĩnh, đến chào tạm biệt Xuân. 

- Tôi đến chào cô để về lại Sàigòn. 

- Chúc chú đi đường bình an. 

- À, tôi còn quên mất một chuyện rất quan trọng.

- Chuyện gì vậy chú? 

- Tôi quên “ăn cắp” nụ cười duyên dáng cuả cô đem về cho đỡ nhớ.

Cô bé đỏ mặt nín thinh. Nam tiếp:

- Nếu không có gì trở ngại, cô có thể cho tôi xin một tấm hình của cô để tôi không bị mang tội “ăn cắp” được không?

- Hình cháu không đẹp đâu chú ơi!

- Người đẹp như thế này thì hình nhất định phải đẹp mà. Cô xem có tấm hình nào mà cô không ưng ý nữa thì cho tôi xin cũng được. 

Cô bé vào trong, khi trở ra, cô trao cho Nam một tấm hình, có viết cả tên của cô phía sau nữa, cô còn dặn: 

-  Hình cháu đây, chú nhớ cất kỹ, đừng làm mất nhé. 

-  Cô yên tâm, tôi quý tấm hình này còn hơn bản thân tôi nữa đó, mà còn nữa, cô có cho phép tôi biên thư về thăm cô được không?
Xuân mỉm cười. 

- Thôi chào cô, hy vọng Hè đến tôi sẽ trở lại thăm cô. 

Rời khỏi Long Khánh, khoảng mươi cây số, Nam thấy bên đường có cái bảng với mũi tên chỉ quẹo mặt “Suối Tiên”.

“Suối Tiên?” Cái tên nghe thật đẹp, Nam chạy xe vào xem thử. Mới đi độ chừng hai cây số, bất ngờ có hai thanh niên mặc nguyên một bộ bà ba đen chận xe Nam lại. Nhìn cách ăn mặc Nam cũng biết chắc họ là ai rồi, lòng tuy run, nhưng vì đã lỡ, Nam cố giữ bình tĩnh. Một người hỏi:

- Đi đâu đây? 

- Dạ nghe tên “Suối Tiên” đẹp quá nên tôi muốn vào xem thắng cảnh.

- Ở đây không có Suối Tiên gì cả. Có biết đây là đâu không?

- Dạ không.

- Nơi này thuộc vùng kiểm soát của chúng tôi, không ai được vào.

- Ồ! Xin lỗi. Vậy tôi xin phép trở ra. 

- Đi ra ngay, ra ngoài không được nói chuyện gì trong này nghe chưa?

- Cám ơn hai anh. 


Nam vội phóng xe thật nhanh thẳng ra xa lộ mà trong lòng nghỉ: Thế là Họ đã vào gần thành phố rồi, nguy qúa. 

 

Nam bắt đầu viết thư thăm Xuân. Anh thường kể cho nàng nghe những chuyện học hành ở trường Luật, chuyện phố xá xầm uất của Sài Gòn, kể về những chiều mưa buồn nhớ nhung, những ngày nắng tung tăng qua những phố xá tráng lệ và nhất là tâm sự vui, buồn, của chàng trai trẻ hay đi ăn phở tại quán Thanh Xuân mà mắt thì không thể rời cô bé đứng bên quầy tính tiền.

Anh thổ lộ với cô rằng: Anh rất hạnh phúc khi có  dịp được tiếp chuyện cùng cô-- cô con gái Bắc Kỳ nho nhỏ của quán Phở, và càng vui mỗi khi có dịp được ngắm dung nhan xinh đẹp của cô bé mang tên mùa Xuân với nụ cười hồn nhiên luôn nở trên môi... Trong cô như chứa đựng cả một Trời Xuân kiều diễm, chính cô đã cướp hồn anh từ buổi ban đầu.

Năm sau, Nam tốt nghiệp bằng Cử nhân trường Đại học Luật Khoa Sai Gòn. Vừa tốt nghiệp xong, anh may mắn xin được việc làm trong cơ quan Chính Phủ tại Sài Gòn. Trước khi nhận nhiệm sở, Nam đi Long Khánh thăm Xuân.  Vẫn cô bé dễ thương, dễ mến của quán Phở Thanh Xuân và nhờ thư từ qua lại mà bây giờ hai người đã trở nên thân thiết hơn nhiều, đã viết cho nhau những câu yêu đương nồng ấm.

Chiến tranh càng ngày càng lan rộng khắp nước và khốc liệt, Nam cũng như những người trai sống trong thời chiến, anh phải lên đường thi hành nghiã vụ quân sự. Nam nhập ngũ vào học tại trường Sĩ quan Bộ Binh Thủ Đức vào cuối năm ấy. 

