Danh mục
Số lượt truy cập
5,132,842

Nguyễn Anh Tuấn - NHẬT BẢN KHUNG TRỜI THƯƠNG NHỚ - Phần 1

16 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 112511)
Nguyễn Anh Tuấn - NHẬT BẢN KHUNG TRỜI THƯƠNG NHỚ - Phần 1


blank

Ngày Hội Ngộ 2012 - Japan


NHẬT BẢN KHUNG TRỜI THƯƠNG NHỚ

Nguyễn Anh Tuấn - Phần 1


“Some people come into our lives and quickly go.
Some stay for awhile and leave footprints on our hearts.
And we are never, ever the same.”

 


Sau gần 2 tuần bên nhau ở Kobe, ở Kurashiki, ở Hiroshima, ở Iwakuni, Kyoto, Takayama, Kusatsu onsen, rồi cũng đến ngày xa nhau. Tôi rời Tokyo trong một ngày nắng đẹp và lạnh của ngày cuối thu, đầu đông với lá vàng nở rực ở Shinagawa. Chuyến xe bus "Airport Limousine" đưa nhiều anh chị dự ngày hội ngộ đến phi trường Narita. Trên chuyến bay UA 838 về San Francisco có anh Quang, chị Nhẫn, Khải Tú, Cảnh Hân, Sanh Dung và tôi. Trên chuyến bay gần 10 ngàn dặm, tôi hầu như không ngũ được. Tôi hình dung lại, nhớ lại những người bạn cũ, có những người đã không gặp lại từ khi tôi đi trường như Ngô Hải Kiệt. Tôi không gặp Kiệt từ năm 1970. Kiệt cũng là exryu 70, sau khi nhường lại geshuku ở Sendagaya cho Kiệt, cho Lâm Văn Hải, cho Huê, cho Khúc Minh, khi tôi, Nguyễn Văn Tú, Thái Văn Quang về Kansai. Năm đó Kiệt học Nhật Ngữ. 42 năm sau gặp lại trong đêm Sayonara 2012, tôi lúng túng, phải mất vài phút để adjust lại hình ảnh qua 42 năm, Ngô Hải Kiệt của 1970 và Ngô Hải Kiệt của 2012. 42 năm qua, nhìn lại nhau ngày hôm nay, ai cũng có những vết nhăn trên vành tráng. Một tuổi thanh xuân ngày nào đã đi qua, nghe như một tiếng thở dài nuốt tiếc. Kiệt ít gặp người Việt, nên tiếng Việt nghe lơ lớ. Masako, cô gái nhỏ ngày nào mà nhà ở kế bên geshuku của chúng tôi ở Sendagaya, nay là bà xã của Kiệt. Ngoài ra, tôi cũng gặp Triết, người đã cho nhiều exryu "gác thùng" khi đánh pachinko. Cũng có dịp biết thêm người mới như Nhân, chị Hảo (người cùng năm với Hạnh, em tôi). Khi chia tay, Kiệt ôm lấy tôi mà khóc và nói "Kore ga saigo kamoshirenai. Aeru koto wa nai kamo shirenai". Tôi nói với Kiệt bằng tiếng Việt "Đừng nói như vậy". Tôi không dám nói tiếp và không dám hỏi khi thấy những giọt nước mắt chảy dài trên hai gò má của Kiệt. Tôi cầu mong mọi an lành đến với Kiệt và tất cả exryu chúng ta.

blank

Trong những này rong chơi trên quê hương thứ hai nầy, tôi có dịp share chung phòng với Tòng, Lữ Hùng (tour NCA) (và sau đó có thêm Đoàn Hùng ở tour của BTC), chúng tôi có dịp tâm sự và tôi có cơ hội hiểu thêm về hai ông bạn nầy. Tòng và Hùng rất lễ phép và dể thương. Chúng tôi đã trở thành bạn thân và "lập" ra một đạo mới. Người Nhật có phong tục là khi đi chơi chung với nhau, thì thường đàn ông ở chung với nhau, đàn bà ở chung với nhau vì nó tạo ra những thông cảm, tạo nên cơ hội để hiểu nhau và họ trở thành những người bạn thân trong hãng cũng như ngoài xã hội. Họ "bond" với nhau như người trong gia đình. Do đó chúng ta cũng không lấy làm lạ tại sao người Nhật có giúp đỡ với nhau thật tận tình. Trong exryu chúng ta có những anh chị có được điều nầy như anh Giang, chị Dung, anh Bích, chị Nga, sẳn sàng ở phòng share với các anh chị khác.

Dĩ nhiên, một mặt khác là tôi phải chấp nhận để nghe ban "đại hòa tấu" trình diễn khi trời về khuya. Vì không có nhạc trưởng, nên mạnh ai nấy đờn. Có khi đang đờn, tiếng "đờn" chợt im, làm tôi sợ không biết anh còn thở hay không, phải thức dậy, để tay sát lỗ mũi để check hơi thở của anh. Ở đời đâu có bao giờ chúng ta được tất cả, được cái nầy thì phải mất cái kia. Nhưng được tình bạn thì cao quý hơn và đâu phải ai cũng có được. Ngoài những việc "đờn xướng" như vậy, Tòng và Hùng lúc nào cũng vui và nở những nụ cười suốt ngày. Có lần Tòng nói với tôi khi về Tokyo (lúc đó mọi người booked phòng riêng), "anh Tuấn ơi, ngũ chung nhau cả tuần nay, nhớ tiếng "đờn", như thiếu một cái gì, bây giờ giờ lại ngũ không được vì thiếu nó. Nói về Tòng, tôi có dịp làm việc chung với Tòng gần một năm nay khi tôi bắt đầu làm co- ordinator tour Kobe, Okayama, Hiroshima, Yamaguchi cho các anh chị Bắc Cali từ tháng 11, 2011. Sau khi booked vé máy bay xong (mạnh ai nấy booked on line), Tòng và tôi bắt đầu làm việc trên chuyến đi mà tôi đã hoạch định : đi ở đâu, ngũ ở chỗ nào. Khi thì email, khi thì nói chuyện qua skype. Với giá $500.00, mà chúng tôi đòi hỏi khá nhiều, nào là khách sạn phải 3 sao trở lên, nào là phải là phòng 2 pax, hành lý mang theo phải theo tiêu chuẩn của Mỹ, đồ ăn phải có cả Nhật, và non-Japanese foods. Tòng làm việc không ngừng nghĩ với JTB (Japan Travel Bureau) vừa đòi hỏi, vừa năn nĩ cho NCA tour. Tòng không muốn các anh chị trả thêm tiền. Đôi khi không thấy Tòng trả lời email tôi gởi 2-3 ngày trước, tôi lại email "xài xễ", sao không hồi âm. Tôi không chịu nghĩ là Tòng có business để làm, để kiếm sống, như mọi người khác vậy. Thế mà Tòng vẫn vui vẽ, chịu khó, nhẫn nại, làm việc và trả lời cho tôi. Nhìn lại đoạn đường đi qua, tôi cảm thấy mình bất công với Tòng quá. Một niềm ăn năn chạy dài trong tôi. Tòng là người Bình Định, xứ của dừa, như Bến tre ở miền Nam. Bình Định là quê hương của vua Quang Trung Nguyễn Huệ, của Trần Quang Diệu (một trong Tây Sơn thất hổ của nhà Tây Sơn), của Bùi Thị Xuân (vợ ông Trần Quang Diệu), của Tăng Bạt Hổ, của Hàn Mặc Tử. Quê hương của Tòng còn có thành Đồ Bàn, có bãi biển Quy Nhơn với cát trắng chạy dài mà tôi được thấy trong hình postcard khi tôi học lớp đệ thất (hơn 50 năm trước). Có lẽ với tính chất của người Bình Định, Tòng rất chịu khó, nhẫn nại, hòa nhã (tôi chưa bao giờ thấy Tòng giận hay lớn tiếng). Sau một năm làm việc với Tòng, tôi đã và đang học cái chịu khó, cái nhẫn nại và cái hòa nhã của Tòng. Cám ơn Tòng đã cho tôi có cơ hội được làm việc với Tòng, có cơ hội học hỏi thêm cái tính tình dể thương đó. Không có Tòng giúp, tôi đoan chắc là chúng ta sẽ không có những tiện nghi và chuyến đi vui như thế.

