Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

GS. Nguyễn Văn Lục - Về "ĐÔI MẮT NGƯỜI BỊ XỬ BẮN TRÊN RẶNG BÌNH BÁT"

Friday, March 31, 202312:37 AM(View: 2745)
GS. Nguyễn Văn Lục - Về "ĐÔI MẮT NGƯỜI BỊ XỬ BẮN TRÊN RẶNG BÌNH BÁT"

Về "ĐÔI MẮT NGƯỜI BỊ XỬ BẮN TRÊN RẶNG BÌNH BÁT"

Nguyễn Văn Lục


Thành công của tác giả là thuyết phục người đọc bằng một lối viết giản dị mà lôi cuốn? Thật hiếm có nhà văn quân đội miền Nam nào viết với một thái độ thanh thản, không hận thù, biết quý trọng con người như Nguyễn Bửu Thoại.


Tình Con Người trong truyện: Đôi mắt người bị xử bắn trên rặng bình bát

Lời mở

Có nhiều tác giả có truyện ngắn đã có tiếng, tỉ dụ như Tràm Cà Mau. Tuy nhiên, muốn viết về ông tất phải đọc nhiều, nếu không phải là tất cả. Điều đó cần nhiều thời gian nên chần chờ, hoãn, kéo dài thời gian.

Nhưng tình cờ, tôi có dịp đọc truyện có tên lạ mắt ‘Đôi mắt người bị xử bắn trên rặng bình bát’. Đôi mắt bị người xử bắn, rồi rặng bình bát là gì nghe lạ quá. Rồi tên tác giả thú thật tôi chưa hề hân hạnh được biết. Tôi quyết định đọc.

Sau khi đọc truyện ‘Đôi mắt người bị xử bắn trên rặng bình bát’ người viết thấy lặng người đi trong trầm tư và suy nghĩ về thân phận con người trong cuộc chiến về sự tàn khốc, sự quyết liệt tới mức dữ dội, khốn nạn của cuộc chiến. Có những oan khiên, những chịu đựng câm lặng khó nói.

image001

Kinh rạch Cần Thơ. Nguồn: ANTV


Nhưng ít ra người viết nhận thấy tính chất — như những nguyên liệu ròng — với các nhân vật truyện cũng như địa danh đều thật và hiện nay viên thiếu tá Tiểu đoàn trưởng cũng như viên Đại đội trưởng trong truyện hiện đang định cư tại Houston, bên Mỹ.

Vì thế đây không phải loại truyện sáng tác hư cấu, hay truyện tình cảm đời thường. Điều ấy xem ra thật không dễ dàng gì đối với một người tự nhận mình không phải là nhà văn.

Dàn trải trong suốt câu truyện là một cuộc hành quân diễn tiến lớp lang kỹ thuật quân sự qua kinh nghiệm chiến trường với những cuộc gọi qua ống liên hợp. Các mật khẩu như: Trường thành 1, 2, rồi 3, Trình Mười Một, v.v. Tất cả để tránh các khẩu lệnh trên bị bên địch bắt được.

Nhưng người viết cũng nhận ra rằng cái còn lại cuối cùng và quan trọng nhất trong nội dung truyện là sự thật và một tấm lòng, một sự tử tế về tình người toát ra từ truyện. Nó quý giá lắm, không mua được cũng như bán được bằng tiền. Nó chỉ là một kết tinh truyền thừa từ một đất nước, con người thừa hưởng một nền giáo dục nhân bản, coi con người là trọng. Tác giả ‘Đôi mắt người bị xử bắn trên rặng bình bát’ nằm trong số những con người ấy.

Nhìn ở một góc độ khác, người viết cũng nhận ra rằng tại sao con người lao vào cuộc chiến một cách điên dại như thế? Hàng triệu người đã hy sinh, vì bị tuyên truyền, bị nhồi sọ?

Thật bất hạnh cho một đất nước có quá nhiều hy sinh để có được nhiều anh hùng.

Nghĩ xa hơn một chút, ở Hà nội, trung tâm quyền lực hiện nay ở Việt Nam, chỉ cần ra khỏi một ngõ, ta sẽ gặp nhản nhản các anh hùng đủ loại trên các con đường phố chính. Điều ấy không thấy xuất hiện ở Sài Gòn.

Nghĩ thế rồi sợ rằng một ngày không xa, Hà Nội không còn đủ các con phố cho các loại anh hùng ấy nữa. Mà thật, tên đường phố thì có giới hạn mà anh hùng trong các cuộc chiến như chiến tranh Việt Nam-Campuchia, việc Trung Hoa chiếm Trường Sa và nhất là chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979-1989 chẳng những không có tên tuổi mà còn không được phép nhắc nhở tới.

Người viết có một quan niệm khá rõ ràng. Anh hùng chỉ là người của một thời, một giai đoạn. Nhưng người tử tế đòi hỏi sự hy sinh thiệt thòi cả một đời!

Miền Nam Việt Nam có thể không có nhiều anh hùng, nhưng những người có một tấm lòng và người tử tế thì không thiếu. Chính vì những cảm nhận như thế nên mới có bài viết này để trân trọng tác giả đã nói lên được điều ấy.

Tóm ý chính truyện ‘Đôi mắt người bị xử bắn trên rặng bình bát’

Quận lỵ Thuận Nhơn đang bị áp lực nặng nề của địch quân khiến việc giao thông đường thủy từ quận lỵ ra Cần Thơ bị ngăn chặn rồi cắt đứt từ ba hôm trước vì thế cần có một cuộc hành quân giải tỏa.

Xuất phát từ lúc 7 giờ sáng, từ gần kinh Rạch Hạt và kinh số 7, với khoảng cách trên dưới 5 cây số, Tiểu đoàn di chuyển nhanh và không gây tiếng động. Đúng 11.00 sáng, Đại đội 1 của tôi vượt qua con rạch Bà Đầm-Thát Lát, một con rạch mỗi lần đọc tên, tôi lại liên tưởng đến Thiếu tá Lưu Trọng Kiệt, Tiểu đoàn trưởng, Tiểu đoàn 42 Biệt Động Quân đã hy sinh tại đây gần hai năm về trước.

Bình bát mọc dưới nước, rễ đâm thành cây con, cây con nhô lên thành cây lớn…

Tôi cho dừng quân và bố trí; tôi đứng quan sát chung quanh. Đất gần như hoang địa (…) bình bát mọc thành rừng, không gò cao, không trũng sâu, không bằng phẳng và nhất là không thể đào hố cá nhân được, vì dưới chân không hề có đất vì chỉ có rễ cây và cây bình bát nằm ngổn ngang.

Suy nghĩ một lúc tôi tìm ra chân lý, mình vô kế khả thi thì thằng địch cũng thế, chẳng lẽ ở đây nó biến thành chuột biết đào hang? Quyết định thật nhanh, tôi mời ba ông Trung đội trưởng đến và phân công: Thiếu úy Đại, bên trái, Chuẩn úy Liêm, bên phải, đội hình hàng ngang (…) Nếu chạm địch cần giữ cạnh sườn, di chuyển chậm, giữ khoảng cách hợp lý. Tôi dặn Thượng sĩ Bình, TSI Hiển, dặn hai ông giữ mặt sau.

Hai giờ chiều, chúng tôi di chuyển được khoảng 4 cây số, khám phá được vài cái chòi nhỏ không quan trọng, bỏ hoang. Bắt đầu nản, tôi có ý định xin Tiểu đoàn trưởng cho đơn vị dừng quân để anh em ăn cơm vắt…

Tiếng chuẩn úy Liêm gấp gáp, ‘Có cái trạm xá của VC chứa nhiều thương binh.’

– Anh đã kiểm soát được trạm xá chưa?

– Dạ rồi.

– Bố trí em út cẩn thận, tôi sẽ tới ngay.


Tôi gọi cho Tiểu Đoàn trưởng, đại đội phải dừng quân vì khám phá ra trạm xá và yêu cầu yểm trợ. Chuẩn úy Liêm đón tôi, tôi lấy làm lạ thấy các chiến sỉ Trung đội 3 đang đứng ra xa và đều lấy tay bịt mũi. Tôi nhìn vào trạm xá, tôi không tin là đây là một trạm xá, vì nó không có một tiện nghi tối thiểu.. không có giường, không có mền để đắp, cũng không có mùng tránh muỗi.