Suốt thời gian huấn nghiệp trong quân trường Thủ Đức, tuần nào Nam cũng nhận được thư của Xuân. Cô bé bây giờ bắt đầu biết nhớ, biết thương và rất mong ngóng người khách quý thường hay ghé thăm cô tại quán Phở ngày trước, mà bây giờ thì khó có dịp. Những bức thư đong đầy tình cảm, thương yêu với nét chữ nghiêng nghiêng xinh màu mực tím. Thư Xuân viết cho Nam, lúc nào cũng chan chứa ân tình, với lời thương yêu, gắn bó... Đọc thư Xuân, Nam cảm thấy lòng mình như đang được sưởi ấm nhất là người lính trong quân trường. Biết Nam cô đơn và nhớ nhà lắm nên trong thư Xuân thường xuyên an ủi để Nam nguôi ngoai bớt buồn. Xuân thật tế nhị.

Khi Quân Trường cho phép thân nhân đến thăm các Sinh Viên Sĩ Quan, Xuân là người đầu tiên đến thăm Nam. Xuân nhờ anh của nàng đưa đến Quân Trường thăm Nam, người anh ngồi chờ ở cổng. Lâu quá không gặp nhau, cả hai đều mừng rỡ, Nam ôm Xuân thật chặt và hơi lâu, nàng mắc cở vội đẩy anh ra.

Nam nhận ra sau những ngày, tháng vắng xa, Xuân của Nam hôm nay lớn hẳn lên, cô đã trưởng thành và xinh xắn hơn nhiều so với cô bé của ba năm về trước. Cô đang sửa soạn thi Tú Tài hai. Xuân bây giờ đã là một thiếu nữ đương thì, nàng tự nhiên chuyện trò thân mật bên Nam suốt hai giờ đồng hồ. Xuân mang đến cho Nam nhiều thức ăn khô: Thịt chà bông, thịt hộp, cá hộp, bánh và những loại thuốc cảm, cúm nữa..., Nam cảm kích vô cùng trước mối chân tình quý hóa này.

Hai tháng sau, cũng vào ngày được đi thăm Sinh Viên Sĩ Quan, thì Lan-, em gái của một thằng bạn thân bất ngờ đến quân trường thăm Nam mà không báo trước. Trong lúc hai người ngồi ăn dưới bóng mát của một tàn cây cao trong sân trường, thì Xuân đến. Nhìn thấy Nam đang vui cười với một người con gái lạ, Xuân không vui, nàng chỉ lẳng lặng trao cho Nam giỏ quà, rồi bỏ ra về. Không một lời từ giã.

Nam chạy theo nắm tay Xuân định giữ lại, nhưng Xuân vùng vằng la lên “buông ra” rồi đi thật nhanh ra cổng. Nhìn bóng Xuân khuất dần mà lòng Nam tan nát… Khi Nam trở về chỗ cũ, lại thấy Lan với cặp mắt đỏ hoe, cô cúi mặt, đôi dòng lệ vừa trào qua khóe mắt. 

Thế là mất vui, Lan cũng từ giã ra về. Nam im lặng tiễn Lan ra cổng, nhìn Lan lặng lẽ bước dần xa, Nam buồn bã, buông tiếng thở dài. Thật ra thì tình cảm giữa Nam và Lan chỉ là tình anh-em. Anh quý Lan như một cô em gái hiền hậu, dễ thương, thỉnh thoảng ghé thăm nói chuyện cho vui chứ Nam chưa hề tỏ tình yêu thương gì với Lan. Lan chỉ bất chợt đến thăm Nam chứ không hẹn trước.

Hai tuần sau, Nam nhận được một lá thư dài hai trang giấy, người gửi lại là anh của Xuân, anh ấy đã dùng những lời lẽ thật nặng nề, mắng Nam thậm tệ.

Anh gọi Nam là “Đồ lưu manh, đểu giả, mày đã lừa dối em gái tao, tốt nhất là đừng cho tao gặp mặt mày lần nữa, lần sau tao sẽ đánh cho mày một trận”.  Nam không trách gì anh ta, cũng vì quá thương em gái, nếu như em gái của Nam gặp trường hợp này thì chắc Nam cũng sẽ làm như vậy. 

Nam buồn lắm. Thời gian huấn nghiệp trong quân trường thật vô cùng cực khổ, phải tuân theo mọi kỷ luật, tập luyện thân xác để tạo cho mình một thân thể khoẻ mạnh, một khí phách oai hùng của người lính Việt Nam Cộng Hòa tràn đầy dũng khí.  

Hàng ngày các Sinh Viên Sĩ Quan trong quân trường phải trải qua bao gian nan, học đủ các môn, phơi mình dưới nắng cháy của núi đồi, trèo non, lội suối, bò qua các chướng ngại vật…ai nấy đều mệt nhoài, tối về đến doanh trại thì thân thể rã rời, chỉ còn biết ngả dài ra giường ngủ vùi mà thôi. Mấy lần Nam định viết thư cho Xuân để giải bày sự thật cho nàng hiểu, nhưng suy nghĩ lại, thấy cũng chỉ vô ích, vì dù có nói bao nhiêu, dùng những lời lẽ văn chương, hoa mỹ thế nào đi nữa thì cũng khó xóa bỏ được những gì mà chính mắt Xuân đã nhìn thấy, một sự thật không đẹp, quá rõ ràng.