Trước khi đến Kobe để gặp các anh chị đi tour của NCA, tôi đến Kyoto, cố đô của Nhật Bản hơn 1000 năm (794- 1868). Tôi đã đến Kyoto nhiều lần trong những ngày còn đi học ở Himeji. Tôi đã đến Arashiyama, ngồi bên bờ sông "Ooi" nhìn hoa anh đào nở rộ bên cầu "Togetsu Kyo, Moon Crossing Bridge", đã từng say mê đi dọc theo "Chikurin no Michi" (Bamboo Forest), để nhìn hàng tre cao vút, để thấy lá tre đong đưa trong gió, trong bầu trời xanh thẳm khi mùa thu đến. Tôi cũng đã từng đi qua Kyomizu-zaka vào Kyomizudera, hay thả bộ từ Yasaka -jinja đi qua Ninen-zaka, Sannen-zaka vào chùa Kyomizudera. Hình như có một kỷ niệm nào đó, nho nhỏ đủ để cho người ta nhớ hoài như một kỷ niệm của thời mới lớn. Lần nầy tôi ghé Kyoto để đi cho biết "Tetsugaku no Michi" mà ông bạn Lê Viết Chung nói về con đường thơ mộng nầy khi mùa thu và mùa xuân đến. Người ta đi ngắm "momiji" dọc theo hai bên bờ con suối đông như ngày lễ hội. Người ta cũng vào mấy nhà ăn nhỏ dưới chiếc dù đỏ, uống một tách trà nóng và ăn dango, daifuku hay anpan và ngắm momiji. Cái thú nhìn mùa thu của người Nhật thật tao nhả. Tôi đi đến "Nyaku Oji Hashi" (cạnh Kumano Nyaku Oji Hashi) là hết đoạn đường "Tetsugaku no Michi". Tôi khởi hành từ "Ginkaku -ji" đến "Nyaku Oji Hashi" mất khoảng 1 tiếng vừa nhìn momiji, vừa chụp hình. Tôi rời "Tetsugaku no Michi", đi bộ khoảng 10 phút đến "Eikan-do". Nơi đây cả một rừng momiji. Tôi say sưa ngắm nhìn lá vàng mùa thu. Mùa thu Kyoto thật đẹp. Một cành momiji bên cạnh mái một góc chùa. Hình ảnh thật mộc mạt, nhưng Kyoto đã vẽ riêng cho cố đô một sắc thái của mùa thu mà không nơi nào có.

blank


blank


blank


blank


Rời Kyoto, tôi đáp tàu Shin kaisoku đi Kobe. Nhớ ngày xưa, đáp tàu shin kaisoku đi Kyoto đó. Bây giờ ngồi lại con tàu năm xưa, sao trong lòng đầy xúc động. Tàu chạy đến Sumiyoshi, tôi đổi qua Rokko Liner đi về Sheraton Kobe Bay & Towers hotel. Đi bộ một đoạn ngắn trong tòa building còn mới, tôi lên escalator đi lên front desk, thì có một cô chạy đến, nắm lấy va li tôi đẩy vào chổ check in. Sau khi ký tên xong, anh chàng ở front desk, tên Akimoto, trao chìa khóa cho cô và cô đẩy va li tôi lên phòng. Phòng 1317. Mở cửa đẩy vào.. wow, phòng lớn và rộng quá. Cô cho biết là tôi lucky được upgrade phòng lên suite. Phòng có 2 giường lớn, một salon tiếp khách, 1 bàn làm việc. Còn phòng tắm thì có 1 bathtub, 1 shower room separate from the bathtub. Tôi chưa bao giờ ở hotel có phòng to như thế, nên hơi bị.. choáng váng. Nhà quê thật. Phòng nhìn ra, bên trái là vịnh Kobe, bên phải là Rokko-zan. Tôi cám ơn và cho cô tiền tip, nhưng cô không nhận. Cô hỏi tôi có cần gì nữa không cho cô biết. Tôi trả không và cám ơn cô. Trước khi đi ra, cô lễ phép cúi đầu, đi ra và quay mặt về phía tôi, cúi đầu một lần nữa và đóng cửa lại. Người Nhật thật lễ phép và hiếu khách. Tôi sẽ nói về chuyện nầy ở đoạn sau khi chúng tôi đến Hiroshima. Tối đêm đó, chúng tôi đi bộ đến một quán nhỏ cạnh bờ biển để ăn thịt bò Kobe do Viên san phụ trách. Được biết Viên, Tín và Holly đã đi chợ ngày hôm đó cho chúng ta. Đây là lần đầu tiên, tôi mới thấy thịt bò Kobe còn sống, có những làn mở trắng trong thịt bò. Lần đầu tôi được ăn thịt bò Kobe, không phải ở Nhật mà là ở Mỹ, Alexander Beef Steak House in Cupertino, Cali, khi tôi làm việc cho Applied Materials và được VP dẫn đi ăn chung với customers người Nhật. Lúc đó tôi không thấy thịt sống,nên không thấy những làn mở. Khi họ đem ra là "sực" ngay, không có dịp "xem xét" hình dạng thịt bò Kobe ra sao. So sánh với thịt bò Kobe mà lần đầu tiên tôi được ăn với lần nầy ở Kobe, sao thịt bò kỳ nầy ngon quá, có phải vì tôi đang ở Kobe, có phải vì tôi được ăn "hon mono", the real one? Tôi không biết, hay tại vì tôi đang chung vui với bạn bè. Cám ơn Viên, cám ơn Tín, cám ơn Holly.

