Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Thơ Phong Châu - ĐÀ LẠT TÌNH KHÔNG

Friday, October 18, 20242:04 AM(View: 12611)
Thơ Phong Châu - ĐÀ LẠT TÌNH KHÔNG



 ĐÀ LẠT TÌNH KHÔNG 
Thơ Phong Châu 

 DALAT



LỜI TRẦN TÌNH


Tuổi hoang dại ta nằm trên ngọn cỏ
Nghe trăng sao khuya ấp ủ hình hài
Hồn nẩy lộc và tim hồng mở ngõ
Ta yêu người thuở trời đất man khai

Em sương khói hóa thân thành tượng đá
Đem nhân duyên vò xé mảnh hồn sầu
Chân dẫm nát vườn xuân tươi hoa lá
Loài côn trùng trăn trở tiếng thương đau

Buổi sáng em đi mang hồn thiên cổ
Chiều em về tơi tả dáng tương lai
Ta nấp sau em uống từng hơi thở
Rơi rụng đời chim trăm mảnh hình hài

Cùng nỗi chết một lần yêu hóa dại
Tim si mê lạc mất dấu thiên đường
Mong hóa kiếp làm thân con sóng bãi
Nằm vỗ về chân cát nhớ đại dương…


Ý VÔ THƯỜNG
 

 

Vạn vật xôn xao sắp chuyển mình
Linh hồn thanh khiết mộng kết tinh
Long lanh giọt bụi vàng trong nắng
Ta với em chia một mảnh tình

Ngây ngất vô cùng vạn sắc hương
Thinh không man mác ý vô thường
Em đi nhè nhẹ như hương khói
Kẻo để hồn ta rạn vết thương

Ta chết ngàn năm... một vạn năm
Thênh thang huyệt lạnh mộng yên nằm
Hiện thân hoa lá ngàn nội cỏ
Giữa chốn đi về đợi hóa thân

Tâm ý lưu đày tự đáy tim
Tương lai tâm thức cội tâm thiền
Cưu mang quá khứ ăn năn tội
Ta hát cho vui  cõi mộng phiền


ĐÀ LẠT EM XƯA

           

Đà Lạt em xưa chốn ngàn hoa
Anh đào rực rỡ má sương pha
Mimosa lụa vàng hong nắng
Hồng thắm ven đồi hương ngát xa

Đà Lạt em xưa những chiều mưa
Gió bay tà áo trắng lưa thưa
Chân chim vui bước trên hè phố
Thơ thẩn đêm về nhớ nắng trưa

Đà Lạt em xưa phấn thông vàng
Buồn vương mấy độ gió thu sang
Chiều rơi chuông đổ sân chùa vắng
Tóc ngắn em mùi hương ngọc lan

Đà Lạt em xưa vui đến trường
Bạn bè sách vở rất yêu thương
Hoa bướm bay vào bên cửa lớp
Môi hồng mắt biếc đọng hơi sương

Đà Lạt em xưa mộng lối về
Có chàng trai trẻ mắt si mê
Quên bài học buổi chiều trong lớp
Cắn bút làm thơ tập hẹn thề

Đà Lạt em xưa nhớ một người
Quen nhau tuổi mười tám đôi mươi
Chẳng biết giờ đây muôn trùng dặm
Còn nhớ những ngày xuân thắm tươi


TRỜI ĐÀ LẠT

                    

Bao nhiêu năm làm thân lưu lạc
Tóc trắng màu in dấu quan san
Ngàn đêm ngủ mơ trời Đà Lạt
Mộng xanh hồn sương khói mênh mang

Mơ nắng sớm đan vầng mây bạc
Nhớ trăng khuya soi bóng non cao
Bóng mẹ cha mờ xa bóng hạc
Cho tim buồn mục rữa hư hao

Chân mục tử đường xa trải mộng
Bước quanh co dốc núi chân đèo
Nghe giọng khèn ma trơi bản thượng
Nhập hồn vào vách đá cheo leo

Mong một ngày thênh thang Đà Lạt
Ta trở về hong nắng ban mai
Thấy trong sương dáng nhỏ chân hài
Thành yêu dấu vàng phai kỷ niệm…

 

CHỐN XƯA

Về chốn xưa. Hoa đào không nở
Đồi thông xanh. Héo úa cả đời
Giọt Mozart. Sương chiều rơi vội
Hồ xuân phai. Khuất bóng mây trôi

Chiều đợi mưa. Bên dòng suối nhỏ
Mặt trời buồn. Nước cạn dòng khô
Dấu phôi phai. Hồn anh bỏ ngõ
Cơn gió lùa. Bờ trán nhấp nhô

Cả một đời. Ngồi nghe gió hú
Đỉnh cheo leo. Sương khói mịt mù
Có một lần. Em qua nơi đó
Để hồn sầu. Buốt giá thiên thu


THÁNG 5 ĐÀ LẠT 

Đà Lạt mỗi ngày. Sáng. Chiều. Trưa
Tháng 5. Anh nhớ trời đổ mưa
Em ngang qua ngõ. Buồn vai áo
Tóc xỏa bên trời. Mây lưa thưa