Phía góc trong trại có 4 thương binh Việt Cộng đang nằm. Bốn anh thương binh giương mắt nhìn tôi, ánh mắt vừa tò mò, vừa lo sợ. Cả bốn còn tỉnh, mặc dầu thương tích có vẻ rất trầm trọng. Tôi bước qua khung cửa để vào chỗ các anh nằm. Mùi hôi thối đúng là phát ra từ đây. Cả bốn anh mình mẩy đều bê bết máu tươi và khô, nước vàng, mủ nung núc. Hằng đàn ruồi, nhặng vo ve. Ghê tởm hơn nữa, dưới nền nhà, những con giòi trắng bò lểnh nghểnh.

Rồi tôi nhận được tiếng gọi của ông Tiểu đoàn trưởng…

— Anh đã đến trạm xá chưa và thấy thế nào? Cố khai thác nó xem thằng nào tên gì đang đóng quân ở khu vực này? Nửa tháng nay không có chấm mút gì ráo.

Ở trong vùng địch, đơn vị hành quân, sinh tử bất chợt, luật lệ ở đây là họng súng… Trước thảm cảnh 4 con người. Lòng tôi nặng nề chùng xuống. Là con người, là đồng loại, tôi ngỡ ngàng thương cảm cho các anh. Tôi thương các anh, tôi không chịu nổi hình ảnh người thương binh, dù là thương binh ở hàng ngũ nào, bị đối xử còn thua con vật. Nhưng tôi làm được gì? Quyền lực của tôi có giới hạn. Tôi sẽ giúp các anh nếu các anh thật lòng và tạo điều kiện để tôi thực hiện được sự giúp đỡ đó.

Trước đó khoảng 10 phút, khi biết đơn vị của chuẩn úy Liêm đến, bọn đồng đội của bốn anh bệnh binh đã bỏ trốn. Tiếng của ông Tiểu đoàn trưởng gọi lại

— Mở chốt, thảy vô cho nó xài! Trước khi đi, đem đi ‘cất’ hết bốn thằng đó nhé.


image004

Tác giả, đại uý Nguyễn Bửu Thoại. Nguồn: https://vietluan.com.au


Rõ ràng là lệnh xử bắn. Lệnh này chỉ có thi hành chứ không bàn cãi, mà chính các bệnh binh cũng nghe thấy. Động từ ‘cất’ là tiếng lóng nhưng ai nghe cũng đoán được nghĩa. Hạ sĩ I Thạch Chiêm gỡ súng M.16 ra khỏi vai trong tư thế sẵn sàng. Anh có nhiệm vụ thi hành những mission như vậy. Trong khi ấy cả bốn bệnh binh giương những cặp mắt trắng giã, cặp mắt đứng tròng không còn thần sắc nhìn tôi! Khóe miệng co giật liên hồi.

Mãi sau này, trong trại cải tạo, chứng kiến sự gào thét, nhục mạ, hành hạ, hăm dọa thủ tiêu, tôi liên tưởng đến những đôi mắt này.Tôi không có ý định bỏ lên bàn cân để tính thử trọng lượng của một cuộc sống con người. Tôi cũng không hề có ý định đánh giá hoặc so sánh sinh mạng con người ở hai giới tuyến khác nhau, vì khi sinh ra vạn vật muôn loài, tạo hóa ban cho họ một giá trị bình đẳng như nhau Chỉ có cái chết vô nghĩa, sự hy sinh bị lợi dụng, chứ không có cuộc sống nào là bỏ đi cả.

— Tôi đã có quyết định. Các anh đã nghe rõ rồi, tôi được lệnh phải bắn các anh trước khi di chuyển. Nhưng tôi không làm điều đó vì lý do sau đây: tôi không có thói quen đánh người bị trói nên cũng không giết người bị thương nặng bị loại khỏi vòng chiến. Lương tâm và truyền thống không cho phép tôi làm điều đó…

Nói xong, tôi chỉ tay cho Thạch Chiêm ra góc vườn, “Anh ra góc kia và bắn hai băng đạn M.16 vào bụi bình bát, xử bắn giả.’

Nguyễn BửuThoại, ‘Đôi mắt người bị xử bắn trên rặng bình bát’

Xin tạm dừng câu chuyện ở đây để bạn đọc tự mình tìm đọc sẽ ý vị hơn. Chỉ tóm gọn là sau đó có hai cố vấn của tiểu đoàn là Thiếu tá Calvin và Trung úy Hayes cũng muốn đến thăm trạm xá. Sau khi quan sát, chụp hình rồi trở về. Khi đến chỗ tôi. Thiếu tá Calvin đưa ngón tay cái lên trời và nói: ‘Hi, commander! You did a good job!’

Tác giả cũng thoát nạn không phải ra toà án quân sự vì vị Tiểu đoàn trưởng bỏ qua không lý đến nữa. Chỉ sau đó một tuần, tác giả chỉ bị thuyên chuyển đến một đơn vị khác. Sự trừng phạt ấy chỉ có ý nghĩa tượng trưng.

Phần phụ chú

Theo tác giả, có điều cho đến nay, sau đúng 32 năm, mỗi khi nhớ lại chuyện này, tôi vẫn không kết luận dứt khoát được là trong hai quyết định của ông Tiểu đoàn trưởng và của tôi: Ai đúng, ai sai. Đúng sai trong hai lãnh vực giữa lương tâm và truyền thống nhân ái của dân tộc với sự tha chết cho giặc, ‘dưỡng hổ di họa’?

Cuộc chiến đã chấm dứt đúng ¼ thế kỷ [1975-2000]. Sau nhiều năm bị đọa đầy trong trại cải tạo, sau hiểm nguy của gia đình trong truyện vượt biên bằng đường biển, sau những tháng năm bình tĩnh nhìn lại cuộc chiến mà mình đã đổ máu xương để trang trải và đã bị phản bội, bị bỏ rơi thê thảm… nếu một mệnh lệnh như xưa được ban hành, tôi vẫn lấy cái quyết định như đã từng quyết định trong rừng bình bát! Đó là lương tâm, là phẩm giá của người lính Việt Nam Cộng Hòa!

Góp ý về sự giãi bầy của tác giả với bà Dương Thu Hương và Bảo Ninh

Tôi tôn trọng sự giãi bày của tác giả. Nhưng tôi biết chắc rằng không bao giờ có lên tiếng trả lời, nói chi đến lời xin lỗi mà lối nhìn về cuộc chiến đã rất khác nhau. Và tôi cũng mạo muội nghĩ rằng, tác giả chưa có đầy đủ cơ hội để biết rõ về Dương Thu Hương cũng như mối tương quan giữa ta và địch kéo dài 21 năm.

Biết bao thảm kịch về con người phía bên kia mà chúng ta không nắm bắt được. Tác giả Nguyễn Bửu Thoại và Dương Thu Hương chỉ là những nhân vật nhỏ trong cuộc chiến mà trong đó hơn 3 triệu người đã nằm xuống.

Bà Dương Thu Hương viết nhiều lắm, chẳng những không chỉ nên căn cứ trên cuốn truyện Vô Đề mà còn nhiều tác phẩm khác cần được lưu ý và tìm đọc. Cho dù có đọc hết truyện của bà Dương Thu Hương đi nữa vẫn chưa đủ. Truyện không thể bày tỏ hết những trăn trở, những tầm nhìn, những kinh nghiệm cay đắng về cuộc chiến ấy. Nó còn cả cuộc đời cá nhân bị bầm dập từ người đàn ông ‘gọi là chồng’ đến cách đối xử ‘đểu cáng, mất dậy, vu khống dưới đũng quần đàn bà vì biết bà không có chồng’ của cái bọn là đồng chí mà bà coi là bọn đầu đường xó chợ.

image005

                                              Một số tác phẩm của Dương Thu Hương. OntheNet



Như Nguyễn Tấn Dũng được bà cho là người có tính đê tiện và lưu manh. Nguyễn Phú Trọng được bà hài tên là Chánh Tổng nhảy lên làm Tổng Bí Thư Đảng. Thủ tướng, bà gọi là thằng gác cổng. Chiến thắng 30 tháng tư, 1975, bà gọi đó là chế độ man rợ chiến thắng nền văn minh. Như một trại súc vật.