blank

Sáng ngày 27 tháng 11, khi tôi bước vào phòng ăn sáng ở Sheraton, tôi hỏi anh supervisor làm việc ở Sheraton giúp cho ăn Japanese breakfast cho đúng cách. Vì thường, thì tôi lấy một chén cơm, 1 chén miso, 1 cái trứng, 1,2 miếng cá, vài miếng tsukemono, bỏ vào dĩa. Ở đây, anh chỉ cho tôi chọn 3, 4 cái chum nhỏ, 1 cái dĩa lớn, xong, chọn món ăn cho vào mấy cái chum nhỏ (bây giờ thì tôi quên.. mất rồi. Tiếc quá, sáng hôm đó không có đem camera theo. Anh lấy cho tôi 1 chén cơm, 1 chén miso, 1 cái trứng, 1 hợp natto (bỏ vào đó 1 chút mustard, 1 chút dầu + soyu). Natto là món tôi hơi.. ngần ngại ăn lúc còn đi học ở Nhật, nhưng hôm đó, tôi làm tàng, ăn luôn. Mà lạ nhĩ, thấy nó ngon quá, hay là natto ngày nay làm khác natto ngày xưa. Tôi cũng tự hỏi tôi và dĩ nhiên, tôi không có câu trả lời. Khi tôi về bàn ăn, anh đến hỏi tôi ăn được không? Tôi nói ngon lắm. Anh cho tôi business card của anh. Lúc đó tôi mới biết anh là người Malaysia. Mặc dù tôi hơi nghi anh không phải là người Nhật vì anh hơi đen. Tên anh là Muhammad Dzaki Bin Hassim, Chef Garden Cafe. Anh nói tiếng Nhật lưu loát như người Nhật. Anh hỏi tôi, hôm nay tôi đi chơi ở đâu. Tôi nói đi Okayama. Anh bảo tôi ăn thêm cho phần trưa đi. Tôi bèn làm thêm một tô cereal, và crossant. Tới giờ lên phòng để check out. Tôi trả tiền và cám ơn Hassim. Anh chạy theo đưa cho tôi 1 nylon bag trong đó có vài crossant, vài trái cam, ổ bánh mì baguette (small), và butter. Anh bảo đem theo trên đường đi chơi. Khi tôi check out, anh chàng Akimoto ở front desk bảo tôi gởi 2 luggage ở Sheraton họ giữ cho. Tôi mừng quá, gởi liền. Dân Kobe tử tế như vậy thì làm sao tôi không mến Kobe được. Oki ni Kobe.

blank

Xe bus khởi hành hơi trể vì hành lý hơi... nhiều, và chỗ ngồi hơi bị.. thiếu, vì số người đông hơn trong list. Nhưng đâu cũng vào đó. Anh tài xế tên Yamamoto, còn cô "gai đồ" tên Odaguchi. Trên đường đi, cô giới thiệu về Kobe, về Rokko. Tòng và tôi thay phiên nhau dịch lại.

Chặng đầu tiên là chúng tôi ghé Akashi để tập làm "Takoyaki". Ai nấy háo hức, đánh trứng, bỏ tako vào, rồi đỗ lên khuôn. Cái khó là làm sao vít lên để cho mặt sau vào khuôn mà khi bị nát. Hình như Sơn Oanh làm giỏi nhất. Rất tiếc là các anh chị mới ăn sáng xong, nên rất nhiều anh chị bỏ lại, không ăn hết takoyaki mà mình làm. Riêng tôi, nếu mình không ăn, thấy tội nghiệp họ quá, nên sực ráo.

blank

Trên đường đi Okayama, xe ngừng ở Tatsuno. Tôi nhớ đến thầy Sekiguchi của tôi. Ông quê ở đây. Năm đầu tiên ở đại học, khi xuân về tết đến, ông mời tôi đến nhà ông ăn tết. Ông kêu bà vợ ông và đứa con gái ra chào. Năm 2004, khi tôi về thăm lại Himeji, ông có nhắn thầy shido sensei của tôi là Komatsu sensei, liên lạc với ông. Đêm đó tôi nhậu với mấy đứa bạn, về khuya quá, nên không gọi điện thoại cho ông. Hôm sau, phải về lại Osaka sớm để cùng các anh chị Bắc Cali đi Tokyo, nên không có dịp liên lạc với Sekiguchi sensei. Ít lâu sau, nghe tin thầy qua đời. Tôi ân hận mãi cho đến ngày hôm nay. Tatsuno cũng là quê hương của ông Miki Rofu, người sáng tác bản nhạc "Akatombo" mà ai trong chúng ta cũng biết.

blank

Korakoen, Okayama, 1 trong ba Japanese Garden nổi tiếng nhất của Nhật Bản, còn hai cái kia là Kenrokuen ở Kanazawa, Ishikawa-ken và Kairakuen ở Mito, Ibaraki-ken. Okayama castle nằm kế bên Korakuen va` có hai đám cưới khi exryu thăm viếng. Nên có vài exryu đã chụp được cô dâu và chú rễ.

blank


blank


Rời Okayama city, chúng tôi lên đường đi Kurashiki, nơi có những building với tường trắng, ngói đen, nơi là nhà kho dưới thời Edo. Những con đường ở Kurashiki được còn giữ lại với những ngọn đèn thắp ban đêm như thời Minh Trị Thiên Hoàng. Đêm hôm đó, các exryu rũ nhau đi ăn "Hishio Ramen". Tiệm thì nhỏ, có thể chứa khoảng 10 người, mà exryu đến khoảng 20, nên một nhóm đứng phía sau "dòm miệng" mấy người ngồi ghế ăn phía trước, còn một số khác phải đi kiếm tiệm khác hay lang thang đi chụp ảnh, xong rồi trở lại như tôi. Tiệm nầy đặc biệt là ramen cá, đặc biệt của "Shoudojima" (小豆島) nằm ở Seto Naikai. Trực-san là người đớp 3 tô. Tôi cũng làm thử 1 tô, ăn cho biết. Nhìn qua, nhìn lại, định mời Cảnh Hân 5 tô, nhưng không biết chạy trốn đâu mất.

blank


blank


blank


blank


blank


blank


Sáng hôm sau, thức dậy ra "Family Mart" đã thấy exryu nghẹt trong đó để mua... "Curry Ramen" (cup) ăn sáng. Mà "Curry Ramen" ngon thiệt. Ở "Family Mart" hay 1 cái là mình mua ramen cup xong, ở chỗ cashier có bình nước sôi, chế nước sôi xong rồi, họ tape lại để khỏi đỗ ra ngoài. Đem về phòng ăn sáng thoải mái. Tòng, Lữ Hùng và tôi, 3 đứa làm 4 cup (không biết ai ăn 2 cup?).

Xe bus lên đường vào đường cao tốc Chugoku Kosokudoro đi thăm cầu "Kintaikyo" ở Iwakuni, Yamaguchi-ken. Điều mà tôi ngạc nhiên là dưới chân cầu có một cây liễu với một tấm bảng tên là "Ganryu Yukari No Yanagi", ghi lại, là theo tiểu thuyết của Yoshikawa Eiji, Sasaki Kojiro được sanh ra ở Iwakuni, người nổi tiếng với kiếm pháp "Tsubame Gaeshi" or"Turning Swallow Cut" (ông có thể giết một con chim én bay qua bằng chiếc kiếm dài của ông, long katana, a blade-length of over 90 cm (2 feet, 11.5 inches), người đã thư hùng với Miyamoto Musashi ở Ganryu-jima (giữa Shimonoseki và Kokura (Kyushu). Nơi đây, tại cây liễu nầy, ông rèn luyện kiếm pháp "Tsubame Gaeshi”.