 Tình hình nhiều nơi trong nước bất ổn, có những vùng đã bị địch quân kiểm soát, và cũng vì sự an ninh cho bản thân, Nam không dám chạy xe Honda đi Long Khánh như trước nữa. Nam bây giờ là nhân viên An ninh của Chính Phủ Sài Gòn, và cũng là một Sĩ Quan trong Quân đội, Nam có trách nhiệm phục vụ Quốc Gia.

Công việc của anh là không được tự ý rời khỏi Sài Gòn nếu không có Sự vụ lệnh do cấp trên ban cho. Chính vì sự an toàn cho cá nhân cũng như công vụ, kể từ bây giờ Nam không thể đi Long Khánh nữa, sợ chẳng may lại đụng đầu hai chàng áo đen năm trước thì chắc chắn lần này chúng sẽ không tha cho Nam và biết đâu lại bị chúng tặng cho Nam một “viên kẹo đồng!” 

Càng buồn, Nam càng hối hận, tự cho là do chính Nam đã gieo tình cảm vào lòng cô gái trẻ hồn nhiên, ngây thơ đó và rồi chính Nam lại làm đổ vỡ tất cả, anh đã không hoàn thành những gì anh đã hứa. 

Một hôm, Nam ghé nhà thăm Lan, cô lạnh lùng không tiếp, cô đóng cửa lại bảo “Anh về đi”. Nam cố năn nỉ mà Lan nhất định không mở cửa, không chịu gặp anh và cũng không muốn nghe anh phân trần.

Thôi thế là hết, cũng lỗi tại mình tất cả:Cũng đáng đời. Mình làm mình chịu, ngay cả Trời cũng không cứu được mình”.

Thế là lại thêm một người con gái nữa hờn giận và bỏ anh! Nam bây giờ chẳng còn ai nữa, anh đã mất tất cả: Mất một nàng Xuân xinh đẹp đã vì anh mà ngậm ngùi, xót xa. Mất luôn người em gái dễ thương--một cành Lan ẻo lả... Nam đã mất hồng nhan và mất luôn cả tri kỷ!!!

 

Nam thẫn thờ chân bước lang thang như một người không hồn. Bây giờ anh chỉ còn biết trở về chu toàn công việc của mình mà Thượng cấp giao phó. Lòng cố quên đi những tình cảm do mình làm đổ vỡ để hòa mình vào công vụ và làm tròn phận sự của một người trai trong thời chinh chiến…

ĐỖ HỮU PHƯƠNG

(Khóa 5- NGÔ QUYỀN)