Những thứ vừa kể nào có trong truyện của bà! Cho nên quan trọng hơn cả là nghe các loạt bài phỏng vấn để hiểu về cuộc đời, tâm tư và lập trường của bà đã biến đổi, đã nhìn lại, đã xoay chiều.

Nếu không tìm hiểu như thế sẽ không hiểu bà và bất công với bà. Từ tiểu thuyết Vô Đề đến Bên kia Bờ Ảo Vọng, rồi Thiên Đường Mù trong thời kỳ ‘cởi trói’ của TBT Nguyễn Văn Linh là một quá khứ quá đau xót và một hiện tại bị bầm dập chồng chất lên nhau.

Quá khứ chua cay là trong 4 lớp 10 thời bà cùng học, có 120 đứa đi vào chiến trường miền Nam. Khi trở về, chỉ còn hai đứa sống sót còn đủ hai tay hai chân, trong đó có bà và một người nữa.

Tôi đã nghe hết, ghi chú để thấy rằng cộng sản đã gọi bà là ‘con đĩ chống đảng’. Tây phương gọi Dương Thu Hương một cách chuẩn mực hơn là ‘con sói cô đơn’. Đối đáp lại, bà gọi bọn lãnh đạo là cộng sản là bọn đầu đường xó chợ. Có khi bà quên tên một tên lãnh đạo. Bà nói một cách tự phát: ‘Những cái tên ấy, nhớ thêm bẩn óc.’ Sự oán hận chế độ ấy bằng một thứ ngôn ngữ chỉ bà mới dám dùng. Vì thế, phải hiểu bà. Có thế thôi. Cần có một cái nhìn tổng thể như thế để hiểu người và cũng là để hiểu mình.

Sự giãi bày của tác giả Nguyễn Bửu Thoại mà nhiều phần tôi thấy không cần thiết. Theo tôi, thà hãy để câu chuyện mỗi bên tự nó nói lên.

Nhận định chung cục

Trước hết, xin trích đoạn của tập truyện Vô Đề còn có nhan đề ‘Khải Hoàn Môn’ của bà Dương Thu Hương về người lính VNCH.

“Buổi sáng hôm ấy, tôi cùng đồng đội đi kiếm măng. Khoảng non trưa, cả bọn mới tới bờ vực cô hồn. Chợt thấy từng đàn diều hâu chấp chới, con bay lên cao, con bổ xuống kêu ác loạn. Lành dừng lại, hỉnh mũi đánh hơi:

— Có con vật nào chết gần đây. Thối quá. Thối thật. Mùi thối mỗi lúc một nồng nặc hơn. Chúng tôi định bỏ đi, nhưng chính Lành cản lại:

— Biết đâu chẳng phải là xác người? Mà nhỡ là người bên…

— Tôi bảo: Ừ, thử xem sao. Chúng tôi tỏa ra góc rừng đã tỏa ra mùi thối. Khủng khiếp mà đi. Tới vực cô hồn, gặp 6 cái xác truồng. Xác đàn bà. Vú và cửa mình bị xẻo, ném vung vãi khắp đám cỏ xung quanh. Nhờ những tấm khăn dù, nhờ những chiếc cổ áo sơ mi kiểu lá xen tròn và 2 ve nhọn mà chúng tôi nhận ra đây là những cô gái miền Bắc.

— Có lẽ họ thuộc một binh trạm hoặc một đơn vị thanh niên xung phong cơ động nào đã bị lạc. Cũng có thể họ đi kiếm măng hoặc rau rừng như chúng tôi rồi vấp phải bọn Thám báo.

Chúng đã hiếp các cô tàn bạo trước khi giết những cái xác bầm dập méo mó! Da thịt con gái nõn nà mà tươi thắm; vậy mà khi chết cũng thối rữa y như da thịt một lão già phung lở hay hay một con cóc chết.”

Dương Thu Hương, Tiểu thuyết Vô Đề, Chương Một.

Bà Dương Thu Hương còn nêu lý do nào đã thôi thúc bà viết cuốn tiểu thuyết Vô Đề.

“Nói một cách xác thực, đó là nỗi đau khổ. Chính nỗi đau khổ đã dẫn dắt tôi đi qua mấy trăm trang giấy. Nỗi đau khổ đã khiến tôi lọc bỏ mọi định kiến, mọi hận thù. Cho nên dẫu rằng trong thực tế, các đội quân thám báo Cộng Hòa miền Nam Việt Nam, không chỉ hiếp, xẻo vú, cửa mình những người con gái miền Bắc mà còn đóng cọc vào miệng và cửa mình họ. Nhưng khi tôi viết, tôi đã tước bỏ chi tiết ấy đi, vì tôi e rằng người nước ngoài (nếu đọc) sẽ phải kêu lên: “Sao lại có một giống người dã man đến thế? Sao lại có một dân tộc độc ác đến thế?” Họ sẽ không phân biệt đây là người Việt chống Cộng hay người Việt Cộng sản. Họ chỉ xác định đó là một giống người. Và như vậy những ai thuộc về nòi giống ấy sẽ phải cúi đầu tủi hổ.”

Dương Thu Hương, Những ngày lập thu Tân Mùi 12.8.1991

Đọc hết đoạn văn này, tôi chỉ thấy lòng tôi trùng lại. Trút hận oán của chính nỗi đau của họ lên kẻ thù của họ mà nhiều phần không có thật.

Về mặt thực tế, đó là điều đáng trách. Không thể viết như thế và cũng đừng đổ vấy như thế.

Nhưng về mặt trách nhiệm. Bà có đáng trách không? Bà là nhân tố của sự việc hay cũng chỉ nạn nhân của một ý thức hệ? Trách ai và ai trách ai?

Sau này Dương Thu Hương ở trong tù trong 4 tháng và được trả tự do ngày 20.11.1991. Trong thời gian đó, Dương Thu Hương đã viết cuốn Tự Bạch. Lại phải đọc Tự Bạch để thấy rõ nguồn cơn.

Sau này, trả lời phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái, trên tờ Người Việt, Dương Thu Hương cho biết cả miền Bắc chỉ có một đài ong ỏng mỗi ngày như một thứ độc tài thông tin. Người dân bị bịt mắt, bịt tai về thông tin. Chính vì thế sau này bà viết cuốn: Thiên Đường Mù.

Cho nên, tôi tìm một lốt thoát qua triết gia Karl Popper để lý giải: Tại sao Dương Thu Hương lại viết như thế và hành xử như thế? Bà có trách nhiệm gì? Và trách nhiệm như thế nào? Hay bà chỉ là một nạn nhân trong một guồng máy thống trị độc tài?

Karl Popper chỉ ra rằng:

  • “Chúng ta nên giết các chủ thuyết thay vì giết lẫn nhau.”
  • “Lạc quan là một bổn phận đạo đức.”
  • “Sự thiếu kiến thức, không phải do sự thiếu văn hóa, mà là do sự từ chối tiếp thu.”

Quả thực, đối với các chủ thuyết như Phát-xít, chủ thuyết Mác-Xít cộng sản thì chủ thuyết hay ý thức hệ là điểm dẫn đường cho họ hành động và dựa vào đó, họ thanh trừng nội bộ hoặc thủ tiêu người khác với nhiều danh nghĩa như Phản Động, Bạn-Thù, Ta-Địch. Không lạ gì sau 1975, họ gọi binh sĩ, sĩ quan, công chức là Ngụy Quân, Ngụy Quyền.

Khi đã phân biệt rõ ranh giới mối tương quan đó, họ hành xử bằng phản xạ thú tính.

Chế độ cộng sản xóa thực tế vì đã bỏ hai trật tự đạo lý: Xã hội lý và xã hội tình. Tình người đến một lúc nào đó không thể tránh được sự tiêu diệt “ngay chính mình” vì đã áp dụng một cách triệt để ngay cả bạn bè đồng chí mình.

Trớ trêu thay, lúc ấy cuộc chiến sau khi thanh toán kẻ thù trở thành cuộc chiến đấu sau cùng giữa những người đảng viên và cựu đảng viên. Dương Thu Hương là một mẫu điển hình nằm trong bối cảnh này, bị chính đồng đội truy diệt.

Như hiện nay, nó đang diễn biến các trận ‘Đốt lò’ do TBT Nguyễn Phú Trọng cầm chịch.