blank


blank


blank


blank


Rời Iwakuni, chúng tôi lên đường đi Miyajima, Hiroshima. Miyajima hay Itsukushima vì có Itsukushima jinja. Miyajima là một trong ba nơi cảnh đẹp nhất nước Nhật gọi là Nihon-sankei. Theo lịch sử, Miyajima là nơi thánh địa của Shinto. Thuở xưa phái nữ không được vào Miyajima, và những người sắp chết phải dời đi nơi khác. Theo cô guide, các mộ phần cũng không được phép xây cất ở Miyajima, mà phải làm ở 1 thành phố kế bên (quên mất tên rồi?). Itsukushima-jinja có lẽ được khởi công xây cất từ thế kỷ thứ 6, nhưng bị phá hủy nhiều lần bởi chiến tranh. Itsukushima-jinja hiện nay, là được xây cất lại giữa thế kỷ thứ 16 theo design (thế kỷ thứ 12) đã được Taira No Kiyomori, 1 lãnh chúa/samurai cuối thời đại Heian, chấp nhận và giúp đỡ tài chánh. Cũng theo cô guide, NHK sắp sữa cho ra taiga drama tên là "Taira No Kiyomori" nói về ông nầy. Ở đây người ta cũng thấy nhiều con nai đi "thảnh thơi" vì theo shinto, nai là sứ giả của Gods.

blank


blank


blank


blank


blank


blank


blank


blank


Đêm nay, chúng tôi ngũ ở Hiroshima Hokke Hotel. Hotel năm ngay trung tâm thành phố, gần 1 công viên trang hoàng Christmas thật đẹp.Trời vào đêm, đẹp quá. Khoảng gần 30 người rũ nhau đi ăn, nhưng khi đi qua công viên, ai cũng bận chụp hình Christmas ở đây, lạc hết. Group tôi thì có được 9 người. Đi bộ xuống downtown, lấy Sogo depato làm tiêu chuẩn. Vô mấy tiệm soba, thì thấy lạ quá, mỗi người ngồi quay mặt vô một cái cửa sổ nhỏ, giống như chuồng chim, nhà hàng bưng tô ramen ra, mình ăn và nhìn qua cửa sổ. Không có bàn ngồi chung. Nếu 9 exryu vô, là 9 người sẽ phải quay mặt vào 9 cửa sổ. Chúng tôi tìm một tiệm khác. Lần nầy Khải-san trổ tài, hỏi được 1 cô, ở đây tiệm ramen nào ngon nhất. Cô cũng không rành, dẩn một đám đi hỏi người khác, rồi đi bộ, băng qua đường,hỏi như vậy khoảng 3 lần, mới tìm ra tiệm ramen nổi tiếng đó. Chúng tôi mời cô ở lại ăn ramen với chúng tôi, nhưng cô nói là cô phải đi làm. Cô từ giả và chạy đi, sợ trể giờ làm. Cô không nói được tiếng anh, nhưng sao mà tử tế và hiếu khách vô cùng. Làm chúng tôi rất cảm động. Tôi cũng nghe một vài thân hữu cũng có những câu chuyện tương tự. Người Nhật đã hoàn toàn chiếm lấy lòng chúng tôi.

blank


blank


blank


blank


blank


blank

Sáng ngày 29 tháng 11, chúng tôi đi thăm "Heiwa Koen" (Peace Memorial Park). Ở đây, chúng tôi có gặp một nhóm HS students đi field trip. Họ đến từ Iwate, một tỉnh trong vùng Tohoku, nơi đã bị động đất và tsunami tàn phá 2 năm trước. Họ làm lễ cầu nguyện tập thể. Được hỏi lý do tại sao họ chọn Hiroshima là nơi thăm viếng, 1 vị giáo sư trả lời là "để không bao giờ quên những người đã chết, và cũng không quên cầu nguyện cho hòa bình thế giới". Khi quả bom nguyên tử thả xuống Hiroshima ngày 6 tháng 8, 1945, lúc 8:15 AM, đã có 124,000 người chết.

blank


blank


blank


blank


blank


blank

Sau đó chúng tôi đi đến một restaurant để học làm "Okonomiyaki", món đặc sản của Hiroshima. Ông master dạy chúng tôi rất dể thương. Người xuất sắc nhất là Tòng-san. Chúng tôi tự làm, và dùng cơm trưa món mình làm. Người ăn ít nhất là chị Hòa, bà xã Trực, vì tôi thấy chị "len lén" thả thức ăn cho ông Dương-sama, mà hồi nảy khi làm thức ăn, chị "dành" đồ ăn với tôi.

blank

Sau khi thăm viếng "Heiwa Koen", chúng tôi giả từ Hiroshima đi thăm "Shizutani Gakko". Đây là 1 trường học, nói nôm na theo tiếng Việt, là trường bình dân giáo dục, được xây cất vào khoảng năm 1666 bởi lãnh chúa Ikeda Mistumasa của xứ Bizen (nay là 1 phần của Okayama) cho các thành phần như nông dân, thương nhân, giai cấp thấp trong xã hội bấy giờ. "Shizutani" có nghĩa là một thung lũng im lặng/ bình an. Người Nhật tự hào đây là trường học bình dân giáo dục xưa nhất của thế giới.

Trời đã về chiều, chúng tôi vội vã lên xe bus đi về "Yu no Onsen". Đêm nay chúng tôi sẽ được đi onsen. Vừa check in xong, Tòng, Lữ Hùng và tôi, vội thay đồ ra, mặc yukata, và đi xuống phòng tắm. Sau khi tắm shower xong cho sạch, chúng tôi đi vào onsen, ngâm người vào. Một cảm giác dể chịu, và một kỷ niệm nào trong tiềm thức như vọng về, những ngày cầm thao, xà bông, khăn, đi tắm sento, trong cái lạnh của mùa đông. Cái cảm giác ấm áp sau khi ngâm mình vào nước nóng của ngày xưa,sao làm tôi nhớ hoài như một vết chàm ăn sâu vào da thịt. Đêm hôm nay, tôi được đi về với kỷ niệm đó. Nó đơn sơ như thế, một chiếc ghế ngồi tắm, một cái thao, một cái khăn nhỏ, mà là một kho tàng kỷ niệm của tôi. Sau khi tắm onsen xong, chúng tôi dùng cơm tối tập thể. Ai cũng xúng xính trong cái áo yukata, tôi thấy vài chị đỗ sake cho các anh như các nàng geisha, như chị Dung cho anh Sanh, chị Nga cho anh Bích. Shiawase da na !!