Em đi. Giữa đôi hàng thông xanh
Có con chim nhỏ. Hót trên cành
Em vui. Như thể ngày xuân đến
Đâu biết có người buồn. Như anh

Đường qua nhà em. Lối cỏ xanh
Sương mai nhòa nhạt. Áo thiên thanh
Em mang hoa cỏ. Vào cửa lớp
Hồn như sương. Như khói mong manh

Rồi từng ngày qua. Từng ngày qua
Đường đời phiêu lãng. Lời Du Ca
Nước non rồi cũng ngăn. Nghìn lối
Biển cát đôi đường. Cũng chia xa

Tháng 5 rồi! Em ở phương nao
Nhớ xưa Đà Lạt. Cơn mưa rào
Ngồi soi tóc bạc. Chòm mây trắng
Buồn vui ai biết! Tình hư hao


        TA VỀ BÊN EM

            Ta về bên em đà lạt ơi

Dù chim không hót dưới chân đồi
Dẫu chòm mây bạc còn phiêu lãng
Cuốn hút hồn ta tận cuối trời

Ta biết rằng ta như bóng mây
Nhớ em như gió nhớ ngàn cây
Mây hư gió ảo rừng xanh mộng
Cánh nhỏ chim trời mỏi cánh bay

Ta về bên em đà lạt ơi

Chuyện mộng mơ phủ kín lịch đời
Nay xin kết lại vần thơ ảo
Chất chứa vào hồn nỗi đầy vơi

Ta biết rằng ta như suối ngàn

Vui cùng lau lách khói sương lan
Ráng chiều khuất bóng vầng ô tắt
Một mảnh hồn sầu dưới trăng tan

Ta về bên em đà lạt ơi
                                 
Thông xanh dù đã chết trên đồi

Trầm hương phảng phất bên hoang mộ
Tơ tóc nhạt nhòa vật vờ trôi

                                 

                                              
Ở NƠI ĐÀ LẠT

Có nắng xuân về chơi dưới phố
Cỏ cây trổ nụ kết tình hoa
Ta đứng – ngồi nghêu ngao chốn lạ
Như chim rời núi giữa mù sa

Lũ thông xanh chụm đầu uống nắng
Mây lang thang gọi gió Đồi Cù
Trên đỉnh dốc gió đùa mây trắng
Em mùa xuân mắt biếc mùa thu

Xuân chợt đến nghe chừng xa lạ
Tim lạnh căm tê buốt hồn sầu
Tay chới với lùa mây Thủy Tạ
Chân dẫm mòn sỏi đá Bích Câu

Từ dạo mây bay biền biệt mãi
Đèn vàng khuya đưa tiễn người đi
Áo trắng chập chùng cơn mộng ảo
Chim cũng buồn từ dạo chia ly

Giờ ta đứng ngu ngơ với nắng
Bên thềm xưa em hát lời chim
Ta yêu em rất đỗi im lìm
Nên nhật ký không ghi kỷ niệm

 

             
NẮNG TRƯA

Gặp em giữa chút nắng trưa
Tưởng chừng hội ngộ đã vừa trăm năm
Vàng bay áo mộng đêm rằm
Đã nghe vô lượng nguyệt cầm thênh thang

Phải rằng từ độ cưu mang
Lời ca lục bát giữa hàng trăng nghiêng
Nửa câu nhả nhạc cuồng điên
Nửa câu lờ lững vọng tiền kiếp xưa

Em là nắng hay là mưa
Rơi trên ngọn cỏ đong đưa sợi tình
Hoàng hôn thắp ngọn bình minh                              
Giọt sương đầu núi bồng bềnh liêu trai

 



THUỞ ĐÀ LẠT

Mỗi con dốc là một con đường
Sáng qua chiều lại nắng tơ vương
Vàng phai áo mộng bay đầu ngõ
Tơ tóc mây rừng thông ngát hương

Lá rụng chiều phai chùng kỷ niệm
Sỏi buồn lạc dấu nẻo công viên
Em theo đường nắng chân hờ hững
Mắt biếc như dòng trăng Suối Tiên

Núi vẫn xanh và hồ vẫn xanh
Sương rơi bờ cỏ lệ long lanh
Nắng mai chưa vội hoa đào nở
Thiêm thiếp mây hồng chợt biến nhanh

Đã nhủ lòng thôi đừng nhớ nữa
Ví dầu như sáng nắng chiều mưa
Dấu xưa sỏi đá nay còn lạnh
Em vẫn nghiêng dù đợi nắng trưa?