Lúc ấy chỉ còn mỗi một cách là họ tự phỉnh phờ, che đậy giả dối. Họ khai sinh cho nó một tên mới: Đạo đức cách mạng. Họ cũng tỏ ra không lạc quan, luôn bận tâm và nghi ngờ kẻ khác như có âm mưu, hoặc bội phản. Họ cũng không thể chấp nhận bất cứ quan điểm hoặc nhận thức nào khác cái mà họ đã được học hỏi, nhồi sọ và biến họ thành những kẻ ngu dốt hoặc độc tài.

Sở dĩ nó tồn tại, theo Dương Thu Hương trong phỏng vấn: vì dân hèn, dân ngu.

Quả đúng như vậy, trong một bài phỏng vấn của đài VOA mới đây hỏi những người dân ở Việt Nam bây giờ: Họ đều lẩn tránh những câu hỏi xa gần đến chính trị. Họ cho rằng chỉ lo làm ăn, nuôi gia đình thì giờ đâu lo chuyện bên trên. Nhờ đó, đảng cộng sản sẽ có đủ lý do để tồn tại.

Nói chung, người cộng sản là người cộng sản và mãi mãi họ là cộng sản. Thật ra họ cũng vẫn là người, nhưng thể chế chính trị đã khuôn ép họ được làm gì và không được làm điều gì. Họ không thể có ý nghĩ tới đa chiều. Họ như những con ngựa bị bịt mắt.

Trong khi ở miền Nam thì khác. Chúng ta có nhiều hồi ký, truyện ký kể lể những nỗi oan khiên, những hoàn cảnh trớ trêu và bi kịch của con người. Như Thảo Trường trong truyện: Người Đàn Bà Mang Thai Trên Kinh Đồng Tháp.

Hoặc một trong những bút ký của Dương Hùng Cường, biệt hiệu là Dê húc càn viết trên tờ ‘Con Ong’. [Dương Hùng Cường tốt nghiệp chuyên môn ở trường Không quân Marrakeck, tại Pháp ra trường với cấp bậc Trung sĩ. Bản tính độc lập, không nịnh trên đè dưới, nên cho đến lúc chết cấp bậc vẫn là Trung sĩ, trong khi bạn bè có người đã là sĩ quan cao cấp. Phải chăng, cái chết trong nhà tù Phạm Đăng Lưu phần nào do cái bản tính bất khuất ấy mà ra?] Đó là truyện (số 45) kể về một người bạn anh có đứa con nhỏ, mỗi ngày vào trại phải đem nó theo, vì mẹ nó bỏ đi lấy Mỹ.

“Đứa bé lang thang chơi một mình, đến gần hàng rào kẽm gai có gài mìn. Còi báo động vang lên và một phi hành đoàn người Mỹ đã lái trực thăng đến cứu đứa nhỏ: ‘Bàn tay nhẹ kéo thằng cháu tôi lên phi cơ với bộ mặt xanh xám và nét mặt hớn hở của thằng bố ôm chặt đứa con vào lòng và tiếng nức nở gọi vợ: ‘Em ơi! em ơi!’ Thằng bạn tôi gọi vợ nó lúc đó. Nhưng có lẽ nó đã quên mối thù người nước Cờ Hoa đã cướp vợ nó. Cướp vợ, nhưng đã cứu được mạng con, hai cái ân và cái nợ kể như hòa. Chúng tôi đành coi như vậy.”

Về Nguyên nhân tiểu thuyết Vô Đề được xuất bản tại Pháp

Đây là một vấn đề nhỏ mà lại lớn. Nó lớn ở chỗ nếu không nhờ bà vợ TT. Mitterand can thiệp trực tiếp thì vị tất đã yên với Hà Nội. Nó nhỏ là chỉ biết rằng tiểu thuyết Vô Đề không được một nhà xuất bản nào trong nước nhận in vì họ sợ. Vì lúc đó họ nghi ngại những phát biểu trực tính, bốc lửa, can đảm có thừa và đụng chạm đến chế độ.

Bà Dương Thu Hương nghĩ đến nước Pháp — một đất nước tương đối tự do và gửi sang Pháp cho Nguyễn Ngọc Giao [con của ông Tổng giám thị ‘Cư biếu’ trường Chu Văn An, được VNCH thời ông Diệm gửi sang Pháp du học.]

Sau này, trong trả lời phỏng vấn, bà cho rằng Nguyễn Ngọc Giao, Nguyễn Gia Kiểng có óc lãnh tụ, muốn trên người khác. Sau này, Phan Huy Đường trong nhóm Diễn Đàn Forum cặm cụi, hăm hở dịch nhiều tác phẩm khác của Dương Thu Hương và Nguyễn Huy Thiệp.

Bà Thụy Khuê vào cuộc

Theo bà Thụy Khuê, ngày 22.4.1991,

“Ba ngày sau khi tin Dương Thu Hương bị bắt được được các hãng thông tấn loan đi, tôi được một anh bạn, anh X (cũng là bạn Dương Thu Hương) trao cho tập bản thảo, Tiểu thuyết Vô Đề, nhờ tôi viết tựa và tìm cách xuất bản với lời yêu cầu: trong bất cứ hoàn cảnh nào, xin chị đừng tiết lộ vì đâu và vì ai mà chị có bản thảo này.

Tôi đã nhận lời anh X trong không khí sôi nổi và khẩn thiết, việc mà trong trường hợp bình thường tôi từ chối vì tôi không quen Dương Thu Hương, không đồng chính kiến với Dương Thu Hương và Dương Thu Hương không trực tiếp nhờ tôi in ấn gì cả.”

Thụy Khuê

Theo Thụy Khuê chú thích ở cuối bài là: cơ sở duy nhất mà tôi dựa vào là một bản sao một lá thư Dương Thu Hương viết cho hai người bạn (anh Giao và anh Đường), nội dung ngỏ ý muốn xuất bản tiểu thuyết Vô Đề tại hải ngoại)

Sau đó, Thụy Khuê đã cho đọc trên đài RFI mà lúc đó bà còn làm việc. Bà có một nhận xét về Dương Thu Hương bằng những lời tán tụng trân trọng nhất: ‘Dương Thu Hương là một hiện tượng hiếm có, một viên ngọc trong đám sình lầy ô nhiễm quê hương.’

Nhưng Dương Thu Hương là loại người có cá tính mạnh coi nhẹ những lời chê bai cũng như khen tụng. Khi bà trả lời Thụy Khuê, bà lầm tưởng đó là một người đàn ông. Vì thế bà đã trả lời như sau:

“Với một lời khen hết cỡ như vậy, ai đó, khác tôi, sẽ vô cùng mãn nguyện. Bởi phàm là người nói chung ai là người chẳng thích vuốt ve. Nhưng đáng tiếc tôi thì không.

Không phải tôi là một viên ngọc giữa đám sình lầy mà chính dân tộc này mới là một viên ngọc bị vùi lấp trong sình lầy của nghiệp chướng.”

Dương Thu Hương

Cũng cần râu ria thêm là các thành viên trong Diễn Đàn Forum đều có ăn học mà phần lớn đều chống đối chế độ miền Nam. Xa miền Nam đã lâu nên sự hiểu biết về chế độ ấy có phần hời hợt, nông cạn. Cách của họ là xa cách và ít khi nào đề cập hoặc nhắc nhở xa gần đến các nhà văn hay chế độ miền Nam. Họ trở thành những kẻ ‘ăn theo’ theo nghĩa theo đuôi Hà Nội.

Chỉ có một lần duy nhất, Phan Huy Đường từng phát biểu: “Văn chương của những người di cư và văn chương của người miền Nam là một thứ Thập Tự Quân chống Cộng!” (Croisade anticommuniste)

Thế còn văn chương của họ là thứ văn chương gì? Hay là một thứ Ăn Mày Văn Chương! Như một chủ trương của Phan Huy Đường.

Họ không được phía nào nhìn nhận. Họ phủ nhận miền Nam đã là một lẽ. Cộng đồng người Việt ở Paris cũng coi họ như những kẻ xa lạ. Nhưng Hà Nội cũng không bao giờ nhìn nhận họ như một thực thể cùng phe phái? Họ là ai? Chẳng phải Tây cũng chẳng phải ta! Thôi thì, tôi gọi họ ở tư thế: Những người cưỡi lưng cọp. Tiến thoái lưỡng nan.