Ăn xong, tôi đi xuống lobby cho window shopping. Đột nhiên, tôi thấy có một bức tranh vẽ Miyamoto Mushashi và Otsu. Tôi tưởng mình lầm, nhưng rõ thật đây là bức tranh nói về nàng Otsu đợi Mushashi 3 năm trên cầu "Hanada Hashi". Câu chuyện mà tôi kể cho các anh nghe trên xe bus ngày hôm qua. Sao trùng hợp quá. Sao hay quá. Tôi hỏi cô guide, thì cô nói Miyamoto Mushashi được sanh ra ở chốn nầy. Nhìn Otsu trong tranh thật đẹp, và thật lãng mạn. Tôi đọc hàng chữ viết như sau :" Khánh Trường 9-nen (1604)" "Himeji, Hanada Hashi no wakare". Thì ra, bức tranh nầy vẽ lại cuộc chia ly giữa Otsu và Mushashi. Sau khi Mushashi bị sư Takuan bắt nhốt ở Himeji castle, vị sư đã dạy Mushashi về Phật Học và đạo làm người. Mấy năm sau, vị sư cho Mushashi xuống núi. Trước khi rời thành Himeji, Mushashi có hỏi vị sư cho gặp Otsu, nhưng vị sư nói nếu có duyên thì sẽ có ngày gặp lại Otsu. Khi Otsu nghe Mushashi được thả, nàng đi tìm Mushashi. Hai người gặp nhau trên cầu Hanada, tưởng như châu về hợp phố, Otsu xin được đi theo Mushashi dù cho đến chân trời góc biển. Otsu đã mòn mõi đợi chờ ba năm qua. Nhưng Mushashi cảm thấy mình chưa hoàn tất công danh, sự nghiệp, giả từ Otsu trên cầu Hanada. Tôi rất thích đọc sử Nhật Bản vì có lẽ nhờ NHK cho lên những "taiga drama", từ Takeda Shingen (một phần tôi học ở Yamanashi Daigaku. Ngày xưa Yamanashi gọi là "Kai No Kuni". Quê hương và là xứ sở của Takeda Shingen), đến Saigo Takamori (The Last Samurai, thời Minh Trị Duy Tân), và bây giờ là "Miyamoto Mushashi" (ông "bị nhốt" ở Himeji-castle 3 năm, còn tôi thì "bị nhốt" ở Himeji Kodai 4 năm). Miyamoto Mushashi là một kiếm sĩ trong lịch sử nước Nhật. Ông nổi tiếng với lối dùng 2 kiếm cùng một lúc. Cùng thời với ông có một người khác cũng rất nổi tiếng tên là Sasaki Kojiro (nói ở trên, xem phần đi Iwakuni) với kiểm pháp gọi là "Tsubame Gaeshi" (Turning Swallow Cut). Ông đã cùng Sasaki Kojiro đấu một trận để đời trong lịch sử nước Nhật vào thời Chiến Quốc ở Ganryujima (hòn đảo nhỏ ở giữa Shimonoseki (Yamaguchi-ken) và Kokura (Kyushu). Ông không những là kiếm sĩ, mà còn là một triết gia, họa sĩ. Ông có viết một quyển sách rất nổi tiếng mà còn tồn tại đến ngày hôm nay, the Book of Five Rings (五輪の書 Go Rin No Sho), nói về chiến lược, chiến thuật va` triết lý.

blank

Tôi cảm thấy mình may mắn được đi thăm và biết quê hương của hai nhân vật lịch sử của nước Nhật trong kỳ đi tour NCA, được thấy bức tranh thật đẹp nói về mối tình thật lãng mạn của nàng Otsu trên cầu Hanada. Sao ngày xưa đi học ở Himeji, tôi không đọc sử Nhật Bản để đi tìm Hanada Hashi.

Xe bus trên đường về Kobe, ghé qua Himeji castle, nơi Miyamoto Mushashi bị giữ trong đó 3 năm. Himeji cũng là nơi mà phim "The Last Samurai" được quay ở đó. Rất tiếc Himeji -jo đang sữa chữa (renovation), nên không thấy được cảnh hùng vĩ của nó. Himeji-jo cũng còn được gọi là "Shirasagi-jo" (White Heron castle), vì nó được sơn màu trắng và như con chim đang xòe cánh ra bay.

blank


blank

Sau cùng chúng tôi ghé đến thăm một chùa cũng gần Himeji. Chùa có tên gọi là "Nenbutsushu". Chùa mới thành lập khoảng 10 năm nay. Chùa nằm trong một vùng bao quang bởi đồi núi. Chùa rất vĩ đại và rộng trên 180 hec. Muốn vào chùa, Tòng đã phải xin phép trước. Lý do khi được hỏi sau khi chúng tôi vào chùa, họ trả lời là họ không muốn người ta vào đây coi như là cảnh để chụp hình, thay vì lễ Phật. Họ cũng không muốn quấy động cảnh trang nghiêm và sạch sẽ của chùa. Mà chùa sạch thật, không một cọng rát. Khi chúng tôi đến, có một vị sư nói được tiếng anh, hướng dẩn và giải thích cho chúng tôi. Tôi thích nhất là tiếng chuông, tiếng đại hồng chung, vang lên, và ngân vọng tiếng thanh cao trong cảnh núi đồi tịch mịch.Tâm hồn mình như quyện vào không gian và nghe lòng đầy thanh thảng.

blank


blank


blank


Về đến Kobe, trời đã sụp tối. Chúng tôi sữa soạn đến quán Mekong của Tòng. Tòng-san khoản đãi các anh chị exryu đêm nay. Nhớ tiếng hoạt náo của Tấn, của Lữ Hùng. Tấn vui tánh, hát tiếng Việt, tiếng Nhật rất hay và diểu thì.. cười bể bụng. Có một chị ngồi phía trên xe bus, nói với tôi "ảnh làm tôi cười té... đái". Cám ơn Tấn, cám ơn Lữ Hùng. Oki ni.

Chuyến đi tour NCA đã để lại trong lòng tôi đầy những kỷ niệm, và khi viết những dòng chữ nầy, tôi chợt thấy nhớ Kobe chi lạ.

Nguyễn Anh Tuấn (Exryu 69 - Yamnashi-dai)