Friday, January 16, 202611:48 PM(View: 65)
Hãy nhớ những điều này để mỗi khi những ai đó tự xưng mình là tả thì đôi khi phải biết ngượng. Và đối với tôi, biết ngượng một cách nào đó cũng đã là một trí thức rồi.
Friday, January 16, 20266:05 PM(View: 48)
Nếu mai anh đón em về lỡ xảy ra điều thiếu công bình hợp lý Thì hãy cho qua đừng bận tâm gì Ai có nói sao cũng đừng băn khoăn nghi kỵ Mình nắm tay nhau chung thủy trọn đời
Friday, January 16, 20265:58 PM(View: 50)
Năm nay Bính Ngọ đón niềm vui Châu chấu làm xe phải giật lùi Bốn tiết giao tình người dứt khổ Biển trời kết nghĩa kẻ ngưng xui
Friday, January 16, 202612:29 AM(View: 103)
Bước chân đỉnh dốc sương mù Bên hồn đá cuội gió ru ngọt ngào Nắng vờn sợi tóc lao xao Gió thôi hờn dỗi Gửi Chào Tháng Giêng...
Wednesday, January 14, 20262:17 AM(View: 229)
Nhân kỷ niệm 85 năm ngày Bi-Pi đã trở về nhà, gia đình cựu hđs.BH cùng hàng triệu hđs. toàn thế giới bày tỏ lòng tri ân cùng người sáng lập bằng lời hứa,
Wednesday, January 14, 20262:05 AM(View: 151)
Nam Phương Hoàng hậu (14 tháng 11 năm 1913 – 15 tháng 9 năm 1963) hoàng hậu cuối cùng của triều đại nhà Nguyễn
Wednesday, January 14, 20262:01 AM(View: 153)
Ngày hân hoan rộn ràng trời ân sũng Đêm linh thiêng kỳ diệu giữa vô cùng. Vực dậy mà đi thấy trời cao đất rộng. Giáng sinh đây rồi, giáng sinh của những bàn tay.
Wednesday, January 14, 20261:33 AM(View: 128)
Tháng mười hai thời tiết Đà Lạt càng lạnh, báo hiệu mùa lễ Noel sắp đến. Những người theo đạo Công giáo đã bắt đầu treo những chiếc lồng đèn ngôi sao sáng rực trước nhà
Wednesday, January 14, 20261:26 AM(View: 163)
Trong lành không khí mông mênh Tinh thần sảng khoái mình ên Tôi nhìn Đã từng thống khổ điêu linh Nên Tôi trân quý an ninh tuổi già ờ đi tin tức dèm pha Vui cùng con cháu khề khà quên đau
Wednesday, January 14, 202612:44 AM(View: 1329)
Ngọn lửa dặm trường thực sự bùng cháy, kể từ sau Đêm Tri Ân thầy cô giáo cũ trường trung học công lập Ngô Quyền Biên Hoà vào tháng 11 năm 2012
Saturday, January 3, 20263:49 PM(View: 594)
Tuổi ngoài chín chục ước ao. Thân tâm an lạc không cao vọng gì! Nhớ bao kỷ niệm Xuân thì? Thầy xưa trò cũ ước gì bên nhau.
Saturday, January 3, 20263:18 AM(View: 790)
Đời còn vui khi đời còn mơ màng Xung quanh mình thấy ngập tràn hương hoa Rượu mừng xuân thắm thiết chuyện đôi ta Khung trời viễn xứ đậm đà chờ xuân
Saturday, January 3, 20263:04 AM(View: 381)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để mở youtube thưởng thức: MÔI NÀO HÃY CÒN THƠM - Thơ: Sa Huỳnh
Saturday, January 3, 20262:57 AM(View: 731)
O Kha sống một mình trong căn nhà ở lưng chừng Đồi Gió Hú được bao bọc bởi rừng thông xanh lộng gió. Thực ra đó chỉ là một cái chòi lớn chứ chẳng phải là một ngôi nhà như tên gọi.
Saturday, January 3, 20261:16 AM(View: 431)
Hai chị em Phùng Khánh, sau này là ni sư Trí Hải- và em là Phùng Thăng là những nhà văn hóa phụ nữ thế hệ tuổi trẻ chúng tôi. Thế hệ 1960- 1970.
Saturday, January 3, 20261:02 AM(View: 756)
Gió lay rụng cội ưu phiền Mùa đông đã đến tận miền tịnh không Mênh mông trời đất mênh mông Em ngồi đợi gió… nghe lòng… băn khoăn…
Saturday, January 3, 202612:51 AM(View: 716)
Xin bấm vào link bên dưới để mở youtube thưởng thức: "HAPPY 2026 NEW YEAR!"--Best wishes from ours to yours - Kiều Oanh thực hiện youtube
Saturday, January 3, 202612:42 AM(View: 751)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để mở youtube thưởng thức: BÀI THƠ CUỐI NĂM - Thơ Kiều Oanh - Nhạc & Ca sĩ: SUNO AL
Sunday, December 28, 20258:06 PM(View: 608)
Ngày 28/12/2025, Brigitte Bardot qua đời tại nhà riêng ở miền Nam nước Pháp, hưởng thọ 91 tuổi.
Sunday, December 28, 202512:49 AM(View: 922)