Kết thúc bài viết

Đôi lời chia xẻ về nhà văn Dương Thu Hương và Nguyễn Bửu Thoại

Trước hết căn cứ vào một số bài phỏng vấn, chúng ta có thể biết được con người thật của Dương Thu Hương như thế nào?

Gia đình bên nội bị coi là gia đình địa chủ; bà nội có 4 người con trai. Bố bà là con út được bà nội chỉ định đi kháng chiến, sau được giữ chức đội trưởng. Người Bác của bà thì chọn đi vào miền Nam sau 1954. Bố bà trở thành người bất hạnh vì bị chế độ nghiền nát.

Sau này, bà được tuyển đi vào thanh niên xung phong, nhiều năm ở trong rừng. Ăn uống kham khổ rau rừng, rau dại như đồ ăn của súc vật. Bà kể lại được uống thứ sữa của Ấn Độ mà họ dùng cho trâu bò uống. Năm 15, 16 tuổi, bà không có một bộ áo lành lặn, phải mặc quần vá. Khi vào miền Nam gặp người bác, các chị con người bác đã ôm khóc vì thấy con bé tội nghiệp quá, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, tay chân sần sùi, ốm yếu. Bà cho hay, suốt tuổi thơ phải ra đồng mò cua bắt cáy phụ thêm. Mỗi tháng được mua một lạng thịt. Mẹ nàng được mua hai lạng rưỡi.

Sự đói khổ ấy cộng với giai đoạn đi thanh niên xung phong ( gồm 52.000 phụ nữ) đã hun đúc nên con người bà, sau này trở thành kẻ làm loạn.

Trong thời gian đi thanh niên xung phong,

“những người bạn của bà Huỳnh Thị Hoa da nổi ghẻ, nhiều cháy rận, các bộ phận trong người ngứa ngáy phát điên. Vấn đề vệ sinh vùng kín của người phụ nữ ít được đề cập tới. Tình trạng vệ sinh kinh nguyệt thiểu thuốc men, thiếu băng vệ sinh, đồng phục để thay thế và ít có điều kiện để tắm rửa.”

(Francois Guillemont: Trực diện với cái chết và nỗi đau. Vấn đề thanh niên xung phong trong chiến tranh Việt Nam 1950-1975. Bản dịch của Phương Hà trên trang Talawas. Nhân chứng là cô Huỳnh Thị Tiếp đã kể lại.

Bà Dương Thu Hương cũng viết:

“Tôi nằm xuống ván, gối đầu lên tay, đăm đăm nhìn kèo hầm. Dọc theo kẽ nứt của cây kèo, một đàn rệp béo mọng xếp hàng nằm nghỉ. Lũ rệp thời chiến là những ông Hoàng bà Chúa. Chúng được tự do và luôn luôn no đủ. Người ta hiến máu cho chúng một cách vui vẻ so với lệ phí bom đạn thì đó chỉ là những khoản thuế còm.”

Dương Thu Hương, tiểu thuyết Vô Đề, trang 64.

Ở trang 100, bà viết: “Họ phát điên loạn lên. Mấy cậu (Chỉ mấy cô TNXP) sốt rét ác tính, điên rồ, cởi hết áo quần ra mà nhảy múa, la hét.”

Những kinh nghiệm ấy làm bà lớn lên trong uất hận chế độ cộng sản đến độ bà tuyên bố thẳng thừng: “Không thể xếp tôi đứng với hàng ngũ những người mà tôi khinh bỉ.” (Bách Khoa Toàn Thư. Wikipedia).

Trong một cuộc phỏng vấn được hỏi mục đích của cuộc đấu tranh của bà? Bà khẳng định chỉ có một mục đích: lật đổ chế độ cộng sản thân Tàu.

Tôi nghĩ rằng sự phản tỉnh và đấu tranh của bà là có ý nghĩa, mặc dầu khi biết mình đã lầm lỡ thì tóc trên đầu đã muối tiêu, tuổi thanh xuân đã mất. Tôi viết về bà trong sự trân trọng với Thiên Đường Mù, Mùa ảo vọng. Và tôi hiểu tại bà đã xử dụng một thứ ngôn ngữ vọng động, thô tục, đốp chát ít ai dám dùng để đối xứng với chế độ cộng sản.

May cho Dương Thu Hương là Bà Danielle Mitterand vợ của TT Pháp đã vận động với Hà Nội qua trung gian một nhà báo Pháp cho bà sang Pháp bằng một số tiền là 95 triệu franc. Khi ở bên Pháp. Năm 1994, bà D. Mitterand có mời đến nhà dùng cơm. Nhưng Dương Thu Hương đã khéo léo từ chối.

Nhưng đồng thời tôi cũng trân trọng không kém cuốn truyện Đôi Mắt Người Bị xử Bắn Trong Rặng Bình Bát. Đó là một lời tố cáo chế độ cộng sản Hà Nội qua đôi mắt người bị xử Bắn!

Lời lẽ ôn tồn, cương trực, thẳng thắn của tác giả khác hẳn lối viết của một Dương Thu Hương.

Thành công của tác giả là thuyết phục người đọc bằng một lối viết giản dị mà lôi cuốn? Thật hiếm có nhà văn quân đội miền Nam nào viết với một thái độ thanh thản, không hận thù, biết quý trọng con người như Nguyễn Bửu Thoại.

Và đối với người bên kia, xin được thẳng thừng nói, họ thiếu tình người, họ không là người tử tế.

Nhưng có lẽ hay hơn cả, thôi hãy để một người bên kia ăn mòn bát đĩa cộng sản nhận xét như một lời kết thúc bài viết này:

“Bản chất chế độ ngụy là xấu, vậy mà không hiểu sao, nó lại đào tạo con người giỏi thế. Ai cũng lịch sự. Cứ mở miệng ra là cám ơn với xin lỗi. Ngồi ở trong nhà, có ai đi ngoài đường chõ miệng hỏi cái gì mà trả lời xong, cắp đít đi thẳng, không thèm cám ơn một tiếng, thì không cần nhìn, mình cũng biết ngay, đó là dân Bắc Kỳ.”

Hoài Thanh

Đó là nhận xét của nhà phê bình văn học Hoài Thanh. Sau 1975, Hoài Thanh và vợ con dọn vào Sài Gòn ở theo lời kể lại của nhà phê bình Vương Trí Nhàn.


© 2023 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


 