Xem tiếp : Phần 2






18 Tháng Mười Một 2011(Xem: 94835)
Mỗi lần Thu đến buâng khuâng, Nhìn Thu quyến rũ vui dâng đỉnh trời. Nắng Thu sưởi ấm lòng người, Gió Thu reo rắc những lời yêu thương
18 Tháng Mười Một 2011(Xem: 21653)
* Tiêu đề: Anh cần em * Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu
15 Tháng Mười Một 2011(Xem: 118535)
“Một Thời Để Nhớ” là tác phẩm thứ ba của Thầy được phát hành tại CA sau quyển đầu tiên là “Lịch Sử Vẫn Còn Đó” và quyển “Hai Mươi Năm Miền Nam VN" (1955-1975).
12 Tháng Mười Một 2011(Xem: 111335)
Cô giáo đưa tay lên sửa lại gọng kiếng. Tay cô bỗng chạm vào giọt nước mắt lành lạnh trên má. Chưa có một bài luận văn nào làm cô chạnh lòng đến vậy.
11 Tháng Mười Một 2011(Xem: 83887)
Chiến chinh khói lửa đã tan Gió thu lá rụng trăng tàn tả tơi Duyên xưa đã lỡ một đời Kiếp nầy không trọn hẹn người kiếp sau...
11 Tháng Mười Một 2011(Xem: 83048)
"Tình xưa nghĩa cũ" sông tương, Chan hòa hạnh phúc, nhớ thương muôn đời. Niềm vui chan chứa ngập trời, "Ngô Quyền" nhớ mãi lúc thời ngây thơ.
10 Tháng Mười Một 2011(Xem: 21012)
* Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu
10 Tháng Mười Một 2011(Xem: 109930)
... người viết thì mãi tận phương nào, không biết giờ này ra sao, còn lá thư đã được viết từ mấy mươi năm rồi! ... .
09 Tháng Mười Một 2011(Xem: 105588)
buổi ra mắt tác phẩm “Ngộ Nhận” của Thầy Kiều Vĩnh Phúc vẫn được đa số học giả, độc giả cũng như người hâm mộ đến tham dự
05 Tháng Mười Một 2011(Xem: 83422)
Đèn đường vừa sáng phía Tây Đưa tay vuốt mặt, Thầy quay lại nhìn Trời không còn chút màu xanh Những vầng mây xám vây quanh mắt buồn
04 Tháng Mười Một 2011(Xem: 108672)
Hôm nay con ngồi đây viết những lời nầy thì cha con ta đã thực sự xa nhau hơn nửa tháng. 60 năm con sống với ba, cũng như 95 năm cuộc đời ba là chuỗi ngày bất tận.
03 Tháng Mười Một 2011(Xem: 84229)
Từ miền đất “Paris có gì lạ không em”, Ngô Càn Chiếu cựu học sinh khóa 13 Ngô Quyền đã sống định cư nhiều năm ở Pháp đã quyết định sang thăm Hoa kỳ,
02 Tháng Mười Một 2011(Xem: 92609)
Chỉ là rây rắc lá me bay. Chỉ là ngan ngát hương tình say. Chỉ là hoa mộng ngày xanh cũ. Chỉ là bóng mát quyện hình ai?
28 Tháng Mười 2011(Xem: 82121)
Đã hẹn hò từ nhiều năm trước Xuân thì trôi tóc úa bạc màu Vẫn nặng lòng với lời nguyện ước Sẽ tương phùng ngày ấy bên nhau.
24 Tháng Mười 2011(Xem: 75857)
Ngày vui “Hội ngộ” qua mau, Hẹn cùng gặp lại, cùng nhau đợi chờ. Đại dương cách trở đôi bờ, Ngồi ôm kỷ niêm những giờ bên nhau.
21 Tháng Mười 2011(Xem: 84717)
Nhớ khi xưa ra trường Thủ Đức Tôi mặc đồ lính trận tinh nguyên Em nữ sinh Ngô Quyền áo trắng Thường mộng mơ hay chép thư tình .
20 Tháng Mười 2011(Xem: 78961)
Chỉ toàn trắng màu tang nhìn không rõ May còn lệ đầy trôi qua mắt đỏ Khóc hoài một thời để nhớ để thương!
15 Tháng Mười 2011(Xem: 84653)
32 năm gắn bó Đậm đà duyên cau trầu Trong vòng tay Thiên Chúa Đời tuyệt vời biết bao!
14 Tháng Mười 2011(Xem: 114957)
Hoạt cảnh "Ngày xưa Hoàng thị" là một công trình của các chs NQ khóa 14 đóng góp
12 Tháng Mười 2011(Xem: 77560)
Hôm nay trời bỗng sang thu, Gió nhè nhẹ thổi sương mù giăng ngang.
10 Tháng Mười 2011(Xem: 27869)
THU SAY - Nhạc Ngô Càn Chiếu – Tác giả trình bày.
10 Tháng Mười 2011(Xem: 80663)
người về từ phương xa Thu rơi bên thềm nhà đường chiều vàng lá đổ vườn trăng soi muôn hoa
10 Tháng Mười 2011(Xem: 80674)
Mùa thu đầy thương mến Biết bao nhiêu nỗi niềm Làm sao tôi bầy tỏ Những tâm tình không tên.
09 Tháng Mười 2011(Xem: 116843)
Rồi tôi sẽ phải sống cho quen dần với những ngày, những tháng đầy nỗi ngậm ngùi, trống vắng như thế này cho đến bao giờ?
07 Tháng Mười 2011(Xem: 108863)
Ôi nhớ sao là nhớ. Nhớ những mùa Thu ở Biên Hòa, tuy không nai vàng ngơ ngác nhưng rất vui và khó quên.
07 Tháng Mười 2011(Xem: 118016)
Khi những chiếc lá xanh bắt đầu đổi màu và những cơn gió lạ buổi chiều xô đi cái nóng hâm hấp của mùa Hè là chúng ta cảm nhận mùa Thu đã về.
30 Tháng Chín 2011(Xem: 79875)
Kim, Kiều một thủa còn vương vấn Một khúc Đoạn Trường môi mắt cay Ngàn thu vĩnh biệt...lời thương tiếc ... Xin gửi về cô giọt lệ đầy...
23 Tháng Chín 2011(Xem: 90334)
Ở phương nầy em vẫn mong vẫn đợi Thư tình xưa nét mực tím phôi pha Dòng sông nhớ phương trời xa vời vợi Con đò anh giờ đậu bến ngưòi ta...
23 Tháng Chín 2011(Xem: 88220)
Em sẽ lớn khôn hơn Sau cơn u mê dài Rồi em sẽ nguôi ngoai... Rồi em sẽ nguôi ngoai...
21 Tháng Chín 2011(Xem: 34917)
Tình thân Ngô Quyền dưới góc cạnh nào và bất cứ lúc nào cũng êm đềm như dòng Đồng Nai hiền hòa một thùa nào ở Biên Hòa yêu dấu ngày xưa.
17 Tháng Chín 2011(Xem: 104734)
Màu tím man mác buồn của một loài hoa mộc mạc ngày nào không biết có còn vương vấn trong lòng ai một hoài niệm đã xa rồi hay không!?
09 Tháng Chín 2011(Xem: 82922)
Hôm nay trống điểm khai trường. Tung tăng áo mới ngát hương học trò. Vai mang cặp nặng buồn lo. Ông đưa cháu ngoại vượt đò nhân sinh.
08 Tháng Chín 2011(Xem: 81189)
Mùa thu sang em áo dài nón lá Đi trong mưa náo nức buổi tựu trường Thôi tạm biệt những ngày hè thư thả Để trở về cùng sách vở thân thương.
02 Tháng Chín 2011(Xem: 19578)
Mời thưởng thức ba bức tranh sơn dầu, tác phẩm mới nhất của HẠNH PHẠM