Bạn cứ sống lương thiện, cứ âm thầm trao đi cho đời những điều tốt đẹp, rồi đến một lúc nào đó, cuộc đời sẽ mỉm cười với bạn. Và khi ấy, bạn sẽ hiểu: “Cho đi” không bao giờ là mất,
Friday, December 26, 20251:07 AM(View: 822)
với quá nhiều sai sót về phương diện tổ chức, SEA Games 33 ở Thái Lan sẽ đi vào lịch sử như một cuộc tranh đua tồi tệ nhất cùa giải nầy.
Friday, December 26, 202512:13 AM(View: 620)
Và hơn bao giờ hết, tôi mong đợi có một ngày nào và đến bao giờ, tôi có thể hãnh diện bỏ cái tiêu đề: Mảnh đất khổ!! Vì đất nước này vẫn cần một trái tim.
Thursday, December 25, 20254:10 AM(View: 1018)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để thưởng thức: XIN GIỮ DÙM MỘT TIẾNG CHUÔNG NGÂN
Thursday, December 25, 20253:44 AM(View: 1081)
trước năm 1975, ở miền Nam ta có những nhạc sĩ tài ba sáng tác nhiều bản nhạc Giáng Sinh không chỉ làm người ta nôn nức đón chào ngày Chúa Sinh
Thursday, December 25, 20252:55 AM(View: 1321)
Em hiện ra giữa cuộc đời trần tục Muôn sao sa cũng không thể sánh bằng Chắc vì thế anh chịu đời tù ngục Bởi nghĩ rằng em sáng rực như trăng
Thursday, December 25, 20251:25 AM(View: 1172)
Còn Em xuôi ngược đêm nay Đêm Chúa Giáng Sinh ra đời ban Phước Lành đến muôn người Em ước mơ gì không? bố mẹ ước mơ gì chỉ cầu cho Em một tương lai thôi ngơ ngác…
Wednesday, December 24, 20253:55 AM(View: 1213)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới để mở youtube thưởng thức: MỪNG GIÁNG SINH VỀ - Thơ Kiều Oanh - Nhạc & Ca Sĩ AL
Tuesday, December 23, 20254:33 AM(View: 1425)
Travel từ lúc về hưu Năm Châu Bốn Biến viễn du hưởng nhàn Lâu dần chán ngấy đầu hàng Bay xa “give up” bẽ bàng tương lai
Tuesday, December 23, 20253:43 AM(View: 1211)
Ra khỏi hầm tàu điện ngầm. Thương Thương nghe có tiếng thổi kèn harmonica. Thương thương hát theo nho nhỏ bài hát quen thuộc
Tuesday, December 23, 20253:13 AM(View: 836)
Tôi chưa bao giờ thấy một đóa sim nhưng vẫn mường tượng đó như một vết bầm đọng máu tím tái. Những vết bầm trên người nhà thơ bất khuất Hữu Loan!
Thursday, December 18, 20253:21 PM(View: 1165)
Xóm Mới đêm Noel năm nay vẫn lung linh với đèn hoa như muôn thuở, từng góc phố, từng xóm đạo vẫn tràn đầy hồng ân Giáng Sinh, tiếp tục ghi vào tâm tưởng người dân những dấu ấn khó quên
Tuesday, December 16, 202511:27 PM(View: 3734)
Học trò xưa kính chúc quý Thầy Cô giáo cũ trường trung học Ngô Quyền Biên Hoà xưa một mùa Xuân Bính Ngọ 2026 thật nhiều sức khoẻ, thật nhiều niềm vui an lành tuổi cao niên.
Tuesday, December 16, 202510:26 PM(View: 1586)
Chuông nhà thờ gõ đing đong Ân tình thiên chúa phúc ban vọng thừa Tình buồn Nhớ Giáng Sinh Xưa Năm ba năm đã như vừa thoáng mơ...
Tuesday, December 16, 202510:14 PM(View: 1075)
Viết ngắn đôi dòng để nhớ lại mùa Giáng sinh 49 năm trước, mùa Giáng sinh của mối tình đầu,.
Tuesday, December 16, 20259:51 PM(View: 1007)
Đó không chỉ là hội họa. Đó là một cách sống. Một cách có mặt cho nhau. Một điểm hội tụ vô ngôn
Tuesday, December 16, 20258:59 PM(View: 1827)
Nhờ có em mà cuộc đời sống dậy Đi trong đêm vẫn thấy sáng như ngày Ôi ái lực, ôi diệu kỳ biết mấy Em mang về liều thần dược tuyệt hay
Tuesday, December 16, 20258:12 PM(View: 575)
Phần tôi, tôi coi con người là một cái toàn thể bất khả phân ly, trong đó có tinh thần lẫn thể xác. Tôi là tôi trong cái thể hợp nhất đó.
Tuesday, December 16, 20258:05 PM(View: 1353)
Chỉ cần một bữa cơm sum họp, là cả một trời ký ức và yêu thương bỗng ùa về, lấp đầy khoảng trống của những năm tháng dài dằng dặc xa quê.
Monday, December 15, 202511:53 PM(View: 1901)
Về đâu đôi mắt thơ ngây. Mơ em rơi xuống vũng lầy long đong Tiếc nhau lỡ nhịp tào khang Biết đâu mai mốt hóa thân tìm về
Tuesday, December 9, 20251:26 AM(View: 487)
Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi
Sunday, December 7, 20251:10 AM(View: 1431)
Tôi thấy tình bạn quý hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.”
Sunday, December 7, 202512:39 AM(View: 1644)
Tôi đưa con gái về Việt Nam như món quà tặng con sau khi tốt nghiệp và muốn con tìm về cội nguồn.
Saturday, December 6, 20252:31 AM(View: 1861)
Anh luôn nhớ đến em nhiều! Những đêm Thu lạnh những chiều Đông sang . Mái trường xưa bến đò ngang? Tan học sánh bước lang thang phố phường .
Saturday, December 6, 20252:14 AM(View: 1672)
Ngôi sao phương bắc tỏa lan Soi đường sáng nẻo nhân gian mịt mờ Ngân nga chuông đổ nhà thờ Sám kinh thánh lễ tín đồ vang vinh.
Saturday, December 6, 20252:09 AM(View: 1475)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
Saturday, December 6, 20252:07 AM(View: 726)
“Trí tuệ vô lậu” là sự hiểu biết, nhận thức thuần lương tinh sạch, không chút lậu hoặc, cấu nhiễm. Là trí tuệ của người đã giác ngộ viên mãn,
Saturday, December 6, 20251:50 AM(View: 1302)
Năm nay – 2025 xảy ra bão lụt trên toàn cả nước mà chẳng thấy có anh hề nào, chị ca sĩ nào, thím hoa hậu nào dám đứng ra quyên tiền cứu trợ.
Saturday, December 6, 20251:28 AM(View: 1548)
Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.
Saturday, December 6, 202512:56 AM(View: 1564)
Mỗi trang sách của tôi là một hoài niệm quá khứ Và N. xuất hiện như một nạn nhân mà suốt cuộc tôi là một ám ảnh không nguôi.
Saturday, December 6, 202512:23 AM(View: 1286)
Từ thời tổng thống Ronald Reagan trở về sau việc tha tào cho các em gà được coi như là một truyền thống hằng năm mà các tổng thống có nghĩa vụ phải thi hành nghiêm chỉnh.
Wednesday, November 26, 202511:51 PM(View: 4787)
Sang năm 2026, trường Trung học Ngô Quyền của chúng tôi đã 70 tuổi. Những anh chị khóa đầu tiên hãnh diện là các niên trưởng
Wednesday, November 26, 20251:29 AM(View: 14456)
Mười ba năm đã trôi qua, nhiều thầy cô dự ĐTA hôm ấy giờ đây đã hoá người thiên cổ..
Wednesday, November 26, 202512:34 AM(View: 1801)
Em về Hà nội cùng Anh Hơn ngàn năm lẻ lửng danh muôn đời! Mùa Thu Hà nội đón mời. Theo Anh em nhé ta dời bước đi!
Wednesday, November 26, 202512:25 AM(View: 1715)
“Tạ Ơn” đất nước tuyệt vời Cưu mang đón nhận, bao người thành danh “Tạ Ơn” Trời Phật hiển linh Phù hộ nhân loại bớt binh biến nhiều
Wednesday, November 26, 202512:14 AM(View: 1721)
Năm 1941 Quốc Hội Mỹ đã đồng thuận và chọn ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ 4 trong tháng 11 sẽ là Ngày Tạ Ơn trên toàn quốc.
Wednesday, November 26, 202512:13 AM(View: 10481)
Poster Thanksgiving “Mãi mãi nhớ ơn thầy cô” là món quà đặc biệt đàn anh khoá 7 Nguyễn Ngọc Xuân gửi tặng đàn em Sáo Lý Luận
Tuesday, November 25, 202511:33 PM(View: 1809)
Tạ ơn tri ngộ mỗi ngày Bạn bè hữu hảo tình say ấm lòng Ly cà phê đá thong dong Chuyện đời trao đổi ngược dòng trường lưu.
Tuesday, November 25, 202512:02 AM(View: 1644)
Tất cả họ đã cho tôi niềm an vui trong chuyến bay này, dù chỉ là những điều bình thường...
Saturday, November 22, 202512:01 AM(View: 1681)
Không ai đã ở trên đất Mỹ mà không biết ngày Lễ Tạ Ơn – Thanksgiving Day mang ý nghĩa mừng được mùa thu hoạch và cảm tạ Chúa ban cho cuộc sống no đủ,
Friday, November 21, 202512:16 AM(View: 1926)
Mưa rơi! mưa rơi! Người xưa đã khuất Sao em vẫn chờ? Mưa chiều hoang vắng Sao em còn mơ?
Thursday, November 20, 202511:29 PM(View: 1036)
trong cộng đồng người Việt hải ngoại ngày nay, người phụ nữ Việt Nam vẫn hãnh diện mình là con cháu bà Trưng, bà Triệu vì trong hàng ngũ của họ đầy rẩy những bậc anh thư.
Thursday, November 20, 202510:57 PM(View: 2100)
Tôi viết bài thơ thôi nhớ mong Trời thu trăng tỏ rạng tâm đồng Nửa vầng trăng khuất đây còn nửa Tri kỷ lưu nhau một tấm lòng