Friday, June 14, 2024(View: 166)
Tù vừa tròn 17 năm. Những ông tướng khác về trước ông chừng nửa giờ nên tướng Giai là người sau cùng, theo ý nghĩa tiêu biểu của lịch sử..
Sunday, June 9, 2024(View: 287)
Đọc cả bài viết này, có lẽ người đọc chỉ cần đọc đoạn kết trên là đầy đủ ý nghĩa.
Saturday, June 8, 2024(View: 516)
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Friday, June 7, 2024(View: 445)
“Thiền Chỉ” hay “Thiền Định” là trạng thái tâm chuyên chú vào một cảnh, một đối tượng, khiến cho mọi vọng tưởng đều ngưng bặt, tạo sự an vui (sukkha) hỷ lạc cho hành giả.
Sunday, May 19, 2024(View: 731)
Nhìn lại hơn 50 năm miền Bắc dưới chế độ cộng sản, người viết chỉ có thể thở dài và nghĩ mình còn may mắn – May mắn vì đã không phải sống dưới chế độ bạo tàn đó.
Sunday, May 19, 2024(View: 876)
Lần đổi tiền này gây ra hậu quả kinh tế tai hại với nạn lạm phát lên hơn 700% năm 1986 và tiếp tục tăng cao trong 3 năm sau đó.
Saturday, May 11, 2024(View: 1225)
Người ta nói: làm thầy thuốc sai lầm thì giết chết một người, làm chính trị sai lầm thì giết một thế hệ nhưng làm văn hoá sai lầm thì giết cả muôn đời.
Monday, April 29, 2024(View: 771)
Theo ông Hoàng Tùng xác nhận, vụ án Bà Nguyễn Thị Năm đã được bộ chính trị họp và quyết định. Riêng ông Nguyễn Minh Cần, Phó chủ tịch Hà Nội than:
Monday, April 22, 2024(View: 871)
Tôi viết lại bài này như một hồi ức đau buồn đã qua. Nó cũng giống như ngày nào “ Miền Nam sau ngày giải phỏng”. Bởi vì Đảng vĩ đại ngay cả trong những sai lầm của họ.
Wednesday, April 10, 2024(View: 1048)
Tu tập theo đạo Phật không phải để sở hữu được điều gì, mà thực ra là để buông xả không bám víu với bất kỳ những gì ở trên đời... mà chỉ nhận biết rõ ràng những gì đến rồi đi,
Monday, April 1, 2024(View: 1475)
Di tản sang Hoa Kỳ năm 1975, tên tuổi ông một lần nữa bừng sáng của đỉnh cao văn học. Một lần nữa như thể được tái sinh. Sách của ông được bày bán khắp các tiệm sách.
Monday, March 18, 2024(View: 1433)
Hát Rong được gọi là Troubadour, tên của một nhà soạn nhạc và nghệ sĩ biểu diễn vào thời kỳ trung cổ ở Âu Châu. Người phụ nữ hát rong được gọi là Troubairitz.
Saturday, March 9, 2024(View: 1087)
Bài viết này dựa trên kinh Nikãya nhằm cung ứng một vài khía cạnh cần biết trên đường tu học của thiền sinh Phật tử muốn tìm hiểu lộ trình tu tập trong đạo Phật như thế nào.
Saturday, March 9, 2024(View: 855)
Tuy nhiên, vẫn phải nhìn nhận những nhà văn trẻ vừa và thật trẻ vẫn là niềm hy vọng của sinh hoạt Văn Học Di Dân Việt Nam như những đóm lửa của hy vọng còn chờ đợi
Friday, March 1, 2024(View: 915)
Nếu “nhận thức về vô thường” được tu tập như vậy ngay trên tự thân, được làm cho sung mãn như vậy ngay trên tự thân ngũ uẩn, thì “tất cả dục tham được chấm dứt, tất cả các sắc tham được chấm dứt
Friday, March 1, 2024(View: 1241)
Chỉ tồn tại có 21 năm, từ di sản của nền giáo dục thuộc địa của Pháp chế độ Việt Nam Cộng Hoà đã khai sinh một nền giáo dục Dân tộc, Nhân bản và Khai phóng mà giá trị đến ngày nay không ai có thể phủ nhận được.
Friday, March 1, 2024(View: 806)
Tháng ba này, bác sĩ Quang lại lên đường sang Ukraine trong ba tháng.. Tháng bảy mới trở về. Tôi gợi ý anh nên viết hồi ký ghi lại những sụ việc, biến cố của từng ngày,
Saturday, February 24, 2024(View: 2820)
Kính chia sẻ đến quý anh chị CHƯƠNG TRÌNH CÙNG NHAU TU HỌC lớp Tìm Hiểu và Ứng Dung kinh NGUYÊN THỦY do Tuệ Huy- Tô Đăng Khoa phụ trách
Friday, February 23, 2024(View: 928)
Chính qua sự chú ý, chúng ta không chỉ tương tác với thế giới mà còn duy trì, quyết định phẩm chất của sự tồn tại của mình một cách chân thực nhất.
Friday, February 16, 2024(View: 2419)
Ý Như Vạn Sự là sự bùng vỡ của Trí Tuệ và Từ Bi cùng lúc. Trí Tuệ vì nhận chân bản tánh Như của vạn sự. Từ Bi vì sự bùng vỡ của tình thương yêu bình đẳng đối với vạn sự, cho phép vạn sự là chính nó, tự vận hành theo chu kỳ tuần hoàn sinh-trụ-hoại-diệt của chính nó.
Friday, February 16, 2024(View: 2543)
Hà ô Lôi là ai nhỉ? Chỉ được biết Hà Ô Lôi là một tiếng hát tuyệt vời, ảo diệu có thể làm mê hoặc lòng người. Nhưng vì cách đây đã năm thế kỷ nên không có cách gì ghi lại được tiếng hát đó. Người đời sau muốn nghe lại được nó, chỉ còn mỗi một con đường : nghe câu truyện kể về Hà ô Lôi
Monday, February 5, 2024(View: 1082)
Đó là mùa Xuân không sinh không diệt. Chất Xuân vượt ra ngoài cảm xúc của con người, nó vượt ra khỏi thời gian, không gian. Nó không bị ảnh hưởng bởi quy luật vô thường
Sunday, January 28, 2024(View: 1946)
Trong phạm vi bài này xin chỉ nhắc đến một số trường trung học tiêu biểu ở các đô thị lớn như Sài Gòn, Huế , Cần Thơ...
Friday, January 26, 2024(View: 2485)
Thưa đó là những thành phần có ăn học, được các chính phủ thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa cho học bổng đi học tại Pháp, tại Mỹ,
Sunday, December 24, 2023(View: 1638)
Sách cũ đối với tôi là một ám ảnh mời gọi tìm về. Trong đó đặc biệt có chuyện sưu tập tài liệu triết cũ. Cũng từ những sách cũ đó mà trước đây tôi lớn lên, được nuôi dưỡng và phát triển về trí năng mỗi ngày.
Saturday, December 23, 2023(View: 1623)
Nghi ngờ là sợi dây trói buộc thứ năm khiến hành giả phân vân, giải đãi, buông lung, không biết đi hướng nào trên con đường tu tập tâm linh.
Friday, December 1, 2023(View: 2951)
Vai trò bảo tồn, duy trì ngôi nhà hữu thể là trách nhiệm chung của từng cá nhân, nó mang lại ý nghĩa cao đẹp cho sự hiện hữu có giới hạn của chúng
Friday, December 1, 2023(View: 1756)
Bài này, người viết đã tự ý bỏ phần văn hóa chữ viết, một sản phẩm đặc thù của các xã hội văn minh để chỉ nói đến vấn đề ẩm thực và hệ quả của nó.
Wednesday, November 22, 2023(View: 2147)
Chuyến đi gian nan của nguời di cư thế nào thì chữ nghĩa cũng vậy. Chữ ở lại, chữ ra đi, chữ nào còn, chữ nào mất? Hình như chẳng còn ai tâm trí đâu để lưu tâm tới điều đó. Chữ được di cư vào miền Nam,
Saturday, November 4, 2023(View: 2127)
Đứa con hoang có thể là cuối cùng của Sartre có lẽ là giáo sư tiến sĩ Trần Trọng Đăng Đàn. Đối với văn học miền Nam nói chung, ông giáo sư này là kẻ chém treo ngành.
Friday, November 3, 2023(View: 1896)
Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc, người tu “Hạnh buông xả” sẽ có cơ hội trải nghiệm được sự bình an nội tại. Buông xả ít thì giải thoát ít, buông xả nhiều thì giải thoát nhiều,
Saturday, September 23, 2023(View: 4230)
Có những nhà văn mà phong cách trí thức cũng như tình người để lại trong tôi những dấu ấn sâu sắc đến khó quên.
Monday, September 11, 2023(View: 2344)