01 Tháng Chín 2011(Xem: 84120)
Dòng đời trôi miên man Dốc xưa trong miền nhớ Vì tình yêu muôn thuở Vượt không gian, thời gian.
31 Tháng Tám 2011(Xem: 91651)
Tôi viết mấy dòng này như là lời cảm ơn gửi đến Ban Chấp Hành hội Ái-Hữu cựu học sinh Ngô Quyền, ban Tổ-chức, và những khuôn mặt đầy nhiệt tình, thiện chí ...
31 Tháng Tám 2011(Xem: 15978)
Mỗi năm hãy tìm đến nhau. Thầy cô cũng sẽ lần lượt ra đi. Chúng ta cũng sẽ tiếp nối. Trang Web Ái hữu Ngô Quyền là cầu nối cho kẻ phương xa và người ở lại. Xin nỗi buồn qua đi và NIỀM VUI Ở LẠI.
27 Tháng Tám 2011(Xem: 84404)
vời vợi chiều nay trời xanh biếc gió lộng phi trường, nắng mới phai xa nhau chưa nói lời giã biệt đã nghe lòng lên tiếng chia tay
26 Tháng Tám 2011(Xem: 90175)
Bài hát “Về lại trường xưa thân ái” của Trần Kiêu Bạc đã làm tôi mất ngủ. Đêm tiễn đưa đứng lên cầm bài hát, hát với các em, tôi được đọc từng câu ca thấm thía làm sao.
24 Tháng Tám 2011(Xem: 99720)
khi viết lại những dòng này, dư âm ngày hội ngộ vẫn ẩn hiện đâu đây , hình ảnh của bản nhạc "một thời áo trắng" vẫn còn đây...
24 Tháng Tám 2011(Xem: 78771)
Trăng thu bây giờ thôi vằng vặc sáng Mà ủ ê giữa lớp lớp mây ngàn Các vì sao trên đỉnh trời thinh lặng Chắc nhớ nhiều mùa thu cũ bình an
24 Tháng Tám 2011(Xem: 86330)
Mùa Xuân cũ đã xa Dấu Xuân còn ở lại Ngắm một chồi lộc biếc Và... nổi buồn đi qua…
21 Tháng Tám 2011(Xem: 86530)
giọng cười của anh Nguyễn Hữu Hạnh, dáng nghệ sĩ điêu luyện cũa anh Võ Đình đang bắt giọng cho thầy cô và các bạn cùng hát bản nhạc "Về lại trường xưa thân ái“
20 Tháng Tám 2011(Xem: 71898)
Bơi trong ký ức tìm dư ảnh. Nắng ấm Ngô Quyền bao ước mơ. Rủ bóng thời gian vàng trang sách. Nét chữ rêu xanh phủ bụi mờ.
19 Tháng Tám 2011(Xem: 79670)
Bỗng gặp lại mình trước gương con Tóc vẫn ung dung nhuộm sắc buồn Nếp nhăn chạy trốn vào đuôi mắt Thấy mình như chấm nhỏ cô đơn
17 Tháng Tám 2011(Xem: 85596)
Vu Lan Hội, áo em cài hoa trắng Áng mây buồn khép lại một vầng trăng
15 Tháng Tám 2011(Xem: 15890)
Kỷ niệm vẫn chỉ là kỷ niệm, khi những nhánh sông đã rẽ ra trăm ngàn hướng đời khác biệt, để mỗi lúc nhớ đến nhau, lòng chỉ vẫn rưng rưng với những hình bóng cũ.
13 Tháng Tám 2011(Xem: 85222)
Ngày xưa 13 tuổi Bây giờ em mấy mươi? Tình yêu anh vẫn giữ... Hiểu gì không em ơi?
12 Tháng Tám 2011(Xem: 98533)
Mỗi thành viên của Đại gia đình Ngô Quyền là một cánh én mang lại mùa xuân hạnh ngộ khi đến với nhau...
12 Tháng Tám 2011(Xem: 74107)
Tôi không biết! ngàn lần tôi không biết Giữa trùng khơi đời cũng sẽ phôi pha Nhưng trong lòng, ôi! những bản hùng ca Vẫn bi tráng vang lên lời cao cả.
12 Tháng Tám 2011(Xem: 106163)
Những ngày sinh hoạt với HAIHCHSNQBH cho tôi cảm giác đầm ấm trong tình đồng nghiệp và tình thầy trò. Cám ơn Hội đã cho tôi cơ hội hưởng được thời gian tuyệt vời đó.
06 Tháng Tám 2011(Xem: 101339)
Ý Thơ: Hà Thu Thủy Nhạc: Phạm Chinh Đông Hòa Âm: Đỗ Hải Ca Sĩ: Thanh Duyên
06 Tháng Tám 2011(Xem: 93442)
Từ quê nhà, cách nửa vòng trái đất xa xăm, tôi xin kính lời chúc đại hội thành công viên mãn... Rồi kỷ niệm 60 năm, ai còn ai mất? Xin hãy trọn cuộc vui. Thời gian ơi! xin chậm lại.
06 Tháng Tám 2011(Xem: 69702)
Em chở về đây hồn sân trường cũ Tiếng guốc xưa cũng vội vã đôi lần Gõ những nhịp tim hồng ngày mới lớn Nên bây giờ nhìn lại mắt rưng rưng.
06 Tháng Tám 2011(Xem: 107519)
Ngô Quyền nay không chỉ còn là một danh từ riêng rất trân trọng, mà đã trở thành một danh từ chung, một danh dự chung và là niềm thương nhớ đời đời của tất cả chúng ta.
02 Tháng Tám 2011(Xem: 81277)
Xin chào em, những đường cong con gái Góp bâng khuâng từ gặp đến sau cùng Phút chia ly cầm tay chưa kịp hỏi Trong dòng đời, mai mốt gặp nhau không?
30 Tháng Bảy 2011(Xem: 103820)
các Chs NQ khóa đàn em đã tạo luồng sinh khí mới và góp phần không nhỏ trong sự thành công, trọn vẹn của ngày Đại Gia Đình Ngô Quyền Hội Ngộ Toàn Thế Giới kỳ II này.
29 Tháng Bảy 2011(Xem: 102133)
ngày 31 tháng 12 tôi sẽ về BH cùng các bạn lớp đệ Tứ của tôi tham dự Họp Mặt Cựu Học sinh Ngô Quyền tổ chức tại trường.
29 Tháng Bảy 2011(Xem: 18941)
Gặp lại thầy cô, để cảm thấy mình muốn quỳ xuống để nói lên "Thưa thầy, thưa cô, em muốn nói những lời cám ơn thầy, cám ơn cô, đã dạy dỗ chúng em để chúng em được như ngày hôm nay"
27 Tháng Bảy 2011(Xem: 74488)
Giờ thì xa quá xa Hơn nữa vòng trái đất Những hình ảnh quê nhà Mong là không xóa mất.
23 Tháng Bảy 2011(Xem: 19395)
Lần họp mặt trùng phùng lần thứ hai và kỷ niệm 55 năm thành lập trường trung học Ngô Quyền đã đem đến tôi nhiều kỷ niệm nhớ đời.
23 Tháng Bảy 2011(Xem: 87072)
Nửa phần đời còn lại có chăng tìm lại được bao niềm vui hạnh phúc nghẹn ngào với mái trường trung học Ngô Quyền của một thời để thương để nhớ…
23 Tháng Bảy 2011(Xem: 107650)
... chúng ta hãy cùng nhau chiêm nghiệm trong yên lặng về ý nghĩa sâu thẳm của sự Hội Ngộ và Chia Ly.
20 Tháng Bảy 2011(Xem: 100604)
Chắc là những ai đã tham dự chuyến đi này và cả những ai được nghe kể lại sẽ thấy "vui nhất từ trước tới giờ chưa từng có"
16 Tháng Bảy 2011(Xem: 74763)
Cám ơn "Em" với chân tình, Ta xin nhớ mãi bóng hình thân thương. Giờ chia tay thực vấn vương, Người đi kẻ ở nhớ thương chan hòa.