Thursday, November 20, 20255:54 PM(View: 982)
Hoá ra nuôi chó còn tốn hơn nuôi người, hóa ra quý chó hơn quý người. Thay vì nuôi hai con chó, có thể nuôi được hai gia đình bên VN.
Thursday, November 20, 202512:01 PM(View: 2235)
Bút pháp Hoàng Xuân Sơn trong Hơi Thu giống một “Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp” của Kim Dung: người làm thơ không tấn cũng không thoái;...
Thursday, November 20, 202510:05 AM(View: 2256)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: DỐC MƠ - Thơ: Kiều Oanh--Nhạc & Ca Sĩ: Suno AI Music
Thursday, November 20, 20252:17 AM(View: 2498)
Nên lời tạ từ sẽ mãi mãi dễ thương Cho tôi, cho em và tất cả mọi người. Đừng trăn trở mà cũng đừng tiếc nuối Để dành cho nhau khoảng vừa đủ này thôi.
Wednesday, November 19, 20255:30 PM(View: 2536)
chẳng có khởi đầu, nhưng khuông đã hiện. như một vỏ cứng — đúc từ ý thức không tự biết mình là ai. thời gian không trôi — chỉ uốn lượn như một rung động không gợn, ...và phát âm ba của vĩnh cửu.
Tuesday, November 18, 202511:50 PM(View: 2764)
Mừng Ngày Nhà Giáo ân trao Ghi tâm khắc cốt đậm màu phúc ban Khoanh tay trò đứng hai hàng Chúc Thầy Cô tuổi an nhàn thọ khương...
Monday, November 10, 202512:08 AM(View: 1603)
rong hoài niệm, xin tặng những duyên-sài-gòn hạt mưa bay theo thời gian. Cũng để tặng cô bạn thơ tên Duyên của tôi, người đến cõi nhân gian với hoa Daffodil vàng,
Saturday, November 8, 202511:35 PM(View: 3218)
Du-thuyền gồm mọi sắc dân Sống chung vui vẻ chả cần bon chen Không hề phân biệt sang hèn Màu da khác biệt chẳng phiền hà ai Cuối đời du ngoạn dài dài Sức khỏe cho phép đi hoài “ENJOY”!
Saturday, November 8, 20252:19 AM(View: 2203)
“Mùa Thu Ở Nơi Khác” cũng đã san sớt cho xứ nóng tình nồng “Hữu Tình = Houston” này – dù muộn màng. Phần tôi – tôi cũng đã tận hưởng được cái lạnh của mùa thu
Saturday, November 8, 20251:56 AM(View: 2334)
áo phai, hồn đã nhạt nhầu. ngồi ôm huyệt lạnh, tình đầu tiễn đưa! hỡi người sớm nắng chiều mưa, sầu tôi đã chín, đã vừa rụng rơi!
Saturday, November 8, 20251:31 AM(View: 2320)
Nhìn gia đình của cặp vợ chồng trẻ, tôi ao ước được hưởng một giây phút hạnh phúc như vậy. Tôi ra về với nhiều luyến tiếc. Phải chi ....
Thursday, November 6, 202510:35 PM(View: 1000)
Họ chỉ có thể phê phán những sản phẩm xã hội mà họ nghi ngờ là từ Sartre mà ra, những sản phẩm bị coi là con hoang của Sartre.
Thursday, November 6, 202510:33 PM(View: 2622)
Một nén tâm hương để tưởng nhớ đến người Thầy khả kính của tôi, trong mùa Thanksgiving - mùa của lòng tri ân và biết ơn.
Thursday, November 6, 20251:55 AM(View: 919)
Tóm lại, Ba cánh cửa giải thoát “Không, Vô tướng, Vô tác” là trí tuệ siêu vượt của Đức Thế Tôn trao truyền cho người hữu duyên.
Thursday, November 6, 202512:47 AM(View: 3354)
Út nữ của Thầy giáo - Nhạc sĩ Lê Hoàng Long, người nâng cánh ước mơ cho con gái xuyên suốt hành trình khổ luyện, để bé Thỏ ngày nay đã trở thành hậu duệ xứng đáng của ông Ngoại.
Wednesday, November 5, 20252:03 AM(View: 1774)
Hôm đi bên quan tài Nhiên ra huyệt mộ, nghe tiếng kèn trumpet của một người bạn chung thổi bài “Thà Như Giọt Mưa”, tôi ý thức rõ rằng, Nhiên “BIẾN” rồi.
Sunday, November 2, 202511:23 PM(View: 2483)
Hà trở lại ngôi nhà màu hồng của Andra, mua bộ đồ hóa trang Phù Thủy cho nàng và một bộ áo choàng mũ trái bí đỏ cho “nội thằng Keith.”
Sunday, November 2, 20251:43 AM(View: 2591)
lá cây rơi xào xạc, những cành cây khô lắc rắc rơi, ba mẹ tôi đã vào phòng ngủ, chỉ một mình tôi ngồi học bài. Chợt tiếng… dập dình của chiếc ghế mây quen thuộc đâu đây lúc mờ lúc rõ ở tầng trên…
Saturday, November 1, 20252:27 AM(View: 2879)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI- Nhạc và Lời: Phạm Duy - Tiếng hát: Tấn Phước