Kể từ khi phi công Charles Lindbergh được chọn là Nhân vật của năm 1927 – Person of the year – đến nay đã 95 năm. Tuy nhiên Time không những chỉ chọn một cá nhân...
Thursday, August 24, 2023(View: 3295)
Phần tôi khiêm tốn nghĩ rằng: đôi khi chúng ta đòi hỏi những điều mà thật sự nó đã nằm sẵn trong túi chúng ta mà chúng ta không biết.
Saturday, August 5, 2023(View: 4646)
Tôi gấp sách lại vì đã đọc đến chữ cuối… và tôi nhớ lại tôi trong cái đêm cuối thăm thẳm, thinh lặng, tôi lên sân thượng nhà tôi và bật khóc một mình.
Saturday, August 5, 2023(View: 2374)
Trong nhiều năm qua, chúng ta thường tụng “Bát Nhã Tâm Kinh”. Tụng hoài mà nhiều người vẫn còn than khổ! Đó là do mình học kinh mà không chịu ứng dụng kinh vào đời sống của mình.
Wednesday, June 28, 2023(View: 6764)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
Saturday, April 22, 2023(View: 2786)
Mỗi lần có dịp đọc các tài liệu có liên quan đến đạo và nhìn lại quá khứ là mỗi lần rút tỉa ra được một bài học về đời sống, về nếp sống đạo của một thòi
Saturday, April 8, 2023(View: 2803)
Mỗi một cuộc đời, như Phan Châu Trinh, đều để lại một bài học dù chưa trọn vẹn cũng đáng để cho những người đời sau suy nghĩ.
Thursday, March 30, 2023(View: 2122)
Bên cạnh thứ tài sản không bền vững đó, đức Phật cũng dạy có một thứ tài sản không bao giờ mất, đó là Tín tài, Giới tài, Tàm tài, Quý tài, Văn tài, Thí tài và Trí tài.
Tuesday, March 21, 2023(View: 2767)
Tiếng Quê Hương hoạt động mạnh là nhờ vào hai người. Người đọc và edited lại là anh Uyên Thao. Và người thứ hai là anh Trần Phong Vũ,
Sunday, March 19, 2023(View: 2294)
Nếu chúng ta không quyết tâm giữ chặt khoang thuyền tức không giữ chặt Giới pháp, thì làm sao tránh được những trận bảo to, những cơn sóng lớn...
Monday, March 13, 2023(View: 5081)
Không dễ mấy ai có thể chối từ một số tiền lớn lao như vậy vào thời đó. Sự từ chối này làm nên nhân cách Uyên Thao và làm cho Sóng Thần có uy tín với độc giả, đông nhất là trong giới quân nhân.
Monday, March 13, 2023(View: 2477)
Việc chọn “ngày lành tháng tốt” để tiến hành những công việc hệ trọng trong đời sống của người Việt, được biết bắt nguồn từ thói quen do ảnh hưởng văn hóa, tập tục cổ xưa
Friday, March 3, 2023(View: 2945)
Uyên Thao là một con người đặc biệt, khác mọi người trong cách ứng xử, cách sống, nhất là thái độ chọn lựa hành động.
Wednesday, March 1, 2023(View: 2525)
Sống ở đời ai cũng mong cầu được hạnh phúc. Hạnh phúc là gì? Các nhà tâm lý học ngày nay mô tả hạnh phúc là một trạng thái tâm lý tích cực của con người ...
Monday, February 20, 2023(View: 5868)
Nói chung, văn nghiệp của ông tạo ra một dòng chảy văn học miền Nam rất cá tính; nó tiếp lửa truyền thừa từ những nhà văn tiền bối và ngọn đuốc soi đường cho những người đến sau ông.
Tuesday, February 14, 2023(View: 3046)
Tôi xin ghi lại như một lời tri ân như một niềm an ủi cho ông ở bên kia thế giới và một niềm an ủi của người còn lại, như kẻ viết bài này.
Friday, February 10, 2023(View: 3293)
Vì thế, việc giới thiệu tập san Trình Bầy, xin khép lại và chỉ xin giới thiệu phần mở đầu và phần giã biệt của chủ nhiệm Thế Nguyên.
Tuesday, January 31, 2023(View: 3573)
Tôi tự hỏi mình, Mai Thảo cuối cùng chỉ là một nhà thơ xuất chúng. Hay trong văn của ông đã có thơ và trong thơ là cả trời đất.
Saturday, December 31, 2022(View: 5979)
Mỗi chuyện là một góc nhìn xoáy vào những nết ăn, nết ở tiêu biểu cho một con người và tiêu biểu cho một nét Văn Hóa một thời dần biến dạng.
Tuesday, December 13, 2022(View: 3059)
. Đó là hạng người thuận dòng, hạng người ngược dòng, hạng người tự đứng lại và vị thánh A-La-Hán đã giải thoát ra khỏi luân hồi sinh tử.
Friday, December 2, 2022(View: 7105)
Nói cho cùng, phải chăng số phận của bà Lê Vũ Anh đã được chính cha ruột của mình định đoạt vì ý hướng mong muốn con gái thành công.
Sunday, November 20, 2022(View: 3158)
Đương nhiên sống ở đời không ai là không lầm lỗi. Chúng ta phải học hạnh nhẫn nhịn và tha thứ của đất về những lỗi lẫm nho nhỏ của nhau thì tình bạn mới được bền lâu./.
Tuesday, November 8, 2022(View: 3310)
Đọc qua lịch sử của Tỳ-khưu-ni Khema, chúng ta biết rằng chết không phải là hết! Cho nên đời này may mắn gặp Phật pháp ...
Thursday, September 22, 2022(View: 3392)
Tóm lại con người có hai phần thân và tâm. Cả thân và tâm đều quan trọng như nhau. Tâm gá vào thân để hiện hữu. Thân nhờ tâm chủ trì hướng dẫn để xử sự và hành động.
Wednesday, August 17, 2022(View: 3272)
Tóm lại tu pháp mười hai nhân duyên, hành giả chỉ cần cắt đứt một mắt xích là phá vỡ được toàn bộ mười hai mắt xích. Hành giả thoát khỏi vòng sinh tử.
Tuesday, July 26, 2022(View: 7077)
Như vậy Vô Lậu Học là môn học giúp hành giả được tự do tự tại, đoạn tận mọi phiền não khổ đau, không còn rơi rớt trong luân hồi sanh tử.
Tuesday, July 12, 2022(View: 3615)
Trong bài viết này chúng ta cùng nhau tìm hiểu ý nghĩa của phước hữu lậu và phước vô lậu hay là phước đức và công đức khác nhau như thế nào?
Monday, June 13, 2022(View: 7044)
Sự tử tế của miền Bắc hầu như không thể có theo như nhận xét của của nhà phê bình kỳ cựu Hoài Thanh. Hơn ai hết, ông HT đã hiểu rõ chân tướng của dân miền Bắc cũng như chính quyền ấy.
Friday, April 22, 2022(View: 3444)
chúng ta có thể hiểu A-Lại-Da thức chính là thức sanh ra “tâm sinh diệt” là Vọng tâm, và cũng chính A-Lại-Da thức này hiển lộ tâm thanh tịnh là Chân tâm.
Thursday, November 4, 2021(View: 8689)
Sau lưng họ là người phụ nữ được gọi là đệ nhất phu nhân. Vậy có những vị đệ nhất phu nhân nào trong lịch sử được người đời nói đến nhiều nhứt?
Tuesday, October 26, 2021(View: 8841)
.... Sau lưng họ là người phụ nữ được gọi là đệ nhất phu nhân. Vậy có những vị đệ nhất phu nhân nào trong lịch sử được người đời nói đến nhiều nhứt?
Saturday, September 4, 2021(View: 10025)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 2021(View: 4684)
Phàm ở đời, những ai muốn xây dựng sự nghiệp lớn, đều phải có đức nhẫn nhục để vượt qua bao lần thất bại mới đạt được thành công.
Sunday, August 22, 2021(View: 4408)
Bài kinh “Phật thuyết Vu-Lan-Bồn” là một trong những bài kinh ngắn dễ hiểu, là một thông điệp giá trị nhắc nhở chúng ta đạo làm người, trong đó đạo hiếu với cha mẹ là nền tảng đạo đức quan trọng
Monday, June 7, 2021(View: 5506)
dù quý vị là người sẽ xuất gia theo dạng "Thân xuất gia, Tâm xuất gia" hay quý vị tự xếp mình vào dạng "Thân không xuất gia, mà Tâm xuất gia" thì bài pháp này sẽ giúp cho quý vị mạnh dạn chọn cho mình một con đường đi,
Monday, May 17, 2021(View: 4720)