14 Tháng Bảy 2011(Xem: 97523)
Thấm thoát đã một tuần sau ngày họp mặt Ngô Quyền Hội Ngộ Toàn Thế Giới lần thứ 2 tại Nam California mà dư âm của ngày họp mặt vẫn còn vấn vương thoang thoảng trong đầu của tôi.
14 Tháng Bảy 2011(Xem: 92942)
Chúng tôi không bao giờ quên những nỗi nhọc nhằn của các Em để gíúp chúng tôi có được những ngày sum hợp vui đẹp vừa qua.
11 Tháng Bảy 2011(Xem: 11605)
Thấy các em tổ chức ngày ĐH rất qui mô và vĩ đại nên các thầy cô đã nói “Học sinh Ngô Quyền giỏi quá!” phải nói các em rất nhiệt tình và có khả năng về moị lãnh vực.
06 Tháng Bảy 2011(Xem: 16134)
Mỗi năm khi tháng bảy về, có ngày lễ độc lập Hoa Kỳ, là có buổi họp mặt của các cựu HS Ngô Quyền Biên Hòa.
02 Tháng Bảy 2011(Xem: 72669)
Giữ dùm nhau nụ cười Mai đường về xa lắc Khắc trọn vẹn tên người Vào ngăn tim yêu dấu .
30 Tháng Sáu 2011(Xem: 99611)
Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông Hòa Âm : Đỗ Hải Ca Sĩ : Thúy An
29 Tháng Sáu 2011(Xem: 76006)
Tháng 7 ngày 3 nhắc nhở về Dù cho ngăn cách mấy sơn khê Thầy Cô gặp gỡ lòng rộn rã Bè bạn hàn huyên chuyện tỉ tê
25 Tháng Sáu 2011(Xem: 115687)
Tháng 7 em về lòng mở hội Ngỡ như bàn tay anh vẩy mời
24 Tháng Sáu 2011(Xem: 78959)
Ngồi đây càng nghĩ lại càng thương Ngày mai đại hội ta chung đường Hỡi cô bé nhỏ ngày xưa ấy Ta chờ em ở cuối hội trường.
20 Tháng Sáu 2011(Xem: 17986)
Ngày vui kề cận sắp tới nơi Thiếp chàng sánh bước về chung vui Này thầy, này bạn, này trường cũ Kể lể nhau nghe chuyện Đất Trời...
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 78441)
Em đã sắm thêm quần áo mới Cùng anh về lại với Ngô Quyền Thầy Cô, bè bạn đang ngóng đợi Em nói rồi, anh phải tin em!
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 18098)
Anh ạ mưa Ngâu buồn day dứt... Như tiếng lòng em khoắc khoải chờ Không là Chức Nữ sao mòn mỏi Mong bóng ai về trong giấc mơ.
16 Tháng Sáu 2011(Xem: 81400)
Sang sông lâu rồi sao vẫn nhớ Con đường xưa, trường cũ, người thương Dáng cô đi bồi hồi nắng lụa Mây nghiêng nghiêng ngó xuống sân trường.
10 Tháng Sáu 2011(Xem: 84449)
Đường về khuya hạt nhớ cứ vuông tròn Bay không ngớt qua lòng người cô phụ Thôi để buồn em làm viên sỏi nhỏ Đau dưới chân ai nhìn mưa cuộn quanh đời
10 Tháng Sáu 2011(Xem: 105198)
Em ạ, hết thảy mọi hoạt độngcủa con người là nhằm đến cái hạnh phúc, ngay cả những chuyện làm đau khổ hy sinh thiệt thòi rốt cuộc lại cũng chỉ vì hạnh phúc.
10 Tháng Sáu 2011(Xem: 87711)
Nửa vòng trái đất quá xa xôi Áo trắng trường xưa của một thời
08 Tháng Sáu 2011(Xem: 118903)
"Bài này được viết và phổ biến từ năm 2009 nhưng được giới thiệu lại như một lời mời gọi chs NQ về Orange County California dự họp mặt chs NQ toàn thế giới lần II ngày 3 tháng 7 năm 2011."
31 Tháng Năm 2011(Xem: 90445)
Bóng trăng gầy còn đó Dõi mắt nhìn mây bay... Tưởng chừng chòm râu trắng Ghé về thăm đêm nay!
30 Tháng Năm 2011(Xem: 86204)
Vầng trán Ba làm con xao động nhất Nhạc đã im mà nghe chừng không tắt Đường nhăn dài còn vọng những âm thanh.
30 Tháng Năm 2011(Xem: 97318)
Ba đã cho con một tuổi thơ đầy ắp hoa bướm, dù rằng con thiếu Mẹ. Ba đã cho con muôn ngàn tia nắng ấm từ trái tim yêu thương của Ba dù rằng trái tim Ba đang đau buốt.
30 Tháng Năm 2011(Xem: 92916)
Gương mặt Bố có những nét duyên dáng tráng kiện của một người đàn ông chung thủy và chịu đựng.
28 Tháng Năm 2011(Xem: 33772)
nhạc và lời: Phạm Chinh Đông – Hòa âm: Đỗ Hải – Ca sĩ Thúy An
27 Tháng Năm 2011(Xem: 26700)
Thương nhớ nao lòng Mùi rau quê mẹ.
25 Tháng Năm 2011(Xem: 99934)
Bao nhiêu năm nay tôi không còn khóc nữa, tôi đã là “người khô nước mắt” rồi!
25 Tháng Năm 2011(Xem: 79505)
Tóc đã bạc theo thời gian xa cách Còn mong gì mộng ước đã không thành...
13 Tháng Năm 2011(Xem: 105028)
Em cũng muốn chào anh Mà trùng khơi dịu vợi Nên đành thôi khép mắt Chờ giọt nước mắt rơi.
07 Tháng Năm 2011(Xem: 57318)
Nhân dịp ngày lễ Mẹ (Mother's Day), xin được chia sẻ những cảm xúc chân thành, thiết tha của những người con diễm phúc vẫn còn có Mẹ bên cạnh hoặc đã vĩnh viễn chia lìa, với lòng nhớ thương và tri ân sâu đậm.
06 Tháng Năm 2011(Xem: 126981)
Đứa con nào cũng vậy, luôn thờ ơ với Mẹ. Mẹ như một hiện hữu mà trời đã cho mình. Cứ nhận lãnh, hưởng thụ vô tội vạ. Cứ thấy mẹ chưa làm hết cho mình, chưa thương yêu mình đúng như mình muốn.
05 Tháng Năm 2011(Xem: 48448)
Bỏ quên em, bỏ quên tôi À ơi tiếng mẹ ru hời bên nôi Bỏ quên giọng hát tuyệt vời Dọc đường gió bụi, nhớ lời em ca
05 Tháng Năm 2011(Xem: 116903)
Trái tim của người Mẹ, từ một người mẹ non trẻ dại khờ, chưa đủ trí khôn, đến một người mẹ da mồi tóc bạc, đi gần hết cuộc đời lúc nào cũng chứa cả một đại dương tình thương cho các con của mình.
05 Tháng Năm 2011(Xem: 112390)
Cảm ơn người đã ghé thăm Mẹ tôi Tiếc đã trễ rồi, Mẹ tôi vừa mất Trễ một chút thôi mà vườn cau thôi xanh ngắt Lá trầu trải vàng một sắc nhớ Mẹ xưa!
29 Tháng Tư 2011(Xem: 118965)
Chưa một lần gặp lại Đã vĩnh biệt muôn đời Lời tạ từ chưa nói Đã vội vàng chia phôi.
28 Tháng Tư 2011(Xem: 87602)
Bao nhiêu năm dù trùng khơi đằng đẵng Giờ xa xôi nghe vạn nỗi bồi hồi Bâng khuâng buồn nhớ một thời áo trắng Gửi Ngô Quyền trăm hoài niệm tinh khôi.