Saturday, November 1, 20251:45 AM(View: 2740)
Một ánh sao trời dứt cuộc chơi Nhà văn Doãn Quốc Sỹ lìa đời Gia đình thương nhớ tình khôn cạn Quyến thuộc đau buồn nghĩa khó vơi
Saturday, November 1, 20251:31 AM(View: 3608)
Bạn thân Trần Thị Phụng của Sáo rời bỏ thế giới ta bà vào một ngày cuối thu, trong không gian âm thầm lặng lẽ.
Saturday, November 1, 20251:25 AM(View: 4059)
Tái sinh phước báo Hồng Ân Chòng chành sống chết nhục thân dập dềnh Bao lần thoát chết nhờ HÊN Ngồi đây nhớ lại chênh vênh tuổi già! Đời mình chắc chắn sẽ qua Còn bao lâu nữa khó mà đoán ra
Saturday, November 1, 202512:59 AM(View: 2377)
Đợi 1 năm cha mẹ đã thấm mùi khổ đau tưởng Liên đã chết ngoài biển khơi, nàng về trình diện cha mẹ trong niềm vui to lớn tái sinh bất ngờ này chắc sẽ được cha mẹ tha thứ..
Tuesday, October 28, 202512:58 AM(View: 3017)
Mắt bão ơi, xin nhìn lại quanh đây Xem cơn lũ vây quanh đời khốn khó Bão qua đây ngắn như đời ở trọ. Sao để thảm thương dài đến muôn đời
Monday, October 27, 202511:15 AM(View: 1282)
Sang Mỹ vào một thời điểm đã quá muộn, 1999.... Vậy mà bằng cách nào Uyên Thao đã làm nên chuyện!
Sunday, October 26, 202512:55 AM(View: 3192)
Theo trăng độ vấn ru êm Những người chết trẻ xanh mềm giấc xuân Tụi bây giờ đã hóa thân Biến thành tro bụi bón phân đất cày Halloween Lại Về đây...
Friday, October 24, 202511:59 PM(View: 3042)
Ca từ của một bản nhạc là công trình tim óc của một nhạc sĩ, được trau chuốt không kém phần nhạc. Nhà thơ Nguyễn Đình Toàn đã cho in cuốn sách “Thơ & Ca Từ”
Friday, October 24, 20251:42 AM(View: 2467)
Sống qua hơn một thế kỷ, nhà giáo, nhà văn Doãn Quốc Sỹ là nhân chứng của một giai đoạn lịch sử nước Việt đầy thăng trầm.
Friday, October 24, 202512:58 AM(View: 2651)
Nhà văn, nhà giáo miền nam Doãn Quốc Sỹ và nhạc sĩ, đại tá miền bắc Doãn Nho, là hai người ở hai phương trời cách biệt:
Thursday, October 23, 20252:16 AM(View: 2482)
.Bố đặt tên con là Doãn Quốc Sỹ Tâm, tức là tâm của ông nội... Trong bài viết này, bố kể cho con nghe chuyện về một ông nội khác, ông Doãn Quốc Sỹ của gia đình.
Monday, October 20, 202510:50 AM(View: 1122)
*Nhà văn Uyên Thao, tên thật là Vũ Quốc Châu, sinh năm 1933 tại Hà Nội. Lần đầu viết văn vào năm 1952. Vào Sài Gòn năm 1953,
Monday, October 20, 20259:38 AM(View: 3222)
Gen Z sinh đúng thời ni Ăn cơm cũng phải selfie… chụp hình. Gen Z vừa lạ vừa quen, Ăn chơi cũng giỏi, học hành cũng nhanh. Cười vang trước mọi khó khăn, Tương lai rộng mở, trời xanh gọi mời.
Sunday, October 19, 20252:52 AM(View: 3737)
Người đã đến đây trong một ngày gió lớn Đem theo yêu thương gieo xuống vũng u hoài. Chia đều cho nhau câu chuyện tình đẹp mãi Đất đá khô cằn chợt nở nụ hoa thơm.
Sunday, October 19, 20252:09 AM(View: 2720)
Đúng như em từng nói tình yêu của chúng ta đã trổ bông trên đất Úc. Anh muốn gọi mùa xuân đáng ghi nhớ này là mùa xuân hạnh phúc.
Monday, October 13, 202511:02 PM(View: 3229)
như thể khẳng định rằng, tình thân ái và truyền thống tốt đẹp của mái trường TH NQ vẫn luôn đong đầy ...
Sunday, October 12, 20254:35 AM(View: 2648)
Bởi đôi khi, chỉ một vũng nước nhỏ… cũng đủ để giữ lại cả một mùa hè, cả một tuổi thơ, và cả một phần lặng lẽ trong trái tim của người lớn. Tất cả vẫn âm thầm sống sót qua những mùa mưa nắng,
Sunday, October 12, 20254:08 AM(View: 3334)
Ba tháng chia lìa nhớ xót xa Sương khuya che khuất dải Ngân hà Đường xưa ngóng đợi đêm trăng tỏ Hương bưởi nồng nàn quyện ngát da
Saturday, October 11, 202512:52 AM(View: 1263)
Bài viết này tôi viết lại những gì tôi đã sống, đã trải nghiệm. Nó là một phần đời tôi cùng với nhiều người miền Nam khác cùng thế hệ – trong đó có nhạc sĩ họ Trịnh và...