 

Grenouillère (*)

Chỗ xưa em ngồi chờ ta
Lung linh con nước bóng tà dương xanh
Đôi tà áo vạt mong manh
Ta đong đưa thấy yến oanh bên đời

Tuổi hồng còn mãi rong chơi
Lạnh câm bàn ghé rã rời đợi mong
Khói cay thuốc tỏa hương nồng
Giọt cà phê đắng cũng bồng bềnh trôi

Cỏ vẫn xanh bên kia đồi
Ta hôn mê nuốt những lời liêu trai
Em đi tóc lượt quên cài
Để ta ngơ ngẩn dặm bài tình xa

(*) Nhà Thủy Tạ

 



Saturday, December 6, 2025(View: 273)
Anh luôn nhớ đến em nhiều! Những đêm Thu lạnh những chiều Đông sang . Mái trường xưa bến đò ngang? Tan học sánh bước lang thang phố phường .
Saturday, December 6, 2025(View: 389)
Ngôi sao phương bắc tỏa lan Soi đường sáng nẻo nhân gian mịt mờ Ngân nga chuông đổ nhà thờ Sám kinh thánh lễ tín đồ vang vinh.
Saturday, December 6, 2025(View: 397)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
Wednesday, November 26, 2025(View: 927)
Em về Hà nội cùng Anh Hơn ngàn năm lẻ lửng danh muôn đời! Mùa Thu Hà nội đón mời. Theo Anh em nhé ta dời bước đi!
Wednesday, November 26, 2025(View: 987)
“Tạ Ơn” đất nước tuyệt vời Cưu mang đón nhận, bao người thành danh “Tạ Ơn” Trời Phật hiển linh Phù hộ nhân loại bớt binh biến nhiều
Tuesday, November 25, 2025(View: 1087)
Tạ ơn tri ngộ mỗi ngày Bạn bè hữu hảo tình say ấm lòng Ly cà phê đá thong dong Chuyện đời trao đổi ngược dòng trường lưu.
Friday, November 21, 2025(View: 1495)
Mưa rơi! mưa rơi! Người xưa đã khuất Sao em vẫn chờ? Mưa chiều hoang vắng Sao em còn mơ?
Thursday, November 20, 2025(View: 1474)
Tôi viết bài thơ thôi nhớ mong Trời thu trăng tỏ rạng tâm đồng Nửa vầng trăng khuất đây còn nửa Tri kỷ lưu nhau một tấm lòng
Thursday, November 20, 2025(View: 1464)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: DỐC MƠ - Thơ: Kiều Oanh--Nhạc & Ca Sĩ: Suno AI Music
Thursday, November 20, 2025(View: 1701)
Nên lời tạ từ sẽ mãi mãi dễ thương Cho tôi, cho em và tất cả mọi người. Đừng trăn trở mà cũng đừng tiếc nuối Để dành cho nhau khoảng vừa đủ này thôi.
Wednesday, November 19, 2025(View: 1458)
chẳng có khởi đầu, nhưng khuông đã hiện. như một vỏ cứng — đúc từ ý thức không tự biết mình là ai. thời gian không trôi — chỉ uốn lượn như một rung động không gợn, ...và phát âm ba của vĩnh cửu.
Tuesday, November 18, 2025(View: 1892)
Mừng Ngày Nhà Giáo ân trao Ghi tâm khắc cốt đậm màu phúc ban Khoanh tay trò đứng hai hàng Chúc Thầy Cô tuổi an nhàn thọ khương...
Saturday, November 8, 2025(View: 2103)
Du-thuyền gồm mọi sắc dân Sống chung vui vẻ chả cần bon chen Không hề phân biệt sang hèn Màu da khác biệt chẳng phiền hà ai Cuối đời du ngoạn dài dài Sức khỏe cho phép đi hoài “ENJOY”!
Saturday, November 8, 2025(View: 1899)
áo phai, hồn đã nhạt nhầu. ngồi ôm huyệt lạnh, tình đầu tiễn đưa! hỡi người sớm nắng chiều mưa, sầu tôi đã chín, đã vừa rụng rơi!
Saturday, November 1, 2025(View: 2359)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI- Nhạc và Lời: Phạm Duy - Tiếng hát: Tấn Phước
Saturday, November 1, 2025(View: 2347)
Một ánh sao trời dứt cuộc chơi Nhà văn Doãn Quốc Sỹ lìa đời Gia đình thương nhớ tình khôn cạn Quyến thuộc đau buồn nghĩa khó vơi
Saturday, November 1, 2025(View: 2976)
Tái sinh phước báo Hồng Ân Chòng chành sống chết nhục thân dập dềnh Bao lần thoát chết nhờ HÊN Ngồi đây nhớ lại chênh vênh tuổi già! Đời mình chắc chắn sẽ qua Còn bao lâu nữa khó mà đoán ra
Tuesday, October 28, 2025(View: 2242)
Mắt bão ơi, xin nhìn lại quanh đây Xem cơn lũ vây quanh đời khốn khó Bão qua đây ngắn như đời ở trọ. Sao để thảm thương dài đến muôn đời
Sunday, October 26, 2025(View: 2354)
Theo trăng độ vấn ru êm Những người chết trẻ xanh mềm giấc xuân Tụi bây giờ đã hóa thân Biến thành tro bụi bón phân đất cày Halloween Lại Về đây...
Sunday, October 19, 2025(View: 3055)
Người đã đến đây trong một ngày gió lớn Đem theo yêu thương gieo xuống vũng u hoài. Chia đều cho nhau câu chuyện tình đẹp mãi Đất đá khô cằn chợt nở nụ hoa thơm.