Trong bài chia sẻ này chúng ta cùng nhau tìm hiểu khái quát về ảnh hưởng của nghiệp tác động vào cái chết của mỗi người,
Saturday, March 13, 2021(View: 7494)
“Ai thấy Pháp người ấy thấy Ta, ai thấy Ta người ấy thấy Pháp”. Đây là lời dạy của đức Phật dành cho tỷ-kheo Vakkali.
Friday, February 12, 2021(View: 5899)
Chủ đích của bài là ghi lại một số ca dao, tục ngữ Việt, Anh, Pháp ít nhiều liên hệ đến con trâu trong văn hóa “dĩ nông vi bản” mà Việt Nam là một trong những nước một thời được gọi là vựa lúa ở Đông Nam Á
Monday, January 25, 2021(View: 15152)
Tôi ra đời ở một làng nhỏ, làng Trình Phố thuộc tỉnh Thái Bình. Tôi sinh ra và lớn lên theo chiến tranh giữa Việt Minh và quân Pháp. Dù còn nhỏ nhưng tôi sợ cả hai.
Thursday, December 31, 2020(View: 14861)
Năm nay với những ngày ‘cấm cung’ vì dịch Covid-19, tôi mới nghĩ đến việc ngồi xuống viết về “Tỉa Thủy Tiên” để chia sẻ với bạn bè thân hữu ở xa những kinh nghiệm và hiểu biết (có thể chỉ là căn bản) về thủy tiên.
Sunday, November 29, 2020(View: 5525)
Trong giấc ngủ bình an, Đại đức không còn nhớ gì ngoại trừ câu nói ấm áp của Đức Phật: "Thời gian không chờ đợi ai, hãy tinh tấn lên thầy Ananda.".
Saturday, October 24, 2020(View: 6008)
Bài kinh “Thừa Tự Pháp” phác họa cho thấy hình ảnh của người xuất gia chân chánh phải là người “thừa tự Pháp” chứ “không thừa tự tài vật”.
Tuesday, September 29, 2020(View: 6231)
Tứ Nhiếp Pháp giúp con người quay về với đường ngay nẻo phải, hay chính xác hơn là trở về với Phật pháp. Phật pháp là con đường tu hành chân chính, hướng về tâm linh đi đến giác ngộ giải thoát.
Monday, September 14, 2020(View: 6450)
Tóm lại khi người Phật tử đặt trọn niềm tin vào Tam bảo và thực hiện những gì mình đã thọ nhận trong lúc quy y, giữ tròn năm giới luật thì người đó đang có được tám nguồn công đức,
Friday, August 21, 2020(View: 6413)
Niết-bàn là trí tuệ rốt ráo (bát nhã) được biểu lộ qua sự thoát khổ, giác ngộ, giải thoát của một bậc chứng đạo, ra khỏi vòng luân hồi sinh tử.
Sunday, August 2, 2020(View: 6245)
Ở bước căn bản, khi thực hành hạnh lắng nghe, chúng ta cần luôn tự nhắc nhở: “Im lặng để nghe. Lắng nghe để hiểu. Có hiểu mới có thương”. Hiểu là trí tuệ. Còn thương là lòng từ bi.
Sunday, July 19, 2020(View: 7091)
Tóm lại, “Pháp Tu Sám Hối” trong đạo Phật không phải là nghi thức rửa tội để được sạch tội, mà sám hối mang đủ hai yếu tố “nhận lỗi và sửa lỗi”. Nhờ có sửa lỗi nên tội trước được giải trừ, tội sau mới không sinh khởi.
Thursday, July 9, 2020(View: 6872)
thuốc Hydroxychloroquine có hiệu quả nhứt khi được xử dụng nhanh ngay sau khi nhập viện với liều lượng tiêu chuẩn,
Sunday, July 5, 2020(View: 5983)
Nếu lý thuyết giỏi, mà không có kinh nghiệm hành trì, thì kiến thức thu thập cũng không ích lợi gì, mà nhiều khi kiến thức đó chỉ tô bồi thêm cái Ngã ngày một lớn mà thôi!
Sunday, June 14, 2020(View: 6148)
Trong thời gian đại dịch Covid-19 vẫn còn hoành hành. Kính cầu nguyện bình an đến với tất cả mọi người. Khi ra khỏi nhà xin nhắc quý vị nhớ mang khẩu trang và ráng giữ khoảng cách 2 mét
Saturday, May 30, 2020(View: 7026)
Biết đâu cuộc bầu cử vào tháng 11 năm nay có thể sẽ vô cùng quan trọng không những cho Mỹ mà còn cho Trung Cộng, Việt Nam và nhân loại.
Saturday, May 30, 2020(View: 6354)
Tâm thế gian là tâm tràn đầy ham muốn ích kỷ, những ai luôn sống với tâm này sẽ huân tập nhiều tập khí, lậu hoặc gọi chung là nghiệp.
Sunday, May 17, 2020(View: 7215)
Hãy sống một đời đáng sống, nghĩa là sống đạo đức, sống thương yêu, sống đúng với tiêu đề “Chân Thiện Mỹ”, sống có lợi cho người và lợi cho mình trong hiện tại và tạo Nhân lành cho đời sống tương lai,
Saturday, April 25, 2020(View: 6507)
Trong tinh thần tôn trọng sự thực, tất cả chi tiết đưa ra dựa vào chủ trương "nói có sách mách có chứng" để mọi người đều có thể dễ dàng kiểm soát hư thực.
Monday, April 20, 2020(View: 6972)
Như phần trình bày trên cho thấy nạn dịch Virus Corona đã khiến cho ”gió đã đổi chiều” nên thế giới có cái nhìn hoàn toàn ác cảm đối với Trung Cộng và nhà độc tài Tập Cận Bình,
Friday, April 17, 2020(View: 6870)
Nói tóm lại có nhiều tiến triển đầy hy vọng trong công cuộc chống nạn dịch Virus Corona Trung Cộng qua những thành quả chữa trị và phòng ngừa
Wednesday, March 25, 2020(View: 9090)
Báo chí cho biết: Thuốc ký ninh trị sốt rét 'thần kỳ' được TT Trump đề nghị đã cứu 4 bịnh nhân khỏi coronavirus.
Monday, March 2, 2020(View: 6718)
Như vậy tất cả những yếu tố bao quanh Thiên Thời, Địa Lợi và Nhân Hoà đó cho thấy năm 2020 đánh dấu khúc quanh lịch sử có thể “thoát Trung” cho dân tộc VN.
Saturday, February 15, 2020(View: 7919)
Biết đâu trận đại dịch Virus Corona sẽ biến đổi được bàn cờ thế giới như vụ nổ nhà máy nguyên tử Chernobyl Lamm tan rã toàn bộ thế lực cộng sản Liên Sô và Đông Âu.
Saturday, February 8, 2020(View: 7121)
Điểm nóng nhứt vẫn là chuyện Trung Cộng phải tử chiến với con virus Corona đang lan tràn khắp nước Tầu.
Wednesday, February 5, 2020(View: 7436)
Có khi ta thấy Huyễn (sự thay đổi) bằng mắt thường, có khi không thấy được Huyễn bằng mắt, mà chỉ nhận ra bằng trí huệ.
Saturday, February 1, 2020(View: 6927)
Qua nạn dịch này, ai cũng thấy rõ Trung Cộng chính là một đại hoạ cho loài người vì là nơi phát xuất những mầm mống đưa tới hủy diệt nhân loại.
Wednesday, January 29, 2020(View: 7731)
Bài này là một bài phiếm chủ ý vui xuân, nên có những từ ngữ có thể thiếu nghiêm túc, nhưng vì tôn trọng cổ văn, người viết để nguyên
Wednesday, January 22, 2020(View: 6878)
Về phía giới bình luận gia Tây Phương thì đã có quan điểm cho rằng nạn dịch viêm phổi Corona nay có thể là một thử thách sinh tử cho nhà độc tài Tập Cận Bình nói riêng...
Tuesday, January 21, 2020(View: 7240)
Để đạt được hạnh phúc ngoài đời hay trong đạo, Đức Phật đã trao cho chúng ta hai chiếc chìa khoá. Chúng ta chọn Hạnh phúc nào thì tra đúng chìa khoá vào cửa căn nhà Hạnh phúc đó.
Tuesday, January 14, 2020(View: 6938)
Cái chết của Tướng Soleimani không phải chỉ làm rúng động xứ Iran đến nổi lãnh tụ tối cao Khamenei và bộ hạ phải khóc ròng mà còn ảnh hưởng cả bàn cờ thế giới.
Thursday, December 12, 2019(View: 6810)
Hôm nay người dân Hồng Kông chính thức làm kỷ niệm một nửa năm dám đứng dậy phản kháng chống Trung Cộng. Đây cũng là dịp để nhìn lại sự kiện tranh đấu kéo dài kỷ lục rất hy hữu này.
Sunday, November 24, 2019(View: 6425)
Nói tóm lại, kết quả của cuộc bầu cử Hồng Kông quả là là một "cơn sóng thần" vĩ đại và có thể báo hiệu một biến chuyển quan trọng nhất trong lịch sử Hồng Kông.